Sau khi nghe thấy âm thanh truyền đến từ bên ngoài, linh cảm trong lòng Phynia càng thêm rõ ràng.
Nàng vội vàng chạy đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Rồi liền nhìn thấy hàng trăm nam nữ, tuy trang phục trên người vô cùng giản dị, nhưng dung mạo lại cực kỳ xinh đẹp đang tụ tập lại một chỗ, xếp thành hàng, mang theo một tia ánh mắt nghi ngờ cẩn thận đi vào trong lâu đài.
Những ký ức năm xưa trong đầu sau khi nhìn thấy những người này, đã từng cái một được thắp sáng. Dung mạo của những người này, chính là dung mạo của các bạn đồng hành ở【Nhà của Atina】trong ký ức của Phynia. Cảm xúc kích động lập tức ùa lên trong lòng, Phynia vội vàng run rẩy quay đầu nhìn Albert, trong khóe mắt mang theo chút lệ.
Albert cười nhún vai: “Lúc họ đến biên giới Rusatinia thì đã có người truyền tin đến rồi, mấy ngày nay anh luôn giấu em tin tức này, cũng là vì để cho em một bất ngờ vào lúc này… em thấy bất ngờ này thế nào?”
“Bất ngờ của anh thực sự là quá đáng lắm rồi.” Phynia trên mặt mang theo nụ cười, nhưng miệng lại vẫn bĩu ra: “Lần sau chuyện như thế này nói sớm cho người ta một chút.”
“Rồi rồi rồi, lần sau nhất định sẽ nói trước cho em.” Albert xoa xoa đầu Phynia: “Vậy em sao vẫn chưa đi gặp lại những người bạn năm xưa của mình?”
“Ừm, vậy em đi trước đây.”
Phynia nghe vậy vội vàng cười gật đầu, rồi chạy nhanh rời khỏi phòng, đi ra bên ngoài.
Nàng giống như một đứa trẻ, vừa ra ngoài liền kích động nhào vào người ông Kamahn.
“Ông Kamahn!”
“Ai, ồ, là Phynia à…” Ông Kamahn mang theo nụ cười hiền từ trên mặt, sờ sờ đầu Phynia: “Đây là đến nghênh đón chúng ta sao?”
“Ừm!”
Thiếu nữ vui vẻ gật đầu.
“Haha, đứa trẻ ngoan, đứa trẻ ngoan…” Ông Kamahn cười hô hố, rồi như đột nhiên nhận ra điều gì đó mà nhíu mày, buông Phynia ra lùi lại hai bước, giọng điệu kinh ngạc:
“Con bé ngốc này có phải là mập lên một chút không? Rõ ràng lúc ta lên đường chẳng qua mới là tháng một đầu năm, đến bây giờ cũng chỉ mới qua ba tháng, sao đột nhiên lại mập lên nhiều như vậy?”
Nói đến điều này, má của Phynia lập tức đỏ ửng.
Nhưn ông Kamahn không hề để ý đến điều này, ông lại tiếp tục nhìn những người hầu đang bận rộn trên đường, tò mò mà hỏi: “Bọn họ là đang bận rộn cái gì thế? Rusatinia của con gần đây có hoạt động gì trọng đại sao?”
“Ư…”
Nghe ông lão Kamahn hỏi như vậy, má của Phynia lại đỏ ửng thêm một chút.
Và ngay lúc này, bên tai Phynia đột nhiên truyền đến một tràng tiếng bước chân, rồi lại một đôi cánh tay quen thuộc từ phía sau vòng qua cổ nàng, một giọng nói trêu chọc truyền đến từ bên tai nàng.
“Còn không phải là người trẻ tuổi chơi đùa quá trớn, bây giờ đang nghĩ cách để bù đắp sai lầm.”
“Ư…”
Hiểu rõ lời của Goriel là đang ám chỉ cái gì, Phynia lập tức mặt đỏ bừng cúi đầu rên một tiếng, tuy nhiên bao gồm cả ông Kamahn, mọi người ở【Nhà của Atina】có mặt tại đây lại là một vẻ mặt bối rối, không hiểu Goriel đang nói gì.
Goriel cười híp mắt, cọ cọ má với Phynia.
“Điều này hay là giao cho Phynia nói đi?”
“Ư…” Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Phynia cảm thấy mình xấu hổ đến mức sắp ngất đi, khó khăn lắm mới từ nặn ra được hai câu: “Con mang thai rồi… bây giờ thứ mà mọi người trong pháo đài Greyhawk đang chuẩn bị chính là hôn lễ của con và Albert…”
“Khụ khụ… mang thai!? Hôn lễ!?”
