Chương 57 : Máu tươi (3)
Lịch trình của các vũ hội quý tộc xưa nay luôn xoay quanh buổi tối.
Đặc biệt với những sự kiện trọng đại như lễ ra mắt của một tiểu thư, mọi nghi thức đều được sắp đặt vô cùng chặt chẽ. Nhân vật chính của buổi dạ hội chỉ xuất hiện tại dinh thự khi mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống.
“Đây là lần đầu anh tham dự một buổi tiệc như thế này, phải không, Dereck?”
Denise ngồi trên chiếc giường êm ái trong căn phòng được chuẩn bị sẵn, khoanh tay, vừa khe khẽ ngân nga vừa thong thả giải thích.
Với tư cách là tiểu thư của gia tộc Beltus, cô cũng từng trải qua một buổi lễ ra mắt xã hội và đã từng là tâm điểm của một sự kiện long trọng tương tự.
“Ngày ra mắt của một tiểu thư quý tộc luôn bận rộn đến mức không có lấy một khắc nghỉ ngơi.”
Từ sáng sớm, họ đã phải chuẩn bị, khoác lên mình những bộ lễ phục đính hoa bách hợp và hồng nhung, ngồi trên những cỗ xe thanh nhã tiến vào hoàng đô, rồi diện kiến Hoàng đế.
Họ sẽ chính thức ra mắt hoàng thất, tự giới thiệu với danh xưng “Tiểu thư xxx của gia tộc xxx”, đón nhận lời chúc phúc, và trình diện trước những người nắm giữ quyền lực tối cao của đế đô.
Sau đó, họ dùng trà cùng thân quyến đang làm việc trong hoàng cung, rồi lại trở về dinh thự Duplain trên cỗ xe lộng lẫy để tham dự dạ vũ.
Trong vòng một ngày… tùy vào khoảng cách địa lý, có khi phải kéo dài sang hai ngày, họ cần gặp gỡ gần như toàn bộ những nhân vật có ảnh hưởng trong giới thượng lưu, gần như không còn thời gian nghỉ ngơi.
Thông thường, họ chỉ có thể chợp mắt trong xe ngựa trên đường đến phòng khiêu vũ, vì thế người hầu luôn chuẩn bị sẵn chăn mỏng bên trong.
“Tóm lại, Tiểu thư Diella sẽ xuất hiện tại đại sảnh vào lúc chạng vạng. Trong lúc chờ đợi, những vị khách danh dự đến từ buổi chiều sẽ nghỉ ngơi tại phòng riêng, trò chuyện với những người đến sớm trong phòng trà, hoặc tản bộ trong khu vườn của dinh thự.”
“Tôi từng đọc trong một cuốn sách lễ nghi rằng khoảng thời gian trước dạ vũ được gọi là ‘khúc chuyển’, là cơ hội để kết giao hoặc tạo dựng danh tiếng giữa quý tộc.”
“Đúng vậy. Nhưng nó chỉ đúng với những quý tộc cấp thấp đang tìm cách mở rộng quan hệ. Còn với người thuộc một trong ba đại gia tộc như ta, khi ấy ta mệt đến mức chẳng buồn bước ra khỏi phòng.”
“…”
“Dereck. Đừng nói rằng đó là vì ta lười biếng. Không cần phủ nhận. Những lời đó đã được viết sẵn trên mặt anh rồi.”
Dereck nhặt lấy tấm áo choàng mình đang treo gọn trên lưng ghế.
Dù đến với tư cách người hộ tống của Denise, cậu vẫn cảm thấy không tiện khi ở lại phòng nghỉ ngơi của Denise. Vì thế, cậu dự định sẽ đi chào hỏi vài người quen của mình trong dinh thự Duplain.
Thế nhưng Denise lại thản nhiên ngả người xuống giường, khéo léo chỉnh lại vạt váy để không nhăn, rồi duỗi lưng một cách thoải mái.
Cô có lẽ là người giỏi nhất trong lĩnh vực nằm nghỉ mà vẫn giữ nguyên vẻ chỉn chu của y phục. Từng động tác của cô đều thuần thục đến kinh người.
