Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Chương 301-400 - Chương 394: Giấc Mộng Đêm Hè (10)

Chương 394: Giấc Mộng Đêm Hè (10)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 231

Địa Điểm Hiện Tại: ---

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Khi trở về Khách Sạn bằng cách bay trên không, thứ đầu tiên chào đón tôi lại không phải là các đồng đội.

Từ xa, một khối đen sì, sền sệt một cái lao thẳng về phía tôi.

Không hiểu đó là thứ quái quỷ gì, tôi đưa mắt nhìn lại Khách Sạn thì lập tức cứng họng.

“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

Thứ dị dạng gớm ghiếc hiện ra trước mắt, nhìn kiểu gì cũng khôngthể gọi là ‘Khách Sạn’ được.

Những công trình tương tự, tôi đã thấy rất nhiều ở phòng 203, nơi nhân loại đã diệt vong, rồi hàng nghìn năm đã trôi qua.

Một khối bê tông nửa hoang phế bị mấy loài thực vật không rõ lai lịch bao phủ khắp nơi, còn bông hoa khổng lồ trên đỉnh thì đang ‘nhìn chằm chằm’ về phía tôi, rồi bắn những khối chất nhầy sền sệt như đạn pháo.

“Phù….”

May mắn là Apollyon không quá mạnh, nên sức mạnh của lần Giáng Lâm vẫn còn sót lại đôi chút.

Tôi đánh chặn bông hoa từ xa, rồi mở lại cửa chính Khách Sạn—

“Đùa nhau à, cái quái gì thế này?!”

Ngay khoảnh khắc cánh cửa bật mở, một cục thịt đỏ au lăn tròn ra ngoài.

Vì không muốn phá nát Khách Sạn thêm nữa, tôi phải khống chế lực, nhẹ tay hất văng khối thịt đó đi.

Tình trạng bên trong gọi là hỗn loạn cũng chưa đủ.

Một gã khổng lồ đen sì, mắt trợn trừng, đang xé toạc trần nhà.

Một con quái vật dây leo đang điên cuồng vươn rễ khắp bốn phía.

Khối thịt ban nãy thì chiếm chỗ để chuẩn bị… lăn tiếp.

Ma quỷ bay loạn khắp nơi.

“……”

Đến mức này thì thật sự không biết nói gì nữa.

***

Sau khi đi khắp tầng một, tôi xác định được nguồn gốc của vấn đề.

Không gian khắp nơi xuất hiện những khe nứt, và bọn quái vật không ngừng tuôn ra từ đó.

Những vết nứt này là thứ không có thực thể, nên cũng chẳng có cách nào phá hủy chúng cả.

May là theo thông tin “Vị Trí Đồng Đội” trên Cửa Sổ Trạng Thái, không ai chết cả, tất cả đều ở trên tầng hai.

Rốt cuộc, chút sức lực còn sót lại của tôi đều bị dùng để đi tới thang máy.

Vào trong thang máy, tôi mới thật sự thả lỏng. Lúc này, Perro, kẻ đã chui trong kẽ áo tôi suốt từ khi tôi Giáng Lâm, mới thò đầu ra.

Từ lúc nào đó, nó đã cực kỳ ghét tôi. Nghĩ kỹ thì tôi cũng có quá nhiều lý do để bị ghét, nên đành chấp nhận thôi.

Thế nhưng hễ xung quanh nguy hiểm tới mức vô phương cứu chữa như lúc này, nó lại lặng lẽ dính sát vào tôi.

“Đúng là Perro của chúng ta thông minh thật.”

Perro chẳng buồn phản ứng, vừa tới tầng hai là lao vọt ra như sét đánh.

“Ghét tới vậy à…”

Tôi cũng hiểu được.

- Phụt phịch!

Con vẹt vừa lao đi chưa kịp lấy hơi đã quay ngược trở lại chỗ tôi.

“…”

Không phải tự nhiên mà nó thích tôi hơn chứ.

Nhìn sơ là biết tình trạng tầng hai cũng chẳng khá hơn.

