Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2043

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13656

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 841

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2261

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85422

Chương 401-500 - Chương 478: Thời Gian Tiệc Tùng – Ai Sẽ Là Chủ Nhân Của Di Sản Tiếp Theo? (3)

Chương 478: Thời Gian Tiệc Tùng – Ai Sẽ Là Chủ Nhân Của Di Sản Tiếp Theo? (3)

Chương 478: Thời Gian Tiệc Tùng – Ai Sẽ Là Chủ Nhân Của Di Sản Tiếp Theo? (3)

- Elena

Khi tôi bước ra khỏi phòng 105, tôi lập tức nhận ra đã có chuyện ồn ào xảy ra rồi.

“Elena! Em ra rồi à?”

“Unnie ơi, sao không khí căng thẳng thế này?”

Chị Eunsol cười khổ đáp lại.

Khoảng mười phút trước, anh Kain đã tỉnh dậy trước. Vừa ra ngoài thì nhìn thấy ông Mooksung và Miro, sau đó loạng choạng, toát mồ hôi lạnh rồi quay lại phòng ngay.

“Chị đoán chắc là do năng lực mới mà cậu ta vừa nhận được. Áp lực tinh thần có vẻ không nhẹ đâu.”

“Sao anh Kain toàn nhận được mấy năng lực đau đầu thế nhỉ, dù là Phước Lành hay Di Sản.”

“Ha ha! Đúng thật. Elena, lần này em nhận được gì vậy?”

Khi chị ấy chuyển chủ đề sang tôi, mấy người đang ngồi chờ bữa sáng ở bàn ăn cũng đồng loạt nhìn qua.

May mà năng lực của tôi khá dễ giải thích.

“Nó gọi là ‘Phòng Vệ Chính Đáng’ ạ. Điểm yếu lớn nhất của phước lành Công Lý là điều kiện kích hoạt quá khắt khe, nên cũng có thể nói rằng năng lực này sẽ khiến việc kích hoạt dễ dàng hơn một chút.”

Vừa nghe thấy thế, bác sĩ đã cười nhẹ như thể thấy chuyện này rất hứng thú.

“Chỉ nghe từ ‘Phòng Vệ Chính Đáng’ là anh cũng hiểu nó là gì rồi. Kiểu khi kẻ địch tấn công trước thì em được phản kích để tự vệ à? Trong trường hợp này thì không cần xét đối phương là thiện hay ác?”

“Gần đúng vậy ạ. Nhưng nó yếu hơn Công Lý thật sự. Kiểu như, Công Lý bản rút gọn ấy ạ?”

“Hiểu rồi!”

Lúc đó, bác sĩ lên tiếng với vẻ mặt nghiêm túc.

“Chuẩn phòng vệ chính đáng của nước nào?”

“Hả?”

“Tiêu chuẩn phòng vệ chính đáng khác nhau rất nhiều giữa các quốc gia.”

“À…”

“Ví dụ như ở Mỹ, nếu có kẻ xâm nhập trái phép vào tư gia, bản thân tình huống đó đã đủ để được công nhận là phòng vệ chính đáng.”

“V-vậy à?”

“Ngược lại, ở Hàn Quốc thì—”

Tôi còn đang tròn mắt vì sự uyên bác của bác sĩ thì Ahri đã phản ứng nhanh như chớp.

- Chát!

“Ơ? Ơ ơ!”

“Anh nói mấy chuyện thừa thãi làm gì hả? Elena là người Hàn à?”

Ừm… đúng là tôi không phải người Hàn thật.

“… Tôi suýt nữa thì đã phạm sai lầm rồi”

Sau khi dùng bạo lực để ngăn bác sĩ định giảng bài về “chuẩn phòng vệ chính đáng của Đại Hàn Dân Quốc”, Ahri mỉm cười nhìn tôi.

“Elena.”

“Ừ, ừm?”

“Chị chỉ cần nhớ chuẩn phòng vệ chính đáng kiểu Nga là được.”

“… Là gì cơ?”

“Ở Nga, chỉ cần nhìn đểu nhau là đã có thể nổ súng rồi. Xâm nhập tư gia thì lập tức phản kích bằng RPG bắn hỏa tiễn được luôn.”

“…”

“Cứ nhớ thế là đủ.”

Toàn nói nhảm!

Đất nước của tôi sao có thể kỳ quặc như vậy được—

Mooksung Kim: Meanwhile in Russia

Đột nhiên Ông đã spam một loạt hình ảnh kì lạ khó hiểu vào cửa sổ chat.

Một con đường bình thường, nhưng xe hơi dân sự gắn súng máy chạy đầy đường.

