Chap 20
Này các vị ở đó, xin lỗi vì đường đột thế này, nhưng ngộ nhỡ một ngày nào đó các vị buộc phải cầm vũ khí lên và chiến đấu với lũ yêu quái phi nhân loại, thì các vị sẽ chọn loại vũ khí nào? Kiếm? Cung? Thương? Hay là rìu, roi, hoặc súng? Dù là gì đi nữa, khi chọn vũ khí, tốt nhất các vị đừng nên quyết định chỉ dựa trên sự hào nhoáng hay vẻ bề ngoài ngầu lòi. Nếu chọn với tâm thế hời hợt như vậy, chín phần mười là các vị sẽ chết trong sự hối hận tột cùng đấy.
Bản thân tôi, một kẻ rơi vào tình cảnh phải chiến đấu với lũ yêu quái phi nhân loại dưới thân phận một tên Hạ nhân, việc tôi chọn thương làm vũ khí cầm tay đương nhiên cũng không phải vì sở thích cá nhân. Mà là xuất phát từ những yếu tố thực dụng và hợp lý hơn nhiều.
Về mặt thực tế, có thể nói thương là một loại vũ khí cực kỳ hữu hiệu. Vì tầm đánh xa hơn các loại đao kiếm nên rủi ro khi cận chiến sẽ thấp hơn, đồng thời nó cũng không đòi hỏi nhiều cơ bắp khi sử dụng như các loại vũ khí cùn, lại ít tạo ra sơ hở. Hơn nữa, việc tu luyện thương thuật dễ dàng hơn cung tên rất nhiều. Súng ư? Đáng tiếc là ở thế giới mà súng hỏa mai đang thịnh hành này, tốc độ bắn liên thanh của chúng quá kém, và quan trọng hơn cả là những trang bị đắt đỏ như thế đời nào lại được giao cho cái thân phận Hạ nhân này. Có thể đâm, chém, đập, quét, đỡ, ném, thương là thứ vũ khí công thủ toàn diện, giá thành rẻ, dễ dàng thay thế và trên hết là dễ sử dụng... Chính vì vậy, ngay cả trong thế giới thực, trước khi súng đạn lên ngôi, thương chính là loại vũ khí đa năng tự hào nắm giữ tỷ lệ trang bị cao nhất trong quân đội.
Xét đến những lợi điểm này, việc tôi trở thành một Hạ nhân và chọn thương làm vũ khí chính cũng là điều hiển nhiên. Bên cạnh đó, tôi chọn vũ khí phụ là dây ném đá, có thể dùng bất cứ hòn đá nào bên đường, dễ mang theo, dễ sử dụng, và quan trọng nhất là có thể dùng âm thanh khi ném đá để đánh lạc hướng kẻ địch về vị trí; ngoài ra còn có dao găm, bom khói và ngọc phát sáng... đó là những trang bị thông thường của tôi. Đây là sự kết hợp trang bị tốt nhất trong phạm vi có thể tiếp cận mà một kẻ không có năng lực cheat nào như tôi đã suy tính để sống sót trong thế giới này. Ít nhất thì tôi nghĩ là vậy.
... Tuy nhiên, dù tôi có dùng cái đầu này bao nhiêu, có nỗ lực vận dụng trí tuệ đến đâu đi nữa, thì vẫn tồn tại những thứ không thể nào xoay chuyển được. Thiếu nữ mà tôi đang đối mặt ngay lúc này đây e rằng cũng thuộc vào cái loại phi lý đó.
「Sao thế hả!? Dù chỉ là thân phận Hạ nhân hỗn xược mà lại được Chị họ đặc biệt để mắt tới, vậy mà sức mạnh của ngươi chỉ đến mức này thôi sao...!!?」
Mái tóc ngắn ngang vai màu đỏ tím đung đưa, thiếu nữ hét lên. Vừa hét, cô ta vừa thủ thế thanh trường đao đang phản chiếu ánh mặt trời sáng lấp lánh đầy sát khí.
Phải, là trường đao. Một món vũ khí quá khổ so với một thiếu nữ mới mười mấy tuổi đầu, vậy mà cô ta lại cầm nắm và thủ thế vô cùng nhẹ nhàng. Sắc diện, độ sáng, uy lực của nó, đến cả dân nghiệp dư cũng phải nhận ra ngay đó là một món bảo vật thuộc hàng cực phẩm. Hay đúng hơn, nhờ kiến thức từ nguyên tác, tôi biết đó chính xác là một trong những thanh Yêu đao chính hiệu thuộc bộ 『Ako Thảo Ma Thập Bản Đao』, mang cái tên nghe thôi đã thấy sặc mùi nguy hiểm là『Căn Thiết Thủ Tước Hoàn』 (Cắt rễ Gọt đầu), và tôi cũng biết thừa chuyện tổ tiên của cô ta đã dùng nó để tàn sát lũ yêu quái y hệt như cái tên của nó vậy.