“Cửa sổ! Chặn cửa sổ lại!”

“Cửa chính cũng có thứ gì đó đang vào!”

“Ông ơi! Phía trên kìa!”

“Vãi thật, lũ chó chết này từ đâu chui ra thế?!”

Đồng đội lâu ngày gặp lại, vậy mà chẳng ai để ý tới việc tôi bước ra khỏi thang máy.

Cũng phải thôi, ma với quái đang xông vào tứ phía thế kia thì đâu còn tâm trí mà chào hỏi.

Cuối cùng, tôi chỉ kịp ra hiệu bằng ánh mắt báo mình đã quay lại, rồi lập tức lao vào chiến đấu tới chết.

***

Khoảng ba mươi phút sau, tình hình mới tạm ổn để có thể nói chuyện.

“Tầng hai là nơi ổn nhất á?”

“Bảo rồi mà. Kain, anh vào bằng cổng chính tầng một đúng không? Tầng một thế nào?”

“… Gần như thành phế tích rồi. Trại sinh sản của quái vật thì đúng hơn nhỉ?”

“Chỗ đó giờ chẳng còn là Khách Sạn, thậm chí chẳng còn là tòa nhà. Dưới tầng hầm cũng chẳng khác mấy. Ít nhất thì tầng hai vẫn còn lành lặn.”

“Thang máy vẫn dùng được mà. Bám trụ trong đó có phải ổn hơn không?”

“Lúc đầu bọn em cũng nghỉ ở đó, nhưng thang máy đột nhiên định đưa bọn em tới một ‘nơi kỳ quái’.”

“…”

Riêng tầng hai thì các khe nứt sản sinh quái vật không xuất hiện bên trong Khách Sạn, mà chỉ có ở vùng tuyết bên ngoài.

Hơn nữa, quái vật không tràn ra liên tục mà có quãng nghỉ khá dài, nên bọn họ có thể lấy lại hơi sức.

“Chắc sẽ yên ổn được tầm ba, bốn tiếng nữa. Từ đó đến giờ vẫn vậy rồi. Ai mệt thì tranh thủ ngủ đi!”

Chẳng cần Ahri nhắc, Miro và Elena đã tựa lưng vào tường, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Việc tầng hai trụ được như vậy là có lý do rõ ràng.

“Vì chị đã cầu nguyện ở tầng hai.”

Câu trả lời nằm trên gương mặt u ám của chị Eunsol.

Chị đã ước một điều ước siêu cấp, trong trạng thái gần như loạn trí, mà lúc đó chị ấy đang ở tầng hai.

Ông và Ahri, những người vẫn còn sức, đã giải thích cho tôi cặn kẽ.

Ví dụ như tên của sự kiện đang diễn ra trong Khách Sạn.

“‘Giấc Mộng Đêm Hè’ à?”

“Trên màn hình tầng hai hiện như vậy. Giờ thì nó cũng nát bét rồi.”

“‘Khi kết thúc Thời Gian Tiệc Tùng, sự kiện cũng sẽ kết thúc’…”

“Bọn khốn Khách Sạn ghi mô tả cũng khó ưa thật. Sự kiện thú vị, chúc quý khách có khoảng thời gian hạnh phúc!”

“…”

Ahri thở dài rồi nói tiếp.

“Chẳng vui tẹo nào. Nhưng cũng không phải sự kiện gây bất lợi cho bọn mình. Có lẽ vì thế bọn họ mới kích hoạt nó ngay trong Thời Gian Tiệc Tùng.”

Chúng tôi bắt đầu tổng hợp từng thành quả đã mọi người đạt được.

Anh Jinchul đã trực tiếp gặp ảo ảnh của Arima, nhận được một đề nghị kỳ quái, thậm chí đã bàn bạc với Seungyub rồi.

“Vài ngày trước anh nghe Con Cú nói rồi nhỉ? Có một cách đặc biệt để nhốt phù thủy vào Hòm Linh Hồn. Chính bản thân phù thủy đã tự tìm ra cách đó.”

