Chương 301-400 - Chương 392: Giấc Mộng Đêm Hè (8)

Chương 392: Giấc Mộng Đêm Hè (8)

-  Han Kain

Lời nói rốt cuộc là thứ hư ảo đến mức nào?

Trên đời này còn thứ gì vô nghĩa như lời hứa không?

Kẻ ác lừa gạt vì tư lợi, người thiện lừa gạt vì đại nghĩa.

Vì vậy, mọi con người đều giỏi nói dối. Dù có thay chữ ‘con người’ bằng ‘thần linh’ hay ‘ác ma’ thì cũng chẳng khác là bao.

Quy luật này, tôi cũng không phải ngoại lệ.

Vậy thì phải nghi ngờ và thù địch với mọi tồn tại mình gặp sao?

Làm vậy thì chỉ có tự biến cả thế giới thành kẻ thù mà thôi.

Cần phải phân biệt được lúc nào lời hứa sẽ được giữ, lúc nào thì không.

Tiêu chuẩn phán đoán nằm ở việc lợi ích có trùng khớp hay không.

Nếu lợi ích của A và B trùng nhau, thì dù không cưỡng ép, lời hứa giữa họ vẫn có khả năng rất cao được bảo toàn.

Nếu lợi ích của A và B xung đột, thì chỉ còn là vấn đề ai phản bội trước mà thôi.

Trước mặt tôi có hai lời hứa.

Ác ma mà Ichthys phụng sự, Apollyon, hứa sẽ tìm giúp tôi thân thể đang rơi từ trên trời xuống.

Còn Cục Quản Trị hứa sẽ không can thiệp cho đến khi ác ma đó tìm được thân thể của tôi.

Lời hứa của Cục Quản Trị có thể tin được.

Mục đích của họ là giành được sức mạnh cứu thế giới từ Khách Sạn.

Nếu tôi quay lại Khách Sạn và giúp hai đặc vụ kia, thì xác suất đạt được mục đích của họ sẽ cao hơn.

Không phải vì Cục Quản Trị là tổ chức lương thiện, mà vì lợi ích của họ trùng với tôi, nên họ sẽ giữ lời.

Thế còn Apollyon?

Mục đích của hắn là biến con vẹt thần bí thành đầy tớ, và mục đích này, đâu cần phải giúp tôi tìm lại thân xác mới có thể đạt được?

Chỉ cần dùng tà lực khống chế đầu óc con vẹt là đủ.

Ngược lại, việc tốn sức tìm thân thể cho tôi còn dễ thu hút ánh nhìn của Cục Quản Trị, quá nguy hiểm.

Nếu lợi ích của A và B xung đột, vậy phải làm sao để đảm bảo đối phương sẽ giữ được lời hứa?

Tôi cũng đã học được đáp án này trong Khách Sạn.

Phải khiến lợi ích của đôi bên trùng khớp.

***

Sau khi Cain gia nhập giáo đoàn của Ichthys, trong tâm trí con vẹt thần bí bỗng nhen nhóm tín ngưỡng.

Đây chính là một kỳ tích khác do Đức Cha vĩ đại tạo ra.

Ichthys nghĩ vậy

“Thưa Ichthys, cho phép tôi góp một lời khuyên được không?”

“Ha ha! Cain, bằng hữu của ta. Lời khuyên từ kẻ thông tuệ là thứ ta thích nhất. Cứ nói thoái mái đi.”

Nội dung lời khuyên lại vượt xa dự đoán của Ichthys.

Cain nhấn mạnh rằng cách vận hành giáo đoàn quá cũ kỹ và thô sơ.

“Thưa Ichthys, ngài cạo đầu và cạo râu thì sao?”

“Bạn hữu, hình tượng của ta tạo được ấn tượng mãnh liệt với quần chúng—”

“Với Cục Quản Trị thì ấn tượng đó cũng rất mãnh liệt.”

“…”

“Các buổi tụ họp chỉ có khoảng 150 người, chẳng phải quá ít sao? Xem sổ sách thì tổng số lượng tín đồ cũng chỉ quanh quẩn 500 người.”

“Trong lần ta bị bắt, đã có rất nhiều người hi sinh nên…”

“Không phải vậy. Là do cách vận hành quá lỗi thời.”

Tối hôm đó, Cain nói rằng sẽ dạy “phương pháp truyền giáo kiểu thế hệ mới”, rồi dẫn vài tín đồ có địa vị xã hội cao lên Seoul.