「... Vô lý thật chứ. Thế này thì đánh đấm gì được.」
Trong bộ trang phục đen đặc trưng của Hạ nhân, dùng mặt nạ che đi dung mạo và biểu cảm, tôi thủ thế cây thương và lẩm bẩm nhỏ. Tất nhiên, tôi không nói về tương quan lực lượng giữa đao kiếm và thương.
Nếu chiến đấu một cách bình thường, chín phần mười đao kiếm không thể thắng được thương. Bởi vì sự chênh lệch về tầm đánh là quá lớn. Vũ khí nào có thể tấn công từ xa hơn sẽ có lợi thế, đó là điều cơ bản nhất trong chiến đấu.
Tuy nhiên, đó là chuyện giữa những người bình thường với nhau. Nếu kẻ dùng thương là người thường, còn kẻ vung đao lại là một Trừ Yêu Sư chuyên lấy việc tàn sát yêu quái phi nhân loại làm nghề kiếm sống, thì câu chuyện lại hoàn toàn khác. Nếu không cẩn thận, bọn họ là những kẻ có thể tránh né hoặc chém rụng cả đạn súng hỏa mai, thì bảo tôi phải làm sao đây.
「Chậc, tại sao chuyện lại thành ra thế này chứ...?」
Đã từ bỏ việc chiến thắng ngay từ đầu, tôi vừa dồn tâm trí suy nghĩ xem làm thế nào để thua một cách thuyết phục nhất, vừa nâng cây Trường thương dành cho Tiểu đội trưởng Hạ nhân (Đời thứ 3) đang tơi tả, sắp về hưu lên, và bắt đầu nhớ lại nguyên do khiến bản thân rơi vào tình cảnh trớ trêu này...
-
Dinh thự nhà Aimi, họ hàng xa của gia tộc Onizuki, không bị hóa thành「Mayoiga」như dinh thự của nhiều Trừ yêu sư vùng Bắc Thổ khác, nhưng dẫu vậy, khuôn viên của nó vẫn rộng gấp trăm lần nhà thường dân. Tất nhiên, cũng có nơi ở cho đám tạp vụ và người hầu lo liệu việc nhà cho gia đình chủ nhân.
Ở tận cùng của dinh thự, vài túp lều nhỏ dựng lên vội vã như những cái chòi tạm bợ là nơi ở dành cho đám hạ nhân được mang theo từ nhà Onizuki.
Thú thật thì điều kiện sống như cứt ấy. May mắn là thế giới này có linh mạch, linh lực tràn ra từ đó mang lại ân huệ cho con người về mọi mặt. Linh mạch ở Kinh đô là hùng mạnh nhất đất nước này, nhờ đó mà khí hậu ổn định, nước nôi dồi dào, thậm chí suối nước nóng tự nhiên còn phun lên, nên dù có ở trong cái chòi tồi tàn thì cũng không phải sợ chết khiếp vì nóng hay lạnh quá mức, thích thì đổ nước nóng vào thùng là tắm rửa qua loa được. Nhưng bên trong chật hẹp, côn trùng thì chui vào, tù túng không tả nổi.
Khi được chọn làm Đội trưởng, tôi đã nghi ngờ đủ loại âm mưu đen tối, nhưng riêng lúc này thì tôi thầm cảm ơn Onizuki Shisui. Nếu chỉ là hạ nhân bình thường thì mỗi người chỉ có một chiếu rưỡi không gian, ngủ chung như cá mòi xếp lớp. Trong trận chiến với yêu hồ hôm nọ, tôi bị thương quấn băng đầy mình như cương thi, nếu bị ném vào môi trường đó thì chắc chắn sẽ là gánh nặng lớn. Nhờ làm Đội trưởng, dù vẫn chật hẹp nhưng được độc chiếm một cái lều một mình cũng đỡ khổ hơn nhiều.
Tuy nhiên, chuyện đó cũng có vấn đề của nó...
「...Sáng rồi, à.」
Nghe tiếng gà gáy đâu đó vọng lại, tôi tỉnh giấc trong chiếc chăn rơm mỏng manh. Lông vũ? Bông vải á? Hạ nhân làm sao mà dùng được mấy thứ chăn nệm đắt tiền đó chứ.
Tháng Chín âm lịch... tức khoảng giữa tháng Mười theo lịch kiếp trước, vết thương của tôi cuối cùng cũng khép miệng, xương cốt bắt đầu liền lại. Trong cái se lạnh của mùa đông cận kề, tôi vặn mình luyến tiếc sự dễ chịu của chăn rơm. Ừm, cảm giác mềm mại của bộ lông mao và hơi ấm này thật khá là... ủa, hả?
