Tôi có hôn thê, nhưng nhỏ lại là "Nữ phản diện" khét tiếng ở trường, phải làm sao đây chứ!?!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 2 - Chương 4: Em gái chó điên, xuất hiện, xuất hiện!

Chương 4: Em gái chó điên, xuất hiện, xuất hiện!

Đêm hôm đó, sau khi ăn món 『Thịt hầm khoai tây』 do chính tay Kiryu làm. Vì lượng khá nhiều nên tôi vừa xoa cái bụng căng tròn vừa nằm ườn ra giường trong phòng riêng để nghỉ ngơi. Mùi vị thì... nói sao nhỉ. Tuyệt đối không dở, nhưng cũng không phải là ngon xuất sắc... An toàn? Một hương vị an toàn. Mà, mùi vị không quan trọng lắm. Sự thật là cô ấy đã nấu cho tôi, điều đó khiến tôi khá vui.

「...Hửm?」

Đang nằm thì tai tôi nghe thấy tiếng rung 『Bù, bù』 phát ra từ trên bàn. Tôi hướng mắt về phía đó.

「...Akane?」

Chiếc smartphone để chế độ im lặng trên bàn đang rung lên. Tên hiển thị trên màn hình là tên em gái tôi, Akane.

「...A lô.」

『A lô, Onii hả? Khỏe không?』

「Khỏe... mà có chuyện gì?」

『Không có gì~ chỉ là lâu rồi không nghe giọng Onii――mà cũng không lâu lắm nhỉ.』

「...Đúng thế.」

Con nhỏ này, mấy hôm trước cũng gọi điện rồi mà. Cứ hễ Ryoko cãi nhau với Tomomi là y như rằng lại than thở với Akane, rồi Akane lại gọi điện cằn nhằn tôi.

「...Lại có điện thoại từ Ryoko à?」

『Hửm? Sao lại có điện thoại từ Ryoko-chan?』

「Không... hôm nay anh đi chơi với Tomomi mà. Anh tưởng Ryoko nghe được tin đó ở đâu rồi than vãn với mày...」

『Ryoko-chan không phải điệp viên đâu nhé. Làm sao biết được đến mức đó chứ.』

「Vậy à... Mà, cũng đúng ha.」

『Nhưng chuyện anh đi chơi với Tomomi-chan thì em biết đấy.』

「...Mày là điệp viên hả?」

『Em chỉ là một cầu thủ bóng rổ nữ giỏi giang thôi. Hideaki gọi điện cho em đấy.』

「...À. Mà mày có liên lạc với Hideaki hả?」

『Với Hideaki? Đương nhiên là có rồi. Bọn em là bạn thuở nhỏ mà.』

Tôi, Tomomi và Ryoko là bộ ba bạn thuở nhỏ thân thiết, nhưng Hideaki, Mizuho và cả Akane cũng là bạn thuở nhỏ, và quan hệ cũng rất tốt.

「Anh không biết đấy. Hideaki học ở Seijo à. Mày biết thì phải bảo anh chứ?」

『...Này nhé? Sao mà nói được chứ. Onii bỏ bóng rổ rồi... Hideaki cũng giữ ý nên không liên lạc còn gì? Cậu ấy hay hỏi thăm tình hình của Onii qua em lắm. "Hiroyuki-san khỏe không?" kiểu thế.』

...Oof.

「N-Nói sao nhỉ... thấy có lỗi quá.」

『Tên đó tuy ngốc nhưng tinh tế hơn Onii nhiều. Mà, chuyện đó bỏ qua đi. Quan trọng hơn! Cậu ấy bảo nhìn thấy Onii đi chơi với Tomomi-chan và một người cực kỳ xinh đẹp. Người đẹp đó là chị hôn thê trong truyền thuyết hả?』

「À... ừ thì.」

『Cực kỳ xinh đẹp hả?』

「...Anh không phủ nhận.」

Được gọi là một trong ba đại mỹ nhân cùng với Ryoko và Tomomi mà... Nhìn theo chủ quan thì tôi cũng thấy cô ấy đẹp, vâng.

『Hô~. Ra vậy~... Nhưng mà, nói sao nhỉ... Onii cũng ghê gớm thật đấy? Dám đi chơi với đội hình đó.』

「Cái gì chứ?」

『Thì đấy? Có thể là hai tay hai hoa, nhưng cũng là hai tay hai đầu đạn hạt nhân còn gì?』

「...」

Không, đầu đạn hạt nhân thì hơi quá.

『Tomomi-chan thì thích Onii cực kỳ rồi, còn chị hôn thê... Hideaki bảo trông hai người có vẻ thân thiết lắm.』

「...Thì, so với lúc đầu cũng thân hơn rồi.」

『Thấy chưa? Thế thì chắc chắn là vụ án tu la tràng rồi. Mà, không có Ryoko-chan ở đó là còn may đấy... Gì đây? Onii là nam chính phim hài lãng mạn hay gì? Kiểu nhân vật lúc nào cũng than phiền ấy hả?』

「...Mày nói y hệt mấy đứa bạn cùng lớp của anh... Không phải đâu.」

Mà ai là kiểu nhân vật than phiền chứ, ai――

...Hửm?

「...Này.」

『Hửm? Gì cơ?』

「Hình như mày vừa nói cái gì đó không thể bỏ qua thì phải... Gì cơ? Tomomi thích anh? Với lại, không có Ryoko là còn may... ý mày là Ryoko cũng thích anh hả?」

『Ừ.』

「...」

『...Hả? Đừng bảo là anh không nhận ra nhé? Thế thì em thất vọng lắm đấy...』

「...Không, anh không bảo là không nhận ra... nhưng mà hả? Mày biết chuyện đó sao?」

Thực ra hôm qua Ryoko cũng tỏ tình rồi. Tỏ tình rồi nhưng mà... hả? Mày cũng nhận ra chuyện đó sao?

