Chương 56 : Máu tươi (2)
Dereck là một kẻ xuyên không.
Ngay khi tỉnh lại, cậu đã bị ném vào một thế giới nơi mà cậu không có bất kỳ mối quan hệ nào, buộc phải lang bạt qua những con hẻm của khu ổ chuột, chiến đấu bằng tất cả những gì mình có để sinh tồn.
Đã có lúc cậu nắm trong tay vài sợi dây liên kết với người khác, nhưng chúng cứ thế lơi dần theo năm tháng. Cuộc đời là một hành trình rẽ nhánh không ngừng, nơi bước chân chẳng thể đứng lại chờ đợi một ai. Và cứ thế, những giao điểm giữa người với người dần bị bỏ lại phía sau, tất cả chỉ còn là ký ức.
Vậy nên, nếu có ai hỏi điều gì là quan trọng nhất trong cuộc đời Dereck, cậu sẽ trả lời là: sự nghiệp.
Mặt khác, Valerian là con trai trưởng của gia tộc Duplain.
Sinh ra với huyết thống quý tộc cao cấp nhất, mang theo kỳ vọng của tất cả mọi người, anh trưởng thành thành một con người xuất sắc và đức độ, đáp ứng mọi sự mong đợi mà người khác đặt lên vai mình.
Anh đã sống một cuộc sống sung túc với những đặc quyền của mình, và nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì anh sẽ là Công tước Duplain tân nhiệm trong tương lai. Vì vậy, anh yêu gia đình luôn ở bên mình hơn tất cả mọi thứ.
Nếu có ai hỏi điều gì là quan trọng nhất trong đời anh, anh sẽ không do dự đáp: gia đình.
Hai người thanh niên ấy có xuất thân khác nhau, môi trường khác nhau, giá trị quan đối lập và mục tiêu không thể dung hòa.
Vì thế, cái kết câu chuyện của họ cũng sẽ khác nhau. Trên hành trình tiến về phương Bắc, Drest Wolftail lặng lẽ nhìn ra bờ biển mênh mông phía xa.
Mỗi người đều có con đường riêng, nhưng đại dương vô tận không có lộ trình định sẵn đôi khi khiến người ta cảm thấy lạc lối.
Thi thoảng nếu có ai đó lạc đường… cũng là điều tự nhiên.
*****
Lễ ra mắt của một tiểu thư thuộc một đại gia tộc như Duplain không chỉ hiếm hoi mà còn vô cùng hoành tráng. Vũ hội được tổ chức tại dinh thự của gia tộc có quy mô vượt xa mọi kỳ vọng.
Không chỉ tòa nhà chính, mà cả các tòa nhà lân cận và đủ loại công trình phụ cũng được sử dụng làm địa điểm tổ chức.
Tất cả khách mời đều là nhân vật tầm cỡ.
Trước hết, các gia chủ của những gia tộc quý tộc cấp thấp hơn đều phải đích thân tham dự. Với một sự kiện trọng đại của một thành viên gia tộc Duplain, việc chỉ cử một đại diện tới sẽ bị xem là một hành vi khiêu khích.
Ngoại lệ chỉ được chấp nhận khi người đó đang bận quân vụ hoặc nhiệm vụ bí mật của hoàng gia, nhưng nhìn chung, các gia chủ nên trực tiếp có mặt, bởi vì đây không chỉ là nghĩa vụ, mà còn là một cơ hội.
Những sự kiện như thế này không diễn ra thường xuyên, nên danh nhân từ khắp đế quốc đều sẽ tụ hội về đây. Dù không tạo được mối liên hệ đặc biệt nào, chỉ cần có thể xuất hiện trước mặt những nhân vật đó thôi cũng đã đáng giá rồi.
Chỉ nhìn danh sách khách mời đã đủ khiến người ta choáng ngợp. Từ toàn bộ những quý tộc có thân phận tại phía Tây đến những quý tộc lớn từ phương Đông và phương Bắc, đẳng cấp của họ đều vô cùng cao. Vậy nên tiểu thư Ellen của gia tộc Bá tước biên cương Belmiard sẽ đích thân dẫn người đến chúc mừng.
