Tiểu Thư Phù Thủy Hôm Nay Cũng Phải Làm Hầu Gái Để Trả Nợ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển II: Cuồng Vương Ain (Hoàn Thành) - Chương 135 - Phiền muộn của Phynia

Trong khoảng thời gian từ cuối tháng ba đến đầu tháng tư, Phynia đều ở trong trạng thái tinh thần vô cùng phấn chấn.

Lý do cũng rất đơn giản, bởi vì nàng sắp phải đối mặt với một trong những chuyện quan trọng nhất của cuộc đời mình, kết hôn, và đối tượng kết hôn chính là Albert, người mà nàng đã quen biết, chung sống và yêu đương được gần hai năm.

Váy cưới là do chính tay nàng thiết kế, mỗi một chi tiết bên trong đều là nàng vẽ ra trên giấy nháp, tham khảo rất nhiều thiết kế thịnh hành của kiếp trước để đảm bảo váy cưới đủ đẹp.

Nàng muốn để bản thân vào ngày hôn lễ diễn ra thể hiện một cách hoàn hảo nhất có thể, để hôn lễ không lâu sau đó trở thành một phần tốt đẹp trong ký ức của mình và Albert.

Ngày 2 tháng 4, chiếc váy cưới do thợ may giỏi nhất toàn tỉnh Frostbite thiết kế dựa trên bản vẽ của Phynia, đã được đưa vào một căn phòng chuyên dụng trong pháo đài Greyhawk để trưng bày. Kể từ ngày hôm đó, việc mà Phynia nhất định phải làm mỗi ngày chính là đến căn phòng này để nhìn váy cưới của mình một cái, rồi nở một nụ cười ngốc nghếch.

Ngày hôm nay đương nhiên cũng như vậy. Phynia dùng ngón tay thon dài trắng nõn cẩn thận vuốt ve bề mặt của chiếc váy cưới, cảm nhận những xúc cảm khác nhau được truyền đến từ các đường vân vải khác nhau trên váy cưới.

Động tác của nàng vô cùng nhẹ nhàng, như thể là sợ móng tay của mình sẽ để lại vết xước trên bề mặt váy cưới, phá hỏng bộ váy cưới hoàn hảo trước mắt này.

Và ở bên ngoài căn phòng, các thiếu nữ của thành Wende, đang đứng trong hành lang lén lút nhìn vào trong phòng, đưa ra ý kiến của mình.

Asuka chớp chớp mắt một cách đáng yêu: “Mẹ sao trông ngốc nghếch vậy?”

Liliana dịu dàng xoa đầu Asuka: “Bởi vì mẹ của con sắp kết hôn với Albert Điện Hạ rồi, kết hôn là một trong những chuyện quan trọng nhất của đời người.”

“Là vậy sao?” Chưa kịp để Asuka lên tiếng, Camilla đã cất lời: “Em sau này lúc kết hôn cũng sẽ ngốc nghếch như lão sư vậy sao? Vậy thì cũng quá thảm rồi?”

“Nếu không tự mình trải qua… thì không thể nào hiểu được tình cảm như vậy.” Liliana không khỏi cười khổ: “Thực ra chị cũng không có cách nào hiểu được tâm trạng của Phynia, dù sao thì Phynia lúc đầu mới đến Rusatinia đâu có mềm mại đáng yêu như thế này? Mà là hoạt bát như một cậu nhóc nghịch ngợm.”

Asuka nghe vậy kinh ngạc: “Mẹ trước đây là một cậu nhóc nghịch ngợm sao?”

“Đúng vậy.” Liliana trả lời: “Lúc đầu Phynia là thường xuyên cãi lại Albert Điện Hạ đó, lại nhìn xem bây giờ, gần như đối với Điện Hạ trăm nghe ngàn thuận, như thể đã hoàn toàn biến thành một người khác.”

“Kết hôn ảnh hưởng đến con người lớn như vậy à…”

Asuka thấp giọng lẩm bẩm một câu, rồi sau khi trầm tư một lúc, liền lại ngẩng đầu lên hỏi Ella.

“Dì Ella ơi, tại sao con người sau khi kết hôn, tính cách lại xảy ra sự thay đổi lớn như vậy?”

“Ta làm sao biết được?” Ella hơi buồn bực: “Ta còn chưa kết hôn.”

“Ưm… dì Ella còn chưa kết hôn sao…?” Asuka cúi đầu bĩu môi, có chút thất vọng: “Rõ ràng là ba và mẹ đều đã kết hôn rồi, dì Ella là chị của ba mẹ, lại còn chưa kết hôn.”

Ella đột nhiên cảm thấy mình bị Asuka chế nhạo, đỏ mặt xấu hổ: “Dựa vào cái gì mà trước khi Tiểu Albert kết hôn, ta liền nhất định phải kết hôn!?”

Asuka chớp chớp mắt: “Bởi vì dì Ella lớn hơn ba của con, nếu tuổi đã lớn hơn ba, vậy thì đáng lẽ phải tìm được người mình thích trước ba của con chứ, nếu không thì chẳng phải dì Ella ở phương diện yêu đương không bằng ba của con sao?”