『Sao mà không biết được chứ? Anh nghĩ bọn em ở bên nhau bao nhiêu năm rồi? Mà, Ryoko-chan thì không nói, cái thích của Tomomi-chan chắc cũng bao gồm cả tình cảm gia đình... nhưng ít nhất, nếu bị đẩy ngã thì chị ấy sẽ nhắm tịt mắt lại, run rẩy nhưng vẫn chấp nhận Onii, chắc chắn là thích theo kiểu nam nữ rồi đấy?』

「Nữ sinh cấp ba đừng có nói chuyện đẩy ngã hay gì đó!」

Anh không nhớ là đã nuôi dạy em thành đứa như thế đâu nhé!

『Mà Tomomi-chan vẫn còn trẻ con lắm~. Dù có tự nhận thức được chuyện đó thì việc chuyển sang hành động chắc cũng khó khăn lắm.』

「...」

『Ủa? Sao thế?』

「Không... tự nhiên thấy mày nói giống hệt Ryoko.」

『Ryoko-chan thì người lớn hơn chút rồi~. Có thể nói là nhìn thấy thực tế đi.』

「...Cái giọng điệu bề trên gì thế này. Ủa? Mày ít tuổi hơn bọn anh mà?」

『Là 『Em gái』 mà? Đương nhiên ít tuổi hơn rồi. Nhưng mà, về mấy cái sự tinh tế của bạn thuở nhỏ thì bọn em có khi hơn đấy.』

「Sự tinh tế của bạn thuở nhỏ là cái gì.」

『Thì Onii và mấy chị ấy ấy? Đang làm phức tạp hóa mối quan hệ bạn thuở nhỏ còn gì?』

Ư... k-không thể phủ nhận. Không phủ nhận được nhưng mà...

「...Gì chứ, làm phức tạp hóa mối quan hệ bạn thuở nhỏ là sao.」

『Tomomi-chan thì phụ thuộc vào Onii, còn Onii thì cũng phụ thuộc vào Tomomi-chan. Ryoko-chan không cho rằng hai người như thế là tốt, nhưng vẫn im lặng quan sát. Thấy chưa? Phức tạp hóa rồi.』

「...Anh đâu nghĩ là mình phụ thuộc vào Tomomi đâu?」

『Không có chuyện đó đâu? Vì hôm nay anh đi chơi với Tomomi-chan còn gì?』

「Đi chơi là thành phụ thuộc hả?」

『Im lặng nghe em nói. Chuyện đó, có hẹn trước không?』

「...Không.」

『Thấy chưa? Từ đoạn này là em tưởng tượng nhé? Onii, hôm qua anh ở cùng Ryoko-chan đúng không? Em nghe Ryoko-chan kể rồi.』

「Ừ thì, đúng.」

Có cả Kiryu nữa.

『Rồi Tomomi-chan nghe chuyện đó xong liền bảo 『Ăn gian!』 rồi đột kích đến thăm đúng không? Hai người đó đang cãi nhau to mà.』

「Không phải đột kích đến thăm... nhưng đại khái là đúng.」

Mà, đúng là gọi điện đột kích thật.

『Nếu Hideaki mà đến bảo 『Akane~, chơi bóng rổ đi~』 mà không hẹn trước thì em tuyệt đối từ chối đấy nhé?』

「...Câu này nghe quen quen ở đâu đó.」

Hình ảnh cậu bé đeo kính rủ 『Chơi bóng chày đi~』 hiện lên rồi biến mất.

『Thế mà Onii lại vui vẻ chấp nhận lời đề nghị đột xuất của Tomomi-chan và đi chơi cùng. Tại sao vậy?』

「Cũng chẳng vui vẻ gì... tại sao á...」

Tại sao á... chẳng phải là đành chịu sao? Vì là Tomomi mà?

『...Chắc là? Onii đã nghĩ thế này phải không? 『Vì là Tomomi nên đành chịu vậy』.』

「...Anh dễ đoán thế sao? Hay là mày có siêu năng lực?」

『Không phải siêu năng lực đâu. Là vế trước đấy, vế trước. Nhìn Onii là biết ngay mà. Chắc chắn Onii đang nghĩ 『Vì là Tomomi nên đành chịu』, 『Phải nghe lời Tomomi nói』, 『Tomomi không có mình thì không được』, đúng không?』

「Không, anh không nghĩ là không có anh thì không được đâu.」

『Thật không? Chưa bao giờ nghĩ 『Đành chịu thôi. Chăm sóc cho nó vậy』 sao... chưa bao giờ?』

「...」

Cái đó thì... ừ thì không phải là không có. Không phải là không có nhưng mà.

「...Nhưng mà, bạn thuở nhỏ thì thế là bình thường chứ?」

Bạn thuở nhỏ, chắc chắn là có cuộc sống gắn kết đậm sâu hơn bạn bè bình thường. Chính vì thế, cả Tomomi và Ryoko đều quan trọng, đều quý giá――nói cách khác, đó là mối quan hệ gần như gia đình.

「Cả Tomomi và Ryoko... đều là chị, là em――」

『Là gia đình á?』

「...」

『Không phải gia đình đâu, Onii. Cả Tomomi-chan và Ryoko-chan đều là 『người dưng』 có mật độ gắn kết cao thôi?』

「...Nhưng mà!」

Như muốn chặn ngang lời tôi đang định nói.

『Mối quan hệ của các anh chị ấy nhé? Em nghĩ nó giống như cộng sinh vậy.』

「...Cộng sinh?」

『Nói sao nhỉ? Kiểu như không có đối phương thì không được ấy.』

「...」

『...Em nghĩ Ryoko-chan cũng phụ thuộc vào Onii... Nhìn xem, Ryoko-chan khá là nhút nhát với người lạ đúng không?』

「...Cũng đúng.」

『Thế nên, chị ấy đỡ hơn Tomomi-chan.』

「Bình thường phải ngược lại chứ?」

『Không đâu. Vì Ryoko-chan hiểu rõ mà. Chị ấy biết mình nhút nhát, bạn bè thân thiết chỉ có Onii và Tomomi-chan, nên không được phụ thuộc quá nhiều vào mối quan hệ đó. Nhưng mà? Tomomi-chan thì nhiều bạn bè đúng không?』

「Đúng vậy.」

『Nên chắc chắn chị ấy không nhận ra mình đang phụ thuộc vào Onii đâu. Tất nhiên, chị ấy coi trọng và không muốn bị cướp mất... nhưng chắc không nghĩ sâu đến thế đâu. Chính vì nhiều bạn, nên chị ấy nghĩ giả sử Onii có đi đâu mất thì cũng không sao. Nhưng mà? Tuyệt đối không có chuyện đó đâu. Và chắc chắn, cả Onii cũng vậy.』

「...」

『Mối quan hệ hiện tại rất dễ chịu đúng không? Có Ryoko-chan, có Tomomi-chan, mối quan hệ ba người cùng trải qua.』

「...Haizz.」

...Đúng thế. Anh không phủ nhận.

