Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Chương 301-400 - Chương 396: Giấc Mộng Đêm Hè (12)

Chương 396: Giấc Mộng Đêm Hè (12)

- Kim Sanghyun

Khi trò chuyện với đồng đội trong Khách Sạn, tôi thường xuyên thấy thế này.

Tất cả bọn họ, bao gồm cả cô Elena là người gốc Nga, đều đang sống ở Hàn Quốc.

Vì vậy, không ít chỗ trong cách nhìn nhận của họ khác với kinh nghiệm sống ở Mỹ của tôi.

Ví dụ như cách họ tiếp nhận chuyện dân thường tự tay tiêu diệt quái vật là khác hoàn toàn.

Nếu loại trừ hai đặc vụ gần như không bao giờ tham gia mấy cuộc trò chuyện kiểu này, thì người từng trải qua môi trường khắc nghiệt nhất trong số đồng đội lại bất ngờ là em Songee.

Thế nhưng ngay cả Songee cũng cho rằng, quái vật là thứ đương nhiên phải do binh lính của Cục Quản Trị đối phó.

Việc từng hộ gia đình lắp đặt tháp pháo laser hay các thiết bị an ninh khác thì còn có thể chấp nhận, nhưng chủ động săn quái vật vẫn được xem là trách nhiệm của Cục Quản Trị.

Đó là “lẽ thường” ở Hàn Quốc, nhưng không phải ở Mỹ.

Mỹ là một đất nước như thế nào?

Chẳng phải vốn dĩ đây là nơi mà phòng vệ tại gia là chuyện mỗi người tự lo trước khi cảnh sát tới sao?

Để phân tích sự khác biệt này, không cần phải lôi ra những câu chuyện cũ kỹ như tinh thần khai phá, tư tưởng Thanh giáo hay các vị Quốc Phụ lập quốc.

Đơn giản là ở rất nhiều khu vực, đây là một đất nước mà bạn không thể dám chắc cảnh sát hay Cục Quản Trị sẽ đến trong vòng một giờ.

Chừng đó thời gian thì quái vật đã ăn thịt sạch cả gia đình, rồi còn ninh xương lên làm súp luôn rồi.

Vì thế, những con quái vật vặt vãnh thì dân thường cũng phải có khả năng tự xử lý.

Ai không làm được điều đó thì đã bị ăn thịt từ lâu.

***

Đêm tối, một thế giới mà ngay cả ánh trăng cũng biến mất.

Đêm ở Texas tối đến mức tôi không nhìn thấy nổi cả bàn tay mình.

Thế nhưng, phía trước vẫn có thứ gì đó mờ nhạt phát sáng, liên tục thu hút sự chú ý của tôi.

- Cạch!

Tôi kiểm tra lại tình trạng khẩu shotgun.

Mama Sherry bình thường không bảo dưỡng kỹ nên bề ngoài nó khá bẩn, nhưng về chức năng thì không có vấn đề gì.

“…”

Khi tôi dừng lại để kiểm tra súng, đối phương cũng dừng lại.

Hành động của nó cứ như đang dụ tôi đi theo.

Có nên theo không?

Nếu còn dùng được lần “Cầu Vồng Tối Thượng” thì đã chẳng phải đắn đo, nhưng lần này tôi cũng không dùng được.

Hình như ở Khách Sạn, Miro lại sử dụng mất tia laser của tôi rồi.

Dĩ nhiên là dùng vào việc cần thiết, nhưng với tôi hiện giờ thì khá là khó xử.

Sau khoảng 20 phút truy đuổi, bóng sáng mờ kia tiến vào khu rừng ở ngoại ô Austin.

“… Không ổn rồi.”

Austin mà tôi biết không có khu rừng như thế này.

Địa hình hoàn toàn xa lạ, thậm chí có khả năng là địa hình do một thực thể không rõ lai lịch tạo ra.

Cuối cùng, đêm đầu tiên kết thúc mà chẳng thu được gì.

***

Sáng sớm hôm sau.

Trong lúc ăn, Mama gật đầu sau khi nghe tôi kể.

“Johnny, nếu là vị trí con nói thì chắc là về phía Aster Lake.”

Lại là Aster Lake.

Ngôi trường thay thế cho trường cấp ba tôi từng học cũng mang tên Aster Lake High School.

“Đó là nơi người dân Austin hay tới tản bộ. Ban ngày con thử ghé qua xem. Rộng rãi, nước sạch, phong cảnh lại đẹp.”

“Không có Thực Thể Hỗn Mang sao ạ?”

