Chương 383: Thời Gian Tiệc Tùng, Suy Nghĩ Về Phòng Kế Tiếp Và Hòm Linh Hồn
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 223
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 105 – ‘Phòng Nghỉ Ngơi’
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Khoảnh khắc chúng tôi vừa đặt chân tới Phòng 105, trước mắt tất cả mọi người đồng loạt hiện lên thông báo.
Kính gửi các vị khách thân yêu!
Mới ngày nào còn lóng ngóng khi lần đầu bước vào khách sạn, vậy mà giờ các bạn đã giải quyết xong tận phòng 205!
Thời gian trôi nhanh thật đấy, phải không?
Chúng tôi xin chân thành chúc mừng các bạn đã hoàn thành phòng 205.
Ngay cả chúng tôi, những kẻ dõi theo thành tựu của các bạn, cũng cảm thấy rất hạnh phúc.
Kể từ ngày mai, các bạn sẽ được hưởng tổng cộng 7 ngày nghỉ ngơi.
“Bảy ngày? Bình thường dài vậy à?”
“Ồ~! Lần này lâu ghê?”
Đúng lúc đó, như đã chờ sẵn, một thông báo khác lại xuất hiện.
Tất cả mọi người đang vui mừng vì kỳ nghỉ dài!
Chúng tôi cũng rất vui, nhưng đáng tiếc là kỳ nghỉ dài như vậy là có lý do cả.
Giờ đây, ở tầng 2 chỉ còn lại duy nhất một Phòng Nguyền Rủa – Phòng 206!
Phòng 206 có ‘hơi’ khó một chút đấy.
Chắc hẳn các bạn không muốn kết thúc hành trình dài đằng đẵng của mình tại đây đâu nhỉ.
Trong tuần còn lại, hãy suy nghĩ thật kỹ xem liệu còn phần thưởng nào đã bị bỏ sót hay không.
Dù có gom góp hết mọi thứ có thể lấy được, các bạn vẫn sẽ thấy thiếu đấy.
Sự kiện bất ngờ: Thời Gian Tiệc Tùng! Bắt đầu từ ngày mai!
“…”
Lời cảnh báo lạnh sống lưng khiến cả không gian lập tức trầm xuống.
***
“Wow! Ra món rồi, ra rồi!”
“… Seungyub à.”
“Khách Sạn! Có nghe thấy không? Cho thêm tôm chiên nữa đi!”
“Seungyub.”
“Ahri noona?”
“Bớt bớt đồ chiên lại. Em đã ăn ba đĩa rồi đấy.”
Một thời gian dài rồi tôi mới được ăn đồ Khách Sạn.
Ai nấy đều liên tục thò tay xuống dưới bàn rồi rút lên, chăm chỉ tạo ra những món mình muốn ăn.
Phòng 205 không phải kiểu nơi bắt ăn côn trùng như phòng 203.
Nhưng đúng là rất nhiều đồng đội đã không được ăn uống tử tế suốt một thời gian dài.
Vậy mà trong số đó, người ăn hăng nhất lại chính là Seungyub – kẻ từng là “Hoàng đế”.
Trong lúc ăn, Eunsol-noona hỏi Seungyub và Songee vài câu.
“Sau khi kết thúc Phòng 205, Khách Sạn có hiện thông báo cho các em chứ?”
“Vâng ạ.”
“Nó nói gì?”
“Ờ….”
Seungyub quay sang nhìn Songee, Songee cũng tỏ ra lúng túng.
“Ờ, ờ… Đại loại là cảm ơn vì đã vất vả chống đỡ đế quốc đang trên bờ diệt vong? Rồi hỏi khi nhìn ba cao thủ, mỗi người có một góc nhìn khác nhau thì bọn em nghĩ gì?”
“Không phải mấy câu xã giao đó, ý chị là phần đánh giá.”
“À, cũng có nói mấy lời không hay lắm. Kiểu như đáng lẽ nên chú ý hơn tới gợi ý về việc cần sức mạnh võ lực vượt trội?”
“Hừm… Có vẻ không phải là diễn biến lý tưởng mà Khách Sạn mong muốn… Không có vé thưởng đúng không?”
“Không ạ.”
Đánh giá của Khách Sạn có lẽ chỉ ở mức “bình bình”.
Có một điểm khiến tôi mơ hồ đoán ra được.
“Mọi người không thấy Lee Jaseong về cuối mạnh quá mức à?”
Như thể nhận ra điều gì đó, bác sĩ gật đầu.
“Giờ mọi chuyện đã xong nên mới nói, nhưng… Lee Jaseong quả thật là một nhân vật rất đặc biệt theo nhiều cách khác nhau. Trong suốt quá trình ở Khách Sạn, tôi chưa từng thấy kiểu NPC nào như vậy. Nếu ví von thì ông ta giống NPC dạng tăng trưởng?”
