Nghi thức hôn lễ đã kết thúc bằng một nụ hôn của Phynia và Albert hai người dưới sự chứng kiến của các vị khách mời, hai cánh môi của hai người tách ra, nhìn nhau mà mỉm cười. Và sau khi kết thúc những lễ nghi rườm rà này, hôn lễ cũng cuối cùng đã bước vào mục tiếp theo, tức là bữa tiệc giữa hai vợ chồng và các vị khách.
Nhưng trước khi bữa tiệc bắt đầu, cặp vợ chồng này vẫn còn một chuyện phải làm.
Albert nắm tay Phynia đi ra khỏi giáo đường. Trên con đường bên ngoài giáo đường, một chiếc xe ngựa mui trần màu trắng tinh đã sớm dừng ở đó chờ đợi. Xe ngựa được kéo bởi bốn con tuấn mã màu trắng tinh, trên người những con ngựa trắng này không có một sợi lông tạp nào, vô cùng thần tuấn.
Người đánh xe trên xe ngựa là lão quản gia Val, phía sau là một đám bán tinh linh mặc lễ phục, đang ngẩng đầu nhìn về phía cửa giáo đường trông ngóng, họ đều đang chờ đợi sự xuất hiện của cặp đôi mới của ngày hôm nay.
Phynia nắm tay Albert đi ra bên ngoài, sau khi nhìn thấy Phynia mặc váy cưới, những bán tinh linh đó đều hưng phấn reo hò, gửi đến cho cặp đôi mới này những lời chúc phúc tốt đẹp nhất.
Phynia có chút xấu hổ cúi đầu, mặc cho Albert nắm tay nàng đi lên xe ngựa. Và ở phía sau nàng là Liliana, Siglisse và một đám bạn bè cũng theo sát phía sau đi ra, đứng trong đội ngũ ở phía sau xe ngựa mui trần hưng phấn chờ đợi.
Thấy cặp đôi mới của hôn lễ hôm nay đột nhiên từ trong giáo đường chạy ra ngoài, còn kéo theo cả một đám khách mời, các vị khách còn lại vẫn đang ở trong giáo đường không khỏi có chút mờ mịt nhìn nhau, muốn biết cặp vợ chồng mới cưới đó đang làm gì? Và bọn họ bây giờ nên phải làm gì?
Vào thời khắc mấu chốt, đại sư Valentine đứng ra giải đáp thắc mắc cho mọi người.
“Tiếp theo, Albert và Phynia sẽ tiến hành một cuộc diễu hành xung quanh toàn bộ thành Wende. Có ai muốn tham gia vào cuộc diễu hành này thì có thể tự nguyện tham gia, đứng vào trong đội ngũ ở phía sau là được, nếu không muốn tham gia thì cũng sẽ có người đưa các vị trở về pháo đài Greyhawk để chờ đợi bữa tiệc buổi tối diễn ra, hoàn toàn là tự nguyện.”
Mọi người sau khi nghe xong đều nhìn nhau, và ngay lúc này, Vương của người man di là Kadus đột nhiên từ trên ghế đứng dậy, liếc nhìn một vòng xung quanh rồi cười lớn.
“Haha, diễu hành… loài người các ngươi thật thú vị, cái thứ được gọi là diễu hành này, ta đương nhiên phải tham gia!”
Nói xong, Kadus liền sải bước rời khỏi giáo đường, dẫn theo một đám tùy tùng đi đến trong đội ngũ diễu hành.
“—!”
Asuka trong đội ngũ vốn dĩ đang hưng phấn vỗ tay, nhưng ngay lúc này, cô bé đột nhiên cảm thấy cơ thể của mình như thể bị một hòn đá đụng phải. Quay đầu nhìn lại, hiện ra trong tầm mắt là một bắp đùi rắn rỏi màu đồng cổ, cơ bắp trên bắp đùi tràn đầy sức mạnh, lấp lánh màu sắc như kim loại.
Và thuận theo bắp đùi này nhìn lên trên, vượt qua chiếc trường bào mộc mạc trên thân của người đó, Asuka đột nhiên nhìn thấy một khuôn mặt có thể coi là ám ảnh tâm lý, mà cả đời này của mình cũng không muốn nhìn thấy lại lần nữa.
—Kadus.
“Oaaaaaa…!!!”
Asuka lập tức phát bật khóc. Nghĩ đến trạng thái chim ưng của cô bé chính là bị tên này giương cung một tên bắn nổ, nếu không phải là cô bé tương đối khó chết, thì đã thật sự chết rồi.
“Này! Ngươi làm sao vậy?”
Kadus nhíu mày không vui cúi đầu nhìn xuống dưới, sau đó liền nhìn thấy Asuka đang dùng hai tay che mặt mà khóc lớn. Hắn ta có phần không vui quát một câu, thế nhưng tiếng khóc của Asuka liền càng lớn hơn.
“OAAAAAAA!!!”
“…”
Kadus lúc này thực sự không biết nên phải làm gì.
Cảm nhận được những ánh mắt kỳ lạ đang chiếu đến từ xung quanh, lần đầu tiên trong đời, hắn ta đã cảm nhận được cái thứ cảm xúc được gọi là xấu hổ.
Trên xe ngựa, Phynia và Albert đương nhiên cũng nghe thấy tiếng khóc của Asuka trong đội ngũ diễu hành phía sau, hai người kinh ngạc nhìn về phía sau, sau đó liền nhìn thấy Kadus với vẻ mặt rối rắm.
“Ồ…”
Hai người vẻ mặt hiểu ra.
Hèn chi Asuka lại khóc lớn như vậy, hóa ra là đã gặp phải cái ám ảnh tâm lý của cả đời này.
“Anh đi giải quyết đi.”
Phynia cười một cách xấu xa, dùng ngón tay chọc chọc vào cánh tay của Albert. Dù sao thì nguồn gốc của chuyện này vẫn là Albert đã để Asuka bay lên không trung trinh sát tình báo, vì điều này mà Asuka smới bị Kadus giương cung bắn nổ. Chuông reo còn cần người tháo chuông, vấn đề mà Albert gây ra, tự nhiên cũng phải do Albert đến giải quyết.
Hiểu rõ là lỗi của mình, Albert gật đầu. Hắn đi xuống xe ngựa, đi đến trước mặt Asuka và Kadus, trước tiên là sờ sờ đầu cô bé an ủi một phen, sau đó ngẩng đầu lên, nói với Kadus, một gã đàn ông vạm vỡ cao hơn hai mét.
“Rất bối rối à?”
“Phải.”
Kadus với giọng điệu nặng nề gật đầu. Hắn thực sự không hiểu nổi, không phải là chỉ vô tình đụng phải một cái sao? Tại sao cô bé này lại có phản ứng lớn như vậy?
Albert khẽ cười, sau đó lại cúi đầu nói với Asuka.
“Biến đổi trạng thái khác của con, cho ông chú trước mắt này xem đi.”
“Vâng…”
Asuka dụi dụi đôi mắt đỏ hoe, gật gật đầu, rồi liền triệu hồi ra một nửa khác của mình.
Asuka ở trạng thái đại bàng đầu trắng từ từ ngưng tụ ở trên vai của cô bé, sau đó cũng theo đó mà phát ra tiếng kêu gào thảm thiết.
“Quác—!!!”
Khác với tiếng khóc nũng nịu của dáng vẻ cô bé, tiếng khóc của Asuka ở trạng thái đại bàng đầu trắng có thể coi là kinh thiên động địa.
Những người khác xung quanh đều bị tiếng khóc này làm cho chấn động tinh thần, liền phải đau khổ bịt tai lại.
Nhìn con chim quen thuộc trên vai Asuka, Kadus lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Thì ra là vậy.
Thì ra con chim mà ngày đó bị hắn giết chết chính là cô bé này.
Hèn chi lại sợ mình như vậy.
