Tôi được tái sinh thành chiến binh vô danh trong eroge fantasy gây trầm cảm kiểu Nhật Bản, nhưng phụ nữ xung quanh tôi toàn là những kẻ không ổn và tôi có linh cảm không lành về chuyện đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11082

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Chương 3 - Sự ngưỡng mộ của trẻ con, suy cho cùng cũng chỉ là thứ thoáng qua như bệnh sởi mà thôi - Chap 27

Chap 27

Trong thời đại trung - cận đại, lao động nội trợ là một công việc nặng nhọc đến mức không thể so sánh với thời hiện đại tràn ngập các thiết bị tiện ích, ít nhất là về mặt thể xác.

Từ việc nhóm lửa, nấu nướng đến giặt giũ, tất cả đều không thể dựa vào máy móc, thậm chí đâu phải chỉ làm mỗi việc nhà là xong. Phụ nữ cũng bị lôi ra làm đồng áng như một lẽ đương nhiên, rồi còn làm nghề phụ, rồi còn nuôi con. Câu nói “gái nhà nông, ba mươi đã thành bà lão” có lẽ hơi phóng đại, nhưng không khó để tưởng tượng cuộc sống của những người phụ nữ bần nông ở tầng lớp dưới cùng của xã hội thực tế còn chất chồng gian khổ hơn thế gấp nhiều lần.

Xét theo ý nghĩa đó, mẹ của thiếu niên là một người phụ nữ vô cùng mạnh mẽ và cần cù.

「A, con về rồi đấy à.」

「……Vâng, con về rồi ạ.」

Người mẹ đang ngồi đan dép rơm làm thêm dưới ánh nến leo lét duy nhất trong căn lều tối tăm vui vẻ chào đón đứa con trai vừa hoàn thành công việc phu phen lúc nửa đêm trở về. Đồng thời bà cũng bắt đầu nhóm lửa ở bếp lò.

「Không cần đâu mẹ. Tốn củi lắm phải không? Con chui vào chăn ngủ ngay bây giờ đây.」

「Trẻ con thì đừng lo chuyện đó. Mẹ cũng đang thấy lạnh đây. Nào, mau lại sưởi ấm đi. Người con lạnh toát hết cả rồi kìa………」

Mẹ giật lấy chiếc áo khoác rơm bám đầy tuyết trên người thiếu niên, rũ sạch tuyết rồi treo lên tường.

Đã thế này thì có phản đối cũng vô ích. Cậu miễn cưỡng nghe theo lời mẹ, ngồi xuống bên cạnh bếp lò nhỏ chẳng còn lại bao nhiêu tro tàn và hơ tay. Hơi ấm dìu dịu nhẹ nhàng sưởi ấm cơ thể đang lạnh cóng.

「Cháo thừa để mẹ hâm nóng lại ngay, con đợi một chút nhé.」

「Để con tự làm được rồi. Mẹ cũng đi ngủ đi chứ? Mẹ làm việc suốt từ sáng đến giờ rồi còn gì? Cơ thể sao chịu nổi?」

「Câu đó mẹ nói với con mới đúng. Mới mười tuổi đầu mà đã làm từ sáng đến nửa đêm thì còn gì bằng?」

Trước những lời lo lắng của thiếu niên, người mẹ tuy là nông dân vùng Bắc Thổ nhưng lại có làn da trắng và vóc dáng mảnh mai bĩu môi tỏ vẻ phật ý. Bà treo một cái nồi nhỏ lên bếp, thêm nước và muối vào phần cháo thừa từ bữa tối rồi đun sôi.

「Mấy đứa nhỏ dỗi lắm đấy. Tại con mãi không chịu về mà.」

Liếc nhìn sang căn phòng bên cạnh ngăn cách bởi một tấm cửa kéo, người mẹ cằn nhằn. Nhìn biểu cảm đó, chắc là các em của thiếu niên đã quấy khóc khá nhiều.

「Ít người thì lạnh lắm. Nhất là hôm nay trời lạnh thế này nữa……」

Trong nhà bần nông làm gì có chuyện đủ chăn đệm cho từng người, chuyện sưởi ấm phòng bằng lò sưởi trong khi ngủ lại càng không tưởng, túi sưởi cũng chẳng tồn tại.

Thế nên để chống chọi với mùa đông khắc nghiệt Bắc Thổ, cả gia đình rúc vào nhau trong tấm chăn rách nát để lấy hơi ấm là cách tiết kiệm nhất. Thiếu niên cũng đã bao lần bị lũ em biến thành túi sưởi người rồi.

「Lại nói thế rồi. Bỏ cái thói suy nghĩ vặn vẹo đó đi. Con nên học cách đón nhận thiện ý của người khác một cách thành thật hơn chút đi chứ? ……Dạo này con về muộn lắm đấy.」

Mẹ múc cháo đã hâm nóng vào bát gỗ rồi đưa cho cậu. Thiếu niên nở một nụ cười khó tả, nhận lấy bát cháo, lầm bầm 「Con xin phép」 rồi từ từ húp.

「……Ăn xong con sẽ giúp mẹ đan dép.」

「Thôi con ngủ đi, người mệt rã rời rồi còn gì. Với lại nguyên liệu cũng chẳng còn mấy đâu. Bố con đan gần hết rồi. Lúc con về là mẹ đang đan nốt phần cuối cùng đấy.」

Mẹ thiếu niên cười ha ha sảng khoái. Tiếng cười hào sảng ấy khiến người ta liên tưởng đến một nhân vật lớn có khí phách, trái ngược với vẻ ngoài mảnh mai thoạt nhìn.

Cha của thiếu niên, người chồng của bà đang ngủ say ở phòng bên, đã cặm cụi đan rơm khô suốt từ sáng đến nửa đêm, hoàn thành được vài chục đôi dép rơm.

「……Đừng để bố làm việc quá sức chứ. Vết thương của bố vẫn chưa lành mà. Nhỡ miệng vết thương trở nặng thì sao.」

Thiếu niên bĩu môi trách móc. Cái chân phải bị Yêu quái cắn nát may mắn không bị nhiễm trùng nhưng vẫn không thể lơ là. Máu mất nhiều, thể lực suy kiệt đáng kể, lại thêm cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông này đang dần bào mòn chút sức lực còn lại. Vậy mà còn bắt làm thêm việc vặt……

「Mẹ có đá đít bắt ông ấy làm đâu. Tự ông ấy muốn làm đấy chứ, ông ấy bảo mình là người ăn nhiều nhất mà cứ ngồi không ăn bám thì coi sao được.」

Nghe mẹ nói đùa, khóe miệng thiếu niên khẽ giãn ra. Nhưng…… lướt qua tâm trí cậu là hình ảnh người mẹ nhìn chằm chằm vào thùng gạo sắp cạn với vẻ mặt đầy lo âu và tuyệt vọng giữa đêm khuya thanh vắng khi mọi người đã ngủ say.

