Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 04 - Chương 31: Thân phận bí ẩn

Chương 31: Thân phận bí ẩn

Dưới sự dẫn dắt của Toss, mấy người họ đã đi tới cửa hàng nội thất của gã.

Phải thừa nhận rằng, khi Reid và Brian bước vào cửa, thứ đầu tiên đập vào mắt họ lại là một cô bé Succubus ra đón khách...

“Tôi suýt chút nữa thì tưởng mình vừa bước nhầm vào một cửa tiệm 'kỳ quái' nào đó ở phố Succubus đấy.”

Câu cà khịa của Reid khiến Brian gật đầu lia lịa đồng tình.

Thế nhưng Toss đối với chuyện này chẳng thèm phản bác lấy một lời, gã chỉ kéo một chiếc bàn lại, mời Brian và Reid ngồi xuống, sau đó nói bằng tông giọng cực kỳ nghiêm túc.

“Thay vì nói là rủ Reid và Brian hai ông tới đây uống rượu... thì chi bằng nói là tôi muốn bàn chuyện chính sự với Reid thì đúng hơn.”

“Ông nói thì hay lắm...” Brian khoanh tay nhìn mấy chai rượu mà nàng Succubus nhỏ vừa bưng lên: “Thế sao ông vẫn chuẩn bị rượu thế kia?”

“Ơ kìa?” Nàng Succubus nhỏ có chút ngạc nhiên nhìn ba người: “Em còn tưởng bây giờ lại đến màn các anh lột đồ nhậu nhẹt tới bến chứ, dù sao dạo này em cứ thấy các anh không phải đang uống rượu thì cũng là đang trên đường đi uống rượu mà.”

Câu này vừa thốt ra, cả ba người không hẹn mà gặp, đều chột dạ đánh mắt sang hướng khác.

Reid thì còn có thể hiểu được, bản thân đang mượn rượu giải sầu, thường xuyên đi nhậu cũng là chuyện dễ cảm thông.

Nhưng... hai gã còn lại thì đúng là kiểu nghiện rượu nặng, không còn gì để bào chữa nữa.

“Đàn ông các anh ấy mà, uống ít thôi,” nàng Succubus nhỏ che miệng cười hì hì rồi thu rượu về: “Dù sao... uống xong rồi thì không tiện làm 'chuyện chính' đâu, chỗ đó sẽ khó mà 'ngóc đầu' lên được lắm đấy nhé~”

Chẳng đợi mấy người kia kịp phản ứng, cô nàng Succubus đã quay trở lại quầy lễ tân, để lại ba gã đàn ông nhìn chằm chằm vào đống rượu trên bàn, đưa mắt nhìn nhau một hồi lâu.

“Thế có uống không?”

“Uống... uống chứ nhỉ? Lúc bàn chuyện mà mồm miệng hay tay chân không có cái gì nhấm nháp, cứ thấy nó sai sai thế nào ấy, hay là sang phố Succubus?”

Brian khoanh tay trước ngực.

“Reid, tối nay ông có phải làm 'chuyện chính' gì với Letia không?”

“Ông nói cái quái gì thế?” Khóe miệng Reid giật giật: “Trông tôi giống hạng người vã đến mức phải tìm Letia để phát tiết lắm à?”

Nói đoạn, cái tính hiếu thắng chết tiệt của anh bỗng trỗi dậy, anh rót đầy một ly rượu rồi đứng phắt dậy nốc cạn sạch trong một hơi.

Sau khi uống xong, anh lập tức ngồi xuống, quay sang hỏi Toss.

“Mà nhắc mới nhớ, Toss, ông bảo có chuyện liên quan đến Litt muốn nói với tôi là chuyện gì thế?”

“Chuyện này nói ra thì dài lắm...” Toss vắt chéo chân, tựa lưng vào ghế: “Đáng lẽ chuyện này tôi phải nói với Reid từ sớm rồi, nhưng lúc đó trạng thái tinh thần của ông không được ổn định cho lắm, nên mới đợi đến tận bây giờ.”

Về điểm này, Brian cũng đồng tình gật đầu.

“Anh em với nhau cả, tuy Reid ông giả vờ rất hoàn hảo, nhưng không thể phủ nhận là bọn tôi cơ bản đều nhìn ra được hết.”

“Chậc... tôi cứ tưởng mình ngụy trang tốt lắm rồi chứ.”

Reid cười khổ lắc đầu.

“Nhưng mà Reid này, giờ trông ông có vẻ ổn rồi, nên tôi sẽ nói thẳng luôn...”

Giọng của Toss thấp dần xuống, và nàng Succubus Siloy đang ở quầy lễ tân lúc này như thể tâm linh tương thông, liền đi ra đóng chặt cửa tiệm lại.

“Về chuyện của Litt... không, phải nói là về con người này... có rất nhiều, rất nhiều điểm nghi vấn. Khởi đầu của cuộc điều tra phải kể từ lúc sau khi cô ấy qua đời, tôi cùng Mason và Brian đã tới tu viện của Bạch Giáo một chuyến...”

“Reid...” Giọng Toss mang theo một chút áy náy báo trước, “Những lời tiếp theo có thể khiến ông thấy khó chịu, thậm chí là phẫn nộ, nhưng mà...”

