Chương 508: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (10)
Chương 508: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (10)
Chuyện này đã xảy ra từ rất, rất lâu về trước rồi.
Không phải 100 hay 200 năm trước, mà ít nhất là vài nghìn năm trước.
Một ký ức gần như không còn ai nhớ đến, và vì thế lại càng trở nên quý giá đối với một số người.
…
Đến một lúc nào đó, tôi đã chìm sâu đến mức không còn phân biệt nổi mình là “Ahri” hay “Yumi” nữa.
***
Gió mát thổi qua khu rừng sâu, ánh nắng ấm áp len lỏi qua những thân cây cổ thụ.
Giữa khung cảnh yên bình ấy, một giọng nói phá tan sự tĩnh lặng.
“Yah! Yah!”
Một lưỡi đao kim loại sắc bén lóe lên, và thân cây bị chẻ đôi trong nháy mắt.
“Ái cha! Thành công! Trời ơi thành công rồi! Yumi ơi, em làm được rồi!”
“… Làm tốt lắm.”
Seungyub đứng trước thân cây đã tách làm hai, nở nụ cười hạnh phúc.
Ừ thì cũng không tệ, nhưng mà…
Nhưng cái thứ gọi là ‘Võ công’ mà cậu ta ngày nào cũng mài giũa ấy, dưới góc nhìn của một đại ma pháp sư như tôi, thật sự còn quá nhiều nhược điểm.
Để có thể chiến đấu hiệu quả ở cấp độ Khách Sạn, cần phải khổ luyện từ 5 đến 10 năm. Với thời gian luyện tập dài như vậy, thì trần sức mạnh lại có phần thấp đấy?
Rốt cuộc có khổ luyện tới chết đi sống lại, thì cũng chỉ tăng được một chút sức mạnh, một chút tốc độ thôi mà?
Vì thế tôi nói thẳng thừng.
“Tôi nghĩ đây chỉ là phí thời gian.”
Cậu thiếu niên đang cười toe toét lập tức cứng mặt.
“Giờ cậu cũng biết rồi mà? Chúng ta còn có một khoảng thời gian cực kỳ dài phía trước. Ít nhất là 3000 năm, thậm chí là hơn, trước khi đồng đội tiếp theo xuất hiện.”
“Ghê thật đấy. Ở phòng 203 em có nghe nói là thầy với anh Kain cũng đã cùng nhau trải qua mấy trăm năm rồi. Yumi, chị là phù thủy, thì chắc sẽ không sao nhưng—”
“Nhầm rồi. Với tôi, 3000 năm cũng là hết sức vô lý. Nếu chịu đựng được khoảng thời gian ấy mà không hề hấn gì thì không còn là con người nữa, mà là thực thể siêu việt rồi.”
“E, em hiểu rồi à…”
“Tôi đang lên kế hoạch cho một hệ thống ngủ đông để vượt qua thời gian dài này. Phần đó cậu không cần lo. Quay lại chuyện ban nãy đi.”
Nghe đến “chuyện ban nãy”, cậu bé lắc đầu.
“Cậu định phí ngần ấy thời gian chỉ để đấm đá sao?”
“Không phải đấm đá, là võ công. Tuyệt Đỉnh Cao Thủ, sư phụ Lee Jaseong đã dạy—”
“Kể cả vậy thì cũng chỉ là thứ công cụ thô sơ. Thời gian luyện tập cái đó, chi bằng học ma pháp từ tôi thì hơn.”
“… ”
“Nếu cậu học ma pháp, thao túng được cơ thể thì sức mạnh hay tốc độ bùng nổ đều có thể làm được. Vậy nên—”
“Có thể chẻ đôi bầu trời không?”
“… ”
“Có thể chẻ đôi bầu trời, vạch tấm màn che, khiến Tù Nhân ẩn phía sau phải lộ diện không?”
Ở phòng 205, Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Lee Jaseong, theo một nghĩa nào đó còn giống với ‘nhân vật chính’ hơn cả Tổ Đội Khách Sạn.
Có vẻ nhát kiếm cuối cùng trước khi chết của ông ta đã để lại dấu ấn cực lớn trong lòng Seungyub.