Thiếu niên nhận ra cha mẹ đã cắt giảm khẩu phần ăn của chính mình nhiều hơn trước. Vốn dĩ ngày nào cũng nơm nớp lo âu xem số lương thực dự trữ có đủ để qua mùa đông hay không, lại thêm tai họa ập xuống cha một tháng trước…… Cậu cũng biết chuyện cha mẹ hằng đêm ôm đầu bên số tiền tiết kiệm ít ỏi nhờ lén nhìn trộm.

「………」

Đợi mẹ quay lại góc phòng để hoàn thành nốt chiếc dép dở dang và không còn nhìn mình nữa, thiếu niên vừa nhìn bát cháo vừa thẫn thờ suy nghĩ về tương lai, về mùa đông này.

Cậu nhận ra việc gia đình mình vượt qua được mùa đông khắc nghiệt đến sớm và dữ dội hơn mọi năm là điều vô cùng khó khăn. Và chắc chắn cha mẹ cậu cũng đã bản năng nhận ra điều đó. Cứ đà này thì cả nhà sẽ chết dần chết mòn vì đói và rét.

(Phải, cứ đà này, thì là vậy)

Và trong đầu cậu đã nảy ra vài cách để tránh điều đó. Chẳng có cách nào là tốt đẹp cả. Nhưng nếu không làm gì thì cả nhà sẽ chết hết. Vì thế cần phải quyết định. Một quyết định để sống sót.

(Để sống sót, ư………)

Thiếu niên cảm nhận được ý thức mình đang bị dẫn dụ vào dòng suy nghĩ đen tối. Tuy nhiên, công việc khổ sai kéo dài từ sáng đến tận khuya, hiện thực nghiệt ngã chịu đựng mãi chẳng đổi thay, cùng với cơn giận dữ và dục vọng trước sự phi lý của thế giới này mà cậu hiểu rõ nhờ ký ức tiền kiếp, tất cả đang chỉ ra cho cậu một lựa chọn tàn nhẫn.

(Phải rồi. Nếu chỉ một người…… nếu chỉ một người thôi…………)

Dù sao cũng là kiếp sống thứ hai, rốt cuộc cũng chỉ là gia đình thứ hai, huống hồ những bi kịch tương tự nhan nhản khắp nơi trong thế giới này, nên thiếu niên dần bị lựa chọn đó cuốn hút. Và rồi, cậu sắp sửa thua cuộc trước sự yếu đuối của con tim và đưa ra quyết định đó……

「Nii-chan?」

Tiếng gọi nhỏ nhẹ, non nớt và vụng về nhưng vô cùng quen thuộc vang lên.

Bất giác tỉnh mộng, thiếu niên rụt rè quay lại thì thấy cánh cửa kéo hé mở, một cô bé đang đứng đó với vẻ mặt ngái ngủ. Một bé gái chắc chưa đến mười tuổi, mặc bộ đồ bông cũ rích, điển hình của con nhà nghèo, đang chăm chú nhìn thiếu niên.

「Yuki……ne?」

「Nii-chan!」

Thấy thiếu niên nhìn mình, cô bé nhe răng cười hì hì. Tên cô bé là Yukine. Vì sinh ra vào ngày tuyết rơi dày như hôm nay, nên được đặt tên là Yukine (Tuyết Âm), âm thanh của tuyết rơi.

「……Xin lỗi, anh làm ồn quá hả. Làm em thức giấc rồi sao?」

Thiếu niên lí nhí xin lỗi như để lảng tránh, cô bé liền mở toang cửa kéo rồi lon ton chạy lại. Và cứ thế, cô bé ngồi gọn lỏn lên chân thiếu niên đang ngồi xếp bằng trước bếp lò như ngồi trên ngai vàng.

「Lạnh quá à.」

Ngồi trong lòng thiếu niên, cô bé dùng giọng trẻ con than vãn. Cử chỉ ấy khiến người ta liên tưởng đến một chú mèo đỏng đảnh. Rồi cô bé cứ thế chìa tay về phía bếp lò trước mặt để hứng lấy hơi ấm.

「Hì hì, ấm quá!」

Cô bé reo lên với vẻ mặt rạng rỡ, rồi vươn tay về phía bát cháo trên tay thiếu niên.

「Hửm? ……Này! Yukine, con làm cái gì thế! Anh con đang lạnh mà!? Với lại không được giành ăn của anh!!」

「Hả!? Kh, không chịu đâu!!」

Người mẹ vừa đan xong chiếc dép thì nhận ra sự hiện diện của cô con gái út. Bà chạy vội lại chỗ con gái, đánh vào bàn tay đang vươn ra bát cháo và kéo cô bé ra khỏi người thiếu niên. Cô bé vừa nhõng nhẽo phản đối vừa bám chặt lấy vạt áo lạnh ngắt của thiếu niên mà ghì lại.

「Thật là! Con làm cái gì vậy hả!? A, áo của ■■ giãn hết ra bây giờ!?」

「Không chịu! Không chịu đâu!!」

Mẹ mắng mỏ sự chống cự của con gái, còn con gái thì ra sức phản kháng. Cô bé cứ lắc đầu nguầy nguậy, tay nắm chặt áo thiếu niên không buông.

「Á!? Đau đau……!? M, mẹ. Không sao đâu mẹ. Mẹ làm thế em nó cũng không buông đâu…… khéo áo con rách trước mất.」

「Thật tình, cái con bé này!! Lúc nào cũng chỉ biết chơi bời, làm nũng, thế mà mấy chuyện này lại nhanh mắt thế không biết!! Anh trai vất vả đi làm về, đang sưởi ấm mà con lại quấy rầy, đã thế còn định tranh ăn nữa chứ!!」

「Không phải mà…… con chỉ định ủ ấm cho nii-chan thôi mà.」

「Đừng có mà viện cớ!」

Nghe con gái vừa ôm chặt anh trai vừa mếu máo cãi lại, người mẹ buông lời mắng mỏ sắc lạnh. Thấy vậy, cô bé càng thêm hờn dỗi, lấy áo thiếu niên lau nước mắt. Nhìn Yukine như vậy, thiếu niên nở nụ cười khổ sở xoa đầu em, rồi đành lên tiếng giải vây.

