Chương 11: Andusia trong nhà kính hoa dây
Sau khi giải thích cho Hersia những quy định cơ bản trong quán, cô gái tai thỏ dẫn cô lên tầng 38 để thay đồng phục. Tầng 38 vốn không mở cho khách, một nửa dùng để chuẩn bị đồ ăn thức uống, nửa còn lại là phòng nghỉ của nhân viên, một số người sẽ nghỉ trưa ở đây, hoặc trực ca đêm.
“Hersia mặc size bao nhiêu nhỉ?” Cô gái tai thỏ quẹt thẻ mở chiếc tủ quần áo trước mặt, để lộ hàng loạt bộ đồng phục hầu gái đen trắng được xếp thẳng tắp bên trong.
“Cái này…” Hersia vốn cũng chưa từng đo chính xác.
“Để chị đo cho em nhé, hehe~” Cô gái tai thỏ cười một cách cố ý trêu chọc, khiến Hersia giật mình lùi lại một bước.
“Không sao đâu mà, chỉ đo đơn giản thôi.” Thấy Hersia bị dọa giật mình, cô ấy liền nở một nụ cười đầy tinh quái.
Sau đó, Belphegor cầm thiết bị đầu cuối cá nhân lên, rồi đi một vòng quanh Hersia để quét số đo.
“Xong rồi đó.”
Thiết bị đầu cuối cá nhân thời nay đúng là ngày càng nhiều chức năng, trước đây Hersia còn chẳng biết chúng làm được cả việc này.
Không lâu sau, Hersia đã thay xong bộ đồng phục hầu gái và rón rén bước ra ngoài.
Chiếc váy hầu gái đen phối ren trắng tinh xảo, tạp dề ôm dáng làm nổi bật vòng eo, kèm theo vớ trắng ngắn, giày da đế dày màu đen, và băng đô tai mèo trắng trên mái tóc.
Belphegor kéo Hersia đến trước gương, ngắm nghía tỉ mỉ, thi thoảng lại nở một nụ cười đầy hài lòng.
“Quả nhiên chị không nhìn nhầm. Bảo sao quản lý lại nhận em nhanh như vậy.”
“Em biết không, hôm qua cũng có người đến xin việc đấy, nghe nói còn là hoa khôi của một trường trung học nào đó. Nhưng quản lý tra hỏi cô ta y như thẩm vấn tội phạm, kiểm tra đủ thứ rất lâu, cuối cùng vẫn từ chối.”
“Ơ, tại sao thế ạ?” Hersia hỏi, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“Có lẽ là quản lý cảm thấy cô ta hơi thiếu sự trong sáng…” Belphegor nghiêng đầu, cố nhớ lại.
“Các cô gái trong quán phần lớn đều khá đơn thuần, như vậy thì dễ quản lý hơn. Trước giờ chị ấy vẫn nói thế.”
“Quản lý bảo rằng chỉ cần tuyển nhầm một người có mùi lạ thôi, chẳng mấy mà cả cái hồ sẽ bị vẩn đục. Vì thế mà chị ấy lúc nào cũng thà thiếu còn hơn thừa.”
“Quản lý nhìn một cái là biết được tính nết của người ta sao?”
“Hình như đúng là vậy thật. Tuy chị ấy bình thường chẳng mấy khi đích thân quản việc, nhưng mắt nhìn người thì rất chuẩn. Nghe nói là làm nghề này hơn hai mươi năm rồi, hiếm khi nhìn nhầm ai.”
“Chị ấy lúc nào cũng nói rằng, bậc giỏi chiến đấu thì chẳng cần phải nổi danh. Chỉ cần tìm đúng người, ngày thường sẽ đỡ phải tốn sức, làm việc cũng nhàn và thoải mái hơn.”
“Nhưng làm vậy thì có giữ chân người ta được không? Em thấy đãi ngộ ghi trong tuyển dụng đâu có cao cho lắm…”
“Hả?” Cô gái tai thỏ bỗng dừng tay lại, nhìn Hersia với ánh mắt ngạc nhiên.
“Em thật sự lớn lên ở thành phố Payin à?”
“Chuyện đó… chắc là đúng vậy.” Bị hỏi bất ngờ như thế, Hersia bỗng khựng lại, trong lòng thoáng mất tự tin.
“Đây là Tháp Đỉnh Tinh đấy, biểu tượng của cả thành phố Payin, một tòa nhà trực thuộc Liên Bang, có cấp độ an ninh cao nhất, đồng thời cũng là nơi có mức chi tiêu đắt đỏ nhất trong cả thành phố. Em nghĩ làm việc ở nơi như vậy mà đãi ngộ lại tệ sao?”
“Hình như… đúng vậy.”
“Ừ ừ, dù mức lương ghi trên thông báo không cao, lương cứng cũng chẳng bao nhiêu, nhưng đó không phải là vấn đề. Phần lớn thu nhập của bọn chị đều đến từ tiền boa của khách, với cả tiền thưởng chia theo từng dịch vụ nữa.” Cô gái tai thỏ vừa giúp Hersia chải tóc, vừa tiếp tục giải thích.
