Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1288

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2599

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 471

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 888

WN - chương 80- kết thúc

chương 80- kết thúc

♠+♥ (góc nhìn cặp đôi)

“Ah, mệt vãi. Bố mẹ mình ồn áo quá.”

“Phải đó. Nhưng họ trông đang rất vui vẻ mà.”

“Đó là bởi Shion ở đây đó. Đặc biệt là mẹ anh, mẹ anh thích Shion lắm đó.”

“Thât ư? Chứ không phải vì em là bạn gái của Sendai kun à?”

“Kể cả em không phải thì anh nghĩ mẹ anh chắc chắn sẽ có mối quan hệ tốt với em thôi. Với lại, mẹ anh luôn nói rằng mình có mắt nhìn người mà.”

“……Phải nhỉ.”

Hôm qua đúng thật là bận rộn mà.

Trước hết, ngay khi mới trở về nhà, mẹ tôi đã rủ Shion đi mua sắm rồi.

Còn bố tôi thì hỏi tôi tới tấp về cuộc sống mới cưới của chúng tôi như nào rồi, và nhiều câu hỏi khác chủ yếu về cuộc sống hiện tại của tôi.

Sau khi bố mẹ tôi về nhà thì chúng tôi đã cùng nhau nhìn những bức ảnh cưới của Shion và tôi.

Sau đó, họ dẫn chúng tôi đi ăn yakiniku.

Tôi rất bất ngờ khi mà mẹ tôi, người mà lúc nào cũng đối xử với tôi như cá mè một lứa, thế mà hôm nay lại ra dáng phụ huynh mà nói, [Các con ăn ngon miệng.]

Mẹ nói thế làm con bồn chồn lắm đấy.

Ngay hôm sau- lúc sáng tinh mơ thì họ hớt hải rời đi vì công việc mới của mình.

“Anh đoán sau này lại chỉ có chúng ta ở trong căn nhà này mà thôi.”

“Em cũng khá là lo lắng cơ mà em vẫn rất vui khi mà được gặp lại mẹ chồng sau một thời gian dài. Em nên nhanh chóng chuyển hết đồ vào sống thôi.”

“Thật ư? Vì anh rất muốn ở cùng với Shion mà.”

“Fufu, em nữa. Nhưng gia đình vẫn là điều tốt nhất mà.”

“Ừ. Liệu gia đình em có thế không, Shion? Anh đã nghĩ rằng mình nên gặp mặt họ trước đây, nhưng gia đình Shion có vẻ như giữ khoảng cách thận trọng với anh thì phải?”

“Thường thì họ không quan tâm gì đâu. Nhưng giờ em nghĩ rằng có lẽ bố mẹ quan tâm em và không muốn cố gây áp lực bằng việc đặt nặng kì vọng vào em.”

“Ý em là sao?”

“Em lúc nào cũng không có bạn bè và dù em có cố đến đâu thì cũng như muối bỏ bể và rồi đến cuối cùng em đã không còn thích người khác mà tự mình cô lập chính mình luôn. Em đã luôn có một dự định rằng em sẽ bỏ học từ lúc còn là học sinh cấp 2. Em đã phải tự mình xoay xở để có thể vào được trường cấp 3 này, em khi ấy đã phải khổ sở rất nhiều khi mà thấy bố mẹ em như vậy.”

“Thế…từ lúc này , hãy cho họ thấy rằng em đã thay đổi rồi. Và rồi họ sẽ nhận ra được sự khác biệt của em so với quá khứ đó.”

“Ừm, nhưng em hiện tại vẫn thích ở đây hơn. Nếu như em không bắt buộc phải về thì em còn lâu mới về.”

“Haha, anh cũng thế. Nhưng suy cho cùng thì gia đình vẫn là thiêng liêng nhất. Chúng ta cùng nhau về nhà của Shion một lúc.”

“Phải. Anh đúng là tốt bụng mà, Sendai kun.”

Kể cả khi hôm nay mới là ngày chủ nhật thì tôi cũng phải thức dậy thật sớm để tiễn bố mẹ rời đi vào lúc sáng sớm này, do vậy tôi thức giấc cả khi trời vẫn còn tối om.

Chả có tia sáng báo hiệu cho một buổi sáng và cũng chả có việc gì thiết thực để làm cả, do vậy tôi hoang mang không biết làm gì thì bất chợt, Shion rủ tôi đi bộ.

“Anh thích đấy. Buổi sáng trời lạnh mà, do vậy đi bộ tới biển thôi nhỉ.”

