Tôi có hôn thê, nhưng nhỏ lại là "Nữ phản diện" khét tiếng ở trường, phải làm sao đây chứ!?!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 2 - Chương 3: Lúc nào cũng vậy, người dịu dàng là Tomomi

Chương 3: Lúc nào cũng vậy, người dịu dàng là Tomomi

「...Ưm...」

Sáng Chủ nhật. Tôi đang say giấc nồng thì bị tiếng chuông điện thoại reo bên gối lôi tuột khỏi thế giới mộng mơ. Ờ thì... báo thức à? Không, báo thức Chủ nhật tôi tắt rồi mà ta...

「...Hự.」

Không phải báo thức. Trên màn hình chiếc smartphone đang reo inh ỏi hiện lên chữ 『Tomomi』. Cảm giác giờ không muốn nói chuyện lắm――

「Mà khoan, mới sáu rưỡi sáng thôi hả!」

Nó nghĩ cái quái gì vậy, con nhỏ này! Có ai đi gọi người ta dậy lúc sáu rưỡi sáng Chủ nhật không!

「...A lô.」

『...Chào buổi sáng, Hiroyuki. Hôm qua ngủ ngon không?』

「...Ngon cái khỉ mốc. Tuyệt vời luôn, nhờ ơn cậu đấy? Cậu nghĩ bây giờ là mấy giờ rồi hả.」

『Sáu rưỡi nhé. Giờ đẹp mà đúng không?』

「...Đẹp cái nỗi gì. Sớm quá, sớm quá rồi.」

『Nói cái gì vậy. Ngày nghỉ hiếm hoi mà? Dậy sớm hoạt động thì tốt hơn chứ. Một ngày nghỉ ngắn lắm đấy biết không? ...Nè, sao một ngày nghỉ lại ngắn thế nhỉ? Trong khi thứ Hai cảm giác dài như ba ngày vậy.』

「Ai mà biết.」

『Nhưng chính vì thế, nếu thứ Hai là ngày nghỉ thì niềm vui nhân lên gấp bội nhỉ! Cái đó đấy, cái đó! Kiểu như côn đồ đối xử tốt với chó con thì điểm tín nhiệm tăng vọt ấy! Gọi là gì nhỉ? Gap?』

「Nói cái gì ngốc nghếch vậy. Đừng có nhân hóa các thứ trong tuần. Ngày nghỉ hiếm hoi thì phải để người ta ngủ nướng chứ. Tóm lại, tớ ngủ tiếp đây. Muốn gọi điện thì đợi tớ dậy rồi tớ gọi――」

『――À phải rồi, phải rồi. Đổi chủ đề chút nhé, hôm qua tớ gặp chị Meiko và chị Rin đấy. Ở trung tâm mua sắm trước nhà ga ấy.』

「――Được rồi, hiểu rồi. Tớ nghe đây.」

Tỉnh cả ngủ. Gì vậy, 『Gặp chị Meiko và chị Rin』 là sao. Chẳng lẽ...!

『...Chị Rin bảo tớ thế này này. 『Tomomi, lại cãi nhau với Ryoko à?』』

「...」

...A, cái này, toang rồi. Diễn biến toang thật rồi.

『――『Con bé Ryoko ấy, hôm nay đi chơi với Hiroyuki đấy? Thế có ổn không? Lơ là là bị Ryoko cướp mất Hiroyuki đấy nhé? Mà, chị thì sao cũng được, chẳng quan tâm lắm』, chị ấy bảo thế đấy~. Ahaha~』

「...A, ahaha...」

『...Rồi sao? Hiroyuki, hôm qua cậu đi chơi với Ryoko à?』

「Hi-Hiểu lầm rồi! Không phải tớ chỉ đi chơi với mỗi Ryoko đâu, mà là, ừm, nhờ Kiryu dạy nấu ăn thôi mà!」

『Hưm... ra là vậy~』

「...Vâng.」

『...Tớ ấy nhé? Hiện tại đang cãi nhau với Ryoko~』

「...À... Vâng. Tớ có biết chuyện đó.」

『Thế mà nhé? Chúng ta là bạn thuở nhỏ thân thiết mà nhỉ? Chỉ thiên vị mỗi Ryoko thì tớ thấy hơi bị sao sao ấy nha~, tớ ấy.』

「...Vâng.」

Thiên vị cái gì chứ. Dù nghĩ vậy, nhưng bị Tomomi nói bằng giọng trầm thấp như đang lẩm bẩm thế kia thì làm sao mà phản bác được. Hèn nhát? Im đi nhé!

『...Vậy nên nhé, Hiroyuki? Tớ ấy, ngày nghỉ hiếm hoi mà, tớ muốn đi chơi đâu đó quá đi~』

――Tất nhiên, cậu sẽ đi cùng tớ chứ?

「...Mấy giờ tớ nên có mặt ở đâu đây ạ?」

...Bị nói bằng cái giọng đáng sợ đó thì chỉ còn cách trả lời thế này thôi, chết tiệt thật.

◆◇◆

「A, Hiroyuki! Đây, đằng này~」

Quảng trường nhỏ trước nhà ga. Nơi được coi là điểm hẹn lý tưởng ở khu vực này, Tomomi vừa thấy bóng dáng tôi đã nhảy cẫng lên pyon pyon. Bộ trang phục áo sơ mi dài tay phối với quần denim rất hợp với một Tomomi năng động như thế này.

「...Chào.」

「Chào. Không có sức sống gì cả, Hiroyuki? Ngày nghỉ hiếm hoi mà, chơi cho đã nào! Ố!」

「...Ố.」

「...Này? Cậu xìu thật đấy à? Phải sung lên chứ!」

Nè, cô ấy nghiêng đầu.

「――Kiryu-san cũng nghĩ thế đúng không?」

「...Tạm thời thì tôi có rất nhiều điều muốn nói... nhưng tại sao? Tại sao tôi cũng ở đây vậy?」

Nhìn Kiryu đang nhìn xa xăm bên cạnh tôi, Tomomi nở nụ cười tươi rói. Không, tại sao là sao...

「...Do Tomomi chỉ định đấy.」

「...Tôi không nhớ mình có làm nghề gì mà bị chỉ định kiểu này đâu nhé...」

「Không không! Tại hôm qua Kiryu-san đi chơi với Ryoko rồi đúng không? Thế thì hôm nay đi chơi với tớ cũng được chứ sao~」

「...Bạn thuở nhỏ của cậu đấy, Higashikujo-kun. Mau chặn cái tàu hỏa mất phanh này lại đi.」

「...Từ bỏ đi. Tớ thấy có lỗi lắm, nhưng chịu khó đi cùng chút đi.」

Phải.

Chẳng hiểu sao Tomomi lại giở chứng 『Ryoko ăn gian quá! Tớ cũng muốn thân thiết với Kiryu-san!』. Tôi bảo đừng có đòi hỏi vô lý vì Kiryu cũng có lịch trình riêng, thế mà.

『Vậy tớ tự rủ là được chứ gì!』

...Thế là thành ra thế này đây. Ủa? Rốt cuộc người nhượng bộ là Kiryu mà, nghĩ kỹ lại thì đâu phải lỗi của tôi đâu nhỉ?

「...Là do bạn thuở nhỏ của cậu cãi nhau chứ gì, nói trắng ra là thế.」

「...Sao cậu biết?」

「Tại cậu làm cái mặt kiểu 『Tôi không liên quan』 đấy. Tôi không bảo cậu xấu, nhưng làm mặt vô can thì tôi hơi bị ghét đấy.」

...Toang. Mặt tôi dễ lộ cảm xúc thế à?

「...À ừm... Kiryu-san, quả nhiên là phiền phức... nhỉ? Chuyện tớ cãi nhau với Ryoko là thật, nhưng ngoài chuyện đó ra, cá nhân tớ cũng muốn thân thiết với Kiryu-san nên mới rủ...」

Thấy màn đối đáp của bọn tôi, Tomomi bỗng xụ mặt xuống nhìn Kiryu. Trước ánh mắt như mèo con bị bỏ rơi ấy, Kiryu thốt lên một tiếng 『Ugu』 từ trong cổ họng - âm thanh mà một mỹ thiếu nữ không được phép phát ra, rồi mỉm cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

「...Không có chuyện đó đâu. Tại đột ngột quá nên tôi ngạc nhiên thôi, chứ được rủ tôi vui lắm. Cảm ơn nhé, Suzuki-san.」

「...Thật hả?」

「Ừ. Tôi chẳng mấy khi có cơ hội đi chơi với bạn bè cùng trang lứa, nên thật sự rất vui.」

「Vậy thì tốt quá! Thế thì hôm nay chơi cho đã nào! Ố!」

「Ố, ố.」

「Kiryu-san, bé quá! Lấy hơi từ bụng lên! Nào, repeat after me. Ố!!」

「Higashikujo-kun!? Kh-Không thể nào!?」

「...Tomomi, vừa phải thôi.」

「Sao chứ!」

「Vốn dĩ làm ồn trước nhà ga xấu hổ lắm.」

Cả Kiryu nữa. Đừng có giật tay áo tớ với vẻ mặt sắp khóc như thế. Dễ thương lắm đấy.

