Chap 23
Trong khu rừng sâu thẳm nơi sơn dã, bầu không khí nặng nề u ám bao trùm, có hai bóng người đang lặng lẽ tiến bước. Một người là nam nhân có vóc dáng cao lớn, người còn lại thấp hơn một chút, dường như là một thiếu nữ với thân hình mảnh mai.
Cả hai cứ thế bước đi trong trầm mặc, trong khi phía sau lưng họ, vô số khí tức đang âm thầm rình rập. Những tiếng gầm gừ nhỏ, thấp và rợn người của loài dã thú vang lên, từng chút, từng chút một nhưng chắc chắn đang thu hẹp khoảng cách... Dần dần, những tiếng kêu ấy không chỉ vọng tới từ phía sau mà còn từ hai bên cánh rừng, và thậm chí là từ trên đỉnh đầu.
...Nói tóm lại, bọn họ đang bị bao vây.
Nơi đây là vùng Bắc Địa xa xôi cách biệt với Kinh đô, vùng đất của Bắc Di nơi loài yêu ma vẫn còn hoành hành bá đạo, và cũng là một vùng nguy hiểm bậc nhất.
『Gruoooo!!!』
Tiếng gầm rú vang lên như sấm rền, tựa như một trận động đất. Từ trong rừng sâu, nhiều bóng đen khổng lồ xuất hiện. Những con quái vật với chiều dài cơ thể lên tới hai mươi thước, mỗi con mang hình dáng của rắn, của cua, của lợn lòi, đều là những Đại yêu... Thậm chí chúng đều là những cá thể xuất chúng ẩn chứa tiềm năng to lớn, chỉ cần trăm năm nữa là có thể thăng hoa trở thành Hung yêu.
Bắc Thổ vốn là vùng đất nguy hiểm, khu rừng núi này là nơi trăm con Hung yêu từng đi theo 『Không Vong』 tàn phá Trung Thổ tụ tập, cũng là nơi con Ngưu Quỷ trốn thoát khỏi sự chinh phạt của triều đình, nương náu nơi dòng linh mạch cấp thấp chảy qua.
Mặc dù tàn quân đã bị càn quét ngay sau khi đại loạn kết thúc, nhưng vài Trừ yêu sư đã bị giết ngược và ăn thịt tại đây. Kể từ đó, triều đình cần ưu tiên tái thiết đất nước và thảo phạt những yêu quái nguy hiểm khác đang tích cực hoạt động, nên việc tiêu diệt những con quái vật bị thương không chịu rời khỏi rừng này đã bị hoãn lại, và dần dần bị bỏ mặc.
Ngày nay, song song với việc phong ấn, nơi này bị cấm xâm nhập nghiêm ngặt với bất kỳ ai để tránh cung cấp thức ăn cho chúng. Việc con người lạc vào khu rừng này là chuyện khoảng mấy chục năm mới xảy ra một lần, mà thực tế lần đó nạn nhân đã chạy thoát được, nên lần cuối cùng chúng được nếm mùi thịt người đã là chuyện của quá khứ xa xưa hơn nữa... Tóm lại, đối với đám si mị võng lượng đã bị bỏ đói hương vị con người bấy lâu nay, hai kẻ lạc đường lần này chắc chắn là bữa tiệc ngon lành nhất.
Đại yêu mang hình dáng con đại xà với thân hình như cây cổ thụ là kẻ đầu tiên cất tiếng thị uy. Nó vươn cái lưỡi dài mảnh, nhe nanh vuốt sắc nhọn lao về phía những kẻ lạc đường. Và rồi... toàn thân nó cứng đờ lại.
『Sh... Shaaaaa!!?』
Ở khoảng cách mà những kẻ lạc đường chỉ cần đưa tay ra là chạm tới, con đại xà dừng lại trong tư thế kỳ dị rõ ràng là trái ngược với trọng lực... như thể thời gian đã ngưng đọng... Nó mở to đôi mắt vàng, gào lên như không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
『G... Gighighighi...!?』
Tiếp đó, con cua to lớn cỡ tòa tháp canh phun ra một lượng lớn bọt mép từ miệng, cơ thể run rẩy trong khi bọt chảy ròng ròng xuống đất. Từ lớp vỏ phát ra những tiếng rắc rắc như sắp vỡ, những vết nứt xuất hiện, dịch thể màu vàng rỉ ra như thẩm thấu, làm ô uế cả mặt đất.
『Ụt ịttttttt!!?』
Con lợn lòi khổng lồ rống lên. Vừa rống, cái cổ to lớn của nó vừa từ từ, nhưng chắc chắn bị bẻ cong. Toàn thân run bần bật, nước dãi văng tung tóe, nó cố dùng sức mạnh cơ bắp để chống lại thế lực vô hình kia, nhưng dần dần sự cân bằng lực bị phá vỡ và góc độ bẻ cong của cái cổ ngày càng nghiêng ngả.
Rắc! Cốp! Két... Két... Rào! Phụt! Bốp...!!
Trong rừng vang lên đủ loại âm thanh của sự đổ vỡ. Một thoáng chậm trễ sau đó, tiếng ầm ầm vang lên khi những thứ khổng lồ đổ sập xuống. Đó là con đại xà bị bẻ gập hàng chục đoạn như tờ giấy gấp, là con cua bị xé toạc toàn bộ chân tay cùng lớp vỏ giáp, và con lợn lòi khổng lồ bị vặn đứt cổ một vòng.