Một con gấu ngồi ghế phụ taxi đang vẫy tay.

Một bà cô một mình vác khúc gỗ to chừng 50kg.

Một con gấu biết chạy xe máy.

Một khung cảnh lớp học trường sơ trung, nơi bọn học sinh đang nhậu nhẹt sau lưng giáo viên.

Một con gấu nhảy múa cạnh một ông chú đang chơi guitar.

“Hết một nửa là gấu luôn rồi!? Đây rốt cuộc là đất nước nào vậy!”

“Elena, cháu rời quê hương từ khi còn nhỏ nên không biết đấy thôi. Nga vốn là một đất nước huyền bí. Mỗi nhà đều có sẵn RPG-7 hay gì đó để tự vệ.”

“Nói dối!”

“Ở Nga, gấu giống như chó Jindo ở Hàn Quốc vậy. Nó hơi dữ một tí thôi.”

“Ông nói vậy mà cháu tin được à!?”

“Ha, ta lại phải gửi thêm ảnh cho cháu tỉnh ra à!”

Bữa sáng kết thúc trong bầu không khí như thế.

Tôi nghĩ kiểu gì cũng thấy mọi người đang trêu tôi.

Trên đời làm gì có nước nào mà lại có gấu ngồi ở ghế sau taxi chứ!

***

Gần trưa, anh Kain lại bước ra ngoài.

Sáng nay trông anh ấy hơi bất thường, nhưng giờ thì có vẻ đã ổn định lại.

Thế nhưng anh ấy lại đang đeo bịt mắt.

“Xin thất lễ. Tôi cần một chút thời gian để thích nghi với năng lực này.”

Mọi người chỉ cười gượng, không biết nói gì hơn.

“Ừ cứ làm vậy đi. Mà cái bịt mắt đó anh kiếm đâu ra thế?”

“Eunsol-noona đã đặt mua giúp tôi.”

“Ra là nhờ chị ấy à.”

Mọi người tự nhiên tụ lại quanh bàn trà, đồng loạt nhìn chằm chằm vào miệng anh Kain.

“…”

Một khoảng im lặng khó xử.

Cuối cùng anh Kain như chợt nhận ra điều gì đó.

“À, mọi người đang đợi em nói trước à?”

“…”

Do đeo bịt mắt nên anh không biết tất cả đang nhìn mình.

“Ừm, sáng nay có chuyện như vậy nên chắc ai cũng tò mò.”

Đương nhiên rồi!

“Năng lực mới tôi nhận được gọi là ‘Thấu Triệt’. Giải thích nó có hơi khó.”

Thấu Triệt.

“Tôi có thể nhìn thấy khả năng của người hay vật? Trực giác cấp cao? Đọc ra tương lai từ quá khứ và hiện tại?”

Tôi nghe quen mà lạ…

Có từ nào đơn giản hơn để nói mấy thứ này không nhỉ?

À đúng rồi, thường gọi là ‘tiên tri’.

“Vậy anh nhận được năng lực kiểu tiên tri à?”

“Tiên Tri… tôi hiểu vì sao cô Elena nghĩ như vậy, nhưng nó hơi khác một chút.”

“Khác thế nào?”

“Tiên Tri là từ không mà sinh có. Thấu Triệt là từ ít mà suy ra nhiều.”

“Hả?”

Chắc chỗ này cần phải giải thích thêm rồi.

“Nếu trong trạng thái hoàn toàn không có thông tin gì mà nhìn ra tương lai, đó là Tiên Tri. Còn khi có một chút căn cứ, rồi từ đó đọc ra các khả năng cụ thể – đó là Thấu Triệt.”

Tôi thấy vẫn hơi mơ hồ.

“Ví dụ, sáng nay tôi thấy cảnh ông Mooksung bị đóng đinh trên đỉnh một ngọn tháp và chết trong đau đớn. Tôi có thể thấy cảnh đó—”

“Hắt xì! Phụt!”

“Á a!”

“Ơ!? Tự nhiên nói cái gì thế hả!?”

… Trời ơi.

Tôi vừa nổi da gà luôn.

Anh Kain à, đừng có nói mấy thứ sốc thế này bằng giọng bình thản như vậy chứ!

Ông giật mình tới mức phun hết nước đang uống rồi kìa!

“Này Han Kain, thằng ôn này! Chú mày mà thấy cảnh kinh dị như vậy thì phải nói trước với ta chứ! Định đợi đến lúc ta bị đóng đinh thật rồi mới bảo ‘À ừ, cái này hôm qua cháu thấy rồi’ à!?”

