Chương 398: Giấc Mộng Đêm Hè (14) Fin
- Kim Sanghyun
Mãi đến sáng hôm sau tôi mới quay lại nhà của Mama Sherry.
Có phải suốt đêm Mama đã đứng bên cửa sổ chờ hai người trở về không?
Mama chạy ào ra đón tôi ngay cả khi tôi còn chưa kịp bấm chuông.
“Johnny! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy hả?”
Mama làm ầm ĩ đến mức tôi còn chưa kịp hoàn hồn.
“Sao con bị thương nhiều thế này!”
“Mama, cơ thể con tự lo được. Phiền Mama chăm sóc Timothy giúp con. Chắc thằng bé cần được tắm rửa rồi cho ăn chút gì đó.”
Mama Sherry vừa nhìn tôi với vẻ lo lắng, vừa dẫn Timothy vào phòng tắm.
“Haaa….”
Đúng như lời Mama nói, tình trạng của tôi cũng chẳng bình thường gì.
Tôi đã hăng hái hô vang “THIS IS AMERICA!”, vậy mà trận chiến lại kéo dài hơn tưởng tượng.
Double barrel shotgun là loại vũ khí gì ư?
Chẳng cần giải thích dài dòng.
Chỉ với một tiếng “cạch” thôi cũng đủ nói lên toàn bộ cái lãng mạn của đàn ông rồi còn gì?
…
Vốn dĩ, đàn ông không phải kiểu suy tính phức tạp, cân đo đong đếm đủ thứ.
Nói cách khác, “lãng mạn của đàn ông” thường đi kèm với hiệu suất cực kỳ tệ.
Nhờ vậy mà suốt cả đêm tôi đã suy nghĩ đến hơn cả nghìn lần.
Lẽ ra tôi nên mang theo khẩu AR-15 bằng mọi giá mới đúng!
Thôi thì, cũng chẳng sao cả.
Dù thế nào thì tôi cũng đã xử lý được cái sọ khốn kiếp đó rồi, vậy là đủ.
Đến gần trưa, tôi và Sherry đã có một cuộc nói chuyện nghiêm túc về Timothy.
Mama nói rằng bà sẽ chăm sóc thằng bé, nhưng việc gánh vác trách nhiệm với một đứa trẻ tuyệt đối không thể quyết định chỉ bằng lòng trắc ẩn nhất thời.
Vì vậy tôi đã nói rõ cho Mama biết Timothy mắc bệnh gì, và trong tương lai có thể sẽ phát sinh những vấn đề nào.
Ý chí của Mama không hề dao động.
Càng nghĩ lại càng thấy, bà ấy đúng là một trong những người lương thiện nhất mà tôi từng biết.
Hơn nữa, bà ấy còn rất giàu.
Trong việc nuôi dưỡng một đứa trẻ mắc bệnh nan y, tiềm lực tài chính là yếu tố vô cùng quan trọng.
Đến đây, những gì tôi có thể làm đã kết thúc.
Phần còn lại, phải để người sẽ tiếp tục sống trong thế giới này tự quyết định.
Thời gian bắt đầu gấp gáp, nên tôi nói lời tạm biệt với Sherry.
Vài tiếng cuối cùng còn lại, nên dùng để làm gì đây?
… Tôi chợt nảy ra một ý tưởng hay.
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 231
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 2, Đại sảnh trung tâm
Lời Khuyên Hiền Triết: 0]
- Han Kain
Một ngày dài lê thê ở Khách Sạn cuối cùng cũng dần đi đến hồi kết.
Để đến được thời điểm này, chúng tôi thực sự đã chiến đấu vô cùng khốc liệt!
Số lần nhận Lời Khuyên bằng 0 chính là bằng chứng.
Ahri tựa vào bức tường đầy lỗ thủng, lẩm bẩm:
“Cái sự kiện quái quỷ này chắc cũng sắp kết thúc rồi nhỉ?”
“Có lẽ vậy. Thực ra khoảng 20 phút trước đã yên ắng hơn rồi.”
“Uaa… mệt chết đi được!”
Songee đứng bên cạnh cũng than thở.
“Cứ tưởng được cho hẳn một tuần Thời Gian Tiệc Tùng thì có thể nghỉ ngơi chút chứ.”
Tôi cũng nghĩ y như vậy.
Tiệc Tùng cái gì chứ?