“Phụt—!”

Những lời nói non nớt của cô bé như một thanh kiếm sắc bén đâm vào ngực Ella.

Nàng cảm thấy mình đã bị chế nhạo.

Sau khi mặt đỏ bừng một lúc, Ella lắp bắp bắt đầu tranh cãi cho mình: “D-dựa vào cái gì mà ta tuổi lớn hơn Tiểu Albert, liền nhất định phải kết hôn trước Tiểu Albert? Tiểu Nia sáu mươi tuổi mới kết hôn, còn muộn hơn ta rất nhiều, từ đấy mà suy luận, khi nào tìm được tình yêu đích thực và tuổi tác không liên quan!”

“Cho nên nói dì Ella cũng muốn sáu mươi tuổi mới kết hôn sao?”

“Phụt—!”

Ngực của Ella lại bị đâm thêm một dao.

Nàng hôm nay coi như đã hiểu được, cái gì gọi là đồng ngôn vô kỵ (trẻ con nói năng không kiêng nể).

“Phụt…!”

Và ở một bên, Nara sau khi nhìn thấy dáng vẻ thảm thương này của Ella, lập tức lộ ra nụ cười vui sướng khi thấy người khác gặp họa.

Và âm thanh này cũng vừa hay thu hút sự chú ý của Asuka, sau khi tra tấn xong Ella, Asuka lại tiếp tục chớp đôi mắt đáng yêu, dùng ngôn từ ngây thơ mà tra tấn Nara.

“Dì Nana, dì kết hôn chưa?”

“Cái này meo…”

Nara lúng túng gãi gãi má.

“Xem ra là chưa rồi.” Thấy dáng vẻ này của Nara, Asuka vẻ người lớn gật đầu: “Giống như dì Ella vậy.”

“Phụt—!”

Tâm hồn của Nara cũng đã bị bạo kích tương tự.

Ba thiếu nữ còn lại có mặt tại đây đã đến tuổi kết hôn thấy vậy, đều câm như hến mà ngậm miệng lại.

Các nàng không muốn thu hút sự tra tấn của Asuka.

Và ngay lúc này, Phynia vừa hay từ trong phòng đi ra.

Nàng nhìn thấy mọi người đang đứng trong hành lang bên ngoài phòng, không khỏi kinh ngạc nghiêng đầu, nghi ngờ.

“Mấy người ở đây làm gì vậy?”

“Không, không có gì…”

Siglisse vội vàng xua tay. Nhưng ngay lúc này, nàng đột nhiên phát hiện thần thái của Phynia dường như có chút u uất, không nhịn được nghi ngờ hỏi: “Phynia sao vậy?”

“Tôi làm sao à?” Phynia kinh ngạc hỏi lại.

“Không, không có gì.” Siglisse trong lòng cũng nói không rõ, có chút hoảng loạn xua tay: “Nên nói thế nào nhỉ? Chính là cảm thấy vẻ mặt của cô có chút… u uất?”

“U uất? Sao có thể?” Phynia có chút buồn cười lắc đầu: “Hai ngày nữa là thời khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời của tôi, ngay cả vui vẻ còn không kịp, tôi sao có thể u uất được?”

“Cũng phải…”

Siglisse lúng túng cười.

Có lẽ thật sự là nàng đã nghĩ nhiều rồi?

Và ngay lúc này, một nữ hầu đột nhiên chạy qua tìm Phynia cúi đầu.

“Albert Điện Hạ muốn gặp người, tiểu thư Phynia.”

“Ê? Albert muốn gặp tôi?” Phynia nghe vậy kinh ngạc nghiêng đầu, không hiểu Albert đột nhiên tìm nàng làm gì, nhưng nàng vẫn khẽ gật đầu đáp lại: “Tôi hiểu rồi, bây giờ tôi sẽ đến chỗ Albert.”

Nói xong, Phynia lại cười với Siglisse và những người khác.

“Cô thực sự là có chút lo xa rồi… đúng rồi, tôi còn có chút chuyện đi tìm Albert, có chuyện gì thì nói sau nhé.”

Sau đó nàng liền vẫy vẫy tay, cùng nữ hầu rời đi.

Nhìn bóng lưng rời đi của Phynia, Goriel, người trước đó luôn không nói chuyện, đột nhiên bất thình lình mở miệng.

“Tiểu thư Siglisse… e rằng cô nói không sai, trong thần thía của Phynia quả thực có chút u uất.”

“Ê? Th-thật sao?”

Thấy người bạn tốt nhất của Phynia cũng nói như vậy. Liliana kinh ngạc trợn to mắt: “Tại sao lại như vậy?”

“Bởi vì trong hôn lễ tiếp theo, thiếu mất một bộ phận người rất quan trọng…”

“Một bộ phận người rất quan trọng?”

Các thiếu nữ có mặt tại đây nghiêng đầu, đồng thanh nghi ngờ.

“Đúng vậy…” Goriel cúi đầu khẽ thở dài: “Mọi người ở【Nhà của Atina】xa xôi, còn có ông Kamahn đã đi tìm mọi người… bây giờ còn không biết là tình hình thế nào.”