“Vâng. Nhưng em nghĩ là chúng ta không nên đi ra khu phía sau nhà ga đâu. Chỗ đó có nhiều người xấu lắm.”

“Shion hình như từng gặp rắc rối ở đó thì phải. Liệu đây có phải sự tình cờ nào đó chăng?”

“Fufu, chả có tình cờ gì đâu. Lần đó là em thấy Sendai kun đi ra ngoài và theo đuôi anh thôi. Lúc đó em chỉ nghĩ là mình nên chào anh phát.”

“Oh, anh hiểu. Vậy em đến tận chỗ đó chỉ để gặp anh luôn sao.”

“……Anh không nghĩ em là stalker hoặc gì khác à?”

“Ahaha, anh rất vui vì em thích anh mà. Nhưng chả phải là có sự khác biệt giữa theo đuôi và phục kích mà, phải chứ? Nó còn phụ thuộc vào cách mà chúng ta nghĩ gì thôi.”

“Em hiểu. Vâng, anh nói chí phải. Em rất vui vì Sendai kun là một người tốt.”

Nghĩ lại thì, tôi lúc nào cũng tình cờ gặp Shion, nhưng đó là bởi vì chị ấy đã đứng đợi tôi từ chiều.

Tôi không nghĩ điều này là đáng sợ hay là kì lạ.

Điều đó chỉ càng khiến tôi trở nên vui vẻ hơn vì điều đó chính là minh chứng cho việc chị ấy đã yêu tôi nhiều đến nhường nào.

Tất nhiên, nếu ai đó mà không phải Shion, tất nhiên là tôi sẽ sợ vãi lúa ra rồi.

Quấy rồi tình dục, hoặc gì đó đại loại như vậy.

Nó không phụ thuộc vào điều mà bạn làm. Mà nó phụ thuộc vào ai đó đã làm với bạn mà thôi.

Tôi có thể chấp nhận tình cảm của Shion, bất kể nó có như thế nào.

Bởi vì tôi cũng yêu Shion mà.

“Kaneko đã từng nói với anh rằng chúng ta sinh ra là dành cho nhau vậy.”

“Em cũng nghĩ như vậy. Nếu như đó không phải Sendai kun, thì em còn lâu mới yêu ai.”

“Ừ. Nhưng như thế thì lại giống như định mệnh nhỉ…nhưng như thế mới tuyệt chứ. Anh cũng không thích ai nếu như người đó không phải là Shion.”

“Sendai kun……em yêu anh.”

Chúng tôi nắm lấy tay nhau và rồi cùng nhau rời khỏi nhà.

Làn gió lạnh thôi qua khiến cho chúng tôi cảm thấy lạnh, nhưng tay của chị ấy thì vẫn ấm như vậy.

Ngay khi chúng tôi hướng tới bãi biển cùng nhau, gió đã nổi lên rồi.

Chúng tôi đã sớm nhìn thấy bãi biển.

“Thật tuyệt. Vậy em có muốn đi bộ dọc bãi biển của anh lần nữa không?”

“Có chứ. Nhưng em giờ không còn quan tâm đến địa điểm tâm linh này nữa. Điều ước của em đã thành sự thật rồi.”

“Anh hiểu. Ừm, anh cũng thế. Nhưng anh muốn đi bộ với em bao nhiêu lần tùy thích. Với Shion, cùng nhau.”

“Em cũng thế. Em muốn được đi tàu mỗi ngày để có thể được cứu Sendai kun, đi đến trường cùng nhau, và rồi lại lến chuyến tàu đó. Em muốn được sống mỗi ngày như vậy.”

“Anh chắc là điều đó sẽ xảy ra đó. Nhưng anh không biết liệu mình có thể giúp em mỗi ngày được không thôi. Nếu như ngày nào em cứ ghê rắc rối cho anh như vậy thì anh tăng xông mất.”

“Fufu, anh nói đúng. Nhưng khi em gặp rắc rối, anh sẽ giúp em chứ?”

“Tất nhiên là anh sẽ chứ. Tất nhiên, anh sẽ đến bên em ngay.”

“Hừm, em lúc nào cũng ở bên anh mà, không cần vội vậy đâu.”

“Haha, phải nhỉ. Thế thì, đừng buông tay anh nhá.”

“Vâng.”

Khi mà tôi nhìn thấy được làn nước xanh của biển cả thì cũng là lúc mặt trời mới bắt đầu ló ra từ phía núi xa xa.

