Chương 3 : Mấy lão già lẩm cẩm
Một văn phòng được trang trí xa hoa.
Hương trà đen hảo hạng thoang thoảng trong không khí.
Nhạc cổ điển du dương vang lên nhẹ nhàng – có lẽ là gu của chủ nhân nơi này– tạo nên một bầu không khí tao nhã, nhưng…
Tôi chẳng có tâm trạng nào để thưởng thức bầu không gian ấy.
"Vậy thì."
Cô gái trước mặt tôi – một Long tộc nguyên thủy đã chứng kiến lịch sử Đế quốc từ thuở sơ khai – khẽ vắt chéo chân và hỏi.
"Anh bảo là anh thực sự không biết gì ư?"
Cái giọng điệu đùa cợt ấy.
Nụ cười ẩn ý nơi khóe môi ấy.
Bất cứ ai có chút hiểu biết xã giao cũng đều nhận ra cô ta chẳng tin lời nào tôi nói dù chỉ 1 câu.
Ba giờ thẩm vấn.
Kết quả là một thảm họa tuyệt đối.
(Phát điên mất.)
Thề có trời cao chứng giám, tôi chẳng hề nói dối một lời. Rốt cuộc thì, bị đuổi việc là mục tiêu của tôi ngay từ đầu.
Tôi đã bán đứng từng mảnh thể diện và lòng tự trọng của mình, truyền tải hoàn hảo không gì khác ngoài sự thật.
…Chỉ có điều là nó quá phi thực tế.
"Ý anh là anh đột nhiên cảm thấy thôi thúc muốn phân biệt chủng tộc một cách công khai và hành động theo sự thôi thúc đó. Và mục tiêu của anh tình cờ lại là một nhân vật nguy hiểm đã đánh lừa được cả con mắt của ta và xâm nhập vào đây…"
Cô ta đứng dậy khỏi ghế.
Chậm rãi tiến lại gần, cô ta đối diện ánh mắt tôi.
"Hơn nữa, tên Ma tộc tấn công anh cơ bản là tự sát, và anh không hề có ý định tấn công. Đó thực sự là điều anh đang khẳng định sao?"
Chúng tôi càng lúc càng gần nhau.
Tôi gần như có thể cảm nhận được hơi thở của cô ta lúc này.
"Giáo sư mới của chúng ta có vẻ khá may mắn nhỉ?"
Cô gái thì thầm với tôi trong khi nhìn chằm chằm với một áp lực vô hình. Lời nói của cô ta lúc này đã công khai chế giễu tôi.
Dù áp lực có thể đè bẹp tôi bất cứ lúc nào, tôi không thể lùi bước ở đây.
Nhận ra ngay lập tức bản chất của Ma tộc.
Không chỉ vô hiệu hóa chúng mà còn không hề tỏ ra sợ hãi, thậm chí còn xả thân mình bảo vệ học sinh?
Không đời nào họ để tuột mất nhân tài như vậy.
Đây không phải trường học – đây là cái nghĩa địa.
Vụ Ma tộc vừa rồi đã nhấn mạnh điều đó một cách đau đớn. Tôi không thể bị trói buộc vào một nơi như thế này.
Đối diện ánh mắt cô ta, tôi trơ trẽn tuyên bố.
"Vâng, tôi khá tự tin vào vận may của mình."
Dù là kiếp trước hay kiếp này, tôi vẫn luôn may mắn một cách kì lạ.
Vì không cần phải diễn, giọng tôi không hề có chút do dự hay dao động nào.
Ừm, dù tôi có nói thuyết phục thế nào, vấn đề là nội dung thì hoàn toàn vô lý.
Quả nhiên, cô ta lại nở một nụ cười ẩn ý trước khi nói:
"…Được rồi, ta sẽ tin anh."
Hiệu trưởng ngả người vào chiếc ghế bành êm ái khi nói điều này. Đầu óc tôi bỗng ngưng hoạt động.
Có lẽ thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, cô ta thêm một lời giải thích vô cùng tử tế.
"Rốt cuộc thì, ta có thể biết ngay anh có nói dối hay không mà."
Hiệu trưởng chỉ vào mắt mình.
Mãi lúc đó tôi mới nắm bắt được tình hình hiện tại.
(Vậy ra đó là chức năng của Long chi Nhãn à?)
Điều đó chắc chắn có lý. Đôi mắt nhìn thấu sự thật là mô típ phổ biến ngay cả trong tiểu thuyết.
Và đây không phải mắt thường – đây là mắt của rồng. Sẽ kỳ lạ hơn nếu chúng không có khả năng như vậy.
(Khoan đã, nếu vậy thì…)
Tình thế đã xoay chuyển. Kế hoạch chỉ nói sự thật, không một lời dối trá của tôi đã đạt được thành công bất ngờ.
