Chương 382: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa – ‘Tuyệt Đỉnh Cao Thủ’ (31) Fin
- Park Seungyub
Ý thức tôi dần quay trở lại.
Ngay sau đó, một ký ức khác của “tôi” cũng trở về.
Bị chấn động bởi lượng thông tin khổng lồ, tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Bầu trời từng bị sư phụ chém toạc bằng kiếm kích không thể lý giải đang chậm rãi khép lại.
Hình dạng của Asha cũng chỉ còn thấy được một phần thôi.
Và Lee Ja-seong, sư phụ võ công của tôi.
Thân thể ông đang tan rã như cát.
Tôi không khép nổi miệng, cứ thế chạy tới trong vô thức.
“S-sư phụ! Thân thể người—”
“... Tỉnh rồi à.”
“Sư phụ, con xin… xin lỗi! Con, con—”
“Thấy rồi chứ?”
“Hả?”
“Thằng nhóc này, mồm thì lúc nào cũng sư phụ sư phụ, chẳng lẽ không thấy ta ra tay à? Ta chém đôi bầu trời đó. Thấy rồi chứ?”
Tôi hoảng hốt ngẩng lên nhìn sư phụ.
Đôi mắt đã mù đi vì nhìn thẳng vào Asha, cảm giác hư vô cực độ vẫn chưa thể che giấu.
Và—
Nụ cười như của một thiếu niên.
Một nụ cười muốn khoe khoang với đồ đệ thu nhận lúc tuổi xế chiều.
Tôi bật cười không kìm được.
“Dạ! Dạ, con thấy rồi!”
“Ha, ha ha! Ha ha ha! Ta là ai?”
“Thiên hạ đệ nhất kiếm!”
“Không đúng, đồ đệ à. Sao lại cần chữ ‘kiếm’?”
“Thiên hạ đệ nhất cao thủ Lee Ja-seong!”
“Khà—!”
“... Người vui lắm sao?”
“Tất nhiên.”
“Con cứ tưởng sư phụ sẽ nói mấy chuyện kiểu tất cả đều vô nghĩa chứ. Nghe như đã vứt bỏ hết lý lẽ thế tục rồi.”
“Seungyub à.”
“Dạ?”
“Cái đó là cái đó, còn cái này là cái này.”
Khoảnh khắc này, tôi thật sự không thể không cười.
“Phì! Không phải tiêu chuẩn của người quá tùy hứng sao?”
“Thằng nhóc này, ta vốn là kẻ hẹp hòi mà?”
“Nghe cũng hợp lý thật.”
“Hợp lý cái đầu ngươi! À mà, Linh Hồn Của Aksha thì đã thành thục rồi chứ?”
“Dạ.”
“Ra ngoài rồi cũng phải tu luyện mỗi ngày. Những gì ta dạy, những gì tên Huyễn Ma kia dạy, đều đừng quên. Hắn võ công không bằng ta, nhưng dạy người khác thì cũng ra gì lắm.”
Cái kiểu nhấn mạnh “võ công không bằng ta” giữa lúc này khiến tôi lại bật cười.
Bấy lâu nay sư phụ luôn nghiêm nghị, chẳng lẽ cái chết đang đến gần khiến con người thay đổi sao?
“...”
Cuộc trò chuyện chẳng kéo dài bao lâu, vậy mà chỉ trong chốc lát, thân thể sư phụ đã tan mất quá nửa.
Cảnh tượng giống như người tuyết tan chảy dưới nắng gắt.
Không kìm được, tôi rút ‘Hòm Linh Hồn’ từ trong ngực áo ra.
Nếu là bây giờ thì… vẫn còn sống—
“Dừng lại đi.”
“Sư phụ….”
“Ta muốn kết thúc ở đây.”
“...”
“Ta… đã đạt được giấc mơ.”
“Giấc mơ sao?”
“Thà sống một ngày mà chạm tới tận cùng của võ đạo, còn hơn sống cuộc đời tầm thường trăm năm.”
“...”
“Ta đã chém đôi bầu trời. Ta từng nghĩ dù tu luyện trăm năm, không, nghìn năm cũng không thể chạm tới cảnh giới đó… Vậy mà kỳ tích đã xảy ra. Thứ giác ngộ vĩnh viễn không thể nắm bắt, thứ mờ nhạt hơn cả ảo ảnh… đã giáng xuống ta.”
“...”
“Thế là đủ rồi. Ta đã dồn tất cả vào khoảnh khắc đó. Nên con người của ta trong khoảnh khắc ấy là thật. Vì vậy—”
“Sư phụ.”
“Đừng biến ta thành giả mạo lần nữa.”
Trời bắt đầu mưa.