「Ư...!?」
Ngay lập tức tôi nhận ra sự bất thường trong chăn, não bộ tỉnh táo tức thì. Tôi bật dậy, nhảy phắt về phía vách lều, rút con dao găm hộ thân giấu trong người ra và thủ thế chiến đấu.
Có ai đó, hoặc cái gì đó đang ở trong chăn... Ở thế giới này, đó không phải chuyện đùa. Trong số các loài yêu quái, có không ít thể loại chui ra từ trong chăn rồi chào một tiếng “Xin chào” như phim kinh dị nào đó, sau đó tiễn người ta về chầu ông bà luôn. Hễ thấy chút gì bất thường hay khả nghi là phải cảnh giác ngay, đó là bí quyết sống lâu ở thế giới này. Mà nói đúng ra, có cảnh giác thì chết vẫn hoàn chết cũng chẳng hiếm. Vẫn là cái thế giới khốn nạn.
「Haa.... haa... haa... Kẻ nào?」
Sáng sớm tinh mơ mà mồ hôi lạnh đã toát ra đầy người, tôi căng cứng cơ mặt thì thầm. Lúc đó, thứ gì đó trong chăn rơm bắt đầu cựa quậy. Tôi căng mắt nhìn chăm chú vào thực thể trước mắt, trong đầu mô phỏng mọi tình huống có thể xảy ra để ứng biến. Và rồi...
「Haa... haa... fuaa... u-um... anh cuối cùng cũng dậy rồi... ạ?」
「Hả?」
Một bóng người nhỏ nhắn mặc đồ trắng nhổm dậy từ đống rơm. Giọng điệu non nớt hơi đớt. Và ấn tượng hơn cả là đôi tai cáo trắng cùng cái đuôi trắng muốt như chiếc đệm êm ái... Tổng hợp tất cả những thứ đó lại, tôi tìm ra đáp án về danh tính của đối phương và ngẩn tò te.
「Shi... khoan đã. Ngươi là ai?」
Trong lúc bối rối, tôi suýt thốt lên cái tên đó nhưng kịp sửa lại. Đúng vậy, không được phép khẳng định danh tính đối phương chỉ qua một cái nhìn. Trong đám quái vật, kẻ biết dùng ảo thuật, nhận thức trở ngại hay biến hình để đánh lừa thị giác cũng chẳng hiếm. Mà không, kể cả đó có là người thật đi nữa, thì nhớ đến kiến thức nguyên tác, tôi cũng không được phép lơ là chút nào.
「Ơ...? U-um... anh có nhớ em...」
「Thôi ngay và xưng tên đi!!」
「Hii!?」
Khi tôi cao giọng ra lệnh, bóng người kia giật nảy mình, vai run bần bật, hai tay ôm đầu run rẩy. Tai cáo và đuôi cáo rũ xuống. Nhìn dáng vẻ đó tuy lương tâm có chút cắn rứt nhưng tôi vẫn không giải trừ cảnh giác.
「D-Dạ... e-em là Shiro ạ!! E-em là hầu cận của Tiểu thư...」
「Tại sao lại ở đây! Sao lại ở trong chăn của ta!?」
「Hii! Dạ, chuyện là, ưm... Tiểu thư ra lệnh cho em đến gọi Tomobe-san... nên là...」
「Gì hả? Ngươi đã làm cái gì?」
Tôi dồn ép, truy hỏi thiếu nữ đang ấp úng. Cô bé xấu hổ lấy tay áo che miệng, vừa liếc mắt nhìn lên tôi vừa trả lời.
「A-Anh có vẻ mệt mỏi quá, em gọi mãi mà anh không dậy... v-vậy nên em mới mạo muội vào trong lều... lay người anh...」
「Rồi sao?」
「Chuyện là... anh kêu lạnh rồi kéo em vào trong chăn... ôm lấy đuôi em làm gối ôm, em không cựa quậy được nên cũng ngủ quên mất... Tomobe-san?」
「............」
Thiếu nữ rụt rè nói chuyện, nhận thấy trán tôi đang nhăn lại thì cất tiếng lo lắng. Trong khi đó, chính chủ là tôi đây sau khi nghe cô bé kể thì ký ức mới bắt đầu ùa về, tôi day day giữa trán vì đau đầu.
...Ah, ừ. Là lỗi của tôi chứ ai.
Hôm qua tôi đã luyện tập khá nhiều để lấy lại cảm giác cho cơ thể bị trì trệ do dưỡng thương quá lâu... hình như hơi quá sức rồi. Có vẻ tôi đã mệt đến mức ngủ say như chết. Không ngờ dù bị lay dậy bên cạnh cũng không tỉnh, mà còn trong cơn mê ngủ làm ra cái trò đó... Nếu đối phương là loại quái vật chuyên dùng mưu mẹo tấn công thì tôi đã toi mạng rồi.
