Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 04 - Chương 29: Tôi chết quách cho xong

Chương 29: Tôi chết quách cho xong

“Otto! Cái đồ (chỉ trỏ) hãm (chỉ trỏ) tài (chỉ trỏ) nhà ông!”

Letia rất muốn đóng sập cửa lại ngay lập tức, giả vờ như không thấy gì cả, nhưng vấn đề là Ymir đã nhanh tay bám chặt lấy mép cửa.

“Thánh nữ đại nhân, tôi biết hết cả rồi! Người đừng trốn tránh công việc nữa được không, đến lúc phải làm việc rồi!”

“Không đời nào!”

Tối qua ở Bạch Giáo, Ymir đã tìm hiểu mọi thứ về Letia, cũng nhìn thấy vẻ bất lực trên gương mặt vị Linh mục. Với tư cách là ân nhân đã cứu mạng mình, lại còn là đồng hương, cô làm sao nỡ nhìn thiếu nữ này cứ thế tự mình sa đọa cho được?

Thế nên, cô đã dứt khoát nhận lời ủy thác của Linh mục, tới đây để ép Letia tăng ca.

Khụ khụ... chủ yếu là vì đối phương đưa ra thù lao quá hậu hĩnh.

Công hội mạo hiểm giả thì trả được mấy đồng chứ?

Hai người giằng co bên mép cửa một hồi lâu, cuối cùng Letia chỉ đành chọn cách bỏ cuộc. Sức mạnh của cô tuy lớn hơn Ymir, nhưng đối phương cứ chết sống bám chặt lấy mép cửa không buông, cô chẳng lẽ lại nỡ kẹp nát tay người ta?

“Không sao đâu mà,” Ymir thấy Letia có vẻ tự bạo tự bỏ, vội vàng lên tiếng an ủi: “Giáo phụ đại nhân cũng bảo tôi tới đây giúp người xử lý tài liệu cùng nhau.”

Lúc này trên gương mặt Ymir cứ toát ra một thứ gì đó giống như trong mấy bộ manga nhiệt huyết... kiểu như 'chỉ cần vì ước mơ, tôi nhất định sẽ vì mọi người mà nỗ lực hết mình'.

Nhìn cái biểu cảm tỏa sáng rực rỡ ấy, Letia cảm thấy cuộc đời mình càng thêm tăm tối.

Cô thậm chí còn chẳng biết cái đám dở hơi ở Bạch Giáo đã dùng thuật thôi miên gì để tẩy não Ymir thành ra thế này nữa. Cái này so với hôm qua... hoàn toàn không cùng một hình tượng luôn đấy à!?

Nghe đến đây, Letia đặt tay lên vai Ymir, nói bằng giọng đầy bi thương.

“Nói đi, bọn họ trả cho cô bao nhiêu tiền, tôi trả gấp đôi.”

“Không có đâu, tức là chỉ nhiều hơn thù lao ở Công hội mạo hiểm giả một chút xíu thôi ạ.”

“Một chút xíu là bao nhiêu?”

“Nếu làm tròn lên thì chắc là khoảng một vạn? Hình như có một thương nhân hảo tâm tên là 'Gã Hề Khờ Khạo' đã tài trợ một khoản phí như vậy cho Bạch Giáo.”

“...”

Bây giờ Letia thực sự muốn lao thẳng xuống hầm ngục, đấm cho cái bản mặt hãm tài của lão Otto một cú thật mạnh.

Đây mà là việc con người làm à?!

Dù trong lòng có một vạn lần không tình nguyện, Letia cũng chỉ đành bất lực để Ymir bê hết đống tài liệu này vào trong nhà.

Khả năng của 'Kịch Bản' đúng là không lừa mình, mới có ba ngày mà lượng công việc đã nhiều thế này rồi, nếu cứ tiếp tục làm nữa, chắc mặt mình sẽ trông như sắp lìa đời mất.

“Cái việc này đúng là ai thích làm thì làm đi cho rảnh nợ...”

“À đúng rồi, đây là phần tiền lương của cô, Letia.”

Ngay lúc Letia đang tìm cách chuồn lẹ, Ymir lấy từ trong túi ra một xấp tiền, dù không đếm nhưng đại khái cũng có thể ước lượng được khoảng bốn năm chục ngàn...

“Ai không làm thì để tôi làm.”

Giây phút nhận lấy tiền, ánh mắt Letia thay đổi hẳn.

Con người ta không thể vì giữ mạng mà ngay cả tiền cũng không cần, đúng không?

Hơn nữa, đã là yêu cầu của Otto, Letia dĩ nhiên vẫn sẽ giúp được gì thì giúp, ai bảo lão là người đã nuôi cô khôn lớn chứ?

Chỉ là nhìn đống công việc chất cao như núi này, Letia cảm thấy đầu mình to ra gấp đôi.

Còn biết làm sao nữa?

Triển thôi.

Miệng thì lầm bầm càu nhàu rất nhiều, nhưng Letia vẫn lần lượt xem xét, đóng dấu và xử lý từng tập tài liệu một. Hiệu suất của cô không hề chậm, trông chẳng giống người mới làm việc này lần đầu chút nào.