「...Đúng là vậy.」

『Có hôn thê, nhưng vẫn có cuộc sống với những người bạn thuở nhỏ quan trọng, rất dễ chịu đúng không?』

「...」

Nghe nói vậy... sao nhỉ?

「...Có khi nào anh đang nói mấy điều tồi tệ lắm không?」

『Không phải có khi nào đâu mà là tồi tệ thật. Tính khí thất thường đến mức nào chứ.』

「...Cái đó.」

『A, nói trước là dù có ngụy biện kiểu 『Không phải quan trọng theo kiểu nam nữ』 thì cũng thế thôi nhé? Nếu khẳng định việc ba người ở bên nhau, thì đó là bất nghĩa với chị hôn thê rồi.』

「...」

Không cãi lại được câu nào.

『Mà, em thì thấy thế cũng được thôi~』

「...Hả?」

『Thế nên em mới bảo là em thấy chuyện đó cũng chẳng sao cả.』

「Không, lúc nãy mày vừa bảo tồi tệ còn gì.」

『Nhìn từ bên ngoài thì thế. Nhưng mà nhé? Đó là ý kiến của người thứ ba, còn nếu Tomomi-chan, Ryoko-chan và cả chị hôn thê thấy thế là ổn thì em nghĩ cũng được thôi.』

「...Chẳng hiểu ý mày là gì.」

『Vậy sao? Hưm... ví dụ thì hơi khó... ví dụ như bông hoa nhé?』

「Hoa? Hoa là cái đó hả? Hoa hồng các thứ ấy?」

『Cũng không hẳn chỉ là hoa hồng... mà thôi, cứ cho là bông hoa đó đi. Onii ấy, chắc chắn giống như bông hoa vậy.』

「...? Nghĩa là sao?」

『Onii giống như bông hoa, còn Tomomi-chan hay Ryoko-chan thì giống như những con bướm bay quanh đó.』

「...Xin lỗi, mày giải thích xong anh càng thấy khó hiểu hơn đấy?」

『Bướm ở quanh hoa là vì có mật ngon đúng không? Ryoko-chan và Tomomi-chan cũng vậy. Bay quanh Onii là vì ở bên Onii thấy dễ chịu, vui vẻ... hay là hồi hộp, đại loại thế đúng không?』

「...Phải không nhỉ?」

『Đúng thế. Nhưng mà nhé? Bướm không nói đâu.』

――Rằng hãy cung cấp mật cho riêng mình tôi thôi.

「...」

『Bướm không nói đâu. Chúng không mắng bông hoa chia sẻ mật cho con bướm khác là 『kẻ lăng nhăng』. Chúng không khẩn cầu 『Dừng lại đi』. Chúng không ép buộc 『Chỉ nhìn mình tôi thôi』.』

「Cái đó... chắc là vậy. Nhưng đó là chuyện của bướm mà?」

『Đúng thế. Nhưng mà? Chúng ta không phải bướm mà là con người. Có cái đầu để suy nghĩ mà? Nếu ghét thì bay sang bông hoa khác là được. Tuy hơi sến, nhưng người khác giới thì nhiều như sao trên trời... Với tiềm năng của Ryoko-chan và Tomomi-chan, thì với tới sao cũng là chuyện bình thường. Nhưng họ không làm thế mà vẫn ở bên Onii thì là do hai người họ tự nguyện rồi.』

「...Thì... có lẽ là vậy.」

『Nếu Onii mà giữ con bướm định bay sang bông hoa khác lại thì chuyện lại khác nhé? Nếu làm thế mà vẫn cung cấp mật cho con bướm khác, thì em cắt đứt tình anh em luôn. Nhưng hiện tại nếu không phải thế, thì em nghĩ là ổn thôi. Về phần Tomomi-chan và Ryoko-chan ấy.』

「...Còn anh?」

Ý là anh thì không ổn sao? Nghĩ vậy, tôi hỏi, và Akane hiếm khi ấp úng, ngập ngừng rồi mới mở miệng.

『...Em không thích cách nói này lắm đâu nhé?』

「Ừ.」

『...Cả Ryoko-chan và Tomomi-chan đều là bạn thuở nhỏ quan trọng... em coi như chị ruột vậy. Coi như thế nhưng... rốt cuộc vẫn là người dưng.』

「...Mày.」

『A, k-không phải là không quan trọng đâu nhé! Nhưng mà? Cái đó... em nghĩ liệu mình có được phép can thiệp sâu đến thế không ấy.』

「...Mà, cái đó thì không phải không hiểu.」

『Đ-Đúng không? Về điểm đó, Onii hoàn toàn là người nhà. Nếu là người nhà, thì em nghĩ can thiệp một chút cũng được chứ nhỉ. Lúc nãy em nói thế, nhưng quả nhiên em thấy mối quan hệ đó méo mó lắm.』

「...Cũng đúng. Mà nói chứ, nghĩ vậy thì bọn mày ghê thật đấy.」

Hideaki, Akane và cả Mizuho cũng là bạn thuở nhỏ. Nghĩ kỹ thì hình như tôi chưa bao giờ thấy bọn nó phiền não về chuyện này bao giờ...

