Chap 24
Hệ thống cấp thoát nước là một loại huyết mạch đối với các đô thị. Nước là thứ thiết yếu trong đời sống, và khi một lượng lớn dân cư sinh sống tập trung tại một nơi, lượng nước thải bị loại bỏ đương nhiên là khổng lồ. Nếu cứ xả thải lượng lớn nước bẩn một cách vô tội vạ không có kế hoạch, nó sẽ trở thành nguồn gốc của dịch bệnh, vì vậy làm thế nào để làm sạch và xả nó ra một nơi xa khu đô thị là vấn đề được coi trọng ngay cả ở các đô thị trong thế giới thực.
Kinh đô của Phù Tang Quốc có hệ thống cấp thoát nước hoàn thiện nhất đất nước này. Nhờ vào ân huệ của linh mạch, họ đã thành công trong việc đảm bảo nguồn nước uống an toàn và nước sinh hoạt từ nước ngầm và sông ngòi. Những nguồn nước này được cung cấp cho toàn bộ kinh đô thông qua hệ thống cấp nước như giếng và các thiết bị trị thủy, và nếu chỉ tính trong phạm vi nội đô, tài nguyên nước phong phú đến mức có nhiều nhà tắm công cộng được kinh doanh để ngay cả thường dân cũng có thể tắm rửa.
Mặt khác, về phần nước thải cần loại bỏ, việc xử lý ở đây cũng tiến bộ một cách đáng ngạc nhiên. Dưới lòng đất của kinh đô, tách biệt với hệ thống cấp nước, một hệ thống cống rãnh rộng lớn được xây dựng bằng chì, đá và gạch đã được hoàn thiện, dẫn nước thải xả ra những vùng đất cách khá xa kinh đô.
Không, đừng có bắt bẻ kiểu “thế chẳng phải là xả thải trực tiếp sao?”. Quả thực là xét về mặt cục bộ và bộ phận thì có những kỹ thuật ngang tầm hiện đại, nhưng nếu tính trung bình thì trình độ kỹ thuật của thế giới này, và của đất nước này, cũng chỉ loanh quanh mức trung đại đến cận đại là cùng. Không phải là không có kỹ thuật lọc và làm sạch cao cấp, nhưng nó vẫn đang trong quá trình phát triển. Thú thực thì nên nghĩ rằng có được hệ thống cấp thoát nước ngang tầm La Mã đã là khá khẩm lắm rồi. Ít nhất thì khi đi bộ cũng không bị nước thải từ trên cao hắt xuống đầu.
Và việc quản lý hệ thống nước của kinh đô như vậy cũng là một loại đặc quyền kinh tế.
Việc sử dụng nước giếng bị đánh thuế theo đơn vị khu phố, các nhà tắm công cộng cũng bị đánh thuế lên cả người kinh doanh lẫn người sử dụng. Thậm chí còn có cả nhà tắm công cộng do nhà nước vận hành. Đương nhiên không phải vì phúc lợi xã hội mà là để thu ngân sách. Thậm chí còn có cả thuế nhà xí áp dụng cho các nhà vệ sinh xả nước, và để tăng nguồn thu thuế này, triều đình đã từng lập ra một kế hoạch ngu ngốc là biến tất cả nhà vệ sinh trong kinh đô thành loại xả nước. Quản lý nước đúng là cây hái ra tiền.
...Và đồng thời, việc quản lý hệ thống nước quá rộng lớn này cũng tốn kém một khoản chi phí khổng lồ.
Giống như nhiều quốc gia phi dân chủ thời trung cận đại trong thực tế thường là chính phủ nhỏ kiểu nhà nước gác đêm, Phù Tang Quốc nếu phải nói thì cũng là một chính phủ nhỏ. Hay đúng hơn, nếu không dồn toàn lực ngân sách vào quốc phòng và sản xuất lương thực thì đất nước sẽ diệt vong vì lũ quái vật. Chẳng còn tâm trí đâu mà lo đến phúc lợi cho đám dân đen...
Thương hội Tachibana là một trong những tổ chức đã thuê lại một số quyền lợi về nước của kinh đô từ triều đình. Họ cùng với các công gia và thương hội khác thuê nhân phu và lính đánh thuê để đảm nhận việc quản lý vận hành hệ thống nước. Vấn đề là trong vài tháng gần đây, những nhân phu đi sâu vào cống ngầm để dọn dẹp và sửa chữa đã vài lần không thấy trở về. Sau đó, họ đã gửi hai nhóm lính đánh thuê vào nhưng cũng mất liên lạc tương tự.
「Vì đang nắm quyền quản lý nên không muốn khóc lóc với triều đình mà muốn tự mình giải quyết sự việc... chắc là cái kiểu đó nhỉ」
Tại cửa cống thoát nước xả ra con sông ở ngoại ô kinh đô, nơi nước tương đối ít ô nhiễm, tôi lẩm bẩm về câu chuyện đằng sau ủy thác lần này.
Hội trưởng, người đã tiếp đãi Uemon và Gorilla tại dinh thự, có vẻ đã không bỏ lỡ cơ hội đúng với bản chất của một thương nhân. Ông ta ngay lập tức tận dụng sức mạnh của nhà Onizuki vừa mới kết giao để giải quyết vấn đề không muốn để lộ ra ngoài này. Việc nhà Onizuki vừa gây ra một chút náo loạn tại dinh thự nhà Aimi cũng có thể là một nguyên nhân khiến họ lọt vào mắt xanh của ông ta.