Những giọt mưa cuốn đi tàn dư của lão nhân đang tan rã như cát, không để lại dấu vết.
Songee, người vẫn lặng lẽ theo dõi tình hình tới giờ, nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
Thiên hạ đệ nhất cao thủ Lee Ja-seong đã chết.
Sáng hôm sau, Hoàng Đế hạ lệnh tiến quân, tàn dư của Bách Hỏa Giáo bị tiêu diệt.
Đây là ký ức cuối cùng của tôi tại Phòng 205
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 223
Địa Điểm Hiện Tại: Nhà Hàng Chọn Lựa
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Tôi bừng tỉnh trong một không gian rực sáng.
Đèn chùm lộng lẫy trên trần, bàn ăn gọn gàng, mùi thức ăn kích thích vị giác.
Là một nhà hàng.
“Nhà Hàng Chọn Lựa? Không lẽ là Thời Khắc Chọn Lựa?”
Không ngờ mình lại tỉnh dậy ở đây, không phải bên ngoài Khách Sạn.
Có lẽ mình đóng vai trò giải thích chức năng của Hòm Linh Hồn.
Nghĩ lại thì trước đây cũng từng có chuyện tương tự.
Thời Khắc Lựa Chọn có cơ chế phán định hơi khác Phòng Nguyền Rủa.
Nhìn quanh, tôi thấy Songee mặc váy trắng hồng một mảnh xinh xắn, Seungyub ăn mặc gọn gàng.
Và—
Cả hai đều há hốc miệng nhìn tôi.
“Hai đứa sao thế? À, vì anh chết rồi mà lại xuất hiện trong Thời Khắc Chọn Lựa à?”
“K-Kain-hyung!”
“Này, hồi trước cũng từng thế rồi. Anh không có tư cách nhận Di Sản đâu. Chắc chỉ là đóng vai trò giải thích Hòm Linh Hồn thôi.”
“Ka-in oppa lại xuất hiện ở đây!”
Tôi đã giải thích rồi mà cả hai vẫn chỉ nhìn nhau, miệng há ra.
“Vậy thì Huyễn Ma đúng là làm chuyện ngu thật nhỉ?”
“Huyễn Ma?”
Từ đây hai người đó bắt đầu kể cho tôi nghe phần sau của Phòng 205.
Sau khi tôi chết, để sống sót, Huyễn Ma đã chiếm lấy thân thể Lee Ja-seong và giả dạng ông ta.
Có lẽ hắn nghĩ Songee và Seungyub sẽ không để hắn sống.
Nên mới giả làm sư phụ võ công của Seungyub, định lừa thằng em, người không thể phân biệt giữa hai linh hồn…
“Cái tên chết giẫm đó chỉ cần ngoan ngoãn ra mặt giải thích là được rồi, cần gì phải hãm như thế hả! Kain-oppa ở đây chờ sẵn, thế nào cũng sẽ thuyết phục được bọn em!”
Tôi hiểu tình hình rồi, nhưng chuyện đó thì không.
“Không phải.”
“Hả? Oppa? Không phải là sao?”
“Anh không định cứu hắn.”
“...”
“Lần thử thứ hai, đã bao nhiêu người chết trong tay hắn rồi? Sao phải cứu một kẻ tà ác như vậy?”
“Vì hyung có thể kiểm soát hắn mà …”
“Nói ngu thật đó! Hắn sợ sức mạnh của Quỷ Thư nên mới tạm thời ngoan ngoãn thôi, chứ bản chất của hắn quá tà ác. Lỡ để lộ sơ hở thì hắn sẽ làm gì? Với lại đâu có gì đảm bảo anh sẽ luôn sống.”
“...”
“Không nhất thiết phải cho NPC Phòng 205 vào Hòm Linh Hồn. NPC phòng nào cũng được, miễn là phòng đó chưa bị xóa. Phòng 104, 206, 207 vẫn còn đó.”
“...”
“Anh cũng có sẵn khoảng hai ứng viên rồi. Một người thì chưa chắc—”
“Trời ơi, anh đúng là….”
Seungyub cắt lời tôi, lấy tay che mặt.
“Huyễn Ma đã tin lời anh đến phút cuối. Hắn nói chỉ cần anh còn sống thì mọi chuyện đều ổn….”
“Ông bạn của chúng ta ngây thơ hơn tưởng tượng đó—”
Songee cũng không nhịn được mà xen vào.
“Ngay từ đầu đã là nói dối… Thậm chí ngay từ đầu anh đã định cho người khác vào rồi….”
“...”
“Huyễn Ma, mày chết trong Phòng 205 là may đó. Nếu biết hết rồi còn tới được Thời Khắc Chọn Lựa, nghe mấy lời này chắc khóc ra máu mất.”
