Chương 10: Hầu gái Dantalian
Trong thang máy thẳng đứng, từng tầng lầu vụt qua trước mắt. Hersia nhìn qua lớp kính xanh, ngắm cảnh đêm của thành phố bên dưới, càng lên cao, những bóng người trên phố càng trở nên nhỏ bé.
Dù con người chẳng có gì thay đổi, nhưng khi đứng nhìn xuống khung cảnh này từ trên cao, luôn có một cảm giác mơ hồ của sự vượt trội, hay có lẽ là một chút khoái cảm kín đáo?
Hersia nghĩ thầm, có lẽ đây chính là lý do vì sao các lãnh đạo của những tập đoàn lớn lại thích đặt văn phòng ở tầng cao.
【Tầng 37 – Đã đến nơi】
Tiếng chuông khẽ vang lên, Hersia bước ra khỏi thang máy, trước mắt là một không gian phủ đầy sắc lam trong suốt.
Cả tầng không có vách ngăn, không gian hoàn toàn mở, rộng chừng hơn một nghìn mét vuông. Mặt sàn trơn láng như bầu trời đêm xanh thẳm, còn phía trên trần là một bầu trời mô phỏng màu lam nhạt, theo từng góc nhìn, thậm chí có thể thấy rõ cả những biến hóa tinh tế trong tầng mây, khiến người ta khó mà phân biệt được thật hay giả. Những cây cột chống giữa tầng có hình dạng như thân nấm, và xung quanh mỗi cây đều là một quầy bar hình tròn, trong đó có một đến hai cô hầu gái đang đứng phục vụ.
Có lẽ vì được bao phủ bởi kết giới cách âm, nên trong không gian ấy, Hersia chỉ nghe được tiếng bước chân khẽ vang lên của chính mình. Mãi đến khi tiến lại gần quầy bar, cô mới loáng thoáng nghe được tiếng các cô hầu gái trò truyện với khách.
“Xin chào... cho hỏi đây có phải là quán cà phê Sweet Collision không ạ?”
Cô bước đến một quầy bar ở giữa sảnh, hơi lo lắng hỏi, trong lòng không khỏi có cảm giác mình có lẽ đã đi nhầm chỗ, vì nhìn thế nào nơi này cũng chẳng giống một quán cà phê chút nào.
Sau quầy bar, một cô hầu gái tai thỏ đang cúi người lục tìm thứ gì đó. Nghe thấy tiếng gọi của Hersia, đôi tai thỏ trên đầu cô ấy khẽ dựng thẳng lên.
“Vâng, đúng rồi! Cô là…?”
Cô ấy đứng thẳng dậy, trên tay vẫn cầm một khẩu súng nước.
Cô hầu gái này chừng khoảng mười bảy, mười tám tuổi, mái tóc ngắn màu hạt dẻ nhạt, khuôn mặt hơi tròn, điểm vài đốm tàn nhang nhỏ, trông thật tươi tắn và đầy sức sống.
“Chào chị, em đến ứng tuyển ạ.”
Hersia nói, rồi mở thiết bị đầu cuối cá nhân, chiếu ra thông tin tuyển dụng trong đó.
“Ồ ồ, ra là vậy à! Mình đã nói rồi mà, ai lại đặt cái tên quê mùa như thế chứ!” Cô gái với đôi tai thỏ nhảy cẫng ra, trông hoạt bát như một chú thỏ thật sự.
“Đi theo chị, quản lý ở bên kia.” Cô ấy nói rồi dẫn Hersia đi về phía một góc xa trong sảnh.
“Thật ra chỗ này chẳng ai gọi là quán cà phê Sweet Collision đâu. Khách quen ở đây đều gọi là Giấc Mộng Lưu Ly đó, cái tên này mới hợp với phong cách của quán.”
Giấc Mộng Lưu Ly…
Hersia thầm nghĩ, cái tên này quả thật rất hợp với phong cách trang trí nơi đây – bầu trời lam ảo và sắc lưu ly lấp lánh.
“Cái tên quán cà phê ấy hả, là do hồi xưa lúc đăng ký giấy phép kinh doanh thì điền như vậy thôi, chuyện đó từ lâu lắm rồi. Sau này quán thay đổi liên tục, đổi phong cách, đổi chủ, đổi cả chủ đề nữa, chỉ có cái giấy phép là vẫn giữ nguyên. Thực ra bây giờ chỗ bọn chị làm đủ thứ lắm.”
“Được rồi, phía trước là quản lý đấy.” Nói xong, cô ấy chỉ về phía người phụ nữ đang ngồi dưới tấm rèm xanh, nhàn nhã thưởng trà ở đằng xa.
Hersia nhận ra đó chính là người đã nói chuyện với mình trong cuộc gọi phỏng vấn lần trước, nên cô liền bước đến.
“Chào cô, em là Hersia, người đã liên hệ ứng tuyển trước đó.” Cô khẽ cúi người chào một cách lễ phép, rồi mới ngẩng đầu lên.
“Ừm, rất tốt, trông có vẻ là cô gái có giáo dưỡng.”
Quản lý ngồi trên chiếc sofa dài, chậm rãi nhấp một ngụm trà, khẽ gật đầu, dường như khá hài lòng với cách cư xử của Hersia.
“Ngồi xuống nghỉ một chút đi, đừng căng thẳng quá.” Người phụ nữ giơ tay ra hiệu cho Hersia ngồi xuống.
“Vâng.” Hersia vẫn có chút lo lắng khi ngồi xuống, dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên cô thật sự bước ra xã hội, tham gia một buổi phỏng vấn xin việc, bảo là không hồi hộp thì đúng là không thể.
