Chương 35: Cầu xin đại ca bỏ tay xuống
Thấy Litt không hề lay chuyển, tên sát thủ chỉ đành lắc đầu.
Hắn từ từ giơ tay lên, chắc hẳn lúc này các đồng đội trong bóng tối của hắn đều đã vào vị trí và sẵn sàng hành động rồi nhỉ?
“Nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa biết tên của cô đấy.”
Thiếu nữ dùng đôi mắt thuần khiết ngước nhìn tên sát thủ trước mặt.
“...Ronald.”
Không hiểu sao, Ronald cứ có cảm giác bản thân như đang bị nhìn thấu hồng trần.
Có lẽ chỉ là ảo giác chăng?
Ở một diễn biến khác, đám sát thủ đang bị xích ma thuật khóa chặt cổ họng trong bóng tối cũng nhìn thấy động tác giơ tay của Ronald.
Mạch ma lực trong cơ thể bọn chúng đều đã bị phong ấn hoàn toàn, đến nói cũng chẳng nói được, nên chỉ còn biết cầu nguyện.
Cầu xin cái tay của đại ca Ronald làm ơn đừng có hạ xuống.
Đúng lúc này, Litt phát hiện sau lưng mình vang lên hàng loạt âm thanh như tiếng côn trùng bò lúc nhúc.
Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trong bóng đêm hiện ra chi chít những đốm đỏ.
Litt biết rất rõ đây là thứ gì.
Đã lập tổ đội với Reid lâu như vậy, đương nhiên cô biết đây là đồ chơi do Reid tạo ra.
Vì vậy để tránh bị lộ tẩy, cô đành phải thu hồi thánh giá, khiến đám sát thủ đang bị treo lơ lửng giữa không trung đồng loạt rơi xuống đất, tạo thành những tiếng “bịch bịch bịch”.
Chuỗi âm thanh ồn ào đã cắt ngang động tác tay của Ronald. Hắn quay đầu lại, phát hiện đồng bọn của mình đang ngã chổng vó, nằm la liệt dưới đất.
“Mấy chú làm cái trò gì thế?”
Nhìn đám đồng đội ngã đến mức chóng mặt hoa mắt, Ronald vẫn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Một tên sát thủ trong số đó khó khăn bò dậy từ dưới đất.
“Đại ca… hay là anh bỏ tay xuống trước đi, coi như em xin anh đấy.”
“Rốt cuộc là có biến gì?”
“Còn biến với chả căng cái gì nữa!?” Một tên sát thủ khác cũng chẳng màng gì nữa, bật dậy làm một cú nước rút trăm mét: “Giờ không chạy thì đợi đến bao giờ!”
“Đúng đấy, có biến, chuồn lẹ!”
Chỉ trong nháy mắt, đám đồng đội tốt của Ronald đã chạy sạch sành sanh, chỉ để lại mình hắn đứng ngơ ngác gãi đầu.
“...Bị sao thế nhỉ? Gặp ma à? Sao sợ đến mức đấy?”
Lúc này, một vấn đề nan giải được đặt ra trước mặt Ronald.
Giờ đồng đội chạy hết rồi, nhiệm vụ này còn làm hay nghỉ?
Ronald nhìn lại vị nữ tu có vẻ ngoài vô hại trước mặt. Sau một hồi suy tính, hắn dứt khoát tìm một sợi dây thừng dưới đất, định bụng trói Litt lại trước, sau đó mới đi tìm thiếu nữ ác ma kia.
“...”
Thấy Ronald bước tới, Litt không hề né tránh, cũng chẳng bỏ chạy, chỉ lẳng lặng ngồi yên tại chỗ.
“Đắc tội rồi, thưa tu nữ.”
Tuy nhiên, còn chưa kịp trói Litt lại, sau lưng hắn đột nhiên vang lên tiếng “lạo xạo” như thể có loài côn trùng nào đó đang bò trên tường.
