Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Toàn Chương - Chương 33: Chúng ta không phải vẫn là bạn bè sao?

Chương 33: Chúng ta không phải vẫn là bạn bè sao?

Vài giờ trước.

Reid bước ra từ tu viện của Bạch Giáo.

“Litt đi đâu rồi nhỉ?”

Vốn dĩ anh định đuổi theo để lấy lại cuốn sách hay mà mình đã mua.

Nhưng xét theo tình hình hiện tại, rất có khả năng Litt đã bóc tem lớp bao bì ra rồi…

“Chuyện xui rủi gì thế này không biết.”

Reid thở dài một tiếng, sau đó nhìn cuốn sách được bọc bằng lớp giấy màu vàng trong tay. Theo lời những người trong tu viện, đây hình như là cuốn Ngụy Điển của Litt.

Đối với một nữ tu, Ngụy Điển cũng quan trọng như vũ khí của họ vậy, hèn gì người tên Otto kia lại bảo với anh rằng đây là thứ rất quan trọng đối với Litt.

“Có lẽ cô ấy đã về rồi chăng?”

Nghĩ đến đây, Reid cũng chỉ đành quay bước về nhà, thầm cầu nguyện rằng Litt sẽ không nổi giận.

Dù sao thì mình cũng đâu có cố ý.

“Reid?”

Ngay khi Reid chuẩn bị quay về, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai anh.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bethany đang chạy chậm về phía này.

Cô ta trông có vẻ rất vội, chạy đến mức thở hồng hộc.

“Bethany?”

Nhìn người đồng đội cũ này, Reid có chút không hiểu cái dáng vẻ hớt ha hớt hải kia của cô ta là muốn làm gì.

“Thật sự là đã lâu không gặp, Reid.”

Bethany cười hề hề gãi đầu. Nhìn biểu cảm này, Reid biết chắc chắn cô ta có việc gì đó muốn tìm mình.

“Dạo này anh sống thế nào? Mấy hôm trước nghe Brian nói anh đang tìm nhà thuê, có cần tôi giúp một tay không?”

Đối mặt với sự ân cần hỏi han của Bethany, Reid cũng thản nhiên đáp.

“Cái đó thì không cần đâu, hiện giờ tôi đang sống tại nhà của một vị nữ tu.”

Bethany ngẩn người.

Cô ta từng nghĩ đến việc Reid có chút quan hệ mờ ám nào đó với vị nữ tu kia, nhưng không ngờ hai người vậy mà đã sống chung với nhau rồi.

Chuyện này mà để Liz biết được, chẳng phải cô ấy sẽ giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, tức đến mức xù lông ngay tại chỗ sao?

“Vị nữ tu đó… là Bạch Tu nữ tên Litt sao?”

Bethany vẫn có chút không dám chắc, bèn hỏi lại Reid một lần nữa.

“Đúng vậy, cô ấy là một người rất tốt.”

Về việc Bethany biết Litt, Reid cũng chẳng cảm thấy lạ lẫm gì.

Với sự hiểu biết của Reid về Liz, chắc chắn cô nàng sẽ đem chuyện gặp phải trong Công hội ra kể lể với những người khác trong nhóm Lưỡi Dao Rạng Đông.

Có lẽ trong nội bộ Lưỡi Dao Rạng Đông, mình đã sớm bị hạ thấp đến mức không đáng một xu rồi cũng nên?

Nghe Reid nói vậy, nụ cười trên mặt Bethany có chút cứng lại.

Cô ta tìm Reid là muốn nhờ đối phương giúp lập kế hoạch.

Cái kế hoạch tác chiến mà Liz bắt cô làm, đến nay vẫn chưa có chút manh mối nào. Chưa nói đến cái khác, chỉ riêng việc nhìn vào tấm bản đồ rộng lớn của Tầng 24 thôi là đầu cô đã muốn nổ tung rồi.

Vốn định dùng chút cám dỗ và lợi ích nhỏ nhoi để nhờ Reid giúp mình hoàn thành kế hoạch tác chiến.

Ví dụ như phát cho anh chút 'phúc lợi' bổ mắt, rồi giúp anh tìm một chỗ ở hay gì đó.

Vì chuyện này mà cô ta còn đặc biệt mặc áo khoét ngực sâu, kết quả Reid chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, còn chỗ ở thì anh cũng có luôn rồi.

Vừa nghĩ đến việc ả Bạch Tu nữ tên Litt kia không giảng võ đức, thừa nước đục thả câu, Bethany không khỏi tức đến ngứa cả răng.

Giờ thì hay rồi, kế hoạch tác chiến phải làm sao đây?

Hay là… lôi chuyện tình cảm cũ ra nói?

“Reid, anh vẫn còn giận Liz sao?”

Bethany bước đến trước mặt Reid, hơi cúi người xuống, cố gắng phô bày ưu thế của chiếc áo khoét ngực sâu hết mức có thể.

“Thật ra sau khi anh rời đi, tôi vẫn luôn lo lắng cho anh. Lúc đó anh đi vội quá, rất nhiều hành lý vẫn còn để lại trong căn cứ, hơn nữa thậm chí còn chẳng có chỗ dung thân…”

Reid nghe vậy chỉ lắc đầu.

“Tôi không giận Liz.”

Bethany cúi gằm mặt xuống. Một người vốn luôn ồn ào như cô ta, lúc này trông lại vô cùng suy sụp.

