Sự tiếp xúc thân mật đã giảm bớt.
Khi tôi nói điều này, có thể bạn sẽ nghĩ đến những cặp đôi đang ở giai đoạn bão hòa, như bạn trai bạn gái hay vợ chồng, nhưng Sajou-san và tôi không có mối quan hệ kiểu đó.
Chúng tôi chỉ là hàng xóm trong cùng một tòa nhà chung cư, hiện tại đang sống chung với nhau.
…mặc dù gọi là “chỉ là” thì nghe có vẻ quá gần gũi so với mức độ thoải mái, nhưng nếu bảo đó là một mối quan hệ ngọt ngào thì tôi cũng cạn lời.
Chúng tôi là bạn bè? Bạn cùng lớp? Hay rốt cuộc cũng chỉ là hàng xóm?
Tôi chưa bao giờ tìm được từ ngữ thích hợp để diễn tả, kể từ khi tôi gặp cô ấy.
Khi tháng Chín dần trôi qua và thời tiết trở nên ôn hòa hơn và khi đi bộ xuống phố, những chiếc lá rẻ quạt vàng úa và lá khô tô điểm trên mặt đường nhựa thô ráp, báo hiệu mùa thu đã đến.
Thật ngạc nhiên khi thấy xác ve sầu vẫn nằm lật ngửa trên những đám lá thu đó.
Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là đã hơn mười ngày kể từ khi tôi bắt đầu sống chung với Sajou-san.
Lúc đầu, cả hai đều hồi hộp và ngượng ngùng khi ở cạnh nhau, nhưng vì chúng tôi đã từng ở lại qua đêm trước khi dọn về sống chung, nên việc làm quen với nhau diễn ra nhanh hơn tôi nghĩ.
Chúng tôi sống cùng nhau như thể chẳng có gì thay đổi.
Tuy nhiên, có một số thứ đã thay đổi.
Sự tiếp xúc thân mật (Skinship).
Thứ từng hiện hữu bỗng dưng biến mất ngay khi chúng tôi bắt đầu sống chung.
Khi Sajou-san còn hay đến căn nhà này, cô ấy thường chạm vào tôi một cách trìu mến và lại gần tôi.
Cổ khao khát hơi ấm chăng?
Tôi không biết lý do chính xác. Nhưng tôi đã diễn giải nó giống như một chiếc khăn yêu thích hay thú nhồi bông đối với một đứa trẻ.
Vì vậy, tôi không từ chối, và chà, biết nói sao đây? Thật xấu hổ, nhưng tôi đã chấp nhận nó. Đàn ông là vậy mà.
Lúc mới bắt đầu sống chung, tôi nghĩ có lẽ là do đã lâu rồi cả hai không gần gũi như thế, nhưng sau gần hai tuần, tôi bắt đầu tự hỏi, “Hửm? Có gì đó không ổn ở đây sao?” mặc dù tôi thường là kẻ chậm tiêu.
Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi có thể hỏi cô ấy, “Cậu không ôm tớ như trước nữa à?” Vì vậy, tất cả những gì tôi có thể làm là làm ướt gối bằng nước mắt vì sự mất mát của chiếc "gối ngực". Huhu. ( Ngu chưa em:)) )
Tôi vẫn không biết tại sao những cử chỉ thân mật lại giảm đi.
Có lẽ cô ấy đột nhiên cảm thấy xấu hổ, nhưng chỉ tưởng tượng lý do mà không hỏi trực tiếp khiến tôi không thể nào biết được.
Tuy nhiên, sự thân mật càng giảm thì cô ấy lại càng chăm sóc tôi nhiều hơn.
Cổ đánh thức tôi vào buổi sáng, tất nhiên rồi, nhưng Sajou-san cũng làm mọi việc từ nấu nướng, dọn dẹp và thậm chí cả giặt giũ. ( Housewife uohhhh )
“Tớ chỉ là một kẻ ăn bám thôi…”
Cô ấy nói vậy, nhưng đối với tôi lại là cảm giác vừa biết ơn vừa có lỗi.
Ngay cả khi tôi đề nghị giúp đỡ, cô ấy vẫn khăng khăng tự làm mọi thứ.
Thậm chí sau đó, những công việc duy nhất tôi được phép làm là những việc như cọ bồn tắm hay dọn dẹp bát đĩa chúng tôi vừa ăn xong, gần giống như việc vặt cho trẻ con.
