Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11219

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Chương 2 (WN) - Giác ngộ - Chap 25

Vừa cố che mặt hết sức có thể vừa tiến về trung tâm thành phố, tôi phát hiện ra một nữ kỵ sĩ đang ngồi chính tọa trên mái nhà.

(Kia là...)

Một Thánh kỵ sĩ tóc vàng mắt xanh khoác trên mình bộ giáp hợp kim dày cộm. Mái tóc đuôi ngựa dài của cô đung đưa trong gió, và cô đang giám sát con phố trải dài bên dưới. 

Vẻ đẹp của cô có nét thanh thuần tựa làn da tuyết. Không trang điểm, không đeo khuyên tai hay phụ kiện, chỉ khoác lên mình bộ giáp kim loại thô kệch. Một vẻ đẹp không tô điểm. Nét hoang dã không thể che giấu hòa quyện cùng vẻ đẹp mộc mạc ấy, khiến cô trông như thể vừa bước ra từ trong tranh vậy.

(Pomet cũng ở đây sao. Tạm thời, cán bộ của Chính thống giáo có hai người là Celestia và Pomet...)

Xét theo ngoại hình đó, vị Thánh kỵ sĩ đang ngự trên mái nhà kia hẳn là Pomet Yoster, cán bộ xếp hạng tư. 

Pomet là một trong những nhân vật nổi tiếng hàng đầu trong nguyên tác, đặc biệt nếu nói về độ nổi tiếng trong mấy cuốn doujin thì hẳn là đang cạnh tranh top đầu với Celestia. Với cái ngoại hình nữ kỵ sĩ tóc vàng mắt xanh, lại mang sẵn khí chất『thuộc tính bại trận』, thì cũng đành chịu thôi,

(Trong mấy tác phẩm fanfic thì không hiểu sao cổ hay bị đánh bại trong 2 khung tranh, nhưng đã là cán bộ xếp hạng tư thì cũng là quái vật rồi. Không phải là đối thủ mình xử lý được, chuồn thôi)

Tôi đi lướt qua trước mặt Pomet, tiến bước về phía trung tâm thành phố có nhà thờ và quảng trường. Ngay trước khi rẽ ở góc đường, tôi có cảm giác như cô ta đang lườm sau lưng mình—— hay là mình tưởng tượng thôi?

“...”

(Không, tin vào dự cảm của mình và hành động thận trọng thôi. Cẩn thận cũng chẳng mất gì)

Sau khi rẽ, tôi nhảy vào một con hẻm, nín thở trong bóng tối. 

Ngay sau đó, Pomet đáp xuống chỗ tôi vừa đứng. Cô ta bắt đầu nhìn quanh như thể đang tìm kiếm tôi.

Quả nhiên. Pomet có trực giác nhạy bén. Chắc cô ta đã mơ hồ cảm nhận được tôi không phải người bình thường. Sau khi xác nhận tôi không có ở đó, cô ta nhảy đi đâu đó mất.

Từ đây, tốt nhất nên dùng đường hẻm để tiến vào trung tâm thành phố. Ngược lại, nếu bị mai phục trong hẻm thì toi, nhưng nếu vậy thì đành phải cắm đầu chạy và triệu hồi cán bộ thôi. Bình thường thì chắc chẳng có thời gian mà chạy thoát, nhưng chừng nào chưa xác nhận tôi là Tà Giáo Đồ thì bọn họ không thể hành động bất cẩn được.

Vừa cảnh giác con đường chính từ trong hẻm, tôi vừa tiến tới và bắt đầu thấy lác đác bóng dáng của các cán bộ Chính thống giáo khác.

Gã khổng lồ xếp hạng ba Kres Walker, hạng sáu Known Tilty, và vũ khí tối thượng mà Chính thống giáo tự hào, Saren Deputy hạng nhất. Đặc biệt là ma thuật của Saren có hiệu suất chuyên đặc trị Tà Giáo Đồ, nên nếu cô ta vào chế độ chiến đấu thì khá là tuyệt vọng đấy. Ít nhất thì đó không phải là đối thủ mà Joanne có thể thắng được.

Tôi đã hủy đi khuôn mặt và ẩn mình trong bóng tối rồi, nên bình thường sẽ không bị lộ... nhưng cứ thấy bất an thế nào ấy. Khi sắp tiến vào trung tâm thành phố, tôi đang cảnh giác con đường chính ồn ào tới kỳ lạ. 

Cảm giác như có kẻ đang bám theo sau vậy… Rốt cuộc là ai? Pomet? Tôi từ trong hẻm ngước nhìn lên mái nhà, nhưng dĩ nhiên là không có bóng ai. Dù có lườm vào bóng tối phía sau, cũng không một bóng người. Làm gì có mấy kẻ tụ tập ở cái nơi hẻm hóc vừa mất vệ sinh vừa nguy hiểm này chứ.

