Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 04 - Chương 36: Xây dựng hình tượng quá tốt rồi

Chương 36: Xây dựng hình tượng quá tốt rồi

Chuyện này Reid nhất định phải quản, đầu tiên là vì anh đã lấy lại chứng nhận mạo hiểm giả của mình.

Thứ hai, một khi để đám quái vật tàn bạo đến từ tầng 30 trở xuống tập hợp thành thế trận trong rừng, hình thành nên thú triều, chúng chắc chắn sẽ giáng một đòn hủy diệt vào thị trấn Dạ Minh đang không chút phòng bị.

Thị trấn này, dù sao cũng là nơi lưu giữ biết bao ký ức của anh...

Tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra.

“Ơ? Anh không ăn cơm à?”

Thấy bộ dạng hớt ha hớt hải này của Reid, Letia có chút ngạc nhiên, nhưng đây đúng là phong cách thường thấy của anh.

“Không cần đâu, để phần cho tôi là được, cô cứ ăn trước đi. Còn nữa, mấy món đồ của Litt cô đừng có mà đem ra dùng vào mấy chỗ kỳ quặc đấy nhé.”

Nói xong, Reid vội vã rời đi, để lại Letia ngồi bên bàn ăn, nhìn bàn thức ăn đầy ắp gần như chưa động đũa mà lòng không khỏi dấy lên chút hụt hẫng.

Cô ăn qua loa một chút rồi thu dọn phần của Reid, cất vào tủ lạnh ma pháp — thứ vốn là tủ lạnh của thế giới này.

“Lát nữa dọn dẹp xong, tìm lúc nào đó mang qua cho anh ta vậy.”

Letia lầm bầm một tiếng rồi đi lên tầng hai. Cô đứng trước cửa phòng Litt, rõ ràng đây là phòng của chính mình, nhưng lúc này đối với Letia, nó lại trở nên thật xa lạ.

Cô hít sâu một hơi, chậm rãi lấy ra chiếc chìa khóa mang theo cái lạnh lẽo của kim loại từ trong túi.

Gương mặt Letia thoáng chút do dự, nhưng rồi cô vẫn cắm chìa vào ổ khóa. Kèm theo một tiếng “cạch” khẽ khàng nhưng lại vang lên cực kỳ rõ rệt trong không gian tĩnh lặng,

Cửa phòng bật mở.

Hiện ra trước mắt cô là căn phòng ngủ được chính cô dày công bài trí, không có quá nhiều hơi thở thiếu nữ nhưng lại vô cùng ngăn nắp.

Chiếc Mặt nạ ngụy trang đã vỡ làm đôi lúc này cũng đang nằm yên lặng trên tủ đầu giường.

Đã bao nhiêu ngày trôi qua, trên mặt nạ thậm chí đã đóng một lớp bụi mỏng.

Nhìn chiếc mặt nạ này, Letia tự giễu mà lắc đầu.

“Mình nên thấy may mắn vì Reid chưa từng bước chân vào phòng ngủ này? Hay là... nên khâm phục khả năng kiềm chế của cái cha nội này đây?”

Chỉ cần Reid vô tình vào đây lúc cô không biết, nhìn thấy đống quần áo đủ mọi kích cỡ, hay tấm ảnh hồi nhỏ trong ngăn kéo, thì mọi chuyện chắc chắn đã đi theo một hướng hoàn toàn khác rồi.

Hiển nhiên là lão Otto cũng không ngờ mình lại cố chấp với căn nhà này đến thế.

Theo dự tính của lão, Reid không thể quay lại đây, còn cô cũng vì vấn đề căn nhà thuộc sở hữu của Litt mà buộc phải bán nó đi.

Thế nhưng biến số trên đời này lại nhiều đến vậy, cô không hành động theo kịch bản của lão mà chọn cách chuyển nhượng căn nhà sang tên Reid. Nghĩ kỹ lại thì hành động này đúng là có mùi “đi trên dây” thật.

Nhưng mà... Reid sẽ vì thế mà vui vẻ, bản thân cô cũng thấy hạnh phúc, thế chẳng phải là đủ rồi sao?

Thay vì cứ lo âu và phân vân mấy chuyện đâu đâu, chi bằng cứ để bản thân mình vui vẻ một chút.

Trên đời này còn gì quan trọng hơn sự hoan hỉ chứ?

Letia lầm bầm nhỏ giọng, sau đó thu dọn những thứ có khả năng làm lộ thân phận của mình, dự định tìm lúc nào đó chuyển sang căn phòng ngủ nhỏ ở cửa hàng vũ khí của Reid.

Theo lời Reid thì sau này cô sẽ sống ở đó, còn căn phòng này... chắc là sẽ bỏ trống rất lâu, cho đến khi cô thấy thời cơ đã chín muồi, chọn cách thú nhận với Reid thì mới có thể dọn vào lại chăng?

Lúc này, Letia không kìm được mà nghĩ đến biểu cảm của Reid khi rời đi. Anh kiên định đến Công hội Mạo hiểm giả như vậy, trong đó có bao nhiêu phần là hành động vì Litt đây?