“Có lẽ Reid anh không biết, Liz chỉ là trông có vẻ bướng bỉnh thôi, chứ thực ra sau khi anh đi, cô ấy cũng chẳng dễ chịu gì. Mới tối qua thôi, cô ấy còn một mình luyện kiếm trong sân tập cả đêm…”

Nói đến đây, cô ta ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn về phía Reid.

“Chúng ta làm hòa nhé? Chỉ cần anh quay về, Liz chắc chắn sẽ vui lắm.”

Nghe thấy lời này, Reid lại thở dài thêm một tiếng.

“Khoan hãy nói đến chuyện Liz có vui hay không, thế còn cảm nhận của tôi thì sao?”

“Hả?”

Bethany sượng trân tại chỗ.

Im lặng khoảng ba giây, cô ta bày ra vẻ mặt xúc động, mở miệng nói.

“Chúng ta không phải vẫn là bạn bè sao…”

Nhìn bộ dạng này của cô ta, Reid cảm thấy có chút cạn lời.

Trước đây đâu thấy Bethany quan tâm đến mình như vậy.

Quả nhiên là có việc cầu cạnh, muốn mình giúp cô ta làm chuyện gì đó chứ gì?

“Xin lỗi, tôi thực sự mệt rồi,” Reid đẩy Bethany ra: “Phiền cô nhường đường, tôi phải về rồi, nếu không Litt sẽ lo lắng.”

“Về…”

Bethany cắn môi, cô ta khựng lại một chút rồi mới lên tiếng.

“Vừa nãy tôi tận mắt nhìn thấy Litt đi về hướng Thương hội Granny, cô ấy không có về nhà.”

“Vậy sao?”

Dáng vẻ bình thản của Reid khiến Bethany có chút sốt ruột. Cô ta biết, đây là biểu hiện đối phương không tin mình.

Thế là cô ta lại nhấn mạnh thêm lần nữa.

“Thật đấy, tôi không lừa anh đâu! Cô ấy thực sự đã đến Thương hội Granny.”

Nói xong, Bethany lấy ra một viên Tinh thể ghi hình. Thông qua tinh thể, có thể thấy rõ Litt quả thực đã đi vào Thương hội Granny.

“Rất có khả năng cô ấy đến đó là để…”

Bethany muốn thông qua việc suy đoán lung tung Litt đến Thương hội Granny để thực hiện giao dịch mờ ám nào đó, nhằm khiến Reid nảy sinh ấn tượng xấu, nhưng Reid đã cắt ngang lời cô ta, nói thẳng.

“Người khác đi làm gì, không cần chúng ta phải đứng đây chỉ trỏ phán xét, giống như những gì các cô đã từng nói với tôi vậy.”

Reid nhớ lại câu nói mà Liz đã nói với mình.

Bản thân anh đã lập ra kế hoạch, chỉ cần thực hiện suôn sẻ là có thể an toàn đến tầng tiếp theo, nhưng Liz vì muốn săn đuổi ma thú mà đã nói với anh một câu như vậy.

“Tôi muốn làm gì, không cần anh tới chỉ huy!”

Lúc đó, Bethany cũng có mặt ở đó.

Và cô ta đã chọn cách im lặng.

“Được rồi, nhường đường chút đi.”

Dứt lời, Reid đẩy Bethany ra, đầu cũng không ngoảnh lại mà bỏ đi thẳng.

——————

Mất một lúc sau, Reid đã tìm đến bên ngoài Thương hội Granny.

Vì trước đó từng xảy ra xung đột với thương hội này, Reid đương nhiên đã điều tra trước về bọn họ.

Cho nên anh cũng biết những tội ác mà thương hội này đã gây ra.

Chỉ là khi nhìn thấy Kỹ sĩ đoàn đang bao vây kín mít thương hội, Reid lại có chút ngạc nhiên.

Dù sao thì anh còn chưa kịp tố giác tội ác của đối phương, sao Kỹ sĩ đoàn đã ra tay rồi?

Theo lẽ thường, tác phong của đám người này đâu thể nào nhanh gọn lẹ đến thế được?

Nhìn Granny đang bị trói lại như đòn bánh tét, Reid rơi vào trầm tư.

Có thể là do Litt làm chăng?

“Reid?” Đoàn trưởng Kỹ sĩ đoàn nhìn thấy Reid thì có chút ngạc nhiên: “Sao cậu lại tới đây?”

“Các anh có nhìn thấy một vị nữ tu Bạch Giáo nào không? Dáng người cao tầm này, mặc bộ đồ nữ tu màu xanh pha trắng ấy.”

“Cậu đang nói đến tiểu thư Litt sao?”

Đoàn trưởng Kỹ sĩ đoàn khựng lại một chút rồi nói.

“Cô ấy hình như đang đi tìm một thiếu nữ ác ma tên là Tessaia.”

“Hộc… Ha ha ha ha ha!” Granny đang bị trói nằm dưới đất đột nhiên bật cười man dại chói tai, trên mặt vặn vẹo vẻ đắc ý đầy ác độc: “Hay lắm! Hay lắm!”

“Tính toán thời gian thì chắc khoảng mười phút nữa thôi, ngôi nhà đó sẽ bị ngọn lửa nuốt chửng hoàn toàn nhỉ? Ha ha ha!!”

Granny lúc này chẳng khác nào con thú hoang bị dồn vào đường cùng, ngoại trừ điên cuồng ra thì chỉ còn lại sự điên cuồng.