Hắn ta đưa ánh mắt cầu cứu về phía Albert, Albert sau khi nhìn thấy liền bất đắc dĩ nhún vai, sau đó bế Asuka vào lòng, nhéo nhéo mũi của cô bé.
“Đừng khóc nữa, hay là cùng ba mẹ lên xe ngựa tham gia diễu hành đi?”
“Ưm…?”
Trong mắt Asuka lóe lên ánh sáng rục rịch.
“Đừng giận ông chú đó nữa được không? Ông chú đó đã không còn là kẻ địch nữa rồi.”
Albert lại nói. Asuka nghe vậy, rụt rè liếc nhìn Kadus một cái, rồi khẽ gật đầu.
Kadus thấy vậy trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm. Hắn tuy tự cho mình là một con sói đơn độc trên đại hoang nguyên, không sợ hãi với bất kỳ điều gì, nhưng ngoài một số kẻ điên ra, bất kể là người lạnh lùng đến mức nào đi nữa, khi đối mặt với tiếng khóc của trẻ con thì đều sẽ cảm thấy bất lực.
Dù sao thì có ai lại so đo với trẻ con?
Hơn nữa lại còn là một cô bé đáng yêu như Asuka chứ?
Sau khi giải quyết xong vấn đề, Albert mỉm cười, bế Asuka vào lòng đi lên xe ngựa, đặt cô bé vào giữa hai người.
Lão quản gia Val đang đóng vai trò là người đánh xe ở phía trước thấy vậy bắt đầu thúc ngựa chậm rãi tiến lên. Các cư dân trong thành Wende biết lãnh chúa của họ sau khi hôn lễ kết thúc sẽ tổ chức diễu hành trên đường phố, thế là đã sớm đứng ở hai bên đường phố mà ngóng trông.
Khi đội ngũ xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, trong đám đông lập tức bùng nổ ra tiếng reo hò.
Phynia cũng hét lớn về phía đám đông. Các thị dân đi theo sau đội ngũ diễu hành, vừa đi vừa hò reo ồn ào. Cuộc diễu hành này không có tiết mục gì đặc biệt, nhưng đối với người bình thường mà nói, có thể tận mắt nhìn thấy một cô dâu xinh đẹp như Phynia thì cũng coi như là không uổng chuyến đi này.
Đợi đến khi họ về già, cũng có thể khoe khoang với con cái của mình: “Phải biết rằng, ta tại năm đó cũng là người đã từng tham gia vào hôn lễ của Thân Vương Điện Hạ và Thân Vương Phi!”
Và cùng với sự mở rộng của Rusatinia, cái từ Thân Vương Điện Hạ còn có thể đổi thành Hoàng Đế, còn về Thân Vương Phi… cái từ này vừa có thể đổi thành Hoàng Hậu, cũng có thể đổi thành Nữ Hoàng.
Cuộc diễu hành lần này không hề kéo dài, sau khi đơn giản đi một vòng quanh con đường chính của thành Wende, đội ngũ diễu hành cuối cùng cũng đã dừng chân trong pháo đài Greyhawk.
Phynia và Albert đi xuống xe ngựa, vẫy tay tạm biệt với quần chúng đang rời đi ở phía sau, rồi cùng mọi người đi vào trong sảnh chính của lâu đài. Và ở bên trong sảnh chính, một số quý tộc không tham gia diễu hành đã sớm chờ đợi ở đây.
Một vị quý tộc ở trong góc thấy đám đông diễu hành trở về, không nhịn được thấp giọng oán giận.
“Không hổ là bán tinh linh, ngay cả sở thích cũng thô tục như vậy, thích tụ tập cùng với đám thường dân đó.”
Người bạn đồng hành bên cạnh hắn ta hiểu rõ sự oán giận trong lòng hắn. Đối với rất nhiều quý tộc mà nói, thường dân đều là những con bò sữa mà mình nuôi dưỡng mà thôi.
Sữa bò mà những con bò sữa này cung cấp có tên là thuế kim, chỉ cần nộp đủ số thuế quy định hàng năm đúng hạn, các quý tộc nói chung đều sẽ mặc cho những con bò sữa này hoạt động trên đồng cỏ của nhà mình.
Và nếu những con bò sữa này không sản xuất ra sữa nữa, quý tộc liền sẽ giết chúng ăn thịt—tức là giáng làm nô lệ, gán nợ bán cho các thương nhân buôn bán nô lệ.
Và bây giờ, Albert Thân vương trong mắt những quý tộc này đáng lẽ ra còn phải cao cao tại thượng hơn cả họ, thế mà nay lại chủ động hạ mình xuống để hòa làm một thể với đám bò sữa này, điều này như thể là đã đem vinh quang mà họ luôn tuân thủ từ trước đến nay giẫm lên trên đất mà chà đạp.
Trên thực tế, nếu Albert thực sự có thể cao cao tại thượng như một thành viên hoàng tộc, thì hắn là có thể nhận được sự trung thành của toàn thể quý tộc tỉnh Frostbite nhiều hơn so với bây giờ.
Điểm này Albert tự nhiên cũng biết. Đáng tiếc hắn còn biết, nếu dám làm như vậy, thì Phynia nhất định sẽ chọn cách rời xa hắn. Giữa quý tộc và Phynia, Albert đã không chút do dự mà chọn người vợ của mình.
Điểm này là giống với sự suy đoán trong lòng của rất nhiều quý tộc. Họ suy đoán lý do Albert mà biến thành dáng vẻ như thế này, hoàn toàn là vì sự ảnh hưởng của vị phu nhân bán tinh linh Phynia này.
Chính là cái khí tức thấp hèn của bán tinh linh trên người Phynia đã ảnh hưởng đến tâm trí của Albert Điện Hạ, Albert Điện Hạ lúc này mới vứt bỏ vinh quang của hoàng tộc, chọn cách đi thân thiện với tầng lớp thường dân.
Tuy rằng quá trình suy luận có chút sai lầm, nhưng kết quả lại chính xác một cách bất ngờ.
Người bạn đồng hành đó sau khi mấp máy môi một hồi, cuối cùng vẫn là không dám tiếp lời của bạn mình, mà chỉ thở dài ở trong lòng.
Dù sao thì việc bọn họ không mua thì cũng đã sao? Con bán tinh linh đó đã hoàn toàn mê hoặc được Albert Điện Hạ, trở thành phu nhân của Albert Điện Hạ. Những cái đầu quý tộc đã rơi xuống trong cuộc chiến tranh không lâu trước đó, đang từng giây từng phút cảnh cáo những người có lòng bất mãn này, nhắc nhở họ hậu quả của việc dám đi ngược lại với Albert là gì.
Vì vậy hắn tuy rằng cũng đối với Phynia có lòng bất mãn, nhưng lại hiểu rõ mình không thể nào trêu vào con bán tinh linh đó — bất kể là về mặt thực lực, hay là về mặt bối cảnh sau lưng.
Phải biết rằng con bán tinh linh đó là một vị pháp sư Truyền Kỳ!
Trời mới biết nàng ta lấy đâu ra thiên phú đáng sợ như vậy!?
Và bên phía Albert và Phynia, sau khi trở về trong sảnh chính của lâu đài không lâu, hai người liền tách ra.
Họ đang lần lượt tiếp đãi các vị khách của bữa tiệc lần này. Phynia tiếp đãi là một đám bạn bè thân thích, và Albert thì lại bị Đại công tước Siefdrich cử người gọi đến phòng của mình, không biết đang thảo luận cái gì.
Hừ, không hổ là đàn ông, bất kể là lúc nào đều có thể biến chủ đề giữa hai bên thành chính trị.
Phynia nhìn bóng lưng rời đi của Albert, không khỏi bĩu môi nghĩ, hoàn toàn quên mất mình trước đây cũng từng là con trai.
Diện tích của pháo đài Greyhawk rất lớn, ngoài sảnh chính rộng rãi ở giữa dùng để tổ chức tiệc ra, còn có rất nhiều phòng khác nhau có thể để cho khách khứa nghỉ ngơi hoặc chơi đùa.
