Chương 34: Rời đi ngay lúc này
Rất rõ ràng, Granny biết mình đã cùng đường mạt lộ, cho nên hắn tự nhiên chẳng còn quan tâm đến bất cứ thứ gì nữa.
Chỉ riêng mấy cái tội danh mà Kỹ sĩ đoàn vừa tuyên án cho hắn thôi, cũng đã đủ để chẳng ai có thể vớt hắn ra khỏi nhà tù rồi.
Đã vậy thì chi bằng cứ để Reid tận hưởng chút cảm giác thế nào là tuyệt vọng đi.
“Từ đây chạy qua đó ít nhất cũng mất nửa tiếng, mà thời gian khởi động pháp trận chỉ còn lại mười phút, cậu nhắm có chạy kịp không?”
Đối mặt với giọng điệu chế giễu của Granny, Reid nhíu mày.
Đoàn trưởng Kỹ sĩ đoàn đứng bên cạnh không nhịn được vung tay tát mạnh vào đầu Granny một cái, cú tát khiến mặt hắn đập mạnh xuống đất.
“Địa điểm phát nổ ở đâu?”
Cả Đoàn trưởng và Reid đều không biết Tessaia sống ở chỗ nào, hơn nữa Reid biết rất rõ, trong tay Litt không có vũ khí, vũ khí của cô ấy vẫn còn đang nằm trong tay anh.
Tình cảnh của cô ấy lúc này vô cùng nguy hiểm.
“Các người nghĩ tao sẽ nói sao?”
Granny nhe răng cười, trông có vẻ vô cùng sảng khoái.
Tuy nhiên, Reid không hề bị cơn giận làm mờ lý trí.
Ở trong Lưỡi Dao Rạng Đông lâu như vậy, anh hiểu rất rõ rằng trong tình huống này càng phải giữ bình tĩnh.
Tức giận và nổi nóng chẳng giải quyết được vấn đề gì cả.
“Đoàn trưởng Kyle, anh còn nhớ Litt đã đi về hướng nào không?”
“Hướng bên này.”
“Cảm ơn.”
Reid lập tức chạy nhanh về hướng mà Đoàn trưởng Kyle vừa chỉ.
Cùng lúc đó, động tác trên tay anh cũng không hề dừng lại.
Là một Pháp sư Kiến tạo, anh đâu phải chỉ là cái bao cát biết chịu đòn ở hàng tiền tuyến.
Vừa di chuyển, một lượng lớn kim loại trong tay anh bắt đầu tụ lại với nhau.
Chỉ trong chưa đầy mười giây, bảy tám con nhện máy có cấu trúc tinh xảo, kích thước chỉ bằng bàn tay đã nhẹ nhàng đáp xuống đất. Tám cái chân kim loại thon dài vững vàng chống đỡ thân mình, đôi mắt kép lóe lên ánh sáng xanh lam ma mị lập tức khóa chặt phương hướng mục tiêu.
Trong Lưỡi Dao Rạng Đông, lực chiến cá nhân của Reid có thể không phải là hàng đầu, nhưng giá trị hỗ trợ từ ma pháp kiến tạo của anh thì vượt xa những gì mà sức chiến đấu đơn thuần có thể đong đếm được.
Những con nhện Săn Máu này chính là một trong số những kiệt tác của anh.
Nó có thể bắt được và truy vết những tàn dư mùi hương nhỏ nhất trong không khí.
Chính nhờ thứ đồ chơi nhỏ bé nhạy bén này mà không ít lần Lưỡi Dao Rạng Đông đã né tránh được những đợt thú triều hung hãn từ sớm.
Lúc này, dùng nó để truy tìm dấu vết Litt để lại, chắc chắn là sự lựa chọn sáng suốt nhất.
“Trông cậy vào các ngươi đấy.”
“Chít chít!”
Tốc độ của nhện Săn Máu cực nhanh. Nếu dùng tốc độ của bản thân Reid, muốn chạy tới bảo vệ Litt ít nhất phải mất nửa tiếng.
Nhưng với tốc độ của mấy món đồ chơi nhỏ này, e rằng chưa đến năm phút là đã tới nơi.
——————
Ở một diễn biến khác, khi Tessaia đang đưa bà mình đến nơi an toàn, Litt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mùi ma lực trong không khí trở nên nồng nặc một cách bất thường.
Xuất thân từ Tòa Thẩm phán Thánh Giáo, lại được đào tạo chuyên biệt các kỹ năng đối phó với con người, sao Litt có thể không nhận ra nơi này đã bị bố trí một lượng lớn pháp trận chứ.
Phân tích từ hình ảnh trong kịch bản, những pháp trận này hẳn là loại pháp trận bạo liệt dùng để kích hỏa.
Chỉ cần đám pháp trận này khởi động, trong chốc lát ngôi nhà này sẽ biến thành biển lửa.
Dựa theo nồng độ ma lực này mà phân tích, thời gian kích hoạt có lẽ chưa đầy mười phút.
Muốn tìm ra và vô hiệu hóa từng cái một gần như là chuyện bất khả thi.
Hơn nữa còn một điểm rất quan trọng, những kẻ ẩn nấp trong bóng tối đã bắt đầu hành động rồi.
Mục tiêu của bọn chúng là Tessaia, nếu để chúng phát hiện Tessaia và bà cô ấy đã di chuyển ra ngoài, chắc chắn chúng sẽ chia người ra truy đuổi.
Để tránh tình huống đó xảy ra, cách tốt nhất là tóm gọn bọn chúng ngay tại đây.
Nhưng nếu không dùng thánh giá thì… hình như hơi khó nhằn.