“Tiểu thư Denise, cô sẽ nghỉ ngơi tại phòng nghỉ sao?”
“Đương nhiên rồi. Nếu muốn đeo chiếc mặt nạ tươi cười suốt bữa tối, ta cần phải tích trữ năng lượng ngay từ bây giờ.”
“Vậy thì tôi sẽ đi chào hỏi vài người quen. Có nhiều gương mặt thân thuộc ở đây, nên nếu tôi chỉ im lặng đứng một chỗ thì e rằng không ổn.”
“…”
Denise, vốn đang thư giãn, bỗng bật dậy và nhìn chằm chằm vào Dereck.
“Có điều gì khiến cô bận tâm sao?”
“Chỉ là… nếu ta không ở bên cạnh, có lẽ sẽ có vài tiểu thư trẻ tìm cách lôi kéo anh mất.”
“Tôi đã ký khế ước chính thức với gia tộc Beltus. Chẳng lẽ cô nghĩ tôi sẽ quên điều đó sao?”
“Chuyện này thì không thể nói chắc được. Dù sao thì ta cũng hơi đói. Chúng ta cùng đến phòng trà ở đại sảnh chính đi. Ellen chắc hẳn cũng đang ở đó. Cô ấy rất năng nổ, vậy nên cô ấy chắc chắn đang hòa mình vào đám người.”
Không ngoài dự đoán, với thân phận là người đại diện cho gia tộc Beltus, Denise ngay lập tức bị bao vây bởi vô số lời chào hỏi khi vừa bước vào phòng trà.
Từ những thương nhân buôn cá trích ở tận đầu bên kia của lục địa, cho đến vị Giám mục của Thánh đường Olberon, chi nhánh lớn nhất của Giáo hội Lamic, hay chỉ huy trưởng Vilak của Đoàn lính đánh thuê Kremlin đến từ phương Bắc… tất cả đều không keo kiệt những lời xã giao của mình.
“Thật may nhờ số lông thú ngài gửi từ phương Bắc cho gia tộc Beltus, mùa đông năm ngoái dễ chịu hơn rất nhiều. Cha của ta cũng nhờ ta chuyển lời cảm tạ tới ngài, thưa Huân tước Aldon...”
Bỏ lại Denise, người đã hoàn toàn nhập tâm vào vai diễn của một tiểu thư lễ độ, Dereck lặng lẽ lấy một ly rượu ở góc phòng trà và nhấp từng ngụm nhỏ.
Cậu lùi lại quan sát khắp gian phòng.
Những quý tộc cấp thấp ánh mắt sáng rực, mong chờ có cơ hội bắt chuyện thêm lần nữa với các nhân vật quan trọng.
Denise đã bị vây quanh, còn Ellen ở phía đối diện cũng đang tụ tập một đám đông dày đặc đến mức cậu khó lòng tiếp cận.
Căn phòng tràn ngập những con người đang nỗ lực hết sức để ít nhất một lần lọt vào tầm mắt của kẻ có quyền thế. Họ tựa như bầy sói đang tìm kiếm con mồi.
Đôi lúc, có vài ánh mắt chạm phải Dereck, nhưng khi nhìn thấy người đang đứng lẻ loi trong góc phòng trà chỉ mặc một bộ trang phục lính đánh thuê, họ lập tức quay đi.
Thời gian là hữu hạn, và họ không muốn lãng phí một khoảnh khắc quý giá cho một thường dân.
“Cuộc sống của họ quả thực mệt mỏi.”
Xuất thân từ khu ổ chuột, Dereck gần như chưa từng trực tiếp trải nghiệm thế giới thượng lưu.
Nhờ việc dạy kèm cho các tiểu thư quý tộc mà cậu dần quen thuộc với cách suy nghĩ của những quý tộc, nhưng bản chất tính toán trong từng cuộc giao tiếp vẫn khiến cậu khó lòng chấp nhận những mối quan hệ như thế.
Dù sao, Dereck vốn không phải kiểu người sẽ chủ động trong những hoạt động xã giao. Cậu chỉ lặng lẽ dõi ánh mắt hiếu kỳ về phía những quý tộc đang xoay tít như con thoi trong phòng trà, như thể đang nghiên cứu một giống loài kỳ lạ.
