Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 860

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Chương 301-400 - Chương 389: Giấc Mộng Đêm Hè (5)

Chương 389: Giấc Mộng Đêm Hè (5)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 224

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Cổng Chính

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Sau khi trốn thoát, thứ đầu tiên chúng tôi gặp phải là một cơn bão khủng khiếp chưa từng thấy.

Một người nhảy ra ngoài bầu trời, nhưng thay vì rơi xuống, thì cơn gió cực mạnh lại ném anh ta lên cao hơn nữa!

Tôi từng hỏi Hậu Thuẫn Giả xem liệu tôi có thể trốn thoát bằng một cái dù tạm bợ, làm từ vật liệu như rèm cửa bên trong Khách Sạn hay không.

Con Cú đáp lại, “Nếu ngươi không tiếc mạng thì cứ thử xem”, và giờ tôi đã hiểu.

Nếu bạn mà thực sự đen đủi, thì cái dù sẽ bị xé toang, và bạn sẽ chết.

“Áaaaaa!”

- Quác!

“Hừ, phù, mệt rồi hả?”

Như thể chỉ quan tâm tới sự an nguy của chính mình, Perro cắn đầu ngón tay tôi mạnh tới mức như muốn cắn đứt nó luôn.

Perro bay về phía bầu trời, tìm thấy tự do.

Còn tôi đang rơi tự do về phía mặt đất mà tôi còn chẳng nhìn thấy.

Trong khoảnh khắc này, đủ thứ suy nghĩ ập đến trong đầu tôi.

Cứ rơi tự do thế này và chết thì sao?

Nếu cơ thể bị phá hủy bên ngoài Phòng Nguyền Rủa thì còn cứu bãn được không?

Đồng đội có nên dùng vé cho mình không?

Giữa vô số suy nghĩ đan xen, tôi cuối cùng cũng tìm ra một con đường.

Trong một tay tôi là chiếc đồng hồ cát.

Tay còn lại cầm Quỷ Thư.

Đồng hồ cát xoay chuyển.

Quỷ Thư mở ra.

Tôi không biết cái nào nhanh hơn, nhưng kết quả thì rất rõ ràng.

Tôi nhìn thấy thân xác của mình đang bất động giữa không trung, còn bản thân thì đã nhập vào cơ thể của Perro!

Cảm giác như chỉ riêng thời gian xung quanh thân xác tôi bị đóng băng.

Ngay lúc đó, một ý nghĩ chẳng lành lướt qua đầu con vẹt nhỏ.

Chẳng lẽ việc sử dụng đồng hồ cát cũng khiến toàn bộ đồng đội trong Khách Sạn bị đóng băng?

Tôi nghĩ không phải vậy.

Ở phòng 205, Miro từng đánh thức Huyễn Ma rồi xoay ngược đồng hồ cát, nhưng những đồng đội ở thủ đô chẳng gặp vấn đề gì.

Đồng hồ cát cũng có “phạm vi tác động”.

Việc cơ thể Perro, thứ cách tôi khoảng 20 mét, vẫn bình yên vô sự, thì mấy người ở xa hơn trong Khách Sạn chắc cũng ổn thôi.

-  VÙÙÙ!

Thời gian để suy nghĩ chẳng kéo dài được bao lâu.

Cơn bão khủng khiếp đâu có nương tay vì đối phương là vẹt.

Thậm chí giữa lúc này, thông báo còn hiện ra.

[Bạn đã thu được Lông của chim bay xuyên bão tố!]

“Ê! Sao lại đúng lúc này chứ?”

Tôi chẳng vui mừng tẹo nào.

Giống như khi lấy tóc của anh Jinchul hay nhãn cầu của chị Eunsol, lần này tôi cũng bị lấy đi một phần lông cánh của Perro.

Kết quả là sự cân bằng mà tôi đã dốc toàn lực để duy trì trong cơn bão lập tức sụp đổ.

Sau một khoảng thời gian dài, cảm giác chẳng khác gì rơi tự do hơn là bay—

Cuối cùng, tôi cũng nhìn thấy mặt đất.

***

Sau khi trở về thực tại, ngồi trên nóc một tòa nhà mà suy nghĩ, tôi nhận ra hai điều.

Thứ nhất, Khách Sạn hẳn đã xảy ra một sự kiện kỳ quái.

Chuyện ngày hôm trước, khi tất cả đều say mèm rồi ngất đi.

Tình cảnh mọi người hành động như thể thần trí đều bay sạch.

Các năng lực bảo vệ tinh thần như Minh Kính Chỉ Thủy, Bất Biến… tất cả đều vô hiệu.

Nguyên nhân của những chuyện phi lý này, không nghi ngờ gì nữa, chỉ có thể là Khách Sạn.

