Tôi Bị Hiểu Nhầm Là Một Giáo Sư Thiên Tài

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Web novel - Chương 1 : Không phải phân biệt chủng tộc (1)

Chương 1 : Không phải phân biệt chủng tộc (1)

Chắc hẳn nhân viên văn phòng nào cũng đã từng tưởng tượng ít nhất một lần.

Một công ty hoàn hảo với mức lương cao ngất ngưởng, chế độ đãi ngộ tốt nhất, và không có bất cứ tên khốn nào ép bạn tham gia câu lạc bộ leo núi cuối tuần.

Dĩ nhiên, một nơi làm việc trong mơ như thế chỉ có trong truyền thuyết.

Nói một cách thực tế, khả năng gặp được thứ như vậy ngoài đời gần như bằng không. Không có phép màu nào thì bạn chẳng bao giờ có cơ hội làm việc ở một chỗ như thế.

…Nhưng rồi phép màu đã xảy ra.

Kiểu như giúp một ông già hóa ra lại là nhân vật lớn, và rồi ông ấy quý tôi rồi trao cho tôi cơ hội ngàn vàng.

May mắn thay, tôi đã nắm bắt được cơ hội đó. Qua một chuỗi sự trùng hợp khó tin, cuối cùng tôi cũng có được nó.

Chốn làm việc trong mơ chỉ tồn tại trong tưởng tượng.

Giờ tôi không còn phải lo cơm áo gạo tiền nữa. Lương tăng gần ba mươi lần, địa vị xã hội cũng lên hẳn một tầm cao mới.

Có lẽ vì mọi lo lắng đã tan biến, nên dù phải đi làm vốn dĩ phải là cực hình, mà bước chân tôi vẫn cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.

Và rồi, trên đường đến chốn làm việc trong mơ ấy, tôi…

"Một người như tôi không thể nào làm giáo sư được! Xin hãy hủy bỏ việc bổ nhiệm của tôi ngay lập tức!"

Đã nộp đơn từ chức cho người quản lý nhân sự.

Và chuyện này xảy ra chưa đầy 30 phút sau khi tôi đến.

"...Rốt cuộc anh đang nói cái gì vậy? Anh muốn nghỉ việc? Từ bỏ chức giáo sư học viện? Ngay ngày đầu tiên luôn?"

Họ nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi.

Họ vẫn còn nghi ngờ về trạng thái tinh thần của tôi, ngay cả sau khi xác nhận tôi không bị nguyền rủa hay dính phải ma thuật khống chế tâm trí.

Ờ thì, nghĩ lại thì cũng là phản ứng tự nhiên thôi.

Một công việc trong mơ, được mọi người kính trọng và hưởng chế độ tốt nhất. Ai mà chẳng nghĩ kẻ muốn vứt bỏ thứ đó chỉ sau một ngày chắc hẳn bị điên.

Nhưng tôi đã quyết rồi.

Có lý do chính đáng cả đấy – vì tôi vừa mới nhớ ra.

Ký ức kiếp trước. Cuộc đời của một nhân viên văn phòng Hàn Quốc thỉnh thoảng vẫn đọc web novel của tôi.

Và bản năng của một độc giả đang cảnh báo tôi.

(Đụ má, nhìn thế nào cũng thấy đây là loại tiểu thuyết học viện rồi.)

Tôi không xuyên vào một thế giới giả tưởng bình thường. Đây là bên trong một cuốn tiểu thuyết – chính xác là web novel thể loại học viện.

Một ngôi trường được xem như thể chế cực kỳ quan trọng, nắm giữ quyền lực to lớn, hiệu trưởng lại còn là một con rồng loli...

Với bằng chứng nhiều vậy, không thể chối cãi được.

Dù tôi đã đọc quá nhiều nên không biết đây là tác phẩm cụ thể nào, nhưng đích thị đây là loại tiểu thuyết học viện.

Và điều đó tạo ra một vấn đề.

Một vấn đề lớn đến mức tôi hoàn toàn không thể phớt lờ.

(Mình sẽ bị cuốn vào. Nhất định sẽ bị cuốn vào và chết tức tưởi mất.)

