Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 04 - Chương 33: Con khỉ này có bán được không?

Chương 33: Con khỉ này có bán được không?

Sau khi nấu cơm xong và để vào nồi giữ nhiệt, Letia quay trở lại phòng khách.

Sau đó, cô tự pha cho mình một tách hồng trà.

Nhấp một ngụm nhỏ, vị hơi chát quyện lẫn chút ngọt thanh, nhưng hương vị thực sự rất tuyệt, đúng loại mà cô yêu thích nhất.

Đây không phải là trà Letia mua, mà là do Reid mang về.

Gói trà cô mua đã sớm hết nhẵn từ lâu rồi.

Thực ra Letia biết rất rõ Reid thích uống trà xanh hơn một chút, chỉ là khi cô đóng vai Litt, cô đã tình cờ nhắc đến việc mình thích hồng trà, thế là anh chàng này liền đổi hết trà xanh sang hồng trà.

Nói thật lòng... sự quan tâm có chút vụng về này khiến Letia cảm thấy hơi ghen tị.

Bởi vì đây là sự dịu dàng dành cho 'Litt', chứ không phải cho chính cô.

Tuy nhiên, đối với chuyện này, Letia cũng có chút cảm thán.

Chỉ số EQ của Reid thực sự không hề thấp, sự chu đáo mà anh dành cho Litt, cô dĩ nhiên đều nhìn thấy rõ.

Cho dù miệng anh lúc nào cũng treo câu "đây gọi là có qua có lại", nhưng thực tế nó như thế nào, chẳng lẽ lòng Letia lại không rõ sao?

Nếu như trước đây ở Lưỡi Dao Rạng Đông là sự thấu hiểu về tính cách của Reid, thì sau khi anh rời đội, việc chung sống với anh dưới danh nghĩa Litt chính là sự cảm nhận trực tiếp qua hành động của anh.

Dù kiếp trước cô luôn chê bai mấy bộ anime hay tiểu thuyết kiểu gì mà nam chính chỉ cần một lý do "dịu dàng" là có thể lập được hậu cung.

Nhưng thực tế thì... sau khi tự mình trải nghiệm dưới góc nhìn cá nhân, cô nhận ra rằng, lý do này thực sự đã quá đủ rồi.

Những lúc 'Litt' về muộn, anh luôn kiên nhẫn đợi ở phòng khách chứ không đi ngủ thẳng trong phòng.

Khi hai người đi cùng nhau, do chênh lệch chiều cao nên bước chân chắc chắn sẽ không đồng bộ, nhưng Reid luôn chủ động đi chậm lại để phối hợp với nhịp bước của 'Litt'.

Và anh sẽ luôn lặng lẽ đứng ở phía ngoài đường.

Kiểu dịu dàng tinh tế này có lẽ khó bị người thường phát hiện, nhưng... 'Litt' không phải người thường, cô thu vào tầm mắt mọi sự tỉ mỉ của Reid.

Nhưng dù sao đi nữa, kể từ khi Reid dọn đến đây, căn nhà này quả thực đã có thêm hơi thở của gia đình, và nó cũng ngày càng khiến cô cảm thấy thân thuộc, thay vì sự lạnh lẽo khi chỉ có một mình.

Cũng chính vì thế, cô dĩ nhiên sẽ luôn cảm thán về việc Liz không biết trân trọng.

Tuy nhiên, đáng tiếc là 'Litt' suy cho cùng cũng chỉ là giả tạo, là lời nói dối được dệt nên bởi Mặt nạ Kẻ Khờ, ngay cả khi đó có thể là tiếng lòng của cô, nhưng sau khi được hiệu ứng mặt nạ phóng đại lên thì... chắc vẫn là tiếng lòng của cô thôi nhỉ?

Letia thở dài một tiếng.

Cô bưng tách hồng trà trong tay, hơi nóng nhè nhẹ khiến trái tim cô cũng dần trở nên xao động.

Sau khi xong việc, rõ ràng mới chỉ trôi qua hơn nửa giờ đồng hồ, nhưng đối với cô, nó lại có vẻ dài đằng đẵng.

Dù là kiếp trước hay kiếp này... cô vẫn luôn cô độc.

Đúng là Litt là mặt nạ của cô, nhưng dáng vẻ nhăn nhở cười cợt kia của Reid, chẳng lẽ không phải cũng vậy sao?

Đặt tách trà trong tay xuống, Letia nhìn ra đường phố ngoài cửa sổ.

Phồn hoa, náo nhiệt, người qua kẻ lại... nhưng những thứ đó chẳng liên quan gì đến cô cả.

“Giờ thì mình đã hiểu tại sao lão Otto lại cứ thích nhìn ra ngoài cửa sổ rồi.”

Tâm trạng của Otto có lẽ cũng tương tự như cô thôi, sự ồn ào và náo nhiệt bên ngoài không liên quan gì đến mình, chỉ là khi nhìn vào cảnh tượng đó, nỗi cô đơn trong lòng dường như cũng vơi đi vài phần.

Chỉ có điều cô may mắn hơn lão một chút là... có một món 'đồ chơi' như Reid để cô có thể cãi vã, om sòm, và cũng có thể chọc cho cô vui vẻ.

Nhưng mà, từ 'đồ chơi' này, có lẽ đối với cô cũng chỉ là một kiểu tự lừa dối mình mà thôi?

Letia ôm lấy chiếc gối, cả người tựa vào sofa rồi từ từ nhắm mắt lại.

“Cạch...”

Đúng lúc này, ở lối vào vang lên tiếng mở cửa.

Ngay sau đó, cô mở mắt ra, dáng vẻ thâm trầm ban nãy biến mất trong nháy mắt, lập tức thay đổi sắc mặt, nhìn về phía người đàn ông vừa bước vào nhà.