Thành thật mà nói, ngay cả tôi cũng thấy câu chuyện của mình khó tin vãi cả ra.
Nhưng Hiệu trưởng trước mặt tôi biết câu chuyện của tôi là thật. Dưới góc nhìn của cô ta, chắc hẳn tôi là một kẻ điên.
Đây là cơ hội ngàn vàng. Một cơ hội để khiến tôi bị trừ điểm nặng hơn và thoát khỏi cái Học viện chết dẫm này.
Không có lý do gì để do dự cả.
Tôi lập tức đứng dậy, đẩy ghế ra sau.
Một hành động đột ngột. Dù cô ta nhìn tôi với ánh mắt bối rối, tôi mặc kệ và cau mày.
Một người bình thường từ nãy đến giờ bỗng nhiên bộc phát. Nhưng chẳng phải đây chính xác là hình ảnh mất trí mà tôi đang hướng tới sao?
"Tôi đã bị kẹt ở đây ba tiếng rồi. Tôi khôn muốn lãng phí thêm thời gian vào mấy chuyện tầm phào như vậy nữa."
Tôi gõ gõ thô lỗ vào đồng hồ đeo tay.
Hiệu trưởng có vẻ định nói gì đó, nhưng không có cửa đâu. Tôi cắt ngang cô ta ngay.
"Lần sau, làm ơn chuẩn bị đồ uống khác ngoài trà đen nhé. Nó thực sự không hợp với khẩu vị của tôi."
Loại trà mà cô ta đích thân pha chế ấy à?
Tôi tuyệt đối không uống. Dù lá trà có vẻ chất lượng cao và hương thơm thì dễ chịu – cô ta có vẻ là người thích trà đạo thì phải. Để tôi giày xéo lòng tự hào của cô ta bằng cái mồm thối này vậy.
"Vậy thì."
Và thêm nữa, tôi tự thưởng cho mình một buổi nghỉ phép hôm nay vì đã làm việc chăm chỉ.
Tôi lập tức quay người bước về phía cửa phòng. Diễn như một kẻ mất trí một cách tự nhiên.
Thêm cái này vào cái phân biệt chủng tộc và sự khó ưa của tôi…
"Anh tên là gì nhỉ?"
Kế hoạch thành công. Ý nghĩa của việc hỏi tôi câu này trong khi hồ sơ của tôi đang ngay ngắn trên bàn cô ta…
Chỉ có thể là để nhấn mạnh 'Anh đã lọt vào danh sách đen của tôi rồi đấy.'
"Ryan. Là thường dân, tôi không có họ."
Với những lời cuối cùng đó, tôi bước ra khỏi phòng.
Ngay trước khi cánh cửa đóng lại, tôi nghe thấy tiếng cô ta lẩm bẩm.
"…Ta sẽ nhớ kỹ cái tên đó."
Phải, nhớ cho thật kỹ vào.
Nhớ cho thật kỹ để có thể đuổi việc thằng điên bố láo mất dạy này càng nhanh càng tốt đê!
****
Trong văn phòng sau khi Giáo sư Ryan rời đi.
Nhìn hai tách trà đen đã nguội lạnh từ lâu trước mặt, Zion, Hiệu trưởng Học viện Đế quốc, thở dài.
(Đây là… một thất bại hoàn toàn. Không còn chỗ để bào chữa.)
Lúc đầu, cô chỉ đơn thuần là tò mò.
Cô chỉ muốn dùng 'Con mắt' của mình để tìm hiểu thêm về vị giáo sư mới đã làm những điều phi thường.
Nhưng có lẽ phật lòng vì bị dò xét nội tâm quá dễ dàng, anh ta bắt đầu cố tình khiêu khích Zion.
-Tôi phát hiện ra hắn hoàn toàn tình cờ. Tôi không có ý định gì ngoài phân biệt chủng tộc.
Những sự trùng hợp như vậy đơn giản là không tồn tại trên thế giới này.
-Tôi vốn dĩ kém năng lực hơn các giáo sư khác. Làm sao một người như tôi có thể đánh bại Ma tộc chứ?
Ryan đối phó không chỉ đơn thuần là Ma tộc. Nếu chỉ là kẻ ngu muộn bị ma quỷ cám dỗ, các giáo sư đã không vất vả đến vậy.
Đó là một trong Thất thập nhị Ma vương.
Hơn nữa, lại còn là Amon, kẻ xảo quyệt và khó nắm bắt nhất trong bảy tên đứng đầu.
Không phải tôi tớ của quỷ, mà là chính quỷ thực thụ.