Tất cả những gì tôi nhớ là ra ngoài cợt nhả với một đám tà giáo kỳ quặc, rồi bắt về được đúng một con ác ma?
Chưa kể vừa quay lại Khách Sạn thì đã có một trận chiến mệt mỏi hơn đang chờ sẵn.
“…”
Không biết từ lúc nào, xung quanh đã im lặng hẳn.
Thời gian vẫn trôi không ngừng ngay cả trong khoảnh khắc này.
Chỉ còn khoảng 10 phút nữa là Thời Gian Tiệc Tùng kết thúc.
Và…
Bác sĩ vẫn chưa quay về.
Các đồng đội bắt đầu lần lượt lên tiếng.
“Thực ra, em đã nghĩ kiểu gì cũng có ngày thế này. Người đó từng rơi xuống địa ngục một lần rồi mà.”
Elena tiếp lời Ahri, người đang nói với vẻ cam chịu.
“Em hiểu mà bác sĩ. Mỗi khoảnh khắc ở Khách Sạn hẳn đã đau đớn đến mức nào….”
Songee trông có vẻ hơi tiếc nuối.
“Dù, dù vậy đi nữa! Đi mà chẳng nói lời nào thế này! Perro, em cũng thấy thế là không ổn đúng không?”
- Piyo!
Ông thì trông như đã buông xuôi hẳn.
“Chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra thôi. Ý ta là, kiểu gì trong chúng ta cũng sẽ có một người rời đi.”
Ahri nói chen vào.
“Mooksung, ông chẳng phải đã nói là Sanghyun nhất định sẽ quay lại sao?”
“Đó là hy vọng thôi! Mấy chuyện thế này có bao giờ diễn ra theo ý tôi đâu!”
Cứ như vậy, các đồng đội bắt đầu từng người, từng người một buông xuôi, và chấp nhận thực tại.
- Ting!
Tôi nghe thấy tiếng thang máy vang lên.
- Rầm rầm!
Tất cả lập tức bật dậy, lao về phía thang máy!
Sau cánh cửa mở ra chậm rãi là một người đàn ông mặc trang phục trông như chỉ thấy ở khu nghỉ dưỡng nhiệt đới.
“Lâu rồi không gặp. Mọi người đã nghỉ ngơi tốt trong Thời Gian Tiệc Tùng chứ?”
Miệng ai nấy đều há hốc.
“Mãi rồi tôi mới được ra biển California nghỉ dưỡng chút. Lâu rồi mới vừa nhâm nhi cocktail mát lạnh vừa dạo biển, bao nhiêu stress tích tụ cũng bay biến hết.”
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ nói được một câu.
“Thầy ơi!”
“Kain à?”
“Mọi người đều tin thầy mà!”
“Hả?”
Vậy là, ‘Giấc Mộng Đêm Hè’ hạnh phúc ấy đã khép lại.
… Mà thật sự là hạnh phúc chứ?
[Sự Kiện ‘Giấc Mộng Đêm Hè’ Kết Thúc!]
***
Ngay khoảnh khắc ngày mới sang trang, một điều thực sự kỳ diệu đã xảy ra.
Tòa nhà vốn trông chẳng khác gì phế tích sau ngày tận thế của nhân loại, chỉ trong nháy mắt đã trở lại vẻ xa hoa quen thuộc như thường ngày!
Ngay cả những đồng đội vốn chẳng mấy khi ngạc nhiên trước chuyện lạ cũng phải trợn tròn mắt nhìn quanh.
Rất nhiều thứ khác cũng trở về trạng thái ban đầu.
Miro nhìn chiếc đồng hồ bỏ túi, reo lên:
“Thật này! Miro Nửa Đêm đã hồi lại thời gian rồi!”
- Rầm!
Bác sĩ vội vàng ôm chầm lấy bộ đồ vũ trụ trắng tinh vừa rơi xuống từ không trung.
“Ối chà! May quá. Tôi còn lo nó biến mất vì đã bị biến thành vé vào cửa rồi cơ.”
Đương nhiên, năng lực của tôi cũng vậy.
[Giáng Lâm: 1]
“Nào! Có vẻ mọi chuyện đều xong rồi. Nhưng trước mắt vẫn còn việc phải làm, nên là mọi người tập trung ở bàn trung tâm!”