Đám Đại yêu tuyệt nhiên không phải là những tồn tại yếu ớt. Con đại xà sở hữu nọc độc khiến toàn thân kẻ địch lở loét đau đớn đến chết chỉ bằng việc nhìn thấy, hay nói đúng hơn là nhận thức được nó qua kiến thức; con cua có dị năng thao túng trọng lực của vật chất xung quanh; và cơ thể con lợn lòi có sự bảo hộ mang tính khái niệm khiến mọi loại kim loại đều không thể gây thương tổn.
Cả ba đều là những Đại yêu đáng gờm với những năng lực đặc thù mà nếu không biết rõ thì khó lòng đối phó... nhưng chúng đã tuyệt mệnh mà chưa kịp có cơ hội phô diễn giá trị thực sự của mình. Lọt vào tầm mắt của y, bản thân điều đó đã là một sai lầm.
「...Nào, tiện thể xử lý đám kia luôn vậy.」
Người đàn ông cao lớn trong bộ đôi lẩm bẩm như không có chuyện gì. Đồng thời, những con tiểu yêu và trung yêu nhận ra nguy hiểm định bỏ chạy cũng khựng lại như bị bóng đè. Đáng tiếc thay, Onizuki Shisui biết rất rõ điểm yếu trong dị năng của mình... đó là ma nhãn chỉ tác động trong phạm vi tầm nhìn, và y đã hoàn thiện biện pháp đối phó từ lâu.
Bằng cách chia sẻ tầm nhìn với những thức thần đang bay trên cao hoặc rải rác khắp khu rừng, dị năng của y bao trùm một phạm vi rộng lớn mà mắt thường không thể nào với tới. Dĩ nhiên, việc điều khiển vô số thức thần cùng lúc, thu nhận tất cả tầm nhìn đó và đồng thời kích hoạt dị năng là chuyện không hề dễ dàng... nhưng dù sao đi nữa, số phận của đám yêu quái ô hợp đã được định đoạt.
Cảnh tượng đó có phần khôi hài, nhưng lại gợi nhớ đến việc vắt giẻ lau. Cùng với những âm thanh ghê rợn rắc rắc, xương cốt, thớ cơ, nội tạng đều bị vặn xoắn lại. Máu tươi phun ra từ lớp da bị rách toạc hay từ vòm miệng, đám quái vật cất lên những tiếng kêu gào hấp hối.
『Xin dừng tay! Làm ơn đi mà. Aaaa...!!』
『Huhuhu...!! Đau quá! Đau quá đi mất!』
『Xin hãy tha mạng! Ah! Aaah!!』
Trong số đám quái vật, có thứ biến thành hình dáng phụ nữ hoặc trẻ em, hoặc bắt chước giọng nói của họ, hay thực hiện cả hai để van xin, nhưng những trò lừa gạt đó không có tác dụng với một Trừ yêu sư thuần túy như Shisui. Những giọng nói có thể khiến kẻ không biết gì cảm thấy tội lỗi và dao động... thậm chí thực tế có những kẻ phát ra tiếng kêu mang hiệu quả can thiệp vào tinh thần con người... Shisui hoàn toàn không bận tâm, y bẻ gãy cổ, nghiền nát nội tạng, đập vụn tủy sống và cuối cùng vo tròn nén chặt toàn thân chúng lại.
Không hề có sự từ bi. Chỉ đơn thuần, đạm mạc thực hiện như một『công việc』, đó là điển hình cho tính đặc thù của Trừ yêu sư, những kẻ mang thân xác con người nhưng lại chiến đấu với quái vật phi nhân loại. Và khi nghĩ đến việc sức mạnh đang hướng vào lũ yêu quái này không chắc chắn sẽ không bao giờ hướng vào con người, người ta sẽ hiểu tại sao triều đình từ khi thành lập đến nay vừa hậu đãi lại vừa cảnh giác với các Trừ yêu sư.
「Cảm ơn, anh họ... Nhưng đâu cần phải làm đến mức này. Thực lực của em không đáng tin đến thế sao?」
Đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn đám yêu quái bị nghiền nát xương thịt thành những viên thịt nhỏ, thiếu nữ... Onizuki Hina buông lời thắc mắc. Quả thật việc xử lý đám lâu la phiền phức đã xong, nhưng dọn dẹp hiện trường triệt để đến mức này thì... cứ như thể y nghĩ rằng nàng sẽ gặp khó khăn trong trận chiến sắp tới vậy, nàng khẽ nheo đôi mắt vô hồn lườm Shisui.
「Không đâu, Tiểu thư Hina. Ta rất tin tưởng vào thực lực của người, và cũng hiểu rõ『Dị năng』 của người hùng mạnh đến nhường nào. Tuy nhiên, nói vậy không có nghĩa là sức mạnh của người là vạn năng, và hơn hết lũ yêu quái là những tồn tại hèn hạ không thể lơ là bất cứ lúc nào. Vì vậy, chuẩn bị chu toàn là lẽ đương nhiên thôi, phải không?」
Dù bị sát khí nhắm vào, Shisui vẫn nói năng như một người thầy ân cần dạy bảo học trò. Bị luồng khí thế nguy hiểm của nàng áp tới mà vẫn ung dung tự tại, quả không hổ danh là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí tộc trưởng gia tộc Onizuki trước đây.
...Thực tế mà nói, dị năng 『Diệt Khước』 của Onizuki Hina gần như là vạn năng. Sức mạnh thiêu rụi cả sự vật lẫn hiện tượng ấy nếu dùng để tấn công thì có thể vô hiệu hóa hầu hết mọi phương thức phòng thủ, ngược lại nếu dùng để phòng thủ thì thậm chí có thể thiêu rụi cả cái chết của chính mình. Tuy nhiên, sức mạnh nào cũng không hoàn hảo và đều có điểm yếu về mặt cấu trúc.
