Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 04 - Chương 37: Thiên Mệnh

Chương 37: Thiên Mệnh

Thiên Mệnh.

Là một người xuyên không, Letia nhìn hai chữ này mà cảm thấy cái kịch bản này, hay nói đúng hơn là cái thế giới này, có một sự ác ý cực kỳ quái đản.

Sự trùng hợp này đúng là trùng hợp đến mức quá đáng.

Điểm còn vãi chưởng hơn nữa là, Letia trước đó đã từng đọc qua lai lịch của đội Anh hùng này trong thư viện của Bạch Giáo.

Đó chính là đội Anh hùng mà Otto từng tham gia vào mấy chục năm trước.

Nhưng vấn đề là, theo như ghi chép trong sách, chẳng phải toàn bộ thành viên của đội đó, ngoại trừ Otto ra, đều đã bỏ mạng ở khu vực sau tầng 40 rồi sao?

Tại sao người phụ nữ tóc đỏ này lại xuất hiện ở đây? Và quan trọng hơn là, tại sao cô ta... lại trở nên điên điên khùng khùng như thế kia.

Tiếng cười và biểu cảm đó không giống như con người, mà giống hệt một con quái vật đã hoàn toàn đánh mất lý trí.

Tuy nhiên, thông tin từ hình ảnh đó mang lại quá ít, Letia cũng không thể từ đó mà phân tích ra được nguồn cơn sự việc.

Nhưng có một điều chắc chắn là, thị trấn Dạ Minh sắp tới sẽ không thể yên ổn được rồi.

Cứ hễ nghĩ đến đây là Letia lại thấy đau hết cả thủ.

Là một con cá mặn chính hiệu, cô thực sự không muốn mấy thứ rắc rối này đến làm xáo trộn cuộc sống yên bình của mình.

Đặc biệt là khi thứ này còn có thể đe dọa đến bản thân và những người xung quanh, Letia lại càng thấy phiền không chịu nổi.

Hình ảnh đến đây thì dừng lại, chuyện xảy ra sau đó thế nào Letia cũng không rõ.

Cô chỉ thu hồi tâm trí, tiếp tục dọn dẹp đồ đạc trong nhà, chuẩn bị tạm thời chuyển sang cửa hàng vũ khí của Reid để ở.

Nhìn những món đồ thuộc về “Litt” trong tủ, Letia không kìm được mà thở dài một tiếng.

Nếu có thể, cô tất nhiên muốn thú nhận thân phận với Reid, nhưng mà... xét tình hình này, chỉ cần Reid biết Litt chính là mình, thì đảm bảo sau đó mọi chuyện sẽ “toang” toàn tập.

Một lời nói dối trời tày, đối với bất kỳ ai mà nói, cũng là điều không thể chấp nhận được.

Reid dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.

Trừ khi trở thành... người quan trọng nhất, thân thiết nhất của đối phương, và hoàn toàn thay thế vị trí của cái gọi là bạch nguyệt quang kia, thì khi lời nói dối bị vạch trần mới không khiến đối phương nảy sinh ác cảm và phản cảm chăng...

Thế nhưng đúng như lời lão Otto đã nói.

Một bạch nguyệt quang đã chết mới là bạch nguyệt quang tuyệt vời nhất.

Sự ra đi của Litt có tầm ảnh hưởng quá lớn và quá sâu sắc đối với Reid.

Thậm chí ngay cả khi mình mặc tất lụa trắng, anh ta cũng chẳng có chút phản ứng nào... chắc thế?

Nghĩ đến đây, Letia liền xỏ tất lụa trắng vào, chụp một tấm ảnh đôi chân của mình rồi gửi qua cho Reid.

Một giây sau, Reid gửi lại ba câu chửi bới om sòm.

“Tôi đang họp mà cô gửi cái thứ này cho tôi xem đấy à?”

“Lương tâm cô ở đâu? Đạo đức cô ở đâu? Ảnh gốc ở đâu?”

“Gửi thêm ít nữa đi xem nào.”

Thôi xong, xem ra bản tính vẫn không đổi.

Nếu cái lão cuồng tất lụa trắng này mà chê tất lụa trắng thật thì đúng là trời sập.

Mặc kệ Reid đang lảm nhảm chửi bới, Letia thu hồi viên pha lê liên lạc.

Bạn hỏi xem việc khơi gợi hứng thú xong rồi bỏ mặc người ta như vậy có phải là quá thiếu đạo đức không ư?

Xin lỗi nhé, cái tôi cần chính là kiểu trêu chọc cho lên đỉnh điểm rồi mặc kệ này đấy, thế mới sướng.

Nếu không thì sao gọi là thú vui được chứ?

Trong lòng Letia đã sớm cười nở hoa.

Nhưng không thể phủ nhận một điều là, Reid thực sự coi trọng Litt rất nhiều.

Còn mình... hiện tại trong lòng Reid chắc cũng có chút trọng lượng, nhưng trọng lượng này ước chừng vẫn chưa đến mức “biến chất” đâu.

