Chương 30: Sinh viên mới ra trường
“Haizz... lại phải tiếp tục cày cuốc thôi, bữa sáng còn chưa kịp ăn nữa.”
Letia thở dài một tiếng, nhưng câu nói này lại khiến trong mắt Ymir lóe lên một tia ngưỡng mộ.
“Không hổ danh là Thánh nữ đại nhân, nhưng người vẫn nên biết quý trọng thân thể của mình một chút nhé, tôi đi chuẩn bị bữa sáng cho người ngay đây.”
“Dừng, dừng, dừng ngay!”
Thấy bộ dạng này của Ymir, Letia vội vàng kéo đối phương lại.
“Cô tỉnh táo lại giùm tôi cái, có phải đám người ở Bạch Giáo tẩy não cô rồi không? Hay là cô bị thôi miên rồi? Tôi cứ thấy trạng thái của cô nó cứ sai sai thế nào ấy?”
“Không phải đâu mà,” Ymir liên tục xua tay: “Tôi chỉ là đã thông suốt rồi, thay vì cứ tiếp tục lạc lối, chi bằng hãy tự tay xây dựng tương lai mà mình mong muốn. Thế nên chúng ta phải gánh vác trách nhiệm thì mới có thể xây dựng Bạch Giáo tốt đẹp hơn được!”
“?”
Khóe miệng Letia giật giật.
Là do mình ảo giác sao?
Sao cô cứ thấy cái văn mẫu lùa gà này nghe giống hệt mấy lời lão Otto hay thốt ra thế nhỉ?
“Ai nói với cô mấy câu này?”
“Dĩ nhiên là Giáo phụ đại nhân rồi ạ!”
Ymir lúc này đã hoàn toàn cởi mở, không còn dè dặt như trước, có lẽ đây mới chính là bản tính thật của cô.
Chỉ là trông cứ như mấy đứa lính mới vừa mới dấn thân vào chốn công sở vậy.
“Ymir này...” Letia ôm trán: “Kiếp trước cô không phải là sinh viên đại học đấy chứ?”
“Ơ? Sao người biết hay vậy?”
“Haizz... đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời, tràn đầy năng lượng thế này thật khiến người ta ghen tị mà.”
Chứ cái tầm đã nếm mùi vòng xoáy 996 vài năm thì chẳng ai thốt ra được cái câu “đi làm vui quá” như thế này đâu.
“Thôi bỏ đi, sao cũng được, mau xử lý cho xong đống này đi... tôi muốn đi ngủ... đừng ai hòng ngăn cản tôi đi ngủ...”
Letia vừa lầm bầm lầu bầu, vừa không ngừng tay xử lý đống tài liệu.
——————
Bên trong căn cứ của Quân Đoàn Huyết Sắc, do số lượng thành viên đông đảo nên so với Lưỡi Dao Rạng Đông, nơi này trông giống như một quán rượu nhỏ, vô cùng náo nhiệt.
Sau khi dành cả buổi sáng để làm việc, Reid đã xử lý xong toàn bộ công việc trong tay. Anh bước ra khỏi kho hàng, nói với Brian đang đứng bên ngoài.
“Trang bị bên trong đã bảo trì xong cả rồi, nhưng các anh lại định tiếp tục tiến quân xuống hầm ngục đấy à?”
“Ha ha ha!” Brian cười lớn vỗ vai Reid: “Cũng không đến mức nhanh thế đâu, chúng tôi định kiếm chút tiền ở các tầng thấp trước, đồng thời chỉnh đốn lại đội ngũ, chắc là trong thời gian ngắn sẽ không xuống sâu hơn nữa.”
Thực tế thì đa số các đội Anh hùng đều như vậy, chẳng ai cứ cắm đầu đi mãi vào nơi sâu nhất của hầm ngục cả. Phần lớn mọi người chọn trở thành mạo hiểm giả cũng chỉ vì miếng cơm manh áo mà thôi.
Hơn nữa, không ít mạo hiểm giả sau khi biết thực lực của mình đã chạm trần và không thể thăng tiến thêm được nữa, dĩ nhiên họ sẽ chọn quay về các tầng thấp để săn nguyên liệu, kiếm chút tiền lẻ, cơ bản là không thể mạo hiểm tính mạng để đi tiếp xuống dưới nữa.
Sau khi Quân Đoàn Huyết Sắc chinh phục xong tầng thứ 27, đã có không ít người chọn rời đi, nhưng cũng có một vài mạo hiểm giả mới gia nhập.
Đây mới là trạng thái bình thường của phần lớn các đội Anh hùng, trái lại kiểu thành viên cực kỳ cố định như Lưỡi Dao Rạng Đông hay Đêm Thánh Phán Quyết mới là hàng hiếm.
“Vậy thì tốt, dù sao đội của các anh cũng vừa trải qua một trận ác chiến, nghỉ ngơi chỉnh đốn lại là đúng.”
“Cái đó là đương nhiên rồi,” Brian đưa một cốc bia tươi cho Reid, bản thân mình thì nốc một hơi cạn sạch, sau đó nói với Reid: “Cậu mới là người vừa trải qua hai trận ác chiến liên tiếp đấy, đúng lý ra cậu cũng phải nghỉ ngơi cho tử tế vào. Nhưng mà... thấy cậu bây giờ tinh thần phấn chấn thế này, tôi cũng yên tâm rồi.”