『Diệt Khước』 của Onizuki Hina chỉ có ý nghĩa khi bản thân nàng suy nghĩ và nhận thức được. Và hơn hết, nó tiêu hao linh lực cực kỳ khủng khiếp. Dĩ nhiên, việc 『Diệt Khước』 thương tích hay cái chết của bản thân có thể diễn ra gần như tự động, nhưng trong trường hợp đặc biệt là đầu bị phá hủy thì không thể suy nghĩ để hồi phục, và tất nhiên cũng không thể thực hiện các hành động khác.
Thực ra, nếu đánh lén phá hủy đầu khiến đối phương không kịp nhận thức và tước đi khả năng tư duy, sau đó tiếp tục nghiền nát bộ não đang trong quá trình hồi phục nhiều lần trước khi nó hoàn toàn bình phục, thì linh lực sẽ cạn kiệt trong khoảng một ngày đêm và có thể giết chết được nàng.
Hoặc đối với các loại ảo thuật hay đòn tấn công tinh thần, việc『Diệt Khước』cũng khả thi, nhưng để làm được điều đó thì phải nhận thức được rằng đó là ảo thuật hay tấn công tinh thần. Và thường thì kẻ thi triển sẽ tấn công theo cách khiến đối phương không thể nhận ra đó là ảo thuật hay đòn tấn công tinh thần. Do đó, để nhận thức được điều này cần có tinh thần lực kiên cường và khả năng tư duy bình tĩnh.
「Chắc không cần phải nhắc lại với người lúc này, nhưng không được tự mãn vào năng lực của mình. Tôi làm nghề này đã lâu, chứng kiến biết bao đồng nghiệp sở hữu sức mạnh ngỡ là vô địch vạn năng nhưng rồi cũng bị ngáng chân mà ngã ngựa.」
Hơn nữa, Shisui nắm bắt được rằng trưởng nữ của bổn gia đang đứng trước mặt mình đây đang rất nôn nóng.
(Vốn dĩ tính tình đã nóng nảy... kể từ lễ luận công của Tiểu thư Aoi, tình trạng càng tệ hơn.)
Nhìn dáng vẻ có phần không yên, dường như đang dồn nén sự bực dọc của Hina, Shisui thầm đánh giá.
Onizuki Hina và Onizuki Aoi, cả hai đều chính tông của gia tộc, một bên xuất sắc về dị năng và kỹ thuật chiến đấu, một bên vượt trội về linh lực và tài năng thiên bẩm, cả hai đều xứng đáng trở thành tộc trưởng tiếp theo. Vốn dĩ đó phải là điều đáng mừng cho gia tộc Onizuki... nhưng không hẳn là vậy.
Chính vì sức mạnh của hai người ngang ngửa nhau, và hiện tại chưa bàn tới nhưng trong tương lai sức mạnh đó sẽ thăng hoa đến mức những người khác trong tộc không thể kiểm soát nổi, cộng thêm mối quan hệ hiểm ác giữa hai người nên Shisui mới lo ngại về tình hình này.
(Thật là, tất cả cũng tại sự tắc trách của gia chủ. Rốt cuộc đang nghĩ cái gì không biết...)
Shisui nhớ lại người đàn ông chẳng hề làm tròn trách nhiệm , cứ giam mình trong phòng đó. Vị tộc trưởng đó cũng là một nhân vật có tài năng và sức mạnh dư thừa, ưu tú đến mức khó mà giải quyết. Đã ưu tú mà hành động lại...
(Nếu thế cân bằng quyền lực bị phá vỡ thì e là sẽ xảy ra nội chiến mất. Gia tộc Onizuki chúng ta rất mong Tiểu thư Hina sẽ thể hiện xuất sắc ở đây để củng cố vị thế.)
Chính vì vậy, y mới tự mình dọn dẹp đám lâu la để chuẩn bị sân khấu này. Giờ chỉ còn trông chờ vào thực lực của chính vị tiểu thư này thôi… Hay nói ngược lại, nếu đã được dọn cỗ đến mức này mà không đưa ra được kết quả thì cũng chẳng có tư cách gì để làm tộc trưởng kế nhiệm.
「...Nào nào, cuối cùng con mồi chính cũng đến rồi.」
Ngay khi Shisui vừa dứt lời, ngọn núi rung chuyển như thể có động đất. Không, không phải núi. Là cả khu rừng đang rung chuyển. Chim chóc trên cây hoảng sợ bay vút lên trời, thú chạy dưới đất tán loạn như muốn tránh xa nơi đó.
『VUUOOO OOO OOO OOO....!!!!』
Đỉnh núi chuyển động. Cây cối ngã rạp, đất đá sạt lở, hiện ra là một con quái vật khổng lồ với chiều dài cơ thể phải đến bốn mươi thước. Diện mạo lai tạp giữa trâu và quỷ, bộ hàm gợi nhớ đến loài côn trùng, trên đầu mọc hai cái sừng, bốn con mắt đỏ ngầu giận dữ trừng trừng nhìn vào hai Trừ yêu sư. Thân mình mọc sáu cái chân tựa như loài nhện, phần bụng phình to thành hình cầu với lông đen mọc rậm rạp lởm chởm… Một con quái vật xấu xí đến cùng cực.