Cứ hễ nghĩ đến đây, Letia lại nhìn vào chiếc Mặt nạ Kẻ Khờ trong tay.

Cô thấy hơi “chua”, GATO với chính cái hình tượng Litt mà mình đã xây dựng quá ấn tượng trong lòng Reid.

Đến mức giờ đây muốn để bản thân mình thay thế vị trí của đối phương, có thể nói là khó như lên trời.

Nhưng biết nói sao nhỉ... thời gian là liều thuốc tốt nhất, vết thương nào rồi cũng sẽ được chữa lành từng chút một. Chỉ cần trước khi mọi chuyện bị phơi bày, cô đã có một vị trí nhất định trong lòng Reid, thì có lẽ sẽ không phải lo lắng anh vì chuyện đó mà bất mãn hay nổi giận nữa.

Chỉ là, sau này mình nên tiếp tục ở bên cạnh Reid với thân phận gì đây?

Cứ cảm thấy... ngay cả chính mình dường như cũng không còn thỏa mãn với hiện trạng nữa rồi.

“Làm như mình là cô nàng đa sầu đa cảm không bằng.”

Letia thở dài bất lực, sau đó tiếp tục thu dọn căn phòng.

Những thứ thuộc về mình, cô đều thu xếp gọn gàng, còn những thứ của “Litt”, cô tạm thời dùng một chiếc túi để đựng lại.

Đồ đạc trong phòng này vốn không nhiều, cộng thêm khả năng tháo vát cực mạnh của Letia, cô không mất quá nhiều thời gian để dọn dẹp nơi này sạch bách.

Nhìn căn phòng ngủ gần như chẳng còn lại gì, Letia lau mồ hôi trên trán.

“Tạm thời cứ thế đã.”

Cô quay trở lại phòng khách tầng một, cầm lấy chiếc Mặt nạ Kẻ Khờ đã vỡ đôi trong tay.

Cảm giác mỏng manh và mềm mịn như mặt nạ dưỡng da trước kia đã biến mất, chỉ còn lại sự cứng nhắc và lạnh lẽo như đá.

Nếu không phải Letia từng đeo qua, cũng tự mình cảm nhận được sự thay đổi chất liệu của mặt nạ này, có lẽ cô cũng sẽ tưởng rằng ngay từ đầu nó đã có hình dạng như thế.

“Ma khí à...”

Chức năng của Mặt nạ Kẻ Khờ trong số các ma khí có thể nói là cực kỳ bá đạo, nhưng nếu nói đến cái giá phải trả thì cũng là thứ không thể chấp nhận được.

Một khi bị chiếc mặt nạ này chiếm hữu hoàn toàn nhân cách, người ta sẽ giống như cô lúc đó, không thể kiểm soát được cơ thể của chính mình, giống như hoàn toàn chìm vào bóng tối thăm thẳm.

Mình không còn là mình, ngụy trang cũng không còn là ngụy trang, có thể nói đây chính là dùng sự tồn tại của một người khác để chiếm đoạt vị trí vốn có của bản thân.

Nhưng không thể phủ nhận một điều là... giờ đây ngẫm lại, sức ảnh hưởng mà nhân vật Litt mang lại cho Reid là cực kỳ sâu đậm, khiến anh của hiện tại vẫn không thể thoát ra được.

Hay là...

Ý nghĩ của Letia vừa mới nhen nhóm đã bị lý trí dập tắt hoàn toàn.

Cho dù thực sự có phương pháp nào đó để sửa lại chiếc mặt nạ này, thì đến cuối cùng cũng chỉ là sự trốn chạy hèn hạ của bản thân mà thôi.

Ngay lúc Letia định cất chiếc mặt nạ đi, đại não của cô lại một lần nữa nhói đau.

Năng lực của Kịch Bản lại hiện ra, chỉ là thứ cô quan sát được lần này... dường như không phải vận mệnh của một cá nhân nào đó.

Trong tầm mắt cô, khắp nơi là vùng đất cháy xám bị nuốt chửng bởi ngọn lửa ngùn ngụt, những công trình kiến trúc vặn vẹo rên rỉ rồi đổ sụp trong lưỡi lửa, giữa đống đổ nát hoang tàn đen kịt... vô số bóng người mờ ảo đang lăn lộn, gào thét thảm thiết trong biển lửa...

Và ở trung tâm của ngọn lửa đó là một người phụ nữ dáng người cao ráo, trông như một nữ ác ma bước ra từ hỏa ngục.

Lúc này cô ta đang phát ra những tiếng cười chói tai và sắc lẹm, dường như đã hoàn toàn rơi vào điên loạn.

Điều khiến Letia cảm thấy kỳ quái hơn cả là... phù hiệu trên ngực người phụ nữ đó, dường như là tên của một đội Anh hùng nào đó.

Letia không biết lai lịch của đội này, chỉ khẽ đọc cái tên đó lên.

“Thiên Mệnh...?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!