Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 3

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 401-500 - Chương 479: Thời Gian Tiệc Tùng – Kẻ Nhìn Thấy Điều Không Thể Thấy (4)

Chương 479: Thời Gian Tiệc Tùng – Kẻ Nhìn Thấy Điều Không Thể Thấy (4)

Chương 479: Thời Gian Tiệc Tùng – Kẻ Nhìn Thấy Điều Không Thể Thấy (4)

- Kim Ahri

“Nghĩ lại thì, trải nghiệm của em ở Phòng 206 rất hữu ích. Ở đó, em đã thấy một người có thể sử dụng Đa Diện Bất Đẳng Biên rất tốt.”

Hả?

Là tôi tưởng tượng sao?

Theo cái không khí này thì người sẽ nhận Đa Diện Bất Đẳng Biên là—

“Phòng 206? Em đang nói là trải nghiệm gì?”

“Thầy còn nhớ lần cuối, lúc em ghé qua Thánh Vực rất nhanh không ạ?”

“Nhớ chứ.”

“Là trước khi gặp Tối Cực Giả.”

“Trước khi gặp Tối Cực Giả? À, chuyện em gặp bản sao của chúng ta ấy hả?”

“Vâng ạ.”

Cái gì vậy? Tôi có hơi nghi nghi mà đúng là thật luôn đó!

“Hồi đó em đã gặp một Ahri có ‘Tưởng Tượng U Ám’.”

“Ahri Tưởng Tượng U Ám hả? Tổ hợp lạ ghê… đúng không, Ahri?”

“…”

Đến mức đưa ví dụ này ra thì chuyện Kain sẽ chọn ai coi như đã có đáp án.

“Bản sao của Ahri đã dựng nên hàng trăm ‘Far Room’, nhốt em trong một mê cung vô tận. Để thoát ra thì em đã phải dùng Vương Quốc Mộng Mơ để gặp Ahri thật.”

“Ồ, chi tiết thế này thì ta mới nghe lần đầu đấy. Mà nó cũng là câu chuyện hết sức thú vị nữa. Far Room cơ à! Bên ta cũng hiếm lắm mới có người sống sót từ đó ra.”

“Hửm? Đặc vụ, Far Room là gì vậy?”

“Ừm… nói đơn giản thì Far Room là—”

Đúng lúc Mooksung bắt đầu giải thích Far Room cho mọi người, tôi vì hơi rối nên quay sang nhìn Kain.

“…”

Đã thế anh ta còn đang đeo bịt mắt, càng khó đoán xem anh ta đang nghĩ gì.

Kain à, anh định để tôi nhận thêm một Di Sản nữa thật sao?

Cuộc trò chuyện tự nhiên trôi theo hướng tôi sẽ nhận Đa Diện Bất Đẳng Biên.

Lý do cũng rất rõ ràng.

Bản sao của tôi đã tạo ra hiện tượng tương tự bằng Tưởng Tượng U Ám, vậy bản gốc cũng hoàn toàn có khả năng làm vậy.

Đây lại là một Di Sản mà người bình thường rất khó dùng, nên lời Kain nói rằng “đã từng tạo ra hiện tượng tương tự” nghe càng thuyết phục.

Mọi người dường như đều chấp nhận, chẳng ai phản đối.

Thậm chí Kim Sanghyun, người tôi từng cho là ứng viên nặng ký, còn cười rạng rỡ, nói:

“Kain à, cậu đúng là đã trải qua đủ thứ chuyện kỳ lạ thật.”

Một phần là vì ai cũng không quá tham lam giành lấy Di Sản, quan trọng nhất là vì mọi người đều có xu hướng “tin theo Kain”.

“…”

Chỉ có tôi là mang vẻ mặt lạc lõng, khó xử.

Có lẽ thấy bộ dạng đó buồn cười, Songee bật cười khẽ rồi huých tôi mấy cái.

“Chúc mừng nhé!”

“…”

“Vậy là ngoài anh Kain ra, lại có thêm người nhận được Di Sản thứ hai rồi!”

“…Khoan, mọi người nghe em nói chút đã.”

Tất cả nhìn tôi như hỏi có chuyện gì.

“Căn cứ này có hơi mơ hồ không? Chỉ vì bản sao của em dùng Tưởng Tượng U Ám để dựng nên Far Room, nên suy ra em sẽ dùng tốt Đa Diện Bất Đẳng Biên?”