「...Haizz. Mà, cũng được chứ sao? Dù gì thì Kiryu cũng mong chờ mà đúng không?」

「C-Cái gì, tự nhiên nói gì thế? Sao cậu lại nghĩ vậy?」

「Thì cậu đi ra ngoài toàn mặc váy còn gì. Thế mà, nhìn xem.」

Kiryu thường mặc váy. Kiryu thuộc hệ thanh thuần―― tôi không có bảo là ngây thơ đâu nhé? Là hệ thanh thuần, hệ thanh thuần. Tóm lại, hiếm khi thấy Kiryu mặc quần như hôm nay.

「Làm ơn gọi là quần Sabrina đi? Quần với chả áo.」

「Quần là quần chứ gì nữa? Tóm lại, cậu mặc thế này đến tức là do Tomomi chỉ định đúng không?」

Sai à? Tôi nhìn sang Tomomi, nhỏ giơ ngón tay cái lên.

「Chuẩn luôn! Quả không hổ danh là Hiroyuki!」

「...Vẫn cái bài cũ rích còn gì.」

Khi đi chơi ba người với Ryoko và Tomomi thì thường là đi mua sắm hoặc xem phim, nhưng khi đi chơi với Tomomi thì cơ bản là hoạt động ngoài trời... hay nói đúng hơn là vận động tay chân nhiều. Nên chắc nhỏ cũng bảo Kiryu kiểu 『Mặc đồ dễ vận động nhé!』, tôi đoán thế, và có vẻ trúng phóc rồi ha.

「...Cất công mặc đồ theo chỉ định của Tomomi đến đây, chứng tỏ cậu cũng mong chờ đến mức đó còn gì?」

「K-Không phải là tôi mong chờ đâu nhé! Không phải thế, mà là đã được mời thì phải tuân thủ dress code chứ!」

「Dress code cơ đấy.」

Không, ừ thì tiếng Nhật đúng là quy định trang phục, cũng chẳng sai đâu... nhưng sao phải dùng từ to tát thế làm gì.

「...Hả? Kiryu-san, quả nhiên là cậu không thấy hào hứng sao? Tớ ép cậu quá à?」

「Kh-Không có chuyện đó đâu! Tôi thật sự rất mong chờ mà! Đêm qua tôi còn không ngủ được nữa là!」

「...Cái đó là do uống cà phê thôi.」

Vốn dĩ sáng nay mới được rủ mà. Cậu có khả năng tiên tri kiểu gì mà mong chờ từ tối qua thế hả.

「...Haizz. Tạm thời đi thôi nào? Đi đâu? Around One à?」

「Đúng rồi! Quả nhiên là 『Ara-One』 nhỉ? Có nhiều trò chơi nữa!」

====================

「Hiểu rồi, hiểu rồi. Thế thì đi thôi nào?」

「Tuân lệnh! Hỡi các thần dân, theo ta!」

Nói rồi, Tomomi hào hứng đi trước dẫn đường cho cả nhóm. Nhìn bộ dạng đó của cô ấy, tôi suýt thì thở dài――

「...Higashikujo-kun.」

「...Gì thế?」

「...Cậu làm gì đó với vẻ mặt sắp khóc lúc nãy của Suzuki-san đi chứ? Trông tội nghiệp quá nên tôi lỡ miệng đồng ý mất rồi này?」

「...Nhỏ đó đúng là rút ngắn khoảng cách với người khác nhanh thật, nhưng không phải là người không biết ý tứ đâu. Cậu ấy là kiểu người biết quan tâm đến hoàn cảnh và cảm xúc của đối phương đấy. Chắc cậu ấy đang lo là mình đã ép buộc cô, nên mới cư xử như vậy. Cậu ấy không có ý xấu đâu.」

「...Có lẽ Suzuki-san là thái cực đối lập với tôi nhỉ.」

「...Đúng vậy. Có lẽ trái ngược hoàn toàn với một người không biết nhìn mặt đoán ý, không biết nể nang ai như cô.」

「Cách nói của cậu nghe hơi khó chịu đấy... nhưng đúng là vậy thật.」

Nói rồi, cô ấy nhìn về phía xa xăm với vẻ mặt u sầu.

「Có khi cô ấy là thiên địch của tôi cũng nên...」

「Cô đang chiến đấu với cái gì vậy hả?」

Thấy Kiryu lẩm bẩm với vẻ mặt nghiêm trọng, tôi thở hắt ra một hơi dài thườn thượt.

◆◇◆

Around One là khu vui chơi giải trí tổng hợp nằm trong thành phố của chúng tôi. Nơi này có sân bowling, karaoke và đủ loại thể thao... nói chung là tụ điểm của đám học sinh cấp hai, cấp ba.

「Nào... chơi gì trước đây?」

Tomomi vừa nói vừa vẫy vẫy tấm vé ba tiếng trên tay phải. Thấy dáng vẻ đó của Tomomi, tôi khẽ thở dài.

「Không có kế hoạch gì sao?」

「Đến được đây là kế hoạch rồi. Sau đó thì tùy sở thích của mọi người chứ. Kiryu-san thì sao? Cậu muốn chơi gì trước?」

Từ lúc đến đây, Kiryu cứ ngó nghiêng xung quanh với vẻ lạ lẫm, nghe Tomomi hỏi thì giật mình thon thót.

「À... tôi sao cũng được.」

「Cậu không thích cái gì à? Kiểu như muốn thử cái này cái kia ấy.」

「Thú thật là lần đầu tiên tôi đến những chỗ như thế này... nên cũng không biết bắt đầu từ đâu nữa. Cậu có gợi ý gì không?」

「Hừm... Hôm nay chắc bỏ qua bóng rổ đi ha... Hay bắt đầu bằng karaoke nhé?」

Thấy Tomomi nhìn về phía mình hỏi ý kiến, tôi cũng gật đầu đồng ý.

「Được đấy. Bắt đầu bằng karaoke là an toàn nhất rồi.」

「Bóng rổ không được sao?」

「Nếu tớ với Tomomi mà chơi bóng rổ thì kiểu gì cuối cùng cả hai cũng hăng máu lên rồi mồ hôi nhễ nhại cho xem. Tầm này mà vận động thế thì hơi mệt... Karaoke chẳng phải an toàn hơn sao? Kiryu, cô ghét karaoke à?」

「Không phải ghét... mà là vốn dĩ tôi chưa đi karaoke bao giờ.」

...Phải rồi, cô ấy làm gì có bạn.

「...À... thế đi với gia đình cũng chưa luôn à?」

「Cậu hay đi karaoke với gia đình lắm sao?」

「Cũng hay đi... mà nói thế thì hơi quá, nhưng hồi Akane còn học cấp hai thì cũng đi kha khá đấy.」

Akane thích hát mà. Dù dạo này giá cả có rẻ hơn, nhưng so với tiền tiêu vặt của học sinh cấp hai thì cũng là một khoản đáng kể. Thế nên, tất yếu sẽ dẫn đến việc đi cùng "nhà tài trợ"―― ví dụ như sau khi cả nhà đi ăn ngoài về thì ghé vào hát một tiếng, hoặc trước ngày nghỉ thì hát hai tiếng, và lần nào cũng biến thành liveshow riêng của Akane. Con bé đó chẳng chịu buông micro bao giờ.

「Ra là vậy. Gia đình cậu thân thiết thật đấy.」

「Do ông già chiều Akane thôi.」

Thật đấy. Với thằng con trai là tôi thì ông ấy bảo 『Ra khỏi nhà mà sống với vợ chưa cưới đi』, thế mà lúc nghe tin Akane đi học cấp ba ở Kyoto, ông già lại rơm rớm nước mắt.