「Ah, được rồi, ngoan nào…… Mẹ à, con không sao đâu. Phải không? Yukine chỉ muốn sưởi ấm cho anh thôi mà, đúng không?」

「Ư………」

Được anh dỗ dành, cô bé đang mếu máo mới gật đầu cái rụp, dù vẫn còn sụt sịt. Rồi cô bé nấp sau lưng anh trai làm lá chắn, len lén nhìn mẹ bằng ánh mắt trách móc.

「Haa, lần nào cũng thế, con cứ chiều các em quá.」

「Biết làm sao được, em nó còn bé mà. Đang tuổi ăn tuổi chơi còn gì?」

Cười trừ trước sự ngán ngẩm của mẹ, thiếu niên múc một thìa cháo trong bát đưa cho em gái.

「Này, một chút thôi nhé? Đang tuổi ăn tuổi lớn mà, anh chia cho một ít…… Bí mật với mấy đứa kia đấy nhé?」

Dặn dò xong, thiếu niên chia sẻ một chút bữa tối của mình cho em gái. Cậu hiểu rằng dù cha mẹ có nhịn ăn nhịn mặc đến đâu thì vẫn chưa đủ để lấp đầy cái dạ dày của lũ trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, và tinh thần của các em cũng chưa đủ trưởng thành để chịu đựng cơn đói. Thế nên, việc người anh cả nhường chút thức ăn cho đứa em út âu cũng là chuyện thường tình.

Nghe anh nói, cô bé cười tươi như hoa nở. Rồi cô bé ăn một, hai miếng cháo được đút cho, vẻ mặt hạnh phúc từ tận đáy lòng. Phải, chỉ với món cháo ngũ cốc loãng toẹt và đạm bạc ấy. Đối với thiếu niên, người biết đến một thế giới no đủ, cảnh tượng đó trông thật đáng thương.

「Ehehe, Nii-chan. Cảm ơn anh!!」

Sau khi ăn miếng thứ ba, với chút thức ăn còn dính trên mép, cô bé nở nụ cười rạng rỡ với anh trai. Một nụ cười ngập tràn thiện ý và sự thân thiết, trong sáng, hồn nhiên, không chút toan tính.

「………Ừ. Không có gì.」

Trong khoảng lặng ngắn ngủi trước khi đáp lời, thiếu niên cảm thấy xấu hổ với chính mình. Cậu nhận ra suy nghĩ vừa rồi của mình xấu xa và hèn hạ đến nhường nào. Phải rồi, định vứt bỏ em gái, vứt bỏ gia đình để mình được sống sót sao………

「Eh……?」

Đang suy nghĩ miên man thì cậu cảm nhận được hơi ấm áp sát vào lòng. Đó là cô em gái đang ôm chặt lấy cậu từ phía trước. Cô bé ngước mắt lên, nghiêng đầu hỏi người anh vừa làm việc ngoài trời lạnh trở về.

「Cảm ơn anh. Poka poka, có ấm không anh?」

「………Ừ. Ấm lắm em à.」

Nghe thiếu niên dịu dàng trả lời, cô em gái lại cười khúc khích như một đứa trẻ tinh nghịch. Nhìn đứa trẻ cùng dòng máu đang hết mực yêu thương và tin tưởng mình không chút nghi ngờ trước mắt, nghĩ đến số phận của em ấy nếu cứ để mặc thế này, thiếu niên nghiến chặt răng. Và rồi, cậu lựa chọn. Con đường đó.

「……Nii-chan?」

Cảm nhận được bầu không khí có chút bất thường từ anh trai, cô bé lo lắng gọi khẽ. Thiếu niên dành cho em gái nụ cười hiền từ và yêu thương vô bờ bến rồi ôm chặt lấy em. Ah! Cô bé kêu lên một tiếng nhỏ nhưng đầy vẻ thích thú.

「Phải rồi…… Cứ thế này thì mọi người sẽ khổ lắm nhỉ?」

Chính vì thế, để bảo vệ các em, người anh cả như cậu phải làm gì đó. Chính vì thế…… chính vì thế…………

Lúc ấy, Yukine đã không nhận ra rằng, bàn tay của người anh đang ôm lấy mình đang run rẩy………

Trong cống ngầm, không gian hoàn toàn kín bưng như một mật thất, điều cần lưu ý nhất chính là âm thanh. Trong khi thị giác và khứu giác giảm đi đáng kể độ hiệu quả, thì thính giác lại trở nên cực kỳ nhạy bén, âm thanh vang vọng trong không gian kín rất dễ làm lộ vị trí của bản thân.

Thế nên, dù trước mắt hay ngay bên cạnh có thứ gì đi chăng nữa, tuyệt đối không được la hét, gào thét hay rên rỉ. Phải, dù cho thứ hiện ra trong tầm mắt có là quái vật gớm ghiếc đến mức nào.

(Nói thì nói vậy, nhưng nhìn cái này quả thực là nổi da gà……)

Nấp trong bóng tối ở một ngã tư cống ngầm, tôi thầm than vãn trong lòng. Băng qua ngã tư trong bóng tối lờ mờ, tôi không nhìn rõ lắm nhưng có lẽ đó là con rết nhà (Scutigera) to hơn cả chiếc ô tô, con rết (Scolopendra) dài ngoằng như một đoàn tàu điện, và con gián to như một con bò…… Haha, với dàn quái vật này thì ở kiếp trước, đừng nói là phụ nữ, ngay cả đàn ông to khỏe nhìn thấy cũng phát điên là cái chắc.

Tiện thể nói thêm, dù thế giới này lấy bối cảnh trung cổ, vốn các loại côn trùng thân thuộc hơn so với kiếp trước, nhưng việc đụng độ với phiên bản khổng lồ của chúng thì cũng khá là căng thẳng. Bóng tối này ở một khía cạnh nào đó lại là may mắn. Akou Murasaki có thể run rẩy nín thở bên cạnh tôi chính là nhờ không phải nhìn rõ bọn chúng.

Nếu là giữa ban ngày ban mặt sáng trưng thì chắc chắn cô ấy đã hét toáng lên rồi. Cô ấy vốn là tiểu thư khuê các nên sức chịu đựng với mấy loài côn trùng này không cao cho lắm.

『……Được rồi. Với khoảng cách này thì chút tiếng động nhỏ cũng không nghe thấy đâu.』

Giọng ông già vang lên bên tai, được định hướng âm thanh phản xạ để chỉ mình tôi nghe thấy. Tôi gật đầu đáp lại bằng ánh mắt rồi chạm nhẹ vào vai thiếu nữ đang run rẩy.