“Thực Thể Hỗn Mang? Ma quỷ à? Ừm… nếu đúng như con nói thì hình như thứ phát sáng đó đã hướng về phía hồ…”

Sherry nghiêng đầu, nhấn mạnh rằng Aster Lake là nơi mỗi ngày có hàng trăm người tới dạo bộ, rất an toàn.

Nghe vậy tôi cũng bắt đầu hoang mang.

“Để ta báo Cục Quản Trị thêm lần nữa vậy. Nhưng chắc cũng chẳng giúp được gì đâu. Lúc này bọn họ đang bận đánh con Kraken ở New Orleans.”

“…”

Không cần bà nói tôi cũng biết, vì từ sáng sớm tin tức đã đưa rồi.

Một con quái vật bạch tuộc khổng lồ, mỗi cái chân dài hơn 300 mét, đã tấn công thành phố cảng New Orleans ở Louisiana, giết hơn 120 người chỉ trong một giờ.

“… Thật không thể tin nổi.”

Quái vật như thế hoành hành khắp nơi thì ai rảnh mà đi để ý một con yêu tinh giả mạo biết phát sáng chứ?

Người dẫn tin còn nói rằng, dù trực thăng tấn công Seahawk đã dùng pháo bắn nát toàn bộ chân của Kraken, nó vẫn tái sinh lại toàn bộ chỉ trong một phút.

“Thứ đó rốt cuộc phải giết kiểu gì? Thả bom hạt nhân à?”

“Không biết nữa ạ… Nghe nói con xuất hiện ở Mexico dạo trước bị xử lý bằng thứ gì đó như bom virus.”

Rốt cuộc con người đang sống thế nào trong cái thế giới địa ngục này?

Tôi vô thức thở dài, thì đúng lúc đó bọn trẻ bắt đầu kéo tới nhà Mama.

“Toby, Josh, Peter, cả Tyce nữa à?”

“Mama, chào buổi sáng ạ!”

Đám trẻ phần lớn là thanh thiếu niên gốc Hispanic. Vì Sherry cho ăn lẫn cho cả tiền tiêu vặt nên bọn chúng thường xuyên tụ tập ở đây.

Khung cảnh này rất giống với ký ức của tôi.

Ngày trước tôi cũng từ chối tiền tiêu vặt, nhưng thì ăn cơm ở đây suốt.

“Sáng rồi mà không đi học à?”

“Hôm nay bọn con không đi học!”

“Hả? Hôm nay đâu phải Chủ Nhật?”

Một cậu bé cười khúc khích rồi bất chợt đấm vào tường nhà.

“Nghe thấy không? Cái tiếng này ấy?”

“Ta có nghe.”

“Ở bức tường trong trường học cứ vang lên tiếng như thế suốt ạ! Cuối cùng nhà trường phải tháo thử một mảng tường ra.”

Rồi cô bé đứng bên cạnh đột nhiên giơ hai tay lên.

“Meo—!”

“Meo?”

“Có con mèo siêu to chạy lung tung nên hôm nay thầy cô đang bắt nó đó.”

Nói cho cùng là trong trường học xuất hiện một con quái vật mèo, nên bọn trẻ được nghỉ.

Mà người đi bắt quái vật còn không phải lính của Cục Quản Trị, mà là nhân viên nhà trường.

Khung cảnh trường học “bình yên” đến mức tôi bật cười khan.

Đúng lúc đó, một cậu bé nhìn sang phía tôi.

“Chú là ai vậy?”

Tôi nhất thời cứng họng, thì Mama nói gọn lỏn.

“Là một tên thất nghiệp.”

“…”

Không sai.

“Wow! Ba cháu cũng thất nghiệp 20 năm rồi đó!”

“…”

Càng không biết nói gì hơn.

Dù sao thì chuyện trẻ con không có tiền thường là vấn đề của phụ huynh.

Mama bắt đầu hâm lại nồi gumbo hôm qua, thêm vài nguyên liệu, còn bọn trẻ thì tự chơi với nhau.

Hỏi tụi nhỏ có khi lại ra manh mối không biết chừng?

“Này các cháu, chú có một câu hỏi.”

Thứ tồn tại phát sáng bí ẩn ngoài cửa sổ đêm khuya hôm qua.

Có một đứa trẻ hiểu chuyện.

“À, có phải nó đi về phía khu rừng không?”

“Aster Lake?”

“Vâng.”

“Đúng rồi, đi hướng đó. Cháu biết gì à?”

“Mẹ cháu nói là ở Aster Lake có yêu tinh sống đó! Cháu cũng từng thấy rồi.”

“Yêu tinh à.”