「Vậy chốt nhé? Kiryu-san thấy karaoke ổn chứ?」

「À, xin lỗi. Tôi làm gián đoạn câu chuyện rồi nhỉ?」

「Không, không sao đâu mà... Cậu thấy sao? Nếu ghét karaoke thì mình chơi cái khác cũng được...」

「...Ừm. Chỉ là tôi chưa đi bao giờ thôi chứ không ghét hát hò. Có điều, tôi không biết quy tắc trong đó, liệu có ổn không?」

「...Hả? Quy tắc karaoke?」

Tomomi há hốc mồm ngạc nhiên. Thấy vậy, Kiryu gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.

「Tôi chỉ đọc trong sách thôi... kiểu như sau một bài sôi động mà hát nhạc buồn thì sẽ làm tụt hứng mọi người nên phải tránh, hay hát bài không ai biết thì là tự sướng nên hạn chế... Tôi đọc nhiều thứ lắm nhưng... khổ nỗi chưa có kinh nghiệm thực tế nên không biết có làm tốt được không...」

「Được mà!? Cứ để ý mấy cái đó thì còn gì vui nữa!? Thích bài nào thì hát bài đó thôi! Đi karaoke là để vui mà!」

「Tôi hoàn toàn không biết mấy bài đang thịnh hành đâu, có được không?」

「Ừ, chuyện đó cũng chẳng sao cả. Tớ cũng toàn gào mấy bài nhạc phim hoạt hình hồi bé tí đây này! Nói chung là cậu không cần lo lắng về việc chọn bài hay gì đâu!」

Nói rồi, Tomomi nắm lấy tay Kiryu, hùng hổ bước về khu karaoke.

「Vậy thì, chốt lại là vui là chính! Lên đường nào!」

◆◇◆

「...Phù. Hát đã thật. Nào, tiếp theo là... A, bài này cũng hay nè. 『Quán rượu phía Bắc đỏ thẫm』, chọn bài này đi.」

「...Kiryu-san này.」

「Để xem nào... 1, 1, 2... Gì thế?」

「Không, xin lỗi vì làm phiền lúc cô đang cao hứng...」

Tôi nhìn xuống cái điều khiển dạng máy tính bảng mà Kiryu đang cầm trên tay.

「...Otori Chikako là ai vậy?」

Trong mục 『Lịch sử hôm nay』 trên điều khiển của Kiryu là một hàng dài dằng dặc cái tên 『Otori Chikako』. Ờ thì... Otori Chikako là ai?

「Cậu không biết sao? Otori Chikako được mệnh danh là nữ hoàng mới của làng nhạc Enka đấy!」

「...Xin lỗi. Tôi không biết.」

Mà nghe giai điệu là biết ca sĩ nhạc Enka rồi. Cơ mà cô hát sáu bài thì cả sáu đều là Enka thế này.

「...Lúc nãy còn hát với vẻ ngượng ngùng cơ mà.」

Ban đầu Kiryu còn xấu hổ, hát lí nhí trong miệng, nhưng... hát xong bài thứ hai là cô nàng bắt đầu bắt nhịp, hát ngân nga luyến láy ra trò. À thì, nhìn nụ cười rạng rỡ như hoa nở kia thì thấy cô ấy vui là tốt rồi... Nhưng mà này, Kiryu? Cô có định dừng cái 『Liveshow riêng của Kiryu-san』 lại không đấy? Trong sách quy tắc không ghi là 『Không được độc chiếm micro』 à?

「Cậu nói gì cơ?」

「Không có gì.」

「Haizz... mà thôi kệ. Otori Chikako hai năm liền tham gia Kohaku, hiện đang là ca sĩ Enka nổi đình nổi đám nhất đấy. Cô ấy nổi tiếng với giọng hát da diết, thể hiện nỗi bi ai của trái tim thiếu nữ. Năm nay chắc chắn cô ấy cũng sẽ được mời tham gia Kohaku cho xem!」

...Vậy hả.

「Dù sao thì... Này, Kiryu. Karaoke là để mọi người cùng hát mà? Cứ giữ khư khư cái micro một mình là không được đâu nhé?」

「Một mình giữ micro...」

Vừa nói cô ấy vừa nhìn xuống điều khiển, dường như nhận ra điều gì đó, đôi má Kiryu đỏ bừng lên.

「A, ôi... Xin lỗi. Bài tiếp theo là thành ba bài liên tiếp rồi nhỉ. Hai người cũng muốn hát mà đúng không? X-Xin lỗi nhé.」

Kiryu ngượng ngùng đưa micro ra. Thấy vậy, Tomomi cười sảng khoái.

「Không sao, không sao đâu! Nhìn Kiryu-san hát vui vẻ thế tớ thấy mới mẻ và vui lắm... Tớ cũng ít nghe Enka, nhưng công nhận có nhiều bài hay thật đấy~. Gu của Kiryu-san mặn mòi ghê!」

「Cha tôi thích Otori Chikako lắm. Nghe đâu hồi cha mới khởi nghiệp, tình cờ thấy cô ấy hát trên đường phố. Giữa lúc chẳng có khách nào dừng lại, cô ấy vẫn đứng trên thùng quýt hát hết mình... Cha bảo cảm thấy đồng cảm với cô ấy. Cha nói: 『Thấy cô bé đó cố gắng như vậy, tôi cũng muốn cố gắng theo』.」

「Thời Showa à. Thùng quýt cơ đấy.」

Nhưng mà nghĩ lại, bác Gonosuke từng bảo món xa xỉ duy nhất của bác ấy là cơm thịt bò ở chuỗi cửa hàng bình dân mà. Chắc là dễ đồng cảm thật.

「Ra là vậy! Kiểu như 『Chiến hữu』 ấy hả?」

「Không biết nữa? Nhưng thỉnh thoảng cha cũng đi xem show ăn tối của cô ấy. Tôi cũng đi cùng vài lần và được nói chuyện với cô ấy rồi.」

「Thích thế~! Nghe Enka trực tiếp chắc hoành tráng lắm! Này, bài lúc nãy ấy, đoạn điệp khúc hay ghê nhỉ? Cái đoạn trước điệp khúc ấy.」

「À, đoạn 『Giết anh rồi, em cũng chết theo』 ấy hả?」

「Đúng đúng! Đoạn đó giai điệu nghe ngầu cực, mà lại có cảm giác buồn buồn sao ấy... Nè, Hiroyuki cũng thấy thế đúng không?」

「...Lời bài hát đáng sợ quá nên tớ chẳng cảm thụ được mấy.」

Thật sự đấy. Mấy bài hát của cô Otori Chikako này, cơ bản toàn là tình yêu bi thảm hay sao ấy... Kiểu như 『Bị bắt cá hai tay, ghen tuông quá』 hay 『Bạn trai ngoại tình quá đáng』 rồi thì 『Hắn ta bảo yêu mình thế mà! Kiện chết hắn đi!』, toàn mấy bài như thế thôi. Bảo là người từng trải, nhưng chắc không phải khổ vì đàn ông đâu nhỉ? Cái đó nghe giống bài hát của mấy cô nàng nổi điên hơn là nỗi bi ai của thiếu nữ. À không, tôi không có ý ám chỉ ai đâu nhé, nói trước cho chắc.

「Vậy hả? Nhưng mà, cũng đến giờ rồi, mình kết thúc karaoke ở đây nhé? Đi chơi trò tiếp theo đi~」

「...Ừm.」

Kiryu thoáng xụ mặt xuống. Cái cô này, một tiếng rưỡi thì hát một mình hết một nửa rồi mà vẫn chưa đã sao! Trong lúc tôi đang nhìn Kiryu với vẻ kinh ngạc, Tomomi nhìn Kiryu bằng ánh mắt dịu dàng và nói.

「Ra vậy. Cậu thích đến thế cơ à... Vậy thì! Lần sau mình lại đến nhé, Kiryu-san. Đâu phải chỉ có mỗi hôm nay chúng mình mới đi chơi với nhau đâu!」

「...Đúng vậy. Nếu lần sau lại được rủ thì tôi vui lắm.」

「Ừ! Lần tới tớ cũng sẽ luyện tập Enka! Phải rồi! Mizukawa Kiyohiko thì sao?」

「...Hưm. Không tệ. Bài hát của ông ấy... rất gợi cảm.」

「Đúng không nào~! Vậy hẹn lần sau lại đi nhé!」

Thấy Tomomi cười tươi rói, Kiryu cũng mỉm cười rồi quay sang nhìn tôi.

「...Lần sau chỉ đi karaoke thôi cũng được nhỉ. Ở đây có gói mười tiếng đúng không?」

...Tha cho tôi đi, mười tiếng thì chịu.