「Murasaki-sama, bọn chúng đã đi xa rồi. Chúng ta đi tiếp thôi. Cứ ở mãi đây lại gặp phải bọn chúng đấy.」

「V, vâng ạ………」

Nghe tôi giục, Murasaki trả lời với giọng run run rồi gật đầu. Và rồi…… cô ấy nắm lấy tay áo trang phục của tôi.

「……Không được để lạc nhau đâu…… nhé?」

Cách nói của cô ấy khiến tôi im lặng. Vì cảm giác ghê tởm và tội lỗi.

「K, không được…… sao ạ?」

Có lẽ sự im lặng của tôi khiến cô ấy thấy bất an. Giọng nói vừa như thuyết phục, lại vừa như nài nỉ ấy nghe thật đáng thương.

「…………」

Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy một nỗi hoài niệm không rõ lý do từ giọng nói ấy. Đồng thời cũng cảm nhận được cô ấy đang sợ hãi đến nhường nào. Nếu nơi này sáng sủa, chắc hẳn tôi đã nhìn thấy vẻ mặt của cô ấy, và trông cô ấy sẽ càng thảm hại hơn nữa. Tuy nhiên, bị nắm tay áo thế này rất khó di chuyển, mà tôi cũng không thể coi thường sức khỏe tinh thần của cô ấy được. Thế nên………

「A………」

Dù cô ấy khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc nhỏ, tôi vẫn mặc kệ và nắm lấy tay cô ấy. Rồi tôi cung kính đáp.

「Xin thứ lỗi cho sự thất lễ này. Nắm tay áo sẽ khó chạy và dễ bị lạc lắm ạ.」

「………Vâng.」

Sau lời xin lỗi của tôi là một thoáng im lặng…… rồi một lời đồng ý khe khẽ được thốt ra. Thú thật là tôi thở phào nhẹ nhõm. Dù biết cô ấy có lòng tự trọng cao và khó tính nhưng bản chất là một cô bé lương thiện, nhưng theo quan niệm giá trị của thế giới này, việc một tên hạ nhân nắm tay tiểu thư của gia tộc Trừ yêu sư danh giá, mà lại là con gái nhà người ta nữa, thì không hay ho cho lắm.

「Xin cảm ơn người…… Vậy chúng ta đi thôi.」

Sau khi nói lời cảm ơn, tôi bắt đầu dùng Ẩn Hành Thuật và tiếp tục di chuyển trong cống ngầm.

Ẩn Hành Thuật thiên về kỹ thuật hơn là linh thuật, đúng như tên gọi, đó là kỹ thuật di chuyển trong khi ẩn mình. Nói chính xác hơn, nó bao gồm cách chạy và hít thở không gây tiếng động, xóa bỏ khí tức, đánh lạc hướng sự chú ý, hoặc các phương pháp đối phó như ánh mắt, cử chỉ, dáng điệu, trang phục, mùi và phản xạ ánh sáng để khiến đối phương khó nhận ra sự hiện diện. Tuy cũng có những nội dung cần đến linh lực, nhưng trong trường hợp xấu nhất không có linh lực, chỉ dùng kỹ thuật đơn thuần cũng có thể thực hiện ẩn hành ở mức tối thiểu. Nếu khó hình dung thì cứ tưởng tượng nó là phiên bản siêu cấp của Misdirection trong bộ truyện bóng rổ nào đó là được.

(May mà hầu như không cần dùng đến linh lực. Chứ Murasaki không nói làm gì, mình mà dùng linh lực thì cạn bình ngay.)

Không, trước quân đoàn do Yêu Mẫu tung ra thì ngay cả Trừ yêu sư hạng nhất cũng có thể cạn kiệt linh lực trong nháy mắt. Tránh giao chiến hết mức có thể là thượng sách trong tình huống này. Tất nhiên, không thể nào tránh được tất cả các trận chiến. Nghĩa là……

「……!? Murasaki-sama, đến lượt người rồi!」

「Dạ…… v, vâng!」

Khoảnh khắc tiếp theo, con dơi to cỡ con chó lớn vừa xuất hiện từ lối đi bên cạnh đã bị một nhát chém thổi bay đầu ngay trước khi kịp nhận ra sự hiện diện của chúng tôi. Liếc nhìn cái xác không đầu đang co giật trên nền gạch, chúng tôi nín thở chạy khỏi nơi đó mà không gây ra tiếng động. Dù chỉ là một lượng nhỏ nhưng máu yêu quái đã văng ra xung quanh, nên dù cống ngầm có mùi nồng nặc đến đâu cũng không thể an tâm. Cần phải nới rộng khoảng cách càng xa càng tốt.

Thú thật là nguy hiểm. Nếu là loại dơi thì chúng có thể dùng sóng âm để phát hiện ra chúng tôi ngay lập tức trong bóng tối này. Nếu đụng độ trực diện thì chỉ còn cách hạ gục trong một đòn trước khi chúng kịp gọi đồng bọn như vừa rồi. Quả nhiên sự hiện diện của cô ấy là không thể thiếu để thoát khỏi đây.

Sau đó, chúng tôi đụng độ Yêu quái khoảng mười lần, tất cả đều bị Murasaki chém chết trong một đòn, và số lần chúng tôi dựa vào khả năng dò tìm của ông già để lẩn trốn và qua mặt chúng còn nhiều gấp đôi số đó.

「Lúc đầu ta cũng lo lắm…… nhưng chúng ta tiến triển thuận lợi hơn ta nghĩ nhỉ?」

Sau vài trận chiến và quá trình thoát hiểm suôn sẻ, Murasaki có vẻ đã lấy lại chút tự tin và bình tĩnh, bắt đầu nói giọng tự mãn. Có thể thấy rõ sự kiêu ngạo trong đó.

Tất nhiên, lời cô ấy nói cũng không hẳn là sai. Thực tế những con quái vật chúng tôi gặp cho đến giờ toàn là tiểu yêu, hoặc cùng lắm là trung yêu cấp thấp. Đối với cô ấy thì chúng chẳng bõ bèn gì. Nhưng mà………

(Này, đừng có cắm death flag chứ.)

Làm ơn đừng nói mấy câu chủ quan đó, đó là death flag điển hình đấy. Mà thực tế trong game, cô em cứ chủ quan thế này là bị giết hoặc bị làm nhục đấy nhé?

