Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 04 - Chương 27: Thật sự không yên lòng nổi

Chương 27: Thật sự không yên lòng nổi

“Sao Letia đưa người tới công hội mà lâu thế vẫn chưa thấy về nhỉ?”

Bên trong cửa hàng vũ khí, Reid đặt thanh kiếm kỵ sĩ vừa mới ngưng tụ xong sang một bên, lo lắng lầm bầm.

“Mình đã làm được hơn hai mươi thanh kiếm rồi... chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Nhưng rất nhanh sau đó, anh lại lắc đầu.

An ninh ở thị trấn Dạ Minh tốt hơn nhiều so với những nơi khác, vả lại, với thực lực của Letia và Ymir, nếu thực sự gặp nguy hiểm thì ai mới là người gặp nguy hiểm hơn vẫn còn là một câu hỏi lớn.

Vậy thì tình hình này là sao?

Suy đi tính lại, Reid quyết định đến Công hội Mạo hiểm giả để xem tình hình.

Thế nhưng vừa mới ra khỏi cửa, anh đã đụng ngay phải Ymir đang ôm một xấp ủy thác đi ngang qua.

“Ymir?” Reid ngẩn người: “Letia đâu rồi?”

“À, chuyện đó...” Ymir nhìn về hướng Công hội Mạo hiểm giả: “Cô ấy hình như đang uống rượu với người của Lưỡi Dao Rạng Đông, chắc phải một lát nữa mới về được.”

“Uống rượu?”

Reid rõ ràng không ngờ tới tình huống này, nhưng nghĩ kỹ lại thì, các thành viên của Lưỡi Dao Rạng Đông thực sự rất thích nhậu nhẹt, chỉ là lúc đó anh luôn bận rộn với công việc, cộng thêm việc hội chị em tán dóc với nhau, một người đàn ông như anh chen vào cũng không tiện.

Vì vậy từ trước đến nay, Reid cơ bản là chẳng mấy khi uống rượu.

Trái lại, sau khi rời đội, anh lại uống rượu ngày càng nhiều với đám bạn xấu như Toss.

Suy nghĩ một hồi, Reid quyết định đi tới Công hội Mạo hiểm giả xem sao.

Ngộ nhỡ cái đồ dở hơi kia say khướt thật thì anh còn có chỗ mà vác cô về.

Hiện tại trụ sở của Lưỡi Dao Rạng Đông đã bị thu hồi, nhóm Liz tạm thời đều ở trong Công hội Mạo hiểm giả, còn Letia vì thẻ mạo hiểm giả đã bị hủy nên không thể ở lại trong công hội.

Sau khi đẩy cửa bước vào, Reid quả nhiên nhìn thấy Letia đã uống say bí tỉ, đang nằm bò ra bàn, trông chẳng khác nào một khối Slime.

Nhìn thấy bộ dạng này, Reid không khỏi thở dài một tiếng.

Không hiểu sao lúc này anh lại có một cảm giác kỳ lạ... giống như trong nhà vừa có thêm một cô em gái khiến mình phải bận lòng.

“Reid?”

Nhóm Lưỡi Dao Rạng Đông vốn đang cười nói hỉ hả, vừa thấy Reid bước vào thì lập tức trở nên lúng túng.

Đặc biệt là Liz, cô hồi tưởng lại những chuyện cũ, càng thêm chột dạ mà dời mắt đi chỗ khác.

“Không cần phải khó xử thế đâu,” Reid nhún vai, nói như thể chẳng có chuyện gì xảy ra: “Tôi chỉ đến để xác nhận xem tại sao cái đồ này mãi không chịu về nhà thôi, giờ thấy cô ấy không sao là tôi yên tâm rồi.”

Reid không có ý định làm phiền buổi nhậu của các thiếu nữ, anh đang định quay người rời đi thì Liz đã gọi anh lại.

“Cái đó... Reid...”

Thú thực, Liz vốn tưởng rằng khi gặp lại Reid, mình có thể tỏ ra thoải mái và tự nhiên như ngày xưa.

Nhưng không ngờ, khi Reid một lần nữa đứng trước mặt, cô vẫn không cách nào bày tỏ được những suy nghĩ thực sự trong lòng.

Nhìn người đàn ông với vẻ mặt bình thản, không chút gợn sóng này, Liz há miệng nhưng cuối cùng chẳng nói nên lời.

Trong đầu cô hiện lên hình ảnh của cô thiếu nữ và chàng thiếu niên năm nào.

Lần đầu tiên cô gặp Reid, khi đó gia tộc anh đã lụi bại, đó cũng là quãng thời gian thê thảm nhất của anh.

Cô độc một mình, như cánh bèo dạt mây trôi, lang thang giữa thế gian lạnh lẽo, người thân ly tán, bạn bè bặt vô âm tín, trong túi không một xu dính túi...

Cô nhớ anh từng co quắp trong góc một con ngõ tối tăm, phải chịu đựng không biết bao nhiêu sự khinh miệt và coi thường, chịu bao nhiêu khổ cực và uất ức, nhưng anh vẫn chưa từng oán trách nửa lời, chỉ lẳng lặng ngồi trong góc tối đó, nhìn cơn mưa ngoài kia ngày một lớn dần.