“…”

Mọi người nghe vậy lập tức im lặng.

Các nàng lúc này cũng đã nhận ra, trong hôn lễ thuộc về Phynia không lâu sau đó, còn thiếu mất một bộ phận người rất quan trọng.

Đó chính là người nhà bên phía Phynia.

Khoảng mười phút sau, Phynia được nữ hầu dẫn đến căn phòng nơi Albert đang ở.

Nữ hầu sau khi hoàn thành nhiệm vụ liền cúi đầu cáo từ, còn Phynia thì kinh ngạc đi vào trong phòng, nghiêng đầu hỏi Albert.

“Anh đột nhiên bảo em qua đây làm gì?”

Albert đi đến bên cạnh Phynia, xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng: “Chỉ là đột nhiên muốn gọi em qua đây, không được à? Lẽ nào không có chuyện gì thì anh không thể gọi em qua đây ở cùng ang?”

“Đương nhiên là được.” Phynia bĩu môi: “Nhưng em nghĩ anh sẽ không bao giờ nhàm chán như vậy.”

“Haha, lại thật sự bị em đoán đúng rồi.” Albert lúng túng cười hai tiếng rồi: “Thực ra lần này gọi em qua đây là để giải quyết một chuyện liên quan đến em.”

“Chuyện liên quan đến em?” Phynia kỳ lạ nghiêng đầu: “Chuyện gì vậy?”

“Em gần đây thực ra rất nôn nóng, trong lòng rất mất mát… đúng không?”

“Nôn nóng? Căng thẳng?” Phynia vô thức quay đầu đi, thần thái có chút không tự nhiên: “C-có sao? Sao có thể? Không lâu nữa là thời khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời của em, sao có thể cảm thấy nôn nóng mất mát chứ?”

“Chính vì tiếp theo là thời khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời của em, cho nên em mới vì thế mà cảm thấy nôn nóng mất mát…” Albert xoa đầu Phynia, không nhịn được thở dài:

“Hôn lễ không lâu sau đó thực ra thiếu mất một bộ phận vô cùng quan trọng, đó chính là trưởng bối của em, đúng không? Chính vì hôn lễ này không có sự tham gia của mọi người ở【Nhà của Atina】, bao gồm cả ông Kamahn, cho nên em mới cảm thấy nôn nóng mất mát, em muốn dưới sự chứng kiến của trưởng bối hai bên, tổ chức một hôn lễ hoàn hảo, đúng không noà?”

“Ư…”

Albert đã chỉ ra chuyện mà mấy ngày nay trong lòng mình luôn lo được lo mất, Phynia căng thẳng cúi đầu.

Nàng quả thực mong đợi sự xuất hiện của ông Kamahn và những người khác.

Dù sao thì cha mẹ ở thế giới khác là không thể trông cậy vào được rồi, nhưng trong linh hồn nếu đã có một nửa là đến từ chính thiếu nữ bán tinh linh của thế giới này, vậy thì Phynia tự nhiên cũng đối với mọi người ở 【Nhà của Atina】 có tình cảm, trong lòng tự nhiên sẽ có suy nghĩ hy vọng họ đến lúc đó sẽ tham gia vào hôn lễ của mình.

Nhưng Phynia cũng biết yêu cầu này quá tùy hứng.

Dù sao thì nàng bây giờ còn không biết mọi người ở【Nhà của Etina】 đang ở đâu.

Hơn nữa hôn lễ này, bên phía Albert cũng không có mấy trưởng bối tham gia.

Cũng chỉ có chị Ella và lão sư Valentine mà thôi.

Bên mình một Goriel, cộng thêm hai vị trưởng bối của【Nhà của Atina】mà ông Kamahn đã để lại lúc trước khi rời đi, đội hình người thân của hai bên thực ra cũng tương tự nhau.

Yêu cầu của nàng nếu nói ra thì thực ra là có chút quá đáng.

“X-xin lỗi…” Phynia sợ hãi rụt rụt cổ: “Lại có thể trước hôn lễ còn suy nghĩ lung tung…”

Albert thấy vậy lập tức có chút dở khóc dở cười: “Chuyện này có gì mà phải xin lỗi?”

Phynia ngón tay vì bất an mà chọc chọc vào nhau: “Bởi vì… suy nghĩ này của em đã gây phiền phức cho anh, khiến anh cảm thấy khó xử…”

“Đừng có nhạy cảm như vậy được không? Cũng đừng nói những lời như gây phiền phức cho ta, em thực ra có thể dựa dẫm vào anh nhiều hơn, chúng ta sắp trở thành vợ chồng rồi, phân biệt cái gì?”

Albert giữ lấy vai của Phynia, nhìn chằm chằm vào mắt nàng giọng điệu nghiêm túc: “Em thử đoán xem, tại sao anh lại đột nhiên tìm em qua đây để nói chuyện này?”

“Ể?”

Phynia nghe vậy sững sờ.

Tiếp theo, một suy nghĩ thoáng lướt qua trong lòng nàng.

Và ngay lúc này, bên ngoài pháo đài Greyhawk, một tràng âm thanh ồn ào đột nhiên truyền đến…