Tôi được tái sinh thành chiến binh vô danh trong eroge fantasy gây trầm cảm kiểu Nhật Bản, nhưng phụ nữ xung quanh tôi toàn là những kẻ không ổn và tôi có linh cảm không lành về chuyện đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1281

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2593

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 466

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 887

Chương 3 - Sự ngưỡng mộ của trẻ con, suy cho cùng cũng chỉ là thứ thoáng qua như bệnh sởi mà thôi - Chap 31

Chap 31

「Gii... Gigigiiiiiii!? Gii... Gii... i...」

Nó phát ra những tiếng kêu gào nhỏ bé, gớm ghiếc, thân hình oằn oại quằn quại trên mặt đất, đau đớn như một kẻ đang giãy giụa chết đuối dưới nước. Dù cái đầu đã bị chẻ làm đôi mà vẫn chưa chết ngay, rõ ràng đây không phải là một sinh vật bình thường.

Con yêu quái đang thoi thóp vì bị Yêu Đao cắn xé đã nôn ra một con quái vật trắng toát, không có mắt, hình dáng trông như một con lươn ma quái, tựa như sự giãy giụa chống cự cuối cùng... Có lẽ đó là bản thể thực sự, phân thân, hay một phần tách ra từ con yêu quái kia. Nhìn cách nó không trốn xuống cống mà lại lao về phía Murasaki, rất có thể nó còn có khả năng ký sinh.

...Dù sao đi nữa, với cái đầu đã bị bổ đôi thế kia, việc nó chầu trời cũng chỉ là vấn đề thời gian.

「Đại... đại ca... tôi thu hồi thứ này rồi.」

「Hửm? ...À, cảm ơn nhé.」

Tên dẫn đường run rẩy rút thanh đoản đao đã phóng ra từ thân xác con quái vật đang quằn quại thảm thương, rồi e dè đưa nó cho tôi, người đang không thể cử động vì vết thương. Thanh đoản đao này dù thế nào cũng là hàng cực phẩm do Gorilla tự tay rèn. Chắc giá lắm, tôi cứ tưởng gã sẽ ẵm luôn chứ... Không ngờ gã lại thật thà đến mức làm tôi hơi ngạc nhiên. Tất nhiên là tôi không để lộ ra mặt, vì thế thì vô phép quá.

「Không ngờ đến tận phút cuối nó lại nôn ra thứ như này... Thật tình, lũ yêu quái đứa nào đứa nấy cũng tởm lợm rợn cả người.」

Bằng ánh mắt chứa đầy sự khinh miệt, tên dẫn đường liếc nhìn con lươn giả danh đang co giật trên mặt đất rồi dời mắt đi, như thể đã cạn sạch sự hứng thú. Một phần lý do có lẽ là vì con yêu quái nôn ra nó đang gào thét thảm thiết, thân xác bắt đầu bị thanh Yêu Đao nhai ngấu nghiến với những tiếng răng rắc rợn người.

Cảnh tượng con yêu quái la hét, quẫy đạp tuyệt vọng hòng trốn thoát nhưng lại bị thanh Yêu Đao tàn nhẫn cắn xé nuốt chửng khi vẫn còn sống sờ sờ, thật sự quá mức trần trụi và kinh hãi. Thế nên, việc cả gã dẫn đường lẫn Murasaki đều bị thu hút sự chú ý vào đó cũng là chuyện không thể tránh khỏi.

「Gigi... Lạn...h quá... Đau, đớn... quá...」

Chính vì vậy, chỉ có mình tôi nghe thấy tiếng than khóc thê lương của sinh mệnh nhỏ bé đang lăn lóc dưới chân. Một sự tồn tại đáng thương và thảm hại, há miệng ngáp ngáp như con cá mắc cạn, uốn éo thân mình như đang cầu xin điều gì đó.

「Chế... t... Gii... Lạ...i... chế...t... sao...? Gii... Gi...」

Con lươn dở sống dở chết thoi thóp thì thầm từng từ đứt quãng. Ẩn chứa trong đó là sự tuyệt vọng, đớn đau, bi ai sâu thẳm khôn cùng... và cả sự cô độc. Nghe qua, nó chẳng giống ngôn ngữ của yêu quái mà đúng hơn là...

「Khô...ng... Gii... Gigi... Không, muốn... Muố...n về... nhà... Gi...a đình... Gu... Gii... Gii... Gii... Gii............」

Con quái vật cứ tiếp tục thì thầm bằng giọng run rẩy, đầy oán thán, van lơn và khẩn cầu như thế cho đến khi nó rướn mình hít một hơi thật sâu lần cuối, và rồi... chìm vào im lặng vĩnh viễn. Cái đầu đang ngửa lên trời đổ sầm xuống đất, không bao giờ ngóc dậy được nữa.

「...............」

Tôi không thốt nên lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào cái xác còm cõi của con yêu quái. Vốn dĩ, lúc Murasaki được sinh ra lần nữa, xét theo những gì được miêu tả thì cô ấy gần như giữ lại toàn bộ ký ức và nhân cách. Dù chất lượng nguyên liệu của con yêu quái này kém xa cô ấy, nhưng nếu dùng nhiều người làm vật tế thì ít nhiều những mảnh vỡ ký ức vẫn sẽ bám lại.

Và điều tồi tệ nhất là, ký ức in hằn sâu đậm nhất đối với con người chính là nỗi thống khổ tột cùng ngay trước khoảnh khắc lìa đời, thế nên khi trở thành yêu quái, đó cũng là những đoạn ký ức dễ dàng bị kế thừa nhất...

「...Đúng là, chẳng có lấy một tia cứu rỗi nào.」

「Hả? Đại ca vừa bảo gì cơ?」

「Đừng bận tâm, tự lảm nhảm thôi. Chỉ là... chút đa sầu đa cảm.」

Thấy tên dẫn đường bên cạnh ném lại ánh mắt dò xét, tôi liền nói lảng đi. Phải rồi, đây chẳng qua chỉ là thứ cảm xúc ủy mị ích kỷ, tự huyễn hoặc bản thân mà thôi.

Cái thế giới này vô phương cứu chữa và rác rưởi đến mức nào thì giờ có nói ra cũng bằng thừa. Ngay cả số phận bi đát của kẻ từng là con người vừa tắt thở dưới chân tôi kia, ở cái thế giới tàn khốc này, chưa chắc đã là kết cục tồi tệ nhất.

Nên tôi chẳng việc gì phải đồng cảm, cũng chẳng cần phải xót thương. Đáng lẽ là thế. Đó là lẽ dĩ nhiên. Nhưng... dù vậy...

(Gia đình, sao...)

Vừa nghĩ đến điều đó, một cơn đau đầu buốt nhói dội đến khiến tôi phải ôm lấy trán nhăn nhó. Mẹ kiếp, kể từ lúc bị cái con điên thích làm mẹ thiên hạ đó giở trò đùa bỡn tâm trí, sâu trong não bộ tôi lúc nào cũng âm ỉ đau. Dù tôi đã cố phớt lờ, nhưng ký ức trước sau cứ nhập nhằng, chỉ cần nghĩ ngợi sâu xa một chút là ý thức lại muốn rối tung lên.

「D-Dạ... vậy, ạ. Mà gác chuyện đó qua một bên... Híc!? Đ-Đại ca!? Cái thứ quái quỷ đó, nó đang lao về phía này kìa!?」

Chợt tên dẫn đường có vẻ đã nhận ra điều gì, hắn run lẩy bẩy chỉ tay về phía trước. Nhìn theo hướng đó, tôi bàng hoàng nhận ra thanh Yêu Đao sau khi đã nuốt chửng hoàn toàn con yêu quái đang lê lết, trườn bò vè vè về phía chúng tôi.