Đang nghĩ vậy và chuẩn bị bước vào giai đoạn cuối của kế hoạch thì—— Cốc, một âm thanh lạ như tiếng sỏi lăn vang vọng trong con hẻm.

“!!”

Trúng rồi. Vì lý do nào đó, tôi đang bị ai đó theo dõi. Dù đã hủy mặt, nhưng hành động đáng ngờ đến mức này đúng là tệ thật.

Nhưng việc hoàn toàn không thấy bóng dáng đâu thật đáng sợ. Chắc chắn là do Kres hạng ba, kẻ có thể điều khiển điện và từ trường để ẩn mình như ngụy trang quang học, hoặc là Celestia hạng bảy, cũng có thể làm biến dạng không khí để khiến người khác không nhận ra.

Dù là ai đi nữa, khả năng bị cán bộ Chính thống giáo để ý đã gần như trăm phần trăm, nếu không hành động gì đó thì sẽ bị tóm. Lỡ bị bắt chuyện thì không thể không trả lời, và kết cục cuối cùng sẽ là bị hồi phục vết thương trên mặt rồi lộ danh tính.

Suy nghĩ cách thoát khỏi tình huống này, tôi quyết định đánh một ván cược lớn, hy vọng rằng đối thủ vô hình chính là Celestia. Nếu thành công, tôi vừa có thể lấy được thông tin từ phía Chính thống giáo, vừa có thể trốn thoát khỏi Celestia. Kể cả có thất bại, tôi cũng không chết vô ích.

“——Celestia Hotthound. Cô ở đó đúng không? Tôi là đồng minh. Chúng ta nói chuyện riêng với nhau chút đi.”

Tôi quay người lại, nói vào hư không. Từ trong bóng tối tưởng chừng không có ai, có tiếng hít vào đầy kinh ngạc khe khẽ vọng ra.

Giọng nói mỏng manh đó, nghĩ thế nào cũng là của phụ nữ. Xem ra tôi đã thắng cược.

Sau vài giây, Celestia hiện hình từ trong không khí tù đọng. Bộ tu phục trông có vẻ cao cấp tan ra từ bóng tối, lấp lánh ánh đen dưới tia nắng yếu ớt. Đôi mắt cô híp lại như đang lườm kẻ thù, một tay cầm dao. Rõ ràng là tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Đối lại, trang bị của tôi chỉ có bật lửa, dao và một ít thuốc độc. Xét đến khả năng thể chất cơ bản hay việc có hay không phép thuật trị thương, thì tôi làm gì có cửa thắng trước một cán bộ.

Nhưng, ưu thế tinh thần đang nghiêng về phía tôi. Celestia không nắm được danh tính của tôi, vừa quấn gió quanh mình vừa giữ khoảng cách nhất định, không tiến lại gần.

“Ngươi là ai?”

“Đồng minh của Chính thống giáo.”

“...”

Celestia càng cảnh giác hơn. Nghe cách nói này, chắc cô ta đã đoán ra tôi là Tà Giáo Đồ——Celestia phóng ra một kamaitachi với cường độ vừa phải để không gây thiệt hại cho thành phố. Dù đã giảm uy lực, nhưng đó là một đòn đủ để giết chết tôi.

Kamaitachi dĩ nhiên là đòn tấn công vô hình, nhưng với tôi đã biết quá rõ cách tấn công của cô ta, thì không phải là không tránh được. Với tính cách của cô ta, mục tiêu đầu tiên sẽ là đầu hoặc cổ. Xét theo ánh mắt, lần này là yết hầu.

Tôi khuỵu gối ngã ngửa ra sau để tránh lưỡi hái gió, sau đó giơ hai tay lên như thể hiện rằng mình thật tâm không có ý định thù địch.

“Dừng lại đi. Tôi thật sự chỉ muốn nói chuyện với cô thôi mà. Không phải muốn đánh nhau.”

Phải chi có Juanquilo ở đây, thì cô ta đã xác nhận lời “đồng minh của Chính thống giáo” của tôi là thật rồi.

Tôi cố tỏ ra thản nhiên, nhưng tim trong lòng ngực đập thình thịch. Việc đột nhập vào trung tâm thành phố đã thất bại và giờ tôi đang đánh cược, nên tâm trạng không yên là phải.

Nhưng, đúng là tôi có chuyện muốn xác nhận. Đằng nào cũng bị Celestia phát hiện ra thân phận, chi bằng nhân lúc sự cân bằng mong manh này còn được duy trì, tôi phải nói chuyện với cô ta.

“Gần đây thành phố Metashim đã thất thủ đúng không. Người sống sót lúc đó... Alfie vẫn khỏe chứ?”

“...”