Đúng lúc đó, Mama Sherry bưng nồi súp nóng hổi ra và nói dứt khoát.

“Tyce, trên đời không có yêu tinh đâu. Trừ phi là quái vật trông giống yêu tinh mà ăn thịt người.”

“Nhưng… đâu có ai chết đâu ạ?”

“Nó mới xuất hiện đâu có bao lâu đâu. Ta thấy lần đầu cách đây một tháng, tối qua là lần thứ hai.”

“Mẹ cháu thấy từ ba tháng trước rồi.”

Xét tình hình thì thực thể kia xuất hiện chưa lâu.

Cùng lắm là nửa năm, vậy nên dù chưa có nạn nhân cũng chưa thể yên tâm.

Tôi hỏi lại Tyce.

“Sao mẹ cháu lại nói đó là yêu tinh?”

“Vì nhìn qua ống nhòm thì nó giống một con người nhỏ.”

“Người nhỏ? Cháu còn thông tin gì khác không?”

Cô bé lắc đầu.

“Có ai thấy nó ban ngày không?”

“Hình như chỉ xuất hiện ban đêm thôi.”

Vậy thì vẫn còn thời gian.

***

Sau khi bọn trẻ rời đi, tôi đi qua đi lại trong phòng khách, suy nghĩ.

Đêm qua tôi đã lao ra ngoài một cách gan dạ đến mức chính tôi cũng thấy lạ.

Nghĩ lại thì đó là một quyết định khá nguy hiểm.

Có lẽ là thói quen xấu hình thành sau khi vượt qua Khách Sạn, nơi chết rồi vẫn có thể hồi sinh.

Có ai có thể đi cùng không?

“Cục Quản Trị thì khó mà giúp được.”

Câu trả lời của Mama khiến tôi cũng đồng tình.

Bởi trên tin tức, con Kraken chết tiệt kia vẫn còn đó.

“Còn cảnh sát thì sao ạ?”

“… Con biết rồi mà. Bọn họ sợ quái vật.”

Tới lúc này, tôi quyết định nói một lời nói dối thiện ý.

“Nếu nói là có đặc vụ Cục Quản Trị đi cùng và yêu cầu phối hợp thì sao?”

“Có thế thì họ sẽ đến, nhưng… không phải nhân viên thường mà là đặc vụ sao! Ta nghe nói đặc vụ rất hiếm mà—”

- Tách!

Tôi búng tay tạo ra một ngọn lửa nhỏ.

Tiếp đó, tay tôi khẽ chạm vào “bên trong” vai Mama rồi rút ra.

Mama há hốc miệng nhìn tôi.

“J-Johnny! C-con… làm việc cho Cục Quản Trị sao?”

“Con đã nghỉ hưu rồi. Có vài lý do.”

Cứ giả làm đặc vụ đã nghỉ hưu vậy.

Dù sao khoảng năm ngày nữa tôi cũng quay lại Khách Sạn, chẳng cần lo hậu quả của lời nói dối.

Giấy tờ chứng minh? Không gì thuyết phục hơn năng lực siêu nhiên.

“Mama có quen cảnh sát nào không? James chẳng hạn.”

“Có chứ!”

“Vậy nhờ mama liên lạc giúp con. À, tiện thể cpn xin trang bị tốt một chút.”

***

Chiều tối, ba viên cảnh sát trẻ và can đảm tụ tập ở nhà Mama.

Một người chính là viên cảnh sát tôi gặp hôm qua.

“E hèm… ờ, hôm qua tôi xin lỗi. Không biết ngài là đặc vụ….”

“Không sao.”

James, người đã bắn chết con nai dùng thuật thôi miên trước mặt tôi.

Người đàn ông khác tên Rupert cẩn thận tiến lại.

“Chúng tôi tin lời Sherry, nhưng… ngài có thể cho chúng tôi xem một chút được không?”

“Tất nhiên.”

Khi tôi thể hiện năng lực đã từng cho Mama thấy, trong mắt họ tràn đầy thán phục.

Chẳng mấy chốc, chúng tôi trang bị quần áo và súng do họ mang tới, rồi xuất phát đến Aster Lake.

“Ngài làm việc bao nhiêu năm rồi ạ?”

“…”

“Nhân viên hay binh lính thì chúng tôi thấy nhiều rồi, nhưng đặc vụ thì tôi mới thấy lần đầu.”

“…”

“Tôi luôn tò mò, trên thế giới này có bao nhiêu ‘đặc vụ’ vậy?”

“…”

Tôi im lặng trước mọi câu hỏi, và rồi họ cũng không hỏi nữa.