“Cảm ơn nhau, Đức Giám mục. Kỳ nghỉ tới, ta nhất định sẽ đến thăm các vị trưởng bối trong giáo đường vào kỳ nghỉ tiếp theo.”
Trong lúc thảnh thơi quan sát, ánh mắt cậu chợt dừng lại ở một thiếu nữ đang trò chuyện cùng vài vị khách quý tại một góc xa.
‘…Người kia là ai?’
Hoạt động lâu năm tại Ebelstein, Dereck ít nhiều nắm rõ khuôn mặt của những nhân vật trọng yếu trong giới xã giao phía Tây Đế quốc.
Đặc biệt là trong giới thượng lưu, cậu có thể nhận diện tên tuổi và gương mặt của phần lớn nhân vật quan trọng. Thế nhưng thiếu nữ đang lặng lẽ thưởng thức bánh ngọt bên chiếc bàn tròn ở góc phòng trà kia lại hoàn toàn xa lạ.
Chiếc váy cô mặc mang phong cách của phía Đông Đế quốc.
Mái tóc màu ngọc bích được tết một cách cầu kỳ và buông mềm trên một bên vai, hiển nhiên đòi hỏi sự chăm sóc kỹ lưỡng — điều đó cho thấy cô có một thị nữ chuyên trách quản lý ngoại hình của mình.
Phong thái đoan trang, nụ cười dịu dàng dành cho người đối diện chứng tỏ cô đã trải qua những khóa lễ nghi bài bản. Và việc một thiếu nữ trẻ có thể hiện diện tại buổi dạ vũ này có thể khẳng định quyền lực của gia đình cô cũng không hề nhỏ.
Thế nhưng, so với những khuôn mặt quen thuộc như Denise hay Ellen, cô dường như không quá bận rộn.
‘Phải chăng cô ấy là người từ nơi khác đến?’
Mỗi khi có khoảng trống, cô lại tiến đến bên bàn tiệc, chọn Montblanc, bánh tart táo, bánh sừng bò… rồi quay về chỗ ngồi, vui vẻ thưởng thức một mình.
Thỉnh thoảng, cô chấm bánh vào kem, dùng nĩa tách nhẹ lớp vỏ để quan sát kết cấu, rồi mới đưa lên môi, ánh mắt lấp lánh khi cảm nhận vị ngọt lan tỏa trong khoang miệng.
Chỉ cần nhìn cách cô khẽ run lên vì thích thú sau mỗi lần nếm thử cũng đủ hiểu cô đang tận hưởng món điểm tâm đó đến nhường nào.
Một cô gái trông giống một lữ khách say mê ẩm đi lạc vào một buổi dạ vũ của quý tộc không khỏi khiến Dereck dõi theo thêm đôi chút.
Rồi bất chợt, ánh mắt hai người chạm nhau từ khoảng cách xa.
Trong thoáng lúng túng, Dereck khẽ cúi đầu theo phép lịch sự, đặt ly rượu xuống chiếc bàn gần nhất.
*****
“Anh đã chuẩn bị cho án tử hình chưa?”
“Xin thứ lỗi?”
Denise, vừa kết thúc một cuộc trò chuyện với các vị khách, ngồi xuống cạnh Dereck với vẻ mặt thoáng mệt mỏi.
Dù sao đi nữa, Dereck đến đây với danh nghĩa hộ tống và hỗ trợ cô, nên việc rời xa cô quá lâu quả thực không thích hợp.
“Vị tiểu thư tao nhã mà anh vừa nhìn chằm chằm ở phía kia. Đó là Tiểu thư Freya của gia tộc Thân vương Elvester. Vị hội trưởng thương hội mà ta vừa chào hỏi đã nói cho ta biết thông tin đó.”
“Là vị bá tước biên cương kia sao?”
“Phải. Mà này… ta cũng không rõ cô aya đến dự dạ vũ hay là đến tham gia chuyến du ngoạn ẩm thực nữa…”
“Tôi nghe nói phủ Duplain có ba đầu bếp phụ trách làm bánh ngọt từng phục vụ trong ngự trù của hoàng gia. Họ vẫn thường tự hào rằng bất kỳ ai yêu thích đồ ngọt cũng sẽ phát cuồng trước tác phẩm của họ.”