Có lẽ cổ nghĩ tôi không làm được gì chăng?
Hoặc có lẽ, vì cô ấy chỉ là người ở nhờ, nên lại cảm thấy có nghĩa vụ phải tự làm mọi việc?
Có lần tôi đã hỏi Sajou-san với lời mở đầu “Xin đừng khách sáo,” nhưng tất cả những gì tôi nhận được là một lời phủ nhận cùng ánh mắt lảng tránh.
Tôi không biết liệu những lời đó có chân thật hay không, hay cô ấy chỉ đang quan tâm đến tôi.
Tuy nhiên, nếu điều đó thực sự là thật, câu hỏi “Tại sao?” vẫn còn đó, và ngay cả khi hỏi đi hỏi lại, tôi chưa bao giờ nhận được một câu trả lời thỏa đáng.
Bất chấp những bí ẩn còn vương vấn và những chuyện buồn, cũng có những khoảnh khắc vui vẻ.
Có lẽ để tránh làm bẩn quần áo, Sajou-san bắt đầu mặc một chiếc tạp dề trơn màu xanh tím than khi ở nhà. Nó hợp với cô ấy đến lạ lùng. ( Chậc , lại p đi mò minh hoạ:v )
Sajou-san toát lên khí chất của một người vợ trẻ, và việc ngắm nhìn cô ấy khiến tôi tràn ngập hạnh phúc. ( Má con chó số hưởng vl )
Tôi thích nhìn Sajou-san từ phía trước, nhưng tôi đặc biệt thích nhìn bóng lưng cô ấy. Cái cách thắt lưng của cổ được buộc bởi dây tạp dề thật quyến rũ.
Mặc dù cô ấy hay càu nhàu, “Cậu phiền quá đấy…” Khi tôi khen cổ, việc nhìn thấy má Sajou-san ửng hồng vì xấu hổ là một điểm cộng. Cuối cùng, cô ấy đá tôi ra ngoài, nhưng nhìn chung, tôi thấy khá hài lòng.
Có một giấc mơ được giấu kín trong bộ tạp dề của một cô gái.
Sự xâm lăng của em gái tôi. Một Sajou-san đã thay đổi kể từ khi chúng tôi bắt đầu sống chung.
Mặc dù tôi cảm thấy cô đơn về điều đó, nhưng cũng có một phần trong tôi tự hỏi liệu đây có phải là khoảng cách thích hợp hay không.
Sống chung khi còn là học sinh.
Hơn nữa, sống hai người mà không có người giám hộ, dù điều đó có phù hợp hay không.
Nếu cả hai coi đó là việc chia sẻ phòng trọ (room-sharing), chà, có lẽ nó có thể phù hợp với các quy chuẩn xã hội. Chắc vậy. Nếu chúng tôi ép buộc suy nghĩ đó, có lẽ chăng? Hay là không thể? Không, có thể chứ.
Thành thật mà nói, có lẽ hơi quá gần gũi khi ôm ấp một chàng trai mà bạn vừa mới gặp và thậm chí còn không hẹn hò mỗi ngày sau khi đã qua đêm liên tiếp cùng nhau. ( Qua đêm mà ko làm gì thì vứt )
Nghĩ lại thì, có lẽ sự thay đổi này rốt cuộc cũng không tệ đến thế.
Những thay đổi cũng bao gồm cả ở trường học.
Sajou-san đi học cùng tôi, và cô ấy ở trong lớp học từ buổi sáng.
Không chỉ vậy, cô ấy còn mở sách giáo khoa, chép bài trên bảng vào vở.
Thậm chí, cổ bắt đầu tham gia các tiết học một cách nghiêm túc.
Với sự hiện diện của cô ấy, ngay cả các giáo viên cũng rơi nước mắt vì vui sướng.
“Cảm ơn em…! Cảm ơn em rất nhiều!”
Sensei nắm chặt lấy tay tôi bằng cả hai tay và liên tục bày tỏ lòng biết ơn.
Có hơi khó chịu vì sự nhiệt tình thái quá ấy, nhưng đánh giá từ phản ứng đó, hẳn cô ấy đã phải chịu khá nhiều lời mỉa mai hoặc cằn nhằn từ các giáo viên khác.