「A... ư...」

「Tiểu thư Murasaki, xin hãy bình tĩnh. Tôi đã quan sát hết thảy nên tôi biết. Đó là thanh kiếm của người. Vậy nên chắc chắn nó sẽ không tấn công chúng ta đâu.」

Quên cả cơn đau từ vết thương trên tay lẫn bộ y phục rách bươm, tôi cố gắng an ủi và khích lệ Murasaki, người đang ngã bệt xuống sàn trong sự hoảng loạn tột độ. Dĩ nhiên, đây chẳng phải lòng tốt gì cho cam, tôi có mục đích sâu xa cả đấy.

(Dù có nát thì nó vẫn là Yêu Đao... Chủ nhân mà tỏ ra quá yếu kém là bị nó làm phản như chơi. Chuyện đó mà xảy ra thì cả đám đắp mộ luôn là cái chắc.)

Từ trong game cho đến tác phẩm gốc, thanh 『Nekiri Kubisogimaru』 này luôn bị lôi ra làm trò cười cho cái danh Yêu Đao. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sự thật là chỉ có cái gia tộc dồn toàn lực vào kiếm kỹ như nhà Akou mới đủ sức chế ngự được nó. Nếu là dàn nhân vật tuyến đầu trong cốt truyện gốc thì còn đỡ, chứ hạng nhân vật quần chúng như tôi mà bị nó nhe nanh múa vuốt thì đúng nghĩa đen là chưa kịp phản kháng đã bị nhai đầu. Do đó, tôi cực kỳ cần Murasaki nắm chặt sợi dây cương của cái thứ quái thai này.

...Mà, thực tế thì thanh Yêu Đao này đã bị các đời gia chủ nhà Akou nhiệt tình thông não (bằng nắm đấm) đến mức để lại bóng tâm lý nặng nề rồi, nên chắc nó chẳng dễ gì vượt qua được mà dám quay sang cắn người đâu.

Trong tựa game gốc là điều hiển nhiên, nhưng ngay cả ngoại truyện hay các phần khác cũng chưa từng có tiền lệ như vậy. Kể cả cái lần nó phản chủ, đâm xuyên người và cướp mạng Murasaki, thì lúc đó cô ấy cũng đã bị tái sinh thành yêu quái rồi... Nói chính xác hơn là vào cái khoảnh khắc Murasaki sau khi tái sinh giao chiến với cha mình, rơi vào trạng thái hấp hối và hoàn toàn mất đi khả năng kiểm soát Yêu Đao... thì nó mới ra tay.

Nói cách khác, nhờ công lao dạy dỗ chu đáo của các đời chủ nhân trước, dù thanh Yêu Đao có tiến vào「Trạng thái săn mồi」cuồng bạo đi chăng nữa, thì nó cũng không bao giờ vì cái cớ đói bụng cỏn con mà nhào vô cắn xé con người. Đáng lẽ phải là như vậy.

.........Phải. Đáng lẽ là thế cơ mà.

「Hả.........?」

Kèm theo một tiếng gầm rú đinh tai nhức óc, cảm giác lơ lửng ngay sau đó khiến tôi nhận ra mình đang bay giữa không trung. Hoàn toàn không bắt kịp tình hình, tâm trí tôi trống rỗng và rối bời. Hả? Cái gì? Chuyện quái gì vừa xảy ra thế? Thế này là sao...

「Ah... eh...?」

Chậm lại một nhịp, cơn đau dữ dội bắt đầu chạy dọc theo cánh tay trái. Ngay khoảnh khắc thế giới lộn ngược, tôi tình cờ thu vào tầm mắt cánh tay trái vừa hứng trọn cú va đập.

.........Cánh tay trái của tôi đã gãy nát, gập lại theo một góc độ sai bét hoàn toàn.

「Aguh!? Aaaagghh!!!??」

Bị đập văng xuống sàn cống ngầm, lăn lộn vài vòng, thứ đầu tiên bủa vây lấy tôi là sự hồ nghi và hàng tá câu hỏi. Chuyện gì thế này? Chuyện gì đã xảy ra? Chuyện quái gì đang diễn ra vậy? Tên nào làm trò này?

Phun một ngụm máu ướt đẫm mặt đất, tôi nằm ngửa, vặn vẹo cơ thể, cố đảo mắt nhìn quanh và rồi rốt cuộc cũng tìm ra ngọn nguồn. Có lẽ tôi vừa ăn trọn một cú húc đầu chí mạng từ nó. Thanh Yêu Đao trong「Trạng thái săn mồi」, với thứ chất lỏng đỏ lòm của tôi còn dính nhớp nháp trên đầu, đang trừng trừng nhìn tôi bằng sự cảnh giác và oán độc tột độ.

「...T-Tại sao?」

Tôi không tài nào hiểu nổi. Không hiểu lý do. Chẳng rõ nguyên nhân. Chỉ ý thức được một cách bất lực rằng bản thân đang bị dồn vào cửa tử. Và trong lúc vô vàn sự ngờ vực còn đang cuộn trào trong tâm trí, thanh Yêu Đao tiếp tục biến đổi hình dạng trở nên tà ác và gớm ghiếc hơn. Rành rành là nó đang muốn lấy mạng tôi.

「Haa, haa... Đùa nhau à? Cái đồ ăn cháo đá bát này...!」

Dày công giúp nó tiến vào「Trạng thái săn mồi」, vậy mà thanh Yêu Đao khốn kiếp này lại... Đối mặt với thực tại quá đỗi bi thảm, tôi nhận ra mình đang vừa mếu vừa cười. Một sự trốn tránh thực tại hoàn hảo. Haha, sắp khóc đến nơi rồi đây này.

『Gooooooooooooo!!!!!』

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thanh Yêu Đao hung tợn gào lên một tiếng gầm gớm ghiếc, điên cuồng lao thẳng vào tôi.........

「C-cái gì……!? D-Dừng lại ngay!! Rốt cuộc là tại sao chứ……!!?」

Akou Murasaki đã tái mặt không biết bao nhiêu lần trong ngày hôm nay, nàng gào lên với khuôn mặt co rúm tột độ chưa từng thấy.

Mọi thứ diễn ra quá đỗi đột ngột. Cơ thể vốn đã suy kiệt, nàng thực sự bất an không biết bản thân có thể kiểm soát được thanh đao của chính mình khi nó đã hóa thành một con yêu quái cuồng bạo hay không. Dù hắn đã lên tiếng trấn an, nhưng nỗi lo sợ trong nàng vẫn chẳng thể nguôi ngoai. Thành thực mà nói, nàng thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho việc bị nó siết chặt và ăn tươi nuốt sống ngay trong tích tắc tiếp theo, hệt như cách nó vừa làm với tên yêu quái kia. Ấy vậy mà... nhưng, ở một khía cạnh nào đó, tình cảnh hiện tại còn tồi tệ hơn cả việc chính nàng bị ăn thịt.

Yêu Đao... mang hình dáng một con mãnh xà khổng lồ mang tên 『Negiri Kubisogimaru』, hoàn toàn phớt lờ nàng khi nàng chậm rãi tiến lại gần. Mang theo thân hình to lớn ngoằn ngoèo, nó lướt qua bên cạnh nàng, phóng vọt tới, và lấy đầu húc thẳng vào tên hạ nhân kia. Hơn thế nữa, nàng còn nhìn thấy rõ ràng ngay trước khoảnh khắc va chạm, vô số lưỡi dao đã mọc tủa ra từ đầu nó, tựa như cố tình gia tăng lực sát thương. Nơi đó lóe lên sát ý và sự thù địch vô cùng rõ rệt.