“Và còn nữa, ma pháp, ma pháp thì!”
“Ma pháp thì sao?”
Cậu thiếu niên bỗng lắp bắp, mặt hơi đỏ lên.
“Thì Yumi, chị dùng cho em là được mà! Sau này cũng vậy, ừm, mãi mãi…”
“… ”
Từ hôm đó, chúng tôi không nói lại chuyện này nữa.
Một phần vì tôi không tự tin thuyết phục được cậu ta.
Một phần vì lời cậu ta cũng có lý theo cách riêng.
***
Vậy là Seungyub không học ma pháp, chỉ chuyên tâm tu luyện võ công.
***
Thời gian trôi đi như gió.
Tôi đã xây dựng Thần điện Horus cho tương lai xa xôi, trở thành trung tâm mới của Ai Cập, sau khi Pharaoh qua đời và quốc gia chìm vào hỗn loạn.
Trong quá trình đó, tôi phát hiện một điều bất ngờ:
Hóa ra tôi có khao khát với quyền lực nhiều hơn mình tưởng.
Xây dựng đền thờ, được dân chúng tôn xưng là con gái của thần, chọn một kẻ thông minh vừa đủ nhưng nhát gan để làm Pharaoh và điều hành Ai Cập phía sau hậu trường đều thú vị đến mức bất ngờ.
Tính cách này là do ảnh hưởng của ai nhỉ?
Tôi hiện tại là sự kết hợp giữa phù thủy (Arima) ở phòng 107 và thánh nữ (Aurelia) ở phòng 104.
Arima sống cô độc trong một tòa dinh thự u ám, vậy khao khát quyền lực này có lẽ là ảnh hưởng từ vị thánh nữ từng đứng đầu một giáo phái.
Ban đầu tôi từng lo sẽ xảy ra tranh chấp quyền lực với Seungyub.
Khi chỉ còn hai người, tôi có thể đùa bỡn với cậu ta. Nhưng nếu cậu ta có những đồng đội đã chạm tới lĩnh vực của thần, nên tôi khá lo tới hậu quả về sau này.
…
Rồi thời gian trôi đi, và tôi nhận ra nỗi lo ấy hoàn toàn là vô ích.
Cậu ta cách cái gọi là ‘khát khao quyền lực’ ấy xa đến cả triệu năm ánh sáng.
Thậm chí còn xin lỗi vì đã giao hết mấy việc ‘phiền phức’ như quản lý giáo đoàn và cai trị Ai Cập cho tôi.
Khi ấy tôi mới lần đầu nhận ra.
Sự kết hợp giữa tôi và Seungyub hóa ra lại khá hợp.
***
Nhận ra điều đó mà mất từng ấy năm?
Yumi, cô gái này đúng là chậm hiểu tới mức bất ngờ.
***
Có một vấn đề thật sự nữa với Seungyub.
Sau vài năm đầu vẫn tận hưởng việc luyện võ công, một ngày nào đó cậu ta rơi vào trầm cảm nặng.
Đoàn tàu cửa ngõ rời đi hướng về tương lai.
Còn cậu ta bị bỏ lại ở quá khứ xa xôi.
Phải ít nhất 3000 năm nữa mới có thể gặp lại được đồng đội tiếp theo.
Sức nặng của thời gian khổng lồ ấy đến muộn màng, nhưng vô cùng tàn nhẫn, khiến Seungyub dần không thể chịu nổi.
Có lúc cậu ta điên cuồng luyện võ cả tháng liền.
Có lúc lại liều mạng vì những chuyện vớ vẩn như săn thú theo yêu cầu của người dân Memphis.
Cậu ta thấy có chết cũng được.
Hay là chết đại trong một trận chiến nào đó cũng xong.
Cảm giác ấy khiến tôi ngày một bất an hơn.
Tôi từng lo nếu còn tiếp diễn, sẽ có ngày Seungyub sẽ nói gì đó kiểu, ‘Yumi, giết em đi.’
Thật ra nếu cậu ta yêu cầu tôi làm vậy, thì tôi cũng có thể.
Trong phòng 207, sự tồn tại của tôi không phụ thuộc vào Hòm Linh Hồn.