◆◇◆

「Phù~! Chơi đã đời luôn!!」

Lúc chúng tôi rời khỏi Around One thì mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Ba tiếng từ chín rưỡi sáng, giờ là mười hai rưỡi. Bụng cũng bắt đầu đói rồi.

「Cơ mà... Kiryu siêu thật đấy.」

「Đúng ha. Kiryu-san cái gì cũng chơi được nhỉ?」

「Vậy sao?」

「Ừ. Cái trò ném bóng trúng hồng tâm ấy, cậu ném trúng tám tấm còn gì? Phi tiêu cũng toàn trúng giữa, bi-a cũng đỉnh nữa.」

Thật sự. Tôi biết cô ấy vốn đa tài―― hay đúng hơn là người nỗ lực, nhưng chơi trò nào cũng đạt điểm cao dễ dàng thế này thì đáng nể thật. Tôi không ghen tị đâu, chỉ thuần túy thấy 『Siêu quá』 thôi.

「...Cha tôi muốn có con trai nên từ bé đã hay chơi bắt bóng với tôi. Còn phi tiêu với bi-a thì... ở nhà có sẵn. Cả bàn bi-a lẫn phi tiêu.」

「...Nhà cậu có bàn bi-a với phi tiêu á?」

「Nghe bảo hồi trẻ cha tôi mê mấy quán bar có bàn bi-a lắm. Nên ông ấy mua cả bộ về. Có điều, ở nhà thì chúng phủ bụi hết rồi.」

「...Đúng là tiểu thư nhà giàu.」

「Ông ấy năn nỉ mẹ tôi là 『Đây là món xa xỉ duy nhất của anh』 để mua đấy. Ông ấy còn cẩn thận xây hẳn một phòng riêng cho phi tiêu và bi-a giống hệt quán bar... Nhưng mà hình như cha tôi không phải thích chơi mấy trò đó, mà chỉ thích cái không khí quán bar thôi... Giờ cái phòng đó thành nhà kho rồi.」

Nói rồi Kiryu nhún vai. Nhưng mà tôi cũng hiểu cảm giác đó. Giống như chơi game vậy, chơi ngoài tiệm thì thấy vui cực, nhưng mua về nhà rồi thì lại chẳng chơi mấy. Chắc là do không khí nữa. Không biết đúng không.

「Vì thế nên mấy trò hôm nay tôi chỉ là có chút kinh nghiệm thôi. Không phải cái gì cũng làm được đâu. Như cái xe máy bỏ túi ấy? Hình như gọi là Pocket Bike thì phải. Cái xe máy nhỏ xíu đó, chắc chắn tôi không lái được đâu.」

「...Thế á?」

...Cảm giác cô ấy hoàn toàn có thể lái được ấy chứ. Mà cho dù không lái được thì nếu thích, cô nàng này cũng sẽ tiến bộ vèo vèo cho xem. Tính cô ấy vốn thích tìm tòi mà.

「Đúng vậy. Quan trọng hơn là... Suzuki-san? Giờ mình làm gì tiếp?」

Kiryu quay sang hỏi Tomomi. Tomomi khoanh tay suy nghĩ một chút.

「Hưm... Làm gì nhỉ? Chưa ăn trưa, hay là mình đi ăn ở đâu đó rồi sau đó lượn lờ ngắm đồ ở trung tâm mua sắm gần nhà ga nhé! Tớ định thế... Kiryu-san có muốn ăn gì không? Kiểu như tiệc món Pháp đầy đủ các món chẳng hạn?」

「Buổi trưa ai lại ăn mấy thứ đó. Tôi không đặc biệt muốn ăn gì cả...」

Vừa lẩm bẩm, Kiryu vừa nhìn về phía Tomomi.

「...Mà này, Suzuki-san? Cả lúc ở Around One cũng thế, cậu không cần phải quá để ý đến tôi đâu? Cứ ăn món Suzuki-san muốn ăn đi? Cậu thích món gì?」

「Hả. Nhưng mà? Hôm nay tớ ép cậu đi chơi cùng, nên tớ nghĩ chiều theo ý Kiryu-san thì tốt hơn chứ... Với lại, đồ tớ ăn toàn là đồ ăn nhanh thôi? Có hợp khẩu vị Kiryu-san không đấy?」

「Cơ bản thì tôi nghĩ mình ăn gì cũng thấy ngon thôi. Đồ ăn nhanh tôi chưa ăn bao giờ, nhưng không có cảm giác ghét bỏ gì đâu.」

「...Thì món cô nấu cũng chẳng khác gì đồ ăn nhanh mà.」

Không hẳn là nhiều calo, nhưng mà... gọi là đồ ăn nhanh hay thức ăn chế biến sẵn nhỉ... Cơ bản cô nàng này toàn nướng lên là xong mà.

「Higashikujo-kun, im đi! Chuyện đó để sau... Suzuki-san, tấm lòng của cậu tôi xin nhận. Nhưng mà... cậu cứ khách sáo thế, tôi lại lo lần sau cậu không rủ tôi nữa đấy?」

Kiryu nháy mắt tinh nghịch nói. Tomomi ngẩn người ra một lúc, rồi bật cười khúc khích và giơ ngón tay cái lên.

「...Đúng ha! Vậy thì, Kiryu-san! Đi WakuDo nhé?」

「...WakuDo?」

「...Hả? Cậu không biết WakuDo sao?」

「À, ừ. Xin lỗi. Tôi kiến thức hạn hẹp nên không biết... Ở đâu vậy?」

Kiryu nhìn chúng tôi với vẻ mặt ngơ ngác. Mà, không biết đồ ăn nhanh thì chắc cũng không biết quán đó đâu.

「...Là quán hamburger đấy. Tên là Wakuwaku Donut. Gọi tắt là 『WakuDo』.」

「...Tên là Donut mà lại bán hamburger sao?」

「Đúng thế. Nhân tiện thì ở đó không bán loại donut nào cả.」

「...Cái gì kỳ vậy.」

「Tiện thể nói luôn, khẩu hiệu là 『Không thua gã hề kỳ quặc đâu』.」

「...Tôi đại khái hiểu họ đang ám chỉ ai rồi. Phong cách gây chiến toàn diện nhỉ?」

「Chắc chắn là không phải đâu.」

Chỉ là quán hamburger ở thị trấn nhỏ thôi mà. Chắc chỉ muốn gây ấn tượng thôi.

「Thôi nào, Kiryu-san. Cứ đi ăn thử xem sao? Ngon lắm đấy!」

「...Vậy sao?」

「Thì là đồ ăn nhanh nên vị cũng chỉ đến thế thôi. Không phải cao lương mỹ vị gì đâu. Nhưng ít nhất tôi nghĩ nó cũng khá hơn món cô nấu một chút.」

「...Tôi đang để bụng đấy, đừng có nói nữa.」

「Cứ coi như là kỳ vọng vào tương lai đi.」

「Hứ. Nhưng mà... nếu thế thì cũng chẳng đáng kỳ vọng lắm nhỉ? Khá hơn món tôi nấu một chút. Tức là cũng thường thôi chứ gì?」

Thấy Kiryu phồng má giận dỗi, tôi cười khổ xin lỗi 『Lỗi tôi, lỗi tôi』. Nào, giờ đến WakuDo để cô ấy thay đổi nhận thức thôi, tôi vừa nghĩ thế thì.

「Ủa? Hình như là... anh Hiroyuki và chị Tomomi?」

Một giọng nói vang lên từ phía sau. Quay lại nhìn, tôi thấy một gã to con đang đứng đó. Gã to con cao hơn mét tám, đang nhìn về phía chúng tôi. Vừa chạm mắt với tôi, khuôn mặt gã bỗng tươi rói như hoa nở.

「Đúng rồi! Lâu quá không gặp, anh Hiroyuki! Chị Tomomi... và... ờm... xin chào người đẹp!」

Gã to con cười toe toét thân thiện vẫy tay với chúng tôi. Thằng nào đây? Tôi vừa định nghiêng đầu thắc mắc thì.

「...Hả? Ơ? Chẳng lẽ là... Hideaki?」

Tiếng Tomomi vang lên bên cạnh. Hideaki? Hideaki là...

「...Chẳng lẽ là thằng Hideaki 『đó』 hả?」

「...Ừ. Chắc là vậy.」

「Mọi người làm gì ở đây thế! A, em vẫn chưa ăn trưa! Hay là mình ăn cùng nhau đi? Cả... chị gái xinh đẹp kia nữa!」

Tôi nhìn kỹ lại gã to con đang tiến lại gần.