「Là nó sao... Nhưng có vẻ nhỏ hơn nhiều so với truyền thuyết nhỉ?」
「Chắc là khổ nhục kế thôi. Nghe nói khi bị đuổi khỏi Kinh đô nó đã bị thương rất nặng. Huống hồ bị phong ấn ở nơi linh địa cấp thấp thế này thì không đủ để chữa lành vết thương cho một Hung yêu. Có vẻ như nó buộc phải tự hạ thấp『Cách』của mình để tồn tại.」
Nếu là người thường thì hẳn đã ngất xỉu trước hình dáng gớm ghiếc đó, hoặc nôn mửa vì bị trúng phải yêu khí tai ương. Tuy nhiên, cả Hina và Shisui đều không hề tỏ ra chút gì như vậy, trái lại còn đưa ra những đánh giá cay nghiệt về con quái vật khổng lồ trước mắt.
Thực tế, chịu vết thương gần như chí mạng và bị phong ấn ở linh địa chất lượng kém, con Ngưu Quỷ hiện tại đã yếu đi thảm hại so với truyền thuyết năm xưa. Theo nghĩa đó, mạt vận của con quái vật đã chứng minh chính sách mà triều đình thực hiện là đúng đắn.
Dĩ nhiên, dù vậy nó vẫn sở hữu sức mạnh chắc chắn có thể giết ngược những Trừ yêu sư hạng thấp với lịch sử gia tộc chỉ tầm một hai trăm năm. Nhưng... đáng tiếc thay, đối thủ của con quái vật không phải là hạng nhì nhằng đó.
「Nếu nguy hiểm tôi sẽ trợ giúp. Trước tiên xin mời người, xin hãy cẩn trọng.」
「Vâng. Nhưng không cần lo lắng quá đâu. Chỉ cần khoảng nửa ngày là xong thôi.」
Nói đoạn, vị trưởng nữ rút thanh tachi bên hông ra. Dường như hiểu được lời lẽ đó, con Ngưu Quỷ rống lên một tiếng khủng khiếp tận tâm can rồi lao xuống núi.
「Nào, ta cũng không phải là ghét trò chơi côn trùng đâu... nhưng tiếc là, thời còn bé thì không nói, chứ với địa vị hiện tại của ta thì không thể hứng thú nổi. Không nương tay đâu, ta sẽ dốc toàn lực.」
Vừa dứt lời, Hina khẽ vung thanh tachi. Đồng thời, ngọn lửa hồng liên hình rồng được sinh ra. Nhận thấy đó không phải là ngọn lửa bình thường, con Ngưu Quỷ lập tức giảm tốc độ lao xuống. Nhưng... điều đó là vô nghĩa.
「Cháy rụi đi. 『Hồng Liên Cuồng Táng Đại Phất Long Vũ』!!」
Khoảnh khắc thiếu nữ tóc đen vung đao chém một đường, khu rừng nơi Bắc Thổ ấy, đúng theo nghĩa đen, toàn bộ tầm nhìn của nàng đã bị nuốt chửng bởi vô số con rồng được tạo ra từ ngọn lửa địa ngục vô tình…
-
Kinh đô, trung tâm của Phù Tang Quốc... quốc gia này có dân số lên tới hàng trăm nghìn người, và thành phố lớn thuộc hàng bậc nhất thế giới này là nơi có điều kiện sống tốt hơn hẳn so với các thị trấn khác trong nước. Tuy còn nguyên sơ nhưng hệ thống cấp thoát nước đã được hoàn thiện, những con đường tấp nập xe ngựa và xe bò qua lại, chưa kể đến người đi bộ, đều được lát đá hoặc gạch đến tận các lối rẽ nhỏ. Tại các khu chợ được lập ra ở bốn hướng Đông Tây Nam Bắc, hàng hóa tràn ngập không còn chỗ trống, từ thực phẩm cơ bản, nhu yếu phẩm hàng ngày, hàng tiêu dùng cho đến những món đồ xa xỉ, không chỉ là hàng nội địa mà còn có cả hàng ngoại nhập. Trị an rất tốt, và có thể nói mức sống ở đây trù phú hơn rất nhiều so với các đô thị ở địa phương, chứ đừng nói đến khu ngoại ô ngay bên ngoài.
Một góc của kinh đô ấy, nằm trên đại lộ Suzaku , một trong những con đường cái chạy xuyên qua kinh đô theo hình chữ thập, là trụ sở chính của Thương hội Tachibana, và cũng là dinh thự của nhà Tachibana.
「Nào nào, Uemon-dono, mừng ngài đã đến. Chúng tôi rất hân hạnh được đón tiếp.」
Hội trưởng thương hội Tachibana Kageki niềm nở đón chào Onizuki Uemon vừa bước xuống từ xe bò, sau đó ông cúi đầu chào Gorilla-sama để bày tỏ lòng biết ơn.
「Tiểu thư cũng vậy, người vẫn xinh đẹp rạng ngời như mọi khi.」
「Ara, vậy sao. Cảm ơn.」
Công chúa Gorilla trả lời hờ hững, nhưng vẫn giữ đúng lễ nghi tối thiểu. Sau đó, với thái độ cao ngạo, Công chúa Gorilla hướng về phía dinh thự... nhưng ngay trước khi bước đi, cô ta quay lại và buông một lời như để cảnh cáo.
「Tomobe, ngươi ở đó đợi. Hiểu chưa?」
「Tôi đã rõ, thưa Tiểu thư.」
Tôi cung kính chấp thuận lời nhắc nhở kỹ lưỡng đó của Gorilla-sama.
