Chương 388: Giấc Mộng Đêm Hè (4)
- Park Seungyub
Lũ quái vật bỗng nhiên ùn ùn xuất hiện từ khắp mọi nơi!
May mà Phòng 105 ở gần, nên chúng tôi vội vã chạy trốn vào đó, nhưng thảm họa vẫn chưa kết thúc.
Theo thời gian, cả căn phòng bắt đầu rung chuyển dữ dội, rồi chính Phòng 105 cũng sụp đổ.
Nhờ vậy, những đồng đội đang tranh thủ lấy hơi trong “Phòng 105 của riêng mình” lần lượt xuất hiện trở lại.
“Ư, ưaa! Đột nhiên là sao thế này?”
Ông hét lên với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Quái vật ở bên ngoài đang phá hủy Khách Sạn!”
Lúc anh Kain nhận được Giáng Lâm, khi Perro hưng phấn xé toạc cánh cửa, Phòng 105 đã sụp đổ.
Khi bản thân Khách Sạn bị phá hủy vượt quá một mức nhất định, Phòng 105 cũng không thể trụ nổi.
- RẦM!
Cánh cửa vặn xoắn, một gã khổng lồ phủ đầy vảy bóng loáng lao vào, định phá nát nó.
“Lúc nãy còn là vong linh, giờ lại thêm con troll quái quỷ gì nữa đây!”
Ông lập tức lao về phía cửa, dùng cánh tay quái vật để chặn tên khổng lồ đang xông vào lại, đồng thời liên tục bóp cò súng lục.
Nhìn thấy cảnh đó, chị Elena quỳ sụp xuống ngay tại chỗ, chìm vào Tưởng Tượng U Ám.
Còn tôi thì…
“Ê! Aksha—”
“Seungyub! Đừng có nói nhảm nữa, kiểm tra tình trạng của Songee ngay! Lập tức!”
“… Vâng.”
Chị Songee không thể đứng dậy hẳn khỏi giường, trông như đã bị tảng đá từ trần rơi trúng và làm gãy xương.
“Seungyub…”
“Chị!”
“Đưa chị ra gần cửa.”
Một lát sau, chiếc vòng tay lóe sáng, con quái vật đang điên cuồng trước cửa bỗng biến mất.
Chị thì thào bằng giọng yếu ớt.
“Chỉ là câu giờ được chút thôi. Chị không còn sức nữa…”
Ông vội vàng đảo mắt nhìn quanh.
“Ahri đâu? Miro đâu? Cả hai đi đâu rồi?”
“Phòng 105 sập rồi mà hai người đó không xuất hiện. Nghĩa là—”
“Cả hai không ở trong Phòng 105! Bên ngoài thì toàn quái vật, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?”
“Có khi nào họ không vào được không?”
“Chết tiệt!”
- RẦM!
Lần này, một xúc tu phủ đầy dịch nhầy xanh bóng loáng đâm thủng bức tường!
“Lại là thứ quái gì nữa đây!”
Tôi hoàn toàn đồng cảm với tiếng hét của Ông.
Lúc nãy là vong linh, sau đó là gã khổng lồ phủ vảy đen, giờ lại đến xúc tu xanh lè.
Như thể toàn bộ quái vật tồn tại trong Khách Sạn đều đang kéo nhau ra ngoài.
Khoảnh khắc bức tường sụp xuống, cảnh tượng bên ngoài lộ ra khiến chúng tôi chết lặng.
Phía quầy lễ tân là một cái cây khổng lồ đang ngọ nguậy, rễ vươn ra tứ phía.
Gần đài phun nước là một khối thịt lăn lóc, trên đó dính đầy những con mắt nhỏ đỏ như hạt gạo.
Những vong linh xuất hiện ban đầu vẫn bay lượn trên không, còn thứ vừa phá sập tường Phòng 105 là một con quái vật giống sao biển khổng lồ màu xanh.
“Cái này… rốt cuộc là…”
“…”
Đây là một địa ngục không thể diễn tả bằng lời.
