Chương 301-400 - Chương 385: Giấc Mộng Đêm Hè (1)

Chương 385: Giấc Mộng Đêm Hè (1)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 224

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 2, Sảnh Trung Tâm

Lời Khuyên Hiền Triết: 0

- Han Kain

Tôi tỉnh dậy ở tầng 2.

… Tỉnh dậy thật sao?

Vừa cố ép cái dạ dày đang sôi lên, tôi vừa nhớ lại chuyện đêm qua.

Có vẻ tôi đã uống đến khi đứt gánh.

Đi ngang qua chiếc bàn lớn ở trung tâm tầng 2, tôi nhìn thấy anh Jinchul.

“Hyung!”

“…”

Anh ấy trông như đang chìm trong một nỗi trăn trở sâu sắc.

Không muốn làm phiền, nên tôi quay xuống tầng 1.

“Ahri?”

“…”

“Chị Eunsol?”

“…”

Tôi đi khắp nơi gọi từng người, nhưng chẳng ai đáp lại.

Ai nấy đều giống anh Jinchul ở tầng 2, như đang chìm trong thế giới riêng của mình.

Mà không chỉ họ. Từ nãy đến giờ, đầu óc tôi cũng mơ hồ lạ thường.

Ban đầu tôi nghĩ là do tối qua đã uống quá nhiều, nhưng nếu là vậy thì cơ thể không thể nhẹ nhàng thế này được.

Hiện tượng này không giống say rượu.

Cảm giác này… hình như tôi từng trải qua rồi thì phải…

Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên bên tai tôi.

[Hãy làm điều mà ngươi mong muốn.]

***

- Yu Songee

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy phản ứng của Hậu Thuẫn Giả, tôi đã đoán được bên ngoài đang có chuyện không ổn.

Nhưng tình cảnh này thì thật sự là cái quái gì thế?

Đồng đội không phải là biến mất hay gì cả.

Trong thời gian ngắn, tôi vẫn gặp được anh Kain, anh Jinchul, chị Elena…

Điều kỳ lạ là trạng thái của họ.

Dù có gọi thế nào cũng không phản ứng, chỉ lẩm bẩm những câu kỳ quái, chìm hẳn vào thế giới riêng.

Trông hệt như bị tấn công tinh thần, nhưng nếu nhìn vậy thì lại có hai điểm rất khó hiểu.

Thứ nhất, đây không phải Phòng Nguyền Rủa mà là Thời Gian Tiệc Tùng, rốt cuộc là ai đã khiến đồng đội của tôi ra nông nỗi này?

Thứ hai, năng lực chống lại công kích tinh thần của mọi người đâu phải chỉ có một hai cái, vậy mà sao ai cũng rơi vào trạng thái thế này?

Cửa Sổ Trạng Thái của anh Kain đâu?

Minh Kính Chỉ Thủy của chị Elena đâu?

Hỏng hết rồi à?

“Kain-oppa ơi~!”

“… Mình muốn được bay.”

“Anh tỉnh táo lại đi.”

“Tại sao mình không có cánh nhỉ?”

Bốp!

“Này Han Kain! Tỉnh lại cho tôi!”

“À à… đúng rồi. Mình phải mang Perro tới.”

Mang Perro?

Tôi định kéo anh ấy lại, người vừa định bỏ đi sau khi nói mấy lời đó thì— có ai đó từ phía sau ôm chầm lấy tôi.

“Gyaaaaaaa!”

“Songee Songee à àaaa….”

Là Ahri.

Không đùa đâu, đây là lần đầu tiên tôi thấy Ahri có những hành động kiểu này.

“Đến em cũng thế này à?!”

“Songee, cậu là học sinh lớp 11 đúng không?”

“Thì—”

“Có vui không?”

“Hả? Không, bỏ ra đi!”

“Tớ ghét đi học lắm. Đi nhiều lần quá rồi.”