Kain gật đầu.

“Ừ.”

“Em thì, ừm, chưa từng dùng Tưởng Tượng U Ám, mà hai cái đó vốn là hai Di Sản khác nhau. Kết quả giống nhau không có nghĩa là quá trình sẽ giống nhau, đúng không? Elena khi dùng Tưởng Tượng U Ám cũng đâu cần tính toán cao siêu gì.”

Kết quả giống, không đồng nghĩa với quá trình sẽ giống.

Trong sinh học còn có khái niệm tiến hóa hội tụ mà?

Kain không phản bác lời tôi, chỉ cười khẽ.

“Anh đề cử em mà sao chính em lại phản đối? Không tự tin à?”

“Không, không phải ý đó…”

“Dĩ nhiên, tụi mình khó mà là thiên tài lưu danh trong lịch sử nhân loại như Thủ Trưởng. Nhưng Đa Diện Bất Đẳng Biên mà em nhận được sẽ là Di Sản, không phải bản gốc. Không cần phải là thiên tài cỡ đó đâu.”

“Haha, nếu đòi hỏi mức độ trí tuệ cỡ đó thì trong chúng ta chẳng ai dùng nổi cả.”

“Sanghyun-hyung cũng nghĩ vậy nhỉ?”

“…”

Tôi chẳng còn lý do gì để cãi nữa.

Vả lại đúng như Kain nói, hiện tại tôi đang ở thế có lợi, nhận được Di Sản mới cơ mà?

Anh ấy đã tạo điều kiện cho tôi nhận Di Sản, tôi còn phản đối chỉ vì căn cứ có vẻ yếu thì để làm gì chứ!

“Ahri, nhận lấy đi!”

“…”

Tấm vé thứ ba rơi vào tay tôi.

Giờ chỉ cần mang nó đến Phòng Gương Kính để đổi lấy Đa Diện Bất Đẳng Biên là xong.

Khi câu chuyện về Di Sản khép lại, Eunsol lên tiếng.

“Tối nay chị sẽ dùng Bàn Tay Dục Vọng nhé.”

“Unnie! Chị đã quyết định dùng nó vào việc gì chưa?”

Nếu dùng nó để lấy công cụ thì có vẻ sẽ chỉ nhận thêm một món rác rưởi tầm thường.

Dùng để lấy thông tin thì Khách Sạn lại không chịu cung cấp thông tin về Phòng 207.

Thế nên ngay từ ngày đầu, Eunsol đã đau đầu vì chuyện này.

“Mọi người đã nghe Elena kể chuyện ở Thánh Địa chưa?”

“Elena à, tôi vẫn chưa được nghe.”

“À, anh Kain! Không có gì to tát đâu—”

Nghe nói Hậu Thuẫn Giả của Công Lý đã cho thấy một dinh thự u ám, ẩm mốc.

Không rõ có ý nghĩa gì, nhưng xét tình huống thì đó là manh mối dành cho Phòng 207.

Eunsol lại nói tiếp.

“Có vẻ chúng ta sẽ khó mà nhận được gợi ý dạng câu chữ dễ hiểu như lúc ‘Tiết Lộ Thiên Cơ’. Nhưng gợi ý kiểu gián tiếp, kiểu mượn bối cảnh thì hình như vẫn được.”

Ra là vậy.

Trong “Giấc Mộng Đêm Hè”, Miro Nửa Đêm, người vừa tỉnh mộng, đã nói chuyện riêng với tôi, và kể những câu chuyện kỳ quái về Phòng 207.

Xét việc Khách Sạn đã nghiến răng, và giấu tiệt toàn bộ thông tin về Phòng 207 trong Tiết Lộ Thiên Cơ, thì việc Miro biết được những thứ đó vốn đã rất lạ.

Giờ thì tôi hiểu rồi.

Nếu là gợi ý không phải văn bản, gián tiếp hơn, mơ hồ hơn, thì có thể lấy được.

“Chị định dùng để làm như vậy đó.”

“Nghe ổn đấy ạ!”

Cuộc họp buổi trưa kết thúc như vậy.

***

.

.

.

Đang đi dọc hành lang, mải suy nghĩ vẩn vơ thì tôi đụng mặt chàng trai đeo bịt mắt.

“Ối! Suýt thì đâm vào nhau. Không biết là ai nhưng cẩn thận chút chứ! Tôi đang đeo bịt—”

“Là em đây.”