Không ít khách mời đều thích ở trong một căn phòng nhỏ yên tĩnh cùng bạn bè ăn uống, sau đó nói về một số chủ đề không muốn bị người khác nghe thấy, ví dụ như Đại công tước Siefdrich bây giờ.
Lúc Albert đi vào trong phòng, liền nhìn thấy trong căn phòng này chỉ có Đại công tước Siefdrich và phu nhân của ông ta.
Sau khi Albert đến, ông ta dựa vào vai phu nhân mình thì thầm vài câu, để phu nhân của mình tạm thời rời đi. Đại công tước phu nhân hiểu rõ tình hình sau khi nghe xong liền gật đầu, đứng dậy trở về sảnh tiệc náo nhiệt đó, sau đó Đại công tước Siefdrich liền gọi Albert đến ngồi xuống ghế.
Albert ngồi đối diện với Đại công tước Siefdrich. Sau khi hai người uống vài ly rượu ăn chút gì đó, Đại công tước Siefdrich mới vẻ mặt nghi hoặc nói ra lý do lần này gọi hắn đến.
“Albert, ngươi cái thằng nhóc này.” Đại công tước Siefdrich tự rót cho mình một ly rượu, sau đó lại rót cho Albert một ly: “Ngươi đến khi nào mới lấy đi cái vị trí dưới thân ta đây? Rõ ràng là đã đánh bại đại quân của St. Mill rồ mà vẫn không có chút động tĩnh nào, lẽ nào ngươi thực sự muốn dựa vào một cái Rusatinia nho nhỏ này để đánh đến tận thành St. Mill?”
Đại công tước Siefdrich có lý do để sốt ruột.
Dù sao thì nếu Albert không lấy tỉnh Frostbite của mình, thì ông ta sao có thể có công lao? Không có công lao, ông ta sao có thể sau khi Albert lên ngôi Hoàng Đế mà tiến thêm một bước?
Hành động bây giờ của Albert là quá tĩnh lặng.
Theo lý mà nói, sau khi đánh bại đại quân mà phe St. Mill cử đến, hai bên coi như là đã xé rách mặt nhau rồi. Albert bây giờ nên với tốc độ nhanh nhất để mở rộng thực lực, chiêu mộ nhân tài, tổ chức đại quân, sau khi mọi việc đã chuẩn bị xong liền nam tiến, chứ không phải là ru rú trong một cái Rusatinia có dân số chẳng qua chỉ một triệu mà không có động tĩnh gì.
Tỉnh Frostbite tuy rằng nghèo nàn, nhưng dù sao cũng có năm triệu người. Bất kể Đại công tước Siefdrich là địch hay bạn thì đều nên sớm đưa vào trong tay, huống hồ bây giờ Đại công tước Siefdrich đã chủ động đem cả cái tỉnh rộng lớn này tặng cho hắn ta, Albert hoàn toàn không có lý do gì để không có động tĩnh.
Cho dù hắn ta nhát gan, sợ hãi thực lực của phe St. Mill, thì sau khi đánh bại quân bình định phản loạn, lá gan cũng nên lớn lên chứ.
Albert suy nghĩ một lúc, liền đem suy nghĩ trong lòng mình nói ra cho Đại công tước Siefdrich.
“Không giấu gì ngài, thúc phụ.” Hắn ta dùng một cách xưng hô tương đối thân thiết: “Nếu ngài phản kháng ta, thì việc ta tiếp quản tỉnh Frostbite liền đơn giản rồi, chỉ cần đem mấy vạn đại quân trong tay này phái ra, thì cả cái tỉnh này sẽ không ai dám không theo ta.”
“Nhưng cái lúng túng chính là ở chỗ thúc phụ lại trực tiếp nhường tỉnh Frostbite cho ta. Nếu ta trực tiếp tiếp nhận, thì sẽ có rất nhiều quý tộc địa phương không nghe theo mệnh lệnh của ta. Họ tuy rằng không dám phản kháng ta ở mặt ngoài, nhưng lại có thể ở trong bóng tối mà tiêu cực đối phó với các loại mệnh lệnh mà ta ban ra, không ngừng kéo chân sau của ta.”
“Nếu nhận lấy một cái tỉnh Frostbite như vậy, thì thà rằng cứ để sang một bên trước mà tập trung phát triển Rusatinia, dù sao thì tỉnh Frostbite tuy chỉ có năm triệu người, nhưng năm triệu người này lại không phải là của ta, Rusatinia tuy chỉ có một triệu người, nhưng một triệu người này lại toàn bộ đều là sức mạnh mà ta có thể huy động.”
Đại công tước Siefdrich đã hiểu được ý của Albert, không khỏi gật đầu, sau đó hơi nhíu mày.
“Vậy thì ngươi định khi nào sẽ tiếp nhận tỉnh Frostbite?”
“Ngay lập tức.”
Albert đã đưa ra một câu trả lời bất ngờ, suýt chút nữa đã làm cho Đại công tước Siefdrich bật ngửa.
“Vậy thì ngươi vừa rồi còn nói những điều đó làm gì?” Ông ta bực bội trừng mắt nhìn Albert.
“Nhưng gì ta nói trước đó đều là sự thật.” Albert trước tiên là dùng ánh mắt vô tội nhìn Đại công tước, sau đó khóe miệng lộ ra nụ cười: “Lý do mà ta có tự tin để tiếp nhận tỉnh Frostbite bây giờ, là vì ta đã tìm thấy lợi ích chung của ta và các quý tộc khác của tỉnh Frostbite.”
“Lợi ích chung? Là gì?”
Albert nghe vậy không vội không vàng từ trong lòng mình lấy ra một túi tài liệu, từ bên trong chọn ra hai bản tài liệu đặt ở trước mặt Đại công tước Siefdrich: “Bên trong hai bản tài liệu này, chính là lợi ích chung của ta và các quý tộc khác của tỉnh Frostbite.”
Nhìn Albert thản nhiên như vậy mà từ trong túi áo trong lấy ra một túi tài liệu.
Đại công tước Siefdrich thấy vậy, thái dương hơi giật giật, không nhịn được mà hỏi: “Cái túi tài liệu này… đừng nói là ngươi mang theo từ lúc tiến hành hôn lễ đấy nhé?”
“Đúng rồi.” Albert gật đầu, rồi kinh ngạc hỏi lại: “Sao vậy?”
“…”
Sau khi im lặng một lúc, Đại công tước Siefdrich cạn lời: “Một ngày quan trọng như vậy… Phynia mà biết được lẽ nào sẽ không tức giận?”
“Tức giận cái gì? Trên người cô ấy cũng có một bản.” Albert thản nhiên trả lời. Dưới sự chung sống trong thời gian dài, hắn ta cũng đã bị Phynia ảnh hưởng đến một chút tính cách của loài chuột hamster:
“Mang theo tài liệu quan trọng bên người thì có sao? Chẳng qua là Phynia có thể để trong không gian lưu trữ, còn ta thì chỉ có thể mang theo bên người.”
“Được rồi.”
Đại công tước Siefdrich cũng không định nhiều lời với cặp vợ chồng kỳ lạ này nữa. Ông ta nhận lấy tài liệu mà Albert đưa qua, sau khi xem một lúc liền lẩm bẩm.
“Ngành công nghiệp sắt thép? Ngành công nghiệp dệt? Ngươi định dùng những thứ này để trói buộc các quý tộc của tỉnh Frostbite?”
“Đúng vậy.”
Albert lên tiếng giải thích:
“Trên đây là một chuỗi dây chuyền công nghiệp hoàn chỉnh từ quặng sắt đến sắt thép, từ len đến vải vóc. Bên trong liên quan đến các ngành công nghiệp như khai thác mỏ, khai thác than, luyện kim, hóa chất, nhuộm, dệt, v.v., có thể tùy theo điều kiện địa phương mà giao cho các quý tộc có ưu thế về khu vực để đảm nhận.”
