Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 293

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

(Đang ra)

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

bamioneunjam

Tiểu thư đài các vốn là bạn thanh mai trúc mã của tôi dạo này cứ hay gắt gỏng. Nhưng mà, trêu chọc cô ấy thú vị lắm.

7 28

Chương 2 (WN) - Giác ngộ - Chap 28

Nhờ sự dẫn dắt khéo léo của Joanne, tôi đã trốn thoát được đến một nơi cách trung tâm thành phố khoảng hai cây số. 

Tuy nhiên, dù đã giữ khoảng cách với cuộc chiến giữa các cán bộ, khu vực xung quanh vẫn là một chiến trường với máu, đất đá và ma thuật bay loạn xạ. Những ma thuật như đạn lạc bay phấp phới trên không, mỗi cái chớp mắt lại có dân chúng bị thổi bay, mạng sống vương vãi như rác rưởi. Tiếng la hét, tiếng gào thét và tiếng nổ làm tai tôi tê liệt. Gạt đi đất và máu từ trên đầu rơi xuống, tôi hướng đến cổng ngoài để ra khỏi thành phố.

“Tiêu diệt lũ zombie ở đây! Đừng để chúng lọt qua phía sau!!” 

“Chúng ta sẽ bảo vệ người dân!” 

“Các khu vực khác ngài Known đang một mình chặn đứng!! Chúng ta cũng phải tiếp bước!!”

Tại khu vực từ đại lộ đến cổng ngoài, binh lính Chính thống giáo đang giao chiến với zombie của Polk. Lũ zombie di chuyển bất quy tắc do đang trong chế độ tự động, nhưng chúng không biết đau đớn hay sợ hãi. Chúng chỉ là những binh lính tai họa gieo rắc cái chết và độc dược. Binh lính Chính thống giáo đang liều mạng cầm chân chúng, nhưng cứ mỗi con bị hạ gục thì lại có zombie mới được sinh ra, nên tình thế không thay đổi.

Dư chấn từ cuộc chiến của các cán bộ gây ra các vụ nổ ở khắp nơi. Vừa thấy đá lát đường và gạch vụn của thành phố văng lên tung tóe, tôi đã bị hất văng lên không trung vài chục mét rồi đập mạnh xuống đất. Tôi đâu có nghe nói là ma thuật lại bay loạn xạ đến mức này. Chắc là Steela, Polk, hay Aros đang cố tình nhắm vào việc mở rộng thiệt hại cho thành phố——chỉ vì cố tránh xa bọn cán bộ mà giờ tôi cũng bị cuốn vào chịu trận.

Ai là địch, ai là bạn, tôi cũng không còn phân biệt được nữa. Bị vùi dập trong các vụ nổ, cuối cùng tôi cũng lê lết được đến gần cổng ngoài. 

Lúc này, quần áo tôi đã nhuốm đầy máu và bùn đất, toàn thân kiệt quệ đến mức không biết mình có bị thương hay vẫn vô sự nữa. Tiếng chiến đấu của các cán bộ đã lùi xa, zombie cũng đã bị tiêu diệt toàn bộ bởi vụ nổ lúc trước. Trước tường thành, dân chúng tập trung đông như một chuyến tàu điện chật cứng, có vẻ đang chờ đến lượt ra cổng. Tạm thời, chỉ cần ở đây là có thể ra ngoài được.

Vừa định thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng thoát khỏi nỗi sợ hãi cái chết, thì ngay lập tức, một mỹ nữ mặc giáp từ trên đầu bay vút qua. 

Nữ kỵ sĩ tóc vàng mắt xanh, Pomet, vừa tiếp đất vừa tái tạo lại phần từ vai trái trở lên và đầu. Đuổi theo sau cô là Shadiq và Polk. Tôi run rẩy trượt vào trong một căn nhà.

(Đ-Đen đủi quá rồi... tha cho tôi đi mà...!)

Vừa tưởng sắp thoát được khỏi thành phố thì lại gặp chuyện này. 

Tôi vội vã lao vào nhà, nín thở, nhưng trong một cuộc chiến giữa các cán bộ, nhà cửa cũng chẳng khác gì bánh xốp. Giống như bức tường thành của thành phố, căn nhà này chắc cũng sẽ bị xử lý gọn lẹ thôi.

Năng lực của Pomet là điều khiển một thanh kiếm đặc biệt có thể chuyển hóa năng lượng tinh thần thành lưỡi kiếm. Tùy thuộc vào mức tiêu thụ năng lượng tinh thần, cô có thể tự do điều khiển độ dài của thanh kiếm, và thanh kiếm đó sẽ không bao giờ gãy.