Trong lúc chúng tôi tranh thủ thở dốc ở Phòng 105, bên ngoài đã biến thành thế này.
- GRRRG!
Con sao biển vừa phá sập bức tường quay về phía chúng tôi, toàn thân ngọ nguậy.
Nói là “nhìn” cũng không chắc.
Vì nó đâu có mắt.
Ngay khoảnh khắc khối thịt đang động đậy ấy chuẩn bị ập tới—
“Giờ ta đã trở thành Thần Chết, kẻ hủy diệt vạn cõi thế gian.”
Một tia sáng lóe lên, xuyên suốt cả hành lang.
“Thầy ơi!”
“Sanghyun à? Không phải lúc nãy cháu đã ra ngoài Khách Sạn rồi sao—”
“Thời Gian Vay Mượn! Miro!”
Quả nhiên, phía bên kia hành lang là chị Ahri, Miro và bác sĩ.
Ông nhanh chóng cõng chị Songee chạy đi, tôi và chị Elena theo sát phía sau.
“Bên này!”
Trong lúc chị Ahri ra hiệu cho chúng tôi, Miro lại ra hiệu lần nữa, đưa bác sĩ trở về rồi gọi anh Jinchul ra.
“Giờ tình hình là—”
Anh tôi vừa nhận ra xung quanh toàn quái vật, liền không hỏi nữa mà trực tiếp dùng hai tay xé toạc mõm của con sói khổng lồ đang lao tới bên cạnh.
“Loạn như cái chuồng lợn!”
Đúng lúc đó, chị Elena cuối cùng cũng hoàn tất việc “niệm phép” và đứng dậy.
“Thiêu trụi hết thảy đi!”
Ngọn lửa bùng lên dữ dội, nuốt chửng toàn bộ tầng 1 trong chớp mắt.
Trong hỗn loạn, ngay cả lũ quái vật cũng cuống cuồng bỏ chạy để tránh ngọn lửa.
Và rồi—
“Áaaa! L-lửa lan sang bên này rồi!”
Chị Elena bình thản đáp.
“Lửa thì làm gì có mắt, cái đó thì chịu thôi.”
Ông gào lên như không tin nổi.
“Thế sao cháu lại phóng hỏa hả!”
“Nhìn Khách Sạn thành phế tích nên tự nhiên cháu nghĩ đến một trận đại hỏa hoạn…”
Chị Ahri vội hét lên.
“Lên thang máy!”
“Thang máy?”
“Ở đó an toàn!”
Quả nhiên, ngay khi cửa thang máy đóng lại, mớ hỗn loạn bên ngoài như biến mất một cách khó tin.
“…”
“…”
Mọi người đều ngồi phệt xuống sàn thang máy với vẻ mặt thất thần.
Chị Songee vốn đã rên rỉ từ nãy, giờ nhắm mắt lại như ngất đi.
Miro, người đã dùng năng lực của cái đồng hồ đến giới hạn, sau khi đưa anh Jinchul trở về thì cũng tựa vào vai chị Ahri.
Chị Elena, Ông và cả tôi cũng chẳng khá hơn, ai nấy đều kiệt sức.
Một khoảng lặng ngắn ngủi.
Rồi Ông lẩm bẩm như vừa nhận ra điều gì đó.
“Tầng 1 bị phá nát hết, Phòng 105 cũng sập rồi, vậy mà thang máy lại an toàn.”
Chị Ahri đáp.
“Tầng 1 và tầng 2 của khách sạn vốn là hai thế giới khác nhau, mà thang máy lại là thứ kết nối hai nơi đó.”
“Vậy bản thân thang máy là một dạng kẽ hở không-thời gian gì đó à?”
“Không biết. Chỉ cần an toàn là may rồi.”
Tôi hỏi điều mà hẳn ai cũng đang thắc mắc.
“Rốt cuộc vì sao Khách Sạn lại loạn thế này?”
Ông trầm mặt.