「Tại sao ngươi lại làm thế!? Negiri, trả lời ta ngay……!!」

Murasaki gào lên gọi tên rút gọn của thanh đao và chất vấn. Tuy nhiên, Yêu Đao chẳng màng đoái hoài đến nàng, cứ thế trườn tới chỗ nam thanh niên đang ngã gục rên rỉ đầy đau đớn trên mặt đất. Dù bộ hắc pháp y hắn mặc rất khó để nhìn ra vết bẩn, nhưng vũng máu đỏ tươi đang không ngừng loang lổ trên sàn nhà đã chứng minh lượng máu hắn mất đi không hề nhỏ chút nào. Nếu cứ tiếp tục chảy máu thế này, tính mạng hắn ắt sẽ nguy kịch.

「……!? Negiri!! Ngươi dám bất tuân lệnh ta sao!? Lệnh của chủ nhân ngươi!?」

Sự nóng nảy bủa vây, thiếu nữ lao ra chặn trước mặt Yêu Đao, dang rộng đôi tay ngáng đường. Vì bị yêu quái tấn công nên y phục của nàng đã rách rưới đến mức hớ hênh nhạy cảm, nhưng trong cơn tuyệt vọng, nàng chẳng hề hay biết, mà dẫu có nhận ra thì đó cũng chỉ là chuyện vặt vãnh.

『………』

Yêu Đao dùng đôi mắt tỏa ra thứ ánh sáng đỏ đen rợn người liếc nhìn chủ nhân một cái, nhưng rồi lại mau chóng mất đi hứng thú, lách qua bên mạn sườn nàng để tiến về phía tên hạ nhân. Cái thái độ coi như không tồn tại đó khiến lòng kiêu hãnh của thiếu nữ bị tổn thương sâu sắc.

「………!!? Ta đã bảo là dừng lại cơ mà………!!?」

Thoáng do dự trong chốc lát, nhưng rồi Murasaki lập tức lớn tiếng và vươn tay chạm vào con mãnh xà kim loại. Phút chốc, khuôn mặt nàng nhăn nhúm lại vì đau đớn. Lớp vảy của Yêu Đao được cấu thành từ vô số lưỡi dao sắc lẹm. Huống hồ, hậu quả của việc bất cẩn chạm vào bề mặt ấy khi nó đang cựa quậy là điều chẳng cần nói cũng biết.

Vốn dĩ cánh tay phải đã bị yêu quái đâm xuyên từ trước, nên nỗi đau mà Murasaki phải gánh chịu là vô cùng khủng khiếp. Dẫu vậy, nàng vẫn không chịu buông tay. Bàn tay đẫm máu gắt gao chạm vào Yêu Đao, nàng ra lệnh một lần nữa.

「Ta ra lệnh cho ngươi, đứng yên đó!! Nếu ngươi còn dám động đậy thì hậu quả ra sao, ngươi tự hiểu rõ mà……!!?」

Nàng dùng chính cơ thể mình làm con tim, buông lời đe dọa. Nàng không biết bản thân có trọng lượng thế nào trong mắt Yêu Đao. Việc nó phớt lờ mệnh lệnh đã phần nào nói lên tất cả... nhưng, lúc này chuyện đó chẳng còn quan trọng nữa.

Điều quan trọng nhất là thân phận của nàng. Dù thế nào đi chăng nữa, nàng cũng là đích nữ của bổn gia dòng họ Ako, và nàng đang dùng chính thân xác mình để ra lệnh cho Yêu Đao. Nếu Yêu Đao làm ngơ mệnh lệnh mà cứ thế vặn mình, vết thương trên lòng bàn tay nàng sẽ càng thêm thê thảm.

Murasaki cay đắng thừa nhận bản thân đang bị thanh đao coi khinh. Đã vậy, nàng hiểu rõ mình có thể trở thành con tin. Nếu nó tiếp tục kháng lệnh, nàng sẽ càng bị thương nặng hơn. Khi ấy, dẫu nàng có là nỗi nhục bất tài của gia tộc Ako đi chăng nữa, thì gia tộc sẽ làm gì với một thanh Yêu Đao dám làm đả thương huyết mạch của họ... 『Negiri Kubisogimaru』 hẳn không phải loại quái dị hạ đẳng đến mức không hiểu được đạo lý ấy.

『…………』

Quái vật bằng thép bỗng dừng bặt mọi cử động, trừng mắt nhìn Murasaki đang nắm chặt lấy thân mình nó. Phản ứng ấy khiến nàng đinh ninh rằng mình đã thắng. Thế nhưng...

「……!? Đến mức đó…… đến mức đó rồi mà ngươi vẫn cố tình cãi lệnh ta sao, cái thứ kia……!!?」

Khuôn mặt Murasaki lại méo mó đi trong bi phẫn. Đáp lại lời đe dọa của nàng, Yêu Đao không hề bỏ cuộc, mà nó phản ứng bằng cách thu gọn hết những lưỡi dao sắc nhọn vào trong. Thân hình trơn tuột tỏa ánh bạc lướt qua như đang vuốt ve lòng bàn tay nàng. Một vệt máu đỏ tươi in hằn thành đường dài trên thân hình bạch ngân ấy.

「H-Hí……!? Đ-Đại ca, nguy to rồi. Tr-Trốn thôi…… h-híii!!?」

Tên dẫn đường đang cố kéo lê nam thanh niên đẫm máu để bỏ trốn đã bị con mãnh xà ngoạm nhẹ lên người.

「Kh-Khoan đã!! Ta đây ngày nào cũng không tắm rửa, lại đổ mồ hôi hôi rình, ăn chẳng ngon lành gì đâu!? Kh-Khoan khoan khoan tha cho ta đi mà, ta còn một đứa em gái đang đói meo ở nhà…… hự!?」

Bỏ ngoài tai những lời van xin thảm thiết, con mãnh xà quẳng quách tên dẫn đường đi với thái độ vô cùng khinh khỉnh. Tên dẫn đường vừa la hét thảm thiết vừa cắm đầu lộn nhào xuống cống nước thải. Con mãnh xà cũng chẳng thèm đoái hoài gì đến hắn nữa, cứ thế trườn tới trước mặt nam thanh niên vẫn đang quằn quại trong cơn đau xé thịt từ vết thương tàn khốc.

「Đã bảo là dừng tay lại cơ mà………!!?」

Murasaki lao đến chắn ngang trước mũi đao với bộ dạng liều mạng hệt như một kẻ điên loạn, dùng đôi nắm đấm đẫm máu mà nện xuống. Khua khoắng liên hồi, mặc kệ cơn đau dội lại từ nắm tay, nàng điên cuồng giáng những cú đấm lặp đi lặp lại, thế nhưng…… những cú đấm yếu ớt của một tiểu thư đã cạn kiệt phần lớn linh lực thì có gì đáng để bận tâm cơ chứ?

Con mãnh xà lạnh lùng đưa mắt nhìn sự phản kháng của Murasaki. Cứ như thế, nó há to chiếc hàm to tướng ra…… rồi phóng chiếc lưỡi nhọn hoắt như mũi kim nhắm thẳng vào cổ họng nam thanh niên.

「Hi…… argh!?」

Nhờ vào việc nam thanh niên kịp thời giơ tay lên đỡ đòn và lăn vòng trên đất ngay trước vạch tử, cú vồ đó đã không biến thành vết thương chí mạng. Dù vậy, chiếc lưỡi hóa kim loại vẫn đâm thủng lòng bàn tay hắn, xuyên qua cả xương thịt trên cánh tay và trổ thẳng ra tận vai. Tuy không cất tiếng la hét kinh hoàng, nhưng từ miệng nam thanh niên vẫn bật ra những tiếng rên rỉ đầy đớn đau. Ngay khi con mãnh xà thô bạo rút chiếc lưỡi ra, dòng máu đỏ thẫm từ miệng vết thương mới lập tức tuôn trào không ngớt.