“…Dù có yêu thích đồ ngọt đến đâu, chẳng lẽ cô ấy lo rằng não mình sẽ ngấm đầy đường sao? Có lẽ chốc nữa ta sẽ phải đích thân đến và kéo đĩa bánh ngọt khỏi tay cô ấy mất…”
Denise thở dài một hơi, nâng ly nước lạnh lên nhấp nhẹ.
Cô dường như đang tận hưởng khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi, không cần lo lắng chỉ cần ngồi yên một chút thông là sẽ có người tiến đến bắt chuyện với mình này.
“May mà hiện giờ cô cuối cùng cũng được yên tĩnh.”
“Đương nhiên. Nhân vật có thể gọi là ngôi sao của sự kiện vừa đặt chân đến dinh thự.”
“Ý cô là Tiểu thư Diella?”
“Họ nói sư tử con chỉ xuất hiện khi màn đêm buông xuống. Người vừa xuất hiện là chị của cô ấy. Aiselin cũng đến Đế đô để hỗ trợ lễ ra mắt của Diella, có lẽ cô ấy đã hoàn tất công việc của mình sớm nên trở về trước.”
Vừa dứt lời, cánh cửa phòng trà mở ra, và một thiếu nữ thanh nhã bước vào, dẫn theo một nhóm người phía sau.
Mái tóc đen của cô thoạt nhìn có vẻ không nổi bật, nhưng kết hợp với phong thái chỉnh tề và điềm đạm của Aiselin, lại tựa như cánh hoa đang hé nở trong vẻ thanh cao.
Sự xuất hiện của cô lập tức khiến bầu không khí trong phòng trà trở nên căng thẳng.
Hiện tại Aiselin đang được tôn xưng như nữ hoàng của giới giao tế tại Ebelstein. Rất nhiều khách nhân có mặt ở đây đều muốn tiến đến chào hỏi, song lại do dự vì trong căn phòng nhỏ bé này còn có những người có địa vị cao hơn mình.
Ai sẽ là người mở lời trước?
Giữa bầu không khí chờ đợi ấy, ánh mắt Aiselin khẽ lướt khắp gian phòng.
Không lâu sau, cô, theo sau là các thị nữ, bước thẳng về phía Denise. Theo lẽ thường, cô nên chào hỏi những người mà mình thường gặp tại Hội trà Hoa hồng trước tiên. Mọi vị khách trong phòng đều hiểu rõ điều đó và khẽ gật đầu.
Sau Denise sẽ đến lượt Ellen, rồi tiếp theo là những người khác.
Nhiều vị khách vừa kết thúc cuộc trò chuyện cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để tiến đến gần Aiselin.
Từng bước, từng bước.
Denise hít một hơi, chuẩn bị cất tiếng ho khẽ để chuẩn bị cho một cuộc trò chuyện xã giao, nhưng Aiselin đã để cô phải thất vọng rồi.
“Ngài Dereck. Hẳn anh đã vất vả vì chuyến đi dài. Ta cũng vừa trở về sau chuyến đi dài nên còn đôi phần không chỉnh chu, nhưng hy vọng gia nhân của ta đã không sơ suất trong việc tiếp đãi anh.”
Thế nhưng, người đầu tiên mà Aiselin cất lời chào lại là Dereck, người đang tựa vào tường phía sau Denise.
Trong khoảnh khắc, cả phòng trà rơi vào tĩnh lặng.
Dereck thoáng bối rối, cảm nhận rõ ánh mắt của toàn bộ những quý tộc danh giá đang hướng về mình.
Aiselin vốn không phải người dựa vào quyền thế để chọn đối tượng giao tiếp. Cô chỉ đơn thuần vui mừng khi nhìn thấy Dereck trong số các khách mời, nên tự nhiên bước tới chào hỏi, hoàn toàn không có toan tính chính trị nào.
Những quý tộc có mặt ở đó đều hiểu rõ tính cách của cô, vì vậy họ chăm chú quan sát biểu cảm của Dereck, người lần đầu tiên xuất hiện trong một sự kiện xã giao với quy mô như thế này.