“Trong lãnh địa có mỏ lớn thì có thể phát triển ngành khai thác mỏ, lãnh địa giáp biển thì có thể phát triển ngành công nghiệp hóa chất, lãnh địa có thảm thực vật phong phú thì có thể phát triển ngành nhuộm, dân số dồi dào thì có thể phát triển ngành luyện kim và dệt.”
“Về sau Phynia sẽ đem các ngành công nghiệp đã nói ở trên thống nhất lại, để từ đó đem tỉnh Frostbite đang phân tán hợp lại làm một thể. Và lợi nhuận bên trong cũng đủ để khiến cho các quý tộc khác động lòng, quay sang chọn cách ủng hộ ta thống trị tỉnh Frostbite…”
Đại công tước Siefdrich sau khi đơn giản xem xong bản kế hoạch, liền nhắm mắt lại trầm ngâm một lúc, qua khoảng hai ba phút, ông ta mở mắt ra hỏi:
“Lợi nhuận bên trong thực sự đủ sao? Ngành công nghiệp dệt thì thôi, dân số của đại lục đủ nhiều, chỉ cần có thể dệt vải ra là đều có thể bán được. Nhưng ngành công nghiệp sắt thép theo như kế hoạch trên đây của ngươi, sản lượng sắt thép hàng năm ít nhất là ba mươi vạn tấn, nhiều sắt thép như vậy thì ai sẽ mua?”
“Nếu không có lợi nhuận, e rằng những ngành công nghiệp này không dùng được bao lâu sẽ phá sản, đến lúc đó đám quý tộc đã đầu tư vào các ngành công nghiệp này ngược lại sẽ oán hận ngươi.”
“Điểm này thúc phụ ngài không cần lo lắng.” Albert lại từ trong túi tài liệu rút ra bốn bản tài liệu: “Ngài có thể xem cái này.”
Đại công tước Siefdrich vẻ mặt cạn lời nhận lấy tài liệu, nhưng cũng lười nói nhiều, mà là trực tiếp xem: “Nhà máy lò năng lượng? Nhà máy vũ khí? Kế hoạch xây dựng đường sá tỉnh Frostbite? Kế hoạch cải tạo nông nghiệp tỉnh Frostbite? Những cái này là gì?”
“Đương nhiên là nhắm vào vấn đề mà ngài đã nói, sản xuất ra nhiều sắt thép như vậy thì nên tiêu thụ như thế nào.” Albert giải thích:
“Lò năng lượng là một thứ mới mà bên trong Rusatinia vừa mới nghiên cứu ra, để chế tạo nó thì cần rất nhiều sắt thép. Nó có thể không ngừng chiết xuất ra năng lượng từ trong ma tinh thạch, sau đó đem những năng lượng này chuyển hóa thành ma pháp hoặc đấu khí, thông qua nhóm dãy phù văn để thúc đẩy máy móc vận hành. Nói đơn giản thì cái lò năng lượng này giống như một người không bao giờ mệt mỏi, chỉ cần có đủ ma tinh thạch là có thể làm việc không ngừng nghỉ.”
“Lợi hại như vậy?” Đại công tước Siefdrich có chút không tin mà nhíu mày: “Nếu là thật, vậy thì chẳng phải là nói sau này sẽ không cần người đến làm việc nữa?”
“Điều này đương nhiên không phải.” Albert cười: “Lò năng lượng chỉ có thể cung cấp động lực, chứ không thể cung cấp suy nghĩ. Giống như loài người chúng ta, tuy rằng bên dưới có người đang làm việc, nhưng rất nhiều lúc không phải là chỉ làm việc là có thể giải quyết được vấn đề, còn cần phải có người suy nghĩ, cái lò năng lượng này cũng cần phải có người đến điều khiển mới có thể vận hành.”
“Thì ra là vậy…” Đại công tước Siefdrich gật đầu, sau đó lại hỏi: “Thứ này ngươi cũng định giao cho quý tộc địa phương?”
“Không.”
Albert lắc đầu: “Thứ mà ta định giao cho các quý tộc địa phương thì chỉ có ngành sắt thép và dệt hai ngành mà thôi. Nhà máy lò năng lượng và nhà máy vũ khí đối với ta mà nói đều là những thứ vô cùng quan trọng, trong thời gian ngắn bắt buộc phải nắm giữ trong tay ta, không thể nào giao cho giới quý tộc.”
Tuy rằng Đại công tước Siefdrich cũng là một thành viên trong giới quý tộc, nhưng sau khi nghe những lời này của Albert, ông không những không tức giận, ngược lại còn tán thưởng mà gật đầu.
Dù sao thì những gì Albert nói đều là sự thật. Đối với Đại công tước Siefdrich mà nói, bây giờ thực lực của Albert càng mạnh, đầu óc càng tỉnh táo, đối với ông ta mà nói mới càng có lợi. Bởi thứ mà ông ta đầu tư là tương lai của Albert, nếu tương lai của Albert mà chết yểu, thì ông ta mới coi như là đã thua đến trắng tay.
“Rất tốt, thứ gì nên giao cho địa phương, thứ gì lại nên nắm chắc trong tay mình, xem ra ngươi vẫn rất hiểu rõ.” Đại công tước Siefdrich cười khen một câu, rồi lại chỉ vào nội dung trên tài liệu: “Vậy thì cái nhà máy vũ khí này thì là gì?”
“Là một loại vũ khí hoàn toàn mới, có thể thay đổi cục diện chiến tranh trong tương lai.” Albert từ từ giải thích: “Cũng là con bài tẩy để ta giành được chiến thắng trong chiến tranh tiếp theo.”
“Thay đổi cục diện chiến tranh trong tương lai? Nói thử xem?”
“Nó là một loại binh chủng có thể thay thế cho lính cầm thương.” Albert chỉ vào một cây trượng hỏa thương có lưỡi lê trên tài liệu:
“Binh lính súng hỏa thương so với lính cầm thương truyền thống là có thêm khả năng có thể bắn bất cứ lúc nào, tốc độ khoảng một phút một phát. Ta nghĩ thúc phụ ngài hẳn là biết, trước khi đại quân của hai bên giao chiến ở cự ly gần, một bên đại quân trước tiên là để cho các cung thủ ra ngoài tiến hành hai ba lần bắn đồng loạt về phía đội hình trước của đối phương, sẽ gây ra sự đả kích sĩ khí lớn đến mức nào phải không?”
Đại công tước Siefdrich gật đầu. Ông ta không phải là những người chưa từng cầm quân, đương nhiên biết nếu hiện thực có thể theo như lời Albert nói, trước khi giao chiến mà bắn hai phát đồng loạt vào đội hình trước, sẽ gây ra sự đả kích lớn đến mức nào cho đại quân của đối phương.
Đáng tiếc là chiến trường trong hiện thực thường không cho phép thao tác như vậy, bởi vì một khi đã để cung thủ ở hàng đầu tiên, thì lúc giao chiến sẽ rất khó để họ lui về phía sau. Nếu đối phương có thể chống đỡ được hai đợt bắn đồng loạt mà tiếp tục tiến lên, thì bên mình các cung thủ không có bất kỳ sự bảo vệ nào sẽ bị tàn sát, rất dễ dàng sẽ làm tan rã cả đại quân.
Tuy rằng tố chất cơ thể của các cung thủ nói chung tốt hơn một chút so với các lính cầm thương làm bia đỡ đạn, nhưng chiến trường không phải là đánh nhau theo nhóm, một đám binh lính cầm cung, dù cho có hùng mạnh như thế nào, cũng không thể nào chiến thắng được lính cầm thương.
Albert tiếp tục nối: “Vậy thì thúc phụ có thể nhìn ra được ưu thế của lính súng hỏa thương so với các binh lính khác không?”
Đại công tước Siefdrich nhíu mày nghĩ một lúc, sau đó trong miệng từ từ nhổ ra mấy chữ: “Thời gian huấn luyện.”