「Không được lơ là đâu ạ. Đường còn dài lắm. Hơn nữa càng đi sâu vào trong thì tần suất gặp Yêu quái càng tăng lên. Xin hãy cẩn trọng.」

「Dạ…… v, vâng………」

Nghe tôi nhắc nhở, Murasaki yếu ớt trả lời với giọng điệu có phần xấu hổ và ngượng ngùng. Chắc hẳn nếu nơi này đủ sáng, tôi sẽ thấy cô ấy đang đảo mắt nhìn xuống đất. Có vẻ cô ấy đã nhận ra mình vừa hơi đắc ý quá đà.

「………」

「………」

Sau đó, cả hai không ai nói với ai câu nào, chỉ lẳng lặng bước đi. Chỉ có đôi tay là vẫn nắm chặt để không lạc mất nhau, và bên tai tôi vẫn liên tục nhận được sự chỉ dẫn của ông già qua thức thần. Và rồi…… chúng tôi nhìn thấy thứ đó ở phía trước.

「Ánh sáng kia là……」

Murasaki là người đầu tiên nhận ra ánh sáng đó ở phía sâu trong lối đi. Đó là ánh sáng của đèn lồng. Và cầm nó là một cái bóng hình người.

「Là người dẫn đường đã bỏ chạy sao? Hay là những người đã vào tìm kiếm trước đó? Dù là ai thì ta cũng sẽ đi xem thử một chút, ngươi cứ đợi ở đó nhé!」

Murasaki lộ vẻ mặt rạng rỡ như trút được gánh nặng khi nhìn thấy con người, cô ấy định tiến về phía cái bóng đó. Có lẽ vì quá vui mừng khi tìm thấy ánh sáng và con người khác ngoài chúng tôi nên cô ấy đã hành động theo bản năng. Lang thang mãi trong không gian tối tăm và u ám thế này thì hành động đó cũng là điều dễ hiểu. Tuy nhiên……

「!? Không được! Mau tránh xa cái đó ra ngay!」

「Dạ……? A………」

Tôi hét lên ngăn cô ấy lại ngay lập tức. Murasaki giật mình, run rẩy quay lại nhìn tôi trước tiếng hét thất thanh của tôi. Rồi cô ấy nhìn lại về phía trước như để xác nhận. Và khi nhìn rõ hình dáng của cái bóng người đó, cô ấy bủn rủn chân tay, mặt mày tái mét.

Đó không thể gọi là con người được nữa. Một gã đàn ông với lớp da toàn thân bong tróc, máu đỏ rỉ ra, thậm chí lộ cả xương trắng ở một số chỗ, quấn quanh người là những con giun chỉ chui ra từ bên trong cơ thể, đôi mắt thối rữa đầy ký sinh trùng lúc nhúc đang mở trừng trừng, từng bước từng bước tiến về phía chúng tôi.

「Híiiii……!!?」

「Suỵt! Im lặng!!」

Tôi vội lấy tay bịt miệng Murasaki khi cô ấy suýt hét lên, rồi lôi cô ấy nhảy vào một lối rẽ ngang của đường cống. Tuy bị ánh đèn lồng đánh lừa nhưng chắc chắn gã đó đã mất gần hết thị lực. Vì thế thứ cần chú ý là tiếng động.

「A…… aaaah…… đ…… đau quá… đ…… đa……uwa!!?」

Gã đàn ông nôn thốc nôn tháo, phát ra những âm thanh ò ó o oẹ oẹ không còn giống tiếng người nữa. Thứ tuôn ra cùng với bãi nôn màu nâu đỏ là vô số con giun chỉ nhỏ. Bề mặt nhầy nhụa của đám giun đang quằn quại, co giật trên nền gạch phản chiếu ánh đèn lồng lấp lánh một cách quỷ dị.

「Đ…… đau…… tố……i wá…… lạ……nh… đ……au… lạ……nh wá………」

Sau khi nôn hết mọi thứ trong bụng, gã đàn ông lảo đảo bước đi trong đường cống, miệng lẩm bẩm những lời mê sảng. Gã cứ thế lảo đảo, lảo đảo bước đi rồi khuất dần, mặc kệ dịch thể chảy ra từ mọi lỗ trên cơ thể và đám giun ký sinh chui ra lúc nhúc từ khắp các vết thương trên da, hoặc có lẽ gã đã mất luôn khả năng tư duy rồi………

Không biết đã bao lâu trôi qua, khi tiếng bước chân đã xa dần và ánh đèn lồng cũng nhỏ lại, tôi mới buông tay khỏi miệng cô ấy.

「C-c-c-cái đó…… cái đó là………!!?」

「Nhìn trang phục thì đó có lẽ là lính đánh thuê có linh lực đã vào cống ngầm này trước chúng ta. Có vẻ như anh ta bị Yêu quái ký sinh rồi.」

Bị chừng ấy giun chỉ ký sinh thì người thường đáng lẽ đã chết từ lâu rồi nhưng…… có lẽ vì có chút linh lực và thể lực tốt nên chưa chết hẳn mà cứ lang thang trong cống ngầm…… kiểu vậy chăng.

(……Rất tiếc nhưng như thế thì đằng nào cũng không cứu được. Kết liễu hắn mới là sự từ bi…… nhưng không thể mạo hiểm được, nhỉ. Tốt nhất là mặc kệ.)

Dù đã thối rữa, dù gần như đã chết, nhưng giết một con người vẫn còn thoi thóp, vẫn còn hình người và nhân cách đối với Akou Murasaki hiện tại là một gánh nặng quá lớn. Nhưng nếu tôi ra tay xử lý cái thứ trông như Tà thần đó thì cũng đầy rẫy nguy hiểm. Ngay khoảnh khắc tôi tiếp cận bằng đoản thương, đám ký sinh trùng có thể sẽ đồng loạt nhảy bổ vào tôi.

Mặt khác, có lẽ vì nỗi sợ hãi trỗi dậy trước cảnh tượng quá đỗi kinh hoàng, cô bé tóc ngắn đã ôm chặt lấy tôi run lẩy bẩy từ lúc nào.

「C-c-chúng ta…… nếu bị đám giun chỉ khổng lồ đó nuốt chửng…… thì c-cũng sẽ trở nên như thế sao……!?」

Murasaki hỏi tôi với giọng lắp bắp, như muốn xác nhận lại.

「Thì, ai biết được ạ. Tôi cũng không rõ đến mức đó. Nhưng khả năng đó là hoàn toàn có thể xảy ra.」

Ít nhất là với tôi. Còn cô thì yên tâm, chỉ bị dịch trắng làm tan chảy quần áo rồi xúc tu play và đẻ trứng play thôi…… À mà, cũng chẳng yên tâm nổi một milimet nào cả.