Gorilla-sama đã cố tình hùa theo cái dã tâm muốn lợi dụng bọn tôi của hội trưởng. Cô ấy tự mình ứng cử để giải quyết vấn đề ở cống ngầm mà ông ta bóng gió nhắc tới, và Uemon sau một hồi do dự cũng đã hùa theo để chen chân vào miếng bánh quyền lợi này.
(Dù vậy, chắc cô ta cũng không ngờ bản thân cô ta lại đích thân tới đây...)
Tôi liếc nhìn về một góc cách đó không xa. Một thiếu nữ dẫn theo vài tên tạp dịch và hạ nhân hộ tống đang ngồi trên lưng ngựa với vẻ mặt đầy khó chịu.
「Tiểu thư, xin hãy dừng lại! Tiểu thư nhà Ako sao có thể đặt chân vào nơi dơ bẩn như thế chứ...!! Nếu chuyện này lọt ra ngoài thì gia đình người sẽ nổi giận mất!!」
「Dài dòng quá! Ta đã quyết định rồi, đừng có xen ngang vào lúc này nữa!!」
Nữ kiếm sĩ trong trang phục gọn nhẹ... Ako Murasaki quát tháo gạt đi những lời can ngăn đầy hoảng hốt của người nữ hầu trung niên. Vì chế độ giai cấp tồn tại rất nghiêm ngặt nên khi bị quát mắng gay gắt như vậy, các nữ hầu cũng không thể phản đối mạnh mẽ hơn được nữa. Thay vào đó, họ quay sang trừng mắt nhìn tôi đầy căm ghét.
(Không, cái đó là giận cá chém thớt chứ gì nữa...?)
Sự thù địch vô lý đang tấn công tôi! Thật buồn nhưng đây chính là thực tế của xã hội phong kiến có giai cấp. Đành chịu thôi.
「Ara, ồn ào quá nhỉ? Murasaki, cô không biết dạy chó nhà mình à? Cứ sủa ăng ẳng nhức cả đầu」
Trước những lời độc địa vang lên bằng chất giọng trong trẻo như tiếng chuông ngân ấy, tôi nheo mắt nhìn về phía sau. Gorilla-sama đang ngồi trong xe bò đã buông rèm, nở một nụ cười có chút ngạo nghễ. ...Tạm thời thì đừng có nói cái kiểu thêm dầu vào lửa đó được không? Phàm là chuyện gì cũng phải chú ý cách nói năng chứ?
Bỏ qua sự lo lắng đến ôm đầu trong lòng của tôi, đám người hầu nhà Ako giật mình sợ hãi và xanh mặt trước những lời của Aoi. Cũng phải thôi, đối mặt với kẻ mà nếu thích thì chỉ vài giây sau có thể biến mình thành đống thịt vụn, lại còn bị khiêu khích coi như chó thì trước khi thấy giận, thấy sợ hãi cũng là điều hợp lý.
「...Thưa Tiểu thư, tôi mạo muội nói nhưng lời của họ cũng có lý. Hay là bây giờ cứ để tiểu thư Murasaki cử người đại diện thì tốt hơn chăng?」
Tôi đưa ra ý kiến dựa trên thường thức của thế giới này. Vốn dĩ rắc rối bắt đầu từ sự ác ý của Gorilla và có khuynh hướng ngày càng trở nên nghiêm trọng. Chỉ riêng việc để Trừ yêu sư và hạ nhân thi đua với nhau đã là hành động điên rồ rồi, huống chi là để tiểu thư của một danh gia Trừ yêu sư tự mình xuống cống ngầm... Nếu là do triều đình chỉ định bằng sắc lệnh thì không nói, nhưng việc chính bản thân Ako Murasaki chui xuống trong tình huống này là một sự thái quá bất thường.
Về cá nhân tôi, cũng như vì danh tiếng của Gorilla-sama và danh dự của chính Murasaki, hủy bỏ vụ này là tốt nhất. Mà nói thẳng ra là tôi cũng đâu có muốn chui xuống cống ngầm đâu? Nhìn xem, đằng nào thì cuối cùng nhân vật chính cũng sẽ đánh bại chúng, nên chúng ta đâu cần phải đánh rắn động cỏ ở đây làm gì?
「Thôi được rồi, mau chuẩn bị xuống đi. Ngươi định bôi tro trát trấu vào mặt ta sau khi ta đã cất công hùa theo mưu đồ của tên thương nhân kia sao?」
Mỉm cười một nụ cười tràn đầy từ bi nhưng lại đưa ra lời tuyên án vô cùng tàn nhẫn, đó chính là công chúa Gorilla của chúng ta. Ờ, đồ Gorilla nhà cô. Cô là Gorilla, Gorilla, Gorilla!!
「Tomobe-san... ừm, xin hãy cẩn thận nhé...!!」
Người đáp lại bên cạnh chiếc xe bò là Shiro trong bộ đồ bạch đinh. Dáng vẻ tai và đuôi rũ xuống, nhìn về phía này với vẻ lo lắng từ tận đáy lòng kia không giống như là đang diễn kịch… Nếu là diễn kịch thì tôi sẽ sốc lắm đấy.