Chỉ là, tôi không biết các bán thần sẽ tới đây vào tương lai sẽ nhìn nhận hành động giết Seungyub của tôi thế nào.
May mà trước khi đến mức ấy, ‘Tổ ngủ đông’ đã hoàn thành xong.
***
Yumi giết Seungyub sao?
Trong tình huống đó thì chẳng phải là hành động an tử sao?
Chúng tôi chắc cũng không phản đối đâu…
Có vẻ Yumi sợ chúng tôi hơn chúng tôi nghĩ.
***
Cái tổ này ban đầu lấy cảm hứng từ ‘ngủ đông mùa đông’.
Bạn — người đang xem ký ức này — có biết con người cũng có thể ngủ đông không?
Dĩ nhiên, thế không có nghĩa là con người có thể sống sót nếu hạ thân nhiệt xuống 5 độ C, hay giảm nhịp hô hấp xuống dưới 5% như mấy loài động vật chuyên ngủ đông.
Thế nhưng, con người vẫn có thể trở nên gần như bất động và hạ ngưỡng trao đổi chất xuống cực thấp, giống một con gấu, và tổ ngủ đông ban đầu đã lợi dụng hiện tượng này.
Lúc đầu chưa thể ngủ một mạch vài trăm năm, và tối đa chỉ được 1–2 năm thôi.
Nhưng với Seungyub, như vậy đã là cứu rỗi lớn.
“Wow! Yumi, chị có tin là đã 82 năm rồi không?”
“… ”
“Áng chừng thì, ừm, cứ làm tròn thành 100 năm đã trôi qua đi! Nếu chúng ta cứ làm lại như thế này 30 lần nữa, chị Eunsol với chị Elena sẽ tới đây đó!”
“May thật đấy.”
“Cảm ơn chị!”
“… ”
“Nếu không có chị, chắc em đã… tự sát rồi.”
Từ lúc nào đó, Seungyub bắt đầu trở nên dựa dẫm vào tôi.
Chuyện này cũng không tệ.
Là bởi vì, một người có thể sống sót trong Phòng Cửa Ngõ mà không cần tới Hòm Linh Hồn, nhưng để ‘rời khỏi’ nơi này thì vẫn cần tới nó.
Vậy nên giữ quan hệ tốt với Seungyub, chủ nhân của Hòm Linh Hồn, là điều kiện then chốt để tôi sinh tồn được.
“Được rồi. Cậu biết là chúng ta sẽ phải tỉnh táo trong vòng ba tháng tới chứ? Tôi đã chuẩn bị sẵn vài việc cần làm trong thời gian đó rồi.”
“Haha! Thế thì có việc gì cho đệ tử của cao thủ đệ nhất thiên hạ ta đây không?”
“… Có đấy.”
“Chị vô cảm quá đấy. Em đùa thôi mà.”
“Được rồi.”
Mọi thứ đều có hồi kết của nó.
Khao khát quyền lực của tôi, thứ tưởng như kéo dài vô tận, cũng đi tới hồi kết.
Tôi thấy trống rỗng và mệt mỏi.
Thời gian trôi qua, không chỉ tình cảm dành cho vương quốc sụp đổ trong vô nghĩa, mà cả khát khao quyền lực cũng nguội dần.
Từ lúc nào đó, tôi đã không còn dính líu tới những tranh chấp quyền lực ở Memphis.
Từ lúc nào đó, công việc điều hành giáo phái Horus cũng đã được trao lại cho thế hệ kế cận.
Từ lúc nào đó, Ai Cập bắt đầu trượt khỏi bàn tay của tôi.
***
Kí ức của một ngày nào đó, sau khoảng 400 năm từ khi bắt đầu thử thách.
Tuyết rơi xuống, phủ trắng toàn Memphis.
Người Hàn Quốc trong tương lai xa có thể sẽ tự hỏi tuyết rơi mỗi năm thì có gì đặc biệt, nhưng ở Ai Cập, tuyết là thứ 100 năm may ra mới có một lần.
Vì thế mà giới quý tộc của Memphis đang nhốn nháo tại ngôi đền của Horus, cho rằng nhất quyết đã có chuyện xấu xảy ra, và các tư tế đang bận trấn an mọi người.