“… Vì vậy nên giờ cháu mới nói. Nếu cháu mà có năng lực tiên tri, thì cháu đã thấy cảnh đó mà không cần bất kỳ căn cứ nào.”

“T-thế còn Thấu Triệt thì sao?”

“Thấu Triệt thì khác. Nó cho thấy những khả năng có thể phát sinh khi đã có một chút căn cứ nhỏ.”

Nếu Tiên Tri là thấy tương lai từ hư vô, thì Thấu Triệt là từ manh mối nhỏ mà suy ra tương lai cụ thể.

Nói cách khác, căn cứ cho tương lai nơi Ông bị đóng đinh trên tháp mà chết thảm, đã xuất hiện ở hiện tại.

“… Hừm.”

Ông nuốt ngụm nước bọt, gọi ra “One More Chance” rồi lăn đồng xu đó trên tay.

“Là nó chăng? Cái giá của sự nghịch thiên?”

“Có lẽ vậy.”

“Có lẽ?”

“Nguyên nhân chính xác thì cháu cũng không rõ. Nhưng cháu mong ông cẩn thận.”

“…”

Khó thật đấy.

Biết trước tương lai xấu cũng đâu thể vì thế mà không dùng Di Sản, thứ khó khăn lắm chúng tôi mới có được.

Lúc đó, Miro tái mặt đứng bật dậy.

“Còn tớ nữa!”

“…”

“Sáng nay Kain cũng nhìn tớ mà giật mình còn gì!”

“…”

“Cậu, cậu đã thấy cái gì!? Miro bị đóng đinh lên thập tự giá? Hay bị đặt lên lò nướng của bọn man rợ, quét gochujang lên người? Hay bị xe tải tông rồi chuyển sinh sang thế giới khác—”

“Bình tĩnh, bình tĩnh. Không phải mấy cái đó đâu. Không có gochujang gì cả.”

“Áaaa! Vậy là xì dầu hay ketchup chứ không phải gochujang sao!?”

“… Bình tĩnh. Không phải thế.”

Anh Kain cười gượng trấn an Miro, rồi đưa ra câu trả lời khác với trường hợp của Ông.

“Cái của cậu thì để tớ suy nghĩ thêm rồi nói.”

“Hả!? Sao chỉ mình tớ!? Ông thì cậu cũng nói ngay mà!”

“… Để tớ suy nghĩ thêm.”

Tại sao với Ông thì anh ấy nói ngay, còn với Miro thì không?

Là vì bản thân anh ấy cũng không hiểu cảnh tượng mình thấy được?

Hay là nói ra chuyện đó còn nguy hiểm hơn?

Ai mà biết được.

- Chát!

“Rồi, chuyện này dừng ở đây thôi. Ta còn phải bàn chuyện Di Sản nữa.”

Với tấm vé thứ ba, thì ai sẽ nhận được Di Sản nào.

Chủ đề này đã được nhắc từ ngày đầu tiên, và anh Kain nói sẽ hỏi ý kiến Hậu Thuẫn Giả rồi quyết định.

Xem ra anh ấy đã có kết luận.

“À, Eunsol-noona, Ahri.”

“Ừ?”

“Gì thế?”

“Chuyện hai người nói hôm qua—à không, hôm kia.”

Ahri cho rằng phải có cả hai Di Sản ở phòng 206 mới có thể cứu được thế giới.

Chị Eunsol thì nghĩ không nhất thiết phải là cả hai, chỉ cần một trong số đó.

Ai đúng?

“Phần này Hậu Thuẫn Giả đã nói cho em rồi. Có vẻ chị đã đúng.”

“Hả?”

“Không phải là chúng ta chọn cái gì, mà là ai dùng nó. Đó là câu trả lời em nhận được. Khi gặp trực tiếp thì cũng nhận được câu trả lời tương tự.”

“…”

Không phải chọn Di Sản nào, mà là ai sử dụng nó.

Nghĩa là bản thân việc chọn Di Sản nào không quá quan trọng.

“Được. Nếu Hậu Thuẫn Giả đã nói vậy thì chắc chuyện đó là đúng rồi. Không có lý do gì để bọn họ lừa chúng ta. Còn nói gì khác không?”

“Em muốn hỏi mọi người về phần ‘Ai sẽ dùng nó’. Nếu chọn Lý Trí Bất Khuất, mọi người định để em dùng nó à?”

Tất cả đều gật đầu, và anh Jinchul trả lời.

“Đúng vậy.”

Đây cũng là chuyện đã nói lúc đưa ra lựa chọn.

Nếu không phải anh Kain, người có thể ‘mang theo’ vật tế nhờ Thái Dương Thần Thánh, thì Lý Trí Bất Khuất rất khó dùng.