「...À. Anh biết rồi. Nếu cảm thấy nguy hiểm anh định sẽ chỉ thu thập thông tin rồi quay về. Không cần phải lo lắng đâu」
Thật ra so với việc lo lắng thì tôi muốn cô bé thuyết phục Gorilla-sama hơn, nhưng tôi cũng không phải trẻ con đến mức đi trách móc điều đó. Giữa cô bé và cô ta cũng tồn tại quan hệ trên dưới tuyệt đối. Nhận lấy lời lo lắng đó một cách thành thật và nói những lời trấn an là nhiệm vụ của người lớn tuổi hơn… Mà, chính xác thì con nhóc bán yêu này mới là người lớn tuổi hơn.
Thở dài nhẹ một cái, tôi quay người về phía trước. Ako Murasaki sau khi xuống ngựa cũng nhận ra ánh mắt của tôi, cô ta mở lời với ánh mắt sắc bén.
「Chị họ nói rằng ai hoàn thành ủy thác lần này là thắng nhỉ. Mà, dẫu sao thì lũ yêu quái trốn chui nhủi dưới cống ngầm cũng chẳng phải đối thủ của ta... nhưng nếu thấy nguy hiểm thì ngươi cứ nấp sau lưng ta cũng được đấy? Đối với hạ nhân thì có vẻ lũ tiểu yêu cũng khá chật vật nhỉ.」
Hừ, thiếu nữ cười mũi và khiêu khích tôi. Tuy nhiên, so với sự cay độc trong lời nói thì tôi không cảm thấy ghét bỏ hay khó chịu lắm. Có vẻ như cô ta không quen nói những lời như vậy. Chắc là ngày thường ít khi nói xấu người khác. Đâu đó còn cảm thấy sự non nớt. Cảm giác như một đứa trẻ đang cố gắng rướn mình làm người lớn vậy sao...? Không, thực tế con nhỏ này mới mười ba tuổi nên đúng là trẻ con rồi.
Trông già dặn hơn những đứa trẻ cùng trang lứa ở kiếp trước, phải chăng là do sự rèn luyện của gia đình nghiêm khắc và những giá trị quan khắc nghiệt của thế giới này...? Khi tôi đang lơ đễnh suy nghĩ những chuyện vớ vẩn như vậy thì những gã nhân phu dẫn đường cất giọng.
「Chuẩn bị xong chưa thế? Sắp xuất phát rồi, không có gì hối hận chứ?」
Cơ thể gầy gò nhưng săn chắc tương xứng với công việc lao động chân tay lộ ra ngay cả qua lớp áo mỏng. Những vết sẹo trên mặt và cơ thể cho thấy họ không phải là người thường, tổng cộng có ba người dẫn đường xuống cống ngầm, hông đeo đoản kiếm và tay cầm đèn lồng. Rõ ràng không phải dân lương thiện.
「Ta thì lúc nào cũng được. Còn đằng kia?」
Đường hoàng, nhưng với giọng điệu có chút gay gắt, Ako Murasaki tuyên bố. Tôi hướng ánh mắt về phía vị chủ nhân sau lưng. Cô ấy che miệng bằng quạt và nở một nụ cười mỉm. Đó là tuyên bố tử hình. Tức là...
「...À. Không vấn đề gì. Xuống lúc nào cũng được」
Trong tình huống toàn là vấn đề, tôi trả lời với vẻ bán phần cam chịu.
-
Bên trong cống ngầm rộng hơn nhiều so với dự tính. Những lối đi hình bán nguyệt hoặc hình vòm được xây bằng gạch, phần trung tâm là nơi nước thải sinh hoạt chảy qua, hai bên lối đi là những chỗ đặt chân rộng rãi, đủ cho ba người đi hàng ngang vẫn còn dư dả. Tất nhiên là không có ánh sáng đèn đuốc gì, nên vài gã tạp vụ dẫn đường cầm theo lồng đèn soi trần phía trước, phía sau... chiếu sáng xung quanh để đảm bảo không có góc chết hay bóng tối nào bị bỏ sót.
「Mùi hôi không nồng nặc như ta nghĩ nhỉ?」
Akou Murasaki hỏi người dẫn đường đi trước. Có vẻ như cô ấy đã dự tính một mùi hôi thối kinh khủng hơn vì đây là cống ngầm.
「À, nước thải ở đây chủ yếu là từ nhà tắm mà. Hơn nữa trước khi chảy đến đây thì cũng đã được đổ thuốc khử trùng vào rồi. Khu vực này vẫn chưa bẩn thỉu như lời đồn đâu.」
Gã dẫn đường đi đầu nói với giọng mỉa mai. Những kẻ khác đi theo sau cũng cười khẩy phụ họa. Ý của chúng là càng đi sâu vào trong thì sẽ càng kinh khủng hơn. Trước thái độ đó, Murasaki lộ vẻ khó chịu và lẩm bẩm nhỏ.
「Chỉ là cái lũ tiện dân mà cũng dám…!」
Dù gì thì cô cũng sinh ra trong một danh gia vọng tộc về Trừ yêu, hay đúng hơn chính vì thế nên đối với những kẻ nghiễm nhiên nằm ngoài khuôn khổ của chế độ giai cấp, cô luôn nhìn xuống họ một bậc như một『lẽ thường tình』. Vậy nên đối với Akou Murasaki, thái độ trêu chọc của đám người dẫn đường khiến cô khá ngứa mắt. Tất nhiên, cô vẫn đủ lý trí để không rút kiếm chém bỏ bọn họ ngay tại chỗ.
(Mà, đứng từ góc độ của bọn họ thì cười khẩy cũng phải thôi).
Tôi đi cùng, trong đầu gợi lại những kiến thức nguyên tác đến từ tập thiết lập cốt truyện.