“Thật khiến các anh phải bận lòng quá.”
Reid lắc đầu cười khổ.
Anh cũng phải thừa nhận rằng, trong mấy ngày đầu sau khi Litt đi, trạng thái tinh thần của anh trông cực kỳ tệ hại.
Nếu không nhờ có Letia, có lẽ đến tận bây giờ anh vẫn còn đang u u uất uất, dù có cố gượng cười thì cũng bị người ta dễ dàng nhìn thấu.
Dù lúc này trong lòng vẫn còn thấy khó chịu vô cùng, nhưng... ít nhất anh đã có thể giao tiếp bình thường với mọi người.
“Đúng thế đúng thế!” Toss lúc này chẳng biết từ xó xỉnh nào chui ra, quàng vai Reid, cười hì hì nói: “Cái hồi đó nhìn ông cứ như cái xác không hồn ấy, tôi cũng tò mò không biết Letia đã dùng chiêu gì mà kéo được hồn ông về hay thế... Hít, không lẽ là...”
“Cút đi, không có cái kiểu 'an ủi thể xác' như ông đang nghĩ đâu.”
Reid lập tức ngắt lời Toss, không quên tặng cho gã một cái lườm cháy mặt.
“Hơn nữa, trong cái hoàn cảnh đó, nếu tôi mà còn ra tay được với Letia thì tôi có còn là con người nữa không?”
Vừa mới mất đi một người quan trọng mà quay đầu lại đã không quản được 'thằng em', đi ra tay với một cô gái khác, chuyện đó nghe nó cứ bị 'trừu tượng' quá mức.
Reid dĩ nhiên không phải hạng người đó, dù anh và Litt chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng dù sao cô ấy cũng đã bước vào trái tim anh, anh không thể làm ra hành động kiểu tra nam như thế được.
“Tôi nghe bà chủ quán nói, đêm đó hai người ngủ chung với nhau mà?” Toss nhìn Reid với vẻ mặt cực kỳ ngạc nhiên: “Thế mà vẫn không có chuyện gì xảy ra á?”
“Không.”
“... Thế thì tôi không nhịn được mà thấy hơi đồng cảm với Letia rồi đấy.”
Toss nhìn Reid với ánh mắt đầy thương hại.
“Biến!” Reid giơ ngón tay thối về phía Toss: “Cô ấy có ý đồ gì với tôi hay không, chẳng lẽ lòng tôi lại không rõ?”
“Được rồi, được rồi,” Brian kéo hai người ra, rồi tiếp tục nói với Reid: “Nhưng tôi thực sự cảm thấy, Reid này, cậu cái gì cũng tốt, mỗi tội là đóng cửa trái tim kỹ quá. Hay là cậu cứ thử mở lòng với Letia xem sao, dù sao hai người bây giờ cũng đang sống chung dưới một mái nhà rồi còn gì?”
“Đúng đúng đúng!” Toss hùa theo cổ vũ: “Không thử thì làm sao ông biết được Letia rốt cuộc có ý đồ gì với ông hay không?”
Reid lúc này không khỏi nhớ lại những lời Letia nói với mình tối qua, nhưng cuối cùng anh vẫn lắc đầu.
“Tôi có cảm tình với Letia là thật, nhưng không phải kiểu như các ông đang nghĩ đâu.”
“Thôi đi cha nội~” Toss nghe đến đây thì hai tay buông xuôi: “Đợi đến ngày ông bị cô nàng đè ra trên giường vắt kiệt cho ra bã, thì hy vọng cái miệng ông vẫn còn cứng được như bây giờ.”
“...”
Reid thấy thế cũng vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác, hỏi Toss.
“Mà tôi cũng thấy tò mò đấy, chủ cửa hàng vũ khí là tôi còn đang phải làm việc sấp mặt, thế sao ông chủ tiệm đồ nội thất như ông... lại rảnh rỗi chạy qua đây uống rượu thế này?”
“Về chuyện đó hả?” Toss bỗng nhiên chống nạnh, đắc ý nói: “Tối qua, tôi đã rước được em Tiểu Y Y ở phố Succubus về làm lễ tân cho cửa hàng của tôi rồi!”
“Tiểu Y Y...” Reid hồi tưởng lại một chút: “Ý ông là con bé Succubus nhỏ tên là Siloy đó hả?”
“Đúng vậy!”
Toss vuốt trán, hừ hừ nói.
“Muốn dắt được Succubus về nhà, ít nhất phải có một tấm thẻ bạch kim và thật là nhiều tiền vàng đấy, chuyện đó không hề dễ dàng đâu nha.”
“Thế thì chúc mừng ông nhé.”
Reid cũng thấy hơi bất ngờ, anh không ngờ Toss lại có thể vì con bé Succubus đó mà chịu chơi đến mức này.
“Đúng rồi, đã nói đến nước này rồi thì hay là qua tiệm tôi làm vài ly đi? Sẵn tiện... tôi cũng muốn nói với ông một chuyện, một chuyện... liên quan đến Litt.”
Đối mặt với vẻ mặt đầy thần bí của Toss, Reid và Brian nhìn nhau một hồi, rồi cũng gật đầu.
“Vậy thì đi thôi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