(Không, cũng đâu phải cả tháng nay tôi chỉ nằm một chỗ...)
Dù không cử động được cơ thể trong trận chiến với hồ ly tinh, vẫn có những việc làm được. Tôi đã nỗ lực dùi mài kinh sử từ sách vở, rèn luyện linh thuật. Thậm chí còn được lão già sát yêu kia chỉ dạy sơ qua thông qua thức thần, hay được Tiểu thư Gorilla chỉ dạy mỗi khi cô ả ngẫu hứng ghé qua. Ít nhất tôi không hề sống hoài sống phí hay chơi bời lêu lổng. Nhưng dù vậy, có lẽ hôm qua tôi thực sự đã quá mệt mỏi...
「Thảm hại thật sự...」
「Dạ...?」
「Anh nói anh thôi. Đừng bận tâm.」
Thấy bán yêu tóc trắng phản ứng với câu lẩm bẩm của mình, tôi vừa tra đao vào vỏ vừa buông lời.
「Quan trọng hơn là anh đã giận cá chém thớt. Xin lỗi nhé, lần tới anh sẽ mang thứ gì đó đến tạ lỗi.」
Dù là hạ nhân được bao ăn ở mức tối thiểu... thì cũng có lương, dù thực sự chỉ ít ỏi như nước mắt chim sẻ. Đặc biệt khi lên làm Đội trưởng, lương cũng nhỉnh hơn chút đỉnh so với thời làm lính lác.
Tôi cũng hiếm khi đụng đến tiền trừ khi cần mua dụng cụ cần thiết để sinh tồn, nên tuy không phải đại gia nhưng cũng có chút của ăn của để. Mua món đồ chơi hay bánh kẹo để tạ lỗi cho việc trút giận vô cớ chắc cũng dư sức.
「Hể!? Kh-Không cần đâu, em ổn mà!! Anh không cần phải làm quá lên như vậy, em...」
「Không, đừng khách sáo. Người gây phiền phức là anh mà.」
Nói rồi tôi quan sát thiếu nữ trước mặt để không bị phát hiện. Đúng vậy, không cần phải khách sáo. Làm thế thì đằng ấy cũng đỡ phải lo âu vô ích.
Khoảng một tháng trước, thiếu nữ tên Shiro được triệu tập làm tạp vụ hầu cận cho Tiểu thư Gorilla... tức Onizuki Aoi, có nguồn gốc là một con quái vật xuất hiện trong trò chơi ở kiếp trước, hiện tại chỉ là một bán yêu vô lực. Tuy nhiên, không vì thế mà có thể lơ là bất cứ yếu tố nào.
(Tốt nhất là cứ để cô bé sống lặng lẽ ở cô nhi viện thì đã vạn sự đại cát rồi.)
Biết đâu được giống như nguyên tác, cô ta lại khôi phục sức mạnh, trở nên vặn vẹo rồi thức tỉnh lúc nào không hay. Tạm thời thì phần lớn khía cạnh yêu quái đã mất đi, làm người hầu cho Gorilla chắc cũng chẳng phải chiến đấu gì mấy... nhưng xét đến độ khắc nghiệt của thế giới này thì không thể lạc quan được. Nhỡ đến lúc quan trọng lại giở chứng, can thiệp vào sự kiện của nhân vật chính trong nguyên tác rồi dẫn đến Bad End thì đúng là không còn mặt mũi nào mà nhìn.
Mà chưa kể, không thể khẳng định là khi thức tỉnh, tôi sẽ không trở thành mục tiêu của sự oán hận. Tệ nhất là vừa thức tỉnh xong tôi bị băm thành thịt vụn cũng nên. Không, nếu thế thì được chết ngay lập tức vẫn còn sướng chán so với vụ án pudding chăng...?
Mà dù không phải thế, tôi cũng đã bị bà chồn già Thủ lĩnh Âm Dương Liêu ra lệnh phải chịu trách nhiệm trông coi cô bé. Người phụ nữ đó... về sau tôi mới nhận ra cô ta đã dùng Ngôn Linh Thuật để nguyền rủa tôi. Tuy không phải loại nguyền chú nguy hiểm chết người... nhưng đúng là lũ yêu quái đê tiện thì dù chỉ còn một nửa cũng phải diệt tận gốc (cảm giác sứ mệnh).
...Mà, vì lẽ đó, tôi không muốn làm mất lòng hay để lại ấn tượng xấu với cô bé cáo trước mặt này. Nên nếu giảm bớt được dù chỉ một phần trăm nguy cơ tử vong thì chút chi phí đó quá rẻ.