Anh Kain lộ vẻ mặt phức tạp, rồi kể lại trải nghiệm ở nửa sau Phòng 206.

Vũ trụ lạnh tới không độ tuyệt đối, tràn ngập hư vô.

Một thiên sứ rực sáng, rải các tín đồ đã hòa làm một với mình, băng qua thế gian nhợt nhạt.

Sự giác ngộ đến sau khi rũ bỏ linh hồn và sức mạnh chứa trong Thái Dương.

Mọi người mắt tròn xoe, tập trung lắng nghe.

Có vài người cảm động đến mức sắp rơi nước mắt.

… Đó là tôi.

“Em đã nhận được lời khuyên rằng quá nhiều thì dở, mà quá ít thì cũng vậy. Miro, cảm ơn cậu.”

“Hả? Hả? Tự nhiên vậy?”

“Lời cậu đã nói đấy.”

“…”

Sau một khoảng im lặng, anh ấy nói rõ quyết định của mình.

“Hiện tại, sức mạnh gắn với em đã quá nhiều rồi. Câu văn trong Quỷ Thư, vấn đề vĩnh cửu của Thái Dương Thần Thánh, và cả Thấu Triệt vừa nhận được nữa.”

“…”

“Ngay cả những thứ đã có được, em còn thấy mình chưa xử lý nổi tới một nửa. Giờ thêm nữa thì sẽ bội thực mất, tiêu hóa không nổi.”

Anh ấy không muốn nhận thêm Di Sản nữa.

Có lẽ với ‘Thông Tuệ’ nhận được từ phòng 206, anh ấy đã thấy như vậy là đủ.

Hoặc cũng có thể anh ấy không muốn gánh thêm lo âu.

“Ừm… chị tôn trọng ý của em, Kain, nhưng người khác khó mà sử dụng Lý Trí Bất Khuất một cách hiệu quả được.”

Đây là vấn đề đã được nêu từ đầu.

“Không hẳn. Giờ em cũng gần giống vậy rồi.”

“Ý em là sao?”

“Em sẽ không còn nạp Thái Dương Thần Thánh quá mức như trước nữa. Khế ước phải hiến tế 144,000 sinh mạng đã hoàn thành rồi, không còn thứ gì có thể ép buộc em nữa.”

“…”

“Haha, đừng hiểu lầm. Không phải kiểu như hoàng đế Trung Quốc nào đó, ‘Vì một người mà hy sinh cả thiên hạ’ đâu.”

“…”

“Chỉ là, em nghĩ sẽ không còn chuyện hy sinh trọn một lượt thử chỉ để sạc lại Di Sản như trước nữa. Mà nói cho cùng, Tầng 2 cũng không còn Phòng Nguyền Rủa nào để làm vậy cả.”

“Ra vậy…”

Anh ấy im lặng một lúc, rồi nói ra câu khiến mọi người căng thẳng.

“Dạo gần đây em hay nghĩ thế này.”

“Gì cơ?”

“Nếu một ngày em thật sự phát điên, thì mong có ai đó có thể ngăn tôi lại. Ít nhất là vì chính em.”

Nếu một ngày anh Kain sụp đổ, thì vì chính anh ấy, chúng tôi cũng phải có khả năng ngăn anh ấy lại.

Vì thế, việc chỉ một mình anh ấy ngày càng mạnh hơn là nguy hiểm.

Có lẽ chỉ người trải qua nhiều hiện tượng tâm thần nhất mới đưa ra được phán đoán như vậy.

“… Được rồi.”

Mọi người rơi vào trầm tư.

Dựa trên những gì đã nói, Lý Trí Bất Khuất quả thật là một món đồ khó có thể chọn.

Thứ nhất, Hậu Thuẫn Giả đã nói, “Chọn Di Sản nào không quá quan trọng”.

Như vậy có nghĩa là không nhất thiết phải chọn Lý Trí Bất Khuất để cứu thế giới.

Thứ hai, người duy nhất có thể dùng nó đúng cách là anh Kain, nhưng anh ấy đã có hai Di Sản, cùng một sức mạnh cực kỳ mạnh khác là ‘Thấu Triệt’.

Và anh ấy không muốn gánh vác thêm nữa.

Ahri cẩn thận nêu ý kiến.

“Vậy thì… Đa Diện Bất Đẳng Biên?”

“Em nghĩ sao?”

“Giờ thì sao cũng được, không còn quan trọng nữa.”

Lý do Ahri muốn Lý Trí Bất Khuất là vì nghĩ nó cần thiết để vượt qua khủng hoảng tại hiện thực.

