Chương 32: Sau này không đại diện cho trước kia
Bản thân mình vì muốn lấy tình báo về Thương hội Granny mà đã phải bỏ ra tận 1000 Rune đấy!
1000 Rune lận đó!!
Kết quả nhận lại chỉ là cái thứ chó má này thôi sao?
Thế chẳng phải mình đã tốn công vô ích à?!
Letia thừa nhận, cô bắt đầu thấy 'nóng máu' rồi đấy.
Tiền thì mất, việc thì chưa thành.
Đã thế cuối cùng lại thành ra đi làm không công cho Reid, trong tay còn đang cầm cuốn sách 'người lớn' mà tên kia mua nữa chứ.
Cái chuyện quái quỷ gì thế này?
“Thưa cô Mục sư, xin hỏi có thể thả tôi ra được chưa?”
Là một thương nhân, Granny đương nhiên nhận ra mục tiêu của thiếu nữ trước mặt không phải là mình.
Chỉ cần cầu xin tha mạng, nói không chừng đối phương sẽ thả mình đi.
“Chúng ta không thù không oán, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thôi có phải không?”
“Hiểu lầm?”
Letia đang lúc 'cay cú', nghe thấy câu này càng tức điên lên.
“Tôi cũng đâu có nói là ông được phép động vào con nhóc ác ma kia đâu nhỉ?”
“Chuyện này…”
Granny lập tức cứng họng.
“Tôi đảm bảo sau này sẽ không ra tay với cô ấy nữa.”
Nhìn bộ dạng thề thốt son sắt của Granny, Letia lại cảm thấy có chỗ nào đó sai sai.
Tuy miệng Granny nói vậy, nhưng cảm giác hắn mang lại cho cô… dường như có chút chột dạ.
“Không phải là ông đã phái người đi rồi đấy chứ?”
“Không có! Không có!”
Granny không ngờ Letia lại đột nhiên hỏi câu đó, bèn lắc đầu lia lịa.
“Tôi xin thề với Chúa, sau này tôi mà còn ra tay với con ác ma đó, tôi sẽ chết không toàn thây.”
“...”
Letia bán tín bán nghi nhìn chằm chằm Granny.
Trên thực tế, gã đàn ông này đúng là chưa nói hết câu.
Hắn đảm bảo 'sau này' sẽ không ra tay, nhưng không đại diện cho việc 'trước đó' chưa ra tay.
Ngay từ trước khi Letia đến đây, đã có một nhóm người đi tìm con nhóc ác ma đó rồi.
Hơn nữa để tránh bị người khác phát hiện, hắn chuẩn bị làm đến nơi đến chốn, diệt cỏ tận gốc.
Chỉ cần xử lý xong người thân duy nhất bên cạnh con nhóc ác ma đó, thì sẽ chẳng ai phát hiện ra việc cô ta mất tích cả.
Thị trấn Dạ Minh rộng lớn như vậy, việc lạc mất một hai người là chuyện bình thường, huống hồ cô ta còn là một ác ma bị người đời khinh miệt.
Cho dù Reid từng qua lại với cô ta, nhưng vào buổi chiều, Granny đã tìm hiểu được rằng Reid chẳng qua chỉ là nhân viên tạm thời, căn bản không phải đồng đội của cô ta.
Cho nên… chỉ cần làm gọn gàng một chút, thì tuyệt đối không thể bị phát hiện.
“Thật sao?”
Letia nheo mắt lại.
Những hình ảnh và ký ức hỗn loạn trong não bộ đang dần dần ngưng tụ, rồi từ từ hội tụ thành một khung cảnh rõ nét.
Những ngôi nhà bốc cháy ngùn ngụt…
Tiếng la hét thảm thiết…
Thiếu nữ bất lực quỳ gối trước ngôi nhà.
Mặc cho cô có kêu cứu thế nào cũng chẳng có ai đáp lại.
Tuy không rõ đầu đuôi câu chuyện rốt cuộc là thế nào, nhưng có một điểm không thể nghi ngờ.
Có kẻ đang âm mưu thiêu rụi một ngôi nhà, và bên trong ngôi nhà đó có một người già tuy không phải máu mủ ruột thịt nhưng còn hơn cả người thân của Tessaia.
Mà kẻ chủ mưu đứng sau tất cả chuyện này, chính là tên Granny ngay trước mắt cô đây.
Bởi vì kịch bản đã nói, chỉ cần bắt được Tessaia và bán cho một tên quý tộc tên là Bartphis, hắn sẽ nhận được năm mươi vạn Rune.
Món hời béo bở như vậy, sao hắn có thể từ bỏ được?
“Đương nhiên là thật rồi!”
Granny gật đầu liên tục, trên mặt hắn tràn đầy vẻ thành khẩn. Nếu không có kịch bản nhắc nhở, có lẽ cô đã thực sự bị hắn lừa rồi.
Nhưng cũng chính nhờ sự nhắc nhở của kịch bản, Letia mới hiểu rõ, kẻ đang đứng trước mặt mình chẳng qua chỉ là một con cầm thú đội lốt người.
Không đáng để đồng cảm.
“Vậy tôi tin ông một lần.”
“Cảm ơn! Cảm ơn cô!”
Letia đeo lại mặt nạ, bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại, loáng thoáng vẫn còn nghe thấy tiếng chửi thầm sau lưng.
Vì vậy cô lấy quả cầu pha lê ra, thực hiện một cuộc gọi.