“Đúng vậy. Ngay từ đầu đã có liên hệ với Tâm Ma, giải quyết được thì lại mạnh lên. Rồi cuối cùng, Jaseong lại nhận thức được sự tồn tại của Khách Sạn và…”
Tôi nhất thời không nghĩ ra từ thích hợp, nhưng Ông liền tiếp lời ngay.
“Đạt tới một loại giác ngộ thiên y vô phùng. Khoảnh khắc cuối cùng đó, dù chưa tới mức Tù Nhân, nhưng có lẽ đã chạm tới giới hạn sức mạnh của con người.”
“Vâng. Kết quả là ông ấy định chém nát cả thế giới giả tạo này. Trong quá trình đó, tù nhân suýt nữa cũng được giải phóng.”
Nếu không có hạn chế đặt lên Tù Nhân, có lẽ mọi thứ đã đi tong ngay lúc ấy.
Chừng đó là đủ cho câu chuyện về phòng 205, rồi đề tài chuyển sang kỳ nghỉ.
“Thời Gian Tiệc Tùng dài bảy ngày! Dài kinh khủng luôn đó!”
Ở Khách Sạn, một tuần là khoảng thời gian cực kỳ dài.
Dù là tin vui, nhưng trên gương mặt mọi người vẫn lộ rõ căng thẳng.
“Việc nghỉ dài thế này chắc chắn có lý do….”
Ahri lẩm bẩm với vẻ mặt bất an.
“Mọi người còn nhớ chứ? Theo lời Hậu Thuẫn Giả, Phòng Nguyền Rủa cuối cùng của mỗi tầng đều đặc biệt khó.”
“… Ý là phòng 104 và 206.”
Thú thật, từ trước đến nay, chưa bao giờ tôi thấy Phòng Nguyền Rủa là dễ, vậy mà khi nhận được cảnh báo đáng sợ như vậy thì đúng là nghẹt thở.
Eunsol-noona nhắc tới một câu khác.
“Họ bảo kiểm tra xem có bỏ sót phần thưởng nào không nữa nhỉ?”
“Cũng khá nhiều mà. Thánh Địa Phước Lành, Bàn Tay Dục Vọng của chị, rồi Hòm Linh Hồn Seungyub mới nhận được.”
Bác sĩ đang nghe lắc đầu.
“Kain à, anh nghĩ câu đó không mang ý nghĩa như vậy.”
“À, em hiểu rồi.”
Thánh Địa Phước Lành hay Bàn Tay Dục Vọng, kiểm tra Di Sản mới…
Đó đều là những việc vốn dĩ chúng tôi vẫn làm thường xuyên, không phải thứ cần chuẩn bị đặc biệt cho Phòng 206, cũng chẳng phải “bỏ sót”.
“Nếu nói bỏ sót thì chắc là Giày Gắn Cánh?”
Vừa nghe tới Giày Gắn Cánh, noona liền gật đầu.
“Đã gần cuối Tầng 2 rồi mà sao vẫn chưa xuất hiện nhỉ?”
Ba nguyên liệu của Giày Gắn Cánh:
Lông vũ của loài chim bay xuyên bão tố.
Tóc của chiến binh chịu được sức mạnh lôi đình.
Con mắt của kẻ đứng trên đỉnh cao quan sát vạn vật.
“Tóc của chiến binh là của Jinchul ở Phòng 204.”
“Khụ khụ!”
“Con mắt quan sát thì ở Phòng 203, lúc chị bay ra ngoài vũ trụ rồi móc mắt ra cũng đã nhận được rồi. Thế còn lông vũ? Nhìn kiểu gì cũng là thằng nhóc này mà? Đây này đây này!”
- Quaác!
“Perro, nhìn kiểu gì cũng là lông của mày mà.”
- Quaác!
Tôi lén chen vào.
“Em thật sự phải nhổ lông nó ngay bây giờ— Ááá!”
Đến đó là giới hạn kiên nhẫn của con vẹt khó tính.
Perro hất đổ đĩa galbijjim trước mặt tôi rồi bay mất.
“Đấy, đấy! Thấy chưa, phải vặt lông nó mới được!”
“Anh ơi, dù nhổ thì cũng phải nhổ ở nơi có ‘bão’ chứ.”
“Ừm…”
- Cộp!
“Chú ý một chút này.”
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Ahri.
“Có hai việc cần nói. Thứ nhất, ngày mai, anh Kain thử nhổ lông vẹt đi. Nếu vấn đề là cơn bão, thì ra cánh đồng tuyết mà nhổ.”
“Ừ.”