「Ah, aaagh………!!?」

Chứng kiến cảnh tượng thảm khốc ấy, khuôn mặt Murasaki càng thêm co rúm lại thảm hại. Cảm giác tuyệt vọng, bất lực và tội lỗi hòa quyện làm nước mắt ứa ra nơi khóe mi, nàng vừa gào thét vừa dốc sức đấm đấm uỳnh uỵch, tuyệt vọng níu giữ thanh đao của chính mình.

Yêu Đao chẳng chút đoái hoài Murasaki, từ từ trườn dài thân mình nanh ác. Murasaki thừa biết nó định làm gì. Giống hệt như cách nó triệt hạ thứ yêu quái ban nãy, nó đang định dùng bản năng của loài rắn để siết chặt con mồi, nghiền nát xương cốt, rồi nuốt chửng hắn bắt đầu từ phần đầu.

「Không!! Xin ngươi đấy!! Ta van xin ngươi!! Người này không hề liên quan cơ mà!!? Cứ nhắm vào ta, tấn công ta là được rồi kia mà! Thế thì…… tại sao……… tại sao chứ……!!?」

Murasaki gào thét. Nàng hoàn toàn không thể hiểu nổi lý do tại sao Yêu Đao này lại ưu tiên tấn công tên hạ nhân kia đến vậy. Xét theo lai lịch của 『Negiri Kubisogimaru』, việc nó quay sang cắn xé nàng là điều hoàn toàn hợp lý. Ấy vậy mà, tại sao cứ nhất thiết phải là hắn, tại sao nó cứ nhắm mũi dùi vào chàng trai ấy? Tại sao, tại sao lại cứ phải là hắn kia chứ…………

「Không được đâu…… ta xin ngươi…… ta van xin ngươi đấy. Hức, nghe lệnh ta đi mà……… huhu… nếu ngươi căm hận, nếu ngươi đang đói khát…… thì ta, ta sẽ làm vật thế mạng cho người này…………」

Những lời trách mắng và mệnh lệnh đầy phẫn nộ của Murasaki dần hóa thành tiếng khóc lóc van lơn. Nàng bám riết lấy Yêu Đao như thể muốn phủ phục dưới chân nó mà khẩn cầu. Thậm chí, nàng còn sẵn sàng đưa thân mình ra làm vật thế mạng.

Đáng lý ra, mọi chuyện đâu cần phải đến bước đường này. Chết vì chủ, hạ nhân mãi mãi chỉ là hạ nhân, việc hắn hy sinh thân mình vì Murasaki là lẽ đương nhiên, và nàng hoàn toàn có quyền nghiễm nhiên đón nhận sự hy sinh ấy. Xét cho cùng, Murasaki chẳng hề có nghĩa vụ phải xả thân, càng không đến mức phải đem mạng mình ra đánh đổi để cứu lấy một nam nhân mọn hèn.

Lý do ư? Nàng không biết. Chính bản thân nàng cũng chẳng thể lý giải nổi vì sao mình lại thốt ra những lời ngốc nghếch đến vậy. Chỉ là, nàng không muốn trơ mắt nhìn hắn chết đi. Đúng thế, để mặc một người đã đặt trọn niềm tin vào mình phải bỏ mạng mà chẳng thể làm được gì, chuyện đó nàng sao thể cam lòng………

『…………』

Yêu Đao ném cái nhìn lạnh nhạt về phía chủ nhân của mình, rồi lại tiếp tục ngó lơ nàng. Kế đó, nó trườn đến chỗ nam thanh niên đang nằm co quắp rên rỉ với dã tâm siết cổ hắn cho đến chết. Murasaki gào thét như một kẻ hóa rồ nhưng rốt cuộc cũng chẳng có ích lợi gì. Có vẻ như đã bực dọc, Yêu Đao khẽ vung chóp đuôi trói gô Murasaki lại, ngăn nàng gây thêm phiền toái.

Và rồi, khi đã trườn đến sát sạt mặt nam thanh niên, Yêu Đao há toang chiếc hàm tàn độc của mình ra. Cứ thế, nó ngoạm lấy đầu hắn………

「……Đang làm cái trò gì thế?」

Giọng nói ấy vang vọng rền vang giữa chốn cống ngầm hôi hám.

Phải, ngay khoảnh khắc những từ ngữ lạnh lẽo thấu xương ấy vừa dứt, một chuyện kinh thiên động địa đã xảy ra. Thân hình khổng lồ của Yêu Đao bị hất tung lên không trung bởi một chấn động dữ dội. Lớp da bọc ngoài của nó vỡ vụn và nổ tung thành từng mảnh nhỏ, lấp lánh tựa những bông tuyết rơi rải rác, điểm xuyết lên cả mảng thủy đạo ngầm tối tăm.

『………!!?』

Bị quật mạnh vào vách tường của thủy đạo, Yêu Đao bàng hoàng đến cực điểm. Nhìn qua thì có vẻ nó chỉ là một thanh đao thảm hại, từng hết lần này đến lần khác bị những người nhà họ Ako đè bẹp tinh thần phản kháng, nhưng thực chất, nếu đánh giá dựa trên lẽ thường tình thì『Negiri Kubisogimaru』đúng nghĩa là một con quái vật đáng gờm.

Bất kỳ thanh Yêu Đao tầm thường nào dám giương vây phản kháng đều phải nhận lấy kết cục là sự tồn tại bị xóa sổ hoàn toàn. Ấy thế mà, dẫu từng bị nghiền nát bằng toàn bộ sức mạnh không biết bao nhiêu bận, thanh Yêu Đao này vẫn có thể duy trì sự tồn tại và tự phục hồi lại như cũ. Nói ngược lại, nó chính là loài yêu vật thượng đẳng mà ngay cả bổn gia dòng họ Ako cũng không thể dễ dàng thanh trừng triệt để. Vậy mà nay lại có kẻ đủ sức làm tổn hại đến cơ thể nó sao………!!?

『GRUOOOOOOO!!!』

Yêu Đao lập tức vực dậy cơ thể và gầm rống đầy cuồng nộ. Nó nới lỏng trói buộc thả Murasaki ra để rảnh tay chiến đấu, đoạn, cái đầu mang hình thù loài mãnh xà của nó phút chốc nứt toác thành sáu mảnh. Sáu chiếc hàm hoác ra, bên trong tua tủa vô số những chiếc răng nanh sắc bén y như những lưỡi dao. Nếu lỡ chẳng may bị tóm gọn, con mồi ắt sẽ bị hàng trăm, hàng ngàn lưỡi dao đủ sức xẻ dọc cả sắt thép kia xé xác thành trăm mảnh, bị nghiền nát bét và tiêu hóa thành bãi máu nhờn. Chỉ cần nhìn thấy hình thù gớm ghiếc ấy thôi cũng đủ khiến hầu hết mọi người phải chôn chân vì khiếp hãi tột độ. Thế nhưng………

「Ồn ào quá.」

『Guooo!!?』

Ngay giây lát sau, đầu của Yêu Đao bị một luồng sóng xung kích oanh tạc nổ tung. Chiếc đầu bọc thép vỡ vụn, các mảnh vỡ văng tung tóe khắp nơi. Nhưng, mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.

『………!!!』

Vốn dĩ Yêu Đao được kết cấu từ thép đen tuyền, toàn bộ cơ thể đó chính là chân thể của nó, hoàn toàn không tồn tại thứ được gọi là não bộ. Hình dáng mãnh xà hay「hình thái săn mồi」cũng chỉ là sự biến đổi tạm thời để phục vụ cho việc chiến đấu, trói buộc và cắn nuốt con mồi. Do vậy, việc chiếc đầu bị nghiền nát vốn chẳng thể coi là một đòn chí mạng.