「Vâng... nhưng mà...」
「Sao thế? Có gì bất mãn à?」
「D-Dạ không... không phải vậy... nhưng mà...」
「Sao vậy? Cứ ấp a ấp úng mãi. Nói rõ ra xem nào. Em là hầu cận cơ mà. Đâu có thấp kém hơn anh. Đừng ngại.」
Tôi bước lại gần thiếu nữ cứ lí nhí trong chăn mãi không nói nên lời, rồi ngồi xổm xuống để tầm mắt ngang bằng với cô bé. Tôi biết trẻ con mà bị người lớn đứng từ trên cao nhìn xuống tra hỏi thì sẽ cảm thấy sợ hãi.
(Thực ra thì cuộc đối thoại này cũng chẳng hay ho gì cho lắm.)
Đội trưởng hạ nhân nói trắng ra cũng chẳng to tát gì. Rốt cuộc thì Đội trưởng của đám đồ dùng một lần cũng chỉ là đồ dùng một lần mà thôi. So ra thì hầu cận của Tiểu thư Bổn gia có khi còn có địa vị cao hơn ấy chứ. Đây là thế giới mang đậm màu sắc phong kiến. Chênh lệch tuổi tác không thể xem nhẹ, nhưng thân phận và chức vụ còn được coi trọng hơn… Mà, nói về tuổi thật thì tôi còn thua cô bé ấy chứ?
「À thì... chuyện là... em cũng không... nghĩ Tomobe-san hống hách gì đâu... v-với lại... cũng không phải là em ghét chuyện đó...」
「Hửm? Sao cơ?」
Đoạn cuối giọng cô bé cứ nhỏ dần, tôi chẳng nghe rõ cô ấy đang nói cái gì nên đành hỏi lại.
「Xin lỗi, em nói lại chút được không?」
「Hơ...!? C-Cái đó là, ừm...!」
「Ara, hai người nằm chung một giường. Rốt cuộc là đang tán gẫu chuyện gì thế hả?」
Tôi dám khẳng định rằng giọng nói lạnh lẽo vang lên như tiếng chuông đó đã khiến không khí ở đây giảm xuống năm độ.
Tôi, và có lẽ cả thiếu nữ bán yêu kia nữa, đều lộ vẻ sợ hãi hướng mắt về phía phát ra tiếng nói. Đứng sừng sững ngay cửa túp lều tồi tàn, hoàn toàn không tương xứng với nơi này, là một thiếu nữ diện bộ kimono lộng lẫy đang nở nụ cười tươi rói.
...Một nụ cười lạnh thấu xương.
「Người được sai đi mãi không thấy về nên ta cất công đến tận nơi xem sao, ai ngờ hai ngươi đang vui vẻ quá nhỉ? Cho ta ra rìa thế này làm ta ghen tị đấy.」
Thiếu nữ nhếch mép cười đầy vẻ tàn bạo. Cách nói chuyện đó khiến tôi liên tưởng đến loài thú ăn thịt đang vờn con mồi.
「A-ah... chuyện là...」
Thiếu nữ tóc trắng co rúm người lại, trốn tiệt vào trong chăn. Liếc nhìn đứa trẻ đó một cái, Gorilla-sama quay sang nhìn tôi.
「Nè Tomobe. Ngươi có gì muốn nói với ta không?」
「.........Thần chỉ biết trông cậy vào tấm lòng bao dung quảng đại của Tiểu thư anh minh và sáng suốt mà thôi ạ.」
Đối diện với Tiểu thư, người đang phán như thể vị chánh án chuẩn bị tuyên án tử hình, tôi buông lời nịnh nọt hết mức có thể…
-
Nói về những bữa ăn được cấp phát tại nhà Onizuki thì đó là cơm lúa mạch. Thêm vào đó là súp miso chỉ toàn rau với đồ chua, cùng thịt thú hun khói. Cũng không hẳn là quá mức đạm bạc, nhưng nếu so với những gì người nhà Onizuki ăn thì đúng là khác biệt một trời một vực, còn so với kiếp trước thì thật nực cười khi đem ra so sánh. Đặc biệt là cơm trắng, từ khi trở thành hạ nhân, số lần tôi được ăn món đó chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Xét về mặt đó, việc tháp tùng đến Kinh đô quả thực có lợi điểm. Có lẽ vì sĩ diện của nhà Oumi, nhưng cũng do Kinh đô là nơi hội tụ đặc sản từ khắp bốn phương Đông Tây Nam Bắc, cộng thêm đất đai quanh vùng vốn màu mỡ nên giá gạo không quá đắt đỏ.