「Không…… như thế……!? Không, không chịu đâu! Ta không muốn trở nên như thế đâu!! Khônggggg……!」

「Xin hãy yên tâm. May mắn là chúng ta vẫn bình an vô sự. Và lối ra của cống ngầm này cũng không còn xa nữa đâu. Chỉ cần làm như từ trước đến giờ thì Murasaki-sama sẽ được cứu thôi. Nên xin người hãy yên tâm.」

Trông cứ như đang dỗ dành trẻ con vậy. Tôi trấn an cô gái đang ở độ tuổi cập kê nhưng lại run rẩy như một đứa trẻ, à không, có vẻ như đã hơi thoái hóa về mặt tinh thần, để cô ấy không phát điên hay gào khóc.

『Ôi dào, đúng là con nhãi ranh phiền phức. Linh lực và kiếm kỹ thì không tồi, nhưng tinh thần quá yếu đuối. Đối mặt với loại Yêu quái cỡ đó mà đã hoảng loạn…… Đó đâu phải loại quái vật chỉ cần nhìn thấy là ô nhiễm tinh thần đâu chứ.』

Giọng nói lầm bầm của ông già vang lên từ thức thần đang trôi nổi trong trạng thái ẩn hành bên tai tôi. Một đánh giá quá khắt khe đối với một cô bé mới 13 tuổi, chưa chuẩn bị tâm lý gì mà phải chứng kiến cảnh tượng khiến ngay cả đàn ông trưởng thành cũng phải hét lên…… nhưng cũng không hẳn là sai. Dù là ông già này hay công chúa Gorilla, thì những con Yêu quái cỡ đó họ đã từng tiêu diệt hàng chục con như một công việc từ khi còn nhỏ hơn thế này nhiều, và đó cũng chẳng phải là chuyện gì đặc biệt.

(Không phù hợp làm Trừ yêu sư về mặt tính cách, hả……… Hoàn toàn chính xác.)

Nếu cần thiết thì đừng nói là hạ nhân, ngay cả việc hy sinh cả một ngôi làng mà mặt không biến sắc mới là bọn Trừ yêu sư. Huống hồ lại sợ hãi trước thứ như thế này…… tuy là kích thích mạnh với người thường…… thì làm sao có thể chiến đấu với Đại Yêu hay Hung Yêu được. Mấy con tép riu chỉ có vẻ ngoài gớm ghiếc đối với Trừ yêu sư bình thường chỉ là màn thưởng điểm thôi.

Về điểm này, Akou Murasaki là một cô gái quá đỗi bình thường. Cảm xúc của cô ấy quá giống người thường, vì thế gia đình mới phản đối việc cô ấy sống như một Trừ yêu sư.

『Không thể lãng phí thời gian được. Mau làm con bé bình tĩnh lại rồi đi tiếp đi.』

「Sư phụ à, đừng có nói những điều vô lý như vậy. Cảm xúc con người đâu có đơn giản thế.」

Tôi đáp lại lời nói có phần bực bội của ông già.

Nếu dùng Ngôn Linh Thuật hay Ảo Thuật để cưỡng ép thao túng suy nghĩ thì không nói làm gì, còn nếu không thì việc trấn tĩnh một người đang mấp mé bờ vực hoảng loạn là không hề dễ dàng. Những Trừ yêu sư hạng nhất có lẽ thừa kế Ý Chí Của Lửa sẽ không hiểu được, nhưng tinh thần của người thường về cơ bản là yếu đuối và mong manh. Và trái tim của Murasaki thì cực kỳ gần gũi với người thường.

Vì thế tôi chấp nhận rủi ro ở lại một chỗ để chờ cô ấy bình tĩnh lại. Tôi không nghĩ việc lôi xềnh xệch một cô bé đang sợ hãi đi theo sẽ có ích lợi gì. Đang đi giữa đường mà cô ấy đột nhiên phát điên thì cũng phiền phức lắm.

………Mặc dù kết quả thì đó là một nước đi sai lầm.

「Murasaki-sama, không sao đâu ạ. Với thực lực của người, chỉ cần bình tĩnh đối phó với lũ Yêu quái tạp nham đó thì chẳng có gì phải sợ cả.」

「Nh, nhưng mà……!!」

「Tôi hiểu cảm giác của người. Tôi cũng biết Murasaki-sama cảm thấy bất an vì ít kinh nghiệm diệt Yêu quái. Những phần còn thiếu sót tôi sẽ dốc lòng hỗ trợ. Vì thế xin Murasaki-sama cũng hãy dùng sức mạnh đó để giúp tôi. Nếu chúng ta hợp tác thì cái nơi như thế này……… Ơ……!!?」

Nhận thấy thức thần hình chuột được phái đi cảnh giới xung quanh bị giết, tôi lập tức giấu Murasaki ra sau lưng và vào thế cảnh giác.

「Hả……? C-cái gì vậy!? C-có chuyện gì……!!?」

「Im lặng……! Lùi lại phía sau!!」

Thấy Murasaki buột miệng hỏi vì bất an trước hành động đột ngột của tôi, tôi quát lớn bắt cô ấy im lặng. Rồi tôi lắng tai nghe.

(Cái gì vậy? Chuyện gì đã xảy ra……? Chết tiệt!! Còn chưa kịp biết thức thần đã nhìn thấy cái gì nữa……!!)

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Dù đang chia sẻ tầm nhìn với thức thần chuột cống có khả năng nhìn đêm khá tốt, tôi vẫn không thể nhận thức được chuyện gì đã xảy ra. Vừa nghe thấy tiếng động gì đó thì tầm nhìn tối sầm lại, và chỉ vài phần giây sau thức thần đã bị giết.

Dưới lớp mặt nạ và trong bóng tối, Murasaki có lẽ không nhận ra, nhưng tôi cũng đang dao động và sợ hãi trước tình huống thay đổi đột ngột này. Chỉ có tôi mới biết, nếu rõ danh tính của thứ đang ẩn nấp trong cống ngầm này thì chuyện này cũng là lẽ đương nhiên.

『Đợi chút. Ta cũng sẽ dò tìm…… cái quái gì thế này………』

Ông già lẩm bẩm. Và chỉ vài giây sau, tôi đã hiểu rõ đó là cái gì.

『VUO『GAOOOOOOOOOO!!!!』OO『GIIIIYAAAAAAAAAAAAAAAA『GUUUUUUUUUUUUUUU!!!!』AAAA『SHIYAAAAAAAAAAAAAAA!!!』AAAA!!!』OOOOOOO『GAAAAOOOOOOOOOOOOOOOO!!!!』OOO!!!!!』

Đó là tiếng gào thét không rõ là tiếng kêu thảm thiết hay tiếng gầm giận dữ của hàng chục, hàng trăm, hay thậm chí hàng ngàn sinh vật. Là tiếng gầm của dã thú. Vô số âm thanh chồng chéo lên nhau đột ngột vang lên từ sâu thẳm trong cống ngầm, rồi vọng lại khắp cả đường hầm.