“Mọi người ác với Perro quá…”
“Anh hứa chỉ nhổ một nửa thôi, một nửa.”
“Nhiều vậy hả?”
Mặc kệ Songee, Ahri nói tiếp.
“Thứ hai, ngoài Giày Gắn Cánh ra còn một thứ nữa.”
“Hả?”
Ahri bước tới bảng trắng và hí hoáy viết.
“Bí mật của Khách Sạn! Tầng 2”
1. Phòng Ẩn
1) Phòng Gương Kính
2) Phòng Phục Sinh
2. NPC Ẩn
1) Thợ Thủ Công Thần Bí
2) ???
“Em từng nói rồi, em nhìn thấy đại khái một bảng kiểu thế này. Nhân tiện thì tầng 1 cũng giống hệt luôn. Phòng ẩn là Thánh Địa Phước Lành và Cửa Hàng Lưu Niệm, NPC ẩn là Bác Sĩ và Thương Nhân.”
“Tầng 2 vẫn còn dấu hỏi.”
“Vẫn còn NPC ẩn chưa xuất hiện.”
Eunsol-noona thở dài mệt mỏi.
“Có vẻ chúng ta lại phải tìm kiếm nữa à. Nhưng mà… trong Khách Sạn này còn chỗ nào chưa lật tung lên sao?”
“Tầng hầm.”
“… Thế có hợp lý không? Chỗ đó về cơ bản là vô hạn mà!”
Khách Sạn này bọn tôi đâu phải mới khám phá một hai lần.
Vậy nên rất khó tin rằng tầng 1 hay tầng 2 vẫn còn thứ gì đó.
Nếu có, thì chỉ có thể là tầng hầm, mà tầng hầm thì gần như vô hạn.
“Bó tay thật.”
Lúc đó, bác sĩ bắt đầu tổng hợp ý kiến.
“Chúng ta cứ xử lý từng việc một. Thời Gian Tiệc Tùng lần này, anh nghĩ chúng ta làm chừng này là ổn.”
1. Cường Hóa tại Thánh Địa Phước Lành
2. Tìm Giày Gắn Cánh và NPC cuối cùng
3. Suy nghĩ về Hòm Linh Hồn
4. Chọn phòng kế tiếp
Nhìn danh sách, tôi lên tiếng.
“Việc 1 thì sáng mai đi là xong. Việc 2 tranh thủ lúc rảnh làm cũng được. Còn 3 với 4 thì giải quyết luôn hôm nay đi.”
“Bàn chuyện phòng kế tiếp sớm vậy sao?”
“Bình thường thì chúng ta sẽ để ngày cuối, nhưng giờ rõ ràng rồi mà. Chỉ còn hai Phòng Nguyền Rủa là 104 và 206 thôi.”
Ahri nhìn tôi với vẻ tò mò.
“Anh nghĩ chúng ta nên đi đâu?”
“Phòng 206.”
“Hử? Mấy lúc thế này anh thường thích dọn gọn 104 trước mà. Em tưởng lần này cũng thế.”
“Đó là trước khi nghe về ‘thiên cơ’.”
“Thiên cơ?”
“Người ta nói khá rõ về Phòng 104 rồi. ‘Hãy sử dụng hết băng đạn của kẻ địch.’”
“Giáng Lâm!”
“Vẫn còn một lần nữa, nên là anh sẽ dùng ở chỗ khác rồi quay lại 104.”
Nghe đến đây, mọi người đều hiểu ra, sắc mặt sáng lên.
“À ha, ở Phòng 206 anh định dùng Giáng Lâm ngay từ đầu đúng không?”
“Chuẩn rồi!”
Phòng được Khách Sạn cảnh báo là khó nhất, đối đầu bằng sức mạnh tối thượng đã dành dụm!
Khà~!
Chính vì khoảnh khắc này mà tôi mới tiết kiệm lại một lần Giáng Lâm!
Nghĩ đến bản thân vẽ được đại cục lớn thế này mà tôi cũng thấy mình ghê thật!
Cảm giác như Con Cú cũng phải kêu trên đầu ấy!
Hậu Thuẫn Giả! Nói thật đi, choáng chưa? Đỉnh chưa?
Nếu có biến, Giáng Lâm vẫn đủ để mang lại sức mạnh có thể giao chiến với cả Tù Nhân.
Biểu cảm u ám vì áp lực từ Phòng 206 trên mặt các đồng đội dần dần dịu lại.
Ông thẳng thắn nói.
“Lần này, ta thật sự thấy tin tưởng cháu.”
Khóe môi bác sĩ cũng nhếch nhẹ.
“Anh chưa từng nghi ngờ em, Kain.”
Ahri cười khẽ, tổng kết.