Phần lớn các gia tộc Trừ yêu sư tự xưng là hậu duệ của các vị thần thời đại thần thoại, sánh ngang với Hoàng gia hay Công gia, nhưng thực tế, nguồn gốc của họ xuất phát từ tầng lớp bị phân biệt đối xử, đó là một bí mật.
Nếu suy nghĩ kỹ thì đây là câu trả lời dễ dàng tìm ra. Tôi cũng vậy, những kẻ sở hữu linh lực thời kỳ đầu dù có linh lực thì cũng rất yếu ớt, chỉ cần lơ là một chút trước đám tiểu yêu là mất mạng ngay. Không, nếu xét đến việc thời đại trong nguyên tác này có vô số bí quyết chiến đấu và phương pháp rèn luyện để đối phó với Yêu quái, mà thời đó lại không có những thứ ấy, chưa kể trình độ kỹ thuật thấp kém khiến chất lượng vũ khí càng tồi tàn hơn, thì tình cảnh khi đó chắc chắn còn tuyệt vọng hơn nhiều.
Những kẻ sở hữu linh lực, vì vụng về mà thu hút lũ quái vật, trong thời cổ đại khi khái niệm quốc gia chưa hình thành, chỉ có những cộng đồng cấp làng xã... với dân số từ vài chục đến vài nghìn người... thì việc bị coi là kẻ mang đến tai họa, hay kẻ ô uế bị quái vật mê hoặc, để rồi bị phân biệt đối xử và bài trừ cũng là lẽ thường tình theo một nghĩa nào đó.
Sự đối đãi dành cho họ cực kỳ bi thảm. Bị giết ngay khi vừa lọt lòng là chuyện đương nhiên, có trường hợp cả gia đình bị trục xuất khỏi cộng đồng, hoặc tại những ngôi làng hay thôn xóm đã khuất phục trước những con Hung Yêu có trí tuệ, người ta còn định kỳ dâng hiến những đứa trẻ có linh lực được nuôi lớn làm vật tế. Thậm chí, trong cuốn tiểu thuyết ngoại truyện lấy bối cảnh hậu trường việc thành lập Phù Tang Quốc được phát hành tận năm năm sau khi game ra mắt, những thiết lập chi tiết về vấn đề này mới được tiết lộ.
Trong tiểu thuyết ngoại truyện cũng có đề cập, những kẻ sở hữu linh lực bị trục xuất khỏi cộng đồng đã tập hợp lại với nhau, tự vệ trước lũ Yêu quái tấn công và sinh con đẻ cái giữa những người cùng cảnh ngộ. Nhờ đó, sức mạnh của họ tăng lên nhanh chóng, và chẳng biết từ bao giờ, họ bắt đầu nhận những công việc giống như lính đánh thuê, nhận ủy thác tiêu diệt Yêu quái cho các thôn làng, trở thành những gia tộc lưu vong vừa bị phân biệt đối xử, vừa bị khiếp sợ. Đó được cho là những gia tộc Trừ yêu sư sơ khai nhất.
Hơn 1400 năm trước, một người đàn ông xuất hiện từ hư không, tại vùng đất nay được gọi là Trung Thổ, nơi khi ấy là địa ngục trần gian với lũ Hung Yêu, thậm chí là cả những thực thể thần thánh vượt trên chúng đang hoành hành tranh giành linh địa, đã dùng tài ăn nói của mình liên kết các trưởng làng, trưởng thôn đang ẩn náu rải rác khắp nơi, cướp lại vùng đất có linh mạch mạnh mẽ nhất từ tay lũ quái vật phi nhân loại, xây dựng thành trì và lập quốc. Đó chính là vị Hoàng Đế đầu tiên, một tồn tại bán thần thoại, là thủy tổ của các Công gia phò tá Hoàng Đế, là Kinh Đô, và là Phù Tang Quốc.
Khi ấy, sự chênh lệch chiến lực giữa Phù Tang Quốc và Yêu quái là áp đảo... vậy mà Phù Tang Quốc vẫn đoạt được linh mạch, ngoài sức hút lãnh đạo tuyệt đối của Hoàng Đế đầu tiên, sự thao túng thông tin và kích động lũ Yêu quái hùng mạnh tàn sát lẫn nhau nhờ những hoạt động ngầm liều mạng của Tả Đại Thần đời đầu và đám Ẩn Hành Chúng dưới trướng, hay sự giúp sức của thiếu nữ Thiên Cẩu lương thiện được con người nuôi dưỡng, thì yếu tố quyết định nhất chính là việc Phù Tang Quốc đã chiêu dụ các gia tộc diệt yêu đang lang thang không chốn dung thân và bị phân biệt đối xử ở khắp nơi.
Bằng cách đưa họ vào phe cai trị, huy động họ vào cuộc chiến với Yêu quái ở quy mô chưa từng có, Phù Tang Quốc đã chật vật cướp được Kinh Đô và linh mạch chảy bên dưới nó từ tay lũ Yêu quái, còn các Trừ yêu sư thì có được đất đai, thân phận và danh dự, được sáp nhập vào tầng lớp cai trị.