“Dù vậy thì cũng đâu đến mức nhảy thẳng ra ngoài Khách Sạn mà chẳng suy nghĩ gì chứ?”

Mình đúng là đã điên, điên thật rồi!

Thứ hai, Cửa Sổ Trạng Thái đã biến mất.

Điều này cũng dễ hiểu.

Vốn dĩ Phước Lành bị ràng buộc vào thân xác, chứ không phải linh hồn.

Trước đây, mỗi khi nhập thể, tôi cũng không thấy Cửa Sổ Trạng Thái.

Chỉ có điều, cái “đương nhiên” này với tôi chẳng khác gì tai họa khủng khiếp.

“Piiiii…”

Ngay cả việc thở dài cũng phát ra âm thanh như vẹt.

Dù đang ở trong thân thể của một con chim, nhưng khi quan sát thực tại đã trở lại, tâm trạng tôi cũng khá hơn một chút.

Cảm giác của không khí chạm khắp toàn thân.

Những con người vội vã đi lại dưới chân tòa nhà.

Những tháp pháo laser bắt đầu nhắm vào tôi.

Tất cả hòa lại thành một cảm giác xúc động—

Tháp pháo laser?

-  VÈÈÈ!

Không phải chứ, lại là cái gì nữa đây?!

Ngay khoảnh khắc tôi nhảy xuống để tránh tháp pháo đang lộ rõ ý định thiêu sống mình, một nguy hiểm khác ập tới.

“Kécc!”

Một cú mổ bằng chiếc mỏ cứng cáp, đủ sức nghiền nát đầu một con vẹt dễ thương trong nháy mắt!

Tôi vội vàng xoay nửa vòng trên không, thoát khỏi đòn công kích của kẻ săn mồi.

Đối phương liền gầm lên đầy ngạo mạn.

“Piyoooo!”

“Mày tưởng mày là đại bàng à?!”

Nhưng nguy hiểm vẫn chưa kết thúc.

Trong mắt loài bồ câu thống trị bầu trời của hệ sinh thái đô thị hung hiểm này, tôi chẳng qua chỉ là một miếng thịt vẹt ngon lành.

Khác biệt giữa tôi và gà rán, chỉ là một bên đã vào chảo dầu, một bên thì chưa.

Con bồ câu lại xoắn mình theo đường xoắn ốc, vươn chiếc mỏ sắc bén ra.

Khí thế chẳng khác gì một cao thủ tung ra đòn thương chí mạng.

Nhưng tôi là ai?

Là con vẹt thông minh nhất thế giới!

Tôi lập tức ép chặt cánh vào thân, toàn bộ cơ thể nhanh chóng rơi xuống, cú mổ của con bồ câu chỉ chém vào không khí.

Ngay khi con bồ câu giận dữ lao tới lần nữa—

Cơ thể tôi đã bám vào một tòa nhà nhỏ gần đó.

-  VÈÈÈ!

“Chết đi!”

Khoảnh khắc tháp pháo laser đỏ rực khóa mục tiêu, ánh mắt kẻ địch tràn ngập tuyệt vọng.

Nó không còn cơ hội nào nữa.

“Thấy chưa! Đây chính là chênh lệch trí tuệ! Bồ câu mà đòi thắng con người à?”

Dù vậy, nó vẫn là đối thủ mạnh chẳng kém gì những con quái vật tôi từng gặp trong Phòng Nguyền Rủa.

“Rốt cuộc đây là cái quái gì vậy…?”

Đột nhiên tôi có một khoảng thời gian suy tư của hiền triết.

Khoan đã, mình vừa solo sinh tử với một con bồ câu à?

Thậm chí còn không dám tự tin đánh 1–1, phải nhờ tháp pháo laser giúp nữa…

-  VÈÈÈ!

Trong lúc này, cái tháp pháo vừa thiêu chết con bồ câu lại bắt đầu tập trung sang tôi.

Không còn cách nào khác, tôi phải bám sát vào cửa sổ để né khỏi đường bắn của nó.

“Đây rốt cuộc là chỗ quái vậy…? Đây thật sự là Hàn Quốc à? Sao tòa nhà nào cũng có tháp pháo thế này?”

- TING!

Chuông điện thoại?

“Alô! Ngoài cửa sổ nhà tôi có con vẹt kỳ lạ lắm ạ! Hình như nó nói được tiếng người—”

“Này! Cúp máy ngay!”

“H-hình như nó còn đang đe dọa tôi—”

Với một con vẹt yếu ớt, thành phố này không còn là nơi an toàn nữa.

***

Sau đó, tôi bay vòng vòng suốt nửa ngày trên bầu trời trung tâm Seoul và suy nghĩ.

Một thế giới quái dị.