「Nào nào, công tác chuẩn bị đón tiếp đã hoàn tất. Xin mời hai vị nhanh chân cho.」
Tachibana Kageki cất tiếng mời Công chúa Gorilla một cách tự nhiên mà không hề liếc nhìn hay bắt chuyện với tôi. Công chúa Gorilla liếc mắt nhìn vị Hội trưởng thương hội rồi không nói gì, chấp nhận lời mời đó. Sau khi Công chúa Gorilla đi về phía dinh thự, lúc này ông ta mới liếc nhìn tôi một cái, nhưng cũng chẳng nói năng gì, lập tức mất hứng thú và rời đi. Đó là một thái độ cực kỳ tự nhiên.
Mà chuyện đó cũng chẳng cần phải nói ra, là điều hiển nhiên thôi. Một hạ nhân hèn mọn sao có thể vào trong dinh thự được?
Hội trưởng thương hội Tachibana Kageki tuy có duyên nợ với nhà Onizuki kể từ vụ tập kích thương hội và cuộc giải cứu lần trước, nhưng ân nghĩa đó suy cho cùng là dành cho Công chúa Gorilla và Debuemon, chứ kẻ như tôi thì ngay từ đầu đã không nằm trong tầm mắt của ông ta. Đó không phải là sự kiêu ngạo, mà là hành động đương nhiên khi chiếu theo lẽ thường.
Trong mắt Tachibana Kageki, người cứu gia đình ông ta là nhà Onizuki, hay nói cách khác, quy về cực điểm thì là Công chúa Gorilla. Tôi tối đa cũng chỉ là vật đính kèm, không, nếu được nhận thức là vật đính kèm thì đã là kỳ tích rồi. Ở đất nước mà chế độ giai cấp tồn tại nghiêm ngặt này, dù hạ nhân có khá hơn tầng lớp bị phân biệt đối xử hay nô tỳ đi chăng nữa, thì xét đến cùng vẫn là thân phận hèn mọn, hành động của kẻ đó chỉ đơn thuần là tuân theo ý chí của nhà Onizuki mà thôi. Do đó, sự xoay sở của tôi trong vụ tập kích chỉ được tính là công lao của nhà Onizuki, và chuyện cá nhân tôi nhận được lời cảm ơn nào đó là điều hoàn toàn không thể xảy ra.
(Mà, chuyện này giờ nói cũng bằng thừa...)
Nếu bảo không bất mãn thì là nói dối, nhưng tôi đã quen với cách đối xử này rồi. Hơn nữa, tôi cũng thừa hiểu rằng ở thế giới này, nếu nổi bật theo hướng tiêu cực thì chẳng có gì tốt đẹp cả. Trong cái thế giới mà chế độ đẳng cấp hà khắc và sự phân biệt đối xử diễn ra như cơm bữa này, kẻ ở tầng lớp đáy cùng dù có được nâng đỡ hay ưu ái thì cũng chỉ tổ gặp nhiều rắc rối chứ chẳng có mấy chuyện tốt lành.
Vì thế, tôi lẳng lặng, thản nhiên đứng nghiêm trang bên cạnh xe bò, tay cầm cây trường thương dành cho Đội trưởng hạ nhân (đời thứ tư). Tiện thể, tôi cũng tận dụng khoảng thời gian này để thiền định. Trong việc rèn luyện thuật thức, đặc biệt là Ẩn Hành, thiền định là phương pháp tu luyện hữu hiệu. Cố gắng giữ tâm bình thản, xóa bỏ tạp niệm, khách quan hóa sự vật và làm loãng khí tức đến mức tối đa, hành động này là phương pháp tu luyện khá hiệu quả trong những khoảng thời gian chờ đợi như thế này.
Tuy nhiên... có vẻ như lần tu luyện này cũng sắp bị cắt ngang giữa chừng rồi.
「...Thưa Tiểu thư, xin thứ lỗi cho sự thất lễ này nhưng người đang làm cái gì vậy?」
「Vâng. Ta đã đợi xem khi nào Tomobe-san mới chịu phản ứng đấy!」
Đứng bên cạnh xe bò, cuối cùng tôi cũng phải lên tiếng vì không thể chịu nổi nữa. Ngay lập tức, cô gái trước mặt tôi nở một nụ cười rạng rỡ như hoa nở.
Trang phục của cô ấy là bộ Hakama hòa trộn giữa phong cách Nhật và phương Tây gợi nhớ đến thời đại Taisho, những đường nét trên khuôn mặt gây ấn tượng mạnh, có lẽ là do ảnh hưởng của dòng máu Nam Man. Một thiếu nữ xinh đẹp với mái tóc vàng mắt xanh khiến người ta liên tưởng đến búp bê, và gợi nhớ đến mặt trời hay loài hoa hướng dương… Nụ cười không chút muộn phiền ấy đúng là thuốc độc đối với tâm hồn cằn cỗi của một hạ nhân. Làm ơn hãy đi chỗ khác và ban phát nụ cười tươi tắn dễ mến đó cho mọi người giùm tôi. Mà nói trắng ra là biến đi.
「Kìa, anh lạnh lùng thật đấy. Đừng nói những lời như vậy chứ. Ta buồn đến phát khóc mất!」
「Tiểu thư mạnh mẽ như loài hoa hướng dương vậy, tôi không nghĩ người sẽ khóc chỉ vì vài lời của kẻ hèn mọn này đâu.」
Khi tôi trả lời bâng quơ, cô gái bĩu môi ra vẻ trẻ con, phồng má hờn dỗi như thể điều đó thật không ngờ. Nhưng này cô bé, thực tế là em gan dạ đến mức dám dùng cả thân mình để giành lại cửa tiệm bị chiếm đoạt cơ mà?
