Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Toàn Chương - Chương 36: Muốn Nằm Không Cũng Có Tiền

Chương 36: Muốn Nằm Không Cũng Có Tiền

Chuyển góc nhìn về phía nhà của Tessaia.

Litt ngồi xổm xuống, hai tay nâng một con Nhện Săn Máu lên.

Cô giả vờ như không biết gì, chăm chú quan sát thứ đồ chơi trong tay.

“Cái này là do anh làm ra sao?”

“Đúng vậy.”

Reid gật đầu, anh nhìn quanh bốn phía, cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của luồng ma lực quen thuộc kia.

Nhưng đối phương ẩn giấu rất kỹ, cho dù Reid đã mở rộng cảm nhận đến mức tối đa cũng không thể tìm ra tung tích của người đó.

Ma lực quen thuộc, thủ đoạn ẩn thân cao siêu.

Trong ấn tượng của Reid, người có thể làm được đến mức này chỉ có Letia mà thôi.

Vị Mục sư chẳng có chút dáng vẻ nào của Mục sư đó, trước kia khi còn ở trong Lưỡi Dao Rạng Đông, cô ấy thường chỉ trốn ở phía sau để buff máu, nhưng Reid biết rõ, một khi cô ấy đã cắm thánh giá xuống đất thì chuyện hồi máu chỉ là tiện tay mà thôi.

Chẳng lẽ Letia đã từng tới đây?

Nghĩ đến đây, Reid bèn quay đầu lại hỏi Litt.

“Lúc cô ở đây, cô có nhìn thấy một vị Mục sư mặc đồ đen nào không?”

Nghe Reid hỏi vậy, trên mặt Litt vẫn bình thản không chút gợn sóng, nhưng trong lòng thì mồ hôi hột đã tuôn như mưa.

Cô có nằm mơ cũng không ngờ Reid lại chạy tới đây.

Trong kịch bản đâu có viết đoạn này đâu!

May mà mình đủ cẩn thận, thu tay lại nhanh, chứ nếu để anh phát hiện ra mình đang giả làm Litt mà tiếp cận anh thì đúng là toang hẳn.

“Mục sư áo đen?” Litt nghiêng đầu ngây thơ: “Tôi không thấy nha.”

“Vậy sao?”

Reid nhìn khuôn mặt của Litt, ngay cả khi đối mặt với đám sát thủ ban nãy, cô ấy cũng không hề lộ ra bất kỳ vẻ hoảng loạn nào.

Có lẽ là do biết có người bảo vệ trong bóng tối chăng?

Hay là…

Nghĩ được một nửa, Reid lắc đầu quầy quậy.

Sao có thể chứ, Letia có nghĩ thế nào cũng không thể độn lên nổi bộ đồ tu nữ của Litt được, với chiều cao và vóc dáng của cô ấy thì bộ đồ này sẽ tụt xuống mất.

Trong lúc Reid đang suy tư, Litt nhìn con Nhện Săn Máu trong tay, trong đầu cũng đang tính toán gì đó.

Nói trắng ra thì cô rất nghèo.

Cô đang rất cần tiền.

Mà trước mắt cô lúc này dường như đang nắm giữ một cơ hội kinh doanh béo bở.

Chỉ dựa vào màn trình diễn vừa rồi, con nhện trong tay này chắc chắn là một món đồ cực kỳ hữu dụng đối với đại đa số mọi người.

Nếu có thể thuyết phục Reid sản xuất hàng loạt món bảo bối này, sau đó thông qua kênh phân phối do mình cung cấp để bán ra thị trường…

Litt dường như đã nghe thấy tiếng tiền vàng va vào nhau leng keng vui tai, khóe miệng không kìm được mà hơi nhếch lên.

Thế chẳng phải là… ngày tháng nằm không đếm tiền sắp đến rồi sao?

Cô hắng giọng, cố gắng đè nén sự phấn khích trong lòng, giả vờ như vô tình nghịch nghịch con nhện máy trong lòng bàn tay, dùng giọng điệu tự nhiên nhất có thể để hỏi:

“Khụ, Reid này, làm ra thứ đồ chơi nhỏ này… có phiền phức lắm không?”

“Cũng không phiền lắm.”

Là một Pháp sư Kiến tạo đam mê nghiên cứu khoa học, Nhện Săn Máu này thực ra là loại tạo vật đơn giản và dễ làm nhất.

“Không không không, ý tôi là, nếu giao cho người khác chế tạo thì có khó không?”

“Emmm…”

Reid dường như cũng hiểu được ý của Litt.

“Cô muốn tôi biến thứ này thành hàng hóa để bán sao?”

“A… Nếu Reid anh không muốn thì thôi vậy.”

“Cũng không phải là không muốn, dù sao hiện giờ tôi cũng đang rất thiếu tiền,” Reid nhún vai: “Món đồ chơi này chỉ cần nắm vững nguyên lý cơ bản thì thực ra không khó làm, cho dù giao cho Pháp sư bình thường cũng có thể làm được. Nhưng muốn bán ra ngoài thì hơi khó, thứ nhất là chúng ta không có giấy phép buôn bán đạo cụ ma pháp, thứ hai là không có kênh tiêu thụ.”

“Về hai khó khăn này thì tôi tự có cách,” Litt chớp mắt, tinh nghịch nói: “Nhưng mà trước tiên cứ dọn dẹp chỗ này đã, về nhà rồi từ từ nói sau.”