Litt nhìn cuốn 'sách vàng' trong tay, mặt đầy vạch đen.
“Nếu có Ngụy Điển trong tay thì mình đâu đến nỗi xấu hổ thế này… Reid, cái tên chết tiệt này.”
Sự việc đã đến nước này rồi, chẳng lẽ lại tự trách mình cầm nhầm sao?
Chắc chắn là không rồi.
Đáng yêu là vô tội, hiểu không?
Tất nhiên, phàn nàn cũng chẳng giải quyết được gì, Litt tự nhận mình cũng chẳng phải cô nàng Liz đanh đá kia.
Trong lòng lầm bầm vài câu là được rồi.
Huống hồ chuyện này đúng là lỗi tại mình thật.
Cơ mà… chỉ cần không để người ta phát hiện mình dùng thánh giá là được chứ gì?
Trong lúc Litt đang suy nghĩ linh tinh, cửa sổ bỗng bị người ta đẩy ra.
Theo hướng đi ban đầu của kịch bản, đám người này vốn định cưỡng ép bắt Tessaia đi, sau đó kích hoạt pháp trận, khiến bà cô ấy mãi mãi nằm lại trong căn nhà này, từ đó cắt đứt mọi vướng bận cuối cùng của Tessaia rồi đưa cô đến dinh thự của Bartphis.
Sau đó Reid phát hiện ra sự việc, liền lao đến dinh thự Bartphis, diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân kinh điển, cứu Tessaia ra ngoài, đồng thời gieo vào lòng thiếu nữ ác ma một hạt giống tình cảm, làm nền cho tuyến tình cảm về sau.
Đây cũng là motip kinh điển của mấy bộ webnovel.
Giờ mình chen ngang thế này, không biết hướng đi của kịch bản có bị thay đổi hay không.
Dù sao thì theo kịch bản gốc, Tessaia dường như cũng được tính là một trong những thành viên hậu cung của Reid, chỉ có điều hình như chưa kịp thu nạp thì phải…
Chậc ~ Sao cái phúc lợi quái gì cũng để thằng nhóc đó hưởng hết vậy?
Hết “Litt” rồi lại đến Tessaia.
Litt tặc lưỡi trong lòng một tiếng.
Đúng lúc này, năm bóng người đã lẻn vào trong nhà.
Nếu cô là một người tay trói gà không chặt, thì với vị trí đứng của đám người này, cô đã trở thành ba ba trong rọ rồi.
Có thể thấy, đám người này chắc chắn đã qua huấn luyện chuyên nghiệp, không phải dạng trộm cướp cỏn con lúc trước có thể so sánh được.
Nhưng mà… rất tiếc.
Litt không phải là kẻ tay trói gà không chặt.
“Hửm?”
Sau khi đám người này tới gần, bọn chúng cũng phát hiện ra điểm bất thường.
Người đang bị bọn chúng bao vây dường như không phải là mục tiêu mà lãnh chúa muốn tìm.
Dưới ánh trăng, khi bọn chúng nhìn rõ dung mạo của Litt, thì Litt đương nhiên cũng nhìn rõ bộ dạng của đám người này.
Người của Hội Huynh Đệ?
Rõ ràng là sát thủ, sao lại đi làm cái nghề buôn người thế này?
Tên sát thủ bịt mặt nhìn vị Bạch tu nữ trước mắt, khẽ nhíu mày.
Nữ tu này ở đâu chui ra vậy?
Con ác ma mình cần tìm đâu rồi?
Với lại… rõ ràng đối phương trông có vẻ hoàn toàn vô hại, nhưng tại sao mình lại có cảm giác nếu ra tay thì… mình sẽ chết nhỉ.
“Làm sao đây?”
“Để tao lên chào hỏi một tiếng.”
Một tên sát thủ trong số đó bước ra khỏi bóng tối.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, sát thủ và nữ tu đứng đối diện nhau.
“Buổi tối tốt lành, thưa tiểu thư.”
“Tôi là Tu nữ Litt của Bạch Giáo, xin hỏi các vị có việc gì không?”
Thiếu nữ trước mặt thuần khiết không tì vết, giống như một thiên sứ, khiến người ta không thể nảy sinh chút địch ý nào.
“Thưa tu nữ, chúng tôi đến tìm người, còn cô, cô ở đây làm gì?”
Ý ngoài lời của tên sát thủ là bảo Litt hãy rời đi ngay lập tức.
Tuy nhiên, trên mặt Litt vẫn giữ nguyên nụ cười ấm áp lòng người đó.
“Tôi đang đợi người.”
Trong lúc hai người đang nói chuyện, những tên sát thủ nấp trong bóng tối đang không ngừng thu hẹp vòng vây, nhưng ngoại trừ đám sát thủ đó ra… còn có thứ gì đó khác cũng đang di chuyển.
Rất nhanh, những tên sát thủ trong bóng tối đột nhiên cảm thấy cổ họng mình bị thứ gì đó lạnh lẽo thấu xương khóa chặt.
Bọn chúng đau đớn giãy giụa, nhưng không thể phát ra tiếng, không thể kêu cứu, ngoại trừ sợ hãi ra thì chẳng làm được gì cả.
Nhưng tên sát thủ đứng trước mặt Litt lại không hề nhận ra điều này.
Hắn nhìn Litt, thiếu nữ trước mặt vẫn không hề tỏa ra bất kỳ sự uy hiếp nào. Sau khi thăm dò hồi lâu, hắn cuối cùng cũng không nhịn được mà thở dài một tiếng.
“Haizz… Tôi không muốn giết cô, chỉ cần cô rời khỏi đây ngay bây giờ, sẽ không có ai phải bị thương cả.”