Chính vì thế, kể từ khi tháp tùng đến đây, bữa nào cũng có cơm trắng, hơn nữa trong súp miso còn có đậu phụ hay đậu phụ chiên, và cá mòi hay cá trứng thường xuyên được dọn ra làm món chính. Thú thật là tôi đã rất cảm động……… Này, đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại như thế. Ở thế giới này, mấy thứ đó cũng tốn kha khá tiền đấy nhé, khốn kiếp.
(Cơ mà, nhìn thấy cái kia thì đúng là cũng thấy tủi thân thật……)
Tôi vừa lùa cơm vào miệng ở góc phòng, vừa liếc mắt nhìn về phía đó và khẽ thở dài sau lớp mặt nạ.
Trong những chiếc bát sơn mài sang trọng là những món ăn xa hoa đến mức phần ăn của tôi không thể nào so sánh được. Cơm trắng mềm dẻo, khoai sọ và củ sen ninh mềm trong nước dùng cá ngừ, canh nghêu, súp vịt nấu củ cải, trứng tráng, đậu phụ luộc, cá hồi nướng muối, rau chân vịt nhúng nước dùng, bảy loại dưa muối, tráng miệng bằng dưa ướp lạnh và trái cây ngâm đường…… Ở thế giới này, đó chính là mỹ vị nhân gian. Bản thân nguyên liệu đã đắt đỏ, nhưng đặc biệt trong cái thế giới không có điện này, việc chế biến tốn nhiều thời gian và công sức càng khiến nó trở nên xa xỉ hơn.
「Dừng ngay cái ánh mắt thèm thuồng đó lại đi. Cũng chẳng phải trẻ con, ta không cho ngươi đâu nhé?」
Nàng Gorilla đang tao nhã thưởng thức những món ngon đó vừa nhận ra ánh nhìn của tôi liền tuyên bố như vậy.
Đúng thế, ngay lúc này, trong căn phòng này, chủ nhân của chúng tôi, Công chúa Gorilla, đang dùng bữa sáng. Nhân tiện, không có người hầu nào phục vụ cả. Lẽ ra phải có nhiều người túc trực, nhưng hiện tại trong căn phòng rộng thênh thang này, ngoài tôi đang ngồi ăn lặng lẽ ở góc phòng với vũ khí đặt bên cạnh để làm hộ vệ…… cách khoảng hai mươi bước chân…… thì chỉ có cô bé bạch hồ đang hầu cận bên cạnh nàng Gorilla.
(……Sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ)
Sau khi Công chúa Gorilla đến cái lều tồi tàn của tôi, sau một hồi loay hoay chuẩn bị thì nhiệm vụ đầu tiên tôi phải làm là hộ vệ trong bữa ăn này. Bản thân việc đó thì cũng thường thôi, nhưng…… xung quanh không có ai khác, mà bản thân tôi cũng vừa ăn vừa hộ vệ thì câu chuyện lại khác hẳn. Tình huống này chưa từng có tiền lệ.
「Đó là hình phạt vì đã bắt ta phải cất công đi đến tận nơi. Cứ ở đó mà ăn chỗ thức ăn thô sơ ấy trong khi ngắm nhìn cảnh ta dùng bữa đi nhé.」
Vừa đưa miếng trứng tráng lên miệng bằng đôi đũa sơn mài thanh tao, con ả Gorilla vừa ném cho tôi cái nhìn khinh miệt từ tận đáy lòng. Ồ, tính nết cô tệ thật đấy.
(Dù vậy, mình vẫn còn may chán……)
Bên cạnh con Gorilla, thiếu nữ bán yêu đang quỳ gối túc trực, nhìn chằm chằm vào các món ăn với vẻ mặt thèm thuồng. Cô bé đã bị Gorilla độc đoán phạt nhịn bữa sáng. Một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, lại là bán yêu có khứu giác nhạy bén hơn con người, mà trước mặt là cả núi đồ ăn ngon thì đúng là hình phạt cay đắng. Mà nói chứ, chảy nước miếng rồi kìa.
「Ara, nếu ngươi đã nhìn với ánh mắt thương cảm như thế, sao không chia sẻ chút bữa sáng đạm bạc đó của ngươi cho nó nhỉ? Tất nhiên là ta sẽ không cấp thêm đâu đấy.」
Nở nụ cười xấu xa đầy vẻ khiêu khích, Công chúa Gorilla rào trước với tôi. Mà phải nói là ác thật. Cô là nữ phụ phản diện đấy à.
「………Nữ hầu kia, lại đây.」
Trong lòng hơi ngán ngẩm nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên, tôi cất tiếng và vẫy tay. Thiếu nữ đang ngậm ngón tay với vẻ mặt thèm thuồng nghe thấy tiếng gọi liền dựng đứng đôi tai thú và cái đuôi lên.