Trong số các bộ binh, binh chủng có chi phí thấp nhất chính là lính cầm thương, và binh chủng dễ dùng nhất cũng là lính cầm thương, lý do thì rất đơn giản, bởi vì lính cầm thương là binh lính được sử dụng nhiều nhất, một binh lính thường chỉ cần huấn luyện hai ba tháng là có thể lên chiến trường.
Và so với các lính cầm thương có giá thành rẻ mạt, lính cầm đao khiên, bộ binh hạng nặng, cung thủ các loại, việc huấn luyện là phiền phức hơn rất nhiều, lúc lên chiến trường bắt buộc phải cân nhắc mà sử dụng, không thể nào trong một lúc mà tổn thất quá nhiều, và giống như kỵ sĩ thì càng phải coi như bảo bối mà bảo vệ.
Dù sao thì lỡ như lúc đánh trận mà thương vong quá lớn, thì không biết về sau liệu sẽ có những đại quý tộc nào đó vì con trai chết trận mà đến tìm ngươi tính sổ.
Mỗi một kỵ sĩ đều là quý tộc, việc chịu tổn thất lớn là điều không thể.
Và sau khi loại binh chủng thay thế cho lính cầm thương là lính súng hỏa thương này xuất hiện, loại binh lính rẻ tiền có được phương thức tấn công tầm xa này, sự uy hiếp đối với các binh lính tinh nhuệ đó lập tức đã trở nên rõ rệt hơn rất nhiều.
Dựa vào nguồn binh lính có thể coi là vô tận, lính súng hỏa thương quả thực có thể thay đổi cục diện của chiến tranh trong tương lai, đem các binh chủng khác quét ra khỏi cửa.
Nhìn thần thái không ngừng thay đổi của Đại công tước Siefdrich, Albert nhận ra thúc phụ của mình đã hiểu được giá trị của lính súng hỏa thương, thế là mỉm cười:
“Sau này ta sẽ tổ chức một quân đoàn súng hỏa thương, số người khoảng… năm vạn. Còn phải nhờ thúc phụ ngài tiếp theo giúp ta truyền đạt một chút tin tức, nói cho các quý tộc khác biết về kế hoạch hợp tác mà ta vừa nói với ngài. Đương nhiên, chuyện của nhà máy lò năng lượng và nhà máy vũ khí thì không cần phải nói nhiều, điều này phải cố gắng hết sức để giữ bí mật.”
“Ngoài ra, vì để tổ chức quân đoàn súng hỏa thương, ta còn cần con em của các quý tộc đó đến trong quân đội để sung vào làm cán bộ nòng cốt, dù sao thì tuy binh lính bình thường có thể rất nhanh huấn luyện ra, nhưng các sĩ quan ở bên trên, lại không phải là những thường dân vừa mới trưng tập có thể đảm đương được…”
“Ta biết rồi.”
Đại công tước Siefdrich gật đầu, rồi lại hỏi: “Vậy thì kế hoạch xây dựng đường sá tỉnh Frostbite và lế hoạch cải tạo nông nghiệp tỉnh Frostbite thì sao?”
Albert sắp xếp lại ngôn từ, trả lời:
“Hai hạng mục này đều là các dự án đi kèm với kế hoạch của ngành công nghiệp sắt thép và dệt.”
“Hạng mục trước là vì để đẩy nhanh tốc độ lưu thông hàng hóa giữa các nơi, đồng thời trong thời gian chiến tranh, còn có thể đẩy nhanh tốc độ di chuyển của quân nhu và binh lính. Hạng mục sau là vì để tăng sản lượng lương thực của tỉnh Frostbite, để từ đó đảm bảo có thêm dân số rảnh rỗi có thể chuyển sang sản xuất công nghiệp.”
“Dù sao thì con người không thể nào không ăn uống, muốn phát triển ngành công nghiệp sắt thép và dệt, thì bắt buộc phải có đủ lương thực để cho công nhân tiêu thụ. Những lương thực này tuy rằng tạm thời có thể thu mua từ các tỉnh khác của Thần Thánh Quốc Lothiris, nhưng khi chúng ta thực sự và phe St. Mill xé rách mặt để khai chiến, con đường vận chuyển lương thực từ các tỉnh khác đến chỗ chúng ta chắc chắn sẽ bị cản trở ở một mức độ nhất định.”
“Do đó, việc đảm bảo sản lượng lương thực bản địa của tỉnh Frostbite đã trở thành một chuyện vô cùng quan trọng, nếu không khi chúng ta đang ở tiền tuyến chỉ huy chiến đấu, hậu phương nhất định sẽ xảy ra vấn đề.”
“Và đối với hai kế hoạch này, ta định đến lúc đó sẽ thành lập hai bộ phận lần lượt phụ trách để hoàn thành những chuyện này. Hai bộ phận này một là Bộ Giao thông, phụ trách việc xây dựng đường sá ở các nơi trong tỉnh, và một cái tên là Bộ Nông nghiệp, phụ trách công tác cải tạo nông nghiệp trong tỉnh.”
“Tiêu chuẩn xây dựng đường sá đại khái là theo các con đường chính bằng xi măng trong Rusatinia, triển khai lát đường ở trong toàn tỉnh Frostbite, nhất định phải đảm bảo xe ngựa bốn bánh có thể đi trên đường như đi trên đất bằng, có thể trong thời gian năm ngày là đến được bất kỳ một thành phố chính nào trong tỉnh.”
Và tiêu chuẩn cải tạo nông nghiệp trong Rusatinia cũng có, chính là các tổ chức thôn xã ở gần thành Wende. Bộ Nông nghiệp phải hướng dẫn nông dân tập trung đất đai lại để trồng trọt, dạy dỗ các loại kỹ thuật nông nghiệp, cho thuê các nông cụ bằng sắt, để từ đó nâng cao sản lượng nông nghiệp. Ngoài ra, Bộ Nông nghiệp còn có một Cục Quản lý Giống tốt trực thuộc, phụ trách việc nhân giống tốt và phổ biến nó đến các nơi…”
Đại công tước Siefdrich nghe vậy nhướng mày: “Hai bộ phận này đều do ngươi quản lý?”
“Đúng vậy.”
Albert không chút do dự mà gật đầu.
“Nhưng nếu như vậy, thì tình hình trong lãnh địa của các quý tộc, chẳng phải là đã bị ngươi nắm bắt được rõ ràng rồi sao?” Đại công tước Siefdrich nhíu mày hỏi: “Họ sẽ đồng ý không?”
“Họ sẽ đồng ý.”
Albert tự tin mà trả lời: “Chưa nói đến việc kế hoạch công nghiệp có thể mang lại lợi ích cho họ, chỉ riêng việc tăng sản lượng trong nông nghiệp mang lại sự tăng trưởng về thuế cho họ, đã là chuyện mà họ căn bản không thể nào từ chối được rồi…”
Đại công tước Siefdrich sau khi nghe vậy, khẽ gật đầu.
Ông ta không thể không thừa nhận, Albert đối với việc nên tiếp quản và quản lý toàn bộ tỉnh Frostbite như thế nào, là có suy nghĩ của riêng mình, chứ không phải là hoàn toàn dựa vào quyền mưu để đối phó với các thế lực, kéo một phe đánh một phe.
Chia sẻ lợi nhuận công nghiệp, xây dựng mạng lưới đường sá bao phủ toàn tỉnh, cải tạo nông nghiệp, tổ chức quân đoàn súng hỏa thương, thân thiện với các thương nhân của tỉnh Northsea, thu mua len của người man di… bây giờ những thứ này đều có thể liên kết lại với nhau để xem, chúng nó có mối liên hệ khăng khít với nhau, thiếu một thứ cũng không được.
Đại công tước Siefdrich không nhịn được mà thở dài một tiếng, giọng điệu có phần tự giễu.