「Gì cơ? Hay là do anh không biết thôi, chứ bọn mày cũng có chuyện của bọn mày? Kiểu phiền não thế này ấy. Nếu có thì anh nghe cho, với tư cách anh trai.」

『Cảm ơn. Nhưng bọn em không có đâu. Bọn em hoàn toàn là sơ đồ Em và Mizuho liên minh đấu với Hideaki mà.』

「Ghét nó hả? Hideaki ấy?」

『Không đời nào. Nếu Hideaki nói 『Hẹn hò với tớ đi』 thì... xem nào. Chắc từ chối khoảng ba lần rồi hẹn hò cũng được, thích đến mức đó đấy?』

「...Ghét nó hả? Thằng Hideaki ấy?」

Đó không phải là cách đối xử với người mình ghét sao?

『Đã bảo là thích mà. Nếu là người mình ghét thì có tỏ tình trăm lần cũng xin kiếu. Chỉ là, thấy tấm gương thất bại sống động của bạn thuở nhỏ ngay bên cạnh, bọn em cũng không ngốc đến mức diễn ra cái tình cảnh yêu đương lầy lội giữa bạn thuở nhỏ đâu. Có lẽ bọn em sống mà biết kiềm chế lẫn nhau ở mức độ nào đó.』

「Tấm gương thất bại cơ đấy.」

『Không phải sao?』

「...Chắc là không sai. Cảm thấy có lỗi ghê.」

『Cũng chẳng cần anh xin lỗi đâu. Với lại, ba người bạn thuở nhỏ các anh và ba người bạn thuở nhỏ bọn em về cơ bản là khác nhau mà.』

「...Vậy sao?」

『Đúng thế. Vì bọn em toàn chơi bóng rổ suốt mà.』

「Bọn anh cũng toàn chơi bóng rổ suốt đấy thôi? Ryoko thì... ừ thì đóng vai trò quản lý.」

『Không phải thế... Cả Mizuho, Hideaki và em đều quen nhau qua bóng rổ đúng không? Nhưng các anh thì khác. Các anh là bạn thuở nhỏ trước khi chơi bóng rổ... Nói cực đoan nhé? Nếu Onii bắt đầu chơi tennis chứ không phải bóng rổ, thì em nghĩ Tomomi-chan cũng sẽ chơi tennis, và Ryoko-chan sẽ đóng vai trò quản lý CLB tennis thôi?』

「...」

『Bọn em kết nối thuần túy qua bóng rổ, còn các anh là gượng ép nhét cái mác 『bạn thuở nhỏ』 vào bóng rổ đúng không? Hưm... nói sao cho đúng nhỉ... bọn em có chỗ dựa khác ngoài cái danh bạn thuở nhỏ...』

「...Cảm giác không phải là không hiểu.」

『Vậy sao? Thế nên bọn em không 『lầy lội』 như các anh đâu. Nói ngược lại thì không thân thiết như các anh.』

「Không thân thiết á.」

『Nghĩa là không phụ thuộc đến mức đó. Mà, Mizuho có vẻ không ưa mối quan hệ của các anh lắm. Nó bảo 『Ngâm mình trong nước ấm mà tận hưởng thì không thể chấp nhận được』.』

「...Nước ấm cơ à. Mà, tuy không trúng phóc nhưng cũng chẳng xa lắm...」

Sợ hãi lẫn nhau mà không dám bước thêm một bước, nói ra thì có lẽ trông giống như đang ngâm mình trong nước ấm mà vui chơi thật.

『...Thế nên? Quả nhiên Onii phải dứt khoát lên mới được. Hôm nay nghe Hideaki kể xong em cũng có chút suy nghĩ.』

「...Mục đích cuộc gọi hôm nay là thế hả?」

『Mà, đúng vậy. Cứ thế này thì Tomomi-chan, Ryoko-chan, cả Mizuho và Hideaki... cả chị hôn thê và Onii nữa, em nghĩ chẳng ai hạnh phúc cả đâu. Chị hôn thê thì không nói, nhưng em thích mọi người mà? Nếu được thì em muốn mọi người đều hạnh phúc.』

「...Anh cũng thế thôi.」

『Không đâu. Onii không nghĩ thế. Hoặc là nghĩ thế nhưng không hành động.』

「...」

『Nè, Onii?』

Onii nghĩ cứ thế này là được sao?

「...Anh không nghĩ thế đâu.」

Một ngày nào đó chúng tôi sẽ chia xa. Gần nhất là lên đại học, vạn nhất có vào cùng trường đại học, thì qua giai đoạn đó đi làm chắc chắn nơi làm việc sẽ khác nhau. Giả sử có xác suất cực nhỏ là làm cùng chỗ... thì rồi ai đó cũng sẽ kết hôn, mối quan hệ hiện tại không thể tiếp tục mãi được, tôi nghĩ vậy.

『Đúng không.』

「...」

『...Thế nên là, cô em gái dễ thương này định áp dụng liệu pháp mạnh đây? Nên mới gọi điện đấy.』

「...Liệu pháp mạnh á.」

Nghe sợ thế? Định làm gì?

『...Có thể sẽ bị mọi người ghét, có thể sẽ bị hận... nhưng mà nhé? Để mọi người hạnh phúc và bắt đầu tiến bước, em sẽ đảm nhận vai trò đó. A, mình đúng là cô em gái tốt bụng mà~』

Akane nói với giọng điệu như đang diễn kịch.

「...Đừng có quá sức đấy.」

『...Cũng sẽ quá sức đấy. Vì Onii yêu quý mà.』

「...Xin lỗi nhé.」

『Không có gì. Mà, Onii cũng sẽ vất vả đấy, nên chuẩn bị tinh thần đi là vừa.』

「...Rõ rồi. Mong cô nương nhẹ tay cho?」

Nghe tôi nói vậy.

『............Cái đó thì hơi khó đấy~. Akane, hành động đây.』

「Khoan, mày!? Định làm gì!?」

...Bất an vãi chưởng.

◆◇◆

「...Nhắc mới nhớ.」

「Hửm?」

「Nghe nói cậu gặp Hideaki-kun hả?」

Trưa thứ Hai. Như thường lệ――à không hẳn, nhưng với tần suất khá cao, tôi và Kiryu được mời đến đại tiệc cơm trưa do Kamo Ryoko chủ trì, và Ryoko đã bắt chuyện như vậy. Tôi bỏ miếng xúc xích vừa gắp vào miệng, nhai kỹ rồi mới trả lời câu hỏi của Ryoko.