Ông lão Kamahn tròng mắt sắp trợn đến rơi ra ngoài.
“Đúng vậy.” Goriel cười gật đầu: “Đã tròn bốn tháng mang thai rồi đó, nói cách khác, lúc ông Kamahn rời đi, Phynia đã mang thai được một tháng rồi, vì để đề phòng chuyện chưa cưới đã mang thai như thế này xảy ra, Albert Điện Hạ và Phynia không thể không tổ chức hôn lễ nhanh nhất có thể. Mấy ngày nay Phynia là đầy ắp cảm giác thiếu nữ đó, điều tiếc nuối duy nhất chính là ông và mọi người không có ở đây, bên phía Phynia thiếu trưởng bối tham gia, bây giờ mọi người vừa hay đều đã đến trước hôn lễ, vậy thì hôn lễ này của Phynia cũng không còn gì tiếc nuối nữa.”
“Thì ra là vậy…”
Ông Kamahn hiểu ra khẽ gật đầu.
Đúng là như vậy, nếu hôn lễ không có sự chứng kiến của trưởng bối hai bên, thì đó quả thực là một điều tiếc nuối khó có thể bù đắp.
Phynia tuy không có cha mẹ, từ nhỏ đã lớn lên ở trong【Nhà của Atina】, do đó nàng đã coi tổ chức này là ngôi nhà của mình.
Sau khi Goriel bóc phốt xong hiện trạng của Phynia, rất nhiều cô nàng bán tinh linh trong 【Nhà của Atina】lập tức bộc phát ra bản tính hóng chuyện của mình, chạy qua vây quanh Phynia hỏi đông hỏi tây.
Các nàng chủ yếu hỏi Albert là người như thế nào, cuộc sống thường ngày của hai người ra sao, sau khi gả cho Albert trong lòng có hối hận gì không…
Tổng kết lại, các nàng nói đều là những lời quan tâm đến Phynia.
Phynia cũng vì vậy mà không đối với sự hóng chuyện của các nàng cảm thấy phiền muộn, trên mặt mang theo nụ cười hạnh phúc, giải đáp từng người một.
Goriel đang dựa trên vai nàng đột nhiên nói.
“Phynia ngươi bây giờ độ quyến rũ đã đột phá ‘senpasento’ rồi đó.”
“Senpasento là cái gì?” Phynia khó hiểu hỏi.
“Chính là ý một nghìn phần trăm (1000%) đó, chẳng phải chính Phynia đã dạy tớ sao?”
Đầu Goriel đang tựa trên đầu Phynia, cười nói: “Nói cách khác, độ quyến rũ của Phynia vào lúc này đã đột phá một nghìn phần trăm rồi.”
“Tớ đâu quan tâm ý nghĩa của ‘senpasento’ là gì.” Phynia quay đầu lườm Goriel một cái, lẩm bẩm một câu: “Cái tớ quan tâm là ‘độ quyến rũ’ mà cậu vừa nói, thứ ấy là cái gì? Độ quyến rũ của tớ sao lại đột phá một nghìn phần trăm?”
“Không biết.”
Goriel không quan tâm nhún vai.
“Cậu không biết thì sao lại nói ra được cái từ ấy!?”
“Ờ thì… cảm giác? Dù sao thì cảm thấy cái từ này đặc biệt thích hợp với cậu.” Goriel cọ cọ má Phynia cười hì hì: “Vừa rồi lúc nói chuyện với mọi người, trên người cậu có một loại khí chất quyến rũ khiến người khác phạm tội, thậm chí ngay cả tớ cũng không nhịn được muốn hóa thân thành nam giới, đưa bàn tay tội lỗi về phía cậu đó.”
“Khí chất này cũng quá tệ rồi…”
Phynia nghe vậy không nhịn được yếu ớt than thở.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác, Albert cũng từ trong phòng đi ra, gặp mặt mọi người bên dưới.
Ông Kamahn lúc nhìn thấy Albert, vô thức liền thổi râu trừng mắt, dùng ánh mắt không thiện cảm nhìn chằm chằm hắn.
Albert thấy vậy vô thức lúng túng rụt rụt cổ, rồi cười nói với ông lão.
“Ch-chào buổi chiều…”
“Hừ!”
Ông Kamahn kiêu ngạo quay đầu đi chỗ khác.