Và khi Phù Tang Quốc bước vào thời kỳ ổn định, để duy trì quyền uy của mình, chuyện nhượng bộ và trao quyền lực cho tầng lớp bị phân biệt đối xử là điều có chết cũng không thể nói ra, thông qua việc kiểm soát thông tin, kiến thức về việc các Trừ yêu sư vốn là tập đoàn bị bức hại đã bị xóa bỏ, ngoại trừ một số rất ít người biết. Ngay cả bản thân các Trừ yêu sư, hầu hết các gia tộc cũng đã quên mất sự thật đó, các Công gia cũng vậy, ngoại trừ những danh gia vọng tộc bậc nhất từ thời lập quốc có hàm Chính Tam Vị trở lên, còn lại đều đã quên lãng, thậm chí ở những gia tộc mới nổi tầng dưới, việc kết hôn với dòng dõi Trừ yêu sư cũng không phải là chuyện hiếm.
Số ít những người biết sự thật lại là những kẻ thuộc tầng lớp bị phân biệt đối xử.
Chính xác hơn thì hầu hết bọn họ cũng chỉ nghe qua truyền thuyết, phần lớn là bán tín bán nghi, số người nắm được bằng chứng xác thực chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tuy nhiên, với tư cách là những kẻ bị phân biệt đối xử, cái『sự thật』rằng lũ Trừ yêu sư kiêu ngạo hợm hĩnh kia thực chất cũng từng là những kẻ bị bài trừ giống như mình thật sự rất thuận tai và sướng miệng, nên trong thâm tâm, họ『tin』vào truyền thuyết đó. Và trong cái thời đại không có tự do lựa chọn nghề nghiệp, định kiến và phân biệt đối xử là chuyện đương nhiên này, nhắc đến những kẻ đảm nhận vai trò dẫn đường dưới cống ngầm thì...
(Nếu nhớ không lầm thì trong nguyên tác, chính những cảm xúc xấu xí đó của con người sẽ bị lợi dụng thì phải).
Thời Nhân Yêu Đại Loạn cũng vậy, lũ Yêu quái rất hèn hạ, bỉ ổi và xảo quyệt. Rõ ràng sở hữu sức mạnh vượt trội hơn con người nhưng chúng lại thích len lỏi vào những kẽ hở trong tâm trí con người để gài bẫy.
Và ở dòng thời gian của nguyên tác, nơi con người đã ngủ quên trong hòa bình khá lâu so với thời đại loạn lạc, điều đó lại càng phát huy tác dụng mạnh mẽ. Tàn dư của lũ Yêu quái thời Đại loạn là Cứu Yêu Chúng, dù xét về chiến lực đã suy yếu hơn nhiều so với ngày xưa, nhưng tùy vào lộ trình cốt truyện mà chúng thậm chí có thể thành công trong việc làm sụp đổ Phù Tang Quốc.
...Mà nói đúng hơn, tất cả những chuyện đó đều là kế hoạch đã được Không Vong vạch ra từ trước khi nhận thấy khả năng thất bại vào giai đoạn giữa của cuộc đại loạn. Không, đến cả việc bản thân bị phong ấn cũng nằm trong dự tính, rồi còn để lại chỉ thị và đối sách cho sau này nữa, đầu óc tên đó đúng là điên rồ thật sự.
「Người mất tích được báo cáo cũng là ở sâu trong này sao?」
「...À. Phía trước đường đi khá rắc rối đấy. Nếu bị lạc thì không có gì đảm bảo là lên được mặt đất đâu. Tốt nhất là đừng có rời bọn này nửa bước.」
「Ra là vậy.」
Tôi nheo mắt dưới lớp mặt nạ, nhận ra ẩn ý đằng sau lời nói của đám người dẫn đường. Tức là nếu bọn họ chết thì chúng tôi cũng không thể quay lại mặt đất, nên hãy bảo vệ họ cho tốt vào. Lo giữ mạng ghê nhỉ. Mà, nếu không thế thì chắc chẳng ai nhận cái nhiệm vụ nguy hiểm này...
Chúng tôi đã đi được bao xa rồi nhỉ? Cống ngầm ngày càng tối tăm hơn, bóng tối bao trùm mờ mịt đến mức dù có đèn lồng soi cũng chẳng nhìn rõ quá mười bước chân. Tiếng nước chảy nhớp nháp, thi thoảng vang lên tiếng kêu và tiếng bò trườn khe khẽ của chuột hay côn trùng.
Mùi hôi khó tả ngày càng nồng nặc... chắc cũng do chứa nhiều nước thải từ nhà tắm công cộng, độ ẩm trong không khí tăng dần khiến không gian trở nên nặng nề. Những lời trò chuyện thưa dần, và cuối cùng chẳng ai nói với ai câu nào nữa.
Chúng tôi cứ thế tiến bước trong im lặng. Bất chợt, người dẫn đường dừng lại. Gần như cùng lúc, cả tôi và Murasaki cũng dừng bước. Dù không nhìn thấy hình dáng trong bóng tối nhưng tất cả đều nhận ra khí tức của nó.
Tiếng chuột kêu chít chít vang lên. Tôi thủ thế cây đoản thương đã chuẩn bị sẵn để chiến đấu trong không gian hẹp của cống ngầm... mũi thương là loại lưỡi liềm đơn. Có lẽ những người khác cũng đã rút vũ khí của mình ra.
Tiếng động của khí tức ngày càng lớn. Và rồi... dưới ánh đèn lồng, hình dáng gớm ghiếc của nó lộ ra.
『Chít... chít...!!』
Ngay cả tôi cũng phải cau mày trước vẻ ngoài của nó. Đó là một con chuột cống khổng lồ. Kích thước phải to bằng một con mèo lớn, toàn thân con chuột mắt đỏ dính đầy bùn nhầy, nhưng bộ hàm của nó lại toác ra làm bốn. Hai cái lưỡi như hai con giun đất quằn quại, trên cơ thể mọc ra vài con mắt lồi đang đảo qua đảo lại. Rõ ràng không phải là sinh vật bình thường.