——————

Thời gian chuyển sang ngày hôm sau.

Nhờ có sự can thiệp và giúp đỡ của Kỹ sĩ đoàn, khu ổ chuột không xảy ra náo loạn quá lớn.

Tessaia và bà của cô ấy cũng bình an vô sự.

Chỉ có điều đám sát thủ của Hội Huynh Đệ giống như đã bốc hơi khỏi thế gian, Kỹ sĩ đoàn có tìm thế nào cũng không thấy.

“Oáp ~”

Litt ngồi dậy từ trên giường.

Khác với mọi khi, lần này cô không hề dậy sớm.

Lý do rất đơn giản, đêm qua cô không gặp ác mộng.

Càng nhiều ký ức và văn bản hiện lên trong đầu.

Ban đầu Litt tưởng rằng đám sát thủ Hội Huynh Đệ định đốt nhà giết người cướp của, nhưng thực tế lại không phải như vậy.

Từ những dòng chữ và lời kể có thể biết được, đám sát thủ kia không có ý định giết người, ngay từ đầu bọn chúng chỉ định tạo ra hiện trường giả là bà của Tessaia bị chết cháy để bắt cóc Tessaia, nhưng dường như có ai đó đã ngáng đường, khiến cục diện hoàn toàn mất kiểm soát, kịch giả thành thật, đến cả bọn chúng cũng chết trong biển lửa.

Và sau khi cô ngăn chặn tất cả những chuyện này, kịch bản trong đầu đã thay đổi.

Ngôi nhà của Tessaia vẫn nguyên vẹn, đám sát thủ kia rút lui an toàn, mọi thứ đều trở lại bình yên.

Kịch bản đã được viết lại thành công.

Đối với Litt mà nói, đây là một tin tốt động trời.

Điều này cũng có nghĩa là, chỉ cần không dừng lại, thì việc thay đổi cái kết cục 'chắc chắn phải bay màu' của bản thân cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.

Tất nhiên, trọng điểm bây giờ là phải kiếm tiền cái đã.

Nếu không thì chưa đợi đến lúc thám hiểm Tầng 25, cô đã chết đói nhăn răng rồi.

Litt đưa tay về phía tủ đầu giường, nhìn cái ví tiền trống rỗng đến mức chuột cũng có thể vào làm tổ, nhất thời có chút dở khóc dở cười.

Nhưng có câu nói rất hay, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu nữ nghèo.

Tối qua Litt đã liên hệ với Otto, nhờ đối phương giúp tìm kiếm kênh tiêu thụ ma đạo cụ.

Vậy thì bây giờ Reid sẽ bỏ công, bên thu mua sẽ bỏ vốn, còn mình thì sao, chỉ cần đứng ở giữa chẳng cần làm gì cũng có thể húp trọn một phần lợi nhuận!

Quá là sướng luôn ấy chứ!

Đối với một đứa lười chảy thây như cô, nếu có thể nằm mà kiếm tiền thì tuyệt đối sẽ không ngồi.

Ít nhất thì Litt là người như vậy, cô thậm chí còn có chút ghen tị với đám Succubus, chỉ cần ngủ một giấc, đi vào giấc mơ của người khác là có tiền.

Sao chuyện tốt như thế lại không đến lượt mình nhỉ.

“Dậy trước đã, chắc người mà Otto tìm cũng sắp tới rồi.”

Litt mặc quần áo chỉnh tề rồi đi ra phòng khách.

Vì hôm nay dậy muộn nên bữa sáng đương nhiên là do Reid phụ trách.

Nhìn thấy Litt mắt nhắm mắt mở đi ra, Reid cũng không nhịn được mà trêu chọc.

“Lần này lại là tôi dậy trước, xem ra tối qua Litt cũng mệt lắm nhỉ.”

Điều này quả thực không sai, tối qua lúc hai người về đến nhà thì đã là hai giờ sáng rồi.

Cộng thêm việc Litt không gặp ác mộng nên đương nhiên là ngủ nướng.

“Nhưng cũng tốt, tôi vẫn rất tự tin vào tay nghề của mình đấy.”

“Vậy tôi cung kính không bằng tuân mệnh, phải nếm thử cho kỹ mới được.”

Litt chắp hai tay lại, giả bộ cầu nguyện một hồi rồi bắt đầu ăn sáng.

Vẫn là hương vị quen thuộc như mọi khi.

Nhưng không thể phủ nhận là… ngon thật.

Sau khi ăn uống no nê, Litt vốn định đi rửa bát, nhưng đúng lúc này chuông cửa vang lên.

“Ding dong ~”

“Xem ra người của bên đầu tư đến rồi, tôi ra đón một chút.”

Litt đứng dậy, chuẩn bị ra mở cửa cho người mà Otto tìm đến.

Cô tràn đầy mong đợi bước về phía huyền quan, cánh cửa từ từ mở ra, ánh nắng bên ngoài chiếu vào, giống như cánh cửa của một thế giới mới vừa được mở toang vậy.

“Thưa tiểu thư Litt, người đã dùng sách vàng đập gãy sống mũi người khác, tôi đến bàn chuyện làm ăn với cô đây.”

Nhìn khuôn mặt gợi đòn cùng mái tóc vàng của Otto trước mặt, nụ cười ôn hòa trên mặt Litt như bị đóng băng, sượng trân tại chỗ.

“Rầm!”

Cánh cửa bị đóng sầm lại một cách phũ phàng.