“Đã bảo là bỏ ra mà! Sao lúc này sức em khỏe thế hả? Đừng có dùng Di Sản bừa bãi vào những lúc thế này chứ!”

“Lâu lắm rồi… lần đầu tiên tớ nhập học. Khi đó tớ muốn kết bạn, muốn thân thiết với mọi người.”

“Rồi có kết bạn được không?”

“Vô nghĩa thôi. Người thường lúc nào cũng quên đi tất cả.”

“Hả? Quên cái gì?”

“Các cậu sẽ không quên tớ đâu nhỉ. Vậy là tốt rồi.”

Khoảnh khắc đó, tôi hoảng đến mức quên mất mình đang bị Ahri ôm chặt.

Quên đi Ahri?

Khoan đã, bỏ qua chuyện em ấy vô cùng xinh đẹp đi, đôi mắt đỏ như ruby này mấy người đó không thấy à?

Ngoại hình đã ở mức nhân vật truyện tranh rồi!

Dù chỉ lướt qua trên đường một lần cũng nhớ suốt đời ấy chứ?

“… Không phải kiểu bị lãng quên bình thường. Cục Quản Trị đang xóa ký ức về em sao?”

“Cục Quản Trị? Ha ha ha! Nói ngu ngốc gì thế. Không phải— khục khục khục!”

Đột nhiên Ahri loạng choạng rồi ngồi phịch xuống.

“Sao, sao vậy?”

“… Liệu pháp thôi miên.”

“Hả?”

“Cậu chưa phải đặc vụ. Lẽ ra tớ không được nói….”

Đến mức này mà còn không nhận ra thì đúng là đồ ngốc.

Đây vừa là chuyện của Cục Quản Trị, vừa là bí mật của thế giới chúng tôi đang sống.

Những lời bình thường tuyệt đối không bao giờ nói ra.

Bây giờ mình bị ép nghe những thứ này… có ổn không?

Đang rối loạn không biết làm sao thì Ahri bỗng chạy vụt đi đâu đó.

“Em đi đâu thế? Nói cho xong đã chứ!”

Gần sân thượng tầng 1, bên một đài phun nước nhỏ, Miro đang ngồi.

Ahri tựa vào bên cạnh Miro, rồi đặt đầu lên đùi cô ấy.

Cử chỉ giống hệt một đứa con gái nhỏ đang tìm kiếm sự âu yếm từ mẹ.

Và…

Đây cũng là hình ảnh tôi chưa từng thấy kể từ khi Miro tỉnh lại.

“Miro.”

“…”

“Miro.”

“…”

“Sao không trả lời? Cậu ghét tớ à?”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Ahri đột ngột dùng hai tay bóp cổ Miro!

Cái hành động đột ngột này là sao nữa?!

“Á! Cậu, cậu điên à? Bỏ tay ra! Sao sức khỏe kinh khủng thế hả?!”

Có nên dùng vòng tay không?

Là đồng đội mà?

Đồng đội sắp giết đồng đội rồi đấy?!

Vòng tay có tác dụng không đây?

Đột nhiên Ahri buông tay, lẩm bẩm.

“Cậu là ai?”

“…”

“Mẹ tớ là một kẻ điên. Giống như một bạo chúa trẻ con vậy. Chỉ cần nghe lời trái tai là không chịu nổi, hễ ai dám trèo lên đầu là lập tức dùng bạo lực trấn áp.”

“…”

“Nghĩ thế nào đi nữa thì cũng là điểm 0 với tư cách đồng đội. Cô ấu là người tớ tuyệt đối không thể đồng hành cùng. Vì vậy ngay từ đầu tớ đã không cân nhắc cô ấy làm đối tượng phục sinh.”

“…”

“Rồi cậu tỉnh lại. Là một đứa trẻ. Vừa trẻ con lại vừa ranh mãnh, lúc thì gan dạ, lúc thì nhát gan. Một cô bé bình thường, không phải kẻ điên.”

Đầu Miro chậm rãi quay về phía Ahri.