Và rồi…… từ sâu trong đường cống, từ phía xa bên kia tầm nhìn, tôi thấy những cái bóng tràn ra với tốc độ kinh hoàng.

Vô số đôi mắt rực sáng trong bóng tối đang trừng trừng nhìn về phía này, và chúng lấp đầy cả đường hầm, hóa thành một dòng nước đục ngầu lao về phía chúng tôi.

「……Haha, đùa nhau à.」

Chứng kiến cảnh tượng gần như bẻ gãy tinh thần ấy, tôi lẩm bẩm một câu, rồi ngay lập tức hạ quyết tâm và chĩa mũi đoản thương về phía trước………

「Cơn đại hồng thủy Baby」………Đó là cái tên mà cộng đồng người hâm mộ dùng để gọi sự áp đảo về mặt số lượng của những đứa con đáng yêu do 『Yêu Mẫu』 sinh ra. Trong game, thuật ngữ này đặc biệt ám chỉ chuỗi trận chiến liên hoàn trong nhiệm vụ cống ngầm, nơi mà người chơi đừng nói đến chuyện tiến lên, ngay cả chạy trốn cũng không được cho phép. Trong các đoạn phim cắt cảnh, ngoại truyện hay manga, cảnh tượng này được miêu tả đúng nghĩa đen là một dòng thác lũ đục ngầu những Yêu quái, che lấp toàn bộ màn hình, khung tranh hay trang giấy bằng hình dáng và tiếng gào thét của chúng. Nếu chưa hình dung ra, bạn cứ tưởng tượng đến trận chiến phòng thủ đô thành cuối cùng của nhân loại trong phần ba của bộ phim điện ảnh nổi tiếng về thế giới thực tế ảo bị máy móc cai trị là hiểu.

Dù thế nào đi nữa, dòng thác lũ Yêu quái này trong mắt người hâm mộ gần như được coi là một sự kiện chết chắc, chỉ còn nước buông xuôi. Bởi lẽ, số lượng kẻ địch ném vào mặt người chơi là vô lý đến mức không thấy đâu là hồi kết.

Tuy nhiên, đây không phải là game. Nếu chỉ giới hạn trong phạm vi cống ngầm này, thì không phải là không có một tia hy vọng mong manh. Nghĩa là………

「Murasaki-sama!!」

「Híii!? V-vâng ạ!!」

Phản ứng lại tiếng hét của tôi, Murasaki nhăn mặt tung ra một trảm kích trong khoảnh khắc tiếp theo. Cùng với tiếng xé gió, sóng xung kích đập mạnh vào dòng thác Yêu quái, biến hàng chục con đi đầu thành những mảnh thịt vụn. Thế nhưng………

「Kh-không được rồi!! Không cản được đà tiến của chúng……!!」

「Cứ tiếp tục đánh đi!!!」

Nói rồi, tôi móc thứ đó ra từ trong ngực áo. Thú thật là tôi chẳng muốn dùng đến nó chút nào, nhưng mà……!!

「Đến nước này thì không còn cách nào khác, nhỉ!!」

Và rồi tôi lấy ra món đồ tiếp theo đã chuẩn bị sẵn cho nhiệm vụ lần này.

Một loại nitroglycerin giả được điều chế bằng cách trộn mỡ ép từ thịt Yêu quái với axit nitric và axit sunfuric, sau đó tẩm vào bông và nhét vào ống tre cùng với đá vụn để tạo thành thuốc nổ Dynamite. Nói trắng ra thì đây không phải là ý tưởng gốc của tôi, mà là thành quả nghiên cứu của ông già dựa trên những cuốn sách nhập khẩu từ Đế quốc phương Tây, một món đồ được nhắc đến sơ qua trong game. Vốn bị coi là sản phẩm lỗi nguy hiểm dễ gây nổ nên không dùng được, tôi đã nhận lấy và biến nó thành vũ khí tức thời. Tuy nhiên, ngay cả cái này cũng là đạo nhái ý tưởng từ mấy bộ doujin thiên về cheat skill…… nhưng bí mật là tôi đã nơm nớp lo sợ nó sẽ phát nổ trong ngực áo suốt từ nãy đến giờ.

Ngay khi ném đi, khối nitroglycerin bên trong thuốc nổ Dynamite được gia nhiệt bằng linh lực, gây ra một vụ nổ lớn đúng như dự tính, sức công phá mà thuốc súng đen không thể nào sánh kịp. Tiếng nổ rung chuyển cả lục phủ ngũ tạng……

『GAOOO!!?』

Dư chấn của vụ nổ khiến một phần trần cống ngầm sụp xuống, đè bẹp vài con Yêu quái. Tôi bồi thêm một quả Ngọc thiểm quang vào đó, làm lóa mắt bầy quái vật và chặn đứng bước chân chúng trong tích tắc.

「Murasaki-sama! Chỉ nhắm vào chân thôi!」

「Đ-đã rõ……!?」

Tuân theo yêu cầu của tôi, Murasaki tung ra những đường kiếm. Khác với lúc trước chém kẻ địch tan xác để triệt hạ, lần này cô ấy nhắm vào tứ chi. Phần lớn lũ Yêu quái bị chém mất chân tuy đã dừng lại nhưng vẫn còn sống. Và rồi, ngay khi còn đang sống, chúng bị đám Yêu quái phía sau giẫm đạp lên. Lũ quái vật thản nhiên nghiền nát đồng loại để lao về phía chúng tôi.

「Chậc! Vẫn chưa đủ sao!? Vậy thì thêm phát nữa……!!」

Tôi ném thêm một quả Dynamite giả. Mục tiêu không phải là lũ Yêu quái mà là trần cống ngầm. Ống tre được ném đi hết sức nhờ thuật cường hóa cơ thể va vào trần cống, nitroglycerin bên trong phản ứng, tạo ra vụ nổ. Sức ép và mảnh vỡ từ vụ nổ ập xuống từ trên cao, giáng vào đám quái vật đang cố giẫm đạp lên đồng loại để vượt qua, đánh thẳng vào những điểm yếu chí mạng như hộp sọ, cổ, xương sống, kéo theo gạch đá và đất cát sụp xuống đè lên chúng. Những con Yêu quái định trèo lên đống đổ nát đó cũng lập tức bị lưỡi kiếm của thiếu nữ chém rách, mất đi khả năng cơ động.