「...Hả? Thật á? Là Hideaki thật á?」

「Này, anh nói thế hơi quá đáng đấy anh Hiroyuki! Hideaki đây mà! Đàn em của anh Hiroyuki, Furukawa Hideaki đây mà!」

Nói rồi... đứa đàn em dễ thương của tôi, Furukawa Hideaki hay còn gọi là 『Hideaki』, xụ vai xuống. Hả? Thật sao?

「Ây dà, lâu lắm mới gặp! Hai anh chị vẫn khỏe chứ ạ! Thế nào? Có đi ăn cùng được không ạ? Mọi người định đi đâu thế?」

「À, định đi WakuDo... Ờ thì...」

Tôi liếc nhìn Kiryu. Kiryu có vẻ hơi bối rối, nhưng khi thấy ánh mắt của tôi, cô ấy khẽ gật đầu.

「...Tomomi thì... chắc là ổn rồi.」

「Ừ, tớ thì không sao... Kiryu-san có phiền không?」

「Ừm. Cậu ta bảo là đàn em của Higashikujo-kun, chắc là thân thiết lắm nhỉ?」

「...Cũng tàm tạm.」

「Vậy thì tôi không sao.」

「Thế thì tốt quá! Cảm ơn mọi người ạ!! Ái chà! Lâu lắm mới được nói chuyện với hai anh chị!! Em vui lắm luôn!!」

Thế là ba người chúng tôi, tôi, Tomomi và Kiryu, bị Hideaki kéo đến WakuDo. Đang giờ trưa nên quán khá đông, nhưng may mắn cũng kiếm được bàn bốn người. Tomomi và Hideaki ngồi một bên, tôi và Kiryu ngồi một bên. Sau khi Hideaki và Kiryu giới thiệu sơ qua, Hideaki mở lời.

「Nhưng mà lâu thật đấy ạ! Lần cuối gặp là... à, mà thôi kệ đi! Chắc cũng hai, ba năm rồi nhỉ?」

「...Hideaki, đừng vừa ăn vừa nói. Dính sốt trên miệng kìa, lau đi.」

「A, xin lỗi anh!」

Nói rồi Hideaki lau miệng cười hề hề.

「Cơ mà... Hideaki, em cao lên đấy à?」

Nghe Tomomi nói, Hideaki có vẻ sướng rơn, lại cười tủm tỉm rồi nói. Đã bảo đừng vừa ăn vừa nói mà!

「Giờ em cao một mét tám bảy rồi ạ! Anh Hiroyuki thì... a... ờm...」

「...Đừng có để ý từng tí thế. Tao không quan tâm đâu.」

「...Thế ạ? Ờ thì, từ lúc anh Hiroyuki... 『tốt nghiệp』 bóng rổ, em cũng cao lên kha khá. Sau khi hai anh chị tốt nghiệp cấp hai thì em vọt lên hơn hai mươi phân luôn! Lúc ngủ xương cốt cứ kêu 『rắc rắc』 ấy! Hồi đó em tưởng mình bị bệnh nan y gì cơ!」

Nói rồi Hideaki ngoạm một miếng WakuDo Burger (chỉ là hamburger thường).

Hideaki là đàn em kém tôi một tuổi, gia nhập đội bóng rổ mini của chúng tôi hồi lớp một. Nghe đâu vốn dĩ sức khỏe yếu nên bị bố mẹ ép vào đội, thành ra hay trốn tập.

Với tôi thì cũng giống như Mizuho, nó là đứa đàn em đầu tiên, lại là đàn em cùng giới đầu tiên nữa. Thấy nó dễ thương không chịu được nên tôi hay lôi nó đi tập cùng. Tomomi cũng là con một nên cưng chiều thằng 『em trai』 này như mèo cưng vậy. Từ lúc tập cùng bọn tôi, Hideaki tiến bộ vùn vụt. Nhà nó hơi xa nên không hay đến nhà tôi chơi như ba đứa kia và Akane... nhưng lên cấp hai, phạm vi hoạt động rộng hơn, dù khác trường nhưng cho đến khi tôi bỏ bóng rổ, năm đứa tôi gồm tôi, Hideaki, Tomomi, Mizuho và Akane vẫn hay tụ tập luyện tập cùng nhau. Ryoko á? Cậu ấy lo phần hậu cần cho bọn tôi tập luyện.

「Giờ mày học trường nào?」

「Seijo ạ! Em mới được vào danh sách dự bị rồi đấy!」

Hideaki nói tỉnh bơ. Này này, vào danh sách dự bị của Seijo ngay từ năm nhất á? Ghê thật.

Học viện Seijo mà Hideaki đang theo học là ngôi trường từng xưng bá vô địch khoảng mười năm trước. Giờ thì Học viện Shonan mạnh hơn, nhưng Seijo vẫn là một 『Cựu vương』, khách quen của vòng bán kết các giải đấu.

「Từ lúc anh Hiroyuki 『tốt nghiệp』 bóng rổ, em đã tập luyện điên cuồng! Thế rồi huấn luyện viên Seijo nhặt em về... và giờ em ở đây!」

Hideaki vào danh sách dự bị của Seijo... hử. Ngày xưa nó còn thấp hơn tôi, ít nhất không phải gã thô lỗ thế này mà là một đứa dễ thương... Thời gian tàn nhẫn thật.

「Vị trí nào? Vẫn là hậu vệ à?」

「À... nhiều vị trí lắm anh. Hậu vệ thì em chơi từ tiểu học nên vẫn là sở trường, nhưng như em nói đấy, từ năm hai cấp hai em cao vọt lên mà? Nên tùy tình huống trận đấu mà em chơi nhiều vị trí khác nhau. Từ tiền đạo đến trung phong, em cân tất. Mà, tất nhiên chơi trung phong thì em vẫn còn yếu thế khi tranh chấp...」

「...Ghê thật.」

Mọi người hay nghĩ bóng rổ không quan trọng vị trí như bóng đá hay bóng chày, nhưng tất nhiên không phải vậy. Yêu cầu đối với hậu vệ và tiền đạo đương nhiên khác nhau, còn giữa hậu vệ và trung phong thì nói vai trò hoàn toàn khác biệt cũng không ngoa.

「Thế thì mày... vất vả lắm nhỉ?」

「Cũng không hẳn ạ? Thì lúc đầu em cũng nghĩ 『Muốn làm hậu vệ cơ!』... Nhưng mà anh xem, giờ em được ra sân ở nhiều vị trí, coi như là hời rồi!」

Thấy Hideaki nói chuyện lạc quan như vậy, tôi thầm thán phục trong lòng.

「Ném ba điểm thì sao? Vẫn tập chứ?」

「Đương nhiên rồi ạ! Em chưa bao giờ quên lời dạy của anh Hiroyuki đâu!」

「Lời dạy?」

「『Nghe này, Hideaki. Con đường sống của mấy đứa lùn như bọn mình là ném rổ từ xa. Bên trong có mấy gã cao kều rồi. Nếu bọn mình ném trượt, chắc chắn bọn họ sẽ bắt bóng bật bảng cho. Nhưng mà này? Chính vì thế bọn mình phải ném với tâm thế không để bọn họ phải làm việc đó. Hãy để bọn họ được thảnh thơi chút đi』. Anh đã nói thế mà.」

「...Tao có nói mấy câu hay ho thế á?」

Sao nghe xấu hổ thế nhỉ. Thấy tôi như vậy, Hideaki cười toe toét gật đầu.

「Nhưng mà chơi trung phong mới hiểu anh ạ. Nhảy lên bắt bóng bật bảng là phải va chạm, tốn sức lắm chứ. Em không có ý trách móc gì nếu ném trượt đâu, nhưng nghĩ đến việc hậu vệ ném rổ với tâm thế 『để trung phong đỡ vất vả』 thì thấy vui lắm. Kiểu như nhất định mình phải bắt được bóng cho họ ấy.」

「...Cũng phải.」

「Mà, nhờ giữ lời dạy đó của anh Hiroyuki nên đến giờ em vẫn không bỏ tập ném ba điểm. Giờ thì không gọi là lùn nữa rồi... nhưng mà trung phong ném được từ xa thì chẳng phải là mạnh nhất sao?」

「Mạnh nhất hay không thì chưa biết... nhưng chắc chắn là một mối đe dọa.」

Tất nhiên không phải trung phong nào cũng ném tệ, nhưng thực tế là ít trung phong ném từ ngoài vòng cung. Phản công khi ném trượt thì đáng sợ thật, nhưng trong thế trận giằng co mà có một người như Hideaki thì sẽ tạo ra sự khác biệt lớn.