Pomet dồn khí thế vung kiếm quét ngang, căn nhà tôi đang ẩn nấp trượt đi rồi sụp đổ. Nếu bị gạch đá đè bẹp thì người ta sẽ chết. Một lần nữa, tôi lại phải tháo chạy khỏi căn nhà, lén lút quan sát tình hình của Pomet.

“Ta sẽ không để các ngươi tiến xa hơn nữa!! Ta sẽ bảo vệ tất cả mọi người trong thành phố!!”

Pomet chém đứt đôi cái gai của Polk, gạt đỡ đường kiếm đeo bám của Shadiq. Phía sau lưng cô, rất nhiều dân chúng đang nín thở theo dõi. Phải chăng tình huống tồi tệ nhất này đã tiếp thêm sức mạnh cho Pomet, cô bắt đầu hóa giải các đòn tấn công của cán bộ Tà Giáo bằng kiếm kỹ dũng mãnh.

Tuy nhiên, bị hai cán bộ dồn ép, cơ thể cô dần dần bị bào mòn. Nếu Pomet chết thì gay go thật. Mất đi một cán bộ mạnh như cô ấy, chiến lực chắc chắn sẽ sụt giảm. Tôi nhìn quanh xem có cách nào hỗ trợ Pomet không, thì thấy một ngọn tháp sắp sập ở phía xa.

Cơ thể được rèn luyện không dùng lúc này thì dùng lúc nào. Không có zombie của Polk, vị trí của tôi lại nằm trong góc khuất của tất cả mọi người. Tôi nhổ một thanh gỗ bị vùi trong đống gạch vụn, đâm nó vào phần tường đã ọp ẹp của ngọn tháp và dùng hết sức bẩy nó lên.

Nhờ sức mạnh phi thường trong lúc nguy cấp, nhờ nguyên lý đòn bẩy, hay nhờ cả hai——đúng như dự tính của tôi, ngọn tháp sắp sập đổ ập xuống phía Shadiq và Polk.

“Ồ!?”

Shadiq, kẻ có khả năng tiên tri, đã nhanh chóng né được, nhưng Polk bị ngọn tháp đổ xuống từ một hướng không ngờ tới cuốn vào.

Đúng lúc cô ta dùng khối gai tập trung lại để đỡ lấy trọng lượng khổng lồ của ngọn tháp, một tia chớp của Thánh Kỵ Sĩ bay đến cái đầu đang đầy sơ hở của Polk.

Thanh kiếm với tầm đánh tiêu chuẩn đột nhiên biến thành một thanh kiếm có tầm bắn hai mươi mét. Lưỡi kiếm năng lượng vươn thẳng tới miệng Polk, đập tan răng cô ta và xuyên thấu đến tận cuống não.

Mỹ nhân trong trang phục nam trang trợn trừng mắt trắng dã, khi kẻ điều khiển mất ý thức, sự khống chế của những cái gai trên khắp thành phố cũng tan biến. Vài giây sau chắc cô ta sẽ hồi phục lại, nhưng vài giây đó đã làm thay đổi cục diện trận chiến.

“Chậc, chúng ta đúng là không có khiếu phối hợp đồng đội mà...!”

Có lẽ mục tiêu của chúng chỉ là quậy phá thành phố Daskel trong khi đảm bảo tất cả đều rút lui an toàn. Shadiq ôm lấy cơ thể Polk và rút lui về phía trung tâm thành phố. Cùng lúc đó, dân chúng bắt đầu ồ ạt xông đến cổng ngoài như tuyết lở. 

Pomet tìm thấy tôi đang nằm gục dưới chân ngọn tháp đã sụp đổ, cô cúi đầu thật sâu. Có vẻ cô a ông nhận ra tôi là Tà giáo đồ.

“Là cậu đã cứu tôi sao. Cảm ơn cậu.”

Đứng trước Pomet, tôi không nói nên lời. Cú đấm kép của thiếu máu và mệt mỏi khiến toàn thân tôi ớn lạnh, lượng oxy cung cấp lên não không đủ. 

Tôi nên nói gì đó chăng. Tôi nên làm gì đó chăng. Nên giết cô ta? Hay nên để cô ta bảo vệ mình? Khả năng phán đoán của tôi đang trì trệ. Tôi không biết. Đầu óc tôi không hoạt động bình thường. Nhưng cơ hội được nói chuyện sòng phẳng với một cán bộ Chính thống giáo như thế này không có nhiều. Tôi quyết định hỏi thử về Alfie.

“...Tôi đang tìm người. Cô có biết một cậu bé tên Alfie không?” 

“Alfie? Xin lỗi, tôi không biết.” 

“Vậy à... thôi cũng được. Cố lên nhé, Pomet.” 

“...? Vậy tôi xin phép.”

Pomet lộ vẻ mặt khó hiểu, rồi nhảy vọt lên cao để truy đuổi Shadiq và Polk.