“Ừ, với Giáng Lâm của anh thì dù tình huống có bế tắc đến đâu, thì anh cũng tối thiểu là trốn thoát được. Chúng ta dựa vào đó mà đi thẳng tới Phòng 206 đi. Tiếp theo là Hòm Linh Hồn?”
Seungyub nhìn tôi với vẻ tò mò.
“Anh bảo đã nghĩ ra sẵn ứng viên rồi mà?”
“Ứng viên của Kain à?”
Vấn đề là sẽ bỏ NPC nào vào Hòm Linh Hồn?
Tôi có hai ứng viên trong đầu.
Đầu tiên là ‘Arima’.
Một vài người dường như đã đoán được, liền gật đầu.
Ahri đưa ra ý kiến.
“Em cũng nghĩ là phù thủy đó. Dựa trên lần gặp trước… ít nhất với cậu, có lẽ cô ta sẽ hợp tác.”
Eunsol-noona nói với giọng tương tự.
“Tính cách của cô ta cực kỳ hiếu kỳ và ham nghiên cứu. Nhưng Arima hiện đang ký sinh trong đầu Jinchul có lẽ sẽ khác với hình ảnh chúng ta nhớ.”
“Chính vì vậy mới tốt. Trạng thái chưa phát sinh ‘oán hận’ với chúng ta.”
“Cũng đúng luôn.”
“Hơn nữa, khác với Ja— khụ! À, các NPC khác, vì cô ta là phù thủy nên sự tồn tại của thân xác có hay không, cũng sẽ không ảnh hưởng nhiều.”
Về Arima, mọi người đều phản ứng tích cực.
Qua trải nghiệm trước đó, ai cũng biết cô ta tuyệt đối không phải loại thiện lương.
Nhưng cũng khác xa kiểu điên loạn giết chóc vô tội vạ như Huyễn Ma.
Thêm vào đó, ân oán quá khứ đã không còn, vậy Arima có lý do gì để đối địch với bọn tôi?
Trong lúc gật gù, Ahri hỏi tiếp.
“Người thứ hai là ai?”
Lần này tôi cố tình ngập ngừng một chút.
Phản ứng chắc chắn sẽ tiêu cực hơn Arima.
“‘Đấng’.”
Vừa nghe câu trả lời, tất cả đều cứng họng.
“Ai cơ? Đấng? Là cái tên Đấng mà em biết á? Tà thần điên loạn của Phòng 104?”
“Không hẳn là điên, mà hắn là một tồn tại khá hợp lý theo cách riêng.”
“Anh…”
Trong lúc Ahri á khẩu, noona hoảng hốt hỏi.
“Ngay từ đầu đã không phải NPC rồi mà? Nhét Tù Nhân vào bên trong một Di Sản à? Chẳng khác gì đổ cả Thái Bình Dương vào chén nước tương!”
“Noona, ngay từ đầu kế hoạch của Đấng đã là thoát ra bằng cách nằm trong Di Sản rồi mà.”
“Ơ, ơ? Cái đó thì…”
Giữa lúc noona bối rối, bác sĩ – người đã ăn xong và đang thong thả uống trà – lên tiếng.
“Nghĩ lại thì, kế hoạch của Đấng không phải là thoát thân bằng bản thể.”
“Là sự trốn thoát của ‘Đấng mini’, một tồn tại chia sẻ bản ngã với bản thể. Thái Dương Thần Thánh cũng là một Di Sản. Nếu đã có thể nằm trong Thái Dương Thần Thánh, thì cũng có thể nằm trong Hòm Linh Hồn.”
“Anh hiểu vì sao em nghĩ chuyện này là khả thi rồi, nhưng… điều đó có ý nghĩa gì? Dù bị nén nhỏ đến đâu, hắn vẫn là Tù Nhân.”
“Đúng vậy.”
“Khác với các NPC quá nhiều. So sánh khập khiễng thì, Đấng dù có nhỏ đến mấy cũng vẫn là súng lục, còn các NPC chỉ là rìu đá thời đồ đá mà thôi.”
Ahri cũng chỉ ra.
“Ngay từ đầu, Thái Dương Thần Thánh đã là bản nén của Tù Nhân rồi. Vì quá nguy hiểm nên Phòng 104 mới bị chôn vùi làm lối thoát chứ? Thay vì Thái Dương Thần Thánh, nhét hắn vào Hòm Linh Hồn thì có gì khác?”
Tôi trình bày suy nghĩ của mình về vấn đề này.
…
…
…
Đồng đội ai nấy đều mang vẻ mặt nửa hiểu nửa không.
Có người hiểu, có người khó mà đồng tình.
Và rồi, người nắm quyền quyết định cuối cùng mở miệng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