“Đúng vậy. Tên đó phải cảm ơn Sư Phụ đến chết. Nhờ sư phụ mà cắt bỏ được chấp niệm, ra đi cũng nhẹ nhàng hơn. Nếu hắn ra ngoài mà nghe Kain-hyung nói chắc sốc đến ngất.”
Kì lạ, tự dưng tôi lại cảm thấy mình đã thành kẻ ác.
Lừa một thằng điên giết người như thở thì có gì sai?
Một lúc sau, thức ăn cùng tờ giấy giải thích về Hồng Diễm Thiết Phiến được mang ra.
Đọc xong, Songee đánh giá ngắn gọn.
“Hồng Diễm Thiết Phiến cũng không tệ.”
“Anh thấy làm đủ trò mà lại toàn giết trúng Miro, nên cứ tưởng là Di Sản vô dụng.”
“Hóa ra có thể loại trừ đồng đội khỏi đối tượng bị phán quyết. Chỉ là lúc đó bọn mình vốn là kẻ địch của Jo Wonhong nên không biết.”
“Anh nhớ ra rồi. Elena, người đầu tiên xác nhận sức mạnh của Hồng Diễm Thiết Phiến, từng nói rằng khi dùng nó, Jo Won-hong đã hét lên: ‘Ta, Jo Won-hong, từ nay sẽ không né tránh nữa.’”
“Oppa đúng là có trí nhớ tốt thật. Vậy câu đó có nghĩa là ‘tự đưa bản thân vào diện bị phán xét’.”
“Nếu không nói vậy thì người dùng và đồng đội sẽ bị loại trừ.”
“Ngoài năng lực phán xét, còn có năng lực điều khiển lửa nữa.”
Phán xét ‘kẻ địch’ đã gây ra ác nghiệp.
Năng lực điều khiển lửa.
Không tệ.
Nhưng vì có hai lựa chọn, cần phải đặt lên bàn cân so sánh.
“Xem ra Hòm Linh Hồn—”
“Hòm Linh Hồn—”
Tôi và Songee nói cùng lúc.
Seungyub đang dùng kéo cắt thịt cũng gật đầu.
“E hèm, ý kiến mọi người đều thống nhất rồi nhỉ. Sức mạnh giết địch ngay lập tức thì tốt thật, nhưng không chọn được mục tiêu. Tiêu chuẩn ‘tội lỗi’ cũng hơi mơ hồ.”
“Mục tiêu gần như là ngẫu nhiên. Với lại cũng không chắc đối thủ luôn là kẻ có tội.”
“Chưa kể không phải lúc nào cũng giết được. Huyễn Ma đã kháng cự bằng Hòm Linh Hồn mà.”
“Đối thủ mạnh thì khả năng chống lại càng cao.”
“Sức mạnh điều khiển lửa cũng….”
“Khá lưng chừng.”
“Không thấy Khách Sạn cũng đã đoán trước chúng ta sẽ chọn Hòm Linh Hồn sao?”
“Hả?”
“Nó chỉ chọn mình anh thôi.”
Songee và Seungyub giật mình.
“Đúng thật. Lẽ ra Elena phải là người giải thích về Hồng Diễm Thiết Phiến, vậy mà chỉ đưa mỗi tờ giấy.”
“Ừ. Anh khi nãy nói sơ qua rồi, giờ giải thích kỹ về Hòm Linh Hồn nhé.”
Hòm Linh Hồn chỉ chứa được một linh hồn tại một thời điểm, và có hai cách sử dụng.
Thứ nhất, chứa linh hồn của chính người dùng.
Trường hợp này, người dùng sẽ có đặc tính bất tử cực mạnh.
Dù thân xác bị phá hủy cũng không chết, trừ khi gặp sức mạnh vượt cấp có thể vô hiệu hóa cả Hòm Linh Hồn.
Tuy nhiên—
“Có lẽ dù bất tử, nếu mất đi thân xác thì cũng sẽ mất ‘tư cách tham gia’.”
“Giống như dạng hồn ma rồi trợ giúp bọn em à? Còn Di Sản hay Phước Lành thì sao?”
“Cái đó phải thử mới biết.”
Thứ hai, chứa đựng linh hồn của người khác.
Tức là có thể chứa NPC trong Phòng Nguyền Rủa.
Huyễn Ma muốn dùng cách này để thoát ra.
Và—
“Cũng có thể dùng nó để thuyết phục các NPC khác.”
“... Em nghĩ ra một người ở Phòng 104 rồi. Phòng 206 thì sao nhỉ?”