Hai ngày sau, nhóm người đi Seoul trở về, kéo theo một đám người mặc vest, miệng thao thao bất tuyệt.

Sau khi nghe họ nói hồi lâu, Ichthys mới mở miệng.

“Thế những gì mấy tín đồ mới này làm hóa ra chỉ là marketing đa cấp – ”

“Không phải đa cấp! Là network marketing!”

“Được, được. Network marketing. Nhưng vì sao lại mang những người này vào giáo đoàn—”

Con vẹt có ngoại hình thần bí nhưng đầu óc thế tục bậc nhất lên tiếng:

“Ngài Ichthys, nghĩ rằng phải xây nhà thờ mới có thể phụng sự thần linh là một định kiến.”

Lời khuyên của Cain rất đơn giản.

Ichthys cứ đi khắp nơi hô hào “Ta là con của Thần”, nên Cục Quản Trị mới đem quân tới.

Vậy thì trước tiên hãy tập trung con người, tập trung tiền bạc thông qua network marketing.

“Không, vẫn là đa cấp—”

“Network marketing!”

“Thiếu vốn, thiếu nhân lực thì làm sao—”

“Ichthys, có tôi ở đây thì ngài lo gì? Nuốt trọn một doanh nghiệp đang hoạt động là xong.”

“…”

Thời gian trôi qua như bị ma ám.

Khi Ichthys hoàn hồn, các tín đồ đã hoàn toàn chìm đắm trong “network marketing” mang tên “Legway”.

Có vài người chỉ ra rằng kế hoạch của Cain đầy sơ hở, nếu lỡ tay làm rùm beng kiểu này sẽ bị Cục Quản Trị phát hiện.

Những người đó đa phần là tín đồ thông minh, địa vị cao, hiểu sự đời.

Cain thuyết phục họ chỉ trong một ngày.

Theo Ichthys thấy, có lẽ cái huy hiệu trên ngực họ đóng vai trò rất lớn.

“… Tín đồ Park Jinsol, cái huy hiệu kia là gì vậy?”

“Th, thưa Ichthys! Đây là cấp Diamond đó ạ! Ở Legway—”

Cain đã chia cấp bậc cho các tín đồ.

Những người có địa vị cao, hay nghi ngờ, đều nhận cấp bậc cao.

“Cain!”

“Tôi đang rất bận, có chuyện gì sao?”

“Rốt cuộc ngươi đang tính gì? Muốn biến giáo đoàn thành công ty đa cấp thật à? Làm vậy sẽ phá vỡ sự đoàn kết!”

“Ichthys, muốn mở rộng tổ chức thì vốn dĩ phải phân cấp.”

“Ngươi đang nói cái quái gì vậy?”

“Ngài bình tĩnh nghe đã. Mục tiêu là gì? Ngụy trang thành doanh nghiệp hợp pháp để mở rộng quy mô, đúng không?”

“…”

“Nhưng cũng cần có người biết sự thật về giáo đoàn chứ? Vậy tiêu chuẩn chọn người đó là gì?”

Lời Cain nghe vô lý nhưng lại rất có sức thuyết phục.

Khi Ichthys còn đang rối, con vẹt, chỉ trong bốn ngày đã hóa thân thành doanh nhân đa cấp, đưa ra một huy hiệu nhỏ.

“… Cái này là gì?”

“Golden Triple Diamond. Chỉ có một cái duy nhất. Để mà nói nhé, tôi chỉ là Double Diamond.”

“…”

“Cấp bậc chỉ mình Ichthys mới có thể đạt được.”

Ánh mắt Ichthys tròn xoe khi thấy ba viên kim cương ‘thật’ gắn trên huy hiệu vàng.

Kỳ lạ thay, kế hoạch của Cain bỗng trở nên đáng tin.

Tuyệt đối không phải vì cái huy hiệu.

***

Ngày hôm sau, các tín đồ tập trung nghe con vẹt diễn thuyết.

Một con vẹt nói tiếng người — bản thân sự tồn tại ấy đã đủ thần bí để dễ dàng khuấy đảo đám đông.

“Hỡi các anh chị em! Chúng ta là ai? Chẳng phải là những con chiên được Apollyon vĩ đại tuyển chọn sao?”