Khủng bố ư?

Tiểu thuyết học viện mà không có khủng bố mới lạ.

Ma tộc xâm nhập?

Đó giờ là điều cơ bản rồi.

Trùm cuối rảnh háng thích nhắm vào một trường học cho trẻ con?

Một truyền thống đáng tự hào từ thời Voldy không mũi.

(Đây đâu phải trường học, mà là cái nghĩa địa thì có.)

Đãi ngộ tốt thì có ích gì?

Có sống sót nổi không mới là chuyện. Theo nghĩa đó, đây là chỗ làm tệ nhất thế giới.

Vì vậy.

"Tôi thực sự không thể nhận chức vụ giáo sư."

Tôi tuyên bố một cách dứt khoát. Thể hiện quyết tâm từ chối đứng ở trung tâm của mọi biến cố khi chẳng biết gì về cốt truyện gốc.

Và nghe những lời tôi nói, người quản lý nhân sự,

"Tôi hiểu rồi. Xin anh hãy chờ một chút."

Đã chấp nhận lời từ chức của tôi mà không hề phàn nàn gì.

Mặt tôi tự nhiên đầy vẻ hoang mang.

Lẽ ra họ có thể phàn nàn rằng lịch học sẽ bị xáo trộn hoàn toàn vì ý thích bất thường khó giải thích của tôi, hay rằng tôi sẽ gây rắc rối cho Thánh nữ và Nhị công chúa nhập học năm nay.

Trong tình huống mà những lời phàn nàn như vậy là tự nhiên, vậy mà họ lại chấp nhận đơn từ chức của tôi một cách thản nhiên đến thế?

May quá, hên quá.

Tôi có thể nghĩ vậy và bỏ qua, nhưng…

(Chuyện này hình như có gì đó sai sai.)

Nhìn kỹ vào mắt họ, tôi có thể thấy rõ sự nghi ngờ. Họ dường như đang thao tác cái gì đó dưới gầm bàn, như thể đang cố gửi tín hiệu khẩn cấp.

Đầu óc tôi bắt đầu nảy số.

(…Nghĩ lại thì.)

Thứ tôi đang mặc bây giờ là bộ vest do Đế quốc cung cấp. Món đồ cao cấp với kỹ thuật khắc chú văn độc quyền của Đế quốc.

Thêm nữa, mu bàn tay trái tôi được khắc một pháp trận không gian do Đế quốc cung cấp. Đây cũng là vật vô giá không gì sánh được.

Hơn nữa, hai tháng trước tôi đã nhận được vô số chú văn từ pháp sư triều đình Đế quốc thông qua huấn luyện.

Và tất cả những chú văn đó đều do Hoàng tộc độc quyền, chỉ được cung cấp cho giáo sư học viện như một ngoại lệ đặc biệt.

Và sau khi hưởng hết những lợi ích đó, cộng thêm nhận đủ loại thông tin quan trọng của học viện trước với tư cách là giáo sư, tôi đã tuyên bố ngay ngày đầu.

Này, tôi sẽ nghỉ việc từ hôm nay nhé.

…Khác mẹ gì gián điệp đâu.

Không nghi ngờ gì nữa, tôi chính là gián điệp từ nước khác. Một gián điệp cố gắng đánh cắp chú văn bí mật và thông tin mật của Đế quốc.

Chắc chắn tôi sẽ mất đầu trước khi kịp giải thích.

Nắm bắt được tình hình, phán đoán của tôi nhanh như cắt.

Tôi lập tức tạo một pháp trận. Đặt tay lên vai quản lý nhân sự, tôi nói ngay để thi triển Thôi miên.

[Tôi không đến đây nói mấy câu kỳ lạ. Tôi chỉ hỏi địa điểm thi tuyển sinh thôi, vì kỳ thi sắp bắt đầu rồi.]

Đối phương không phải giáo sư, chỉ là một nhân viên văn phòng cấp thấp bình thường.

Đầu óc họ mệt mỏi vì làm việc quá sức, dễ dàng bị khuất phục trước pháp thuật tầm thường của tôi.