“So với những kế hoạch này của ngươi, bao nhiêu năm qua đảm nhiệm chức Tổng Đốc tỉnh Frostbite của ta, xem ra là chẳng làm được cái gì…”
“Ngài đừng nói như vậy.” Albert khẽ mỉm cười: “Nếu không có Phynia ở bên cạnh giúp đỡ, thì ta tuyệt đối không thể nào nghĩ ra được một kế hoạch hoàn thiện như vậy. Trong kế hoạch này, có rất nhiều chỗ đều là dựa vào những ý tưởng kỳ diệu của Phynia.”
Đại công tước Siefdrich nghe vậy sững sờ, rồi như thể đang cảm thán mà cười: “Nói như vậy, ngươi cưới Phynia, ngược lại là ngươi đã chiếm được tiện nghi của người ta…?”
Albert không hề né tránh mà gật đầu.
“Có thể nói là như vậy.”
“Vậy thì ngươi phải đối xử tốt với cô ấy.” Đại công tước Siefdrich đột nhiên cười: “Nhắc mới nhớ, ta trước đây còn có ý định gả con ngốc Siglisse cho ngươi…”
Sau khi hiểu rõ được kế hoạch đại khái tiếp theo của Albert, Đại công tước Siefdrich rõ ràng là đã thả lỏng hơn, vừa cùng Albert uống rượu vừa nói về một số chuyện gia đình.
Một lúc sau, Albert thu lại các tài liệu trên bàn đứng dậy, biểu thị mình còn có mấy vị khách khác phải gặp.
Trước khi rời đi, Albert không quên lại một lần nữa nhắc nhở Đại công tước Siefdrich: “Những kế hoạch ở trên còn phải nhờ thúc phụ ngài đừng quên, tiếp theo hãy lén lút tiết lộ cho các quý tộc khác…”
“Được được.”
Đại công tước Siefdrich đồng ý.
Nhìn bóng lưng rời đi của Albert, Đại công tước Siefdrich không nhịn được lắc đầu: “Mình quả nhiên là già rồi…”
Nhưng trong lúc cảm thán, ý cười trên khóe miệng của ông ta, lại không thể nào ngừng được.
Dù sao thì ông ta bây giờ là đã đem toàn bộ gia sản của mình đặt cược vào trên người Albert. Albert biểu hiện càng tinh anh tài giỏi thì báo đáp trong tương lai của ông ta sẽ càng lớn.
Ông ta đứng dậy, chuẩn bị hoàn thành chuyện mà Albert đã giao cho mình.
…
…
Và sau khi cáo từ Đại công tước Siefdrich, Albert vẫn bận rộn không ngừng.
Hắn trước hết là tìm các đại diện thương nhân do Hiệp Hội Thương Mại Northsea cử đến để đàm phán một phen về chuyện thu mua lương thực, rồi lại đi tìm Levi mà thảo luận một lúc về chuyện thành lập Bộ Giao thông và Bộ Nông nghiệp.
Giữa chừng, hắn ta đã gặp phải ba anh em nhà Makotkin, hồi tưởng lại chuyện liên quan đến chế độ làm việc tám giờ mà Phynia đã nói với hắn sau khi hắn trở về.
Trong cuộc họp lần đó, bên phía Albert tuy đã bỏ ra một cái giá không nhỏ, nhưng cũng đã nhận được một phần quyền sở hữu của các sản nghiệp của gia tộc Makotkin, có quyền lợi để chỉ tay năm ngón đối với các sản nghiệp của gia tộc Makotkin.
Albert và ba anh em nhà Makotkin tùy ý trò chuyện một lúc, nhưng trong cuộc giao tiếp không hề liên quan đến chuyện thực tế. Dù sao thì giống như những vấn đề liên quan đến công nghiệp và phát triển kinh tế, so với chính hắn ta thì vẫn là Phynia chuyên nghiệp hơn một chút.
Thay vì lúc nói đến chuyện thực tế, mình lại vô tình đưa ra mệnh lệnh hoặc lời hứa không thích hợp nào đó, còn không bằng đem nó giao cho một tay Phynia đi làm, đợi đến khi trong kế hoạch tương lai của mình liên quan đến những điều này rồi lại cùng Phynia đàm phán.
Ví dụ như một loạt kế hoạch đã tiết lộ cho Đại công tước Siefdrich trước đó, chính là do hắn ta và Phynia hai người cùng nhau hoàn thành, thiếu nữ ở bên trong đã đưa ra rất nhiều đề nghị.
Sau khi kết thúc cuộc giao tiếp với ba anh em nhà Makotkin, Albert lại tìm đến Vương của người man di là Kadus.
Khi Albert đến căn phòng mà hắn ta đang ở, hắn ta đang cùng mấy người loài người, mấy bán tinh linh, và mấy tùy tùng người man di vây lại một chỗ uống rượu ăn thịt, dáng vẻ say rượu của những người đó trong bữa tiệc khiến Albert không nhịn được mà giật giật khóe miệng.
Không phải chứ, chẳng phải người man di và loài người không phải là kẻ thù truyền kiếp sao? Sao nhanh như vậy đã hòa làm một thể mà cùng nhau nhậu nhẹt rồi?
Albert còn nhớ lúc đám người man di này mới đến pháo đài Greyhawk, còn mang theo bầu không khí làm nguội lạnh cả sân khấu. Đám người này của họ đi đến đâu, người ở đó liền có vẻ mặt câm như hến mà nhìn họ, không ngờ chẳng qua chỉ một ngày đã hòa nhập cùng với loài người rồi.
Và ngay trong lúc Albert đang cảm thán, Kadus đột nhiên khoác lấy cổ của một bán tinh linh.
“Anh em, uống!”
“Uống!” Vị bán tinh linh đó say khướt nhìn một người loài người: “Ngươi… ngươi cũng cùng nhau uống!”
“Sợ ngươi chắc, một… một bán tinh linh và người man di quèn…”
Chàng trai loài người đó say xỉn đáp lời.
Albert nhìn cảnh ấy với vẻ trầm tư
Tuy rằng người man di và loài người là kẻ thù truyền kiếp, nhưng có đám người ở 【Nhà của Atina】 tuy là bán tinh linh, nhưng lại trong thời gian dài sống ở thế giới loài người, hiểu rõ cuộc sống của loài người để làm chất bôi trơn, thì việc để hai bên có thể hòa nhập vào nhau cũng không phải là không thể.
Đáng tiếc…
Số lượng của những bán tinh linh như ở 【Nhà của Atina】là quá ít.
Đa số bán tinh linh cho đến nay vẫn đang bị nhốt trong địa lao của các quý tộc loài người. Sự hận thù của họ đối với nhóm con người e rằng còn nặng hơn cả người man di?
Các bán tinh linh của【Nhà của Atina】là đã sống lâu dài trong thế giới loài người với thân phận giả danh làm nhân loại, trong lòng mới hóa giải được một số hận thù.
Thành kiến là vì không hiểu rõ mới sinh ra.
Chỉ cần có đủ sự giao lưu, thì giữa người với người, liền sẽ bớt đi rất nhiều những hận thù vô cớ với người xa lạ.
Đáng tiếc là sự giao lưu giữa người với người, luôn sẽ vì đủ loại duyên cớ mà bị cắt đứt. Hoặc là chủ quan, hoặc là khách quan, chủ quan là ở chỗ Thượng Đế đã phá hủy những con người đã liên hợp lại để xây dựng lên tháp Babel, khách quan là ở chỗ sức người có hạn, tinh lực có hạn, không thể nào giao lưu với mỗi một nhóm người.
Thực sự khó lắm…
Albert không nhịn được lắc đầu cảm thán.
Nhưng sự cảm thán như vậy chỉ kéo dài một lúc, rất nhanh Albert liền từ bên trong đi ra, đi đến bên cạnh Kadus vỗ vỗ vai hắn ta.
“Còn đủ tỉnh táo không?”
“Ợ…!” Kadus ợ ra một cái, mắt say lờ đờ nhìn Albert: “Tỉnh táo, sao vậy?”