Hắn quay đầu lại nhìn, không biết từ lúc nào trên tường đã xuất hiện thêm vài tạo vật máy móc màu trắng bạc, hình dáng trông như loài nhện.
“Cái quái gì thế?”
Hồi chuông cảnh báo vang lên trong lòng Ronald. Là một sát thủ, hắn cực kỳ nhạy cảm với nguy hiểm.
Mấy con nhện kích thước chỉ bằng bàn tay này tuyệt đối không phải thứ hiền lành gì.
Chẳng lẽ đồng đội của mình bị mấy con nhện này dọa chạy mất dép sao?
Thế là Ronald vừa cảnh giác, vừa bước về phía Litt, chuẩn bị bắt cô làm con tin.
Nhưng đúng lúc này, lũ nhện sau lưng bắt đầu chuyển động.
Chỉ trong chưa đầy nửa giây, Ronald đã thấy đám đồ chơi nhỏ bé này bu kín người mình.
Dù Ronald đã sớm cảnh giác, nhưng tốc độ của lũ nhện này quá nhanh.
Không hề nói quá chút nào, Ronald thậm chí còn nhìn thấy cả tàn ảnh do chúng để lại.
Đây căn bản không phải tốc độ mà người thường có thể phản ứng kịp!
Ronald cố gắng phủi lũ nhện trên người xuống, nhưng số lượng của chúng ngày càng nhiều, lực bám cũng mạnh đến kinh người.
Sau vài lần giãy giụa trong vô vọng, hắn mất thăng bằng, ngã sõng soài xuống đất.
Cùng lúc đó, một người đàn ông xuất hiện ở cửa chính, đó chính là Reid, người đến muộn một bước.
Anh nhìn sợi dây thừng trong tay Ronald, rồi lại nhìn Litt đang bình an vô sự ngồi trên ghế, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là lúc này trong lòng anh có chút nghi hoặc.
Là một Pháp sư, anh rất nhạy cảm với hơi thở của ma lực. Lượng ma lực còn sót lại trong căn phòng này mang lại cảm giác quen thuộc đến lạ.
Nhưng nhìn quanh bốn phía, ngoại trừ Litt và tên sát thủ đang giãy đành đạch như cá mắm kia ra, Reid không phát hiện thêm sự tồn tại của bất kỳ ai khác.
“Chắc tôi đến không muộn chứ, Litt, cô không sao chứ?”
“Tôi không sao, vị tiên sinh này là người tốt.”
“...”
Khóe miệng Ronald giật giật.
May, may mà ban nãy mình chưa động thủ, cũng chưa nói lời nào xúc phạm.
Vị tu nữ này thiện lương như vậy, chắc sẽ tha cho mình một mạng nhỉ.
“Vậy sao?”
Nhện Săn Máu có thể truyền hình ảnh nhìn thấy được trực tiếp đến võng mạc của Reid ngay lập tức.
Cho nên thực ra dù Litt không nói, Reid cũng biết vừa rồi ở đây đã xảy ra chuyện gì.
Tuy nói kẻ tên Ronald trước mắt là một sát thủ, nhưng thực tế ban nãy hắn quả thực chưa nảy sinh sát tâm với Litt.
Nếu không thì lũ nhện này sẽ không đơn giản chỉ là ôm chặt lấy hắn như vậy đâu.
Dù sao thì… mỗi con nhện đang bám trên người hắn đều có gắn một pháp trận bạo liệt vi mô.
Reid suy tư một lát, vốn dĩ không định buông tha cho Ronald.
Nhưng lúc này Litt lại lên tiếng.
“Reid, hay là thả anh ta ra đi.”
Tất nhiên, đây không phải là do Litt tốt bụng gì.
Cô lo rằng nếu Ronald bị Reid bắt giữ, anh sẽ tra khảo ra được thứ gì đó.
Thay vì vậy thì thả quách hắn đi cho xong chuyện.