“Cho nên… nhìn cậu rồi tớ mới biết. Cậu không phải Miro mà tớ biết. Không phải mẹ tớ.”

“…”

“Cậu được phục sinh theo cách này, và là Miro duy nhất sẽ sống trong tương lai. ‘Miro Trưởng Thành’ mà Cục Quản Trị biết đến giờ đã biến mất, nhưng chưa phải hoàn toàn tiêu tan.”

Dấu vết của Miro Trưởng Thành vẫn còn tồn tại đâu đó trong dòng thời gian.

Và Miro ấy là tương lai của một Miro đã trưởng thành theo con đường bình thường.

Nếu quay về thực tại, sống lâu dài với tư cách đặc vụ Cục Quản Trị, sớm muộn gì một Miro tương tự cũng sẽ xuất hiện.

Xét theo nghĩa đó, cả Miro cấp hai lẫn Miro trưởng thành đều không bị tiêu diệt.

Chỉ có một Miro duy nhất đã biến mất.

“Có một sự thật đáng sợ mà tớ nhận ra. Tớ không phải đã hồi sinh mẹ mình…”

Suy nghĩ thật sự của Ahri, thứ trước nay chưa từng lộ ra, khiến tôi nghẹt thở.

“… mà có khi là đã vĩnh viễn, tuyệt đối tiêu diệt cô ấy rồi, để không thể nào hồi sinh lại được nữa?”

Mọi thứ như ngừng lại.

Ahri ngơ ngác nhìn Miro, tuyệt vọng đợi chờ một câu trả lời, và tôi đứng đó chứng kiến.

Rồi…

Miro với gương mặt mơ màng mở miệng.

“Tớ có việc tớ muốn làm!”

Nhìn Miro cười rạng rỡ như trẻ con rồi chạy đi, tôi muộn màng nhận ra.

Giống như những người khác, Miro cũng đang chìm trong “suy nghĩ của riêng mình”.

Cuộc đối thoại dài này, thực chất chỉ là độc thoại của Ahri mà thôi.

… Đúng là rất “Khách Sạn”.

Tôi thầm cảm ơn vì chỉ có mình tôi nghe thấy sự thật này.

Chỉ cần mình quên đi—

“Kaaaiiin ơiiii~! Tớ thích cậu!”

“Áaaa! Con nhỏ này thật sự là—!”

***

Tỏ tình bất thình lình!

Điên thật rồi à?!

“Kain ơiii! Tớ thích cậu từ hồi còn đi học cơ!”

Không cần bầu không khí, không cần đưa đẩy, cứ như khủng long húc thẳng mà tỏ tình, tôi suýt thì ngất xỉu.

“Sao cậu không trả lời? Ghét tớ à? Này thì!”

“Sao tự nhiên lại đánh tớ chứ!”

“Biết đâu đánh cậu thêm mấy cái thì cậu sẽ thích tớ?”

Cô ấy còn đấm loạn xạ vào anh Kain, nhìn hành động thì chẳng khác gì đe dọa hơn là tỏ tình.

Đúng lúc đó, anh Kain đang ngơ ngác nhìn ra ngoài cổng chính, bỗng mở miệng.

“Miro. Chúng ta nhảy xuống đi.”

“Hả?! Han Kain, ông bị điên à, tên khốn này!”

Miro tròn mắt.

“Nhảy xuống? Tại sao cơ?”

“Tình yêu là gì? Là cảm xúc nóng bỏng nhất giữa người với người, là nhiệt huyết không gì sánh bằng. Vậy nên, tình yêu chính là ngọn lửa.”

“Lửa?”

“Quả cầu lửa lớn nhất thế gian là Mặt Trời trên bầu trời. Cho nên, những người đang yêu phải tiến gần hơn tới Mặt Trời.”

“Lời thoại phim nào đấy? Sao tự nhiên anh lại định nhảy ra khỏi cổng chính thế?!”

“Anh muốn nhìn ra bên ngoài.”