“Là gì vậy?”

“Arima coi bản thân như một dạng virus máy tính. Theo phép so sánh này thì Hòm Linh Hồn giống như thiết bị chứa máy tính. Thế nên không thể chứa bản thân con virus được. Vì nó không phải linh hồn, mà chỉ là dữ liệu tinh thần.”

Nghe đến đây, đáp án lập tức hiện ra.

“Vậy thì phải bỏ luôn cái máy bị nhiễm virus vào trong đó.”

“Cô ta định chiếm lấy thân xác của một NPC trong Phòng Nguyền Rủa. Chỉ cần nhốt NPC đó là được.”

Ông, Seungyub và Songee thì không tham gia tiệc rượu, nên không bị cuốn vào sự kiện.

Ngược lại, chị Eunsol lần này cũng nhận được phần thưởng rất lạ.

“‘Sự kiện cường hóa của Thợ Thủ Công Thần Bí’?”

“Thỉnh thoảng chị cũng thắc mắc. Tên thợ thủ công đó sinh ra chỉ để chế tạo Giày Có Cánh thôi sao? Quả nhiên không phải. Chị có thể điều khiển hắn bằng Bàn Tay Dục Vọng.”

Từ đây, chị Eunsol trực tiếp bước tới giải thích.

“Đôi lúc chị cũng thấy tiếc. Chị có nhiều công cụ, nhưng lúc dùng lại thấy thiếu thiếu. Đều là pháp khí cao cấp, nhưng cứ nửa vời thôi. Sau này chị mới hiểu lý do, là vì ‘đầu ra’ của điều ước không đủ mạnh.”

Chuyện này cũng dễ hiểu.

“Vậy cuối cùng là chị phải ước như hôm nay sao? Chị nên ước mà không cần quan tâm đến tình hình của đồng đội, bảo mấy tên yếu đuối thì đi chết đi.”

“… Không tới mức ‘chết đi’ đâu nhỉ. Gần với việc… không để tâm tới bất cứ ai khác thôi.”

“Vậy chị đã ước được cường hóa những công cụ hiện có?”

“Ừ.”

Thợ Thủ Công Thần Bí, cái mô hình lego đó, đột nhiên bước tới, lấy đi các công cụ của chị.

“Huy hiệu tàng hình, trâm bướm, mũ đầu bếp. Nó lấy đi ba món, trừ con mắt. Con mắt thì nghiêm túc mà nói là đồ mượn, nên chị không nghĩ nó nằm trong diện được cường hóa.”

“Rồi chị đã cường hóa được chúng chưa?”

“Chưa.”

“Hả? Quái vật đầy ra thế này mà sao không đưa ngay—”

“Em nói đúng. Nhưng chị muốn xác nhận một chuyện. Em cũng thử tới gặp Thợ Thủ Công Thần Bí đi. Nguyên liệu Giày Gắn Cánh giờ cũng đủ rồi.”

Giày Gắn Cánh.

Công cụ thoát hiểm đã được ám chỉ ngay từ ngày đầu tới Khách Sạn, đôi giày biết bay.

Hồi đó chỉ cần nghĩ tới Giày Gắn Cánh là tim tôi đã đập thình thịch.

Giờ nghĩ lại, tôi nghĩ mình không còn khát khao tới tuyệt vọng như thế nữa.

Bản thân tôi đã bay ra ngoài rồi lại quay về mà không cần công cụ.

Hơn nữa, ra ngoài rồi mới biết thoát bằng Giày Gắn Cánh không phải là “trốn thoát thật sự”.

Dù vậy, Giày Gắn Cánh vẫn là công cụ cực kỳ hữu dụng cho việc khai phá trong Khách Sạn.

“Xin chào các vị khách. Chúc quý vị có khoảng thời gian vui vẻ tại Khách Sạn Pioneer—”

Nghe lại mấy lời giải thích vẫn dài dòng y như cũ.

“—Vui lòng bấm phím số 1.”