Dù đã mất đi phần đầu, Yêu Đao vẫn điên cuồng phóng ra vô số chiếc roi mang hình dáng xúc tu từ khắp cơ thể để vồ vập lấy kẻ tập kích. Đầu của những chiếc roi kim loại này đều được rèn thành những lưỡi dao sắc bén, chưa kể tốc độ vung roi cũng đủ sức cắt đôi những tấm sắt mỏng một cách dễ dàng. Đối với người thường, đây là một đòn tấn công vô phương chống đỡ……… nhưng dẫu vậy, phải. Dẫu thế đi chăng nữa, chừng đó vẫn còn quá đỗi non kém để có thể kết liễu được sinh linh đang đứng ngay trước mặt nó lúc này.

「Bớt làm càn đi, nghiệt súc.」

Tất cả những chiếc roi ấy đều bị băm vằm, xắt thành từng mảnh vụn nhỏ li ti. Mãi cho tới lúc này, Yêu Đao mới thực sự rơi vào hoảng loạn. Bởi lẽ, cho đến tận khoảnh khắc bị cắt xén không thương tiếc, nó thậm chí còn không tài nào cảm nhận được chuyển động hay mảy may nhận ra một điềm báo nào cả.

「……Rồi, cản đường quá đi.」

Và rồi, thiếu nữ kia đã chạm tay lên cơ thể của Yêu Đao từ lúc nào chẳng hay. Bàn tay phải của ả vuốt ve lên vùng bụng của con mãnh xà. Không thể nào, ả đã áp sát được một khoảng cách gần đến nhường này từ bao giờ cơ chứ……?

「Ta ra lệnh…… Cút.」

Khoảnh khắc thiếu nữ nọ buông lời nguyền giáng hạ cũng là lúc con mãnh xà vỡ tan thành trăm ngàn mảnh vụn………

Trận chiến diễn ra quá đỗi áp đảo. 『Negiri Kubisogimaru』 quả thực là thanh Yêu Đao thuộc hàng hạ đẳng nhất, yếu kém nhất trong số những Yêu Đao mà gia tộc Akou sở hữu.

Dẫu vậy, đó cũng chỉ là góc nhìn từ phía danh gia vọng tộc Akou. Một Trừ Yêu Sư có khả năng đơn thương độc mã đối đầu với đại yêu vốn đã là nhân tài kiệt xuất bậc nhất ở tiền tuyến, huống hồ 『Negiri Kubisogimaru』 khi bước vào hình thái bạo thực lại là một thứ quái vật có thể dễ dàng cắn nuốt phần lớn đại yêu mà chẳng chút chật vật. Ấy thế mà... một thanh Yêu Đao như thế lại bị áp đảo hoàn toàn trong trận chiến này. Hơn nữa, kẻ làm được điều đó chỉ là một thiếu nữ mới trạc độ mười bốn, và sự thật rành rành rằng nàng ta vẫn chưa hề dốc hết toàn lực đã trở thành nỗi kinh hoàng tột độ đối với những bậc kỳ tài trong giới.

「………Nào, mau trả lời đi. Thế này là có ý gì? Cớ sao đao của ngươi lại cả gan tập kích thuộc hạ của ta?」

Murasaki ngã quỵ trên nền đất, câm nín, bàng hoàng và ngơ ngác chứng kiến trận chiến ấy, toàn thân nàng cứng đờ trước giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương kia.

Phía cuối ánh nhìn của nàng là một thiếu nữ mang sắc anh đào. Một sự tồn tại mà nàng hằng quen thuộc. Lẽ ra phải là như vậy.

Thế nhưng, Murasaki không hề biết nàng ta. Nàng chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này bao giờ. Người đó… người chị họ từng là niềm khao khát, là niềm ngưỡng vọng trong lòng Murasaki, giờ đây lại hoàn toàn là một người khác so với những gì nàng từng biết.

Y phục lộng lẫy điểm xuyết tao nhã nay nhuốm đầy bùn đất, dường như nàng ấy đã phải lao đi trong vội vã, vạt áo còn rách bươm, có lẽ vì vô tình vướng phải vật gì đó trên đường.

Mái tóc dài vốn dĩ luôn suôn mượt, buông xõa kiều diễm nay lại xơ xác rối bời. Suối tóc màu hoa anh đào ấn tượng bay phấp phới trong gió...

Hơn cả thảy, biểu cảm của nàng ta mới là thứ khiến Murasaki khiếp sợ. Vẻ điềm nhiên tự tại, sâu không lường được, sự kiều mị và trên hết là những cử chỉ trang nhã thường nhật đã biến mất tăm. Giờ phút này, nàng ta chỉ không ngừng tỏa ra sát khí ngút trời, tàn nhẫn và vô tình... Nhưng sâu trong đó lại hiện rõ sự nôn nóng, lo âu xen lẫn sợ hãi lập lòe, tựa như một đứa trẻ đang run rẩy chờ đợi trận đòn roi từ đấng sinh thành.

「Ah... uh...」

Murasaki cố gắng cất lời đáp lại người chị họ mà mình hằng kính trọng và yêu thương, nhưng linh lực áp đảo cùng địch ý ngút ngàn kia, và hơn hết là bóng hình lạ lẫm nàng chưa từng thấy bao giờ, đã khiến nàng chấn động đến mức chẳng thể thốt nên lời. Và... người chị họ hiện tại tuyệt nhiên không còn đủ sự khoan dung để kiên nhẫn chờ nàng mở miệng.

「………Nếu đã không có gì để nói, vậy cái đầu này cũng chẳng cần giữ lại nữa, phải không?」

Lời lẽ lạnh lẽo không điểm dừng ấy được thốt ra ngay trước mắt Murasaki. Chẳng biết từ lúc nào, chỉ trong một cái chớp mắt, nhị tiểu thư của gia tộc Onizuki đã thu hẹp khoảng cách, rũ ánh nhìn với đôi đồng tử vô hồn xuống Murasaki. Rồi, với một cử chỉ tự nhiên như thể đó là điều hiển nhiên, nàng ta vung chiếc quạt trên tay xuống.

Chiếc quạt được truyền vào lượng linh lực khổng lồ sở hữu độ cứng vượt xa cả sắt thép, và khi được vung xuống với tốc độ xé gió, uy lực của nó nào có khác chi một thanh đao kiếm thực thụ.

Chiếc quạt do Aoi vung xuống lao vút đi, chuẩn xác nhắm thẳng vào chiếc cổ thanh mảnh của Murasaki như thể bị hút vào đó. Tiểu thư út của gia tộc Akou dẫu nhận thức được hành động đang diễn ra ngay trước mắt nhưng cũng chẳng thể đưa ra bất kỳ phản ứng nào. Nàng chỉ biết phó mặc cho số phận sắp sửa giáng xuống đầu mình.

Và rồi, trong tâm trí nàng chợt lóe lên một suy nghĩ. Dẫu biết rằng điều đó là quá đỗi lạc lõng trong hoàn cảnh này, dẫu hiểu thấu rằng đó là một ý nghĩ ngu ngốc đến cùng cực đi chăng nữa. Phải, khi nhìn chàng trai đang nằm gục trên mặt sàn của đường hầm ngầm, dẫu thoi thóp nhưng quả thực vẫn còn sống ấy, nàng đã nghĩ...

………Ah. Anh ấy, vẫn còn sống sao.

Khoảnh khắc nhận ra sự thật ấy, một Murasaki vừa mới đây thôi còn khóc nức nở trong nỗi kinh hoàng tột độ khi đối mặt với yêu quái, lại đón nhận cái chết của chính mình một cách vô cùng tự nhiên và thanh thản. Nàng đã có thể chấp nhận cái chết. Chính nàng cũng chẳng hiểu rõ lý do. Nàng chỉ đơn thuần cảm thấy an lòng vô ngần vì chàng trai ấy vẫn còn sống.