Giờ Hậu Thuẫn Giả đã phủ nhận điều đó, cô ấy cũng không còn lý do cố chấp nữa.

Bác sĩ lên tiếng.

“Đa Diện Bất Đẳng Biên, Di Sản của Phòng 201. Tôi nhớ không rõ lắm, nhưng nghe nói cần phải sở hữu trí tuệ cực cao.”

“Chính xác.”

“Người sử dụng ban đầu là Thủ Trưởng à? Nghe nói ông ta là thiên tài hàng đầu toàn cầu.”

“Đúng vậy.”

Một trong những thiên tài hàng đầu thế giới!

Chỉ nghe thôi là tôi đã thấy tim mình đập thình thịch.

Tôi chưa từng sống cuộc đời như vậy, nên tôi thấy ghen tị thật sự.

Người như thế sống trên đời thì sẽ nghĩ gì nhỉ?

Có khi nào nhìn kẻ khác sẽ thấy họ chẳng khác nào tinh tinh không?

“… Vậy có ai dùng nổi Di Sản đó không?”

“Dù sao cũng là Di Sản chứ không phải bản gốc. Không cần phải là thiên tài lưu danh sử sách, nhưng chắc chắn phải rất thông minh.”

“Vậy ứng viên phải là người sở hữu đầu óc sáng suốt.”

Không khí này có gì không ổn.

Thế những người không phải ứng viên là sao?

Đầu óc kém?

Não phẳng?

Đần độn?

Tôi cũng không tự nhận mình là thiên tài hay gì cả.

Nhưng nếu bị loại thẳng mặt thế này thì cũng khó chịu lắm!

Có lẽ vì bầu không khí bắt đầu sôi lên, chị Eunsol bật cười xen vào.

“Khó xử thật. Ở Phòng 206, cuối cùng Kain đã khổ sở như vậy, nên nếu em ấy nói mình muốn nhận thêm gì thì chắc mọi người cũng gật đầu thôi.”

Nhưng vì là người khác nhận, nên ai cũng có cảm giác khó xử.

“Kain, nói ra suy nghĩ của em đi. Có vẻ em cũng đã quyết định được ứng viên trong đầu rồi.”

Chẳng lẽ nào?

Người thông minh nhất theo ý của anh Kain, mà trừ chính anh ấy ra!?

“Ơ, ờ, ờm. Mọi người đừng hiểu lầm nhé. Không khí lạ quá, nhưng em không xếp mọi người theo thứ tự trí thông minh đâu—”

Seungyub, từ nãy đến giờ vẫn chịu một áp lực khó hiểu, đột nhiên bùng nổ.

“Đừng nói dối! Trong đầu của anh thì em đã biến mất hoàn toàn rồi đúng không!?”

“…”

- Píp! Két! Píp píp! Phành phạch!

Vì tiếng kêu đột ngột xen lẫn cả tiếng la nên mọi người đều quay sang Perro.

Đây gần như là lần đầu tiên Perro lên tiếng trong cuộc họp như vậy.

Và Songee đã dịch “ngôn ngữ vẹt”.

“Perro nói thà đưa cho em ấy còn hơn đưa cho thằng kia.”

Đây đúng là đòn chí mạng.

Lẽ ra đừng nên dịch thì hơn, Songee đúng là hơi ác.

“… Perro không thể nhận Di Sản đâu. Có lẽ vậy.”

“Áaaa! Vậy là con vẹt này thông minh hơn tôi!? Cái con chim ngu ngốc này! Uy nghi của loài người—”

“Đủ rồi! Ai đó làm ơn bịt miệng thằng ngốc này lại đi!”

Xin lỗi nhé Seungyub, nhưng nhìn tình hình này thì đúng là không ổn thật.

Cuối cùng anh Jinchul giữ Seungyub, Songee giữ Perro, bầu không khí mới dịu lại.

“…”

Không khí xung quanh tôi nóng lên một cách kỳ lạ.

Không hẳn là vì muốn giành Di Sản, mà vì mọi người đang sa đà vào chuyện “Ai mới là người thông minh nhất”.

Trong đầu anh Kain, mình đứng thứ mấy về trí tuệ nhỉ?

Thật tình thì tôi chắc mình không nằm top đầu, nhưng ít nhất cũng có vài người dưới tôi chứ?

Ít nhất là có Seungyub mà!

Trong lúc mọi ánh mắt đều dồn về phía anh, anh Kain mở miệng.

“Nghĩ lại thì, trải nghiệm của em ở Phòng 206 rất hữu ích. Ở đó, em đã thấy một người có thể sử dụng Đa Diện Bất Đẳng Biên rất tốt.”

Ở phòng 206 sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!