Vẫn là một ông lão bán tinh linh khác trông giống như phó thủ lĩnh bên cạnh ông đi qua, bắt tay hàn huyên với Albert, lúc này mới phá vỡ sự lúng túng ban đầu.
Sau khi tùy ý trò chuyện vài câu với trưởng bối của Phynia, Albert lại chuyển ánh mắt sang Đoàn Mạo hiểm Ánh Sáng Bình Minh đã hộ tống【Nhà của Atina】, cười nói với bọn họ.
“Cảm ơn các vị đã đưa tất cả mọi người đến đây, về phần thù lao ta tiếp theo sẽ… ừm? Aaron đâu?”
Albert kinh ngạc nhíu mày.
Hắn nhìn một vòng xung quanh, cũng không tìm thấy bóng dáng của đoàn trưởng Aaron trong đám đông.
Mọi người trong đoàn mạo hiểm nghe vậy có chút lúng túng.
Andrea hai tay đan vào nhau, chột dạ liếc nhìn đi nơi khác.
Thần tình của những người khác cũng trở nên có chút không bình thường.
Cuối cùng, vẫn là người lớn tuổi nhất trong đoàn mạo hiểm, chị gái của Aaron là Tiffany lên tiếng: “Aaro… Aaron bây giờ đang ở trong quân đội.”
“Quân đội?” Albert nhướng mày: “Đây là chuyện gì?”
“…”
Mấy người đều lúng túng nhìn nhau.
Không có ai trả lời.
“Hay là để lão phu giải thích…”
Thấy mọi người trong đoàn mạo hiểm này có vẻ ngập ngừng không nói, ông Kamahn đứng ra thở dài một hơi, giải thích cho Albert một đoạn câu chuyện trong chuyến du hành của họ.
…
…
…
…
“Phụ cận có dấu vết của con người?”
Aaron vặn mở nút túi nước, đổ nước bên trong ra, hứng trong lòng bàn tay rồi vỗ nước lên mặt để mình tỉnh táo một chút.
Sau khi làm xong, hắn lắc lắc mái tóc ướt sũng, quay đầu nhìn Tiffany: “Vị trí cụ thể ở đâu?”
“Khoảng ở phía tây nam không xa.” Tiffany chỉ vào dấu chân còn khá mới trên mặt đất: “Từ những dấu chân này mà xem, những người đó chia làm hai tốp trước sau, cả hai tốp người này đi đều có vẻ hơi vội vàng, dấu chân trông vô cùng hỗn loạn, dường như một tốp người đang truy đuổi một tốp khác.”
Là một cung thủ trong đội, vào thời khắc mấu chốt, Tiffany cũng có thể đảm nhận vai trò của du hiệp.
“Có muốn đi vòng qua không?”
Grade vác khiên trên lưng, ngẩng đầu nhìn Aaron hỏi.
“…Đi thử xem sao.”
Aaron nghĩ nghĩ rồi thở ra một hơi đáp lại.
Lần này đoàn mạo hiểm của họ đi một tuyến đường đi qua vùng nội địa của hai nước. Cụ thể mà nói là trước tiên từ tỉnh Frostbite đi về phía nam, sau đó đi xuyên qua các tỉnh miền trung của Thần Thánh Quốc Lothiris, từ biên giới của tỉnh Los mà qua Vương quốc Xilan, cuối cùng đi về phía bắc để đến Farogu.
Đi tuyến đường này chủ yếu vẫn là vì họ thực sự lần trước đi con đường phía bắc qua tỉnh Dithia, đã bị cái đầm lầy âm hiểm của Catacoton làm cho ám ảnh tâm lý.
Còn về chiến tranh, mọi người trong Đoàn mạo hiểm Ánh Sáng Bình Minh đều nhất trí cho rằng, chỉ cần họ suốt đường đi cố gắng hết sức để lẩn trốn, thì căn bản sẽ không liên quan đến họ.
Tuy nhiên, có một số chuyện sao có thể trốn tránh được?
Các thiếu nữ sau khi nghe lời của Aaron, đều kỳ lạ trợn to mắt, còn Grade và ông Kamahn thì nhíu mày.
“Aaron, sao vậy?” Tiffany quan tâm hỏi: “Sao đột nhiên lại thay đổi kế hoạch?”
“Không có gì, chỉ là đột nhiên có chút linh cảm, chị à.” Aaron cũng có chút bối rối thở ra một hơi: “Nội tâm của em nói cho em biết, nếu không đến đó, em sẽ hối hận cả đời.”
“…Thôi được, vậy thì nghe theo em.”