“Ta nghĩ là ta biết rồi. Chắc là do Eunsol.”
“Chị Eunsol ạ?”
“Con bé đó chắc chắn cũng bị cuốn vào giấc mơ. Một điều ước không thể đạt được khi bình thường, chỉ có thể mong cầu trong mơ. Hẳn là nó đã ước một thứ gì đó như thế.”
“…”
“Nó dùng ‘Bàn Tay Dục Vọng’ ở mức công suất tối đa, không thèm để ý đến hoàn cảnh của chúng ta nữa.”
“Chuyện như vậy mà cũng…”
Chị Ahri thở dài.
“Thôi thì cũng không trách được, tinh thần cô ấy lúc đó cũng gần như rối loạn rồi. Coi như Eunsol cũng đã gia nhập ‘Tổ Đội Khách Sạn Hắc Ám’ đi.”
“Tổ Đội Khách Sạn Hắc Ám?”
“Một kiểu nhóm kín mà chỉ có vài người trong chúng ta là thành viên…”
“Rốt cuộc nó là cái gì vậy?”
“Chỉ những ai từng giết, hoặc suýt giết đồng đội mới được gia nhập. Nhân tiện thì Songee là chủ tịch sáng lập.”
“…”
Ông thở dài.
“Nói nhảm đủ rồi. Giờ chúng ta phải làm sao? Tầng 1 đã nát bét rồi. Tầng 2 thì chắc cũng… Rõ ràng là nó sẽ không bình thường.”
“Còn làm sao nữa? Cứ cố thủ trong thang máy thôi. Chúng ta chẳng còn chiến lực.”
“Vấn đề mấu chốt là làm sao kết thúc cái giấc mơ chết tiệt này. Chỉ cần nó kết thúc, toàn bộ tình hình hỗn loạn hiện giờ cũng sẽ biến mất.”
“Ừ, chắc vậy.”
“Nhưng nghĩ kỹ lại thì, người cần tỉnh đều đã tỉnh cả rồi.”
“Ừm…”
“Ta và Songee đã ghé qua Thánh Địa Phước Lành, Seungyub thì không uống rượu nên không bị cuốn vào giấc mơ.”
“Đúng.”
“Elena với Miro thì tỉnh lại sau khi tỏ tình rồi.”
Nghe vậy, chị Elena hoảng hốt.
“C-cháu đâu có làm đâu ạ?”
Miro với vẻ mặt lơ mơ cũng vội nhấn mạnh.
“Là tôi đá người ta nhé.”
“… Được rồi, coi như cả hai đều thế. Ahri thì do ta đánh thức.”
Chị Ahri tiếp lời.
“Không biết hiện giờ cô ấy đang ở đâu, nhưng Eunsol giờ chắc cũng đã tỉnh. Dùng Bàn Tay Dục Vọng rồi, thì kiểu gì cũng đã nhận được thứ gì đó.”
“Ừ. Vấn đề chỉ còn Jinchul, nhưng nói thật thì, theo tính cách của thằng đó thì ta nghĩ cũng không gây ra đại họa gì.”
“Có lẽ vậy.”
“Cuối cùng thì vấn đề của tám người cũng tạm coi là đã giải quyết xong.”
“…”
Tóm lại là thế này.
Không bị cuốn vào giấc mơ: Kim Mooksung, Yoo Songee, Park Seungyub.
Thổ lộ lòng mình rồi tỉnh lại: Elena, Miro.
Được Ông đánh thức: Kim Ahri.
Xét theo tình hình thì đã tỉnh: Lee Eunsol, Cha Jinchul.
Tức là tám người còn ở trong Khách Sạn, bằng cách này hay cách khác, đều đang đi tới hồi kết của mớ bòng bong này.
Vấn đề là hai người kia.
“Hai người đã ra ngoài kia mới là rắc rối. Sanghyun và Kain. Hai người đó chúng ta không thể đánh thức được. Rốt cuộc phải làm sao đây?”
Bầu không khí nặng nề bao trùm, bởi không ai có thể trả lời được.