(...Ngoài Celestia ra không ai biết tung tích của Alfie à. Ở thời điểm hiện tại cậu ta cũng chỉ là một đứa trẻ bình thường, không nổi tiếng cũng là điều dễ hiểu.)

Sau khi Metashim thất thủ, đáng lẽ Alfie phải sơ tán đến thành phố này. Từ phản ứng mập mờ của Celestia, có lẽ tôi có thể nghĩ như vậy. 

Nếu thế, việc tôi không nắm được tung tích của Alfie trong thành phố này có vẻ không ổn. Nếu cậu ta đã thoát ra ngoài thành phố thì tốt, nhưng nếu cậu ta chạy không kịp thì sao? Nếu cậu ta bị cuốn vào cuộc chiến của các cán bộ và chết thì sao?

(Nếu lỡ như vậy... kế hoạch của mình sẽ tan nát hết. Biết đâu mình sẽ suy sụp mà phát điên mất. Nhưng, Alfie chắc chắn sẽ sống sót. Rốt cuộc thì cậu ta cũng đã sống sót sau vụ Metashim thất thủ mà, với vận may trời cho và sức mạnh tinh thần đó, cậu ta cũng sẽ sống sót qua thảm kịch này thôi.)

Tôi tiến lại gần đám đông dân chúng đang tụ tập gần cổng ngoài, ngã vật xuống và trà trộn vào họ. Chỉ cần hòa mình vào dòng người đang sơ tán với vẻ mặt bi thảm, thế là xong. Oakley Mercury đã nhanh chóng gia nhập hội những thường dân đáng thương.

Với bộ quần áo rách nát dính đầy máu, trong mắt người thường, tôi có lẽ trông giống một thường dân hoặc một người bên phía Chính thống giáo. Tại khu vực gần cổng ngoài, mối đe dọa từ zombie và ma thuật lạc đạn đã qua đi, tôi hòa vào dòng người đang mang vẻ mặt an tâm và đi ra khỏi thành phố.

Khi tôi thuận theo dòng người đó thoát ra khỏi thành phố, một cô bé đã va vào người tôi. Cô bé kêu lên “Ah” rồi ngã phịch xuống đất, chiếc mũ trùm đầu che mặt cũng bị rơi ra. Gương mặt đó có chút quen thuộc, tôi sững sờ nín thở.

“Đau quá... xin lỗi ạ...”

Tim tôi đập thình thịch. Tôi nói là gương mặt quen thuộc cũng có lý do cả. Mái tóc nâu mềm mại. Đôi mắt đỏ. Vẻ ngoài trẻ con nhưng lại toát lên bầu không khí của một người phụ nữ trưởng thành——gương mặt của cô bé đó giống hệt Marietta Vallière, người bạn thời thơ ấu của nhân vật chính.

Âm thanh xung quanh xa dần, tôi chỉ còn nghe thấy âm thanh bên trong cơ thể mình. ——Lẽ ra cô phải chết rồi chứ. Tại sao lại ở đây.

Tôi mấp máy môi, nhưng không thể thốt ra bất cứ điều gì muốn nói.

Chỉ có thể thốt ra một cái tên.

“Alfie?” 

“...Hả?”

Cô bé ngạc nhiên mở to mắt. Đúng như mình nghĩ. Cô ấy biết Alfie. À, cũng phải thôi. Vì cô ấy là bạn thuở nhỏ của Alfie mà.

“Em... có phải là người quen của Alfie không?”

 “...Eh, à, vâng. Em là người quen...”

“Alfie đang ở đâu?”

Nghe những lời tôi cố gắng nặn ra, Marietta mím môi. Vẻ mặt đầy bi thảm của cô bé khiến tôi dễ dàng đoán được những lời tiếp theo.

Tôi không muốn nghe. Nhưng tôi không thể không nghe.

“Chuyện đó... Alfie... ở thành phố Metashim đã.........”

Không có lời nào tiếp theo. Chỉ có tiếng gió rít gào như cuồng phong đang thống trị không gian.

Hãy nói với tôi đây là một lời nói dối đi.

Toàn thân tôi rùng mình, đầu gối mất hết sức lực. Tôi tưởng mình sắp ngã quỵ ngay tại chỗ, nhưng cảm giác có thứ gì đó sẽ kết thúc ngay khoảnh khắc tôi ngã xuống, nên tôi đã cố gắng kìm lại.

Vậy thì, cái xác chết tôi thấy lúc đó là của ai? 