「...Đúng là vậy... nhưng sao cậu biết?」

「Akane-chan gọi điện cho tớ đấy. Bảo là Hideaki-kun đã gặp Hiroyuki-chan.」

「...Nó cất công gọi điện chỉ để nói thế thôi hả?」

「Mục đích chính là chuyện khác cơ? Trong lúc nói chuyện thì nhắc đến thôi. Nghe bảo cậu đi cùng một người cực kỳ xinh đẹp... là Kiryu-san đúng không?」

「Cực kỳ xinh đẹp hay không thì chưa biết... nhưng người phụ nữ đi cùng Furukawa-kun thì đúng là tôi rồi. Được gọi là cực kỳ xinh đẹp thì vinh hạnh quá.」

「Mà Kiryu-san đúng là mỹ nhân mà~. Nhưng ra là vậy. Hôm qua cậu đi chơi với Tomomi-chan à~」

「...Giận hả?」

「Tại sao?」

「Không... Tomomi gọi điện từ sáng sớm Chủ nhật bảo 『Chơi với mỗi Ryoko thôi, ăn gian!』. Nên là...」

「...À. Ý cậu là tớ cũng sẽ nói 『Ăn gian』 hả?」

「...Thì đấy.」

「...Haizz. Nói làm gì chứ. Vì cái đó đúng không? Nguyên nhân là do thứ Bảy tớ đến nhà Hiroyuki-chan và Kiryu-san còn gì?」

「Nguyên nhân á...」

Mà, tuy không trúng phóc nhưng cũng chẳng xa lắm. Có điều, Ryoko chẳng có lỗi gì cả.

「Người mời là tớ mà. Tớ không nghĩ đó là nguyên nhân đâu.」

「Vậy sao? Mà dù sao thì, nếu tớ bảo 『Ăn gian! Lần này phải đi với tớ!』 thì chắc chắn Tomomi-chan cũng sẽ cạnh tranh rồi không thu xếp nổi đâu. Lần này tớ nhịn vậy.」

「Cứu tinh đây rồi.」

Thật sự đấy. Nếu cứ thế này mà bị lôi đi chơi liên miên thì tôi chịu không nổi đâu. Thấy tôi cúi đầu cảm ơn, Ryoko thở dài có vẻ ngán ngẩm. Gì vậy?

「...Không, không có gì đâu. Chỉ thấy giống phụ huynh quá ha~」

「...」

「...Bị Akane-chan nói rồi chứ gì?」

「...Con nhỏ đó. Mục đích chính là cái đó hả?」

「Akane-chan cũng nói với tớ đấy? 『Ryoko-chan cũng chuẩn bị tinh thần đi』.」

「Chuyện gì vậy?」

Kiryu bỏ miếng gà rán trong hộp cơm vào miệng nhai nhồm nhoàm rồi nghiêng đầu thắc mắc.

「...Hôm qua, em gái tôi gọi điện đến.」

「Nhắc mới nhớ, hôm qua anh không ra khỏi phòng nhỉ? Điện thoại gì vậy?」

「À...」

Nói sao cho phải đây?

「Về mối quan hệ giữa tớ, Hiroyuki-chan và Tomomi-chan, chắc thế?」

Có lẽ đoán được suy nghĩ của tôi, Ryoko nói đỡ lời. Đúng là bạn thuở nhỏ hiểu chuyện.

「...Nghĩa là sao?」

「Hôm qua, Akane-chan... em gái Hiroyuki-chan bảo tớ. 『Định tiếp tục mối quan hệ này đến bao giờ』.」

「...Vậy sao.」

「『Cứ thế này thì mọi người sẽ bất hạnh mất. Xin lỗi nhé, Ryoko-chan. Em sẽ khiến mọi thứ chuyển động』, em ấy bảo thế.」

「...Chuyện đó, em gái của Higashikujo-kun làm có được không vậy? Tôi cảm thấy em ấy can thiệp hơi sâu rồi đấy?」

「Mà, nói thế thì cũng đúng... nhưng mà nhé? Hôm nọ tớ cũng nói rồi, tớ không nghĩ mối quan hệ này là tốt. Tớ định chờ, nhưng nếu có ai đó tạo ra đột phá thì tớ cũng biết ơn lắm.」

「Chẳng phải cô từng nói chờ đợi không phải là khổ sao?」

「Không khổ đâu? Nhưng tớ cũng đâu muốn chờ.」

Nói rồi Ryoko đưa miếng trứng cuộn lên miệng.

「...Ưm, ngon. Mà, nếu là Akane-chan thì tớ cũng nghĩ là một lúc nào đó em ấy sẽ hành động thôi~. Akane-chan rất thích Hiroyuki-chan mà.」

「...Vậy sao? Tớ thấy nó toàn coi thường tớ thì có?」

「Không có đâu. Akane-chan toàn khoe về Hiroyuki-chan thôi. Lúc cậu được chọn làm ứng cử viên tuyển chọn Quốc gia, em ấy đã nhảy cẫng lên vui sướng bảo 『Quả nhiên Onii là tuyệt nhất!』 đấy? ...Đến mức tớ, Tomomi-chan và Mizuho-chan phải phát hoảng luôn.」

「...Thế hả.」

「Sau đó em ấy hoàn hồn lại, mặt đỏ bừng rồi bảo 『M-Mà, rốt cuộc cũng chỉ là ứng cử viên thôi』. Nói thật nhé, Akane-chan lúc đó cực kỳ dễ thương luôn.」

「...Đừng nói nữa.」

Nghe mà thấy tội nghiệp nó.