「Ugh...!!」
Khoảnh khắc tiếp theo, trước lưỡi phong đao vừa xuất hiện, con chuột cống ấu yêu bị chẻ làm đôi, văng thẳng xuống dòng nước thải. Con quái vật co giật vài cái rồi chìm nghỉm vào trong dòng nước bẩn chỉ sau vài giây...
「…………」
Tôi bất chợt ngoái nhìn ra sau. Ở đó là hình ảnh thiếu nữ tay cầm kiếm, hơi thở gấp gáp, gương mặt cứng đờ vì căng thẳng. Có vẻ cô ấy đã dùng thanh kiếm ngắn dự phòng thay vì Yêu đao để phù hợp với lối đi hẹp và tung ra nhát chém ngay tức thì.
Nhận ra ánh nhìn của tôi, thiếu nữ Trừ yêu sư thoáng co rúm mặt lại nhưng rồi ngay lập tức nở một nụ cười ngạo nghễ.
「A, đây là lần đầu tiên ta thực sự kết liễu một con Yêu quái... nhưng xem ra đơn giản hơn ta nghĩ nhỉ?」
Murasaki cố tỏ ra mạnh miệng. Nhìn dáng vẻ đó, tôi chỉ im lặng. Không phải vì bực mình. Chỉ là câu nói vừa rồi gợi lại một ký ức chẳng mấy vui vẻ.
...Này, đừng có dựng death flag lên chứ.
Trong hầu hết mọi giai đoạn, mọi sự kiện của game đều có route dẫn đến cái chết cho cô ấy, và câu thoại đó nằm trong route tử vong của một vài nhiệm vụ cống ngầm. Nhắc mới nhớ, ngay cả trong route đó thì nhiệm vụ cống ngầm này cũng là trận chiến đầu tiên. (Và cũng là lần diệt yêu đầu tiên và cuối cùng của cô ấy).
「U...!! Này, người dẫn đường! Ta đã diệt trừ Yêu quái rồi đấy! Mau đi tiếp đi!!」
Trái ngược với những suy nghĩ của tôi, Murasaki nhăn mặt tỏ vẻ không hài lòng. Có lẽ cô nghĩ thái độ im lặng của tôi là đang coi thường mình. Cô lập tức ra lệnh cho đám người dẫn đường bằng giọng gay gắt.
「Dạ, dạ...!!」
Ngược lại, những gã đàn ông vừa nãy còn coi thường cô giờ bỗng trở nên khúm núm tuân lệnh. Chắc hẳn chúng đã đoán được thực lực của cô qua nhát chém vừa rồi. Chúng vội vàng hạ mình và bắt đầu đi tiếp.
「Kìa, ngươi còn làm gì đó! Ngươi cũng mau đi nhanh lên!! Muốn bị bỏ lại hả!? Hay là sợ Yêu quái đến mức rụng rời chân tay rồi...!?」
Như thể chế giễu, nhưng cũng có vẻ như đang cố gồng mình tỏ ra mạnh mẽ, Akou Murasaki buông lời với tôi.
「...Không đâu, thưa Tiểu thư. Thành thật xin lỗi. Tôi cũng xin phép được đi tiếp.」
Tôi cung kính cúi đầu rồi bước đi. Đồng thời, tôi nói với cô ấy:
「Nhát chém vừa rồi quả thực rất ngoạn mục. Đối với con Yêu quái kích cỡ đó, lại có thể dùng đoản kiếm nhắm chuẩn xác và tung trảm kích như vậy... Thú thật, tôi vô cùng khâm phục. Quả không hổ danh là Murasaki-sama.」
Nghĩ đến tình huống sắp xảy ra trong cống ngầm phía trước, tôi buông lời khen ngợi như một bước đệm được tính toán ngược từ tính cách của cô ấy. Bất chợt, Murasaki mở to mắt ngạc nhiên như thể không tin vào tai mình. Rồi cô hơi bối rối lảng tránh ánh mắt, ấp úng「A, ờ...」chấp nhận lời khen. Một phản ứng thành thật và bản chất hiền lành đúng như con người cô ấy.
...Và, mọi thứ đều diễn ra đúng như dự tính.
「…………」
Vừa bước đi, tôi vừa nhìn vào bức tường gạch của cống ngầm. Vết chém như khoét sâu vào bề mặt, đó là dấu vết để lại từ đòn tấn công hạ gục con chuột cống ban nãy, chứng tỏ uy lực mạnh mẽ của nó. Và...
(Cả cái sự dư thừa uy lực vô nghĩa đó nữa).
Cứ đà này thì linh lực sẽ cạn kiệt sớm hơn dự kiến mất... Tôi chỉ giữ lời đánh giá cay nghiệt đó ở trong lòng. Trong nhiệm vụ này, không cần thiết phải tạo ra xích mích vô bổ với cô ấy. Không, làm gì có cái gọi là dư dả thời gian cho việc đó. Vì lợi ích của chính cô ấy, nên tránh những tranh cãi không cần thiết.
Tôi biết. Nguyên nhân của vụ án này. Và cả sự nguy hiểm của nó. Bởi vì những gì đang diễn ra trong cống ngầm này là sự vụ liên quan đến cái kết tồi tệ nhất trong những Bad End.