“À, em còn chưa xuất phát à? Tốt nhất là nên đến Phòng Gương Kính lấy Di Sản sớm đi chứ? Em còn cần thời gian luyện tập nữa mà?”

“…”

Tôi đưa tay ra, chặn Kain lại.

“Sao vậy?”

“…Em muốn hỏi.”

“Hử?”

“Sao anh lại chọn em?”

“Haha, anh nói rồi mà? Anh đã thấy bản sao của em dùng đipwck năng lực tương tự.”

Không hẳn là nói bừa, nhưng chỉ thế này thì vẫn thấy thiếu thiếu gì đó.

Tôi thấy dường như còn có lý do khác.

“Em cứ nghĩ anh sẽ đẩy Sanghyun lên.”

Trong cuộc họp, ứng viên hàng đầu cho Đa Diện Bất Đẳng Biên mà tôi nghĩ tới chính là Kim Sanghyun.

Vừa cần trí thông minh, lại là loại Di Sản khó dùng, nên Phước Lành của Cần Mẫn hẳn sẽ rất hợp.

Chưa kể những tính chất trên, người quyết định “ai nhận Di Sản” lúc đó chính là Kain.

“Tại sao?”

Tôi hỏi thẳng.

“Sanghyun cũng gần như là trung thần của anh còn gì.”

“…”

So với tôi, Kim Sanghyun rõ ràng đứng về ‘Phía Han Kain’ hơn nhiều.

Chính Kain là người đề nghị hồi sinh Sanghyun khi anh ta đã rơi xuống địa ngục, rồi sau đó cả hai còn cùng nhau chịu khổ suốt thời gian dài ở Phòng 203.

Có lẽ vì vậy, mỗi lần nghe chuyện Kain vất vả hay lập công, Sanghyun đều xúc động đến đỏ hoe mắt.

Nếu tôi mà là Kain, cho dù năng lực của Kim Ahri có vượt trội hơn hẳn Kim Sanghyun, tôi cũng sẽ đẩy Sanghyun lên.

Đấy có là bảo vật mình không dùng, thì cũng nên trao nó cho trung thần chứ?

Vậy nên—

- Soạt!

Đột nhiên Kain tháo bịt mắt!

“Ơ! Không sao ch—”

Ánh mắt của tôi chạm nhau với ánh mắt của anh ta.

Trong khoảnh khắc, tôi nín thở vì căng thẳng tột độ.

Con mắt tham lam truy cầu chân lý giữa hiện tại, quá khứ và tương lai đang quan sát tôi.

Một áp lực khủng khiếp, không thể diễn tả chỉ bằng vài từ, đè nặng lên người tôi.

-  Bịch bịch bịch!

Không kịp nghĩ ngợi, tôi quay lưng chạy giật lùi chừng mười bước.

“…”

“…”

Khi tôi quay lại, tự thấy dáng vẻ vừa rồi thật thảm hại, thì Kain đã đeo lại bịt mắt.

“Vừa nãy… anh cũng thấy gì đó ở em à?”

Tôi cố nói bằng giọng đùa cợt, tự nhiên nhất có thể.

Ít nhất cũng để che giấu sự run rẩy của bản thân.

“Thấy gì thế? Con bò kêu ‘Ụm bòoo-’ rồi cắn em à? Hay thấy em quấn bột mì rồi định nhảy vào nước sôi?”

“…”

“Hay là ngồi trong nhà hàng, thưởng thức fine dining—”

“Lý do anh chọn em.”

Đừng trở nên nghiêm túc đột ngột thế chứ.

“Vì em là người….”

Em là người gì?

“Có vẻ sẽ không do dự khi đưa ra quyết định.”

“…Ý anh là sao?”

“Cứ coi như là anh tin tưởng em nhất đi. Anh nói thật lòng đó.”

T—tự nhiên nói mấy lời thế này làm gì! Ngượng chết mất!

“Ơ, ơ, ơ— Tự nhiên anh nói linh tinh gì vậy! Em hỏi tại sao anh đã chọn em cơ mà?”

“Nếu xét theo đạo đức thông thường, em không hẳn là người tốt.”

Đột nhiên lại nói lời cay nghiệt?

“Lý trí của em không bị ràng buộc bởi đạo đức. Một phẩm chất mà Cục Quản Trị xem là đức hạnh. Những phẩm chất đó không phải lúc nào cũng tích cực, nhưng sẽ có lúc cần đến.”