Quá đỗi, quá đỗi quái dị…

Tôi không thể tin rằng đây lại là thực tại mà mình từng sống.

Tôi ép bản thân quay lưng lại với thế giới, và tự hỏi.

Từ giờ mình phải làm gì?

Trước hết, đi xem nhà đã.

Bố mẹ có ổn không? Em gái thì sao?

Không thấy đâu.

Rõ ràng tôi đã sống cả đời ở quanh đây…

Không chỉ bố mẹ, mà ngay cả ngôi nhà nơi tôi từng sống cũng không thấy đâu.

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác như bầu trời sụp đổ.

Rồi ký ức ở Hotel Cinema chợt hiện về.

‘Sau khi trốn thoát, thế giới mà Kain đến liệu có tồn tại gia đình của cậu không?’

‘Tôi tin đó sẽ không phải là một kết cục bi thảm. Nếu cậu Kain vượt qua được thử thách của mình, cậu sẽ thấy được kết cục mình mong muốn.’

“…”

Đó chắc chắn là lời hứa mà Khách Sạn dành cho tôi.

Lời hứa rằng nếu vượt qua thử thách, một happy ending, một kết cục tôi mong muốn, sẽ chờ đợi tôi.

Còn bây giờ, tôi đâu có trốn thoát sau khi vượt qua thử thách. Tôi chỉ là phát điên rồi đột ngột nhảy ra ngoài mà thôi.

Vậy nên, bên ngoài này không có kết cục tôi mong muốn.

Tôi quyết định tin như vậy.

Tự an ủi mình như thế rồi chìm vào giấc ngủ.

Bầu trời đêm ở Seoul đã không còn mặt trăng nữa.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong một chiếc lồng chim.

Xung quanh toàn là những người mặc đồ trắng.

Cục Quản Trị đã bắt được tôi.

***

Nửa ngày trôi qua.

Tôi lại nhận ra thêm một điều.

“Này! Đồ ngu!”

“Ghi chú: Hành vi và ngôn ngữ của ‘Con Vẹt Trình Độ Đại Học’ đang trở nên ngày càng hung hăng.”

“Này! Tôi đã bảo là đồng nghiệp của mấy người trong Cục Quản Trị đó! Gọi ai đó cấp trên tới đây!”

“Ghi chú: ‘Con Vẹt Trình Độ Đại Học’ yêu cầu được gặp cấp cao của Cục Quản Trị.”

“Wow…! Mày tưởng tao không giết được mày nên mới ở đây à?”

“Ghi chú: ‘Con Bẹt Trình Độ Đại Học’ có xu hướng khoác lác.”

“Kim Ahri! Kim Mooksung! Miro! Không biết à? Biết mà! Các người là đặc vụ chi nhánh Hàn Quốc đó!”

“Ghi chú: ‘Con Vẹt Trình Độ Đại Học’ biết tên các đặc vụ mất tích Kim Ahri, Kim Mooksung. Do nắm được thông tin nội bộ Cục Quản Trị, cần nâng cấp độ nguy hiểm.”

“Không… các anh ơi, tôi hiểu rồi, nhưng làm ơn gọi giúp tôi một người cấp cao nói chuyện được không?”

“Ghi chú—”

- RẦM! XÈ!

“Áaaa!”

“Ghi chú: ‘Con Vẹt Trình Độ Đại Học’ có vẻ kém thông minh hơn dự đoán. Dường như thường xuyên quên rằng lồng chim có điện.”

“…”

Các nhà nghiên cứu của Cục Quản Trị quả thật rất giỏi trong việc làm người khác tức đến nổ phổi.

***

Tôi suy nghĩ xem phải phá vỡ cục diện này thế nào.

Thân thể gốc của tôi có lẽ vẫn chưa gặp vấn đề lớn.

Bởi đồng hồ cát còn đang xoay, khiến thân thể của tôi bị cố định giữa bầu trời gần Khách Sạn.

Nếu không có điều chỉnh đặc biệt, đồng hồ cát sẽ đóng băng thời gian của thân thể trong bảy ngày.

Bảy ngày vẫn chưa trôi qua, nên chỉ cần quay về bầu trời nơi thân thể tôi đang ở trước thời hạn đó là được.

Vậy thì, trước hết phải thoát khỏi cái nơi chết tiệt này đã.

Sau đó thì bay—

Nhưng ngay cả sau khi thoát được thì vấn đề vẫn còn.

Vị trí thân thể tôi ở quá cao.

Không biết một con vẹt có bay tới được độ cao đó hay không.

Ngay khi bắt đầu nghĩ đến việc trốn thoát, một vấn đề khác lại đè nặng lên tôi.