Tiffay bất đắc dĩ cười trả lời. Nàng lại nhìn mọi người bên cạnh, chỉ thấy họ cũng không có ý phản đối.
Bởi dù sao đây là chuyện có thể khiến Aaron hối hận cả đời.
Mọi người kết thúc quãng nghỉ ngơi ngắn ngủi, lại đứng dậy tiếp tục lên đường. Aaron một chân sâu một chân nông dẫm lên bề mặt gồ ghề của khu rừng, còn về phần bụi rậm cỏ dại phía trước thì do Tiffani điều khiển con thú thồ dùng đầu để đẩy bằng. Bên cạnh hắn, Andrea như chim sơn ca chạy tới chạy lui, thu hái một số loại thảo mộc hai bên đường.
Sinh vật thông minh tuy tự cho mình là đã chinh phục được mặt đất, nhưng thực ra vẫn còn có rất nhiều nơi họ chưa đặt chân đến, ví dụ như con đường nhỏ hẻo lánh mà Aaron và những người khác lúc này đang ở, và khu rừng rậm xung quanh.
Do gần dãy núi Ramatura phía nam, cho nên địa hình của tỉnh Los chủ yếu là cao nguyên. Đồng thời do dãy núi Ramatura là nơi bắt nguồn của nhiều con sông trên đại lục, vì vậy cao nguyên vốn dĩ bằng phẳng cũng bị nhiều con sông chia cắt sâu thành từng mảng cao nguyên nhỏ hơn.
Cao nguyên mà họ đang ở đây có tên là núi Darkwood, trên những cao nguyên như dãy núi này, năng lượng nguyên tố vô cùng phong phú, trải khắp rừng rậm, cũng vì thế mà mọc đầy các loại thực vật độc đáo.
Ví dụ như cây Hỏa Nhung Thảo mà Andrea lúc này vừa mới đào lên từ dưới đất.
Hỏa Nhung Thảo là một loại thực vật có hoa như một bông tuyết, khi qua bàn tay của các nhà giả kim thì có điều chế thành một loại dược tề tên là Hỏa Tố, nhỏ một giọt lên củi khô là có thể đốt cháy củi, ném cả lọ dược tề xuống đất là có thể gây ra hỏa hoạn lớn, tương tự như bom xăng của kiếp trước Phynia, là vật phẩm không thể thiếu khi các nhà mạo hiểm đi thám hiểm.
Sau khi mọi người đến bên bờ của một con suối nhỏ, Tiffany chỉ vào phía đối diện của con sông: “Những người đó có lẽ ở không xa phía đối diện của con sông.”
“Ở ngay phía đối diện của con sông?”
Tai của Tiffany khẽ động, rồi gật đầu.
“Đúng vậy, chị nghe thấy tiếng đánh nhau truyền đến từ bên bờ đối diện.”
Aaron nghe vậy trong lòng không khỏi có chút cảm khái, mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ nhạy bén như tinh linh này của chị gái, hắn lại không khỏi nghi ngờ liệu gia tộc của mình trước đây có phải là có huyết thống của tinh linh không?
Nhưng bây giờ không phải là lúc tò mò về những chuyện này, sau khi Tiffany lại một lần nữa xác nhận, hắn vẫy vẫy tay ra hiệu mọi người trở lại trên lưng thú thồ, rồi để thú thồ vượt sông.
Bàn chân khổng lồ của thú thồ “bịch” một tiếng dẫm xuống đáy sông, làm cho vô số loài cá hoảng sợ bơi tán loạn khắp nơi, nhìn những con cá đẹp như vàng, Andrea không khỏi hưng phấn vẫy tay.
“Những con cá này đẹp thật!”
Aaron nghe vậy cúi đầu liếc nhìn: “Tên của những con cá này gọi là Kim Đầu Điêu, vì cái đầu giống như vàng mà được đặt tên. Thịt của những con cá này rất ngon, coi như là một loại cá tương đối quý hiếm.”
“Vậy sao?”
Andrea tò mò chớp chớp mắt nhìn Aaron.
“Đúng vậy.” Aaron gật đầu: “Loại cá này chỉ có ở trong các thung lũng sông của tỉnh Los, là một trong những nguyên liệu nấu ăn vô cùng kinh điển của người địa phương.”