Mặt trời bắt đầu ló rạng từ sau núi và cả khu vực từng chút, từng chút một bừng tỉnh khỏi giấc ngủ say.

Và rồi chị ấy nghiêng người vào tôi.

“Sendai kun. Em có nặng không?”

“Không, không đâu. Em nhẹ hều.”

“……Ý em không phải như vậy.”

“Anh biết mà. Sự thực là, cả cơ thể lẫn tâm trí anh đều vui nên là anh thấy nhẹ thôi.”

“……Phải. Em yêu anh, Sendai kun.”

“Anh cũng yêu em, Shion.”

Tôi nắm lấy tay chị ấy thật chặt và rồi giương nó về phía ánh bình minh.

Và…khi nhìn sang phía kế bên, tôi nhìn thấy được nụ cười của Shion.

Tôi bị choáng ngợp bởi nụ cười đó khiến tôi phải nheo mắt lại.

“Sendai kun, anh sẽ trễ học mất. Nhanh chóng và dậy thôi.”

“N-nn……ah, chào buổi sáng Shion. Nhưng vẫn đang nghỉ hè mà.”

“Anh lại kiếm cớ rồi. Hôm nay là ngày đầu tiên đi học mà? Nào, dạy thôi.”

Hơn một nửa kỉ nghì hè đã trôi qua.

Tôi và Shion vẫn sống chung với nhau.

Ở trường, không còn ai bàn tán về chúng tôi nữa.

Mặt khác, gần đây mấy đứa trong lớp tôi lại nói chuyện với tôi vô cùng nhiều vì bọn này chúng nó cứ thích tò mò về cuộc sống của tôi với Shion.

Hừm, bọn này luôn luôn thích nói chuyện về tình yêu nhỉ.

Chị ấy nấu ăn ngon, mạnh mẽ, xinh đẹp, thông minh, và yêu tôi nữa.

Khi tôi nói những điều đó ra, mọi người đều cười tôi.

Nhưng tôi nói thật mà.

“Sendai kun, anh là hơi bị yếu vào sáng lắm đấy nhá. Nhưng em cũng thích điều đó của anh nữa vì nó thể hiện rằng anh không phải là một người lười biếng gì cả.”

“Ahaha, nếu em mà cứ tâng bốc anh như vậy là anh thành phế nhân luôn đấy nhá. Em có thể mắng anh khi mà không đủ tốt mà, đúng chứ?”

“Không, điều đó không hề đúng tí nào. Em có thể làm những điều mà Sendai kun không làm được. Nhưng những điều mà em không làm được thì Sendai kun lại tốt hơn em mà. Anh biết mà, cái này là lẽ thường tình thôi.”

Tôi vừa được ngắm nhìn nụ cười tỏa nắng đó vào sáng này đã khiến tôi cho cơn buồn ngủ của tôi hoàn toàn biến mất.

“Hôm nay nóng nhỉ?”

“Ừ, nhưng thời tiết vẫn tốt mà.”

Tôi thức giấc và ngay lập tức đi vào phòng bếp để ăn sáng.

Shion chuẩn bị bữa sáng cho tôi mà không hề mất chuỗi nào.

Đó là lí do mà tôi…

“Cảm ơn vì bữa ăn và cũng là cảm ơn em vì tất cả, Shion.”

Tôi luôn luôn cảm ơn Shion vì mọi thứ.

Và Shion cũng thế.

“Em rất vui vì anh lúc nào ăn cũng ngon miệng nữa.”

Chị ấy luôn nói rằng mình rất vui khi được ở cùng với tôi.

Chúng tôi đều cố gắng thể hiện nó ra bằng lời nói của mình.

Tôi nghĩ là việc chúng tôi có thể hiểu nhau mà không cần lời nói gì cũng là một điều tốt mà.

Nhưng Shion và tôi đều bị lo ngại rằng mình chưa thể hiện đủ tình cảm, do vậy chúng tôi đều phải nói ra để chắc chắn hơn.

“Em yêu anh, Sendai kun.”

“Ahaha, sao thế?”

“Anh yêu em không, Sendai kun?”

“Tất nhiên là có chứ. Anh rất vui khi được ở cùng với người mình yêu nhiều tới mức mà mà anh sợ rằng mình sẽ gánh một hậu quả nào đó vậy.”