「...Anh em các người thân thiết nhỉ.」

「À... sao nhỉ? Tớ nghĩ là tình cảm cũng không tệ... thấy sao?」

「Tình cảm tốt đấy chứ, Hiroyuki-chan và Akane-chan. Chính vì thế nên em ấy mới không tha thứ cho mối quan hệ ba người hiện tại chăng~. Kiểu như 『Đừng làm khổ Onii yêu quý nữa!』 ấy?」

「...Tớ đâu có khổ sở gì.」

「Nhưng cậu đâu nghĩ cứ thế này là được đúng không?」

「...Thì.」

「Vậy thì Akane-chan đang hành động để phá vỡ điều đó đấy. Mà... vì là việc Akane-chan làm nên tớ hơi lo không biết sẽ thành ra thế nào...」

「...Đúng ha.」

「...Vậy sao?」

「...Từ xưa con nhỏ đó hễ đã quyết tâm là sẽ hành động kiểu 『thế này』 ngay. Nên là, nói sao nhỉ, tớ thấy lo lo về nhiều mặt...」

「...Em ấy có tiền án nào không? Vụ án hành động kiểu 『thế này』 ấy.」

「À... Ryoko?」

「Đúng rồi ha~. Mà, kể cho Kiryu-san nghe cũng được nhỉ? Này nhé, tớ có chút tính cách hơi thu mình đúng không? Nên là hồi tiểu học tớ hay bị bắt nạt... không hẳn, nhưng hay bị trêu chọc lắm. Vì má tớ hay đỏ lên ngay nên bị trêu là 『Bé Táo』 ấy?」

「...Ở đâu cũng có mấy kẻ làm chuyện vô bổ nhỉ.」

「...Mà, trường hợp của Ryoko thì không chỉ có thế đâu.」

「Vậy sao?」

「Ryoko thì... từ hồi tiểu học đã nổi tiếng rồi mà. Đấy, con trai tiểu học thì kiểu đó đúng không? Kiểu muốn trêu chọc đứa mình thích ấy.」

「...À.」

「Tớ không nghĩ thế đâu... nhưng mà nhé? Lúc đi đổ rác ở lò đốt rác sau trường, tớ bị mấy đứa con trai trong lớp vây quanh, rồi bị trêu chọc ghê lắm. 『Táo, Táo』 các kiểu.」

「...」

「Lúc đó tớ suýt khóc. Rồi khi tớ đang cố kìm nén nước mắt.」

「...Cố kìm nén thì sao?」

Trước câu hỏi của Kiryu, Ryoko mỉm cười tươi tắn.

「Đứa con trai đang bắt nạt tớ bị thổi bay sang một bên.」

「...Hả?」

「...Đúng lúc Akane đang trực nhật đi đổ rác, em ấy chạy tới tung một cú đá bay luôn. Thằng đó bay vèo đi luôn ấy?」

「Ngầu lắm luôn á, Akane-chan. Quát lên 『Đừng có bắt nạt Ryoko-chan!』.」

「...Với tớ thì đó là ác mộng đấy.」

Thật sự. Sau đó mấy đứa bắt nạt... à không trêu chọc Ryoko còn bảo tớ là 『Không, bọn tao cũng sai... nhưng em gái mày nguy hiểm vãi chưởng?』.

「...Ghê thật.」

「Huyền thoại Akane chưa hết đâu.」

「...Vẫn còn sao?」

「Nói là biệt danh hồi tiểu học, trung học của nó là 『Chó điên』 thì cô có tưởng tượng ra không?」

「...」

「...Nh-Nhưng mà! Em ấy không phải đứa trẻ hư đâu! Cái đó... b-bạo lực chỉ dùng vì người khác thôi!」

「...Dù là vì ai thì bạo lực cũng không được đâu. Chẳng biết giống ai nữa.」

Thật sự, giống ai không biết? Bố và mẹ đều là người ôn hòa, sao mỗi con bé đó lại máu nóng thế nhỉ.

「...Mà, vì thế nên nếu Akane hành động thì khá là phiền phức... tớ có cảm giác sẽ xảy ra chuyện gì đó ghê gớm lắm.」

「...Có ổn không vậy?」

「Chắc là ổn thôi. Mà, tớ nghĩ nó sẽ không gây phiền phức cho cô đâu.」

「Tôi không có ý đó... mà thôi, hiểu rồi.」

Nói rồi Kiryu gắp miếng thịt hầm khoai tây trong hộp cơm của Ryoko. 『Hưm... làm sao để ra được vị này nhỉ...!』, nhìn Kiryu rên rỉ gừ gừ như thế khiến tôi thấy hơi ấm lòng, rồi tôi cũng đưa đũa vào hộp cơm của Ryoko.

◆◇◆

「Ơ kìa?」

「Ồ? Sao thế?」

Trên đường từ nhà ga về. Đang đi bộ về nhà thì tôi thấy một dáng người quen thuộc trước siêu thị.

「Mừng anh về.」

「Anh về rồi... mà nói ở đây có hợp không?」

Là Kiryu. Trên tay cô ấy đang xách túi đồ mua sắm.

「Sao thế? Hôm qua mới đi mua đồ mà... Thôi, đưa đây. Tôi xách cho.」

「Em tự xách được mà?」

「Không về cùng nhau à?」

「? Về riêng thì có ý nghĩa gì không?」

「Thế thì đưa đây cho tôi. Để cô xách đồ rồi đi bên cạnh, tôi thấy hơi khó chịu.」

「...Coi em là con gái à?」

「...Thì đấy.」

「...Vậy thì, em xin nhận lòng tốt này.」

Túi nilon được đưa sang nhẹ bẫng. Tôi nhìn vào xem bên trong là gì.

「Hạt nêm... và viên súp kem hầm?」

「Em định hôm nay làm cà ri... nhưng nghĩ làm súp kem hầm cũng được. Nhưng mà... từ thịt hầm khoai tây chuyển sang súp kem hầm có hợp không nhỉ? Từ món Nhật sang món Âu... lại còn có cả nước tương nữa.」

「Được mà? Nghe nói người ta còn cho cả tương miso vào súp kem hầm nữa đấy.」

「Cho miso vào á!? Hợp không vậy?」

「Nghe bảo chan lên cơm ăn ngon lắm. Có thể cách ăn không được đẹp mắt lắm thôi.」

「...Mà, nếu coi là cà ri thì cũng không thấy lạ lắm... nhưng mà, có đấy nhỉ?」

「Chắc là vấn đề sở thích thôi.」

Tôi vừa đi song song với Kiryu vừa nói chuyện như vậy. Mặt trời đã bắt đầu lặn, bóng của tôi và Kiryu trải dài trên mặt đường.