“Tự nhiên cái—”

“Songee, em chưa từng nghĩ đến việc ra ngoài sao? Giờ đã có tới hai phương thức trốn thoát rồi mà.”

Tôi nghẹn lời.

Nói chưa từng nghĩ tới, thì sẽ là nói dối.

“Anh… anh muốn ra ngoài. Anh muốn gặp lại bố mẹ của mình.”

“… Oppa ơi. Chuyện muốn ra ngoài để sau, nhưng sao lại là hai phương thức trốn thoát? Giày Gắn Cánh vẫn chưa lấy được mà—”

“Anh đã có thể bay rồi.”

Anh Kain mỉm cười, giơ tay lên.

- Quaaaác!

Trong tay anh ấy là một con vẹt nhỏ dễ thương với vẻ mặt tội nghiệp.

“Perro!”

“Giờ thì biết bay rồi. Anh cứ nhảy trước, rồi nhập vào Pero là được.”

“K-kế hoạch đó… anh có xin ý kiến Pero chưa?”

- Quaaaác!

Ánh sáng lóe lên liên tiếp từ cổ tay tôi.

Tôi đã cố dùng sức mạnh vòng tay ngăn Kain-oppa không dưới hai lần, nhưng hoàn toàn vô dụng.

Rốt cuộc đây là tình huống quái gì?

Không chỉ vòng tay của tôi bị vô hiệu.

Cổ Huyết của Ahri đang làm gì thế?

Bất Biến của Miro hỏng rồi à?

Cửa Sổ Trạng Thái của anh Kain bị quẳng vào xó nào rồi?!

Mọi biện pháp chống ô nhiễm tinh thần của chúng tôi đều tê liệt hoàn toàn!

“Vậy thì thử bay xem nào.”

Tôi quay đầu lại, nghĩ xem kẻ điên nào vừa lên tiếng, thì thấy chị Elena.

“Tôi luôn tò mò. Vì sao mình lại phải lòng anh….”

Người trao trái tim cho anh Kain sớm hơn cả Miro chính là chị Elena.

Trong chúng tôi, không ai là không biết điều đó.

Ngày nào cũng cùng nhau ở Khách Sạn, vượt Phòng Nguyền Rủa, sao mà không biết cho được.

“Tôi từng suy nghĩ một mình rất lâu. Khởi điểm là khi nào? Nghĩ lại thì có một khoảnh khắc rất rõ ràng.”

Khoảnh khắc khiến Elena yêu anh Kain.

“Lần đầu tiên anh dùng Giáng Lâm. Khi ánh sao giáng xuống, anh đã hóa thành thiên sứ của bầu trời.”

“…”

“Khi nhận ra điều đó, tôi bắt đầu sợ. Đây có thật là tình yêu không? Hay là….”

Hay là?

“Hay chỉ là uy thế áp đảo mà Giáng Lâm phát ra đã bẻ cong trái tim tôi… Một suy nghĩ rất đáng sợ.”

Anh Kain bình thản đáp.

“Vậy sao?”

“Vì thế, tôi muốn nhìn thêm một lần nữa.”

“Nhìn cái gì?”

“Hãy nhảy đi. Nếu là thiên sứ, anh hẳn có thể bay. Hãy cho tôi thấy ánh sáng ấy một lần nữa.”

“Ồ~! Nghe hay đấy chứ.”

Minh Kính Chỉ Thủy của Elena cũng hỏng nốt rồi.

Từ thời điểm này, tôi buông xuôi tất cả, chỉ đứng nhìn tình hình diễn ra.

Dù sao thì từ lúc vòng tay vô hiệu, tôi cũng chẳng làm được gì.

Anh Kain bật cười một mình, rồi nắm chặt Perro, mở cổng chính tầng 1 của khách sạn.

“Woa~!”

“Sao thế?”

“Phong cảnh đẹp ghê! Vậy tôi đi đây nhé?”

Miro cười tươi, hô lớn.

“Kain cố lên! Tớ sẽ cổ vũ ở đây!”