Vốn dĩ tôi cũng không biết câu trả lời.

Giờ nghĩ lại mới thấy, những người như Ahri hay Mooksung mà tôi gặp mỗi ngày trong Khách Sạn, với tiêu chuẩn người thường, đúng là tồn tại cực kỳ thần bí.

Nhân viên thường hay đội tác chiến của Cục Quản Trị thì còn thấy được, chứ đặc vụ thì cả đời may ra gặp một lần.

Thậm chí chẳng ai biết làm thế nào để trở thành đặc vụ.

Có cần siêu năng lực không?

Phần lớn mọi người đều nghĩ vậy, nên khi tôi thể hiện sức mạnh của Phước Lành, ai cũng tin tôi là đặc vụ.

Trong khi đó, Kim Mooksung, đặc vụ thật sự, trước khi vào Khách Sạn thậm chí còn chẳng có siêu năng lực gì.

“Hà… dù sao thì cũng may đấy. Thật ra bọn tôi cũng từng nói với nhau là nên kiểm tra khu vực quanh hồ.”

“…”

“Có ngài ở đây, chúng tôi yên tâm hơn nhiều.”

“…”

Tôi thấy có lỗi với mấy viên cảnh sát đang tin tưởng theo mình, bởi trạng thái “siêu năng lực” mà họ tin tưởng ấy thật ra không hề bình thường.

Sức mạnh của Cần Mẫn chưa biến mất hoàn toàn, nhưng công suất đã giảm mạnh.

Khả năng châm lửa hay thọc tay xuyên qua lớp da mỏng thì nói thẳng là chẳng có ý nghĩa gì.

So với mấy năng lực mập mờ đó, khẩu AR-15 tôi cầm trong tay đáng tin hơn gấp 100 lần.

Khi mặt trời dần lặn, ánh sáng mờ nhạt hôm qua lại xuất hiện.

“Hít!”

“Đi theo thôi.”

***

Lần này, chúng tôi không dừng lại ở rìa khu rừng mà theo tới cùng.

Và rồi…

“Ơ… cháu à? Cháu đang làm gì ở chỗ này vậy?”

Mẹ của Tyce từng nói gì khi quan sát thấy vật phát sáng ấy nhỉ?

Giống một con người nhỏ?

Vì nó đúng là như vậy.

Bản thân vật phát sáng kia là một cậu bé trai với dung mạo kỳ dị.

Nhưng tình trạng thì hoàn toàn không bình thường.

Da mỏng như giấy, đến mức có thể lờ mờ thấy mạch máu và cả chuyển động của nội tạng bên dưới.

Trong mắt không có tròng đen, mà là thứ gì đó xoáy tròn phát sáng.

Hơn nữa, toàn thân cậu bé tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Đến mức này rồi thì chẳng biết đó là con người hay “yêu tinh” nữa.

Đúng lúc đó, James hoảng hốt thì thầm.

“Timothy?”

“Anh quen đứa bé này sao?”

“Gần Riverville có một nhà thờ, thằng bé là con của gia đình một vị chấp sự ở đó. Thằng bé đã mất tích từ đầu năm, cả khu đó đã trở nên náo loạn.”

Một cậu bé mất tích từ đầu năm?

“C-chúng ta… không phải nên chữa trị cho nó trước sao?”

Về điểm đó thì tôi đồng ý.

Cậu bé trước mắt rõ ràng không bình thường.

… Thậm chí còn không chắc có phải con người hay không.

Lúc ấy, James nhìn tôi bằng ánh mắt đầy lo lắng.

“Trước khi báo cho Cục Quản Trị… hay là chúng ta tự kiểm tra một chút?”

“…”

Nhìn vào ánh mắt sợ hãi của mấy viên cảnh sát, tôi hiểu tình hình.

Họ sợ tôi sẽ báo phát hiện này lên Cục Quản Trị.

Bởi vì—

Nếu là Cục Quản Trị mà tôi biết, họ sẽ giết đứa bé này không chút do dự.

“T-Timothy mất tích, vị chấp sự đó đau khổ lắm… xin ngài hãy nghĩ cho họ một chút—”

“Bà Sherry chắc đã nói rồi, tôi nghỉ hưu rồi. Tôi chẳng có công việc hay cái gì để báo cáo ở đây cả.”

Biểu cảm của mấy viên cảnh sát dịu đi đôi chút.

“Khục!”

Cậu bé khẽ cười.

Nụ cười ấy vừa đáng yêu, lại vừa không thể phủ nhận được cảm giác rờn rợn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!