Và rồi, tử thần đã kề sát tận trước mắt. Chiếc quạt được cường hóa đến mức tối đa bằng linh lực rốt cuộc cũng chạm tới cổ nàng...

「Đùa giỡn quá trớn rồi đấy, em gái của gia tộc Onizuki à? Rốt cuộc chuyện này là sao, hãy giải thích đi.」

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tiếng kim loại va chạm chát chúa vang dội khắp đường hầm ngầm... âm thanh ấy đã kéo Murasaki quay trở về với thực tại. Lúc bấy giờ, Murasaki mới bàng hoàng nhận ra bóng người đang đứng sừng sững ngay trước mắt mình.

Chàng trai sở hữu vóc dáng cao gầy, mang màu tóc giống hệt Murasaki được buộc gọn thành một lọn tung bay trong gió, thoạt nhìn mang một vẻ mặt vô hồn. Thế nhưng, đôi mắt y lại nheo lại, chất giọng nhuốm màu cảnh giác... không, là sát ý. Thanh trường đao được y cầm bằng một tay đang kịch liệt giao tranh với chiếc quạt của em gái họ, tạo nên những thanh âm chói tai lạ thường.

Tứ nam của bổn gia gia tộc Akou, Akou Touma Susaburou, vẫn với thái độ điềm nhiên như thường lệ, đứng ra che chở cho em gái, đồng thời cất giọng chất vấn nàng em gái của mình trong vô cảm…

「Đùa giỡn...? Ara, ngươi dám tuyên bố chuyện này đùa giãn sao? Tứ nam của nhà Akou dạo này học được cách nói đùa giỏi gớm nhỉ?」

「Nếu không phải đùa giỡn thì rắc rối lắm. Dĩ nhiên ta chẳng hề muốn vung thanh kiếm này về phía người thân của mình rồi.」

Hướng ánh mắt về phía Aoi đang vặn vẹo khuôn mặt đầy thê lương để buông lời khiêu khích, Akou Touma vẫn giữ thái độ dửng dưng mà bình thản đáp lời.

「O-o anii-sama... chuyện này là sao...」

「Murasaki. Lát nữa anh có vài chuyện cần em làm rõ, nhưng... trước mắt hãy khoác tạm thứ này vào đi. Người của anh sắp đến rồi. Tiểu thư chưa xuất giá mà ăn vận bộ dạng đó thì không hay đâu.」

「Eh...? Kya...!?」

Murasaki run rẩy thốt lên, đáp lại nàng, người anh trai thứ tư chỉ dùng chất giọng vô hồn mà cất lời, vừa ghì chặt kiếm đọ sức vừa tiện tay ném chiếc áo khoác haori của mình sang. Tới lúc bị quở trách, Murasaki mới bàng hoàng nhận ra bộ dạng hiện tại của mình hớ hênh đến nhường nào. Đôi gò má ửng đỏ, nàng cuống cuồng khoác áo vào người. Cùng lúc đó, dường như cơn đau từ vết thương trên cánh tay phải lại ùa về, nàng nắm chặt tay phải, khuôn mặt khẽ nhăn nhó.

「...Lát nữa người của anh tới sẽ băng bó vết thương cho em… Người tùy tùng của em họ đang trị thương kia, liệu có phải là gia nhân nhà cô không?」

Sau khi liếc nhìn em gái, Touma khẽ dời tầm mắt về phía sâu trong cống ngầm sau lưng Aoi rồi dò hỏi. Một thiếu nữ bạch hồ đang luống cuống chạy đến bên bóng người bê bết máu tơi tả tựa giẻ rách, khuôn mặt nàng căng cứng nhưng đôi tay vẫn vội vã dùng băng gạc để cầm máu.

「Ta có nghĩa vụ phải trả lời ngươi sao?」

「Nếu trả lời thì ta sẽ bớt được chút phiền phức đấy. Dù vậy, nhìn bộ dạng đó thì hẳn là không định nói rồi...」

Touma hiểu rõ rằng, dẫu có gặng hỏi người em gái họ trong lúc này thì cũng chẳng thể nhận được câu trả lời nào tử tế. Đành chịu vậy. Chuyện đó để sau hãy tính. Cơ mà...

(Cô em gái họ kia mà lại giận dữ bốc hỏa đến nhường này, quả là chuyện hiếm thấy).

Không hẳn là chán ghét. Thế nhưng, đối với người em gái họ vốn luôn đứng ngoài lề cái tư tưởng vì người khác mà hành động kia, có một kẻ khiến nàng ta kích động đến mức này nghiễm nhiên khơi dậy sự tò mò mãnh liệt trong y. Mà, chắc chắn đó không phải là người của gia tộc Akou. Trong gia tộc Onizuki liệu có nhân vật nào như vậy sao...?

「………」

Và cùng lúc đó, tứ nam nhà Akou liếc nhìn vô số mảnh sắt vụn vương vãi xung quanh. Dù rất đỗi chậm chạp, nhưng chúng đang thực sự di chuyển. Cứ như thể chúng đang cố gắng tựu lại tại một điểm…

Người anh trai ngay lập tức nhận ra đó chính là những mảnh vỡ nát của thanh Yêu Đao 『Nekiri Kubisogimaru』. Đoạn, y lại hướng ánh mắt về phía chàng trai trẻ tuổi đang ngã gục phía sau Aoi, đôi mắt nhíu lại đầy vẻ cảnh giác. Ngay lúc này, y đã phần nào dự đoán được cớ sự. Song đồng thời, một mối nghi ngờ mới lại nảy sinh.

(Thanh kiếm đó không phải là thứ vô tri. Lẽ ra nó đã học được bài học nếu tùy tiện sát hại con người mà không có lý do chính đáng thì sẽ chuốc lấy hậu quả thảm khốc, thế mà... vì cớ gì cơ chứ?)

Bằng trực giác của mình, Aoi nhận ra sự hoài nghi đang dấy lên trong Touma. Nàng chép miệng trong lòng, định bụng tìm cách đánh lạc hướng y... thế nhưng ý định đó lập tức trở nên thừa thãi. Bởi lẽ, chẳng còn thời gian đâu mà ung dung toan tính nữa.

「T-Tiểu thư... máu... máu không chịu ngừng chảy!! P-Phải làm sao đây...!?」

Shiro mếu máo bẩm báo, khuôn mặt tái nhợt đi vì hoảng sợ. Nghe tiếng khóc ấy, Aoi liếc mắt nhìn về phía hai người. Nam thanh niên nằm sóng soài trên mặt đất máu chảy lênh láng, lượng máu mất đi nhiều đến mức việc y còn thoi thóp thở quả thực là một kỳ tích. Shiro liều mạng dùng băng gạc cùng mảnh vải thắt chặt miệng vết thương lại, nhưng cứ vừa buộc xong thì máu lại ứa ra, tình cảnh này căn bản không phải thứ mà một đứa trẻ có thể tự mình xử lý.

「...!? Xin thứ lỗi, nhưng ta đành phải cáo từ tại đây thôi. Nếu muốn phàn nàn hay trách cứ gì, thì sau này cứ tới thẳng phủ mà tìm.」

Chẳng rõ là do nôn nóng hay căng thẳng, Aoi gần như gắt lên, nàng gạt chiếc quạt xếp ra khỏi mũi kiếm rồi dứt khoát quay gót. Ngay sau đó, dường như Murasaki lẫn người anh trai kia đã không còn nằm trong mắt nàng nữa; nàng rảo bước vội vã tiến về phía chàng trai đang nằm gục, tiện tay rút những tấm phù chú thức thần giấu trong tay áo phóng ra và kết ấn để chúng thành hình.