Đó là quyết định của Hầu tước Belmierd, người luôn mong muốn giới thiệu Ellen với tư cách người thừa kế của mình trong những sự kiện danh giá như vậy.
Và còn có tin đồn rằng tiểu thư Denise cũng sẽ tham dự với tư cách đại diện của gia tộc Beltus.
Tin đồn đó là sự thật. Ban đầu, Dereck sẽ là người được phái đến để đại diện cho gia tộc Beltus, nhưng Denise đã vội vàng can thiệp và thuyết phục công tước để mình được đi cùng cậu.
Lộc cộc, lộc cộc.
Cuối cùng, cỗ xe ngựa hướng về phía dinh thự Duplain đã mang theo cả Dereck và Denise.
“Anh không biết gia tộc Duplain đang nhắm đến mình sao, vậy mà anh định một mình chui vào hang hổ à? Dereck, ta sẽ đi cùng anh, anh chỉ cần giúp ta một chút thôi.”
Thực ra, nếu lo lắng đến vậy, cô đã không nên để Dereck đi ngay từ đầu. Nhưng với các mối quan hệ mà Dereck đã xây dựng, cô không thể loại cậu ra khỏi một sự kiện như thế này.
Gia tộc Duplain đối đãi với cậu như thượng khách, còn gia tộc Belmiard thì xem cậu là ân nhân của mình. Ảnh hưởng của cậu quá lớn để có thể xem nhẹ. Không ai biết mọi chuyện sẽ diễn biến ra sao nếu không để cậu đi.
Vì vậy, Denise cho phép cậu tham dự, với điều kiện cậu phải đi cùng cô.
“Dù sao tôi cũng đã nhận được rất nhiều từ gia tộc Duplain… Trong dịp như thế này, bày tỏ chút lòng biết ơn có lẽ là điều nên làm.”
Dereck nói với vẻ mặt bình thản.
Dù sao thì, đến dinh thự nhà Duplain cũng đồng nghĩa với việc sẽ gặp lại rất nhiều gương mặt quen thuộc.
“Nghe nói lần này có rất nhiều nhân vật quan trọng tham dự. Ta chỉ từng tiếp xúc với quý tộc vùng Tây Nam đế quốc, nên ta không quen mặt những người ở khu vực khác.”
“Tôi cũng vậy thôi. Nhưng ở các vùng khác thường chỉ có một gia tộc lớn thống lĩnh, không đông đúc như ở phía Tây Nam.”
Denise gom mái tóc bạc của mình lại rồi nhàm chán tết thành bím. Có vẻ cô đã chán chuyến đi dài; rốt cuộc cũng chỉ còn cách trò chuyện để giết thời gian.
“Vì không thể nhớ hết tất cả khách mời đâu. Chỉ cần tập trung vào những nhân vật quan trọng. Nghe nói từ phía Bắc sẽ có một người tên là Roilak tham dự… còn từ phía Đông thì có tiểu thư Freya, thuộc gia tộc của Thân vương Elvester.”
“…Gia tộc của Thân vương Elvester?”
“Đúng vậy. Sao thế? Anh biết họ à? Ta không ngờ anh lại quen biết với quý tộc ở tận đầu bên kia của lục địa…”
Quả thật, Dereck hiếm khi rời khỏi Tây Nam.
Nhưng cái tên gia tộc Elvester lại không hề xa lạ với cậu. Đây đã là chuyện từ rất lâu rồi.
[Ta nhận được thư của Bá tước Elvester. Ông ấy muốn ta đến lãnh địa của mình làm gia sư riêng cho con gái mình.] (C3)
“…Đó là gia tộc nơi sư phụ của tôi đang sống.”
“Sư phụ? Ý anh là Drest Wolftail sao?”
“Không. Là người trước ông ấy. Người đã giúp tôi thức tỉnh ma pháp.”
“Thật sao? Quá khứ của Dereck xem ra cũng thật đặc sắc.”
Đã từng có một nữ quý tộc sa sút mang tên Katia.
Bà sống ở Ebelstein, giám sát việc huấn luyện ma pháp cho Dereck trong suốt vài năm trước khi chuyển đến gia tộc Elvester.