“…À.”
Chỉ khi nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của Dereck, Aiselin mới nhận ra lời nói và hành động của mình có thể đã khiến cậu khó xử.
Dẫu sao đây cũng là dinh thự của chính của gia tộc Duplain, và bản thân cô đang ở vị thế thu hút toàn bộ sự chú ý của giới quý tộc.
“Có chút không tiện để chào hỏi lâu tại đây. Ta định sau khi tiếp kiến khách xong sẽ đến thăm cha. Anh có muốn đi cùng ta không?”
Cùng Aiselin diện kiến Công tước Duplain chẳng khác nào được đối đãi như người trong gia tộc.
Nhận thấy sắc mặt của các quý tộc đang quan sát mình đã hoàn toàn thay đổi, Dereck cúi đầu đáp:
“Người như tôi sao dám sánh bước cùng tiểu thư? Xin lỗi. Tôi còn phải ở bên và hỗ trợ cho tiểu thư Denise. Nếu có dịp và thời gian, tôi sẽ tự mình đến chào hỏi ngài Công tước sau.”
“Vậy sao? Ta nghĩ cha của ta hẳn sẽ thấy rất vui… Dù sao cũng cảm ơn anh vì đã đến chúc mừng Diella ngày hôm nay. Em ấy chắc chắn sẽ rất hạnh phúc vì sự có mặt của anh.”
“Vinh hạnh thuộc về tôi.”
Dereck đáp lại bằng một cái cúi đầu ngắn gọn và chuẩn mực, đủ để thể hiện sự tôn kính mà không kéo dài cuộc trò chuyện.
Từ góc nhìn của Aiselin, không khó để nhận ra Dereck đang cảm thấy áp lực trước sự chú ý dồn dập. Mang theo chút tiếc nuối, cô khẽ gật đầu rồi hòa mình trở lại vào nhóm quý tộc.
Dẫu vui mừng đến đâu, tại một sự kiện như thế này, cô cũng không được nói nhiều hơn mức cần thiết.
Đó chính là ranh giới của thân phận.
Dereck đã quen với điều đó nên không để tâm, nhưng Aiselin thì không thể không cảm nhận rõ sự khác biệt ấy.
‘Xem ra công tác chuẩn bị yến tiệc diễn ra thuận lợi. Mình từng lo lắng vì không thể liên lạc với mọi người qua thư từ, nhưng có lẽ mọi người chỉ đơn giản là quá bận rộn.’
Ngay khi hoàn tất việc chăm lo cho Diella tại Đế đô, Aiselin lập tức trở về dinh thự. Cô muốn tận mắt xác nhận công tác chuẩn bị cho buổi dạ vũ của em gái mình đã được kết thúc một cách hoàn mỹ.
Cô không hy vọng có bất kỳ vấn đề nào sẽ xảy ra vào ngày ra mắt xã hội của người em duy nhất của mình. Suốt cả ngày hôm nay, cô đã bận rộn điều phối đủ loại công việc với tâm niệm ấy.
‘Quý tộc phương Đông và phương Bắc đều đã đến, cả Dereck, người mà Diella lo lắng nhất cũng có mặt… Mình cần kiểm tra lại lịch trình và nghe báo cáo tiến độ.’
Sau khi hoàn tất nghi thức chào hỏi tại phòng trà, Aiselin bước dọc hành lang bên trong đại sảnh chính của dinh thự.
Hành lang chật kín gia nhân đang hối hả mang thức ăn qua lại. Từ khu vực này trở đi là khu vực không tiếp khách, chỉ dành cho thành viên gia tộc Duplain.
Thấy các gia nhân vận hành trật tự, nhịp nhàng, không lãng phí một động tác nào, Aiselin cảm thấy vừa hài lòng, vừa biết ơn.
Biết rõ sự mệt mỏi của những chuỗi sự kiện nối tiếp nhau, cô thầm quyết định sẽ đề nghị Công tước cho mọi người nghỉ ngơi sau khi sự kiện lần này kết thúc viên mãn.