-Tôi sống sót chỉ nhờ may mắn thuần túy. Con dao găm vô tình đâm trúng điểm yếu của hắn vì tôi vung loạn xạ.
Và dĩ nhiên, một con quỷ ở cấp độ đó sẽ không lộ điểm yếu một cách bất cẩn như thế. Chúng sẽ di chuyển lõi của mình, phân thân, và che giấu sự hiện diện của chúng.
Để nhìn thấu tất cả và đâm chính xác vào trung tâm, rồi bảo đó chỉ là may mắn ư?
Dù con dao găm mang ấn triện của Hoàng gia, anh ta vẫn khăng khăng mình chỉ là một người bình thường?
Những sự trùng hợp như vậy đơn giản là không thể tồn tại.
Dối trá, dối trá, dối trá.
Rốt cuộc, mọi thứ Ryan thốt ra trong văn phòng này chẳng qua là những lời dối trá mà ngay cả kẻ ngu ngốc nhất cũng không tin.
Cứ dùng năng lực xem suy nghĩ của tôi đi nếu cô muốn. Đó là những gì hành vi khiêu khích của anh ta dường như muốn nói.
(Vậy mà mình lại không thể nhìn thấu những lời dối trá đó.)
Long chi Nhãn vạch trần mọi sự giả dối.
Dù cô tự hào về sức mạnh đó, nhưng cuối cùng cô đã bị vị giáo sư mới này qua mặt hoàn toàn.
Anh ta dùng phương pháp gì? Với cô, tất cả những lời lẽ vô nghĩa đó hiện ra như sự thật tuyệt đối.
Sức mạnh chưa từng bị phá vỡ nay đã tan vỡ. Một con người đã dễ dàng làm được một điều mà chưa sinh vật nào trên thế gian này từng làm được.
Nếu chỉ đến đây, Zion hẳn đã phấn khích vì tìm được đối thủ xứng tầm mới, nhưng.
(Người đàn ông đó, anh ta đã công khai nổi giận với mình.)
Nguyên nhân hành vi đột ngột của anh ta quá rõ ràng. Anh ta đã nhìn thấu cô.
Anh ta nhận ra cô đang thưởng thức tình huống này.
Khi mọi người xôn xao vì bắt được quỷ, cô đã thấy cách một mình người đàn ông đó cố bảo vệ các học sinh.
Vậy anh ta sẽ cảm thấy thế nào khi nhận ra Hiệu trưởng đang hả hê tìm kiếm đối thủ xứng tầm giữa tình huống khẩn cấp như vậy?
Có thể còn gián điệp khác ẩn nấp – anh ta hẳn đã muốn lao ra và đảm bảo an toàn cho học sinh.
Anh ta sẽ cảm thấy thế nào khi nhận ra Hiệu trưởng ích kỷ giữ anh ta ở lại đây chỉ vì tò mò?
Ừm, cơn giận của anh ta chắc chắn là chính đáng.
Về mọi mặt, lỗi thuộc về cô và lẽ phải thuộc về anh ta.
Cô thua không chỉ về năng lực mà còn về nhân cách.
Vậy nên, không còn chỗ để bào chữa trong thất bại hoàn toàn này.
Sao cô có thể lố bịch đến vậy? Chẳng trách ai được nếu cô bị gọi là mụ già lẩm cẩm.
"Haah..."
Nỗi xấu hổ lại ùa về với ý nghĩ đó. Dù muốn chui xuống hố ngay bây giờ, nhưng ít nhất cô phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình.
Nếu đã thất lễ, con đường duy nhất là đền bù bằng bồi thường.
"Ryan, Ryan..."
Long tộc nguyên thủy của Đế quốc lặp lại cái tên đó. Cô tuyệt đối sẽ không quên.
Nhân tài xuất sắc xứng đáng được đối đãi xứng với tài năng ấy.
******
Những nỗ lực của tôi cuối cùng đã đơm hoa kết trái. Tôi chắc chắn đã lọt vào sổ đen của Hiệu trưởng, vậy nên chẳng mấy chốc tôi sẽ thoát khỏi Học viện điên rồ này.
Một sự kiện vô cùng vui mừng.
Vậy nên tôi sẽ uống một ly ăn mừng trong khu giáo viên, ngủ một giấc thật ngon, rồi sáng mai thu dọn và rời đi.
Đó chắc chắn là một tương lai tươi sáng đang chờ tôi, vậy mà.
"Xin hãy tha thứ cho sự thô lỗ của tôi!"
Một ông già điên nào đó tự nhiên chặn đường tôi.
Trước cửa phòng giáo viên của tôi, vị giáo sư già hồi nãy đang cúi đầu thấp đến nỗi suýt khoan xuống đất.
…Một cảm giác chẳng lành bắt đầu len lỏi trong tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