「Ô kìa, anh nhìn chằm chằm như vậy, có chuyện gì sao?」
Không biết cô ấy có nhận ra ánh mắt soi mói của tôi hay không, con gái một của Hội trưởng thương hội Tachibana Kageki là Kayo... Tachibana Kayo vẫn nở nụ cười tươi rói không biết vui vẻ chuyện gì, vừa ngước nhìn tôi, vừa chăm chú quan sát...
-
「……Tôi còn có việc phải làm nên không thể chơi cùng người được đâu?」
「Không sao đâu mà? Ta sẽ chú ý không gây phiền phức đâu.」
「Xin hãy hiểu cho rằng chỉ việc người đứng ở đây thôi cũng đủ khiến mọi người, bao gồm cả tôi, cảm thấy lo lắng rồi.」
Những tay hộ vệ đang làm nhiệm vụ của thương hội lộ vẻ mặt khó xử, còn các nhân viên thương hội đi ngang qua thì bày ra vẻ mặt nghi hoặc rồi lướt đi. Cũng phải thôi. Con gái một của hội trưởng thương hội lại ngồi chồm hổm ở bãi đậu xe bò để làm cái gì chứ.
「Có phiền cho Tomobe-san không?」
「Sẽ gây trở ngại cho công việc đấy.」
「Đứng chờ trơ trọi ở đây mà cũng là công việc sao?」
「Đây là nhiệm vụ quan trọng nhằm bảo vệ chiếc xe bò, thứ vừa là tài sản vừa là phương tiện đi lại của gia chủ đấy ạ.」
Bản thân tôi cũng thừa hiểu đây là công việc như cứt nhưng tôi sẽ không nói ra. Người ta thường bảo vách có tai rừng có mạch. Ai biết được lỡ bị nghe thấy rồi truyền đi đâu thì khổ… Mà, ngay tại thời điểm đứng tán dóc nhiều thế này cũng đã là khá dị biệt rồi...
Mà ngay từ đầu, tại sao tôi lại đang đứng đây nói chuyện với tiểu thư của thương hội mang dòng máu công gia, kẻ mà lẽ ra tôi còn chẳng được phép nhìn mặt chứ?
Câu chuyện bắt nguồn từ việc Công chúa Gorilla cứu đoàn xe của thương hội Tachibana trước khi tôi suýt chết trong trận chiến với yêu hồ tại cô nhi viện. Vài ngày sau đó, thương hội đã gửi lời cảm ơn đến gia tộc Onizuki cùng Công chúa Gorilla và mời đến dinh thự một lần.
Khi đó tôi đang bận rộn với việc giám sát cô nhi viện, tiếp xúc với lão già kia và chuẩn bị các biện pháp đối phó với ả yêu hồ, nhưng với tư cách là kẻ bề dưới, nếu được lệnh thì tôi không thể nào từ chối đi cùng. Tôi miễn cưỡng lê cái thân xác mệt mỏi tháp tùng theo lời mời, và trong lúc Công chúa Gorilla được tiếp đãi như lần này, tôi chờ bên cạnh xe bò và... đã tái ngộ với vị tiểu thư này.
Sau khi nhìn chằm chằm như để đánh giá tôi, cô ấy lon ton chạy lại chào hỏi. Việc một người có địa vị như cô ấy lại đi chào hỏi hạ nhân là chuyện hiếm có khiến tôi ngỡ ngàng, nhưng đã được chào thì phải đáp lễ. Tôi khuỵu gối, cung kính cúi đầu trước cô nhóc kém mình cả chục tuổi này…
「Cái mặt nạ đó, ta thấy chẳng dễ thương chút nào. Hay là anh tháo ra đi?」
Tiểu thư thương hội nghiêng đầu cười toe toét và đưa ra đề nghị. Nhân tiện thì lần trước cô ta đã định kêu「Ei!」rồi giật phắt cái mặt nạ của tôi. Đương nhiên, tôi cũng không phải kẻ sống sót qua lằn ranh sinh tử để làm cảnh, nên đã kịp né tay ngăn lại vào phút chót.
「Chiếc mặt nạ này là trang bị chính thức của hạ nhân. Nó không phải loại trang sức chỉ dùng để làm đẹp đâu ạ.」
Mặt nạ mà đám hạ nhân đeo tuy đơn giản nhưng có khả năng kháng lại các loại ảo thuật và không thể phủ nhận vai trò bảo vệ khuôn mặt của nó. Tất nhiên, lý do chính là để che giấu khuôn mặt, tạo ra sự bí ẩn rợn người khiến kẻ sử dụng không nảy sinh tình cảm gắn bó... nhưng hy vọng cô ta hiểu được đến mức đó thì thật mong manh.
「Hừ, Tomobe-san xấu tính quá đi. Chẳng chịu nghe lời cầu xin nào của ta cả. Mấy người nữ hầy của ta ai cũng nghe theo bất cứ yêu cầu nào của ta mà!」
Cô bé nhăn mặt dỗi hờn, vẻ mặt phụng phịu đúng với lứa tuổi. Dáng vẻ đó trông thật đáng yêu khiến tôi suýt chút nữa thì thả lỏng cơ mặt, nhưng không thể được.
「Xin người đừng đưa ra những yêu cầu quá vô lý. Vốn dĩ, đúng là tôi chỉ là một hạ nhân hèn mọn nhưng tôi không phải tạp dịch của người. Gia tộc tôi phụng sự là nhà Onizuki, và trực tiếp là Tiểu thư Aoi. Tuy rất lấy làm tiếc nhưng xin người hãy hiểu cho rằng tôi không thể tuân theo mệnh lệnh của người.」
Đúng vậy, dù mang tiếng là hạ nhân nhưng không có nghĩa là tôi phải nghe lệnh của bất kỳ ai. Đặc biệt là trong khi đang nhận lệnh của chủ nhân. Người tôi tuân theo suy cho cùng là nhà Onizuki, không phải nhà Tachibana, và việc ưu tiên mệnh lệnh của nhà nào thì rõ như ban ngày.