Hoàn toàn không giống như là đang tỉnh táo.
Albert nghĩ thầm trong lòng, đồng thời trong miệng cũng không nhịn được chê cười Kadus: “Nếu các vị vua của thế giới loài người chúng ta mà say rượu như ngài, e rằng vào ngày hôm sau, uy phong của họ ở trong mắt của toàn thể thần dân sẽ chạm đất, trở thành một trò cười.”
Kadus phản bác: “Đó là vì tâm tư của loài người các ngươi thực sự là quá nhiều, ở chỗ của người man di chúng ta, càng uống được nhiều rượu thì càng đại diện cho người đó có khí phách anh hùng.”
“Được rồi được rồi, có lẽ đúng như ngài nói, tâm tư của loài người thực sự là quá nhiều.”
Albert không quan tâm mà nhún vai: “Ta lần này đến tìm ngài là có một số chuyện quan trọng muốn hỏi.”
“Chuyện quan trọng?”
Kadus nghe vậy trên người đột nhiên bộc phát ra một luồng đấu khí, đem cồn trong cơ thể bốc hơi ra ngoài, hai mắt sắc bén như một con sói đơn độc: “Là gì?”
“Len của bộ lạc người man di các ngài, khi nào có thể gửi đến?”
Albert hỏi.
“Chỉ thế thôi?” Thấy chuyện quan trọng trong miệng Albert lại là chuyện len nho nhỏ, Kadus lại nốc một hớp rượu, say khướt: “Những người chăn nuôi trong bộ lạc dưới trướng của ta đang tìm kiếm thời gian tốt nhất để xén lông cừu. Theo như bọn họ nói, nếu xén lông cừu sớm thì sẽ làm cho cừu bị chết cóng, vì vậy chỉ có thể vào khoảng tháng sáu đến tháng tám mới xén được.”
“Vậy à…”
Albert nghe vậy khẽ gật đầu.
Đối với chuyện len, bên phía bộ lạc người man di bây giờ thực ra không vội, người vội ngược lại là bên phía Albert.
Bởi vì bên phía Albert thực sự là quá cần len sau đó để mở ra ngành công nghiệp dệt, ngược lại, bộ lạc người man di hiện nay là có sự chu cấp tài chính của Rusatinia.
Đó là hai triệu kim tệ Yalman đấy!
Trong thời gian ngắn, người của bộ lạc người man di căn bản là không thể nào tiêu hết được!
Nghe thấy lý do của Kadus, Albert chỉ có thể bất đắc dĩ thở ra một hơi.
“Được rồi.”
Hắn có thể làm thế nào nữa?
Hắn không có cách nào để nhiệt độ của tháng Tư tăng lên thành tháng Bảy, để những con cừu đáng thương đó trong lúc bị xén lông cừu không bị chết cóng.
Và ngay trong lúc Albert vẻ mặt bất đắc dĩ, bên phía Phynia, thiếu nữ cũng đang không ngừng thở dài.
Nàng không phải là đang cảm thán về chuyện cụ thể, mà là đang cảm thán về sự thay đổi trong quan hệ giao tiếp xung quanh mình.
Mỗi khi nàng đi đến một nơi, chuẩn bị cùng các vị khách ở đó liên lạc một chút tình cảm, bầu không khí giữa nàng và các vị khách liền sẽ lập tức nguội lạnh, như thể là trên người có mang theo vầng sáng làm nguội lạnh cả sân khấu.
Lúc đầu mọi người còn đang cùng nhau nói nói cười cười, sau đó Phynia vừa đến, bữa tiệc liền sẽ nhanh chóng biến thành một khung cảnh trầm lắng mọi người cùng nhau cúi đầu ăn ăn uống uống.
Phynia đầu tiên là nghi ngờ mình có phải là đã bị bạo lực lạnh hay không. Dù sao thì sự kỳ thị của quý tộc loài người đối với bán tinh linh là ai cũng biết, cảnh này hoàn toàn có khả năng là các quý tộc đó liên hợp lại để tẩy chay Phynia.
Tuy nhiên, khi nàng quay sang đi đến nơi mà mọi người ở 【Nhà của Atina】 đang tụ tập, nàng lại một lần nữa gặp phải sự nguội lạnh tương tự, điều này đã khiến nàng vô cùng buồn bã.
Và ngay trong lúc Phynia đang một mình ngồi ở một góc thở dài, Goriel lại đột nhiên đi qua, vỗ vỗ vai Phynia.
“Nguyên nhân đã điều tra ra rồi.”
“Ể?”
Phynia sững sờ, rồi có chút mờ mịt ngẩng đầu lên nhìn Goriel: “Điều tra cái gì?”
“Đương nhiên là tại sao cô lại mang theo vầng sáng làm nguội lạnh cả sân khấu rồi!” Ở một nơi khác, Siglisse hai tay chống nạnh nhìn Phynia: “Dù sao thì chúng ta cũng là bạn bè, sao có thể nhìn cô một mình ngồi ở đây buồn bã?”
Liliana nói: “Nguyên nhân đã điều tra ra rồi, theo như mọi người nói, bọn họ trở lên nguội lạnh là vì khí thế của Phynia quá nặng nề…”
Dưới sự giải thích ngươi một lời ta một câu của ba người, Phynia cuối cùng cũng đã hiểu rõ được nguyên nhân cụ thể.
Nàng đã thay đổi.
Nàng đã không còn là Phynia của lúc đầu nữa.
Đã sống trong cuộc sống của người bề trên một thời gian dài, khí thế của nàng khó tránh khỏi mà đã trở nên khiến người ta cảm thấy nặng nề.
Thiếu nữ ngày thường không có chút kiêu ngạo nào, và lời nói của nàng cũng không hề hống hách, nhưng theo kết quả điều tra của Goriel, Siglisse, Liliana ba người mà xem, rất nhiều người đều nhất trí cho rằng, lúc Phynia nói chuyện có vài phần ý tứ không cho phép người khác nghi ngờ.
Nhưng điều này thực ra cũng là chuyện khó có thể tránh khỏi. Dù sao thì nếu nói về mặt kinh nghiệm, Phynia so với người của đại lục Yieta thực ra là nhân vật sống ở hạ nguồn của lịch sử.
Đối mặt với một số chuyện đã được lịch sử chứng minh qua, Phynia tự nhiên sẽ tin tưởng vào phán đoán của mình hơn so với những người khác, và lâu dần, sự phán đoán này liền trở thành sự không cho phép nghi ngờ trong các cuộc đối thoại hàng ngày.
Và ngoài kinh nghiệm có được từ thế giới khác ra, những trải nghiệm của Phynia ở Rusatinia trong thời gian dài như vậy cũng là một yếu tố lớn để định hình nên tính cách của nàng. Thiếu nữ tuy ngày thường biểu hiện không đứng đắn, nhưng lúc đối mặt với chuyện quan trọng, nội tâm của nàng thực ra là vô cùng nghiêm túc.
Bởi vì nàng biết, ở cái vị trí này của nàng, mỗi một hành động đều sẽ mang lại ảnh hưởng vô cùng lớn, vì vậy nàng mỗi khi đưa ra một quyết định đều sẽ sau khi suy đi nghĩ lại rồi mới hạ quyết tâm, sau khi làm thành phương án cụ thể và hoàn chỉnh mới có thể bắt đầu thực thi.
Kiếp trước của thiếu nữ không có thói quen làm kế hoạch này, đây là thói quen mà sau khi nàng đến đại lục Yieta, vì trách nhiệm trên người mà bị động hình thành.
Lúc nói chuyện với các vị khách đó, loại tính cách nghiêm túc được hình thành trong công việc hàng ngày này đã không tự chủ mà bộc lộ ra, hóa thành một loại khí thế nặng nề đè ép các vị khách đến không thở nổi.