Tôi thoáng thở dài trước những kẻ ngu muội phải hỏi thần linh về mấy chuyện vặt vãnh như thời tiết, nhưng rồi nhận được tin báo.
“…”
“Thưa Đại Tư Tế! Tất cả những gì thần nói là đúng! Qunate - ”
“Ta hiểu rồi. Có vẻ ta phải khai sáng cho những kẻ ngu dốt chưa nhận ra vị trí của mình.”
“Vinh quang tới Horus Vĩ Đại!”
Pharaoh đang chuẩn bị thanh trừng tôi.
Tôi bật cười trước sự ngu dốt của những kẻ chưa biết vị trí của mình.
Ngay bây giờ, nếu muốn, tôi có thể dễ dàng thay thế một tên Pharaoh tầm thường ngay lập tức. Nhưng tôi muốn xem thử.
Vậy, cái tên con người kia đã chuẩn bị đến mức nào?
1000 cận vệ?
Không, không.
Kẻ mang tham vọng tới mức dám thanh trừng Đại Tư Tế bất tử của Horus, chắc chắn không thể ngu đến thế chứ?
Biết đâu hắn đã nhận được một Thực Thể Hỗn Mang kỳ dị từ chỗ nào đó.
Lâu lắm rồi tôi mới thấy hứng thú.
Buổi chiều hôm đó, sau 32 năm ngủ đông, Seungyub tỉnh lại.
***
“Yah! Yah!”
Vù! Một quả cầu tuyết xé gió bay tới, găm trúng vào vai tôi.
“… ”
“Yaaah!”
Lần này là đùi của tôi.
“Yumi ơi, chuyện này có hơi chán rồi đấy nhỉ?”
“… Giờ cậu bao nhiêu tuổi rồi?”
“Ư…! Thì khi em nhìn vào trong gương vẫn thấy mình khoảng 17 mà.”
“Đó là do sức mạnh của tổ ngủ đông. Tuổi thật của cậu.”
“… Quan trọng là trái tim trẻ con bất khuất.”
Tôi bật cười khô khốc.
Vừa nãy thôi, chúng tôi còn bàn chuyện thanh trừng, rồi tru di cả dòng tộc Pharaoh trong phòng tối cơ mà?
Nhưng quay qua đây, dù có ngủ đông lâu cỡ nào đi nữa, thì vẫn đang có một cậu bé hơn 400 tuổi mải mê ném tuyết.
Nói thế nào nhỉ… không chỉ là không khí, mà là cả thể loại cũng thay đổi luôn rồi.
Như đột ngột chuyển từ chính trị giả tưởng giật gân sang hài hước ấy.
Tôi đang đau đầu thế này mà người này vẫn vô tư sống như vậy.
Một cảm xúc pha trộn giữa bực bội và ghen tị dâng lên.
“… Hôm qua, tôi đã nhận được báo cáo từ các tư tế.”
“Hả? Nếu là chuyện về Ai Cập—”
“Nghe đi. Cậu cũng thỉnh thoảng cần nghe những chuyện thế này.”
“… Vâng.”
Pharaoh đang định thanh trừng tôi.
Dựa vào thông tin tình báo, thì Pharaoh không có Thực Thể Hỗn Mang nào riêng cho mình cả, và có vẻ là đang lên âm mưu với 1800 cận vệ.
Chúng tôi có thể dễ dàng dập tắt chuyện này. Chúng tôi không chỉ nên giết mỗi Pharaoh mà còn phải tiêu diệt cả gia tộc của hắn làm gương –
“Đủ rồi, đủ rồi.”
“Phần quan trọng còn chưa nói đến cơ mà?”
“Yumi, vì em vẫn luôn nghe chị nói trước giờ, nên hôm nay để em là người nói.”
“…Nói đi.”
Cậu bé cầm quả cầu tuyết đi tới một chỗ có tầm nhìn bao quát, rồi duỗi tay ra và chỉ xuống thủ đô Memphis.
“Đừng bị cuốn theo nhịp sống của những người họ.”
“… Gì cơ?”