Nếu là tiểu thư Freya thuộc gia tộc đó, vậy chắc hẳn cô cũng là học trò của Katia.
“Cô ấy được dạy bởi cùng một sư phụ với tôi, vậy nên ít nhất tôi cũng muốn gặp cô ấy một lần.”
“Tiểu thư Freya sao? Nghe nói cô ấy là một người hiền hòa và rất được kính trọng ở phía Đông, nhưng ta chưa từng gặp cô ấy trực tiếp. Những sự kiện như lễ ra mắt của tiểu thư Diella không phải lúc nào cũng có.”
Một vũ hội quy mô thế này chưa từng xuất hiện kể từ lễ ra mắt của Aiselin, nhưng có vẻ tiểu thư Freya đã không tham dự vào lần đó.
“Vậy xét theo nghĩa nào đó, cô ấy là hậu bối của anh? Dù hai người chưa từng gặp?”
“Đúng vậy. Nếu cô ấy ở cạnh sư phụ Katia lâu như thế, chắc hẳn thực lực của cô ấy cũng không tệ.”
“Thật sao? Ta chưa nghe nhiều về tài năng ma pháp của cô ấy…”
Thỉnh thoảng, Katia vẫn gửi thư từ dinh thự của Thân vương Elvester.
Dù không còn thường xuyên như trước, mỗi năm họ vẫn trao đổi ít nhất một bức thư. Trong đó luôn đầy ắp những lời khen dành cho tiểu thư Freya, nên có lẽ cô không phải người xấu.
Ngoài những người này ra, còn có những nhân vật nổi bật như chú của lãnh chúa Melverot, ngài Robenkheim tới từ phương Bắc; tiểu thư Adelen đại diện cho lãnh chúa Delos phương Nam; và từ phía hoàng thất có Đại pháp quan Poloncourt cùng Tổng cố vấn ma pháp Kohella cũng sẽ tham dự.
Mỗi người trong số họ đều là nhân vật chủ chốt, gánh trên vai sinh mệnh của hàng trăm, thậm chí hàng nghìn người.
Phần lớn tham dự với tư cách đại diện, nhưng chỉ riêng sự hiện diện của họ cũng đủ ảnh hưởng đến hướng đi của cả quốc gia.
“Tiểu thư Ellen cũng sẽ có mặt, và tôi phải chào hỏi riêng tiểu thư Aiselin. Tôi không thể trực tiếp diện kiến Đại công tước Duplain… nhưng nếu có cơ hội, tôi cũng muốn chào hỏi tiểu thư Diella — ngôi sao của sự kiện.”
“…”
“Tôi cũng cần cảm ơn quản gia Delron và nữ hầu trưởng Katarina, những người đã luôn giúp đỡ tôi… Sẽ thật tốt nếu có thể hỏi tiểu thư Freya về tình hình của Katia, nhưng vì không quen biết, tôi không thể tùy tiện tiếp cận…”
“Dereck, cái cách mà anh đang nói giống hệt như một quý tộc rồi đấy.”
“…Xin lỗi, tôi không nên vượt quá giới hạn.”
“Không, ta không có ý trách anh. Nhưng ta thấy mạng lưới quan hệ của anh còn rộng hơn đa số quý tộc cấp thấp đấy.”
Denise khoanh tay, lẩm bẩm.
Đúng là trong thời gian hoạt động ở Ebelstein, Dereck đã xây dựng được không ít mối quan hệ.
Cậu có mối quan hệ thân thiết với các thành viên của đoàn lính đánh thuê Veldern và nhiều lính đánh thuê khác ở khu quán rượu và giữ liên hệ với những gia tộc cao cấp nhất ở phía Tây đế quốc, điều mà ngay cả một số quý tộc cấp thấp ở Ebelstein cũng phải ghen tị.
Hơn nữa, thực lực ma pháp của cậu đã đạt đến một mức độ đáng kể.
Dù chưa được công bố rộng rãi, Dereck thực chất đã đạt đến cấp độ pháp sư ba sao. Xét theo tuổi tác, điều đó đủ để khiến giới quý tộc cấp cao chú ý.