Trong route Kinh Đô của tựa game nguyên tác『Yamiyo no Hotaru』, đây là nhiệm vụ ban đầu có thể tham gia ngay lập tức, nhưng thực chất lại là nhiệm vụ chết chắc sẽ dẫn đến Game Over ngay khi nhận... Đó chính là nhiệm vụ điều tra cống ngầm này.
Và đồng thời... nhiệm vụ này cũng là một trong số ít sự kiện mà một trong những con quái vật khét tiếng nhất trong Nhân Yêu Đại Loạn, 『Yêu Mẫu』, trực tiếp lộ diện, và cũng là lộ trình dẫn đến một trong những kết thúc tàn khốc nhất đối với Akou Murasaki:「Bị Yêu hóa và bị chính gia đình mình chém chết」...
-
Không gian ấy u tối khôn cùng, đen đặc như mực. Ngay cả một bước phía trước cũng như bị bóng tối nuốt chửng, điều đó có nghĩa là nơi này tuyệt nhiên không tồn tại bất kỳ thứ『Ánh sáng』nào.
Dẫu vậy, đó lại chẳng phải là 『Hư vô』. Nơi này tràn ngập thứ không khí ấm nóng quỷ dị, tiếng nước chảy róc rách vọng lại. Tiếng sột soạt, hay tiếng thình thịch của thứ gì đó đang trườn bò, thứ gì đó đang ngọ nguậy, thứ gì đó đang đập thành nhịp, nếu lắng tai nghe, ắt sẽ thấy.
...Phải, nếu lắng tai nghe.
(Khốn kiếp...!!)
Gã đàn ông nín thở để không phát ra tiếng động, cốt để không bị phát hiện bởi những luồng khí tức kia, thầm nguyền rủa trong lòng như muốn xua đi nỗi tuyệt vọng đang bủa vây.
Gã cảnh giác quét mắt nhìn quanh. Quả nhiên chẳng thấy được gì. Chỉ có những âm thanh ghê rợn và quái đản ngày càng nhiều thêm.
Bản năng gào thét đòi hỏi ánh sáng. Nhưng gã kìm nén ham muốn ấy. Bởi làm thế chẳng khác nào tự gọi lũ quái vật đến tìm mình.
Chẳng còn biết những đồng bạn đi cùng đang ở đâu, hay liệu họ có còn sống hay không. Đội hình bị tập kích từ trong bóng tối, ánh sáng vụt tắt, giữa tiếng la hét của đồng đội cùng lũ quái vật và tiếng gì đó gãy nát vang lên, gã đàn ông lạc mất phương hướng, men theo vách tường gạch mà bán sống bán chết tháo chạy. Và rồi, chẳng biết đã bao lâu trôi qua, gã ẩn mình trong bóng tối này, nín thở di chuyển.
(Chết tiệt, chết tiệt, chó chết thật! Biết thế đã chẳng nhận cái công việc này!!)
Nếu nhìn thấy vẻ mặt của gã lúc này, hẳn sẽ thấy một khuôn mặt thảm hại tuyệt vọng với thế gian. Xuất thân từ Nam Thổ, nơi trọng võ nghiệp, đề cao luật rừng và kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, gã là một Trừ yêu Sư không giấy phép.
Sinh ra trong một gia đình tá điền nghèo khó, khi nhận ra bản thân có linh lực, gã đã vứt bỏ gia đình, trốn khỏi tay địa chủ để rèn luyện bản thân. Gã chém giết với lũ yêu quái trong rừng sâu núi thẳm, dùng chính cơ thể mình để học cách chiến đấu, làm vệ sĩ cho những địa chủ hay thương nhân khó lòng thuê được Trừ yêu Sư chính quy như đám công gia hay đại danh. Và rồi dòng đời xô đẩy gã đến làm lính đánh thuê cho một thương nhân có thế lực tại Kinh Đô. Dẫu có nguy hiểm, nhưng thù lao hậu hĩnh, và hơn hết, được sống ở Kinh Đô là một sự cám dỗ to lớn. Vì lẽ đó, gã nhận công việc lần này vì nghĩ rằng có thể đi về trong ngày từ Kinh Đô, nhưng mà... ai ngờ lại ra nông nỗi này.
(Khốn kiếp... Khốn kiếp... Khốn kiếp!! Ta sao có thể chết ở cái chốn này được...!! Nhất định phải sống sót!! Sao có thể, sao có thể kết thúc ở cái nơi chó chết này chứ...!!)
Phải rồi, sao có thể kết thúc ở đây. Nếu thế thì vứt bỏ thân phận tá điền nghèo hèn thảm hại kia, vứt bỏ gia đình, vứt bỏ quê hương để làm cái gì? Tại sao lại từ chối việc ăn toàn ngũ cốc tạp nham và bị vắt kiệt sức lao động như một tá điền, hay bị lũ danh gia Trừ yêu cao ngạo coi như đồ dùng một lần khi làm hạ nhân? Tất cả là để dùng chính đôi tay này mà leo lên cao.
Thế nên không thể kết thúc ở chốn này được. Vẫn chưa. Những bậc thang cần leo vẫn còn cao vòi vọi. Khó khăn lắm mới có được thực lực và danh tiếng để được đại thương nhân ở Kinh Đô thuê mướn. Từ bây giờ. Chính là từ bây giờ. Thế nên......... 『Ufufufu, ara. Định đi đâu thế kia?』
Nghe thấy giọng nói ấy, gã đàn ông toát mồ hôi lạnh trên trán, tức thì thủ thế vũ khí trên tay... thanh đao. Nhưng rồi, nỗi tuyệt vọng quá lớn khiến gã đánh rơi nó.