Cô ta không trả lời lời tôi nói. Ánh mắt nghi ngờ đầy ngờ vực xuyên qua tôi.

“Đứa bé đó là hy vọng của nhân loại. Một ngày nào đó nó sẽ trở thành chìa khóa để đánh bại Aros. Vì vậy... xin cô hãy bảo vệ nó đến cùng.”

Đối với tôi, người đang cúi đầu, Celestia lắc đầu tỏ vẻ từ chối.

“Ngươi đã làm gì đứa bé đó? Đừng nói là tẩy não...?”

Câu nói đó khiến tôi tin chắc. Quả nhiên Alfie còn sống. Cậu ta đã trốn thoát an toàn khỏi Metashim và được Chính thống giáo Kenneth bảo vệ. 

Tuy nhiên, Celestia có vẻ đã hiểu lầm rằng Alfie là tay sai của Tà Giáo——

(Chẳng lẽ, Celestia đang đinh ninh rằng Tà giáo đồ đã làm gì Alfie? Không, hoàn toàn không có chuyện đó... Hay là do một Tà giáo đồ như mình lại nhắc đến người sống sót duy nhất nên cô ta thấy đáng ngờ?)

Tôi gãi đầu định thanh minh, nhưng rồi quyết định tốt nhất là cứ nói hết những gì muốn nói đã. Bằng mọi giá, tôi muốn cô ta bảo vệ Alfie, bởi vì sự thức tỉnh và thăng cấp lên cán bộ của cậu ta sẽ giúp giết được ít nhất vài tên cán bộ Tà giáo——tôi định nói thế, nhưng——

“——Những lời của ngươi thật khó chịu. Ta không muốn nghe thêm nữa.”

Celestia bực tức vung phong thuật quét ngang, phá hủy luôn cả căn nhà. 

Vì khoảng cách bị bắn ngắn hơn lúc nãy, tôi không tránh kịp đòn tấn công của cơn gió lốc và bị chặt đứt chân trái. Một lượng lớn máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả con hẻm.

“Ugh... khụ, Celestia, nghe tôi nói...!”

“...Cho ta xem khuôn mặt đó đi, hỡi Tà Giáo Đồ đáng thương. Sau khi xác nhận, ta sẽ tiễn ngươi về trời.”

Chân trái của tôi lăn lóc trên mặt đất. Loạng choạng mất thăng bằng, tôi dựa vào tường, ngã dúi dụi lùi lại vài mét. Dù có giãy giụa xấu xí, tôi cũng không thể trốn thoát khỏi Celestia, cô ta dạng chân qua người tôi đang hấp hối và bắt đầu tháo băng.

Khi lớp băng ướt đẫm máu và dịch cơ thể được gỡ bỏ, các vết bỏng và vết cắt được chữa trị cùng một lúc. Cùng lúc cơn đau nhói trên mặt tan biến, tôi có thể thấy khuôn mặt thanh tú của Celestia thay đổi rõ rệt.

“Ah... ngươi là cánh tay phải của Joanne——”

Celestia nhận ra thân phận của tôi, mở to đôi mắt màu tím. Một sơ hở lớn hiếm thấy ở cô ta. Nghĩ rằng đây là cơ hội duy nhất để trốn thoát, tôi kéo sợi dây chuyền giấu trong áo ra, giơ cao lên như thể khoe khoang rồi giật đứt nó.

“——Tại sao cô không chịu nghe tôi nói, Celestiaaa!! Tôi chỉ muốn cảnh báo cô thôi mà!!”

Thấy Tà Giáo Đồ đột nhiên gào thét, vẻ mặt Celestia đanh lại. Cơ thể cô ta đông cứng. Ánh mắt cô ta dán chặt vào mặt dây chuyền tôi đang giơ cao trong tay phải.

(——Cơn kích động này là đòn hỏa mù. Con người khi bị dồn vào đường cùng rất dễ bám víu vào những phương thức lật ngược tình thế bản năng nhất——mình phải đánh vào điểm yếu tâm lý đó.)

Tôi ném mặt dây chuyền ra xa về phía sau lưng cô ta. 

Chắc hẳn cô ta đã hiểu lầm rằng bên trong đó có mảnh thịt đánh dấu của Joanne, Celestia rời mắt khỏi tôi và tung toàn lực phép thuật về phía mặt dây chuyền.

Dĩ nhiên, mặt dây chuyền đó là mồi nhử. 

Tôi hành động với niềm tin chắc chắn rằng cô ta sẽ bị cái mặt dây chuyền thu hút sự chú ý.

Celestia trước đây đã từng để Joanne hồi sinh và phải bỏ chạy vì Vật đánh dấu nằm ở một nơi không ngờ tới. 