“Ví dụ như chị nhé, buổi sáng chị đứng quầy bar đón tiếp những khách mới, làm mấy việc hướng dẫn cơ bản. Còn buổi chiều thì chị làm công việc riêng của mình, đó là chơi game với khách. Nói luôn, chị là cao thủ đấy!”
“Những người khác cũng vậy thôi, người thì làm bánh, người ngồi tâm sự với khách, có người thì lại xem bói, làm đồ thủ công, thậm chí còn có người chuyên may vá quần áo cho khách nữa…”
“Có vài vị khách thật sự rất kỳ lạ nhé, họ thích nhìn hầu gái ngồi đó, không dùng máy móc, mà tự tay khâu từng đường chỉ giúp họ. Họ nói như vậy mới có cảm giác ấm áp như ở nhà.”
“Khi khâu xong quần áo cho khách, số tiền họ trả sẽ chia đôi, một nửa cho quán, còn một nửa là của bọn chị. Thế nên thu nhập thật ra cũng không tệ đâu.”
“Rồi, xong hết rồi đó.” Belphegor đứng phía sau Hersia, ngắm nhìn cô gái trong gương.
Mái tóc xám của cô, giờ khi đội thêm băng đô tai mèo màu trắng, trông trở nên dễ thương hơn hẳn. Một bên mái được vén lên, tết thành một lọn bím nhỏ, giữ cố định bằng kẹp, buông xuống bên má, để lộ vành tai trắng trẻo và mềm mại dưới lớp tóc, khiến người ta nhìn vào không khỏi cảm thấy thật đáng yêu.
Quanh cổ Hersia là chiếc nơ tai mèo màu đen, mềm mại ôm sát làn da. Bộ đồng phục hầu gái phối hai màu đen trắng thành từng lớp hài hòa: trong trắng, ngoài đen, cổ áo trắng cùng những ống tay ren xòe rộng cũng hé ra tinh tế từ lớp váy tối màu.
Dù Hersia không rành về vải vóc hay thiết kế trang phục, cô vẫn cảm nhận được rằng bộ đồ hầu gái này chắc chắn không hề rẻ, rõ ràng nó là một tác phẩm được may rất công phu.
“Tuyệt lắm!” Belphegor giơ ngón cái lên khen ngợi.
“Rồi, hôm nay chị sẽ dẫn công chúa nhỏ của chúng ta đi tiếp khách nhé~”
“Tiếp khách ạ?” Hersia giật mình, có chút lo lắng.
“Không sao đâu, chị đùa thôi. Nhưng dù sao em cũng nên đi gặp mấy đồng nghiệp trước đã. Biết đâu còn có người giới thiệu cho em vài vị khách dễ thương, dễ nói chuyện nữa đấy.”
Sau đó, Belphegor nhẹ nhàng đẩy Hersia ra khỏi phòng thay đồ, rồi dẫn cô xuống tầng dưới. Vì đang là buổi trưa nên khách cũng không nhiều lắm.
“Trước hết thì… để chị nghĩ xem… à, đi gặp chị An trước nhé.”
Cô gái tai thỏ kéo Hersia đi về phía khu vực phía Nam, nơi có một không gian được ngăn bằng tường kính. Bên trong đặt đầy các chậu cây và hoa đang nở rộ, và có một hầu gái trông khoảng hơn hai mươi tuổi đang tưới nước, tỉa cành.
Kéo cửa kính ra, bước vào căn phòng phủ đầy dây leo ấy, cứ như đang đi vào một khu rừng yên tĩnh vậy. Hoa nở rực rỡ khắp nơi, và trên đầu là những nhành dây xanh rủ xuống.
“Chị An, em tới rồi đây~” Belphegor lên tiếng chào rất tự nhiên, rồi bước vào sâu trong không gian tĩnh lặng ấy.
“Biết rồi, nhưng lần này chị không có chuẩn bị đồ ăn vặt cho em đâu nhé.”
Bước qua khúc quanh phủ đầy dây leo, một mỹ nhân tóc vàng hiện ra trước mắt Hersia. Cô ấy mặc bộ trang phục hầu gái màu trắng, đường cong đầy đặn, toát lên một vẻ quyến rũ trưởng thành khác hẳn.
……
“Đây là đồng nghiệp mới sao? Chào em, biệt danh của chị là Andusia.”
Thấy Hersia bước ra từ sau lưng Belphegor, cô ấy hơi sững lại một chút, rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
“Chào chị.”
Sau đó, Hersia được cô gái tai thỏ kéo ngồi xuống bên cạnh, cùng trò chuyện với Andusia.
So với Belphegor, Andusia điềm đạm và trưởng thành hơn nhiều, trên người cô ấy tỏa ra một vẻ dịu dàng đầy nâng niu, khiến khi ở cạnh, người ta bất giác có cảm giác muốn tựa vào lòng mà ngủ trưa một giấc.
Không có gì lạ… nếu người ta tìm đến một Andusia như vậy để được an ủi.
Hersia chợt cảm thấy mình đã phần nào hiểu được cách vận hành của cửa hàng này.
Nhưng hôm nay vẫn còn dài, và dưới sự giới thiệu của Belphegor, cô còn sẽ gặp thêm nhiều đồng nghiệp khác trong quán.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