Gã hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên sắc lẹm, hạ giọng thấp hơn nữa.

“Bọn tôi đã mở linh cữu đặt di vật của Litt ra, bên trong sạch sẽ đến mức kỳ quái... Không hề có bất kỳ dư lượng ma lực nào thuộc về người chết... cũng không có lấy một chút hơi hướm nào của sự sống đã tiêu tan đáng lẽ phải có... Cứ như thể... bên trong chiếc linh cữu đó... chưa từng có người chết nằm lại vậy.”

“Chính vì tình trạng cực kỳ bất thường và kỳ lạ này... đã khiến tôi bắt đầu một cuộc điều tra triệt để về thân phận mang tên 'Litt', bóc tách từng lớp một từ trên xuống dưới.”

Nói đến đây, Toss đem toàn bộ những tài liệu và manh mối mà mình điều tra được bày hết ra bàn.

“Lúc đầu, chẳng phải tất cả chúng ta đều tưởng rằng Litt đã theo đoàn sứ giả của Bạch Giáo tới thị trấn Dạ Minh sao?”

Nghe Toss hỏi, Brian và Reid theo bản năng gật đầu.

“Nhưng chính từ điểm này, các nghi vấn bắt đầu xuất hiện...”

Với tư cách là một Đạo tặc, Toss sở hữu khả năng điều tra và phân tích vượt xa người thường, gã lấy ra một bức ảnh, trên đó thấp thoáng bóng dáng của vài người mặc trang phục của Bạch Giáo.

“Tôi đã điều tra sâu về năm thành viên của đoàn sứ giả Bạch Giáo này, trong đó... hoàn toàn không có tên của Litt. Lai lịch của cô ấy trông thì có vẻ kín kẽ không kẽ hở, nhưng thực chất chỉ là một 'hình nhân giấy', một cái vỏ bọc rỗng tuếch được tô vẽ cực kỳ tinh xảo...”

Trong khi Toss đang nói, Reid cũng chăm chú xem xét những tư liệu và thông tin mà gã đã điều tra được.

“Tuy nhiên, dù rõ ràng chỉ là một hình nhân giấy, nhưng thái độ của những người trong giáo hội Bạch Giáo đối với cô ấy không đơn thuần chỉ là sự thân thiện giữa đồng nghiệp, mà lại toát ra một sự... phục tùng bắt nguồn từ nỗi kính sợ sâu sắc.”

“Linh cữu không thấy hài cốt...”

“Hồ sơ ma gần như hoàn hảo...”

“Thân phận không thể lý giải...”

“Tổng hợp lại những bằng chứng mà tôi có được, chúng ta buộc phải đưa ra suy đoán rằng, Litt - thiếu nữ luôn nhận được sự yêu mến tựa như thiên sứ kia, ngay từ đầu đã là một người không hề tồn tại. Cô ấy... rất có khả năng là dáng vẻ do một ai đó ngụy trang thành.”

Sau khi Toss nói xong, gã cùng Brian im lặng chờ đợi phản ứng của Reid.

Khác với vài ngày trước, lúc này, người đàn ông này đã khôi phục lại trạng thái bình tĩnh nhất thường ngày. Anh không vì nghe thấy những lời này của Toss mà lập tức cuống cuồng đi tìm Litt, mà cũng bắt đầu nghiêm túc phân tích theo.

“Ý của Toss là, Litt... thực ra vẫn chưa chết?”

“Đó chỉ là suy đoán hiện tại của tôi thôi.”

Những lời của Toss khiến Reid rơi vào sự im lặng thật dài.

Thực lòng mà nói, nếu nhận được tin này sớm hơn vài ngày, có lẽ Reid đã lập tức lên đường điều tra cho ra nhẽ, nhưng bây giờ... điều anh bận tâm hơn là, nếu ngay từ đầu Litt đã là giả, vậy thì kẻ ngụy trang thành cô ấy rốt cuộc là có mục đích gì khi tiếp cận mình.

Và lại vì mục đích gì mà phải diễn cho mình xem màn kịch giả chết này.

Reid có chút nghĩ không thông.

Anh cảm thấy đầu óc mình đang khá hỗn loạn, sau khi suy nghĩ một hồi lâu, anh day day thái dương.

“Phải cho tôi chút thời gian để bình tâm lại đã, đống tài liệu này tôi có thể mang về nghiên cứu một chút không?”

“Được chứ.”

Toss mạo hiểm điều tra vốn dĩ là để Reid cảm thấy nhẹ lòng hơn, nên nếu đối phương muốn, gã dĩ nhiên sẽ đưa.

Sau khi thu dọn đồ đạc xong, Reid hít một hơi thật sâu, quyết định dời chủ đề khỏi bản thân mình.

“Mà nhắc mới nhớ, Mason đâu rồi?”

“Ông hỏi chuyện đó hả,” Toss chưa kịp mở miệng, Brian đã lên tiếng trước: “Dạo gần đây hình như quái vật từ tầng 30 đến tầng 35 có chút bất thường, sau khi Đêm Thánh Phán Quyết nhận được ủy thác điều tra, cậu ta đã xuống đó để làm rõ tình hình rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!