Tôi bấm 1.

“Giày Bay, hay Giày Gắn Cánh. Là vật phẩm dùng chung, sau khi nhận thì tất cả người tham gia đều có thể sử dụng. Khi mang vào có thể bay, nếu luyện tập đầy đủ, có thể thoát khỏi Khách Sạn qua cửa chính.”

Toàn là mấy thứ tôi đã biết.

“Nguyên liệu chế tạo đã được thu thập đầy đủ. Để tiến hành chế tạo, vui lòng bấm phím số 1.”

Nghĩ lại mới thấy, đã chỉ bấm mỗi số 1 thì sinh ra cái bàn phím làm gì không biết.

- Bíp!

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Thợ Thủ Công Thần Bí rung lên ù ù, rồi ba nguyên liệu hiện ra giữa không trung.

Bên dưới mỗi nguyên liệu là một bảng mô tả nhỏ.

Tóc của chiến binh chịu được lôi đình

(Cha Jinchul, thu được tại Phòng 204, Hotel Cinema)

Nhãn cầu của kẻ quan sát vạn vật từ đỉnh cao

(Lee Eunsol, thu được tại Phòng 203, Một Khởi Đầu Mới)

Lông của loài chim bay xuyên bão tố

(Han Kain, thu được từ bầu trời bên ngoài tầng một)

“Bắt đầu tiến hành chế tạo Giày Gắn Cánh. Thành phẩm sẽ được giao vào ngày mai.”

Nói xong, Thợ Thủ Công Thần Bí lại im lặng.

“Ngày mai?”

Có nhất thiết phải là ngày mai không?

Tôi chưa được nghỉ ngơi tử tế nên cũng hơi tiếc, nhưng hôm nay là ngày cuối của Thời Gian Tiệc Tùng.

Nếu đưa hôm nay luôn thì còn dùng thử được một ngày.

Đưa ngày mai thì vừa nhận hàng đã phải vào Phòng Nguyền Rủa, chúng tôi chẳng kịp luyện tập.

Lúc đó, chị Eunsol thở dài.

“Quả nhiên. Công cụ của chị cũng bị hắn lấy hết, rồi bảo mai mới trả.”

“Sao lại là ngày mai?”

Ahri trả lời từ phía sau.

“Để chúng khỏi biến mất.”

“…”

Nghe câu đó là tôi hiểu ngay.

Ngoài kia tôi đã lờ mờ cảm nhận được, quay về Khách Sạn nghe đồng đội giải thích thì càng chắc chắn.

Tất cả những gì xảy ra trong suốt một tuần bị cuốn vào Giấc Mộng Đêm Hè sẽ bị reset khi sự kiện kết thúc.

Thời gian của Miro Nửa Đêm mà Miro đã sử dụng hết, tình trạng tan hoang của Khách Sạn, số lần Giáng Lâm của tôi, tất cả đều sẽ khôi phục.

Theo cùng logic đó, nếu họ đưa công cụ đã cường hóa hay Giày Gắn Cánh ngay bây giờ, thì khi sự kiện kết thúc chúng cũng sẽ biến mất.

“Hóa ra là đưa sau khi sự kiện kết thúc.”

“Coi như là Khách Sạn tử tế đi.”

Nếu muốn chơi khăm chúng tôi, Khách Sạn đã có thể đưa ngay bây giờ, rồi sáng mai xóa sạch với một câu “cảm ơn”.

Xét theo tiêu chuẩn Khách Sạn thì thế này đã là có tình người rồi.

“…”

Nghe tới chữ reset, tôi vô thức quay lại nhìn Elena và Miro.

Từ lúc tôi trở về, cả hai đều không nhìn tôi lấy một lần.

Cực kỳ ngượng.

Nói thật, tôi không phải kiểu nhân vật đần độn trong manga, bảo hoàn toàn không nhận ra thì là nói dối.

Miro thì trẻ con quá nên còn lẫn lộn, nhưng Elena thì tôi biết.