Một nỗi băn khoăn mà tôi chưa từng trải qua trong Phòng Nguyền Rủa.

Đây là thực tại.

Không phải thực tại tôi từng sống, nhưng là thực tại mà Ahri và Ông sống.

Những người trước mắt tôi là đồng nghiệp của Ahri và Ông.

Vì vậy…

Tôi không thể tùy tiện giết họ.

“Này, chỉ cần tao muốn là mày chết ngay.”

“…”

“Không phải tao giết, mà là Cục Quản Trị giết mày!”

“Ghi chú: ‘Con Vẹt Trình Độ Đại Học’—”

“Địt mẹ nó, im mẹ mồm đi được không?”

“— thường xuyên đưa ra những lời đe dọa vô căn cứ.”

Nếu mình chiếm lấy thân xác của tên nghiên cứu viên khốn kiếp này thì sẽ thế nào?

Thoát ra ngoài như chẳng có chuyện gì?

Chắc là không.

Đây không phải nhà tù của bọn mafia, mà là nơi Cục Quản Trị phong ấn quái vật.

Chuyện nhập xác thì kiểu gì họ cũng có cách nào đó để phát hiện.

Nếu tôi cướp thân xác hắn, rồi Cục Quản Trị biết được chuyện đó thì sao?

Đáp án đã quá rõ.

Ở Phòng 201 tôi đã thấy rồi còn gì?

Cục Quản Trị không phải loại tổ chức sẽ “đắn đo” trong tình huống này.

Một con drone nào đó sẽ bay tới, và không chút do dự, bắn nát đầu của tên nghiên cứu viên vừa còn là đồng nghiệp vài giây trước.

Thoát thân thất bại, lại chỉ giết oan thêm một người vô tội của Cục Quản Trị.

Biến hình thành Quái Đản?

Chuyện này có vẻ cũng chẳng khác gì mấy.

Dẫu vậy, nếu là trong Phòng Nguyền Rủa, tôi đã thử đủ mọi cách.

Nhưng đây là thực tại.

Họ là đồng nghiệp của Ahri và Ông.

Chính sự thật này khiến tôi không thể làm gì.

Và rồi…

Đêm lại buông xuống.

***

- TÍT, TÍT!

- BÍP!

Giờ này rồi mà còn đang diễn ra cái gì nữa đây?

Định tra tấn không cho tôi ngủ luôn à?

- KÉÉÉT!

Cửa mở ra.

Không phải phòng tôi, mà là phòng kế bên.

Là nơi giam giữ “một tồn tại khác”.

“Lạy Chúa…”

Chúa?

“À… ngươi đến rồi sao. Con trai của Kim Hyun-mu, So-un à. Ngươi đã đến rồi.”

“Lạy Chúa, trong nơi chật hẹp này ngài đã trải qua bao đêm dài? Khi lần đầu con đón tiếp ngài, con đã biết đến sự sa đọa của Cục Quản Trị—”

“So-un à, đứa con trung thành của ta. Chuyện chi tiết ra ngoài hãy nói. Ta sẽ ban cho ngươi vinh quang vô hạn. Ngươi không đến một mình chứ?”

“Lạy Chúa, đã có năm đồng sự thề sẽ phụng sự ngài.”

Cái quái gì nữa đây?

Đừng nói là cái tên “Jesus tái thế thứ năm” gì đó ở phòng bên đã mê hoặc nhân viên Cục Quản Trị rồi chuẩn bị trốn thoát đấy nhé?

Đám ngu dốt của Cục Quản Trị—

Không, không. Đây là một cơ hội cực tốt.

Tôi không muốn tự tay làm hại người của Cục Quản Trị.

Nhưng nếu lợi dụng một “chút hỗn loạn” xảy ra độc lập với tôi để trốn thoát, thì chắc cũng ổn chứ?

-  RẦM!

“Cha ơi!”

“…”

“Lạy Chúa! Chúa Jesus!”

“So-un à, âm thanh kia là gì vậy?”

“Chỉ là một con vẹt biết nói thôi ạ. Ngài không cần bận tâm.”

“Vậy thì ta xin—”

“Tao hét đó?”

“…”

“Hét thật to đó? Tưởng tao không dám à?”

“…”

“Lạy Chúa, xin ngài đừng như vậy, hãy ban lòng từ bi ngay cả cho một con chiên non nớt.”

“…”

“Từ lâu con đã nghe lời thuyết giảng của ngài và biết rằng trên mảnh đất này đã xuất hiện vị mục tử chân chính—”

“Ta chưa từng giảng đạo.”

“Hả? Mẹ kiếp, tự xưng là Jesus tái thế mà chưa giảng đạo lần nào à? Vậy mày tính khi nào mới cứu rỗi thế giới hả?”

“…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!