Giết mấy tên sát thủ này về bản chất cũng chẳng thay đổi được gì, dù sao kẻ chủ mưu đứng sau màn cũng không phải bọn họ.
“...Được thôi.”
Nhện Săn Máu buông lỏng móng vuốt, Ronald nhờ đó mới có thể bò dậy từ dưới đất, hắn phủi bụi trên người.
“Thật sự cảm ơn nhiều.”
Lúc này hắn đang suy nghĩ một chuyện.
Ban nãy đồng đội chạy mà mình không chạy, giờ mình phải chuồn kiểu gì cho đỡ quê đây.
“Đừng vội cảm ơn.”
Reid không hề quên mục đích mình đến đây. Theo lời Granny nói, đám sát thủ này có kế hoạch thiêu rụi nơi này và bắt đi Tessaia.
Chuyện nào ra chuyện đó, nợ nần thì phải tính cho sòng phẳng.
“Granny đã khai hết toàn bộ kế hoạch hành động của các người cho tôi rồi.”
Reid nhìn chằm chằm tên sát thủ trước mặt.
“Mấy cái pháp trận bạo liệt đó nằm ở đâu?”
“Cái này ấy à…”
Ronald sờ sờ cằm, sau đó móc từ trong túi ra mười cuộn giấy da và một quả bom khói.
“Thứ anh cần đều ở đây cả, cô tu nữ thiện lương, có duyên gặp lại nhé!”
“Bùm!”
Bom khói phát nổ che khuất tầm nhìn chưa đến một giây, Ronald đã biến mất trước mặt hai người.
Reid vốn định đuổi theo, nhưng khổ nỗi Ronald chạy nhanh như bay, hơn nữa vì lo lắng đống cuộn giấy kia sẽ phát nổ, anh lập tức chắn trước người Litt bảo vệ cô, không dám tùy tiện truy đuổi.
“...”
Tuy nhiên, vụ nổ trong dự tính đã không xảy ra.
Reid nhặt những cuộn giấy dưới đất lên, đối phương không hề có ý định kích hoạt pháp trận, đơn thuần chỉ là vứt lại để chạy trốn mà thôi.
“A…”
Trên mặt Litt lộ ra biểu cảm đầy áy náy.
“Xin lỗi, nếu tôi không bảo anh thả hắn ra thì tốt rồi.”
“Không sao, cũng chỉ là một tên sát thủ thôi mà.”
——————
Ở một diễn biến khác, Ronald sau khi đào tẩu thành công đã hội họp với đám đồng đội.
“Mấy chú bị sao thế? Sao mặt mày đứa nào cũng như đưa đám vậy?”
Đối mặt với câu hỏi của Ronald, đám sát thủ nhìn nhau, rất nhanh sau đó bọn họ lấy ra một mảnh giấy đưa đến trước mặt Ronald.
Trên đó chỉ viết một câu.
“Các vị sát thủ của Hội Huynh Đệ, làm ơn hãy quản cho chặt cái miệng của mình, đừng có kể chuyện tối nay ra ngoài nhé.”
Rõ ràng là một câu nói trông có vẻ rất hòa nhã, nhưng Ronald lại cảm thấy sống lưng lạnh toát một cách khó hiểu.
“Cái này là ai đưa cho các chú?”
“Không biết,” Đám sát thủ lắc đầu: “Bọn em sau khi quay lại đây thì phát hiện có thêm tờ giấy này, trong túi của ai cũng có.”
“Của ai cũng có?”
Ronald theo bản năng thò tay vào túi áo.
Quả nhiên, hắn cũng phát hiện trong túi mình có thêm một tờ giấy.
Sau khi lấy ra xem, nội dung mặt trước y hệt như của những người khác, nhưng điểm khác biệt là tờ giấy trong tay Ronald có viết thêm một câu ở mặt sau.
“Các người cũng không muốn bị Tòa Thẩm phán sờ gáy đâu nhỉ?”