“Mỗi lần tỉnh dậy từ giấc ngủ đông là em đều thấy. Yumi à, những con người quanh chị vẫn luôn thay đổi. Hôm qua chỉ là một cô gái trẻ, nhưng sau một chu kì ngủ đông thì đã biến thành một bà lão 60 tuổi rồi.”
“…”
“Nó quá nhanh. Với em thì chỉ là một giấc ngủ, với họ thì là cả một cuộc đời. Vậy nên ý em ở đây là…”
“…”
“Ai Cập, Memphis, giáo đoàn… tất cả đều vô nghĩa đúng không? Ngủ một giấc là tất cả mọi thứ sẽ biến mất...”
“… Không cần quá nhập tâm à?”
“Chị định vĩnh viễn dính vào mớ chính trị của Memphis à? Thanh trừng mọi Pharaoh không nghe lời trong suốt 3000 năm? Chị chịu nổi không?”
“… ”
“Chúng ta cứ bỏ mặc vậy đi thì sao? Chúng ta đã làm đủ rồi mà…”
Tôi nhận ra lần đầu tiên.
400 năm qua tôi thay đổi. Cậu bé này cũng vậy.
Cậu ta chỉ vào thủ đô của Ai Cập Vĩ Đại từ rặng núi, và gọi nó là ‘vô nghĩa’, cậu bé ấy không còn là cậu bé tôi biết trong quá khữu nữa.
“Từ lúc nào đó em đã nghĩ thế này. Ai Cập, không, tất cả mọi thứ trong thế giới này là giả.”
“…”
“Như những lâu đài cát biến mất trong một hơi thở. Tất cả đều là giả dối, hư vô. Vô nghĩa.”
“…”
“Chỉ có một thứ là thật.”
“Là gì thế?”
Chắc là vì tôi đã có một chút cảm xúc mơ hồ, nên tôi có hơi yếu lòng hơn mọi khi.
Và câu trả lời của cậu ta là đòn chí mạng.
“Là chị, Yumi.”
“… Hả?”
“Cảm giác như chỉ có chị là thật trong thế giới này. Còn lại tất cả mọi thứ chỉ toàn là cát và bọt, nhưng chị là người thật duy nhất.”
Tôi bị choáng.
Đây không phải lần đầu tiên cậu ta tỏ tình một cách bông đùa suốt nhiều năm, nhưng cảm giác lần này có hơi khác biệt đôi chút.
Có lẽ là bởi trái tim của người nghe đã thay đổi nhiều hơn trái tim của người nói.
“Ơ, ơ, ơ – ”
“Chị nghĩ sao?”
Trước khi tôi có thể trả lời, tâm hồn tôi thét lên.
Đúng vậy.
Sân khấu này, thế giới này, chẳng là gì khác ngoài một mô hình khu vườn giả tạo. Chỉ có hai người ở đây là thật.
Chỉ có hai người chúng tôi, không hề thay đổi bên trong vĩnh hằng, chính là hai tồn tại chân chính duy nhất.
Nếu vậy, theo nghĩa nào đó, chuyện xảy ra ở Ai Cập có lẽ cũng chẳng quan trọng.
- Bốp!
Một lần nữa, Seungyub tung một cú ném, và khiến tôi bất ngờ.
Lần này tôi chẳng muốn giữ gì trong lòng nữa.
“Hây!”
“Hả? Ơ! Tay chị trở nên khổng lồ rồi! Yumi~!”
“Nhận lấy! Snow Uppercut!”
“Ăn gian!”
“Đệ tử của Tuyệt Đỉnh Cao Thủ mà né không nổi một đòn như vậy sao?”
Đòn chí mạng! Vừa tung cú Snow Uppercut, tôi nghĩ:
Đã đến lúc từ chức Đại Tư Tế.
Ai Cập vốn dĩ là của Pharaoh, nên trả lại nó cho Pharaoh cũng chẳng sao nhỉ?
Sau khi chế tạo vài tên lính gác, rồi cùng Seungyub ngủ đông cũng không tệ lắm...
…
Rồi một khoảng thời gian dài lại trôi qua.
Một ngày nọ. Hạt giống mà Horus gieo xuống đã trở về Ai Cập.
“Xin chào? Con gái của Horus. Chúng ta đã từng gặp nhau rồi, phải không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