“Tiểu thư Aiselin, hành lý của người đã được đặt trong phòng. Chúng ta sẽ đến thư phòng của ngài Công tước ngay bây giờ sao?”
“Phải. Ta cần phải gặp mặt cha mình trước. Nhân tiện… mọi người hôm nay đều bận rộn lắm sao? Từ lúc bước vào cổng chính đến bây giờ, ta chưa nhìn thấy anh Valerian hay anh Leigh đâu cả.”
“Vâng. Tất cả đều đang bận rộn với việc tiếp khách. Nhưng Ngài Đại Công tước rất mong được gặp tiểu thư.”
“Ta cũng rất mong được gặp lại cha. Từ khi hỗ trợ Diella ở Ebelstein, đã rất lâu rồi ta mới có dịp để về nhà.”
Aiselin khiêm nhường đáp lời Nữ hầu trưởng Katarina trong lúc cô bước qua hàng gia nhân bận rộn.
Katarina yên lặng cúi đầu, thanh lịch theo sát phía sau cô. Tác phong dứt khoát và chuẩn xác của bà thể hiện rõ vị thế gia nhân cao cấp nhất trong phủ.
“Nhân tiện, Katarina, làn da của bà trông rất đẹp.”
“Đa tạ tiểu thư.”
“Bà có thay loại nước hoa mình dùng hằng ngày không? Ta cảm giác bà trông nhợt nhạt hơn trước… Ta lo rằng bà đang gặp vấn đề gì đó về sức khỏe. Bà đã làm việc quá sức vào những ngày này sao?”
“Xin cảm tạ sự quan tâm của tiểu thư.”
Trong lúc trò chuyện trên đường đến thư phòng của Đại Công tước, Aiselin bỗng cảm thấy một sự bất an mơ hồ.
Katarina mà cô quen biết thường sẽ đáp lại lời khen theo cách sự ấm áp hơn và luôn khéo léo duy trì mạch trò chuyện một cách tự nhiên. Nhưng không biết vì sao, hôm nay cuộc đối thoại của họ dường như luôn bị ngắt quãng một cách gượng gạo.
Lo lắng bà đã quá mệt mỏi, Aiselin lại liếc nhìn sắc mặt Katarina.
Thế nhưng, cô chỉ nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh quen thuộc thường ngày.
Điều đó lại càng khiến cô cảm thấy kỳ lạ hơn.
‘Lạ thật… Vì sao gia nhân trong dinh thự hôm nay trông kỳ lạ đến vậy?’
Không khí bận rộn vẫn như thường lệ, nhưng hôm nay bị bao phủ bởi một cảm giác bất an mơ hồ.
Nhìn những động tác hiệu suất nhưng máy móc của họ, Aiselin đột nhiên có cảm giác họ trông giống như những công cụ vô tri hơn là con người.
‘Có phải họ đang căng thẳng? Dù sao đây cũng là một ngày rất quan trọng đối với Diella…’
Đúng lúc cô đang chìm vào những suy nghĩ của mình, trên cầu thang phía sau đại sảnh hướng về thư phòng của Đại Công tước—
Xoạt!
Siết chặt!
“Á!”
Katarina, vốn lặng lẽ theo sau, đột ngột rút từ trong áo ra một mảnh vải, áp chặt lên mũi và miệng Aiselin.
Cùng lúc đó, bà vặn mạnh một cánh tay của cô, ghì chặt thân thể đang vùng vẫy xuống đất.
“Ư… Mmm! Mmm!”
Trước khi Aiselin có thể nhận ra ai là người đã ra tay và thực hiện những hành vi chống cự, đôi mắt cô đã trợn ngược rồi nhanh chóng mất ý thức.
Mảnh vải Katarina sử dụng đã được tẩm dung dịch được chiết xuất từ “Hoa Bóng Tối”, loài thực vật nổi danh với tác dụng thôi miên cực mạnh, vậy nên chỉ trong chốc lát, thân thể Aiselin mềm nhũn.
Katarina lặng lẽ đỡ cô lên.
Dù xung quanh có vô số gia nhân đang qua lại, nhưng không một ai để tâm đến cảnh tượng ấy.