「Hể!? Ơ, um…… cái đó, em không có……」
「Mau đi đi. Cứ làm cái mặt như kẻ ăn mày ở đó làm bữa sáng của ta mất ngon.」
Người ra lệnh cho cô bé bán yêu đang rụt rè lẩm bẩm ấy chính là Gorilla. Cô bé run lên bần bật trước ánh nhìn nheo lại như loài thú ăn thịt đang nhìn xuống con mồi, rồi vội vàng chạy về phía tôi như để trốn thoát……
Tôi chán nản trong lòng, chìa bát súp miso có đậu phụ, đậu phụ chiên và hành ra trước mặt cô nhóc đang lon ton chạy đến.
「Không cho hết được đâu. Chỉ được uống súp thôi, ráng mà chịu.」
Tôi còn phải tập luyện và làm hộ vệ cho những yêu cầu vô lý của Công chúa Gorilla nên không thể rộng lượng đến mức cho hết bữa sáng được. Cùng lắm là cho bát súp thôi. Nếu chỉ cho được một món thì súp miso ấm nóng, dễ tiêu hóa là tốt nhất cho một đứa trẻ.
「Um…… nhưng mà……」
「Đừng khách sáo. Anh còn lời hứa với Azuma-dono nữa. Anh không muốn bị giết đâu.」
Nghĩ đến việc bị Cựu Thủ lĩnh Âm Dương Liêu bảo bọc quá mức đó biết chuyện nhịn đói thì đáng sợ không đùa được đâu. Nếu chỉ tốn bát súp mà tránh được thì quá rẻ.
「Um……」
Cô cáo liếc nhìn về phía Gorilla-sama một cái. Mà con Gorilla màu hồng kia chỉ liếc nhìn một cái rồi như mất hứng thú, bắt đầu thưởng thức món súp nghêu.
「Không cần vội nhưng uống nhanh rồi quay lại làm việc đi.」
Thấy cô bé quay sang nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, tôi ra lệnh, cô bé liền gật đầu lia lịa rồi bắt đầu húp súp miso. Dáng vẻ húp súp ngon lành đó khiến tôi có chút ấn tượng theo một nghĩa nào đó.
「Phù…… ngon quá.」
Cô bé uống cạn bát súp nhanh đến bất ngờ rồi khẽ thở ra đầy mãn nguyện. Chiếc lưỡi đỏ nhỏ nhắn liếm nhẹ đôi môi.
Có lẽ không cố ý nhưng cử chỉ đó lại quyến rũ và yêu mị một cách kỳ lạ. Tôi lại một lần nữa nhận thức được rằng đây là yêu hồ có vẻ đẹp phi nhân loại, đủ sức được chọn làm nhân vật chinh phục trong game gốc.
「Đã đỡ đói chưa? Vậy thì mau quay lại đây. Ta triệu hồi ngươi đến không phải để cho ngươi chơi đâu đấy?」
Công chúa Gorilla nheo mắt nhìn chằm chằm, buông lời nhắc nhở với vẻ không hài lòng. Bị chỉ trích, cô bé giật mình run vai, vẻ mặt đầy hối lỗi…… Vụ này thì tôi không cứu được rồi.
Thực tế, vị thế hiện tại của cô bé…… Shiro, xét theo quá khứ của cô và sự khắc nghiệt của thế giới này, là vô cùng may mắn.
Chỉ riêng việc là bán yêu thôi cũng đủ để nơm nớp lo sợ không biết bị tấn công lúc nào, vậy mà lại được một quý nhân như Onizuki Aoi thu nhận…… Nhờ đó, sự an toàn của thiếu nữ bán yêu được đảm bảo, hơn nữa vì là hầu cận nên đãi ngộ cũng tốt hơn nhiều so với đám tạp dịch vô danh tiểu tốt. Sự thăng tiến bất ngờ đó dễ chuốc lấy ghen ghét từ xung quanh. Hơn nữa, nếu nghĩ đến việc cội nguồn của cô bé vốn là một phần của con quái vật ăn thịt người…… thì ngay cả tôi, một trong số ít người biết toàn bộ sự tình, cũng phải ngỡ ngàng trước hành động của Công chúa Gorilla. Không, đúng hơn là vì nắm rõ toàn bộ nên tôi mới không khỏi kinh ngạc.
(Trong game gốc cũng vậy…… đúng là tùy hứng thật.)