Tôi không khỏi nghĩ, “Sensei khổ thật,” và chỉ có thể nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Ngay từ đầu, đâu phải là tôi đã làm gì đâu.
Được cảm ơn quá mức như vậy chỉ khiến tôi cảm thấy khó xử.
Dù tôi giữ suy nghĩ đó cho riêng mình vì chuyện này cũng nhỏ nhặt. Nó kiểu như… mà thôi, sao cũng được.
Và rồi, về phản ứng của các bạn cùng lớp đối với việc Sajou-san trở lại trường sau một thời gian dài vắng mặt.
Không có sự ầm ĩ đặc biệt nào.
Thành thật mà nói, nó có chút thất vọng vì tôi đã mong đợi nhiều câu hỏi hay sự phấn khích hơn, nghĩ rằng nó có thể biến thành một lễ hội.
Trước đó họ đã nói sẽ “lặng lẽ dõi theo”, nên có lẽ họ đang trung thành giữ lời hứa.
Tuy nhiên, tất cả có vẻ tò mò, trao đổi những lời thì thầm và ánh mắt liếc nhìn.
Theo một cách nào đó thì cũng phiền phức, nên sẽ dễ dàng hơn nếu họ cứ trực tiếp tiếp cận tôi.
Chà, có lẽ họ đang cân nhắc cho Sajou-san, người cứ đến rồi đi khỏi trường mà không có lời giải thích.
…Nhưng đánh giá qua những phản ứng bồn chồn, sự kiên nhẫn của họ dường như đang cạn dần.
Hành động của Sajou-san, dù lớn hay nhỏ, đều khuấy động những người xung quanh.
Đột nhiên không đến gặp tôi, rồi chuyển vào ở, và đi học.
Tôi tự hỏi liệu có sự thay đổi nào trong tình cảm của cô ấy không, nhưng Sajou-san không bao giờ nói với tôi về điều đó.
Có lẽ em gái tôi, người đã ép buộc cô ấy chuyển vào, có thể biết điều gì đó.
Nghĩ vậy, tôi nhắn tin cho con bé trên ứng dụng nhắn tin, nhưng tất cả những gì tôi nhận được là một cái nhãn dán (stamp) hình một cô gái đang cười và trêu chọc tôi, nói “Đồ biến thái.”
Nó làm tôi bực mình một cách kỳ lạ, nên tôi liên tục gửi nhãn dán, và vì lý do nào đó, Sajou-san đã mắng tôi, bảo “Đừng có làm mấy trò ngu ngốc nữa.” Sao cô ấy biết hay vậy?
Cô ấy cho tôi xem màn hình điện thoại của mình. Ở đó, cùng một ứng dụng nhắn tin như của tôi đang mở, gửi đến em gái tôi. Tin nhắn ghi: “Anh trai đang bắt nạt em.”
Tôi không bắt nạt con bé. Nếu có thì tôi mới là người bị đem ra làm trò đùa.
Tôi muốn phủ nhận, nhưng bị sốc hơn bởi sự thật đáng ngạc nhiên, và đã không nói nên lời.
Hả? Gì cơ? Hai người đã trao đổi thông tin liên lạc rồi á? Nhưng tôi còn không có số liên lạc của Sajou-san.
Thành thật mà nói, tôi cảm thấy hơi sốc. Cảm giác như tôi đã thua cuộc hay gì đó.
Khi tôi còn đang ngớ người ra, một nhãn dán hình con chó thất bại và chán nản được gửi đến, và trong sự thất vọng, tôi vô tình gầm gừ bực bội. N-này, tôi không có cay cú đâu nhé, được chưa!?
Khi tôi vật lộn với những cảm xúc này, thích nghi với thói quen hàng ngày mới giữa những thay đổi khó hiểu của bạn cùng phòng, thì vào khoảng thời gian đó.
“Muốn ghé qua siêu thị không?”
“…Chúng ta có nguyên liệu rồi mà.”
Sau giờ học.
Ngay khi tôi chuẩn bị về nhà cùng Sajou-san, giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi, người vẫn nán lại trong lớp sau giờ học, gọi tôi lại, “Cô có thể nói chuyện với em một chút được không?”
Chuyện này nghe quen quen.
Nghĩ lại thì, tôi nghiêng đầu khó hiểu cùng với Sajou-san.