「...Xin lỗi, chị hỏi chút được không, Furukawa-kun?」

Kiryu đang ngồi cạnh tôi, nhồm nhoàm gặm cái Double Cheese WakuDo như con sóc, rụt rè giơ tay lên.

「À... Chị Kiryu đúng không ạ? Được chứ ạ?」

「Cảm ơn. Chuyện là... nghe câu chuyện vừa rồi, có vẻ Furukawa-kun rất tôn trọng Higashikujo-kun nhỉ...」

「Đúng thế ạ! Ngoài việc là đàn anh ra thì em rất tôn trọng anh Hiroyuki!」

「...Thôi đi, ngại chết đi được.」

「Sự thật mà anh! Anh Hiroyuki tôn trọng anh Seiji, nhưng em thì dứt khoát thuộc 『phe Hiroyuki』!」

「Seiji-san... là anh trai của Kawakita-san nhỉ?」

「Ủa? Chị cũng biết Mizuho ạ? Đúng rồi ạ! Anh Seiji thì tất nhiên là siêu rồi... nhưng cách biệt tuổi tác, vị trí cũng khác. Em được anh ấy cưng chiều vì là bạn của Mizuho thôi.」

「Nhưng mà, Higashikujo-kun thì... nói sao nhỉ? Chẳng phải là rất 『nghiêm khắc』 sao?」

Kiryu lựa lời nói. Chắc cô ấy đang nhớ lại câu chuyện 『tại sao tôi bỏ bóng rổ』 mà tôi từng kể. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt ái ngại... nhưng vẫn pha chút tò mò và tội lỗi. Đừng bận tâm. Tôi cũng hiểu cảm giác tò mò đó mà.

「...Hả?」

Trước câu hỏi của Kiryu, Hideaki thốt lên một tiếng ngớ ngẩn. Nghe giọng Hideaki, Kiryu khẽ nhíu mày vẻ khó hiểu.

「...Không phải sao?」

「Không... Anh Hiroyuki mà nghiêm khắc á?」

Nói rồi.

「Anh Hiroyuki hiền khô luôn ấy chứ? Em chưa bị anh ấy mắng bao giờ.」

Nghe Hideaki nói, Kiryu há hốc mồm nhìn cậu ta như thể vừa nghe chuyện hoang đường. Thấy vậy, Hideaki bối rối quay sang nhìn tôi.

「Ờm... Sao thế ạ? Sao em lại bị nhìn như thế này?」

「...Tao kể cho Kiryu nghe lý do tao bỏ bóng rổ rồi.」

「...Ra là vậy. Thế nên...」

Hiểu ra vấn đề, Hideaki gật đầu một cái. Rồi cậu ta quay sang nhìn Kiryu.

「Chị Kiryu, chắc là anh Hiroyuki đã kể kiểu như 『toàn nói lời cay nghiệt』 hay 『bắt tập luyện khắc nghiệt』 đúng không ạ?」

「À, ừ. Đúng vậy. Ít nhất thì không thể tưởng tượng ra là 『hiền lành』 được.」

「...Haizz. Biết ngay mà. Anh Hiroyuki kiệm lời quá đấy ạ.」

Hideaki nhìn tôi với ánh mắt trách móc. Không, nhưng mà?

「...Tao huấn luyện nghiêm khắc thật mà? Bọn mày cũng biết còn gì.」

「...」

「...」

「...Thì đúng. Nhìn Hiroyuki huấn luyện tớ còn thấy nổi da gà mà.」

「...Đúng thật ạ. Hồi đó tập cùng anh, thú thật em tưởng mình sắp nôn ra đến nơi.」

「Hideaki, đang ăn đấy.」

「Em xin lỗi.」

「Nhưng mà... đại khái là như thế.」

「Như thế là như thế nào!?」

Kiryu hét lên như thể hoàn toàn không hiểu gì cả. Hideaki cười khổ nhìn Kiryu rồi tiếp lời.

「À, xin lỗi chị Kiryu. Khó hiểu quá nhỉ? Nhưng mà... nói sao nhỉ. Anh Hiroyuki đúng là nghiêm khắc như trung sĩ quỷ trong lúc tập luyện, nhưng vào trận đấu thì hoàn toàn không nghiêm khắc chút nào. À, nói không nghiêm khắc thì hơi sai... Tất nhiên chơi hời hợt thì sẽ bị mắng rồi? Cái đó là đương nhiên. Ý em không phải thế... nói sao nhỉ? Anh Hiroyuki không bao giờ mắng khi bọn em mắc lỗi trong trận đấu.」

「...Thật sao?」

Kiryu quay sang nhìn tôi. Thì... cũng đúng.

「...Đã chơi hết mình thì kiểu gì chẳng có lúc mắc lỗi. Mấy cái đó cần gì phải mắng mỏ từng tí một.」

Dù có mắc lỗi khi đã chơi hết mình, thì đó là 『lỗi tốt』. Muốn thắng thì ai chẳng muốn, nhưng nếu chơi không hối tiếc mà vẫn thua thì tôi cũng chẳng bận tâm, và quan trọng hơn.

「...Đã luyện tập chăm chỉ, đã cố gắng hết sức, vào trận cũng chạy trối chết, ném rổ cũng ném hết mình, chạy chỗ cũng chạy rồi... mà vẫn mắc lỗi. Người thấy cay cú nhất chính là bản thân người đó chứ ai. Thế thì làm sao mà mắng được.」

「...」

「...Gì thế?」

Kiryu nhìn tôi ngẩn ngơ. Tôi gọi thì cô ấy mới giật mình mở miệng.

「Không... xin lỗi. Nói sao nhỉ... Tại nghe cậu bảo 『muốn thắng』... nên tôi cứ tưởng tượng.」

「...Thì đúng là thế.」

Nhưng mà? Chính tôi dù tập luyện chăm chỉ đến đâu, vào trận cũng có lúc mắc lỗi mà. Những lúc như thế, thay vì bị chửi 『Mày làm cái quái gì thế!』, thì được nghe câu 『Không sao! Cố lên lần sau』 chắc chắn sẽ vui hơn nhiều.

「...Đúng thế đấy ạ~. Anh Hiroyuki dù thấy lỗi cũng sẽ bảo 『Ok, ok! Dám thử thách là tốt! Lần sau ghi điểm nhé!』. Hồi đầu em mới ra sân, toàn mắc lỗi... trận đó thua, em nản đến mức định bỏ bóng rổ luôn, thế mà anh Hiroyuki chẳng trách mắng câu nào.」

「...Tao biết mày tập luyện chăm chỉ mà. Mày theo được bài tập của tao, tao biết mày cố gắng thế nào. Thế thì tao trách làm gì?」

「Thấy chưa? Anh Hiroyuki là người như thế đấy ạ.」

Hideaki cười khổ nói rồi nhìn sang Kiryu.

「Thế nên chơi bóng rổ với anh Hiroyuki vui cực kỳ luôn. Nhỉ, chị Tomomi?」

「Đúng ha~. Hiroyuki lúc chơi bóng rổ cứ như cá gặp nước ấy... Dù trận đấu có lệch trình đến đâu cậu ấy vẫn chơi rất vui vẻ.」

「Đúng không ạ? Trong tình thế ai cũng muốn bỏ cuộc thì anh ấy vẫn lao vào... chạy bán sống bán chết hơn bất cứ ai, phòng thủ quyết liệt hơn bất cứ ai, ném rổ nhiệt tình hơn bất cứ ai... Rồi khi ghi điểm thì anh ấy sẽ nói. Với nụ cười cực kỳ tươi.」

「「『Vẫn chưa xong đâu! Trận đấu giờ mới bắt đầu!』」」

「Nụ cười đó ngầu bá cháy luôn!」

「Chuẩn luôn~. Nụ cười đó hơi bị phạm quy đấy. Cậu ấy cười y như trẻ con vậy.」

「Lúc chưa ném vào thì mặt nghiêm trọng, ném vào rồi thì mặt như đứa trẻ vừa bày trò nghịch ngợm thành công ấy. Gì nhỉ? Gap moe à?」

「Đúng đúng! Hồi cấp hai cái đó nổi tiếng lắm luôn.」

「...Làm ơn, thôi đi.」

...Cái gì thế này? Xấu hổ chết mất! Khen cho chết à? Định khen cho tôi chết à!!

「...Gì vậy chứ.」

「Kiryu?」

「...Gian xảo. Tôi cũng muốn nhìn thử một chút.」

Kiryu làm mặt dỗi, nhón tay túm lấy tay áo tôi, phồng má vẻ không vui. Bảo là gian xảo thì tôi cũng...