“Ơ?” Reid thấy Letia đang ngồi trên sofa, vẻ mặt khá ngạc nhiên: “Theo thói quen sinh hoạt mọi khi thì tầm này không phải cô vẫn còn đang nằm ườn trên giường sao?”

Nhưng rất nhanh sau đó, Reid cũng chú ý đến bộ quần áo trên người Letia, anh bất lực thở dài.

“Đó là áo sơ mi của tôi mà...”

“Ái chà chà, có gì to tát đâu chứ?” Letia cười hì hì đung đưa cơ thể, vạt áo sơ mi nam rộng thùng thình cũng lắc lư theo: “Quần áo của tôi... cho Ymir mượn rồi, bộ còn lại thì vẫn đang ngâm trong chậu cơ~”

Cô nhún vai, lộ ra vẻ mặt vô tội kiểu 'tôi cũng là bất đắc dĩ thôi'.

“Cho nên là... đành phải tạm thời trưng dụng quần áo của anh vậy!”

Nhìn thiếu nữ có da mặt dày hơn cả tường thành trước mắt, khóe miệng Reid co giật vài cái không kiểm soát được, nhưng rất nhanh sau đó, anh đột nhiên nhận ra một điều.

Letia thay hết sạch quần áo rồi, vậy có nghĩa là...

Bây giờ trên người cô chỉ khoác duy nhất một chiếc áo sơ mi thôi sao?

Ánh mắt Reid không khỏi trở nên sắc lẹm, mang theo một tia dò xét và suy đoán đầy khó tin, lướt qua chiếc áo sơ mi duy nhất trên người Letia, chiếc áo rõ ràng là rộng hơn cô vài size.

“Ái chà chà?”

Letia nhạy bén bắt thốt được sự thay đổi trong ánh mắt của Reid, không những không né tránh mà còn cường điệu lấy tay túm lấy vạt áo, trên mặt nhanh chóng hiện lên hai vệt đỏ 'thẹn thùng', giọng nói cũng trở nên nũng nịu.

“Bị phát hiện rồi nha, đúng thế đó~ Giống như anh đoán... có thể... chắc là... hình như... là vậy đó...”

Đầu ngón tay cô mang theo một sự khiêu khích cố ý, nhẹ nhàng véo lấy hai bên vạt áo sơ mi, làm bộ như sắp vén lên.

“Thực ra bên trong em... thực sự...”

Giọng cô kéo dài thườn thượt, vì quá hiểu tính cách của con mụ này nên lúc này Reid đã cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng phản ứng của anh suy cho cùng vẫn chậm một bước.

“Thực ra là đang mặc cái quần đùi đen to đùng của anh đấy! Ha ha ha!!!”

Vẻ 'thẹn thùng' trên mặt Letia lập tức chuyển sang tràng cười khoái chí vì trò đùa dai đã thành công. Cô nhanh như chớp giật, mạnh bạo vén vạt áo sơ mi lên! Một chiếc quần lót nam vừa rộng vừa dài, lùng bùng chẳng ra hình thù gì, cứ thế phơi ra giữa thanh thiên bạch nhật.

“Bất ngờ chưa? Ngạc nhiên chưa? Kích thích chưa? Anh đang mong đợi cái gì thế? Hửm? Vừa nãy anh đang mong đợi cái gì hả? Ha ha ha ha!!!”

Cô đắc ý đến mức quên cả trời đất, chống nạnh cười sằng sặc như một con khỉ vừa trộm được chuối.

Nghe tiếng khỉ kêu vô tâm vô tính này, Reid cảm thấy cả người mình như đỏ bừng lên vì xấu hổ.

“Letia!!”

“Lêu lêu lêu, lại đây mà bắt tôi này~”

Letia hống hách lè lưỡi, quay người định chuồn lẹ.

Thế nhưng vui quá hóa buồn, cái thân hình nhỏ nhắn của cô lọt thỏm trong chiếc áo sơ mi siêu to khổng lồ mặc như váy của Reid và cái quần đùi lùng bùng chực chờ rơi xuống bất cứ lúc nào...

Cộng thêm cái động tác quay người đột ngột, đánh hông biên độ lớn, chuẩn bị cho cú bứt tốc 'lãng tử' kia...

Chỉ nghe thấy một tiếng “xoẹt” nhẹ nhàng.

Chiếc quần đùi đen vốn chỉ dựa vào vòng eo thon nhỏ và chút lực ma sát để trụ lại kia, dưới sự triệu hồi không khoan nhượng của trọng lực, đã dứt khoát... tuột thẳng xuống tận mắt cá chân.

“Ể?!”

Letia chỉ cảm thấy dưới chân bị vướng, cơ thể lập tức mất thăng bằng, rồi hôn lấy sàn nhà một cách nồng thắm.

Thiếu nữ nằm bò ra sàn, cặp đùi trắng nõn lộ ra giữa không trung, rõ ràng trông thì có vẻ rất hở hang, nhưng tình cảnh này cảm giác lại cực kỳ buồn cười, giống hệt như một con ếch đang nằm bẹp dưới đất.

Trước cảnh tượng này, mặt Reid không có bất kỳ biểu cảm nào, đặc biệt là khi nhìn thấy chiếc quần đùi đen của chính mình, anh hoàn toàn mất sạch mọi dục vọng trần tục.

Cười chết mất, ai mà có phản ứng được với cái cảnh này thì đúng là anh sẽ cười nhạo kẻ đó cả đời.

Reid thậm chí còn muốn ngửa mặt lên trời hỏi một câu.

Ông chủ ơi, con khỉ này có bán không?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!