“Bấy lâu nay các người vẫn sống thế nào? Ngày ngày đều phải run sợ, cúi đầu nằm sấp, lo sợ lưỡi đao của bọn cặn bã Cục Quản Trị, đúng không?”

“Giờ thì đến rồi! Thời khắc vinh quang đã tới! Nào, nhìn huy hiệu trên ngực các người đi! Tất cả mọi người ở đây đều ít nhất là cấp Platinum, đúng chứ?”

“Trước tiên, mỗi nhà một chiếc BMW! Trụ sở sắp xây ở Bupyeong-gu? Ai cũng có cổ phần cả, đã biết chưa?”

“Trung thành! Trung thành nữa! Trung thành với vinh quang vô hạn của Apollyon! BMW! Benz! Audi! Lên nàoooo!”

“Lên nàoooo!”

Các tín đồ gào “Lên nào!” với ánh mắt gần như trợn ngược.

Ichthys nhìn cảnh đó, thuần túy là thán phục, theo đúng nghĩa của cụm từ đó.

Bởi vì đây là bài thuyết giảng trần trụi và thế tục nhất hắn từng nghe.

Nhưng nó lại gãi đúng vào khát vọng sâu kín mà các tín đồ che giấu bấy lâu.

Nghĩ kỹ thì cũng dễ hiểu.

Ai lại muốn vùi mình cả đời ở một làng quê hẻo lánh?

Huống chi “chúng ta” là những kẻ vĩ đại được Thần chân chính lựa chọn.

Chỉ vì bị Cục Quản Trị đàn áp nên mới phải co rúm lại.

Vì thế, cám dỗ mang tên “ngụy trang thành doanh nghiệp hợp pháp để bành trướng thế lực” cực kỳ mãnh liệt.

Dĩ nhiên, vẫn có người nghi ngờ đến phút cuối, Ichthys cũng là một trong số đó.

Ngụy trang hợp pháp thì bên ngoài không thể can thiệp?

Chiêu này chỉ có tác dụng với chính phủ Hàn Quốc.

Cục Quản Trị đã khi nào quan tâm đến luật pháp?

Hơi thấy bất thường là bọn chúng sẽ vác súng bắn sạch, rồi bịa chuyện trên báo chí rằng xảy ra nổ gas khiến 300 người chết, đó mới là phong cách của bọn chúng.

Thế nhưng…

Suốt 5 ngày qua, Cục Quản Trị thật sự không hề can thiệp.

Sự thật này xóa sạch chút nghi ngờ cuối cùng trong giáo đoàn.

“Ngài Ichthys, đó là điều hiển nhiên.”

“Hiển nhiên?”

“Muốn giấu cây thì phải giấu trong rừng. Ở bán đảo Triều Tiên, nơi còn chẳng phải là nơi sinh của Chúa Jesus, mà cứ hô hào mình là Jesus tái thế thì bị phát hiện nhanh là phải.”

“…”

“Cho nên muốn dựng giáo đoàn thì phải làm network marketing—”

“Với ta thì nghe cứ như là, muốn lừa đảo thì phải lập một công ti đầy những tên lừa đảo vậy.”

Sau bài diễn thuyết của Cain, bầu không khí màu hồng trong giáo đoàn phình to đến mức không thể kiểm soát.

***

Tối ngày thứ năm kể từ khi giáo đoàn bắt đầu mơ giấc mộng mới.

Cain đột nhiên phát điên.

Đột nhiên không thể nói chuyện được với hắn.

Đột nhiên hắn biến thành quái vật, quăng ném các tín đồ loạn xạ.

Đột nhiên hắn gầm lên quái dị giữa buổi tụ họp, khiến mọi người hoảng loạn bỏ chạy.

Đột nhiên sự tẩy não của đám doanh nhân đa cấp bắt đầu tan rã.

Tuần sau đã phải mở buổi giới thiệu ở trụ sở mới ở Bupyeong-gu rồi!

Giấc mộng mới của giáo đoàn nhất định phải có sức mạnh của con vẹt, kẻ chỉ cần vỗ cánh là có thể điều khiển con người.

Chỉ riêng sức của Ichthys là hoàn toàn không đủ.

Đến lúc này, Ichthys mới ngộ ra.

Giáo đoàn không còn đường quay lại quá khứ nữa.

Bởi vì trong tim mọi người đã được thổi vào giấc mộng mang tên “Làm giàu đi!”.

Ngoài đời, bãi đỗ xe chỉ toàn máy cày máy kéo.