Khi đó, ánh mắt anh cũng bình thản như bây giờ.

Lúc nhìn cô, cũng giống hệt như lúc này.

Bình thản, không chút gợn sóng, ôn hòa... nhưng lại xa cách đến lạ lùng.

Trái ngược với anh, cô khi đó tràn đầy sự hiếu kỳ với mọi thứ, thế là cô đã đưa tay ra giúp đỡ chàng thiếu niên ấy.

Chính cô đã kéo anh ra khỏi bóng tối, rồi cũng chính tay cô lại đẩy anh trở về với mảnh tối tăm kia.

Nếu không phải vì Litt... có lẽ cô đã chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại Reid nữa rồi.

Nghĩ đến đây, gương mặt Liz đầy vẻ cay đắng.

Rõ ràng trong lòng tràn ngập sự hối lỗi, nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu nói từ đâu.

“Có chuyện gì sao?”

Reid vốn định ra ngoài công hội chờ, thực sự không ngờ Liz lại đột ngột gọi mình lại, hơn nữa còn dùng tông giọng vừa quen thuộc nhưng lại khác hẳn ngày xưa.

“Anh có muốn ngồi xuống làm một ly không?”

Liz lấy hết can đảm đưa ra lời mời.

Nghe vậy, trên mặt Reid hiện lên một nụ cười nhạt, gần như không lộ chút cảm xúc nào, anh bình thản lắc đầu:

“Thôi, tối nay tôi phải làm bù để bổ sung hàng cho cửa hàng vũ khí, không được đụng vào rượu.”

“...”

Câu trả lời này có lẽ là sự thật, cũng có lẽ là một lời từ chối khéo, nhưng dù là loại nào thì nó cũng giống như một con dao cùn, chậm rãi khứa vào tim Liz. Sự thất vọng và hối hận như những khối chì nặng nề, từng chút một đè sụp biểu cảm trên gương mặt cô.

Đôi môi cô mấp máy một cách vô vọng nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào...

Nhưng đúng lúc này, thiếu nữ tóc trắng đáng lẽ đang nằm bò trên bàn bỗng nhiên đứng dậy, bước chân cô lảo đảo, một cánh tay quàng qua vai Reid một cách cực kỳ tự nhiên, dồn hết trọng lượng cơ thể lên người anh, cả người gần như dán chặt vào anh.

“Ơ? Reid...?” Cô nheo đôi mắt say lờ đờ, cố gắng tập trung tiêu điểm, gương mặt nở một nụ cười rạng rỡ: “Sao... sao anh lại tới đây thế hả?”

“Đến xem cô không được à?” Khác hẳn với khi nói chuyện với Liz, lúc này Reid hầm hừ nói: “Tôi thực sự lo cô uống say khướt rồi không tìm thấy đường về nhà đấy.”

“Cái đó hả? Thì không cần lo quá đâu mà.”

Letia vỗ vỗ vào ngực Reid.

“Tôi đã say đâu.”

“Thường thì kẻ nào nói câu đó cũng đều say cả rồi...”

Reid thở dài, cõng Letia đang say khướt lên vai, để lộ một nụ cười xin lỗi ôn hòa, khác hẳn với vẻ mặt lúc nãy.

“Xin lỗi nhé, tôi phải đưa cái... đồ rắc rối say đến mức chẳng biết trời trăng mây đất là gì này về đã, kẻo lát nữa cô ta lại giở chứng say rượu làm loạn... phá hỏng không gian yên tĩnh của mọi người.”

“Ồ... được.”

Trước khi đẩy cửa bước ra ngoài, Reid dừng bước và nói với Liz.

“Liz, cô không cần phải căng thẳng như vậy đâu. Thực tế là tôi chưa từng oán hận hay thù ghét gì cô cả, và... cảm ơn cô đã giúp chăm sóc cái đồ khiến người ta phải bận tâm này.”

Nhìn thấy sự thay đổi trong chớp mắt của Reid, Liz ngẩn người gật đầu.

Sau khi Reid rời đi, Jessica cuối cùng cũng không nhịn được mà vỗ vai Liz.

“Cô không sao chứ?”

“Tôi... thực ra cũng ổn.”

Cơ thể đang căng cứng của Liz dần thả lỏng, cô ngồi lại xuống ghế và nói với hai người còn lại.

“Chúng ta cũng đi nghỉ sớm thôi.”

Còn ở phía ngoài công hội, Letia vốn đang say khướt bỗng nhiên phát ra tiếng lầm bầm mộng mị.

“Reid...”

“Lại làm sao nữa đây?”

Reid có chút bất lực thở dài, tuy đối với cái đồ Letia này anh có cả vạn lời muốn càu nhàu, nhưng không thể phủ nhận rằng trong lòng anh thực sự đã có thêm một sự bận tâm.

Anh thực sự không yên tâm nổi khi để cái đồ say xỉn này lang thang ngoài đường.

“Không có gì... chỉ là muốn gọi tên anh thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!