Ngược lại, Ymir có chút vụng về, khiến Letia nhìn mà không chịu nổi.

Cô đành vừa dạy cho Ymir, vừa xử lý đống tài liệu cao ngất ngưởng kia.

“Letia... cảm giác cô thành thục quá, cô thường xuyên làm mấy việc này sao?”

“Cũng không hẳn là thường xuyên,” Letia thở dài, bất lực nói: “Lúc còn nhỏ, tôi bị một lão Giám mục nào đó ép học một thời gian. Giờ nghĩ kỹ lại... chẳng lẽ lão già đó đã có ý định biến tôi thành kiếp trâu ngựa từ sớm rồi sao?”

Rất cay, nhưng không làm gì được.

Mình còn phải xử lý xong hết đống này trước khi Reid quay về mới được.

Nghĩ đến đây, động tác trên tay Letia càng lúc càng nhanh hơn.

Sự thật chứng minh, đúng như lời Reid nói, năng lực của cô thực sự không hề kém, chỉ là do lười chảy thây mà thôi.

Tuy nhiên, đang xử lý dở thì Letia phát hiện ra một tập tài liệu.

“Về việc xử lý di vật vô chủ của Litt...”

Lúc này cô mới nhớ ra, để đảm bảo vạn không một lỗi, cô đã bảo Otto viết tên chủ sở hữu căn nhà này là Litt.

Và khi đó để ngụy trang, trong nhà quả thực có rất nhiều đồ đạc của Litt. Hiện giờ, vì Litt không có bất kỳ mối quan hệ thân thích nào, nên việc xử lý những thứ này cứ bị trì hoãn mãi.

Nếu không phải bây giờ cầm được tập tài liệu này trên tay, chắc đống đồ đó cứ để ở đây cả năm cũng chẳng ai thèm dọn.

Chỉ là căn nhà này đúng là một vấn đề, nếu đổi tên trực tiếp về phía mình... cứ thấy có gì đó không ổn.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Letia lấy ra một tờ giấy chứng nhận chuyển nhượng bất động sản, rồi viết loành xoạch cái gì đó lên trên.

“Đây là gì thế ạ?”

“Tôi muốn chuyển căn nhà này sang tên của Reid, anh ta coi như là người thân cận nhất với Litt.”

“Hả...?”

Ymir vì mới tới nên không biết mối quan hệ giữa Litt và Reid rốt cuộc là thế nào, nhưng cô cũng đã nhìn thấy chiếc quan tài ở giữa giáo đường.

Bức chân dung đen trắng trên đó có vài phần giống với Letia, chỉ có điều Litt trông có vẻ trưởng thành hơn một chút.

Chẳng lẽ Litt này thực chất... chính là chị gái của Letia?

Vậy thì việc Letia và Reid sống chung với nhau bây giờ cũng có thể giải thích được rồi, chỉ là cái bộ đồ... áo sơ mi bạn trai này khiến người ta chẳng biết phải nói gì cho phải.

Nghĩ vậy, Ymir thầm bĩu môi trong lòng.

Hai người này mà thực sự trong sáng, tôi thề sẽ ăn hết ba cân... tôm hùm đất.

“Nhưng mà thế này có thực sự ổn không ạ?”

“Chẳng có gì là không ổn cả.”

Letia nhún vai.

Cô nhân danh Bạch Giáo để chuyển căn nhà này sang tên Reid, như vậy đối phương sẽ không phải lúc nào cũng nghĩ đến chuyện chuyển nhà nữa. Còn về vấn đề an toàn, cô chẳng hề lo lắng.

Đối với nhân phẩm của Reid, cô còn yên tâm hơn bất cứ ai. Anh ta chắc chắn sẽ không làm ra cái chuyện trừu tượng như đem di sản của Litt đi bán lấy tiền đâu.

Dù sao nếu đây thực sự là một cuốn tiểu thuyết mạng, làm ra chuyện như vậy chắc chắn sẽ bị độc giả chửi cho vuốt mặt không kịp.

Hơn nữa... thế này thì mình không cần phải trả nợ vay mua nhà nữa rồi!!

Nghĩ đến việc từ nay về sau không còn phải sầu não vì nợ nhà, Letia cảm thấy cả người như phấn chấn hẳn lên. Thế rồi cô ngẩng đầu lên, nhìn cái núi tài liệu cao hai mét kia...

“Tôi chết quách cho xong.”

Bây giờ Letia thực sự rất muốn có một chiếc máy thời gian để quay về tát cho cái đứa đi vào thư phòng lúc đó một cú thật mạnh. Như vậy có lẽ sẽ thay đổi được sự thật trừu tượng là mình trở thành Thánh nữ Bạch Giáo, cũng không đến nỗi phải sầu não vì đống công việc khổng lồ này.

Nhưng ván đã đóng thuyền, Otto chắc là đã tính toán hết mọi thứ từ khi cô còn nhỏ rồi.

Thế nên... Otto, tôi... tế... cả... lò... nhà... ông!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!