Với ánh mắt mơ màng, họ chỉ cho tôi chỗ thi. Còn tốt bụng khuyên tôi nên nhanh lên không sẽ muộn.

(Điên mất thôi.)

Tôi thực sự không muốn đi. Tôi muốn vứt bỏ tất cả – kỳ thi tuyển sinh, vai trò giám khảo, tất cả – và chạy trốn thật xa.

Đó là cảm giác hiện tịa của tôi, nhưng mà bỏ chạy ở đây thì đúng chuẩn hành vi để bị gán mác gián điệp.

Cuối cùng, tôi chỉ còn một lựa chọn duy nhất.

…Tôi lê bước về phía địa điểm thi.

***

Khi tôi ngồi ở đó với tư cách giám khảo cho kỳ thi tuyển sinh cuối cùng của Học viện Đế quốc, sau nhiều cân nhắc, tôi đi đến một kết luận.

Bị đuổi việc.

Có lẽ đó mới là giải pháp tối ưu.

Nếu tôi tự tay đá bay cơ hội tốt như này thì quá đáng nghi. Nhưng nếu Học viện tự đuổi tôi thì sao?

Họ có thể thực hiện đủ biện pháp để ngăn chặn rò rỉ thông tin, nhưng sẽ không đi xa tới mức muốn lấy mạng tôi.

Tôi có thể yên ổn và tận hưởng quãng đời còn lại.

Nhưng vấn đề là…

(Mình không tài nào nghĩ ra kiểu diễn trò nào để bị đuổi một cách tự nhiên.)

Nói thẳng thì, tôi có thể bị đuổi ngay nếu giờ rút dao ra đâm nhau, nhưng điều đó chắc chắn là không ổn.

Cố bị đuổi bằng mấy cách bất thường như vậy chỉ làm tăng thêm nghi ngờ thôi. Chẳng phải quá lộ liễu khi tôi cố tình gây rối sao?

Gây ra vấn đề đủ lớn để bị đuổi, đồng thời khiến quá trình đủ tự nhiên để tránh bị nghi ngờ.

Phải thỏa mãn hai điều kiện cùng lúc không dễ chút nào. Ngay cả chuyện tỏ ra bất tài cũng không phải chuyện đùa.

(…Chắc mình nên nghĩ cách khác.)

Trong khi đầu óc quay cuồng với bao lo lắng, tôi cảm thấy một ánh nhìn sắc lẹm từ bên cạnh.

"Ahem."

Một vị giáo sư lớn tuổi nhìn tôi đầy gắt gỏng, khẽ ho nhẹ.

Cái nhìn đầy sát khí đó như thể đang nói một giáo viên sao có thể để tâm trí lơ đãng giữa buổi phỏng vấn cuối cùng.

Tôi muốn gào lên rằng thật kỳ lạ khi đòi hỏi tôi bình tĩnh khi tôi vừa chỉ mới nhớ lại ký ức kiếp trước sau cú ngã cầu thang 30 phút trước, nhưng mà.

Nói vậy chỉ khiến bị cho là điên thôi. Cuối cùng tôi nuốt tiếng thở dài và quyết định đóng kịch theo ông ta.

"Thí sinh số 12, mời vào."

Dù tôi nghi ngờ liệu mình có thể tập trung hoàn toàn vào phỏng vấn trong tình trạng này không. Ít nhất thì cũng nên hỏi vài câu nghe có vẻ hợp lý.

Với suy nghĩ đó, tôi nhìn vào thí sinh bước vào và…

Trong giây lát tôi đứng hình.

Tôi cảm thấy đồng tử mình tự nhiên giãn ra.

Không phải vì thí sinh là nhân vật lớn như Công chúa hay Thánh nữ, cũng không phải vì họ là nhân vật tôi biết trong tác phẩm nào.

Bởi vì tôi nhận ra.

Một chiến lược hoàn hảo duy nhất để đạt được mục tiêu.

Không cần do dự. Tôi không ngu tới mức phải để tâm đến nhân tính khi mạng sống đang bị đe dọa.