“Theo tôi được biết, người địa phương có một món ăn tên là Kim Đầu Điêu sốt tỏi, cách làm cụ thể là trước tiên đem cá rửa sạch, sau đó trên mình cá rạch vài đường, rắc muối, dầu ô liu lên, xoa đều, đem tỏi băm nhuyễn, lần lượt nhét vào trong các khe hở ở hai bên mình cá, rồi lại rắc thêm một chút hạt tiêu đen, đem cá đặt lên trên cà tím vừa mới cắt lát, cho vào lò nướng nướng hai mươi phút, rồi lại rưới lên nước sốt bí truyền của địa phương là có thể ăn được. Kim Đầu Điêu được làm ra như vậy bên ngoài giòn tan, bên trong thịt mềm săn chắc, hương vị phong phú đồng thời lại có nhiều tầng lớp.””
Andrea nghe đến mức nước miếng cũng chảy ra, dù sao thì nàng vốn dĩ là một kẻ ham ăn. Sau khi nuốt nước miếng, nàng lại lay lay cánh tay của Aaron tiếp tục hỏi.
“Vậy thì Kim Đầu Điêu này còn có cách làm nào khác không?”
Aaron bị thiếu nữ lay đến bất đắc dĩ, chỉ có thể nghĩ nghĩ rồi lại tiếp tục: “Cái tôi vừa nói là một cách làm tương đối thông thường, bởi vì Kim Đầu Điêu vốn chỉ sinh sống ở đây, còn những nơi khác vì các con sông ở địa phương không có Kim Đầu Điêu, cho nên cách làm có chút đắt đỏ.”
“Cách làm của những nơi khác đa số là đem một số loại gia vị quý hiếm hầm cùng với Kim Đầu Điêu, tuy cũng ngon, nhưng hương vị vốn có của Kim Đầu Điêu lại bị những loại gia vị quý hiếm này che lấp. Nhưng điều này cũng bình thường, dù sao thì Kim Đầu Điêu vận chuyển ngàn dặm đến nơi xa như vậy, là sống hay chết cũng không biết, hương vị vốn có à… thực ra cũng không dám tâng bốc.”
“Nếu đã như vậy, vậy thì tại sao họ lại phải ăn?” Ginny ở bên cạnh nghi ngờ nghiêng đầu hỏi.
“Bởi vì quý tộc vốn luôn thích ăn những thứ khác lạ so với thường dân.” Aaron lắc đầu: “Hương vị đối với họ mà nói là thứ yếu, cảm giác thỏa mãn khi được ăn những thức ăn mà thường dân ở địa phương không ăn được mới là chủ yếu.”
“Là vậy sao?”
“Đúng vậy.” Aaron nói: “Cậu phải biết không, Kim Đầu Điêu là một loại cá sau khi đến môi trường xa lạ liền sẽ rất nhanh chết đi, vì vậy nó rất khó có thể sống sót vận chuyển đến nơi xa, nếu vận chuyển thì bắt buộc phải với tốc độ cực nhanh để đảm bảo sự tươi mới. Ở Farogu, loại cá này thường có thể bán được với giá tương đương với bạc trắng, ở Vương quốc Scanno xa hơn thì giá của nó lại bị tăng lên gấp đôi.”
Andrea nghe vậy nước miếng lại chảy ra, nàng thực sự không dám tưởng tượng đây là một loại lợi nhuận kếch xù như thế nào, càng là hai tay chống nạnh đề nghị: “Có lợi nhuận này còn làm mạo hiểm giả làm gì? Chúng ta trực tiếp đi buôn lậu Kim Đầu Điêu không phải là được rồi sao?”
Aaron kỳ quái liếc nhìn nàng một cái: “Vận chuyển Kim Đầu Điêu cần phải có các trạm dịch chuyên dụng trên đường, phải không ngừng thay đổi người đánh xe và ngựa, cần vận chuyển với tốc độ nhanh nhất. Chúng ta nếu có vốn liếng này, làm gì không làm, sao phải đi làm cái việc đấy?”
“A…”
Andrea thất vọng cúi đầu.
Trong toàn bộ quá trình, ông Kamhn đều không nói gì nhiều, chỉ là trên mặt mang theo nụ cười hiền từ, nhìn đám người trẻ tuổi trước mắt. Ông đã sống gần bốn trăm tuổi, đã thấy đủ nhiều, những điều Aaron nói này ông trước đây cũng đã từng tự mình trải qua.
Sau khi vượt qua con sông, mọi người lại nhảy xuống khỏi thú thồ, chủ động đi ở phía trước để thăm dò đường.
Cùng với việc mọi người suốt đường đi về phía trước, tiếng đánh nhau trong miệng Tiffany trước đó nói cũng dần dần truyền vào tai họ.