Trong mắt Katarina lóe lên một tia sáng xanh thẫm như biển cả.
Ánh nhìn của bà trở nên xa xăm, như kẻ đang trong cơn mộng du.
…Hệt như những gia nhân xung quanh.
*****
Mạng sống của một lính đánh thuê trên chiến trường, nơi ranh giới giữa sinh và tử mong manh như sợi tóc, đôi khi phụ thuộc vào những trực giác không thể lý giải.
Sau buổi tụ họp mệt mỏi tại phòng trà, khi mặt trời dần khuất bóng nơi chân trời.
Dereck, đang lặng lẽ đọc một quyển sách ma pháp bên chiếc bàn cạnh Denise, người đang nằm trên giường, hô hấp đều đặn trong giấc ngủ nhẹ, bỗng cau mày.
Một luồng ma lực nhỏ bé đang len lỏi qua khe cửa.
“…”
Cậu khép sách lại, đặt xuống bàn, rồi chậm rãi hướng ánh mắt về phía cánh cửa.
Một cảm giác bất an khó gọi thành tên dâng lên trong lòng.
Cạch!
Dereck đẩy mạnh ghế ra sau, phát ra tiếng động khô khốc, và đứng bật dậy.
Âm thanh ấy khiến âm thanh mà Denise phát ra ngừng lại. Cô xoa nhẹ mắt, vẻ còn ngái ngủ.
“Ưm… Đến giờ dùng bữa rồi sao? Ư…”
Trong lúc vươn vai và chật vật ngồi dậy, cô nghiêng đầu khi nhìn thấy sắc mặt Dereck.
“Có chuyện gì vậy, Dereck? Có điều gì không ổn sao?”
Không trả lời, Dereck nhanh chóng bước đến cửa và xoay tay nắm. Thế nhưng cánh cửa không hề nhúc nhích.
Dường như nó không bị khóa theo phương pháp cơ học. Khi tập trung cảm nhận, cậu nhận ra một dòng ma lực màu lam nhạt đang bao quanh tay nắm.
“Cửa không mở được.”
“Hả? Thật sao? Gọi gia nhân đến kiểm tra đi.”
Vẫn không đáp lời, Dereck lập tức chuyển sang phía cửa sổ.
Buổi dạ hội đã sắp bắt đầu.
Đáng lẽ giờ này khuôn việc phải trở nên nhộn nhịp bởi những khách dạo bước, những gia nhân hối hả qua lại và những cỗ xe ngựa đến muộn.
Thế nhưng khung cảnh bên ngoài lại tĩnh lặng đến rợn người.
Bản năng của một lính đánh thuê, không hề bị thui chột bởi những tháng ngày bình yên bên trong khu quý tộc, lập tức gõ lên hồi chuông cảnh báo.
Giác quan thứ sáu của cậu đã phát hiện điều dị thường.
Đó là thứ giác quan mà Dereck đã rèn giũa qua vô số giờ khắc sinh tử nên câu tin tưởng nó tuyệt đối.
Cậu áp tai vào cửa trong chốc lát để dò xét tình hình bên ngoài.
Nhưng bên kia vẫn im phăng phắc.
Đáng lẽ phải có tiếng gia nhân dẫn khách về phòng nghỉ, nhưng hành lang của nhà khách phía Tây chỉ yên ắng như không hề có dấu hiệu của sự sống.
Dereck lặng lẽ nhắm mắt, khẽ thi triển một ma pháp dò xét.
Ngay lập tức, cậu cảm nhận được một lượng ma lực khổng lồ tụ tập phía bên kia cánh cửa.
“Tiểu thư Denise.”
“Vâng?”
Giọng nói nghiêm nghị của Dereck đã kích hoạt công tắc khẩn cấp của Denise. Mồ hôi lạnh đã lấm tấm trên trán cô.
Giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh, Dereck nói:
“Tôi sẽ phá cửa sổ.”
Quyết định được đưa ra ngay lập tức mà không hề có chút do dự.
Dereck đã trải qua hơn nửa cuộc đời của mình trong những trận chiến. Cậu hiểu rằng, do dự trên chiến trường đồng nghĩa với cái chết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