“…”

Tôi thật sự không hiểu anh ta đang nói gì.

Có lẽ là vì đã đọc được thái độ đó, Kain cười gượng.

“Chỉ là… cứ làm như trước giờ em vẫn làm thôi. Như vậy anh cũng thấy nhẹ người.”

“…”

Ngay khoảnh khắc nghe câu “Anh cũng thấy nhẹ người”, tôi mơ hồ nhận ra Kain đang đứng trước cục diện gì.

“Anh đã nhìn thấy gì đó khi quan sát em, quan sát bọn em, phải không? Tương lai? Khả năng? Được thôi. Nhưng là thứ không thể tùy tiện nói ra, đúng không?”

Anh ta không trả lời, chỉ nhìn tôi.

“Tại sao lại khó nói? Vì nếu nói ra, bọn em sẽ thay đổi hành động. Khi thay đổi, thứ anh thấy được sẽ mất giá trị, rồi lại sinh ra những khả năng mới.”

“…”

“Lúc nãy anh đã nói cho Mooksung biết thông tin ông ấy đã chết ở tòa tháp, đúng không? Là anh muốn thử xem điều gì sẽ xảy ra khi nói ra à? Kết quả thế nào?”

“…”

“Nói ra rồi thì thông tin cũ sẽ trở nên vô nghĩa à? Hay lại xuất hiện thứ gì đó mới?”

Nhìn thấy khả năng, rồi truyền nó cho chúng tôi.

Chúng tôi, sau khi thấy thông tin kinh khủng ấy, sẽ thay đổi hành động để né tránh.

Tại thời điểm đó, khả năng mà Kain nhìn thấy sẽ biến thành thông tin vô giá trị, và một khả năng mới lại xuất hiện.

Một vòng lặp vô nghĩa.

Muốn phá vỡ vòng lặp này, thì không được nói cho chúng tôi biết điều đã thấy.

“Bọn em phải hành động đúng như dự đoán của anh. Có vậy anh mới dẫn đến được kết cục mình mong muốn. Đúng không?”

“Quả nhiên là….”

“Gì cơ?”

“Anh chọn em là đúng.”

Nói xong câu đó, anh mỉm cười.

“…”

Nhìn theo bóng lưng anh ta quay về phòng 105, tôi nghĩ.

Tại sao tôi, chứ không phải Kim Sanghyun, nhận Đa Diện Bất Đẳng Biên?

Việc ai phù hợp dùng Di Sản hơn hoàn toàn không quan trọng.

Những ví dụ Kain đưa ra lúc nãy chỉ là công cụ để thuyết phục người khác mà thôi.

“…”

Nghĩ theo cờ vua thì sẽ dễ hiểu hơn.

Ở một lĩnh vực mà tôi không biết, có ai đó đã giao cho tôi vai trò của quân mã.

Quân mã cần phải có ngựa để “Di chuyển”, nên tôi phải nhận Đa Diện Bất Đẳng Biên.

Vậy còn quân tượng thì sao?

Trung thần cũng sẽ có vai trò của riêng mình, rồi sớm muộn gì mệnh lệnh của nhà vua cũng sẽ được ban xuống.

“…”

Ở Khách Sạn, Tiên Tri và Thấu Triệt là hai sức mạnh hoàn toàn khác nhau.

Theo cách nói của chính Kain, tiên tri là tạo ra “có” từ “không”, không cần thông tin gì cả; còn thấu triệt là” từ “nhỏ”rút ra “lớn”.

Thấu Triệt không phải là đọc được tương lai từ hư vô, mà là gom những manh mối nhỏ đã có, để chỉ ra một vài khả năng cụ thể.

Vậy nên, căn cứ cho tương lai u ám mà Kain thấy đã tồn tại rồi.

Và chắc chắn tôi cũng biết thông tin đó.

Chuỗi suy nghĩ như mạng nhện lan ra, rồi chợt chạm vào một ký ức.

Ký ức của một đêm hè, khi tất cả bị cuốn vào giấc mơ huyền bí.

Cục Quản Trị.

Tôi mơ hồ hiểu được Kain đã thấy gì, và vì sao anh ta lại trao Di Sản cho “tôi”.

“…Có nên dừng lại không?”

Liệu tiếp tục suy đoán ý đồ của Kain có phải là đúng?