Cộng thêm thiếu nữ bây giờ đã trở thành phu nhân của Albert. Dưới sự chênh lệch về địa vị của hai bên, khí thế vốn dĩ nặng nề và cách nói chuyện không cho phép nghi ngờ, đã trực tiếp biến thành một loại uy áp của cấp trên đối với cấp dưới, cũng khó trách mọi người vừa gặp phải Phynia liền nguội lạnh.
Sau khi nghĩ thông suốt được nguyên do của sự việc, Phynia không nhịn được mà cúi đầu thở dài một tiếng.
“Giữa chúng ta… đã có một lớp rào cản dày đáng buồn.”
“Đang nói nhảm gì vậy? Nếu đã phát hiện ra vấn đề, thì tiếp theo chú ý một chút không phải là được rồi sao?”
Siglisse bực bội vỗ vỗ vai Phynia.
“…Cũng phải.”
Trên mặt Phynia lộ ra một nụ cười nhẹ.
Nếu đã gặp phải vấn đề, thì sửa chữa nó không phải là được rồi sao?
Đối với người như Phynia mà nói, cái gọi là khí thế của người bề trên không phải là một lời khen ngợi, ngược lại là một sự sỉ nhục đối với nhân cách và lý tưởng của nàng.
Bởi nếu sở hữu khí thế như vậy, liền đại diện cho việc họ đã dần dần tách rời khỏi người bình thường.
Nàng từ trên ghế đứng dậy vươn vai một cái, cố gắng hết sức để thả lỏng tâm thái của mình, đồng thời cũng chú ý một chút đến giọng điệu nói chuyện, chuẩn bị sau khi điều chỉnh tốt trạng thái rồi lại đi tìm các vị khách để trò chuyện. Nhưng ngay lúc này, thiếu nữ đột nhiên phát hiện ra Camilla.
Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là bên cạnh Camilla lại còn có một chàng trai!
Hai người vai kề vai đi cùng nhau nói cười, giữa hai bên không có chút khoảng cách nào, trông có vẻ như là vô cùng thân quen.
Phynia nhướng mày, sau đó lập tức đem uy thế trên người mình kéo lên mức tối đa.
Cái gọi là khí thế của người bề trên, liền nên dùng vào lúc như thế này!
Nàng hai tay nhẹ nhàng nhấc váy của mình, tư thế tao nhã đi đến trước mặt Camilla và chàng trai đó, như mặt trời mà mặc sức tỏa sáng ánh hào quang của mình, nhướng mày hỏi chàng trai ở trước mặt.
“Cậu là…”
Giọng điệu không cho phép nghi ngờ đó lập tức đã khiến cho áp lực của chàng trai tăng kịch nóc. Lau mồ hôi lạnh trên trán, hắn ta run rẩy nói ra tên của mình.
“T-tôi tên là Ulysses… Ulysses De Scrolipss.”
“Ừm… Ulysses, Scrolipss là một gia tộc tử tước… đúng không?”
“V-vâng.”
Ulysses vô cùng căng thẳng trả lời.
Phynia không đáp lại câu trả lời của Ulysses, mà là mím môi quay sang nhìn Camilla bên cạnh hắn, dùng giọng điệu ra lệnh không cho phép nghi ngờ.
“Đi cùng với mấy chị Siglisse sang một bên nghỉ ngơi một chút đi.”
“S-sư phụ…?”
“Mau đi đi.”
“Vâng…”
Phynia đột nhiên phát hiện cái gọi là khí thế của người bề trên này dường như có một chút tác dụng. Ít nhất lúc dùng giọng điệu này để nói chuyện với người khác thì thường không cần phải tốn nhiều lời để giải thích.
Thấy Camilla bĩu môi rời khỏi bên cạnh Ulysses, Phynia lại chuyển tầm mắt về trên người Ulysses, trong lòng hồi tưởng lại lời đánh giá của Albert lúc đầu đối với hắn ta.
Các phương diện tài năng đều không tồi.
Một tên đào hoa lăng nhăng.
Cái quan trọng cũng chỉ có hai điểm này mà thôi.
Phynia tùy ý tìm một chỗ để hai người ngồi xuống. Rồi thiếu nữ đánh giá Ulysses một hồi lâu, cho đến khi nhìn hắn ta rõ ràng là đứng ngồi không yên, mới từ từ lên tiếng hỏi.
“Cậu chính là người bạn mà Camilla đã quen vào bữa tiệc chúc mừng năm mới?”
“Nếu Camilla không có người bạn nào khác… thì có lẽ là tôi.”
Ulysses lập cập hai hàm răng mà trả lời.
Phynia nhướng mày, tiếp tục hỏi: “Vậy à… vậy thì cậu có thể nói cho tôi biết tại sao cậu lại tiếp cận Camilla?”
“Lời này của người là có ý gì, thưa phu nhân?” Ulysses bất mãn: “Tôi chỉ đơn thuần là coi Camilla là bạn bè, tại sao người lại nói như thể ta đang ôm một loại tâm tư nào đó cố ý tiếp cận cô ấy? Tôi tiếp cận cô ấy là không vì bất kỳ mục đích xấu nào!”
“Vậy sao?” Phynia giả vờ kinh ngạc hỏi: “Vậy thì cậu có thể nói cho tôi biết, lần đầu tiên cậu gặp Camilla, là vì cái gì mà tìm con bé nói chuyện?”
Sắc mặt của Ulysses lập tức đỏ ửng.
“L-là vì xinh đẹp…”
“Nói cách khác, cậu đối với Camilla là có chút tâm tư không giống bình thường, đúng không?”
“Vâng…”
Ulysses lúng túng cúi đầu trả lời.
Thấy chàng trai to xác non nớt trước mắt này dễ dàng như vậy đã bộc lộ ra suy nghĩ trong lòng mình, Phynia hài lòng cười. Bởi vì điều này đại diện cho tính cách của Ulysses còn chưa hoàn toàn được định hình, so với tên đào hoa lăng nhăng khét tiếng sau này vẫn còn kém hơn rất nhiều.
Nếu đã như vậy chỉ cần dạy dỗ thêm một chút, thì Camilla tương lai có lẽ có thể yên tâm giao phó cho hắn.
Phynia nghĩ nghĩ một lúc, tiếp tục nói: “Tôi sẽ không can thiệp vào chuyện tình cảm giữa cậu và Camilla, sau này cậu có thể để cho Camilla thích mình hay không, điều đó phải xem bản lĩnh của ngươi.”
“Nhưng trong lòng cậu phải biết rõ, Camilla nàng là học sinh của tôi, hơn nữa về mặt quan hệ gần như là nửa đứa con gái của tôi. Thiên phú của con bé là vô cùng trác tuyệt, khẳ năng cao là trong tương lai có thể trở thành một cường giả Truyền Kỳ… cậu cảm thấy bản thân bây giờ có xứng với Camilla không, Ulysses?”
“K-không xứng nổi…” Ulysses xấu hổ cúi đầu.
Hắn tuy là quý tộc, nhưng cũng chẳng qua chỉ là một người thừa kế của một tử tước nho nhỏ mà thôi.
Dân số trong lãnh địa của gia tộc chẳng qua chỉ mấy vạn, có lẽ còn không nhiều bằng dân số của tòa thành Wende dưới chân này.
Sao có thể xứng với một vị pháp sư Truyền Kỳ?
“Vậy thì việc tiếp theo cậu cần làm là nghĩ cách để mình xứng với Camilla đi, Ulysses. Ta ở đây sẽ chỉ cho cậu một con đường, thấy thế nào?”
Phynia tiếp tục hỏi.
Nàng định để Ulysses trước mắt này lấy Camilla làm mục tiêu, trong những ngày tiếp theo sẽ không ngừng phấn đấu về phía mục tiêu này.
Chỉ có làm như vậy, Camilla mới có thể có được một địa vị độc nhất vô nhị ở trong lòng Ulysses, chứ không phải là loại bình hoa không hề quan trọng, có thể tùy tiện vứt bỏ.
Thứ mà mình nỗ lực theo đuổi để có được mới đáng để trân trọng, và con gái cũng vậy.