「Uuuu......uuu.......」
Tachibana Kayo rên rỉ bất mãn trước lời nói của tôi. Trong game nguyên tác, cô ấy không phải nhân vật chinh phục nên sẽ không bị Yandere hóa, vì thế tôi có thể nói chuyện tương đối thoải mái... nhưng có lẽ vì vậy mà tôi đã lỡ lời hơi quá thẳng thừng. Dù gì cô ấy cũng được cha nuông chiều, chưa từng mất đi gia đình hay chịu sự va vấp nào, nên lời nói của tôi, khoan bàn đến lý lẽ, có thể khiến cô ấy bực bội về mặt cảm xúc.
(Mình hơi quá trớn rồi...)
Ngay lúc tôi đang cảm thấy hối hận muộn màng về phát ngôn của mình, Tachibana Kayo như chợt nghĩ ra điều gì đó, chậm rãi lẩm bẩm với tôi.
「.........Vậy, nếu Tomobe-san là của ta thì anh sẽ nghe theo mọi lời ta nói chứ?」
「......Người định làm cái gì vậy?」
Tôi nheo mắt trước câu trả lời nằm ngoài dự đoán đó, âm thầm cảnh giác đối mặt với thiếu nữ trước mắt.
「Tomobe-san là tài sản của nhà Onizuki đúng không? Vậy thì ta đang nghĩ xem giá bao nhiêu thì họ chịu bán.」
Cô bé tóc vàng mắt xanh nở nụ cười ngây thơ, đáng yêu「Ehehe」. Cách nói chuyện đường hoàng như thể đó là một ý kiến tuyệt hay khiến tôi vừa cảm thấy ghê tởm, vừa cảm thấy có chút thấu hiểu.
Buôn bán người... nếu xét theo giá trị quan của kiếp trước thì đây là từ ngữ gây phản cảm, nhưng thế giới này là một Utsuge, đồng thời có bối cảnh dựa trên thời trung cận đại, và hơn hết là mạng người rẻ rúng nên quan niệm về sự sống và cái chết hoàn toàn khác với kiếp trước. Buôn bán người hay các giao dịch tương tự tuy có quy định của pháp luật nhưng không hoàn toàn bị phủ nhận.
(Mà vốn dĩ tình cảnh hiện tại của mình cũng tương tự thế thôi, nhỉ.)
Xét đến việc tôi được nhà Onizuki nhận nuôi từ gia đình nông dân nghèo khó, vốn chỉ có mảnh đất cằn cỗi, cày cuốc bán sống bán chết cũng không đủ ăn nên phải làm thuê làm mướn để cầm cự qua ngày, để đổi lấy tiền bạc, thì việc nhăn mặt trước lời nói của Tachibana Kayo đúng là chuyện nực cười. Cảm thấy khó chịu với lời nói của cô ấy là sai lầm.
...Tuy nhiên, việc bản năng cảm thấy ghê tởm thì tôi cũng chẳng làm gì được.
「...Tomobe-san? Có điều gì làm anh phật ý sao?」
Tôi nghĩ đó chỉ là một chút, một chút phẫn nộ rất nhỏ nhoi. Nhưng vì là trẻ con nên cô bé nhạy cảm với loại cảm xúc này chăng? Vị tiểu thư thương hội bối rối và lo lắng hỏi han trong khi cố gắng dò xét biểu cảm ẩn sau lớp mặt nạ của tôi. Đối với cô ấy, có lẽ trông tôi như đột nhiên nổi giận vậy.
「.........Không, chỉ là chút mệt mỏi tích tụ thôi. Người không cần phải bận tâm đâu.」
Đúng vậy, không phải chuyện cô ấy cần bận tâm. Lời cô ấy nói là lẽ thường ở thế giới này, kẻ phẫn nộ là tôi mới là kẻ dị biệt.
「Gác chuyện đó sang một bên, người mặc định là họ sẽ bán tôi sao?」
「Hả... a, vâng! Vì hạ nhân thì có thể thay thế mà đúng không? Chắc chắn Tomobe-san có tay nghề giỏi hơn những người khác, nhưng dù vậy nếu ta đưa ra giá gấp đôi, à không, gấp ba giá thị trường thì chắc chắn sẽ không thành vấn đề!」
Ngay khi tôi hỏi sâu hơn, vị tiểu thư lập tức lấy lại tinh thần và thản nhiên gắn mác giá cho tôi.
「Tomobe-san làm vệ sĩ ở đây chắc chắn tốt hơn làm hạ nhân cho Trừ yêu sư chứ? Ta chỉ cần nói với cha là anh có thể chuyển sang công việc bảo vệ an toàn trong dinh thự. Đãi ngộ chắc chắn cũng tốt hơn bên đó. Ah, ngày ba bữa đều có cơm trắng, thậm chí còn có cả đồ ăn vặt nữa! ...Ah! Phải rồi, nếu là ta thì sẽ không bắt anh làm mấy chuyện vô lý như đấu tập với Trừ yêu sư khác đâu! Ta chỉ giao những việc phù hợp với thực lực thôi! Ta nghĩ anh được bán sang đây cũng không thiệt đâu?」
Tachibana Kayo mắt sáng rực đưa ra lời đề nghị. Cứ như mấy tay chiêu mộ idol ấy nhỉ. Mấy lời chào mời kiểu này thường khác xa thực tế, đó cũng là motip quen thuộc rồi. Thú thật tôi chẳng tin tưởng lắm... nhưng không thể nói toạc ra trước mặt cô ta được.