Vài bóng đen mang hình hài nhân ngẫu tiến tới thay thế vị trí của thiếu nữ bán yêu, cẩn thận nâng thân hình tơi tả như giẻ rách của nam tử trẻ lên rồi từ từ di chuyển. Murasaki chực hé môi định nói điều gì đó, nhưng rốt cuộc lại chẳng thể cất thành lời. Bởi chính nàng cũng không biết bản thân nên nói cái gì lúc này.

「Đi thôi… Ta không rảnh để nán lại cái chốn dơ bẩn gớm ghiếc này thêm nữa đâu.」

「Eh? V-Vâng...!!」

Aoi ra lệnh cho Shiro rồi sải bước rời đi, theo sát bên cạnh đám thức thần đang khiêng vị nam tử nọ. Thiếu nữ bạch hồ ngoan ngoãn nối gót theo sau mệnh lệnh của chủ nhân, nàng liếc nhìn nhóm Murasaki một cái, rụt rè cúi đầu chào lấy lệ rồi đi thẳng, tuyệt nhiên không hề ngoảnh lại.

Bóng dáng Aoi cùng hai người kia cứ thế khuất dần vào sâu trong cống ngầm... Còn Murasaki, một thiếu nữ nhỏ bé bất lực, cũng giống như bao lần trước đây, chỉ có thể đứng trân trân nhìn theo cảnh tượng đó.

Phải, nàng thậm chí còn chẳng mảy may nghi ngờ lý do tại sao thanh kiếm của mình lại tấn công tên hạ nhân kia, tại sao dẫu tồi tàn thì nàng vẫn là chủ nhân của nó mà nó lại hoàn toàn phớt lờ mệnh lệnh của nàng đến mức ấy, lại càng không hiểu thấu vì sao một tên hạ nhân thấp kém dù cơ thể đã thương tích đầy mình như vậy mà vẫn có thể giữ được hơi tàn…

………Nhân tiện nói thêm, kẻ dẫn đường xui xẻo bị ném xuống cống ngầm, vì luồng sát khí ngút trời tỏa ra từ những con quái vật mang lốt người kia, mà trong suốt ngần ấy thời gian cứ phải ngâm mình trong dòng nước thải hôi thối chẳng dám ngoi lên. Nhưng đó lại là một câu chuyện khác rồi.

Tại một vùng sơn cước cách xa kinh thành…… Nơi cửa xả của đường hầm, chỗ nước thải từ cống ngầm tuôn ra, có một con quỷ đang đứng phục sẵn.

「Ara, đây chẳng phải là Aoki-chan sao? Thật là hoài niệm quá đi mất. Đã bao lâu rồi chúng ta chưa gặp nhau nhỉ? Có phải chăng con cảm thấy cô đơn nên mới muốn đến thăm viếng mẹ sau ngần ấy thời gian không?」

「Hahaha, con mụ này vẫn cứ lảm nhảm như mọi khi. Đúng là điên hết chỗ nói.」

Trước lời chào hỏi đầu tiên của kẻ tự xưng là『Mẹ』vừa trồi lên từ cống ngầm cùng với vô vàn dị võng yêu ma, Bích Quỷ trong bộ pháp phục của một tu hành tăng, đầu đội nón nan, buông lời chế giễu với vẻ mặt đầy mỉa mai.

「Fufufu, con đúng là một đứa trẻ hay ngại ngùng mà. Chẳng cần phải e thẹn đến thế đâu, dù là ở đâu hay bất cứ lúc nào, người làm mẹ này vẫn luôn hân hoan dang rộng vòng tay chào đón những đứa con của mình mà. Nào, để mẹ ôm con một cái nhé?」

「Tởm lợm quá đấy, mụ già. Mụ nghĩ ta cất công đến đây tìm một kẻ mất trí như mụ chỉ vì dăm ba thứ vớ vẩn ấy sao?」

Bích Quỷ buông lời chửi rủa『Yêu Mẫu』vừa thốt ra những lời ấy bằng thiện ý từ tận đáy lòng. Sau tiếng chửi rủa, ả Oni cất lời dò hỏi.

「Mụ biết ta đến đây để làm gì rồi chứ? Bật mí một chút có được không? Tại sao một đại yêu quái như mụ lại phải làm cái trò lén lút như chạy trốn trong đêm thế này? Mà lại còn vào đúng cái thời điểm này nữa.」

Dù đã đoán được hơn phân nửa cớ sự, con quỷ vẫn dâng tràn niềm mong đợi mà chất vấn. Và rồi,『Yêu Mẫu』hân hoan đáp lại câu hỏi đầy vẻ tự mãn ấy của ả Oni.

「Phải rồi nhỉ. Thực ra thì bé con của mẹ, có vẻ như đang bước vào thời kỳ nổi loạn thì phải? ……Lẽ nào con cũng đang để tâm đến chuyện đó sao?」

「Đương nhiên rồi. Kể ta nghe một chút có được không?」

Nghe vậy, con Oni đáp lời, khóe miệng nhếch lên đến mức tưởng chừng như rách toạc. Trên dung nhan tuyệt mỹ ấy hiện lên một nụ cười đầy hoan hỉ. Và rồi, nụ cười ấy càng trở nên man rợ hơn sau lời tường thuật ngắn gọn nhưng lại đánh trúng trọng tâm của『Yêu Mẫu』.

「Fufufu…… fufufufu……… kufufufufufu!!! Thật là, chẳng phải đó là một câu chuyện vô cùng tuyệt diệu hay sao? Tuyệt hảo!! Fufufu, ra là vậy, cậu ta đã rũ bỏ được những lời mật ngọt của mụ già ngươi ư! Quả nhiên cậu ta vẫn luôn biết cách làm ta thỏa mãn mà!!!」

Càng nghe chuyện, nụ cười của ả Oni càng thêm méo mó, ả cất lên một tràng cười tà ác đến rợn người.

Lẽ dĩ nhiên là vậy, bởi lời nói của con quái vật bạ ai cũng nhận làm con này chính là thứ bạo lực chất chứa mị hoặc và cám dỗ. Một khi đã lọt tai những lời đường mật ấy, sự hưng phấn và cảm giác an tâm sẽ khiến kẻ đó đánh mất lý trí, huống hồ gì việc rũ bỏ thứ khoái lạc đó lại chẳng hề dễ dàng, vậy mà………!!

「Gufufu…… Aah!! Quả nhiên hắn chính là người đàn ông mà ta hằng mong đợi!! Đúng thế, phải là thế! Nếu không thì! Vị anh hùng!! Sẽ đoạt mạng ta!!! Phải là như thế chứ………!!!!」

Ả Oni gào thét với những điệu bộ đầy tính kịch như một kẻ đang say bấy. Gương mặt ả vương vấn nét hoan lạc, đắm chìm trong chiến công của vị anh hùng tương lai đã không chỉ đáp ứng mà còn vượt xa cả kỳ vọng của mình. Tiện thể nói thêm, khi nghe chuyện cục cưng của mình đã đâm thẳng vào mặt『Yêu Mẫu』, ả đã bất giác lên đỉnh. Mặc dù bị che khuất bởi lớp pháp phục, nhưng thứ nội y bên dưới của ả lúc bấy giờ đã hoàn toàn ướt sũng dầm dề.

Biểu cảm chìm đắm trong dục vọng của con quái vật đội lốt mỹ nhân ấy quả thực mị hoặc và quyến rũ đến tột cùng…… nhưng lũ yêu ma theo hầu『Yêu Mẫu』lại vô cùng hoảng sợ trước dáng vẻ đó. Bởi đám dị võng ô hợp kia đang phải run rẩy trước thứ mùi nồng nặc phát ra từ ả Oni đang trong cơn hưng phấn. Mùi xú uế của Oni một khi đã bốc lên, phần lớn yêu ma dù cách xa đến mấy, chỉ cần ngửi thấy thôi cũng sẽ lập tức vắt chân lên cổ mà chạy trốn bằng mọi giá.