Những yêu cầu vô lý đối với nhân vật chính, những mệnh lệnh hay phán quyết điên rồ được gọi là ý tưởng bất chợt hay giết thời gian mà không màng đến xung quanh…… Tôi đã từng khốn đốn không ít lần khi chơi game. Lần nào cũng vậy, cô ta khuấy đảo mọi thứ bằng những đề xuất trên trời dưới biển, khiến độ hảo cảm của các nhân vật xung quanh nhân vật chính trồi sụt thất thường, nên một số fan đã gọi các mệnh lệnh của cô ta bằng những cái tên đầy oán hận như「Cơn lốc hảo cảm」hay「Hủy diệt Flag」. Thì cũng phải thôi, bao công sức xây dựng Flag hay độ hảo cảm mà bị phá hỏng trong nháy mắt thì ai mà chẳng thế.
「……Nhắc mới nhớ, xin mạn phép cho tôi hỏi một câu được không, thưa Công chúa?」
Chợt nhớ đến đặc tính của cô ta, tôi cảm thấy có chút dự cảm chẳng lành nên mở miệng. Tất nhiên, không hẳn quy luật của game và thế giới này sẽ hoàn toàn trùng khớp. Tuy nhiên, linh tính hay có thể gọi là giác quan thứ sáu từ những kinh nghiệm trước đây đang phát ra cảnh báo. Vì thế, tôi hỏi.
「……Ngươi mà chủ động bắt chuyện thì hiếm thật đấy. Ngày mai trời sẽ mưa giáo…… hay là mưa yêu quái đây? ……Đùa thôi. Chuyện gì vậy?」
Có lẽ nhận ra tôi thấy khó chịu với trò đùa chẳng mấy vui vẻ đó, Công chúa Gorilla nheo mắt có vẻ thích thú, vừa xoa đầu bạch hồ ly đã quay lại bên cạnh, vừa nghịch đôi tai thú của cô bé và giục tôi nói tiếp. Cô bé bán yêu bị nghịch tai lộ ra vẻ mặt nhột nhạt.
「Về việc người cho gọi vào sáng sớm, tôi xin lỗi vì đã không thể đáp ứng ngay. Nhưng mà, việc người đích thân cất bước đến tận nơi, rốt cuộc là có vụ gì vậy ạ?」
Ngay cả người đưa tin là Shiro cũng chỉ nhận được lời nhắn là「Mau chóng chuẩn bị rồi đến đây」. Chắc chắn không phải là gọi tôi đến chỉ để ăn cơm cùng thế này. Tức là, hẳn phải có lý do gì đó khiến tôi phải có mặt chỗ cô ta vào sáng sớm……
「À, chuyện đó hả. Thật ra ta định chuẩn bị nhanh rồi lẻn ra bằng cửa sau lên xe bò đi luôn. Tại thúc phụ cứ bảo cách tiếp đãi lần trước quá sơ sài…… Aah, nếu ngươi không chơi mấy trò đồi bại thì chúng ta đã có thể đi ngay sáng sớm và đánh lạc hướng được rồi.」
「? Ý người là sao……」
Ngay khoảnh khắc tôi định hỏi, tôi nhận ra âm thanh đó đang vọng lại từ xa. Tiếng động ngày một gần hơn, đó là tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch dọc hành lang, và cái âm thanh vui vẻ hoạt bát vang vọng đó, vốn dĩ không có ai trong dinh thự này dám làm thế. Tức là, gần như chắc chắn đó là của một vị khách từ bên ngoài.
「……Thật tình, chẳng giữ ý tứ gì cả, đúng là đứa trẻ ồn ào.」
Tôi nghe thấy giọng nói trầm thấp, lạnh lùng đầy vẻ khinh miệt của chủ nhân mình. Đồng thời, từ câu nói đó, tôi đoán ra chủ nhân của tiếng bước chân là ai, và lý do tại sao Gorilla-sama lại muốn lôi tôi đi từ sáng sớm. Tóm lại là cô ta thấy phiền phức.
Có ai đó dừng lại trước cửa phòng chúng tôi. Cái bóng người không quá lớn hít một hơi thật sâu như đang hồi hộp, rồi như hạ quyết tâm, kéo toang cánh cửa trượt ra.
「Chào buổi sáng, chị họ! Với tư cách là sứ giả của nhà Ako, Murasaki xin được tham kiến!!」
Hồn nhiên ngây thơ, đôi mắt lấp lánh niềm kỳ vọng, ngưỡng mộ và vui sướng, thiếu nữ trong trang phục màu đỏ tía cất lời chào. Là con gái của gia tộc Ako, dòng họ trừ yêu có truyền thống lâu đời và cũng là quê ngoại của Onizuki Aoi, cô em út trong bảy anh chị em chính tộc Ako, em họ của Aoi…… Và hình dáng đó chính là của nhân vật phụ đầy bi kịch, người đã đẩy biết bao fan xuống hố sâu tuyệt vọng bởi sự đối xử thê thảm trong game, Ako Murasaki…….
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