Nhưng trong bãi đỗ xe trong tim, ai cũng đã đỗ sẵn một chiếc BMW từ lâu.

Đêm khuya, các tín đồ năn nỉ Ichthys phải khôi phục lại Cain.

Ichthys không thể từ chối.

“… ”

- Kééééc!

“Cain.”

- Piyooooooo! Rầm!

“Ta biết ngươi đang nghe.”

“… Hả, Ichthys?”

“Hừ… Ta cứ nghĩ mấy ngày nay ngươi làm loạn là vô tình. Hóa ra là có chủ ý sao?”

“Chủ ý gì cơ?”

“Đừng vòng vo. Ngươi khiến chúng ta phải phụ thuộc vào ngươi.”

“…”

“Rốt cuộc ngươi muốn gì?”

Cain hé mỏ.

Ichthys nghĩ, có lẽ đó là nụ cười theo cách của Cain.

“Chỉ cần ngài giữ lời hứa ban đầu là đủ.”

“Lời hứa?”

“Có lẽ từ rạng sáng đến trưa mai, thân thể của tôi sẽ rơi từ trên trời xuống.”

“…”

“Chỉ cần tìm được nó.”

“…”

“Sao vậy? Chẳng phải ngay từ đầu đã hứa rồi sao? Hay là… ngài vốn không định giữ lời?”

“Nói thật đi. Nếu lấy lại được thân thể, sức mạnh của ngươi sẽ còn mạnh hơn bây giờ.”

Ichthys nuốt xuống câu hỏi: Lúc đó giáo đoàn còn khống chế nổi ngươi không?

“Vấn đề này có cách giải quyết rất đơn giản.”

“Giải pháp?”

“Hay là để Apollyon tự tay thu giữ thân thể rơi xuống của tôi?”

“…”

“Nếu tôi có ‘ý đồ xấu’, Apollyon có thể lập tức trừng phạt.”

Ichthys suy nghĩ kỹ đề nghị của Cain.

Hắn càng nghĩ càng không thấy sơ hở trong logic của Cain.

Nếu Apollyon trực tiếp thu giữ và bảo quản thân thể Cain khi nó rơi từ trên trời xuống thì sao?

Từ khoảnh khắc đó, Cain không thể phản bội giáo đoàn.

Nếu dám giở trò, Apollyon chỉ cần phá hủy thân thể kia là xong.

“Ta sẽ bẩm lại với Cha.”

“Cảm ơn nhé.”

“… Nhưng đổi lại, hãy dập yên mớ hỗn loạn hôm nay.”

“Tất nhiên.”

Rạng sáng, con vẹt thần bí xin lỗi các tín đồ vì “một chút sơ suất”, rồi lại thao thao bất tuyệt.

“Lêênnnnn!!!”

“Lêênnnnn!!!”

Lần này, trong tim mỗi người đều mọc lên hẳn một căn hộ ở Gangnam.

***

**er: Han Ka** (Trí ***)

Da**: Ng** 2**

Địa Điểm Hiện Tại: ---

*** Khuyên ******: *

- Han Kain

Cuối cùng, tôi đã lấy lại được cơ thể mình vẫn mong chờ bấy lâu.

Cửa Số Trạng Thái không bình thường.

Không đến mức hoàn toàn không đọc được như trước, nhưng nhiều ký tự đã bị vỡ, hơn nữa còn mờ nhạt.

Có phải vì đã mình cách quá xa Hậu Thuẫn Giả, nguồn gốc của Phước Lành?

Khi cảm giác sảng khoái như được trút sạch ruột gan lan tỏa, giọng nói của ác ma đỏ thẫm vang lên.

Ngươi đã sẵn sàng phụng sự ta lần nữa chưa?

“…”

Ngươi sẽ cùng Ichthys trở thành cận vệ trung thành nhất của ta—

Cửa Số Trạng Thái mờ nhạt, không vận hành bình thường.

Không sao hết.

Sức mạnh tôi sắp dùng đây chỉ thuộc về Cửa Sổ Trạng Thái trên danh nghĩa, nhưng hoàn toàn không phải Hậu Thuẫn Giả ban cho.

Nó vốn được tạo ra ngay từ đầu, với mục đích duy nhất là cho phép bất cứ sinh vật nào thoát ra khỏi Khách Sạn.

[Giáng Lâm: 1 → 0]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!