Ngày hôm đó, cảnh tượng địa ngục tôi thấy ở Metashim chìm trong biển lửa. Khi trái tim tôi sắp tan vỡ, sắp phát điên, khi tôi đang bám víu vào hy vọng mang tên nhân vật chính——cái xác cháy đen quen thuộc tôi tìm thấy ở góc rẽ dẫn đến nhà Marietta. Thi thể của một đứa trẻ nằm nghiêng, co người lại như thể đang ôm lấy đầu gối, cháy đen thui. Đứa trẻ đó là ai?

Cái xác đó giống hệt như tấm hình bóng người cháy đen được hiển thị toàn màn hình trên màn hình khi tôi chơi game. Đó rõ ràng đã được mô tả là thi thể của Marietta mà.

Tôi nhìn nhầm ư? Không, không thể nào. Tôi chắc chắn đã nhìn thấy. Vào lúc đó, ngay khoảnh khắc đó, một thi thể giống hệt như trong game.

(...Th-Thế giới này giống hệt game. Nhưng, nó không diễn theo kịch bản y hệt của game. Khả năng có thể nghĩ đến là——)

——Alfie đã cứu Marietta và chết thay?

Không thể nào, không thể nào, không thể nào—— Đừng nói với tôi cái xác đó không phải là Marietta mà chính là cậu đấy nhé, Alfie.

Quả thực, vóc dáng của một đứa trẻ trước tuổi dậy thì, bất kể giới tính, cũng không có nhiều khác biệt. Cũng dễ dàng tưởng tượng ra tư thế co người lại để chịu đựng nỗi đau tột cùng.

Nhưng——cái xác đó lại chính là——của Alfie Judgment, người có thể trở thành cứu tinh của thế giới——

Khi đã hiểu ra mọi chuyện, tôi bắt đầu cảm thấy một sức nặng như tấm áo choàng ướt đẫm bao trùm toàn thân. Đầu óc tôi trở nên mụ mị như thể bị nhét đầy bùn thối, tôi thậm chí không thể giữ cổ mình thẳng được nữa.

Nếu cứ thế này mà chết đi thì sẽ thanh thản biết bao. Khi ý nghĩ đó lướt qua tâm trí, một phần của bức tường ngoài từ trên đầu đổ ập xuống.

“Hả!? Onii-san, ở trên——!”

Marietta hét lên. Tôi nhắm mắt lại chấp nhận tất cả. 

Tuy nhiên, cơ thể tôi đã phản xạ theo bản năng. Tôi ôm lấy Marietta và lướt qua né đống gạch vụn, rồi cảm giác hối hận không biết là lần thứ mấy lại ập đến.

(...Ha, haha. Tại sao mình không thể chết được nhỉ.)

Tôi đặt cơ thể nhỏ bé của Marietta xuống đất, nở một nụ cười chấp nhận sảng khoái đến lạ lùng.

(À, đúng rồi. Bắt đầu từ đây. Mình sẽ tìm cách xoay xở từ đây. Đó là quyết tâm của mình. Đừng có coi thường sự nghiêm túc của một thường dân chứ, Aros...)

Ngay cả trong tình trạng này mà vẫn có thể hướng về phía trước, có lẽ ngược lại, suy nghĩ của tôi đã tê liệt rồi. Tôi kìm nén tiếng cười khúc khích, nhìn thẳng vào mắt Marietta, người mà tôi đã đưa ra ngoài thành phố lánh nạn.

“Cảm ơn đã cứu em, onii-san.”

“Không có gì. ...Em tên là gì?” 

“...Marietta.” 

“Marietta à. Anh tên là Oakley.”

“Oakley-san.”

Marietta nghiêng đầu lẩm nhẩm tên tôi. Sau khi lẩm bẩm cái tên đó vài lần, cô bé nói: “Chúng ta cùng chạy trốn nhé” rồi kéo tay tôi. Tôi nhẹ nhàng gỡ tay Marietta ra, đẩy lưng cô bé.

“...Anh có việc phải làm. Em chạy đi.” 

“Không thể nào...” 

“Nào, đi nhanh lên. Em sẽ bị cuốn vào đó.”

Bị đẩy lưng, Marietta loạng choạng, rồi như hiểu ý tôi, cô bé chạy vào màn đêm.

“Em sẽ không quên anh đâu! Hẹn gặp lại ở đâu đó nhé!”

Để lại những lời đó, Marietta biến mất vào đâu đó. 

Có lẽ cô bé sẽ sơ tán đến thành phố gần nhất. Ở hướng đó có rất nhiều dân chúng đã trốn thoát khỏi thành phố Daskel. Chỉ cần hòa mình vào dòng người là sẽ ổn thôi.

(............)

Sau khi tiễn Marietta đi, tôi dựa vào một gốc cây và gục đầu xuống.

“Alfie... chết rồi sao...”

Một Chính thống giáo không có cậu ta thì xét về mặt chiến lực cũng chẳng còn gì đáng kể. 

Vậy, làm thế nào bây giờ.