「...Chuyện ngày xưa rồi mà.」

「...Đúng vậy. Xin lỗi vì tôi đòi hỏi vô lý. Nhưng mà...」

Có được nói cái này không nhỉ? Kiryu nghiêng đầu tự hỏi, tôi gật đầu ra hiệu.

「...Cậu từng bảo 『ghét thua cuộc』 đúng không? Thể thao... hoạt động câu lạc bộ là phải thắng mới có ý nghĩa.」

「Tôi có nói. Giờ tôi vẫn nghĩ thế. Thi đấu là phải thắng. Nhưng mà? Thắng thua là chuyện thường tình mà? Có tập luyện chăm chỉ đến đâu thì thua vẫn hoàn thua thôi. Đối thủ cũng tập luyện bán sống bán chết để thắng mà. Nhưng vì thế mà trách móc đồng đội mắc lỗi thì tôi thấy không ổn.」

Thú thật, nếu tập hời hợt mà mắc lỗi thì tôi cũng cáu đấy? Nhưng biết họ đã cố gắng hết sức rồi thì mắc lỗi cũng đành chịu thôi, chứ biết làm sao. Có phải thánh thần đâu.

「Hơn nữa, nếu tập luyện hết mình mà thua, cảm thấy 『cay cú』 thì lần sau sẽ giỏi hơn thôi. Nên tôi không có sở thích càm ràm vì một lỗi hay một trận thua. Vốn dĩ, mắc lỗi mà bị mắng thì vào trận sẽ bị co rúm lại, làm sao mà chơi hay được. Cứ chăm chăm chơi an toàn thì cũng chẳng đi đến đâu.」

「Kể cả thắng?」

「Thế còn tệ hơn. Vì như thế nghĩa là không dám chơi táo bạo mà vẫn thành công đúng không? Thế thì lần sau cũng sẽ co rúm―― rồi chơi 『hời hợt』 cho xem. Thế thì hết đường phát triển.」

Thà đừng có trải nghiệm thành công kiểu nửa vời còn hơn. Cứ chơi hết mình đến mức nghĩ rằng mắc lỗi cũng không sao, thế là được. Như thế mới thành kinh nghiệm được.

「Mà... thế nên lúc nghe tin anh Hiroyuki bỏ bóng rổ, em sốc lắm... Nghe tin từ Mizuho với chị Akane, em tức điên lên được.」

「...Xin lỗi nhé. Làm mày khó chịu.」

「? ...A! A, a! Không phải ạ! Không phải em giận anh Hiroyuki... Em giận mấy đồng đội của anh Hiroyuki, được chơi bóng rổ trong môi trường hạnh phúc thế mà còn lải nhải phàn nàn! Mấy anh chị khóa trên trường em cũng kêu ca suốt! 『Nếu không cần Hiroyuki thì đưa đây cho bọn tao! Hiroyuki chuyển trường sang đây thì tốt biết mấy!』 ấy ạ!」

「Nói linh tinh.」

Bạn bè cùng khóa đội bóng rổ mini hồi tiểu học của tôi hầu hết đều học cùng trường cấp hai với Hideaki, nên họ biết rõ tôi. Nghe họ nói vậy tôi cũng thấy vui thật lòng.

「Mà, tao cũng có cái sai. Bài tập đúng là nặng thật mà.」

「Tập để thắng mà lị? Có tư cách gì mà phàn nàn chứ?」

「...Cái thằng đầu đất này.」

Về khoản đầu đất thì tôi cũng chẳng có tư cách nói ai... Mà, là do khác biệt về tư tưởng thôi. Người muốn chơi cho vui và người muốn thắng. Không nhận ra sự khác biệt đó là lỗi lớn nhất của tôi.

「Mà chuyện quá khứ nói cũng chẳng giải quyết được gì... Anh Hiroyuki cũng không đến họp mặt cựu thành viên đội bóng rổ mini đúng không? Mấy anh chị buồn lắm đấy ạ?」

「Hầu hết mọi người vẫn đang chơi bóng rổ đúng không? Tao vác mặt đến đấy làm gì.」

「Mọi người có để ý đâu...」

「Chính tao mới là người để ý.」

「Chị Tomomi cũng chẳng chịu đến...」

「Chị bận mà~. Tình hình thế nào thì nghe Mizuho với Akane kể là được rồi~」

「...Haizz. Nói chung là tiếc lắm ạ~. A, nhưng mà! Em nghe Mizuho kể rồi! Anh Hiroyuki thi thoảng vẫn chơi bóng rổ với Mizuho đúng không? Mizuho khoe khoang như con ngốc ấy! Gian xảo thật!」

「Gian xảo gì chứ. À... gọi là bóng rổ nhưng toàn chơi như nghịch thôi mà?」

「Thế cũng được! Lần sau anh chơi với em đi! Solo 1-1 đi anh!」

「...Với thành viên dự bị của Seijo á? Bắt nạt kiểu gì đấy?」

Chỉ thấy tương lai bị hành ra bã thôi. Hừ... thằng này, chắc nó vẫn ghim vụ hồi tiểu học bị tôi hành cho ra bã đây mà!?

「Em nghĩ giờ em thắng được anh Hiroyuki rồi đấy~. Hồi tiểu học em chưa thắng lần nào.」

「...Kiểu trả thù gì thế này. Thôi được, nếu chơi vui vẻ thì tao chiều. Hôm nào liên lạc đi. Mizuho... Tomomi cũng đi chứ?」

「À... nói với Mizuho thì nó lại bảo 『Đừng có phá đám tuần trăng mật của tao với tiền bối! Hideaki, đi chết đi!』 mất...」

「...Thế thì lén rủ đi.」

Nghe tôi nói, Hideaki cười sung sướng.

「――Vâng! Nhờ cả vào anh đấy, anh Hiroyuki!」

◆◇◆

Chia tay Hideaki với câu 『Hôm nay cảm ơn anh chị ạ! Em sẽ rủ anh sau!』 và Tomomi với câu 『Muốn chơi thêm tí nữa nhưng hôm nay đòi hỏi hơi quá rồi! Lần sau chơi tiếp nhé, Kiryu-san!』, tôi và Kiryu lên tàu điện về nhà.

「...Cơ mà.」

「Hửm?」

Tiếc là chỉ còn một ghế trống, tôi để Kiryu ngồi còn mình nắm tay vịn đứng. Kiryu ngước nhìn tôi và mở lời.

「...Ghê thật đấy, cái cậu... Furukawa-kun ấy.」

「Hideaki á?」

「...Cậu ta thích cậu quá mức rồi đấy?」

「...Thì nó cũng quấn tôi mà.」

Chuyện đáng mừng.

「Với lại... hôm nay nghe được chuyện ngày xưa của cậu, cũng thu hoạch được kha khá đấy. Hồi cấp hai cậu ngầu lắm hả?」

「Tôi không nghĩ thế đâu... Chẳng được ai thích cả.」

Ít nhất thì chưa từng được ai tỏ tình.

「...Mà, xung quanh có Suzuki-san với Kamo-san thì chắc là thế thật. Là tôi thì chắc cũng e ngại thôi.」

「...Vậy sao?」

「Đương nhiên rồi. Thắng được hai người đó khó như lên trời ấy. Chắc là về nhiều mặt.」

「Nhan sắc với thành tích học tập á?」

「Cái đó cũng có... nhưng chắc là do sự thân thiết nhỉ?」

「Ra vậy. Chết tiệt, thời thanh xuân của tôi đen tối là do hai người đó à!」

「Phù phù phù. Cậu đâu có nghĩ thế.」

...Thì đúng vậy. Tuy không có mấy tình tiết như phim hài lãng mạn thanh xuân, nhưng tôi đã sống rất vui vẻ. Không có gì hối tiếc hay oán hận cả.

「Cơ mà... Aaa. Hơi tiếc nhỉ. Tôi cũng muốn nhìn thấy dáng vẻ ngầu lòi của Higashikujo-kun~」

「...Thế á? Là tôi đấy?」

Không có gì thú vị đâu, thật đấy. Vốn dĩ bản mặt đã thế này rồi, có ngầu lên chút thì cũng chỉ đến thế thôi...