***
‘Trên đời lại có chuyện như thế này sao!’
Ông lão mặc bộ vest, Kim Pilho, thực sự nghĩ như vậy từ tận đáy lòng.
Bốn năm trước, ở cuối độ tuổi năm mươi, ông bị đuổi việc.
Giống như rất nhiều người về hưu ở Hàn Quốc, ông không có sự chuẩn bị đủ đầy cho quãng đời còn lại.
Chút tiền tiết kiệm ít ỏi thì bị nuốt trọn bởi căn ung thư buồng trứng của vợ, thứ ập đến đúng lúc như thể đã chờ sẵn.
Ông không oán trách vợ chút nào.
Bà đâu có muốn mắc ung thư, và suốt đời đã cùng ông sống chăm chỉ.
Thay vào đó, ông oán hận thế giới.
Ông đã tin rằng mình cống hiến cả đời cho quốc gia và xã hội, vậy mà phần thưởng lại là bất hạnh thế này!
Ngay khoảnh khắc mọi thứ sụp đổ, những người mặc vest đen đã đưa ra bàn tay cứu rỗi.
“Cứu rỗi” ở đây nghĩa là một công việc mà mỗi tháng có hơn 6 triệu won chuyển thẳng vào tài khoản.
Những người thuộc “công ty” đó yêu cầu ở ông chỉ có một điều.
Mỗi sáng đến một viện nghiên cứu đầy những bức tường xám xịt, rồi ngồi yên trong một căn phòng kỳ lạ.
Chỉ vậy thôi.
Dĩ nhiên, cũng có vài yêu cầu khá khắt khe.
Phải mặc cùng trang phục và để cùng một kiểu tóc mỗi ngày.
Trong tám tiếng, không được bước ra khỏi phòng dù chỉ một bước.
Giữ tư thế tương tự ông lão trong bức ảnh.
Ngoài ra còn rất nhiều yêu cầu lặt vặt khác.
Trong vài năm làm công việc này, ông lão dần nhận ra thêm vài sự thật.
Nơi làm việc có một bức ảnh gia đình gồm cặp vợ chồng già, con dâu và cháu trai cháu gái.
Ngoại hình ông lão trong ảnh giống Kim Pilho đến mức kỳ lạ; chỉ cần mặc bộ đồ do công ty cung cấp và trang điểm sơ qua là gần như không thể phân biệt.
Hơn nữa, khi ông đến làm thì có một phụ nữ lớn tuổi trông giống bà lão trong ảnh chờ sẵn; khi tan ca thì lại có người giống con dâu xuất hiện.
Tức là có ba người trông tương tự các nhân vật trong ảnh thay nhau luân phiên, canh giữ bức ảnh suốt 24 giờ.
…
Nhận ra điều đó, ông lão hiểu được thân phận thật sự của “công ty” đã thuê mình.
Vì trên đời chỉ có một tổ chức xử lý những chuyện quái dị như vậy.
‘Mình đã được Cục Quản Trị thuê rồi!’
Và rồi, trong một ngày nọ, khi mọi thứ vẫn trôi qua yên bình—
Tai nạn xảy ra.
Ngay cả bản thân ông lão cũng không biết vì sao.
Có lẽ là vì nắng xuân quá ấm áp.
Một cơn buồn ngủ ập tới bất ngờ làm ý thức ông mơ hồ.
- BÍP!!
Khoảnh khắc đó, chiếc camera giám sát ông phát ra tiếng cảnh báo.
“Ưh! Ớ! M-mình ngủ gật à?”
Khi tỉnh dậy hoảng hốt và ngồi bật dậy, Kim Pilho nhận ra những người trong bức ảnh đang nhìn chằm chằm vào ông.
“C-cái gì thế này? Rốt cuộc là—”
Ngay lúc ông kinh hoàng định bỏ chạy khỏi nơi làm việc—
- CẠCH!
Cửa khóa lại.
***
- UAAAAAAA!