“Không nhất thiết phải là NPC của Phòng Nguyền Rủa.”
“Linh hồn của đồng đội sao ạ?”
“Cũng có thể, nhưng….”
Tôi nghĩ tới một thứ ‘tồn tại’ hoàn toàn khác biệt.
Một thứ hiện giờ không còn thân xác, chỉ là vong linh, hoặc có khi còn thấp hơn thế.
“Phần này phải ra ngoài mới thử được.”
Songee hỏi điểm mấu chốt.
“Hòm Linh Hồn có chức năng cướp thân xác con người không? Như Huyễn Ma ấy ạ?”
“Có, nhưng rất mơ hồ.”
“Hả? Mơ hồ?”
“So với Quỷ Thư chuyên cướp thân xác thì yếu lắm. Cỡ quỷ nhập người trong phim kinh dị thôi.”
“... Thế là mạnh hay yếu ạ?”
“Người thường thì khó mà chống cự, nhưng người được huấn luyện thì có thể kháng cự được.”
“Nhưng Huyễn Ma đâu có yếu thế.”
“Hắn dùng thêm sức mạnh riêng, gọi là ‘Ly Hồn Ma Công’, để tăng cường.”
Seungyub nghe chăm chú rồi nói.
“Nếu theo lời anh, sinh vật bị chứa trong Hòm Linh Hồn đa phần sẽ giúp bọn mình dưới dạng linh hồn, mà không có thực thể.”
“Đúng.”
“Vậy phải tìm người vẫn dùng được sức mạnh trong trạng thái đó.”
“Ý hay đó. Thật ra vì thế nên anh mới phản đối việc cứu Lee Ja-seong. Anh không nghĩ ông ta giống người có thể chiến đấu khi không có thân xác cho lắm.”
“...”
Seungyub để lộ nét mặt thoáng chút cay đắng khi nghe những lời của tôi.
Có vẻ em ấy coi Lee Ja-seong là ‘sư phụ thật sự’ hơn cả tôi tưởng.
Sự nhập tâm quá mức vào ‘chuyện trong phòng’, vài đồng đội cũng đã từng như vậy.
Tôi không nghĩ thái độ này là lý tưởng, nhưng tôi cũng nghĩ chúng ta nên thông cảm.
Chuyện về Lee Ja-seong dừng ở đây thôi.
Với thái độ hiện giờ của Seungyub, việc Lee Ja-seong chọn cái chết trong Phòng 205 là điều may mắn.
Hai ‘ứng viên’ tôi nghĩ tới phù hợp với Hòm Linh Hồn hơn cả Huyễn Ma lẫn Lee Ja-seong.
Tất nhiên, lần này tôi không nói gì ra miệng cả.
Gần cuối cuộc trò chuyện, tôi và Songee cùng nhìn về phía Seungyub.
Cậu em lí nhí, có vẻ áy náy về chuyện gì đó.
“Thật ra… trong phòng này em cũng chẳng làm được gì nhiều….”
Tôi và Songee đồng thanh.
“Anh cũng vậy.”
“Chị cũng thế.”
Cuối cùng, mấu chốt của Phòng 205 vẫn là việc Đế Quốc đánh bại Bách Hỏa Giáo thế nào.
Công lao lớn thuộc về các đồng đội phía Đế Quốc đã liên tục đánh bại Jo Won-hong tới hai lần.
Kim Mooksung, Kim Sanghyun, Lee Eunsol, Cha Jinchul.
Bốn người này đều đóng góp rất lớn.
Nhưng không ai trong số họ sống sót.
Songee khẽ nói.
“Đôi khi em nghĩ…”
“Nghĩ gì?”
“Nếu quan hệ giữa bọn mình tệ hơn chút, mỗi lần thế này chắc không khí căng lắm.”
“...”
“Kiểu như trong quốc gia phong kiến ấy.”
“Tự nhiên lại nói về quốc gia phong kiến?”
“Ngai vàng không trao theo thực lực mà theo thứ tự sinh ra, đúng không? Chúng ta mà không làm vậy thì…”
“Mỗi lần vua chết lại phải đánh nhau để phân cao thấp.”
“Bọn mình cũng thế. Mỗi người nhận Di Sản theo thứ tự nên giảm được tranh chấp.”
So sánh nghe kỳ lạ, nhưng cũng có phần hợp cảnh.
“Vậy lượt tiếp theo là Ông nội à? Đương nhiên, Ông cũng phải tìm cách sống sót đến tận cùng.”
“Tính cả Phòng 104 thì còn hai Di Sản. Phòng 104, Phòng 206.”
“...”
“Một người có thể nhận hai cái.”
Và như vậy, Phòng 205 chính thức khép lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
