Tôi bắt gặp một người con gái xinh đẹp vô cảm trước cửa nhà

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Web novel - Chương 53

Chương 53

“Ừm, xin lỗi, nhưng mà… Nếu cô không nhầm thì…xin lỗi nếu cô sai nhé?”

Lời xin lỗi phủ đầu từ mẹ của Sajou-san khiến tôi lạnh sống lưng.

Dù vừa uống hết cà phê, cổ họng tôi vẫn khô khốc và môi thì nứt nẻ. Khi liếm nhẹ, tôi cảm nhận được những mảng da nhỏ bong tróc.

Lẽ ra tôi nên dùng chút son dưỡng. Nhưng tại sao tôi lại nghĩ về chuyện đó khi tôi chưa từng dùng nó bao giờ chứ?

Tình huống này không phải là lúc tôi có thể trốn tránh thực tại.

Nếu là mối quan hệ của họ, thì điều này hoàn toàn có lý.

Không nói về việc chuyển nhà, hay thậm chí việc đã chuyển đi rồi. Tôi thấy điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Mối quan hệ của họ xa cách đến mức đó.

Nghĩ lại thì, đã bao nhiêu năm rồi họ không nói chuyện với nhau? Tôi cần phải lục lại những ký ức đó.

Dù là mẹ con. Dù sống chung một nhà.

Không phải mối quan hệ mẹ con nào cũng hoàn hảo, nên việc tồn tại những gia đình như họ cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng mà…

Ít nhất cô ấy cũng nên nói với em gái của tôi chứ?

Nếu thế thì tôi đã có thể thông báo trước cho mẹ của Sajou-san về việc chuyển nhà rồi.

…Nghĩ đến đó, cổ họng tôi nghẹn lại. Mặt tôi nóng bừng.

Cảm giác này… giống như việc tôi đang bị hỏi tội vì đã cướp con gái họ đi vậy.

Rốt cuộc thì, cô ấy đang chuyển ra khỏi nhà mẹ. Cô ấy đang sống trong nhà tôi. Chúng tôi đang sống thử. ( Ghê vậy anh:)) )

Với những sự thật rành rành này, tôi không tự tin lắm rằng mình có thể báo cáo trôi chảy việc chuyển nhà với mẹ của Sajou-san.

Và giờ đây, với việc báo cáo sau khi mọi chuyện đã rồi, chút tự tin ít ỏi tôi có đã tan chảy, khiến tôi cảm thấy mình nhỏ bé như viên đá lạnh trong ly nước.

Giờ không phải là lúc để nhắc đến chuyện họp phụ huynh.

Tôi thở dốc vì lo lắng. Tôi cảm thấy đau dạ dày, một cơn đau chưa từng cảm thấy trước đây.

Tôi xoa bụng, nhưng cơn đau không thuyên giảm. Nó cứ âm ỉ sâu bên trong.

“Hinata Rihito-san…?”

Nhưng tôi không thể cứ im lặng mãi được.

Khi mẹ của Sajou-san nhìn tôi đầy lo lắng, tôi nuốt nước bọt và cố gắng mở miệng.

“Vâng… Cháu xin lỗi. Cô nói đúng, Sajou-san đã ở nhà cháu, hay đúng hơn là, cậu ấy đã chuyển đến rồi ạ. Ừm, nên là… Chà, đó là lý do, ừm… Cháu xin lỗi vì đã không báo cho cô biết trước.”

Tôi cúi đầu thấp đến mức trán gần như chạm mặt bàn.

Giờ không phải lúc đổ lỗi cho ai nữa.

Tôi đã chấp nhận việc Sajou-san chuyển đến mà không suy nghĩ nhiều, nên tôi phải chịu trách nhiệm về việc đó.

Dù đã muộn, tôi muốn ít nhất cũng thể hiện sự chân thành.

“Ồ…! Không, không phải thế đâu. Cô xin lỗi… Cô không giận đâu, và cô cũng không muốn cháu phải xin lỗi. Cháu ngẩng đầu lên được không?”

“Nhưng chuyển đi mà không có sự cho phép của người giám hộ thì hơi quá đáng, cô không nghĩ vậy sao?”

“Hinata-san đâu có biết chuyện đó, đúng không?”

“Đúng là vậy, nhưng mà…”

Thốt ra những lời thiếu thuyết phục, tôi từ từ ngẩng đầu lên.

Tôi hơi sợ khi phải nhìn xem bà ấy có biểu cảm gì.

Nhưng gương mặt mẹ của Sajou-san không hề có sự giận dữ, chỉ là một biểu cảm bình thản nhưng cô đơn.