“Em mới tốt nghiệp năm nay à?”
“Vâng.” Hersia khẽ gật đầu.
“Thật tốt quá. Nhớ hồi xưa, tôi cũng đến làm ở đây ngay sau khi tốt nghiệp cấp hai, rồi cứ thế làm đến tận bây giờ…”
Khuôn mặt đầy đặn của người phụ nữ lộ ra vẻ hoài niệm, giống như một con heo nhà đang nhớ về những ngày còn được chạy tung tăng giữa đồng lúa vậy.
Dù biết nghĩ như vậy là hơi bất lịch sự, nhưng Hersia vẫn không kìm được mà nảy ra ý nghĩ kỳ quặc ấy.
“Khụ, nói lan man quá rồi.” Quản lý đặt tách trà xuống.
“Chiều nay em cứ làm quen với môi trường trước đã, rồi ngày mai mới bắt đầu đi làm nhé. Nhớ có mặt trước chín giờ sáng mỗi ngày.”
“Vâng… ạ?” Hersia chớp mắt, hơi ngẩn người.
Vậy là phỏng vấn xong rồi sao?
“Không sao đâu, lúc đầu ai cũng sẽ thấy lúng túng thôi, sau này quen rồi thì sẽ ổn.”
Nói xong, người phụ nữ đứng dậy, đúng lúc cô gái tai thỏ khi nãy bưng một khay nước lạnh tiến lại gần.
“Quản lý đi rồi ạ?” Cô nghiêng đầu, thắc mắc sao buổi làm việc lại kết thúc nhanh như vậy.
“Tối tôi còn phải quay lại, giờ về ngủ một chút đã.” Người phụ nữ lấy chiếc mũ cài hoa treo bên cạnh ghế sofa, đội lên đầu, rồi ‘duyên dáng’ rời đi, trông chẳng khác nào một con heo nhà thong thả về chuồng sau buổi dạo chơi dưới hoàng hôn.
“À, Belphegor, hôm nay em giúp Hersia làm quen công việc nhé.” Quản lý vừa bước được vài bước thì chợt quay người lại vẫy tay, dặn thêm câu cuối.
“Hả?” Cô gái tai thỏ khẽ kêu một tiếng ngạc nhiên, nhưng cũng không thể ngăn được đối phương dần khuất khỏi tầm mắt.
Khi Hersia còn đang hơi lúng túng, cô gái tai thỏ đã đặt ly nước lạnh lên bàn, rồi thoải mái ngồi phịch xuống đúng chỗ quản lý vừa ngồi, thậm chí còn vắt chéo chân đầy tự tin.
“Haizz, dạo này quản lý càng ngày càng lười.”
“Chưa kịp giới thiệu nhỉ! Ở quán này chị dùng biệt danh là Belphegor, em có thể gọi chị là chị Bel cũng được!”
Dù cô gái này không cao hơn Hersia là bao, nhưng trông có vẻ rất để tâm đến chuyện được gọi là chị.
“Vâng, chị Bel.”
“Ừ ừ, cứ gọi vậy đi, từ giờ chị bao hết!” Cô gái nhỏ vỗ ngực một cái, ra dáng đầy tự tin, như muốn nói mọi chuyện cứ để chị đây lo.
Nhìn dáng vẻ của cô ấy, tâm trạng căng thẳng trong lòng Hersia cũng dần dần dịu xuống lúc nào không hay.
“Nào, uống chút đi, chị vừa lấy ở quầy bar về cho em ly trà sữa Tuyết Tinh Tam Diệp đây~”
“Không sao đâu, không mất tiền mà. Sau này em làm ở đây rồi, muốn uống bao nhiêu đồ trong quán cũng được.” Cô ấy giơ ngón tay lên, nhỏ giọng nói với Hersia.
Cô nhận lấy ly trà sữa rồi khẽ hỏi: “Quản lý không biết sao ạ?”
“Biết chứ, quản lý uống suốt ấy! Chuyện này quen rồi mà. Em biết không, người ta gọi đó là hao phí thường ngày đó, mở quán trà sữa mà lại không cho nhân viên uống trà sữa thì còn ra thể thống gì nữa.”
Ngay trong ngày đầu đi làm, Hersia đã được dạy cách xin ké đồ uống trong quán, nhưng xem ra, đó mới chỉ là khởi đầu thôi.
“Rồi, nói chị nghe một chút đi, Hersia bao nhiêu tuổi rồi? Đủ mười sáu chưa? Nhỏ quá là quán không nhận đâu nhé.”
Hersia đành phải tự giới thiệu lại một lần nữa.
……
“Ra vậy à~ Ừ ừ, chị hiểu rồi.” Cô gái tai thỏ vừa gật gù vừa cắn nhẹ ống hút.
“Trước hết, phải đặt cho em một biệt danh đã.”
“Biệt danh ạ?”
“Đúng rồi, làm việc ở đây thì đâu thể dùng tên thật được. Nhỡ có khách nào làm phiền, ảnh hưởng đến đời tư thì rắc rối lắm.”
“Để chị xem trong 72 Ma Thần còn cái tên nào chưa dùng nhé…” Cô ấy nói, rồi mở thiết bị đầu cuối cá nhân trước mặt ra, liên tục lướt qua màn hình.
“Các hầu gái ở đây đều dùng biệt danh lấy từ 72 Ma Thần, em cũng không ngoại lệ đâu.”
“Ừm… còn hai cái tên cuối cùng chưa ai dùng. Thế nhé, từ nay biệt danh của em sẽ là Dantalian, Ma Thần thứ 71.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