(Mà sao lại biết vụ xích mích với Akou Murasaki hôm trước vậy? Nghe từ đâu thế?)
Không, là thương hội nên có lẽ họ nhạy bén với mấy loại thông tin đó... nhưng dù vậy, chiêu mộ một hạ nhân mà nhiệt tình đến mức này thì kể cũng lạ.
「Những lời đó thật đáng mừng và đãi ngộ cũng rất hấp dẫn, nhưng vấn đề là chủ nhân của tôi có đồng ý hay không thôi.」
「Đúng vậy. Hiện tại ta chưa có dự định bán hắn. Nếu muốn đồ chơi thì chọn cái khác đi.」
Ngay sau câu nói của tôi, một giọng thiếu nữ trong trẻo quen thuộc vang lên. Tôi nhăn nhó dưới lớp mặt nạ và chuyển ánh nhìn về hướng đó.
「......Thưa Tiểu thư, người quay lại sớm quá, có chuyện gì sao ạ?」
「Ừ, có một lời đề nghị khá thú vị nên ta muốn báo cho ngươi một tiếng. Nhưng mà... xem ra ở đây cũng đang có cuộc trò chuyện vui vẻ quá nhỉ?」
Khoảnh khắc tiếp theo, đôi mắt cô ta nheo lại cùng nụ cười lạnh lẽo và giọng nói đầy vẻ trách móc. Vai tôi khẽ run lên bần bật. Đó là vì sợ hãi, và cũng vì thứ gọi là giác quan thứ sáu đang báo hiệu nguy hiểm.
「Ô kìa Tiểu thư Aoi, chúc người một ngày tốt lành!」
Vị tiểu thư thương hội ngây thơ cất lời chào thiên chân vô tà như thể chẳng hề hay biết gì về sự căng thẳng của tôi.
「Ừ, chào cô... Nhưng mà, mê kinh doanh là tốt, nhưng tắt mắt là không được đâu nhé? Dừng ngay việc tự tiện dụ dỗ đồ chơi của người khác đi.」
Công chúa Gorilla nói với giọng nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ răn đe. Ngược lại, vị tiểu thư nhà buôn nở một nụ cười thản nhiên.
「Dụ dỗ nghe khó nghe quá đi! Tôi chỉ đang bàn bạc xem Tomobe-san có muốn làm việc ở đây không thôi mà!」
Nói rồi Kayo bày ra vẻ mặt không vui như một đứa trẻ. Dáng vẻ thay đổi biểu cảm liên tục đó trông thật đáng yêu đúng lứa tuổi. Tuy nhiên, có vẻ như Công chúa Gorilla không đánh giá cao điều đó.
「Đó đâu phải chuyện để nói với hạ nhân. Nếu bị đem bán thì ý muốn của hắn có hay không cũng đâu quan trọng. Không phải chuyện để cất công nói trực tiếp... Mà, chuyện đó cũng chẳng phải việc nên bàn ở đây.」
Nói rồi Công chúa Gorilla kết thúc câu chuyện với tiểu thư thương hội và quay sang nhìn tôi.
「Người có nhắc đến một lời đề nghị? Rốt cuộc là vụ việc như thế nào ạ?」
「Chỉ là việc vặt không có gì to tát đâu. Chỉ là... vừa khéo có lý do để chấp nhận thôi.」
Công chúa Gorilla nở nụ cười tàn bạo. Cách nói đó khiến tôi nhớ lại lời cô ta nói khi trận đấu tập với Akou Murasaki bị hủy bỏ hôm trước. Ah, tôi đại khái đoán được rồi.
「Có vẻ như để ngươi bị thương khi đấu tập thì không ổn lắm. Nên là, nhé? Lần này đối thủ vẫn như mọi khi thôi...Thế nên, đi dọn cống nhẹ nhàng chút đi nhé.」
Lời tuyên bố thản nhiên của cô ta đúng y như nghĩa đen. Tức là công việc diệt yêu ma... nhiệm vụ tiêu diệt lũ yêu ma tép riu làm tổ dưới hệ thống cống ngầm của kinh đô, vốn được mở khóa như một nhiệm vụ tân thủ trong tuyến truyện Kinh Đô của game nguyên tác. Và...
「...Haha, thật luôn hả trời.」
Và tôi lẩm bẩm bằng giọng đầy tuyệt vọng trong khi khuôn mặt méo xệch dưới lớp mặt nạ. Thoạt nhìn thì đó đúng là nhiệm vụ săn quái vật tép riu dưới lòng đất kinh đô. Tuy nhiên, thực tế tôi biết đó là một nhiệm vụ bẫy khởi đầu chết người đã khiến biết bao người chơi phải ôm hận...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Đại lộ Suzaku (朱雀大路 - Chu Tước Đại Lộ) là tên gọi của con đường trung tâm dẫn vào Hoàng cung từ phía Nam tại các kinh đô của Nhật Bản. Theo truyền thống, quần thể Hoàng cung sẽ quay mặt về hướng Nam, trong khi Đại lộ Suzaku chạy thẳng ra phía ngoài từ cổng chính. Các thành phố này thường được quy hoạch dựa trên mô hình dạng lưới (ô bàn cờ) truyền thống của Trung Quốc. Đại lộ Suzaku thường là con đường nằm ở trung tâm của mạng lưới thành phố này, và do đó cũng là con đường rộng nhất.