“Fufu, em cũng thế. Nhưng có lẽ thật kì lạ khi cảm thấy mình làm gì sau khi mà đang sống trong niềm vui và hạnh phúc. Em rất vui trước điều ước của em đã thành thật, nhưng em cũng rất vui bởi vì Sendai kun lúc nào cũng đối tốt với em. Do vậy đối với em chả có gì là lạ lẫm với em cả. Cảm ơn anh vì đã yêu em.”

“Shion……ừ, anh cũng thế. Giờ, lên chuyến tàu thôi nhỉ.”

“Vâng.”

Ngày hôm nay thật đẹp với chúng tôi vì không có gì bất trắc xảy ra cả.

Tuy nhiên, kể cả khi không hay có gì đó xảy ra, thì với tôi mỗi một ngày trôi qua lại là một chân trời mới cần khám phá và tôi tận hưởng điều đó.

Shion và tôi gặp và yêu nhau là kết quả một chuỗi tình cờ và là đúc kết của hiệu ứng cánh bướm.

Nhưng tôi nghĩ điều đó cũng chỉ là lẽ thường tình mà thôi.

Không gì là bất biến.

Chúng tôi tình cờ sống gần nhà nhau, tình cờ gần gần tuổi nhau, và tình cờ khi đến trường cùng nhau trong một đất nước rộng lớn như Nhật Bản này.

Đó thật sự là một chuỗi sự kiện kì diệu của tạo hóa để có thể gắn kết con người với nhau.

Chúng ta nếu như không có điều đó thì liệu chúng ta có cơ hội để hiểu, để yêu và để tận hưởng thời gian cùng nhau.

Do vậy điều tôi có thể làm đó là tận hưởng từng khoảnh khắc và thầm cảm ơn những điều may mắn đến bên tôi.

“Shion. Lại đây, nắm lấy tay anh.”

“Vâng. Thế thì anh nắm chặt lấy tay em.”

Tôi vui sướng với phép màu này.

Hôm nay chúng tôi lại ở trên chuyến tàu đó.

Bãi biển Akaitohama nhìn từ cửa tàu đang xa dần…xa dần…

Chúng tôi vẫn tiếp tục ngắm nhìn nó- vai kề vai….

◇ Lời Bạt (góc nhìn tác giả)

Cảm ơn tất cả mọi người đã cùng tôi đi đến cuối truyện này.

Có nhiều điều mà tôi rất muốn nói với mọi người nhưng tôi sẽ nói ngắn gọn như này:

Trước hết, cá nhân tôi nghĩ rằng những hành vi yandere và menhra của nhân vật nó là một điều khá là bình thường.

Đó là bởi họ ghen tuông vì họ quá yêu bạn, bạn cảm thấy bức bối nhưng cũng là bởi vì bạn quá quan trọng với họ và nếu như họ muốn ở bên bạn mãi mãi thì họ sẽ không cho bạn ở bên ai khác.

Giờ, mọi người nghe như này chắc chắn nghĩ tôi cũng bị menhara nhỉ, lol.

Nhưng tôi nghĩ rằng cảm xúc đó cũng nên được mọi người đồng ý chứ.

Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng những người mà không thể kìm nén được cảm xúc của mình, những người mà không thể biết được rằng họ tin ai và tin điều gì thì đều có những hành động vô cùng cực đoan và bị dãn nhãn là menhara.

Ừ thì…tôi rất yêu yandere và menhara.

Tình yêu mà càng sâu đâm thì càng chứng tỏ được họ có nhiều sức để yêu người đó.

Hừm ,tôi đã nói một chút về suy nghĩ của bản thân, nhưng tôi đã rất vui khi mình có thể hoàn thành tác phẩm này bằng tất cả sự giúp đỡ của mọi người mà tôi đã nhận được.

Tham gia cuộc thi này, tôi rất muốn được chiến thắng để có thể trả lại ân tình mà mọi người đã giúp đỡ tôi. Nhưng trên hết, tôi tin rằng mọi người sẽ thích nó.

Cảm ơn mọi người vì sự giúp đỡ của mọi người.

Akashi Ryunosuke vẫn sẽ tiếp tục hoạt động trong tương lai, tôi mong rằng các bạn sẽ tiếp tục mà ủng hộ cho các sản phẩm khác của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

là BBQ :)) ừ, yêu vào nó thế đấy:))) Đúng tiêu chuẩn kép :))) Fuck :))) Ăn cháo đá bát thế :))) Kinh thật, mấy bố Eng này chơi chữ ghê đấy...light với light:))) Hứ,tiên sư bố cái bọn yêu nhau :)) Chào đồng chí !!!!