Trong màn đêm đen kịt, ả đã ở đó. Dẫu xung quanh tối đen nhưng làn da ả trắng bệch đến mức tưởng chừng như phát ra ánh sáng xanh nhợt nhạt, nổi bật giữa không gian. Mái tóc xanh lục dài, hơi bết dính rũ xuống, đó là một mỹ nữ. Một mỹ nữ với khóe mắt trễ xuống, nở nụ cười dịu dàng đầy mẫu tính nhưng cũng đầy vẻ yêu mị. Nửa thân trên dường như không mặc gì? Thứ che đậy bộ ngực đẫy đà quyến rũ kia chỉ là mái tóc ướt đẫm, rậm rạp. Trong khi đó, nửa thân dưới lại chìm trong bóng tối, chẳng thể nhìn thấy gì.
Nhìn thấy hình dáng ấy, gã đàn ông... buông xuôi tất cả. Gã cảm nhận được. Rằng không thể chạy thoát khỏi thứ này. Trực tiếp chứng kiến sức mạnh to lớn đó ngay trước mắt, gã bị ép phải thấu hiểu sự chênh lệch lực lượng áp đảo. Phải, tất cả kết thúc rồi...
『Ara ara, vẫn còn một con người ở nơi này sao?』
Giọng nói dịu dàng, như thì thầm, nhưng lại vang vọng một cách kỳ quái. Một giọng nói ngọt ngào, mềm mại len lỏi vào trong tai, làm tê liệt não bộ. Người phụ nữ lảo đảo tiến lại gần gã đàn ông. Rồi, ả nắm lấy đầu gã.
『Ufufu, không cần phải sợ đâu nhé? Không sao, không sao đâu... Nào, từ hôm nay con cũng là đứa con đáng yêu, là gia đình quý giá của mẹ rồi nhé? Nào, ngoan ngoan...』
Vốn dĩ ý chí chiến đấu đã bị bẻ gãy ngay từ cái nhìn đầu tiên, nay lại hứng chịu sức mạnh Ngôn Linh cường đại gần như bạo lực đập thẳng vào, tên Trừ yêu Sư chui đã bị phong tỏa hoàn toàn mọi sự kháng cự và suy nghĩ. Đầu gã bị ôm trọn vào bộ ngực mềm mại đẫy đà đầy tình mẫu tử, được vuốt ve âu yếm, nhưng gã đàn ông đã chẳng còn có thể phản kháng hay phản ứng gì nữa.
「Gia... đình...?」
『Đúng vậy. Phải đấy? Từ giờ con cũng sẽ trở thành người nhà nhé? Như thế sẽ không đáng sợ nữa đâu. Yên tâm đi, vì đều là gia đình cả nên chẳng có gì phải sợ hãi đâu? Có chuyện gì thì mẹ sẽ lo liệu cho. Nên không cần lo lắng gì nữa nhé?』
「Mẹ... ơi...?」
Ký ức xưa cũ thoáng hiện lên trong tâm trí gã, hình bóng người mẹ mạnh mẽ nhưng dịu dàng, luôn chăm lo cho con cái. Nhắc mới nhớ, lần cuối gặp mẹ là khi nào nhỉ? A, mẹ ơi. Con muốn gặp mẹ... con muốn gặp mẹ quá...!!
『Không sao đâu? Sẽ gặp được mọi người thôi. Sẽ sớm gặp được thôi mà. Vì tất cả đều trở thành gia đình, nên không có việc gì phải hoảng sợ hay khiếp đảm đâu nhé?』
「Mọi người...?」
『Ừ, đúng vậy. Tất cả, tất cả, lần này chắc chắn sẽ... Thế nên...』
Mỹ nữ dịu dàng ôm lấy gã khẽ nhếch môi cười. Và rồi ả thì thầm bằng sự dịu dàng tận đáy lòng.
『Thế nên, mẹ sẽ sinh lại con nhé?』
Nhồm nhoàm, nhóp nhép, ực. Nhồm nhoàm, nhóp nhép, ực. Nhồm nhoàm, nhóp nhép, ực. Nhồm nhoàm, nhóp nhép, ực. Nhồm nhoàm, nhóp nhép, ực. Nhồm nhoàm, nhóp nhép, ực. Nhồm nhoàm, nhóp nhép, ực. Nhồm nhoàm, nhóp nhép, ực. Nhồm nhoàm, nhóp nhép, ực. Nhồm nhoàm, nhóp nhép, ực...
Sâu dưới lòng đất nơi ánh mặt trời chẳng thể chạm tới, tiếng nhai nuốt ấy lặng lẽ vang vọng một hồi lâu...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Nhà nước gác đêm: Còn được gọi là nhà nước tối thiểu hoặc minarchy, mà những người ủng hộ được gọi là minarchists, là mô hình của một nhà nước bị giới hạn và tối thiểu, với các chức năng phụ thuộc vào lý thuyết tự do chủ nghĩa. Những người theo chủ nghĩa tự do cánh hữu chỉ ủng hộ nhà nước này như một cơ quan thực thi nguyên tắc không xâm lược, bằng cách cung cấp cho công dân quân đội, cảnh sát và tòa án, từ đó bảo vệ họ khỏi sự xâm lược, trộm cắp, vi phạm hợp đồng, gian lận và thực thi các luật về tài sản.