Nghe lại giọng nói đầy tự tin của chị, tôi thấy cũng khá vui.
Vừa ngồi xuống bàn, Ahri đã mở miệng:
“Mọi người chắc mệt rồi, nên nói gọn thôi. Trước hết, mỗi người nói xem mình thu được gì. Loạn quá nên chẳng biết ai đã trải qua chuyện gì cả.”
Tóm lại thì rất đơn giản.
Tôi thu thập được thông tin về thé giới bên ngoài, đồng thời hoàn thành được Giày Gắn Cánh, và nó sẽ đến vào ngày mai.
Chị Eunsol thì thông qua Bàn Tay Dục Vọng công suất cực đại mà có được một công cụ cực mạnh, cũng sẽ đến vào ngày mai.
Elena, Ahri và Miro trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Anh Jinchul và Seungyub thì có thêm một vấn đề liên quan đến Ahrima.
Ông và Songee nhận được cường hóa Phước Lành mới.
Còn bác sĩ thì có vẻ đã nghỉ ngơi rất đầy đủ.
Tiếp theo, chúng tôi trao đổi ý kiến về căn phòng kế tiếp.
“Phòng cần đến đã được định sẵn rồi.”
Trước lời của bác sĩ, mọi người đều gật đầu.
“Trong các phòng 104, 206, 207 thì đương nhiên phải loại đi Phòng Cửa Ngõ. Phòng 104 cũng phải loại vì số lần Giáng Lâm của Kain đã quay lại rồi.”
“Vậy chỉ còn 206 thôi.”
“Đúng vậy.”
Phòng 206, căn phòng nguyền rủa cuối cùng còn sót lại ở tầng 2.
Trong bầu không khí căng thẳng, Ahri cẩn trọng lẩm bẩm:
“Mọi người nhớ chứ? Phòng 206 là….”
“Phòng Nguyền Rủa đặc biệt khó.”
“Đúng rồi. Trong Tiết Lộ Thiên Cơ có nói gì ấy nhỉ?”
Tôi nhớ rất rõ.
“Đối đầu ba bên, mô-típ quen thuộc trong sáng tác, thường xuyên kiểm tra ngày tháng.”
Ông nhanh chóng nhấn mạnh:
“Đừng quên chuyện quan trọng. Nhớ thông tin Kain từng nhận được ở Hotel Cinema chứ?”
Sức mạnh cứu thế giới mà Cục Quản Trị đang tìm kiếm.
Khách Sạn đã trả lời như sau.
Kho báu không phải một mà là hai.
Một là đồng hồ cát.
Cái còn lại được ban cho ở ‘Phòng Nguyền Rủa khó nhất’.
Tức là Di Sản của phòng 206.
Chúng tôi thảo luận đến khuya về cách diễn giải Tiết Lộ Thiên Cơ và những suy đoán xoay quanh Di Sản của phòng 206.
***
Han Kain: Ahri, ra ngoài nói chuyện chút.
Kim Ahri: …
Han Kain: … là sao? Đùa à?
- Két!
“Oáp~! Nhờ Mooksung mở cửa sổ chat riêng à? Đã họp đến khuya rồi, giờ này còn có chuyện gì nữa?”
“Xin lỗi. Có chuyện tò mò quá, không nhịn được.”
“Chuyện gì?”
“Những gì anh đã trải qua bên ngoài. Anh nghĩ mình phải nói cho em biết.”
“Ừm, em cũng tò mò thật. Thế, cảm giác thế nào khi trốn thoát được?”
“Bên ngoài không phải là thực tại của anh.”
“…”
“Anh không có bố mẹ, không có bạn bè. Ngôi trường cấp hai anh từng tốt nghiệp cũng không tồn tại. Trường cấp ba thì hình dáng tòa nhà khác hẳn.”
“…”
“Nhưng Cục Quản Trị lại biết tên của em và Ông. Có lẽ thế giới này chỉ xoay quanh em và Ông thôi.”
“Ra vậy.”
“Em biết rồi, đúng không?”
“…”
“Thôi, cũng ổn. Anh không gọi em ra để trách chuyện đó.”
“Vậy gọi em ra để nói gì?”
“…”
Tôi nhớ lại chuyện hôm qua, khoảnh khắc dùng Giáng Lâm để tiêu diệt Apollyon rồi quay về Khách Sạn.