Elena cũng vỗ tay đầy phấn khích.

“Anh Kain cố lên! Nhất định phải bay được nhé!”

“Tạm biệt mọi người! Tôi sẽ vứt bỏ mọi xiềng xích và ràng buộc của thế gian này, lên đường tìm kiếm hạnh phúc của mình! Chúc mọi người cũng hạnh phúc~~~!”

Biểu cảm của anh ấy khi nhảy ra ngoài Khách Sạn rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Có lẽ vì cuối cùng anh đã thực hiện được khát vọng sâu kín nhất trong lòng.

Và thế là, kẻ đào thoát đầu tiên của Khách Sạn đã xuất hiện. 

***

- Kim Mooksung

“Th-thầy! Sanghyun! Làm ơn bình tĩnh lại đi! Tỉnh táo lại chút coi!”

“Cháu đang tỉnh táo hơn bao giờ hết.”

“Này, ôn con! Thế thì cởi cái Bộ Đồ Bảo Hộ đang mặc ra trước đi!”

“Cái này là em Ahri cho cháu.”

“Ahri sao lại đưa Bộ Đồ Bảo Hộ cho chú mày chứ? Thế quái nào—”

“Thưa Đặc vụ, bác có biết là có thể trốn thoát bằng thang máy không?”

“Sanghyun à….”

“Vừa hay, cậu Kain cũng nói cho cháu mã số rồi. 87439124. Đúng chứ?”

Đúng vậy.

Nên tôi mới thấy như sắp ngừng thở.

Han Kain, thằng điên đó rốt cuộc nghĩ gì mà lại nói ra con số ấy?!

Ahri lại nghĩ gì mà đưa Bộ Đồ Bảo Hộ?!

Mọi người đều biết mà!

Khát vọng thoát khỏi Khách Sạn của Kim Sanghyun khác chúng tôi hoàn toàn.

Cậu ta là người đã trực tiếp trải qua Địa Ngục của Khách Sạn!

Thậm chí còn khác cả Miro.

Miro trước khi được phục sinh đã thoát khỏi đau khổ nơi địa ngục nhờ “Lời Nguyện An Nghỉ”.

“Ha ha, Đặc vụ này. Sao vẻ mặt bác căng thế? Ai mà thấy bác cũng sẽ tưởng như sắp có chuyện lớn vậy đó.”

“Làm ơn, Sanghyun…”

“Từ nhỏ cháu đã là niềm tự hào của gia đình. Từ lực lượng đặc nhiệm, tới việc làm bác sĩ, rồi cả phi hành gia nữa. Nói thật, Đặc vụ này, bác cũng thấy ghê gớm mà, đúng không?”

“Được rồi! Bác hiểu rồi, hiểu rồi, nên làm ơn cởi Bộ Đồ Bảo Hộ ra trước đã—”

“Cháu chưa từng báo hiếu tử tế cho bố mẹ. Đó là nỗi hối tiếc cả đời. Nếu họ mà còn sống, cháu muốn bù đắp phần nào, dù cho có muộn đi nữa, còn nếu họ đã mất, ít nhất cũng muốn ra mộ rót cho họ một chén rượu.”

“Ra cái gì mà ra? Mày tưởng rượu đi dạo trong xóm là có chắc?!”

Không thể ngăn được nữa!

Sau khi rời Phòng 203, vốn đã không thể dùng vũ lực để đối phó, mà giờ cậu ta còn mặc Bộ Đồ Bảo Hộ.

“Cháu xin nghỉ mấy ngày vậy đi. Coi như Khách Sạn cũng có kỳ nghỉ phép.”

“Này, ôn con!”

“Bye Bye! See you later!”

Không lâu sau, từ thang máy phát ra tiếng ồn kinh khủng kèm theo sức nóng dữ dội.

Khi cửa mở ra lần nữa, Kim Sanghyun đã không còn tồn tại bên trong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Một gia đinh hai con vợ, chồng hạnh phúc ahh typa shit