「Thế này là được rồi!? Murasaki-sama, chạy thôi……!! Đã đủ rồi!!」

Thấy chuyển động của lũ Yêu quái đã khựng lại đúng như ý muốn, tôi hét lên. Cống ngầm này không quá lớn. Đối với con người thì không nói, nhưng với đại quân Yêu quái chen chúc nhau tiến lên thì chẳng có kẽ hở nào.

Chính vì vậy, một khi chặn được đà lao tới của chúng, chém chết đám đi đầu, dùng thuốc nổ, thậm chí chấp nhận rủi ro bị vạ lây để đánh sập trần cống làm tắc nghẽn lối đi, thì dù chỉ là tạm thời, việc chặn đứng dòng thác lũ quái vật là điều khả thi. Tất nhiên, rốt cuộc cũng chỉ là câu giờ. Nhưng trong tình huống này, mỗi một phút một giây đều quý giá như bụi vàng.

『Chạy thẳng! Khi nào ta ra hiệu thì rẽ phải!! Phía trước cũng có địch đấy……!!』

「Không cười nổi nữa rồi……!!」

Tôi thô bạo kéo tay Murasaki bỏ chạy. Lắng tai nghe, có thể thấy vô số tiếng kêu của dị hình đang lao tới từ phía trước. Đồng thời, những âm thanh rợn người tương tự cũng đang tiếp cận từ phía sau. Khốn kiếp, bị phá vỡ rồi sao……!!

「P, phía sau đang tới……!!」

「Tôi biết rồi! Khi tôi ra hiệu thì hãy chém……!!」

『Ngay bây giờ! Rẽ phải!!』

Trong bóng tối chỉ nhìn rõ được đến đầu mũi, tuân theo tín hiệu đó, tôi lao mạnh sang bên phải. May mắn là canh đúng thời điểm. Tôi không bị đâm sầm vào tường và gãy mũi.

「Ngay lúc này! Chém đi, chém nhiều nhất có thể!!」

Murasaki đáp lại tôi bằng hành động chứ không phải lời nói. Khoảnh khắc tiếp theo, mười tiếng xé gió vang lên liên tiếp. Bầy quái dị hợp lưu từ cả hai phía trước sau gần như va vào nhau, ngay tại điểm ùn tắc khi chúng cố chen vào lối rẽ ngang trong khi giẫm đạp lên đồng loại, hàng chục con đã biến thành thịt vụn. Hơn nữa, có vẻ như lẫn trong đó có vài cá thể to xác, xác chết của chúng trở thành vật cản khiến đám Yêu quái phía sau chật vật để vượt qua.

「Tốt, ngon lành rồi! Thế này thì………」

『Đừng có nhìn đi chỗ khác! Từ đường ngang kìa……!!』

Khi tôi phản ứng lại tiếng hét bên tai và quay mặt về phía trước thì đã quá muộn. Thứ hiện ra từ đường cống ngang là một con Nhện Jorogumo khổng lồ. Tôi định thủ thế phản ứng lại nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, những sợi tơ trắng xóa đã lấp đầy tầm nhìn của tôi.

「Hạ nhân……!?」

Tiếng hét đầy tuyệt vọng của Murasaki vang lên. Trong sát na tôi định gào lên bảo cô ấy hãy chạy ngay đi, tôi cảm thấy một cảm giác đau nhói ở cổ, toàn thân tê liệt nhanh chóng, ý thức dần xa vời. Có lẽ là độc thần kinh.

「Gah……!? Ugh…… khốn…………」

Cứ thế gục xuống nền gạch, hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy ngay trước khi mất đi ý thức, là giữa vòng vây của vô số Yêu quái, thiếu nữ với đôi mắt ngấn lệ vì sợ hãi đang lao về phía tôi như muốn níu kéo………

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Nitroglycerin (NG), còn được gọi là nitro, glyceryl trinitrate (GTN) là một chất lỏng đặc, không màu, như dầu, gây nổ. Nitroglycerin và bất kỳ chất pha loãng nào chắc chắn có thể gây nổ. năng lượng từ sự phân hủy ban đầu gây ra một làn sóng áp lực mạnh làm nổ nhiên liệu xung quanh. Đây là sóng xung kích tự duy trì, truyền qua môi trường nổ với tốc độ gấp 30 lần tốc độ âm thanh khi phân hủy nhiên liệu do áp suất gần như tức thời gây ra thành khí nóng trắng. Sự phát nổ của nitroglycerin tạo ra các khí sẽ chiếm hơn 1.200 lần thể tích ban đầu ở nhiệt độ và áp suất phòng thông thường. Nhiệt giải phóng làm tăng nhiệt độ lên khoảng 5.000 °C. Trong ngành dược, nitroglycerin dùng làm thuốc tim với tên thuốc gốc glycerin trinitrat và các tên biệt dược Nitrospan, Nitrostat, Tridil. Nó sử dụng làm thuốc chống đau ngực, tắc thở, các bệnh liên quan đến vành tim. Thuốc được chế dưới dạng thuốc viên, thuốc mỡ, các dạng dùng trên đường đi, dạng thuốc xịt. Acid nitric là một hợp chất vô cơ có công thức hóa học HNO3. Thường được dùng làm thuốc thử trong phòng thí nghiệm, acid nitric được sử dụng để sản xuất thuốc nổ bao gồm nitroglycerin, trinitrotoluen (TNT) và cychlortrimethylenetrinitramin (RDX), cũng như phân bón (như phân đạm một lá nitrat amoni). Acid này còn được sử dụng trong ngành luyện kim và tinh lọc vì nó phản ứng với phần lớn kim loại và trong các tổng hợp chất hữu cơ. Khi kết hợp với acid hydrochloric, nó tạo thành nước cường toan, một trong những chất có thể hòa tan vàng và bạch kim (platin). Ngoài ra, acid nitric còn được dùng làm chất thử màu (colorometric test) để phân biệt heroin và morphine. Acid hydrochloric là một acid vô cơ mạnh, công thức hóa học: HCl, được sử dụng trong nhiều ngành công nghiệp như: Sản xuất các hợp chất hữu cơ/vô cơ, kiểm soát và trung hòa pH, tái sinh nhựa,... Misdirection là một kỹ năng thường được Kuroko sử dụng trong Kuroko no Basket, một kỹ thuật đánh lạc hướng tầm nhìn của đối thủ. Kỹ thuật này có thể được sử dụng để khiến người sử dụng dường như biến mất khỏi tầm mắt của đối thủ.