Những tiếng hét thảm thiết vang lên qua camera, cùng với hình ảnh video tàn khốc gấp mười lần.
Trong phòng điều khiển, chẳng ai đủ nhạy cảm để giật mình trước “chỉ từng ấy cảnh tượng”.
Vì những chuyện như vậy xảy ra hàng ngày.
Người đàn ông mặc áo blouse trắng bình thản báo cáo.
“Khu cách ly số 26 đã thất bại! Yêu cầu ứng phó!”
Chẳng mấy chốc vang lên tín hiệu, đội trấn áp mặc giáp chống đạn đã xuất kích.
Người báo cáo quay sang đồng nghiệp bên cạnh với vẻ mệt mỏi.
“Vật tế lần này chỉ trụ được có bốn năm thôi…”
“Thì Kim Pilho tuổi cao rồi, không có gì lạ cả. Tôi đã chọn sẵn năm ứng viên thay thế, cử người đi là được.”
Nói xong, anh ta gõ bàn phím, gửi đi một “yêu cầu chỉnh sửa”.
Bức Ảnh Gia Đình Hạnh Phúc
Số seri: C-0362
Cấp độ nguy hiểm: D
Bức ảnh gia đình được phát hiện năm 2013 tại một hộ gia đình ở Busan.
Khi các thành viên trong ảnh ở gần thì yên ổn, nhưng nếu không, sẽ xuất hiện những thực thể dị dạng méo mó, thực hiện các hành vi bạo lực như □□, □□□, □□…
Quy Trình Quản Trị: Cách ly (Contain)
Tuy gia đình thật trong ảnh đã chết hết, nhưng nếu để những người có ngoại hình tương tự ở gần thì bức ảnh sẽ ổn định.
Tuy nhiên, nếu vật tế không giữ tư thế giống trong ảnh, tình trạng nguy hiểm sẽ phát sinh.
Trong trường hợp đó, hiến tế vật tế sẽ làm nó ổn định khoảng 72 giờ.
「Yêu cầu chỉnh sửa: Cần phòng trước trường hợp vật tế buồn ngủ. Cần tiêm chất kích thích cấp B trở lên.」
“Vậy là ổn rồi nhỉ…”
Đúng lúc đó, từ trần nhà vang lên một tiếng ồn lớn.
– Thông báo! Đã bắt được một Thực Thể Hỗn Mang mới! Vui lòng kiểm tra tin nhắn ngay và nắm rõ nội dung.
“Lại nữa à?”
“Không phải chứ, cái đất nước bé xíu này sao lắm quái vật thế?”
“Đừng nói nữa. Riêng Jesus tái thế cũng phải bắt được tới 5 lần rồi.”
“Có Muhammad ở đây chưa?”
“Có một kẻ tự xưng là Bồ Tát rồi đấy.”
Người đàn ông cười khổ, nhấp vào tập tin được gửi qua messenger.
Con Vẹt Trình Độ Đại Học
Số seri: C-0237
Cấp độ nguy hiểm: D
Trí thông minh cao, sử dụng ngôn ngữ loài người thành thạo.
Tự xưng vốn là sinh viên đại học K tên ‘Han Kain’, liệt kê được vài người cho là quen biết.
Xác nhận cho thấy ‘Han Kain’ cũng như gia đình, bạn bè vv… đều không tồn tại.
Đe dọa sẽ dùng ‘Quỷ Thư’ để trốn thoát.
Không thể xác nhận liệu công cụ đó có thực sự tồn tại không.
Quy Trình Quản Trị: Cách ly (Contain)
Chỉ cần nhốt trong lồng chim có dòng điện là đủ.
Đây là hồ sơ tạm thời, xin lưu ý có nhiều thông tin chưa được xác thực!
“Trời ạ! Giờ lại đến vẹt biết nói nữa sao?”
“Này, vẹt vốn dĩ đã biết nói rồi mà.”
Như mọi khi, đây là một ngày bình yên ở Cục Quản Trị.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