Tôi lập tức đứng dậy khỏi ghế.

Đương nhiên, mọi ánh mắt đổ dồn về tôi.

Nhưng hoàn toàn phớt lờ những ánh nhìn đó, tôi nhíu mày. Với biểu cảm đầy ghê tởm như thể không thể tin vào điều trước mắt, tôi nói:

"Cái thằng nhãi da đen như ngươi dám nộp đơn vào Học viện chúng ta mà không biết thân biết phận à?"

Một lời nói cực kỳ đê tiện, sặc mùi racist.

Mặt mũi ai nấy lập tức đầy sửng sốt.

Dĩ nhiên – trong Học viện Đế quốc nổi tiếng với sự bình đẳng, có lẽ tôi là giáo sư duy nhất trong lịch sử dám nói như vậy.

"Anh mất trí rồi à? Cái thứ vớ vẩn gì thế này…!"

Vị giáo sư lớn tuổi lúc nãy mắng tôi, nhưng tôi không phải kẻ dễ bị đe dọa ở đây. 

Thay vào đó, tôi trơ trẽn mắng lại ông ta.

"Nếu nói mất trí thì chính là mấy người đấy. Định để cái thứ nhếch nhác đó vào Học viện thật à?"

Nghe những lời đó, vị giáo sư Elf phát ra sát khí. Họ đe dọa sẽ tự tay bịt miệng tôi nếu tôi không dừng lại ngay.

Tôi chẳng dừng mà còn tiếp tục.

Giáo sư mới được tuyển dụng hóa ra lại là một kẻ phân biệt chủng tộc cực đoan. Vậy nên họ phải đuổi việc hắn.

Còn kịch bản nào hoàn hảo hơn thế này không?

Chắc chắn tôi có thể thoát khỏi nơi này một cách tự nhiên mà không gây nghi ngờ là gián điệp.

"Tôi rất thất vọng. Tôi đã kỳ vọng rất nhiều vào đội ngũ giáo sư của Học viện Đế quốc danh tiếng, nhưng hóa ra lại toàn là lũ hạ đẳng."

Tôi tuôn thêm một tuyên bố đầy tư tưởng thượng đẳng. Chắc hẳn giờ đã max cấp độ ghét bỏ từ các giáo sư rồi.

Giờ là màn kết.

Chỉ tay vào thằng bé da đen kia, tôi hét lên.

"Cút khỏi đây ngay, đồ quái vật! Ngươi nghĩ có thể che giấu bản chất hèn hạ của mình trước ta sao?"

Giọng tôi vang lên đủ lớn để vọng ra ngoài phòng phỏng vấn. Mức độ này chắc chắn sẽ khiến tôi bị đuổi.

Tỏng, tỏng. Nghe như tiếng nước mắt rơi xuống sàn, tôi thấy hơi tội lỗi vì đã quá lời với một đứa trẻ.

Nhưng đây là điều tôi phải làm để sống sót.

Dù sao thằng bé cũng có điểm cao, nên dù kết quả phỏng vấn thế nào nó vẫn đỗ thôi. 

Sau khi tôi bị đuổi, tôi sẽ dùng cheat kiến thức từ hiện đại kiếm thật nhiều vàng và để dành một phần cho nó sau này.

Với suy nghĩ đó, tôi nhìn vào thằng bé.

Nhưng… có gì đó sai sai.

Thằng bé chẳng hề khóc. Thứ rơi xuống sàn không phải nước mắt, mà là mồ hôi lạnh của nó.

Thằng bé da đen đang rõ ràng là đang hoảng loạn.

Bỗng nhiên, một cặp sừng mọc ra từ đầu nó.

Đôi mắt ngược của nó hiện rõ. Đôi cánh bằng ngọn lửa đen đáng sợ xé toạc lưng nó mà mọc ra.

Thằng bé, không, tên Ma tộc gào lên với vẻ mặt không thể tin nổi.

[Làm sao ngươi có thể nhìn thấu thân phận của ta!]

Thế là…

Hình như có gì đó sai, rất sai ở đây thì phải.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!