「...Nè, Higashikujo-kun?」

「Hửm? Sao thế?」

「Cái đó... h-hơi lạnh nhỉ?」

「Vậy sao?」

Không nóng, nhưng cũng đâu có lạnh?

「L-Lạnh mà! V-Vậy nên...」

Nắm tay, được không? Cô ấy ngụ ý.

「...」

「...」

「...Th-Thôi! Vừa nãy, bỏ đi! Quả nhiên――」

Tôi không để cô ấy nói hết câu.

「...Vì trời lạnh mà.」

「...Ừm. Vì lạnh, ha.」

Tay trái của tôi nắm lấy tay phải của Kiryu. Những cái bóng trải dài trên đường càng xích lại gần nhau hơn, dáng vẻ đó cứ như một đôi tình nhân vậy, khiến má tôi cũng giãn ra lỏng lẻo.

「――Hiroyuki-san.」

Thế nên, bất ngờ nghe thấy tiếng gọi khiến tôi giật mình run vai. Nhận ra đó là giọng nói quen thuộc――cụ thể là giọng nói tôi đã nghe rất nhiều vào ngày hôm qua, tôi quay lại.

「...Hideaki?」

Ở đó là Hideaki, tuy ngược sáng không thấy rõ mặt, nhưng dáng vẻ đang giận dữ rung vai.

「...Anh làm cái gì ở chỗ này vậy.」

「...Hiroyuki-san thì có, anh đang làm gì vậy? Ở 『chỗ này』. Nhà Hiroyuki-san còn cách hai ga nữa mà?」

Hideaki bước từng bước về phía này. Trên khuôn mặt cậu ta hiện rõ vẻ tức giận.

「...Hideaki?」

「Trả lời em đi, Hiroyuki-san! Tại sao anh lại ở đây? Tại sao anh lại xách túi đồ mua sắm? Tại sao――」

――Anh lại nắm tay Kiryu-senpai, cậu ta ngụ ý.

「Trả lời em đi, Hiroyuki-san!!」

「...Tại sao á...」

...Khó trả lời quá. Không thể nói 『Là hôn thê』 được.

「...Em nghe Akane nói rồi.」

「...Nói cái gì?」

「Rằng Hiroyuki-san có người 『tâm đầu ý hợp』.」

「...Akane.」

...Là cái này sao, thứ con nhỏ đó nói. Quả bom to đùng đấy chứ, này.

「...Em đã nghĩ là nói dối. Vì là Hiroyuki-san mà.」

「...Mày định bảo là anh không được ai thích hả?」

Mà, thực tế thì đúng là không được ai thích thật.

「Không phải thế! Vì, vì là... Hiroyuki-san đã có Tomomi-san và Ryoko-san rồi còn gì! Ba người trông thân thiết thế còn gì! Thế mà... thế mà, tại sao, anh lại nắm tay Kiryu-senpai chứ!!」

「Cái đó...」

「Kiryu-senpai và Hiroyuki-san, đang hẹn hò sao!? Anh vứt bỏ Tomomi-san và Ryoko-san, để chọn người này sao!!」

「Vứt bỏ cái gì... không phải như thế. Với lại, vứt bỏ hay không vứt bỏ, cũng không phải chuyện như vậy đâu.」

====================

「Vậy thì là cái gì chứ! Không lẽ... anh định giữ chân cả hai người họ, ý anh là vậy sao!」

「...Nghe tao nói đã.」

Hideaki đang cực kỳ nóng máu. Khoan đã, Hideaki-san? Tôi có nói câu nào như thế đâu...

「Thế này thì... thế này thì Tomomi-san đáng thương quá! Tại sao! Tại sao Hiroyuki-san lại chọn Kiryu-senpai chứ!」

「...」

...Cái gì thế nhỉ?

「...Mày đang nói cái quái gì thế hả?」

Tôi bắt đầu cảm thấy... hơi bực mình rồi đấy.

「...」

「'Tomomi-san đáng thương'? Hả? Mày thì hiểu cái gì về Tomomi chứ? Này, ê? Mày lấy tư cách gì mà lên mặt dạy đời thế hả?」

「...Sao thế ạ? Anh định giở thói cùn đấy à?」

「Cùn cái gì? Tao không có cùn, thằng ngốc này.」

Vào lúc đó.

Tôi chắc chắn đã bị Tomomi thu hút. Tôi thực sự đã nghĩ rằng mình muốn ở bên cạnh Tomomi, muốn cùng Tomomi bước tiếp.

「Tomomi đáng thương ở chỗ nào chứ? Mày đừng có đùa với tao?」

Vậy mà.

Người phong ấn tình cảm đó của tôi... lại chính là Tomomi.

「...Rốt cuộc mày hiểu được gì về Tomomi chứ. Và dĩ nhiên, cả về ba người bọn tao nữa.」

...Bình tĩnh lại nào, tôi ơi.

Giận cá chém thớt lên Hideaki cũng chẳng giải quyết được gì. Thế nên, bình tĩnh lại. Bình tĩnh...

「Em hiểu chứ. Nếu là chuyện về Tomomi-san.」

Bởi vì...

「Em đã luôn... luôn dõi theo chị ấy! Kể từ lần đầu tiên gặp nhau ở trường tiểu học... em đã luôn, luôn nhìn về phía Tomomi-san!」

「...Hideaki?」

Cậu ta trừng mắt nhìn tôi.

「Em... thích Suzuki Tomomi nhất trên đời này!!」

Cảm giác như thời gian vừa ngưng đọng lại. Và người phá vỡ sự tĩnh lặng đó chính là Hideaki.

「...Lên tiểu học, vì cơ thể yếu ớt nên em bị bắt vào đội bóng rổ mini... Dù có tập luyện trong chán nản thì em cũng chẳng giỏi lên chút nào, thể lực cũng không có... Lúc nào em cũng muốn bỏ cuộc. Nhưng đúng vào lúc đó...」

...Nè, cùng tập luyện đi?