Nếu mình đoán trúng suy nghĩ của anh ta thì sao?

Rồi chỉnh sửa hành động theo đó?

Chẳng phải như vậy sẽ khiến khả năng mà Kain thấy bị lệch đi sao?

Hay là ngược lại?

Ngay từ đầu, việc mình rơi vào những băn khoăn này… cũng là một phần của bức tranh toàn cảnh?

Nếu vậy thì, càng phải suy nghĩ sâu hơn—

“Á.”

Đầu tôi đột nhiên đau nhói.

Nghĩ nhiều cũng mệt, mà không nghĩ cũng mệt, đúng là tình huống trớ trêu!

Nãy Kain nói gì về tôi nhỉ?

Rằng tôi sẽ không do dự khi đưa ra quyết định?

Được thôi, tôi sẽ không nghĩ về nó nữa.

Cuối cùng, tôi nhớ lại.

Khoảnh khắc ở Phòng 203, sau hàng trăm năm khổ luyện, anh ta cũng tạm thời chạm tới cực hạn của Quỷ Thư.

Khoảnh khắc ở Phòng 206, sau khi tích lũy vô số linh hồn, anh ta đã đặt một chân vào lãnh vực của bán thần.

Xét theo một nghĩa nào đó, Han Kain của hiện tại đã trở thành một tồn tại còn khó hiểu hơn cả những lúc ấy.

***

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 931

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 105 – ‘Phòng Nghỉ’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Phòng 105, nơi yên bình nhất trong Khách Sạn.

Tôi vuốt ve chiếc bịt mắt, thứ vẫn còn lạ lẫm, tôi vừa hồi tưởng lại cuộc trò chuyện ban nãy.

Cô gái sinh ra từ Khách Sạn kia, hẳn đang rơi vào những trăn trở phức tạp khó nói thành lời.

“…”

Có lẽ còn đã lầm tưởng rằng tôi đã đặt một chân vào lĩnh vực toàn tri cũng nên.

Giá mà thật sự là vậy thì tốt biết mấy.

“…”

Ngày xưa, vì không biết 1, nên cũng không biết mình không biết gì.

Giờ đã biết 1, tôi lại thấy buồn nhiều hơn vui.

Bởi vì tôi biết trước 1 còn có 0, và sau 1 còn có 2.

Biết 1, nên biết mình không biết 0 và 2.

Càng biết nhiều, càng nhận ra mình không biết — một nghịch lý kỳ lạ.

“…”

Dù muốn hay không, tôi cảm nhận được mình đang dần leo lên “cao hơn”.

Trước kia, ngay cả một cái bóng cũng không thấy, giờ tôi đã lờ mờ nhìn ra lông đuôi của Hậu Thuẫn Giả.

Nhờ vậy tôi hiểu ra.

Hiểu vì sao Con Cú, Hậu Thuẫn Giả, lại thích cái kiểu thiền vấn đáp và luôn trả lời mơ hồ.

Đáp án vốn dĩ rất đơn giản.

Trong nhiều trường hợp, chính Con Cú cũng không biết rõ.

Tất nhiên, cái “không biết” của Con Cú và của con người bình thường là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

- Soạt!

Tôi lau nhẹ tấm gương cạnh bồn rửa mặt, rồi tháo bịt mắt.

“…Ha.”

Thấu Triệt, suy cho cùng, là khả năng đọc ra vô vàn khả năng từ một vài manh mối nhỏ bé.

Sức mạnh như vậy, sao có thể chỉ tác động lên ‘người khác’ được?

Tôi nhìn ‘chính mình’ trong gương.

Và thấy một phần tương lai u ám sẽ đến với bản thân nếu cứ tiếp diễn như thế này.

Tôi thấy mình bị xé vụn thành hàng trăm mảnh, rải khắp thế giới tan nát.

- Rầm!

“Gì thế nhỉ?”

Lee Eunsol: Mọi người xuống sảnh đi! Chị vừa dùng Bàn Tay Dục Vọng!

Bàn Tay Dục Vọng à?

Đúng lúc đó, các màn hình treo dọc hành lang Khách Sạn chớp sáng, phát ra thông báo.

[Sự kiện đặc biệt hôm nay: ‘Dinner Party’ bắt đầu!]

“Dinner Party? Ở trong Khách Sạn này à?”

Trong khoảnh khắc này, tôi thật lòng biết ơn Eunsol-noona, người đã kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ rối rắm ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!