「...Cậu hay tự đánh giá thấp bản thân, nhưng tôi không nghĩ thế đâu? Nghe chuyện của Furukawa-kun lúc nãy thì cậu được mọi người yêu mến lắm mà?」

「Yêu mến hay không thì chưa biết... nhưng chắc là tôi khá thân với đám trong đội bóng rổ mini.」

====================

「Chắc chắn là do tính cách của anh đấy, phải không? Nghe chuyện lúc nãy xong em cũng nghĩ vậy mà. Anh luôn nỗ lực, cố gắng hết mình, không đổ lỗi cho thất bại của người khác, mà trái lại còn có năng lực dẫn dắt mọi người nữa.」

「...Cô nói quá rồi đấy.」

「Không đâu. Cá nhân em nghĩ nếu là cấp trên thì anh thuộc kiểu tuyệt vời nhất đấy.」

「Đã bảo là khen quá lời rồi mà.」

「Còn nữa... làm giáo viên cũng được đấy chứ nhỉ. Được đấy chứ, thầy giáo. Em gọi anh là 『Higashikujo-sensei』 nhé?」

「...Kiểu chơi gì đấy hả.」

Về cơ bản, nghề giáo viên chắc chắn không hợp với tôi đâu.

「Vậy thì, anh trai?」

「Mà, tôi có em gái ruột rồi...」

Con bé đó toàn coi thường tôi thôi.

「Dù sao thì... nghe chuyện lúc nãy xong, em cảm thấy tự hào một chút đấy.」

ằng hôn thê của em là một người tuyệt vời đến thế này cơ mà.

「...Đến mức muốn khoe với mọi người luôn.」

Kiryu nói vậy và cười có vẻ rất vui, rất hạnh phúc. Khuôn mặt ấy thực sự xinh đẹp, đáng yêu đến mức khiến tôi xấu hổ phải quay mặt đi.

「...Vậy thì cảm ơn nhé. Mà, chuyện đó để sau đi. Nhìn kìa, tới ga rồi? Xuống thôi.」

「A, chờ đã... Vâng. Vậy chúng ta đi nào.」

Chúng tôi cùng nhau xuống tàu và đi về phía cửa soát vé. Bước qua cửa soát vé, hiện ra trước mắt là thị trấn quen thuộc của chúng tôi, Niitsu.

「...Cảm giác hai ngày cuối tuần này chúng ta đi chơi hơi bị nhiều nhỉ?」

「Đúng vậy. Nhưng em nghĩ là khá trọn vẹn đấy chứ.」

「Cũng đúng. Vậy thì, về thôi nhỉ.」

Chúng tôi hướng về nhà tôi, nơi không quá xa nhà ga. Đang đi thì Kiryu dừng bước.

「Sao thế?」

「Không... nhắc mới nhớ, hình như nguyên liệu nấu ăn sắp hết rồi thì phải~」

「Vậy hả?」

「Vâng. Thịt thì trong ngăn đá vẫn còn... nhưng rau củ thì hết rồi.」

「Mua đồ rồi về nhé?」

「Được đấy... Giờ mới ba giờ chiều, hôm nay em sẽ nấu! Hiếm khi hôm qua được Ryoko chỉ dạy... em sẽ làm món thịt hầm khoai tây thật ngon cho anh xem!」

Hừm! Kiryu xắn tay áo lên và tuyên bố hùng hồn như vậy.

Khoan đã, Kiryu-san? Cái đó là...

「...Cái món mà ngày mai sẽ biến thành cà ri ấy hả?」

「...Thì đó. Em chỉ biết mỗi biến thể đó thôi. Không được sao?」

「Không phải là không được nhưng mà... có lẽ không nên trổ tài trước mặt người đã cùng nghe hướng dẫn như tôi chứ.」

Nghe tôi nói vậy, cô ấy nhún vai cười khổ.

「Mà, đúng là vậy thật... nhưng có được không?」

「Được không là... cái gì?」

「Thì kiến thức nấu ăn hiện tại của em chỉ toàn là những thứ được Ryoko dạy thôi mà?」

「Không, cô nói cái gì vậy. Cô có món tủ, là bảo kiếm gia truyền 『Nướng』 còn gì.」

「Anh chế giễu em... Đ-Đúng là thế thật! Nhưng mà, thứ có thể gọi là 『Nấu ăn』 đàng hoàng thì chỉ có những gì Ryoko dạy thôi! Và em muốn thực hành nó sớm!」

「Mà... không phải là tôi không hiểu.」

Học được cái gì mới thì người ta thường muốn thử ngay mà.

「Nhưng mà, em không thể trổ tài trước mặt người đã biết tỏng trình độ nấu nướng của em là anh được đúng không?」

「Tôi đâu có nói thế...」

「Nhưng ý anh là vậy còn gì. Chuyện đó, có được không?」

「Thế nên tôi mới hỏi là cái gì?」

「Thì là...」

Nói rồi cô ấy nhìn dáo dác xung quanh như đang thăm dò, rồi chạy lon ton lại gần tôi. Gì vậy?

========================================

「――Anh này, em nấu ăn cho người đàn ông khác cũng được sao?」

Cô ấy kiễng chân lên, ghé môi sát tai tôi và thì thầm.

「...Anh không ghen chút nào sao? Không nghĩ là... 『Chỉ được nấu cho mình tôi thôi』 à?」

「...Miễn bình luận.」

Tôi ngoảnh mặt đi và buông một câu. Nhưng chắc là vô ích thôi.

「Phufufu! Higashikujo-kun, mặt anh đỏ bừng rồi kìa?」

Biết rồi, đồ chết tiệt. Mặt tôi đang nóng ran, và tôi tự nhận thức được là nó đang đỏ lựng lên đây!

「Đừng có trêu tôi.」

「Xin lỗi, xin lỗi. Nhưng mà yên tâm đi? Người mà em tự tay nấu ăn cho, chỉ có Higashikujo-kun thôi.」

「...Thế thì vinh hạnh quá nhỉ.」

「Phufufu! Đúng không nào~」

「Rồi rồi.」

Kiryu cười có vẻ rất vui.

Nhìn dáng vẻ đó, tôi vừa thở dài... mà khoan, sao tự nhiên lại thế?

「Sao thế, tự nhiên lại?」

Nghe tôi hỏi, Kiryu mở lời với vẻ ngượng ngùng――và có chút khó xử.

「...Có lẽ em cảm thấy hơi ghen tị với những người khác đấy. Việc họ biết một con người khác của anh mà em không biết... em thấy hơi ghen tị... và đố kỵ một chút. Nghe chuyện xong em cũng thấy 『thích thật đấy』. Em hiểu tại sao Ryoko và Suzuki-san ở gần bên cạnh lại mê mẩn Higashikujo-kun đến thế.」

「...」

「Mà, chuyện này cũng do thời gian quen biết lâu dài nên đành chịu thôi... Nhưng mà nhé? Chính vì thế, em muốn Higashikujo-kun biết được một con người của em mà người khác không biết. Em đã nghĩ vậy đấy.」

Nói rồi cô ấy lè lưỡi tinh nghịch.

「...Với lại, chỉ mình em ghen thôi thì ấm ức lắm đúng không? Nên em nghĩ là, hay để Higashikujo-kun cũng ghen một chút nhỉ~」

「...Ra là vậy.」

Vâng vâng. Tôi ghét điều đó lắm đấy. Nghĩ đến cảnh cô nấu ăn cho ai đó rồi cười nói 『Sao nào? Ngon không?』 là tôi thấy khó chịu không chịu được rồi.

「Phufufu! Kết quả cực kỳ mỹ mãn! Em vui lắm đấy.」

「Cứ nói đi.」

Chết tiệt. Dù ấm ức nhưng với tư cách là người thực sự đã ghen một chút, tôi chẳng nói được gì.

「...Này, đừng nói mấy chuyện linh tinh nữa, đi nhanh lên. Dù mới ba giờ nhưng nếu mua sắm thong thả thì sẽ muộn đấy.」

「Đúng ha. Thế thì thời gian nấu nướng cũng ít đi... Vậy thì mua nhanh rồi về nào! Nhìn cho kỹ nhé! Từ giờ em sẽ nấu ăn ngày càng giỏi cho xem!」

Không vì ai khác, mà là vì anh, cô ấy ngụ ý như vậy.

「...Tôi mong chờ đấy.」

「Vâng! Cứ mong chờ đi nhé!」

Kiryu nói với vẻ đắc thắng rồi bước vào siêu thị, tôi vừa thở dài... vừa cảm thấy vui vui một chút rồi bước theo sau.

「...Này, Kiryu? Hai người sống chung bình thường thì không ai mua khoai tây cả thùng đâu nhé?」

「...Vậy sao? Trong bếp nhà em toàn để cả thùng mà...」

「...Tương lai mịt mù quá đấy, này.」

M-Mà, từ giờ mới bắt đầu mà, ừ!

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!