“Anh đã dùng Giáng Lâm ở bên ngoài. Đương nhiên, khi quay về thì con số cũng đã hồi phục.”
“Nghe có vẻ là anh đã làm một màn rất ngoạn mục.”
“Anh từng nói với em rồi, Giáng Lâm không chỉ đơn thuần là tăng sức mạnh vật lý. Nó… phức tạp hơn nhiều.”
“Phức tạp?”
“Nếu anh nói rằng có thể phân biệt hình dạng của từng bông tuyết trong một triệu bông tuyết rơi từ trên trời xuống, em có tin không?”
“… Đúng là sức mạnh của thần.”
“Nhờ vậy, khi dùng Giáng Lâm, anh có thể cảm nhận được những sự thật mà bình thường tuyệt đối không thể nhận ra.”
“…”
“Anh đạt được một loại giác ngộ rất rất, thực sự là mơ hồ. Lúc đó còn không biết mình đã ngộ ra cái gì, nhưng theo thời gian thì bắt đầu nghĩ: chẳng lẽ ý nghĩa là thế này sao?”
“…”
“Thực tại có phải là cái này không?”
Tôi khẽ vung tay trước mặt Ahri.
∞
Thứ này tượng trưng cho vô hạn.
“… Thế quái nào.”
“Thế quái nào là sao?”
“Sao anh có thể ‘cảm nhận’ ra được chuyện đó?”
“Bởi vì Giáng Lâm.”
“Thật sự là một sức mạnh vô lý.”
Ahri không phủ nhận câu trả lời của tôi.
Không lâu sau, trong mắt cô ấy ánh lên sự bất an.
“Nếu đã nhận ra điều đó, chắc anh cũng đã hiểu thêm được một sự thật khác rồi.”
“Sự thật? Sự thật gì?”
“Trong vũ trụ này, không hề tồn tại ‘thế giới mà Han Kain đã từng sống’—”
“Không tồn tại à? Thực tại anh từng sống đã biến mất, bố mẹ hay bạn bè đều không có cách nào lấy lại?”
Có lẽ vì tôi cười một cách quá thản nhiên khi nói ra những lời đó.
Ahri mở to mắt, bối rối.
“A-anh ổn chứ?”
“Tất nhiên là ổn.”
“Ổn sao được? Bố mẹ không tồn tại mà còn bảo ổn? Anh là phá gia chi tử à?”
“… Sao tự nhiên lại lôi phá gia chi tử ra vậy?”
“T-tại em giật mình thật đó.”
Tôi thực sự không sao cả.
Không phải vì tôi coi nhẹ thực tại đã bị nghiền nát trong vô hạn.
“Ahri, vì vậy mà bấy lâu nay em đã giấu kín chuyện này à?”
“…”
“Sợ rằng nếu anh biết, anh sẽ phát điên hay làm loạn gì đó?”
“Dù không đến mức phát điên, nhưng cũng có thể bị sốc nặng.”
“Không sao đâu. Anh thật sự ổn.”
“Tại sao?”
Tôi cười thật tươi, đủ để Ahri yên tâm.
“Vì anh đã được hứa rồi.”
“Hứa?”
“Anh đã nói rồi mà. Khi Hotel Cinema kết thúc, Khách Sạn đã hứa với anh. Chỉ cần vượt qua tất cả thử thách thì….”
“Sẽ cho anh một cái kết có hậu, có thể chấp nhận được.”
“Đúng thế.”
“Không, làm gì có happy ending hay gì đó tương tự—”
“Ahri, em thật sự nghĩ em với Cục Quản Trị đã nắm rõ mọi thứ trong vũ trụ này sao?”
Cô ấy nghẹn lời, khép miệng lại.
“Tất nhiên, cũng còn rất nhiều thứ anh không biết. Nhưng có một điều anh biết rõ.”
“…”
“Theo những gì anh biết, không có nơi nào gần với đấng toàn năng như Khách Sạn này. Ở đây, nếu nó nói ‘được’, thì tức là được. Nghĩ xem, ban đầu em và Ông vào đây vì lý do gì?”
“…”
“Muốn nhờ sức Khách Sạn để làm những chuyện mà sức của Cục Quản Trị không thể làm, đúng không?”
“Đúng.”
“Anh cũng giống như em.”
Ngày hôm sau, chúng tôi bước vào căn phòng nguyền rủa cuối cùng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