Letia vừa suy nghĩ vẩn vơ vừa bước ra khỏi cửa nhà.

Chỉ là Letia còn chưa kịp đi được hai bước thì đã thấy Ymir đang chạy lon ton, vội vã đi đến trước mặt cô.

“Có chuyện gì thế?”

Thấy dáng vẻ này của Ymir, Letia cũng hơi lạ lẫm hỏi.

“Là về chuyện đám ma thú ở tầng 30 sao?”

“A... đúng vậy.”

“Cô là Lãnh chúa tầng 35 đúng không?” Letia hỏi Ymir: “Theo lý thuyết thì cô phải điều động được đám ma thú đó chứ?”

“Tôi vừa mới... thử rồi,” Ymir thở hổn hển một hồi lâu mới nói tiếp: “Không được, chúng cứ như bị điên ấy, tinh thần và lý trí dường như đều rơi vào hỗn loạn, giống như bị bóng tối xâm nhiễm hoàn toàn, không thể giao tiếp được.”

“Ra là vậy...”

Đối với kết quả này, Letia không cảm thấy quá bất ngờ, từ những thông tin mà kịch bản cung cấp, nếu Ymir thực sự có thể ngăn chặn thảm họa này,

Thì thị trấn Dạ Minh đã không đến mức rơi vào biển lửa.

Chỉ là... điên cuồng và hỗn loạn...?

Letia nghĩ đến thế giới sau tầng 40 của hầm ngục.

Trong thư viện của Bạch Giáo có một vài thông tin rời rạc ghi chép về thế giới sau tầng 40.

Nơi đó tràn ngập sự điên loạn, định nghĩa về thời gian không tồn tại, không gian cũng giống như bị chắp vá một cách loạn xạ, thay vì nói đó là hầm ngục, chi bằng nói nơi đó giống như một vùng không gian dị biệt hỗn độn hơn.

Đội Thiên Mệnh của Otto đã tận mắt chứng kiến vùng khu vực chưa biết đó, nhưng gần như toàn bộ thành viên của đội đã chết thảm ở bên trong.

Mà giờ đây, một thành viên của Thiên Mệnh lại đột nhiên xuất hiện lần nữa... Chuyện này là sao đây?

Chẳng lẽ khu vực sau tầng 40 đã xảy ra biến dị gì?

Nhưng vấn đề là, chuyện hầm ngục gây ảnh hưởng đến mặt đất từ trước đến nay chưa từng xảy ra.

Tại sao lần này lại xuất hiện thảm họa cấp độ thế này?

Hay là, những suy đoán trong đầu mình có sai sót, nguyên nhân thực sự không phải như vậy?

Dù sao đi nữa, Letia vẫn quyết định đi tìm thêm thông tin trước.

“Ymir, về khu vực sau tầng 40 của hầm ngục, cô có biết chút gì không?”

“Hả...?”

Ymir rõ ràng không ngờ Letia lại đột ngột hỏi một câu hỏi khó hiểu như vậy.

“Khu vực sau tầng 40... chẳng phải vẫn là hầm ngục sao?”

“...”

Letia rơi vào trầm mặc.

Xem ra, đối với thế giới sau tầng 40, ngay cả quái vật bên trong hầm ngục cũng hầu như không biết gì.

Người duy nhất từng nhìn thấy bộ mặt thật của nó, có lẽ chỉ có mình Otto.

Nghĩ đến đây, Letia nói với Ymir.

“Chúng ta đi đến thư viện của Bạch Giáo một chuyến.”

“Không phải nên đi suy nghĩ cách giải quyết vấn đề ma thú trước sao?”

Ymir không ngờ Letia lại chọn đi thư viện, cô định nói gì đó nhưng Letia đã ngắt lời.

“So với bản thân đám ma thú, thì hiện tượng ma thú ngay cả cô cũng không thể giao tiếp được mới đáng để tâm hơn, không phải sao?”

“Hình như cũng có lý...”

“Thế là được rồi chứ gì? Đi cùng tôi đến thư viện Bạch Giáo xem có manh mối nào ghi chép về chuyện tương tự không.”

Letia đi phía trước, Ymir thấy vậy liền lập tức đuổi theo.

Là một “sinh viên mới đi làm”, cô nàng đối với công việc tỏ ra vô cùng nghiêm túc, cứ luôn miệng hỏi.

“Nhưng cụ thể là chúng ta cần tìm cái gì mới được?”

Letia nghe vậy cũng suy nghĩ một chút.

Đúng thật, thư viện nhiều sách như vậy, dĩ nhiên phải cần một mục tiêu cụ thể mới được.

Sau một hồi suy nghĩ, Letia liền lên tiếng.

“Chủ yếu là tìm... kỷ vật của vị Giám mục Otto đó, có lẽ lão ta đã để lại thứ gì đó trong thư viện hoặc phòng làm việc.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!