“Alo, Kỹ sĩ đoàn phải không?”
“Đúng, tôi đang nắm giữ bằng chứng phạm tội của Thương hội Granny.”
“Tin tôi đi, sau khi các anh nhìn thấy những thứ ghi trong này, chắc chắn sẽ thích mê cho mà xem.”
——————
Mười phút sau, một lượng lớn người mặc áo giáp kỹ sĩ đã bao vây kín mít Thương hội Granny. Sau khi nhận được bằng chứng tố giác từ Litt, mấy vì ngài kỹ sĩ tham tiền này đương nhiên sẽ xâu xé sạch sẽ cái Thương hội Granny béo bở.
Còn về phần Granny sẽ ra sao, theo lời của Đoàn trưởng Kỹ sĩ đoàn, những tội ác hắn gây ra bao gồm buôn người, buôn lậu thuốc cấm, trốn thuế lậu thuế, cho dù không bị tử hình thì ít nhất cũng là tù chung thân.
Có điều mấy chuyện này chẳng còn liên quan gì đến Litt nữa.
Bây giờ việc quan trọng hơn là phải đi ngăn chặn trận hỏa hoạn sắp tới.
Sắp xếp lại kịch bản và ký ức trong đầu, rất nhanh cô đã tìm ra thời gian xảy ra sự kiện.
“Là ngay tối nay sao?”
Lúc này đã là 11 giờ đêm, mà thời gian phát hỏa là 0 giờ sáng, chỉ còn vỏn vẹn một tiếng đồng hồ, căn bản không đủ để cô chạy về nhà lấy cuốn Ngụy Điển.
Hơn nữa từ thông tin trong kịch bản có thể biết được, đám người này không phải là bọn trộm cướp lần trước, mà là tư quân dưới trướng Bartphis, thực lực rất mạnh.
Nhưng không đi là không được. Thú thật, Litt cũng tự biết tâm mình đen tối, người thì lười biếng, nhưng đối mặt với loại hành vi vô liêm sỉ và cực kỳ độc ác này, cô đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.
Mình chỉ là không có lương tâm, chứ không phải là không có tính người.
“Cùng lắm thì tháo mặt nạ ra.”
Không phải Litt không muốn đeo mặt nạ hành sự, nhưng vấn đề là pháp trận bên trong chiếc mặt nạ ngụy trang này cực kỳ mỏng manh.
Nếu mình không gỡ bỏ ngụy trang mà trực tiếp sử dụng ma lực, rất có khả năng sẽ khiến chiếc mặt nạ này mất đi hiệu lực.
Cho dù tháo mặt nạ xuống có thể sẽ làm lộ thân phận, nhưng mạng người quan trọng, cũng chẳng lo được nhiều thứ linh tinh như vậy nữa.
Cùng lúc đó, Litt cũng không khỏi thốt lên một tiếng cảm thán đầy may mắn từ tận đáy lòng.
Đi theo kịch bản, ít nhất vẫn còn có cái chức năng tiên tri tương lai này, cũng không tệ nhỉ?
“Còn một tiếng nữa, từ đây chạy qua đó vẫn kịp.”
Litt không còn do dự nữa, lao nhanh về phía chỗ ở của Tessaia.
Phải tranh thủ ngăn chặn hành vi tàn bạo của đám người mất nhân tính kia trước khi chúng phóng hỏa.
Tuy không có cách nào sử dụng năng lực của Mục sư Thẩm phán, nhưng được cái tố chất cơ thể của Litt cũng khá tốt, chỉ mất chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, cô đã đến trước ngôi nhà của Tessaia.
Giống hệt như trong ký ức, ngôi nhà bị ngọn lửa nuốt chửng chính là ngôi nhà trước mắt này.
Chỉ có điều lúc này nó vẫn còn bình an vô sự.
“Litt?”
Tessaia nhìn thấy Litt đến thì có chút ngạc nhiên.
“Sao chị biết tôi sống ở đây?”
“Vào nhà trước đã.”
Litt kéo Tessaia vào trong nhà, đồng thời ánh mắt quét ra bên ngoài, bất kỳ góc tối nào có thể ẩn nấp được cô đều đặc biệt lưu ý kiểm tra vài lần.
Nhưng mặc cho Litt tìm kiếm thế nào, bên ngoài dường như chẳng có một bóng người.
Tessaia nhìn dáng vẻ căng thẳng hề hề này của Litt, cũng cảm thấy khó hiểu.
“Có chuyện gì vậy?”
“Bà của cô đâu?”
“Litt, chị đang nói đến bà Sally sao?” Tessaia thấy Litt vậy mà lại biết bà mình thì càng ngạc nhiên hơn: “Bà vừa mới ngủ, chị tìm bà có việc gì không?”
“Chuyện tôi sắp nói tiếp theo đây, cô đừng sợ nhé.”
Litt đặt tay lên vai Tessaia.
“Tôi nhận được tin, có người muốn bắt cóc cô và phóng hỏa thiêu chết bà của cô.”
Nghe thấy lời này, Tessaia lập tức trợn tròn hai mắt.
“Đừng có ngạc nhiên vội…” Lúc này Litt đã nghe thấy động tĩnh bên ngoài: “Cô đưa bà cô rời khỏi đây trước đi, ở đây cứ giao cho tôi là được.”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng nhị gì hết, đi mau.”