...Furukawa Hideaki-kun? Vậy gọi là Hideaki nhé!

...Nào, tập ném rổ thôi! Đi thôi, Hideaki!

「...Lúc nào chị ấy cũng quan tâm đến em... Nếu em không theo kịp, chị ấy sẽ điều chỉnh theo tốc độ của em, cùng tập luyện với em... Cứ như một người chị gái vậy... Nhưng chị ấy cũng có những lúc khá hậu đậu... Những điểm đó khiến em không thể nào bỏ mặc được!」

「...」

「...Đến khi nhận ra, thì em đã luôn dõi mắt theo Tomomi-san rồi. Mỗi lần chị ấy cười, tim em lại đập rộn ràng...」

Nhưng mà...

「...Bên cạnh Tomomi-san, lúc nào cũng có Hiroyuki-san.」

「...」

「...Ban đầu thì quả thật em rất cay cú. Thật sự, em ghen tị với Hiroyuki-san đến mức phát bực... Thế nhưng, Hiroyuki-san à. Anh là một người tốt bụng đến mức ngốc nghếch.」

Cậu ta nói rằng, chẳng biết từ lúc nào, cậu ta đã tự thỏa hiệp với lòng mình.

「...Em đã nghĩ rằng nếu là anh, Tomomi-san chắc chắn sẽ hạnh phúc. Vì vậy, nếu Hiroyuki-san và Tomomi-san hẹn hò... nếu hai người trở thành người yêu, em nghĩ mình có thể từ bỏ. Em đã định sẽ chúc phúc từ tận đáy lòng. Vậy mà... vậy mà chuyện này, chẳng phải Tomomi-san quá đáng thương sao!」

「...Tao hiểu cảm xúc của mày rồi. Và tao cũng nghĩ rằng, việc không nhận ra điều đó là sự thất bại của tao với tư cách một đàn anh.」

「...Không ạ.」

「Nhưng chuyện này và chuyện đó là hai việc khác nhau. Dù tao có chọn ai đi nữa...」

Dù tao... không được ai lựa chọn đi nữa.

「Thì cũng không liên quan đến mày.」

「! Em biết chứ! Nhưng thế này thì tội nghiệp Tomomi-san quá!」

「Tội nghiệp, tội nghiệp, mày ồn ào quá đấy!! Tomomi tội nghiệp ở chỗ nào hả!! Nếu không được tao chọn thì Tomomi đáng thương sao? Mày đã nói rồi đúng không? Rằng mày nghĩ tao sẽ chọn 'Tomomi-san hoặc Ryoko-san'. Vậy thì Ryoko sẽ ra sao? Còn Kiryu nữa? Mày định phớt lờ cảm xúc của họ, chỉ cần Tomomi hạnh phúc là được sao! Khoan nói đến Kiryu, mày cũng chịu ơn Ryoko nhiều lắm mà! Sao hả? Chỉ cần người phụ nữ mày thích hạnh phúc là được sao, hả thằng kia!!」

「Không phải thế! Không phải thế nhưng mà, Tomomi-san đáng thương lắm chứ bộ!」

「Thế nên tao mới hỏi là ở chỗ nào!」

「Bởi vì! Tomomi-san đã từ chối lời mời tuyển thẳng của trường nữ sinh Touou vì Hiroyuki-san đấy! Vậy mà...」

「...Cái gì?」

「!!」

Hideaki vội vàng bịt miệng lại... nhưng đã quá muộn.

「Này. Mày vừa nói cái gì?」

「...」

「Trường nữ sinh Touou... là cái trường đó hả? Cái trường nữ sinh Touou 'đó', mấy năm nay liên tục đi thi đấu toàn quốc ấy hả? Từ chối lời mời tuyển thẳng của trường đó sao? Tomomi ấy hả? Có thật không?」

「...」

「Trả lời đi, Hideaki!!」

「...Xin lỗi anh. Em lỡ miệng.」

「Chuyện đó không quan trọng. Là sự thật sao?」

「...Là thật ạ. Tomomi-san đã thi đấu rất tốt ở giải đấu cuối cùng năm lớp 9... nên đã lọt vào mắt xanh của tuyển trạch viên, và rồi...」

「...Tomomi đã từ chối sao?」

「...」

「...Là tại tao à?」

「...Tomomi-san bảo là 'Mấy bài tập luyện khắc nghiệt đó, tớ không theo nổi đâu~'. Nhưng mà... khi nghe câu chuyện của Hiroyuki-san lúc đó...」

「...」

「...Việc chị ấy không đến buổi họp mặt cựu thành viên bóng rổ mini chắc cũng là vì Hiroyuki-san không đến... Tomomi-san là người như vậy mà.」

「...Cái con nhỏ đó.」

「C, có lẽ một đứa lỡ miệng như em không có tư cách để nói, nhưng xin anh đừng trách Tomomi-san!」

「...Tao không trách đâu.」

Trách được sao. Trách làm sao được chứ... A, chết tiệt!

「...」

Cảm thấy bực bội, tôi vò đầu bứt tai. Hideaki chăm chú nhìn tôi như thế rồi mở lời.

「...Xin lỗi anh, em lỡ lời rồi. Dù sao thì, nếu Hiroyuki-san... nói rằng 'thế là đủ rồi', rằng không cần Tomomi-san ở bên cạnh nữa...」

Thì em sẽ đón nhận Tomomi-san.

「...」

「Anh đừng có nói kiểu 'Tao chưa nói là được' nhé? Một Hiroyuki-san như thế, em không muốn nhìn thấy đâu.」

「...」

「...Em xin lỗi vì đã nói hết phần mình... nhưng anh hãy chuẩn bị tinh thần đi. Mizuho lúc nào cũng nói. Rằng 'Ba người bọn họ cứ như nước ấm vậy'. Nếu thế thì...」

Em sẽ kết thúc cái sự 'nước ấm' đó.

「...Em xin phép.」

Nói rồi Hideaki cúi đầu chào, quay lưng bước đi.

Tôi chỉ biết đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cậu ta.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!