Chỉ là, giữ trong lòng và nói ra là hai chuyện hoàn toàn khác.

Ước gì khi sự kiện kết thúc, ký ức cũng bị xóa đi.

“Khụ, khụ!”

Đúng lúc đó, Ahri hắng giọng thu hút sự chú ý.

“Giờ thì mọi người hiểu đại khái ai được gì rồi chứ?”

Anh Jinchul và Seungyub thì có được thông tin, hoặc phần thưởng liên quan tới Arima.

Chị Eunsol sẽ nhận được công cụ cực mạnh.

Ông và Songee không liên quan gì tới sự kiện, nhưng được cường hóa Phước Lành.

Elena và Miro thì… cứ coi như đã trút được gánh nặng trong lòng.

Còn tôi, tôi đã giải tỏa được tò mò về thế giới bên ngoài, và hiểu rõ cái giá thật sự của Giáng Lâm, cũng xem như có thu hoạch.

Như mọi lần, Thời Gian Tiệc Tùng này cũng mang lại cho tôi không ít thứ.

“Ahri, còn em thì được gì?”

“… Thỏa mãn trí tò mò?”

Ít nhất Ahri cũng có được gì đó, vậy là tốt rồi.

Chỉ còn đúng một người.

Anh ta vẫn chưa quay lại.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với bác sĩ vậy?”

Nghe vậy, sắc mặt mọi người đều trầm xuống.

“Anh ấy không tìm được cách quay về à? Chết tiệt… nếu em mà biết bác sĩ trốn thoát rồi thì em sẽ lôi anh ấy về đây luôn!”

Nếu mình mà nhờ Bộ Trưởng Park, liệu ông ta có tìm được người không?

Khi đó, Ông lẩm bẩm với vẻ u ám.

“Bác sĩ khác cháu, Kain.”

“Dạ?”

“… Còn nhớ cuộc trò chuyện sau lần đầu thoát khỏi Dinh Thự Kinh Hoàng không?”

“Lâu quá rồi, cháu không nhớ rõ.”

“Họ nói khi thoát thành công, Khách Sạn sẽ cho cháu rời đi và đưa ‘vé vào cửa’.”

“À, nhớ rồi! Chỉ người đã trốn thoát đó mới dùng được—”

Nói tới đây tôi giật mình. Tôi đâu có cái gì như vậy?

“Khoan, sao cháu lại không có? Có cái đó thì đâu việc gì phải khổ sở thế này?”

Ahri giải thích ngay.

“Là vì anh không dùng công cụ thoát hiểm.”

“Hả?”

“Bộ Đồ Bảo Hộ, Giày Gắn Cánh. Nếu dùng công cụ và trốn thoát theo đúng tuyến đường, thì ngay khi ra ngoài, công cụ đó sẽ biến thành vé vào cửa.”

“… Ý em là.”

“Sanghyun thì khác anh, anh ta mặc Bộ Đồ Bảo Hộ ra ngoài. Tức là anh ta có vé.”

“…”

Không khí xung quanh lặng hẳn.

Khác với tôi, bác sĩ có vé, có thể quay lại bất cứ lúc nào, vậy mà đến giờ vẫn chưa trở về.

Ai nấy đều mang vẻ mặt phức tạp, trong đầu hiện lên những giả thuyết chẳng lành.

Bác sĩ là người khao khát trốn thoát khỏi đây còn hơn cả chúng tôi.

Khi đó, Ông buông một câu gọn lỏn.

“Cậu ta sẽ sớm quay lại thôi.”

“…”

“Nó nói là ‘chỉ nghỉ vài ngày’. Còn bảo Khách Sạn cũng phải có kỳ nghỉ.”

“…”

“Chắc nó không biết Khách Sạn giờ loạn thế này đâu. Khi đó Eunsol còn chưa dùng Bàn Tay Dục Vọng. Nên chắc tưởng mọi người cũng đang vui vẻ, còn bản thân thì tiện thể nghỉ ngơi.”

Niềm tin của Ông liệu có đúng không?

Không ai biết được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!