Không có sự hậu thuẫn của một gia tộc hùng mạnh, sự an toàn cá nhân của cậu đã trở thành vấn đề thực sự.
“Với thực lực ma pháp của anh và khả năng xoay xở trong xã hội quý tộc… nếu tích lũy thêm vài thành tựu, có khi anh còn có thể được phong tước.”
“Chuyện này thì… nói điều này trước mặt một quý tộc thì không nên lắm, nhưng tôi nghe rằng các đại quý tộc bảo thủ và khép kín đến mức ngay cả Hoàng đế cũng ngại ban thêm tước vị mới.”
“Ừ thì ai cũng biết Hoàng đế Guttrel luôn phải để ý đến ý kiến của các đại quý tộc… Nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra mà.”
Dereck chống cằm, trầm ngâm một lúc rồi nói:
“Dù sao thì, làm quý tộc không hợp với tôi.”
“Ta cũng nghĩ vậy.”
Không hiểu vì sao, Denise bật cười.
Dù không quá yêu thích các sự kiện xã giao, nhưng đây chính là lần đầu tiên cô được tham dự một buổi tiệc trang trọng cùng Dereck.
Vì một lý do khó gọi tên, cô cảm thấy háo hức, hít sâu vài lần để điều chỉnh biểu cảm của mình. Sự thiếu trang trọng ấy hoàn toàn trái ngược với hình ảnh thường ngày của cô.
Dereck nhìn cô rồi mỉm cười.
*****
“Đã lâu không gặp, Nữ hầu trưởng Katarina.”
Khi Dereck trao lại hành lý và cất lời chào, Nữ hầu trưởng Katarina khẽ cúi đầu tiếp nhận.
Thực ra, bà vốn không phải người dễ dàng cúi mình trước một lính đánh thuê xuất thân thường dân. Thế nhưng, ít nhất là trong sự kiện lần này, tại dinh thự của gia tộc Duplain, Dereck cần được đối đãi như một quý tộc cấp thấp.
Nhận ra điều ấy, Denise, người vừa bước xuống xe ngựa cùng Dereck, không khỏi kinh ngạc.
“Nữ hầu trưởng của Công tước Duplain cũng phải tỏ lòng kính trọng với anh sao? Xem ra danh tiếng của anh quả thật không nhỏ.”
Nữ hầu trưởng của tòa dinh thự này không thể dễ dàng cúi đầu. Bà là một trong những gương mặt đại diện cho cả gia tộc.
“Thật là một vinh hạnh lớn lao khi tiểu thư của gia tộc Beltus hạ cố ghé thăm. Công tước Duplain hiện đang tiếp kiến các vị khách quan trung tại thư phòng. Trong yến hội, ngài tất sẽ rất vui được trò chuyện với người. Song vào lúc này, vì công vụ bề bộn, e rằng ngài ấy khó có thể tiếp kiến người ngay. Xin tiểu thư vui lòng diện kiến ngài sau bữa tối.”
“Được, ta biết rồi. Xem ra vũ hội vẫn chưa chính thức bắt đầu. Có thể phiền bà chuẩn bị phòng nghỉ cho chúng tôi được không?”
“Dĩ nhiên. Xin mời hai vị tạm nghỉ tại nhà khách phía Tây. Chúng tôi sẽ chuẩn bị phòng riêng cho từng vị. Xin hãy đi theo sự hướng dẫn của nữ hầu đứng bên trái .”
Lối vào chính của dinh thự Duplain ken đặc những cỗ xe ngựa xa hoa và tráng lệ.
Mỗi gia tộc đều mang đến chiếc xe ngựa đẹp đẽ nhất của mình, không ai chịu kém cạnh ai, tựa như một cuộc so tài ngầm về thanh thế và phẩm vị.
Dereck lặng lẽ quan sát khung cảnh ấy, khẽ gật đầu, rồi bước vào trong dinh thự Duplain như thể bị lực hút đến từ cảnh tượng nhộn nhịp ấy kéo vào.
Dẫu cậu đã thuộc lòng bố cục nơi này, hôm nay, mọi thứ dường như mang một sắc thái khác hẳn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