Tôi đoán rằng hình ảnh khó chịu lúc đó vẫn còn in sâu trong tâm trí cô ta, nên đã để dành việc sử dụng mặt dây chuyền như con át chủ bài cuối cùng.

Một người có đạo đức bình thường sẽ không bao giờ nghĩ rằng cơ thể tôi lại chứa cơ thể của năm cán bộ. Bản thân việc mang theo『Vật đánh dấu』 trong mặt dây chuyền đã là một chiến thuật hiểm hóc rồi, họ không thể nào đoán được rằng còn tồn tại một chiến thuật cao siêu hơn thế nữa. 

Vì vậy, Celestia đã rời mắt khỏi tôi. Cô ta đang mải mê phá hủy mặt dây chuyền.

Mà, ngay cả cán bộ của Giáo đoàn Đền Aros còn không nghĩ ra『Kế hoạch Pháo đài Di động』cơ mà. Có thể nói rằng trên đời này, không một ai có thể phá giải được chiến thuật one-hit đỉnh cao này.

(Vậy là Kế hoạch Pháo đài Di động đã hoàn thành...)

Để ngăn việc bị lộ đường trốn thoát qua vết máu, tôi đốt vết thương để cầm máu rồi tiến về trung tâm thành phố. 

Lần đầu tiên trong đời tôi phát hiện ra, nếu khéo léo lợi dụng tường và nhảy lò cò bằng một chân, tốc độ cũng khá nhanh đấy. Nếu không bị ngã thì có thể di chuyển còn nhanh hơn đi bộ nữa.

Cắt đuôi được Celestia đang mải chú ý đến mặt dây chuyền, tôi gục đầu một mình trong con hẻm. 

Cái chân trái bị chặt đứt thấy vứt đi cũng phí nên tôi đã mang theo, nhưng trốn thoát thành công là tốt rồi. Giờ chỉ cần gọi năm vị cán bộ ra là có thể đường đường chính chính trở về toàn thây.

(...Suýt soát... kết thúc an toàn rồi...)

Đến phút cuối cùng lại bị Celestia phát hiện, nhưng chỉ cần triệu hồi được năm tên cán bộ an toàn thì coi như thắng. 

Tôi vắt kiệt sức lực cuối cùng, chặt đứt ngón tay phải của mình. Tiếp tục chặt ngón tay trái—— ngón áp út của Joanne chạm xuống đất. Cảm giác tiếp xúc với mặt đất được chia sẻ đến chỗ Joanne, và năm con ác quỷ được『dịch chuyển』đến trong bóng tối mờ ảo của con hẻm.

Thứ đầu tiên ập đến là mùi máu tanh không thể xóa nhòa. Xương được tạo ra như thể chạy dọc qua lõi cơ thể, tiếp theo đó, da thịt được đắp lên. Da căng ra trên cơ bắp, và trong nháy mắt, hình hài của từng cá nhân được định hình.

『——Làm tốt lắm, Oakley-kun. Phần còn lại cứ để chúng ta lo.』

Kẻ lãnh đạo tà ác đầy uy quyền trườn ra từ bóng tối, không biết từ lúc nào đã đeo chiếc mặt nạ chữ X và mặc bộ trang phục màu đen tuyền. Tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt thật của hắn, và ý thức của tôi dần mờ đi. 

Triệu chứng thiếu máu. Chỉ trong hôm nay mà mình đã mất quá nhiều máu. Thí nghiệm trên cơ thể người, rồi chạm trán Celestia, quá nhiều sự kiện đã xảy ra.

“... Aros-sama, kẻ thù có năm người... Celestia, Known, Kres, Pomet, Saren... ạ…”

『! Phải, ta đã nhận rõ thông tin rồi, Oakley-kun.』

Aros trang trọng gật đầu, rồi như đọc được tình hình, hắn kéo Joanne tới.

“Joanne... smaa. Xin lỗi... người... Tôi không thể... khoác áo choàng cho người…”

Tôi lột chiếc áo choàng rách bươm của mình ra và đưa nó cho Joanne đang đứng trong bóng tối. Joanne nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, rồi kéo tôi vào lòng như thể đang ôm chặt lấy.

“Cảm ơn, Oakley. Tấm lòng của ngươi, ta đã hiểu rõ rồi…”

——Cứ như vậy, nghỉ ngơi một chút đi.

Bị lay động bởi những lời đó của Joanne, tôi từ từ mất đi ý thức.

くっ殺/くっ、殺せ! (Đọc là: Kuh, Korose!) Dịch sang tiếng Việt có nghĩa là "Chết tiệt, giết ta đi!", là ero tag khá kinh điển, với chủ để là các nữ kỵ sĩ, nữ vương có lòng tự tôn cao bị kẻ thù đánh bại, bắt giữ và làm nhục. Còn trực quan hơn các bạn có thể tự mình nghiên cứu.