Đó chính là tồn tại mang tên『Oni』, là giống loài tham lam, ích kỷ, độc đoán và xảo quyệt bậc nhất trong chốn yêu ma.

「Ara ara, quả thật trên người thằng bé có bám rất nhiều Thức thần, mà hành tung lại trông vô cùng quen mắt nên mẹ cũng đã lờ mờ đoán ra…… nhưng một trong số đó lại chính là Thức thần của con, làm mẹ bất ngờ đấy?」

Không ngờ lại say đắm đến mức dang tay tương trợ……『Yêu Mẫu』 vốn nắm rõ tâm tính và sở thích của Bích Quỷ, ả thực sự ngạc nhiên ả Oni này lại si mê gã thanh niên kia đến nhường ấy. Đồng thời, cũng chính vì lẽ đó, sự mến thương và lưu luyến mà ả dành cho『đứa con của mình』lại càng thêm sâu đậm………

「Này này, bớt giỡn đi. Cớ sao mụ lại coi chàng anh hùng dành riêng cho ta như thứ tiểu quỷ của mụ vậy hả? Ta đâu có thiết lập cái xuất thân khốn kiếp đó cho cậu ta?」

Bích Quỷ lớn tiếng xỉ vả dòng suy nghĩ của『Yêu Mẫu』. Phải, một gốc gác như thế, Bích Quỷ không đời nào chịu chấp nhận. Lẽ dĩ nhiên thôi, bởi hắn chính là gã đàn ông sẽ hạ sát ả để bước lên ngôi vị anh hùng cơ mà. Chốn ấy làm gì có kẽ hở nào cho loại như『Yêu Mẫu』chen chân vào. Nếu thế…… nếu thế chẳng phải ả chỉ là một màn múa phụ họa diễn ra trước『Yêu Mẫu』sao! Thứ chuyện nhảm nhí đó làm sao có thể dung thứ được!!

「Hơn thế nữa. Mụ…… đã『làm dấy bẩn』cậu ta rồi phải không?」

Và quan trọng hơn cả, Bích Quỷ chỉ trích cái sự thật khiến ả gai mắt nhất trong sự việc lần này. Từ lúc nào, nửa phải khuôn mặt của Bích Quỷ đã chìm trong bóng tối. Con mắt bên phải phát ra thứ ánh sáng đỏ rực, đỏ thẫm tựa ma trơi…… Ngữ khí và điệu bộ của ả trở nên vô cùng hiểm ác, yêu khí cuồn cuộn dâng trào, một thứ sát khí kinh hoàng bủa vây tuôn ra đến mức kẻ phàm nhân cũng dư sức cảm nhận được.

Phải, đối với một kẻ đã dành nhiều năm ròng rã săn lùng chàng anh hùng lý tưởng để kết liễu mạng sống của chính mình như Bích Quỷ, thì đó chính là điều khiến nó phẫn nộ và không thể tha thứ nhất. Những nhân tố đó, những yếu tố đó chưa từng nằm trong kế hoạch của ả.

Bởi vậy, ả mới gạn hỏi. Tùy thuộc vào câu trả lời, có lẽ ả sẽ phải vứt bỏ đi chàng anh hùng mà mình đã cất công tìm kiếm bấy lâu……

「Fufufu. Đúng thế nhỉ, nếu so với việc trực tiếp sinh ra thằng bé một lần nữa thì e là sẽ tốn khá nhiều thời gian đây…… nhưng mà, biết làm sao được chứ? Có vẻ như đứa trẻ đó không hề muốn chui tọt vào lại trong bụng mẹ một lần nào nữa. Hết cách thôi. Đó là nguyện vọng của bé con đáng yêu mà. Mẹ cũng phải chiều chuộng chút tính khí trẻ con ấy chứ nhỉ?」

Dù đang phải hứng chịu luồng sát khí khổng lồ dư sức khiến một kẻ bình thường tiểu ra quần và chết ngất, Yêu Mẫu vẫn mang một thái độ dửng dưng và buông lời đáp trả có phần lạc quẻ. Đó chẳng phải là lời khiêu khích, cũng chẳng phải là trò đùa cợt, mà dường như đó chính là thái độ tự nhiên của mụ ta.

「……Vậy sao. Sẽ mất thời gian sao. Thêm nữa…… ừm. Thôi được, dù sao cho đến nay cậu ta cũng đã ít nhiều đáp lại được kỳ vọng của ta. Cố chấp nhắm mắt làm ngơ một chút chắc cũng không sao đâu nhỉ?」

Bích Quỷ trầm ngâm suy ngẫm về những lời của『Yêu Mẫu』. Và rồi, cuối cùng ả cũng đã『tha thứ』cho cậu.

Đối với khối độc tài mang tên Oni này, quyết định đó quả thực vị tha tới ngỡ ngàng. Bởi dẫu đối phương chỉ là một con người hạ đẳng, dù cho đó là sự tình bất khả kháng, chỉ cần có một yếu tố cỏn con làm chệch hướng kế hoạch của bản thân thì Oni khác chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.

……Tất nhiên, trong cái phán quyết ấy vẫn tồn tại thứ toan tính ích kỷ của riêng Bích Quỷ.

……Nhưng gác chuyện đó sang một bên, Bích Quỷ tuyệt nhiên không hề tha thứ cho『Yêu Mẫu』. Không, làm sao có thể tha thứ được cơ chứ. Con mồi của ả, anh hùng của ả, cục cưng của ả lại bị kẻ khác ngang nhiên chọc ngoáy, cuối cùng lại còn bị làm cho vẩn đục, bị tước đoạt mất, bộ coi ả là trò hề chắc. Đừng có mà đùa.

「Vậy nên, tóm lại là……… TRƯỚC MẮT THÌ, NGƯƠI HÃY CHẾT ĐI NHÉ?」

Giây tiếp theo, Aoki sau khi biến đổi thành hình thù dị dạng đã lao sầm sập về phía『Yêu Mẫu』bằng tốc độ tưởng như dịch chuyển tức thời. Bàn chân trắng muốt vung lên định đá bay thủ cấp của『Yêu Mẫu』……… cú đá ấy ngay lập tức nghiền nát hàng chục tên yêu quái vừa nhanh chóng đứng ra chắn đòn bảo vệ cho『Yêu Mẫu』thành đống thịt vụn.

「Ara ara, lẽ nào con cũng đang trong thời kỳ nổi loạn sao? Cũng được thôi. Fufufu…… Hay là con muốn chui vào bụng mẹ thêm một lần nữa? Lần này mẹ có thể sinh con ra cùng lúc với bé con đó cũng được đấy?」

「TAO SẼ BĂM VẰM MÀY RA, MỤ GIÀ CHẾT TIỆT!!」

Dù cho hàng chục đứa con vừa bị xé xác ngay trước mắt, dù bản thân vừa suýt mất mạng ngay tức khắc, cựu Địa Mẫu Thần vẫn buông ra những lời điên rồ và thản nhiên đến đáng sợ…… Trước những lời mê sảng ấy, ả Oni đã rũ bỏ lớp vỏ bọc con người, gầm lên một tiếng rống đầy oán khí, hung tàn và sục sôi phẫn nộ như một tiếng thét chói tai rồi vồ lấy mụ ta.

Một tiếng nổ chát chúa vang dội khắp chốn sơn lâm.

……Vài ngày sau, một đội Trừ Yêu Sư thuộc Âm Dương Liêu tiến hành cuộc tảo thanh và truy quét quy mô lớn tại hệ thống cống ngầm này, đã phát hiện ra cả một núi xác chết ngổn ngang của hàng ngàn yêu ma nơi cửa xả của đường hầm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!