“Ừ, không sao đâu. Cô biết lỗi là ở cô vì đã để chuyện đó xảy ra. Thật ra, cô nghĩ như vậy lại là tốt nhất…. Thà như thế còn hơn là lo lắng con bé bỏ đi đâu mất, không biết sống chết ra sao, như vậy tốt hơn nhiều. Vì con bé ở ngay bên cạnh. Vẫn trong tầm với. Chỉ riêng điều đó thôi cũng là một sự an ủi với cô rồi.”

Giọng bà ấy tha thiết, tràn đầy cảm xúc.

Một người mẹ lo lắng cho con gái mình. Chỉ đơn thuần là tình cảm ấy.

Đó là lý do tại sao tôi có những cảm xúc phức tạp về những lời bà ấy nói, ngụ ý rằng có thể đã xảy ra tình huống Sajou-san mất tích và chúng tôi không biết cô ấy còn sống hay đã chết.

Tôi nên trách móc bà ấy? Hay tôi nên an ủi bà ấy? Tôi không biết nữa.

“Cảm ơn nhé” bà ấy nói.

Cứ như thể bà ấy đang cảm ơn tôi vì đã gây rắc rối, nhận ra Sajou-san đã đến gần sự nguy hiểm như thế nào.

Tôi khép mi lại. Có sự căng thẳng quanh đôi mắt tôi.

“A…”

Mặc dù có thể gây nghi ngờ, tôi ngửa cằm lên.

Da cổ tôi căng ra, và yết hầu tôi nhô lên.

…Tôi không thể hoàn toàn hiểu được.

Đó là ấn tượng thành thật của tôi.

Có cha mẹ, những người dù có chút xấu hổ, vẫn luôn chăm sóc cho mình.

Một cô em, người mà dù có chút kỳ quặc, vẫn có một mối quan hệ tốt đẹp với tôi.

Lớn lên trong một gia đình hoàn toàn bình thường không có chút rắc rối nào, tôi không thể hiểu được mối quan hệ giữa hai mẹ con nhà ấy.

“Cháu hiểu” hay đại loại thế. Tôi không thể dùng cụm từ đó một cách tùy tiện.

Thực ra, nó quá nặng nề đối với tôi.

Cả mối quan hệ lẫn những cảm xúc giữa mẹ và con gái họ.

Ánh đèn điện mờ ảo chiếu sáng quán cà phê xuyên qua đôi mắt đang nhắm nghiền của tôi.

Tôi tựa vai ra sau ghế.

Chà, chà. Tôi nên nói gì đây?

Nếu đây là một nam chính đẹp trai bước ra từ truyện tranh thiếu nữ, cậu ta sẽ bơm chút nhiên liệu vào tim để thổi bùng ngọn lửa tình yêu và rồi lao đi hàn gắn mối quan hệ lạnh nhạt giữa hai mẹ con bằng cách nào đó.

Tiếc thay, tôi không đẹp trai cũng chẳng phải anh hùng.

Tôi không thể trở thành nhân vật chính của một câu chuyện, và tôi cũng không muốn thế. Tôi chỉ là một nam sinh cao trung bình thường. Kiểu người mà bạn sẽ gắn cụm từ “chỉ là một tên quần chúng” vào ấy.

Làm thế nào mà lại ra nông nỗi này? Tại sao chuyện lại kết thúc như thế này?

Tôi đã tự hỏi mình những câu hỏi này hàng trăm lần trong đầu, nhưng câu trả lời luôn quay về mùa mưa năm ấy. Tất cả bắt đầu khi tôi tìm thấy Sajou-san.

Thôi thì, biết làm sao được? Nó giống như nhân quả báo ứng vậy, nên tất cả những gì tôi có thể làm là cười trừ.

Tôi buông thõng tay xuống dưới chiếc ghế đang ngồi và thở dài một hơi thật, thật sâu.

Tôi thực sự không muốn tọc mạch vào chuyện gia đình của Sajou-san.

Chúng tôi đã có một thỏa thuận ngầm là không can thiệp vào chuyện riêng của nhau, nên việc phá vỡ nó cảm giác như một hành động tội lỗi.

Nhưng, tôi cũng có lỗi. Thành thật mà nói, Sajou-san cũng vậy.

Không còn cách nào khác. Tôi quyết định dấn sâu thêm một chút.

Tôi từ từ mở mắt và ngồi thẳng dậy, chiếc ghế kêu lên một tiếng cót két.

Nhìn mẹ của Sajou-san với đôi mắt mở to, tôi lên tiếng.

“Hay là chúng ta sắp xếp một buổi gặp mặt để nói chuyện, có cả Sajou-san… con gái của cô nữa nhé?”

Khi tôi nói vậy, một tiếng “…Hả?” nhỏ thoát ra từ đôi môi hơi hé mở của bà ấy, và mẹ của Sajou-san mở to mắt ngạc nhiên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!