Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương 301-400 - Chương 373: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa - 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (22)

Chương 373: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa - 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (22)

- Yu Songee

Không mất quá nhiều thời gian để Ahri mở miệng trở lại.

“Em lục soát kỹ rồi, nhưng vẫn là không có.”

“Hả?”

“Vị trí của Kain. Không tồn tại con đường nào có thể tiếp cận dễ dàng. Em thậm chí đã moi tung cả não hắn ra, nhưng kết luận vẫn vậy.”

“Tiếc thật. Nhưng chị cũng đoán trước rồi.”

Tiếc thì tiếc, nhưng tôi không hề bất ngờ.

Những võ nhân từng phong ấn Huyễn Ma vốn định giam cầm hắn vĩnh viễn, chứ đâu có ý định một ngày nào đó sẽ thả ra.

Không có lý do gì để họ tạo ra một lối đi thuận tiện cả.

“Nhưng vẫn có một tin khá thú vị.”

“Ừm?”

“Bốn năm trước, Đế Quốc từng hứng chịu một trận mưa lớn khủng khiếp, lũ lụt xảy ra khắp nơi.”

“Á!”

“Sao vậy?”

“Chị nghe Elena-unnie kể rồi! Đó là chuyện Lee Jaseong từng nói mà! Trận đại hồng thủy bốn năm trước đã khiến chỉ riêng tỉnh Quảng Đông cũng đã chết hơn ba nghìn người!”

Nghe tôi nói vậy, Ahri thở dài một hơi thật sâu.

“Xem ra với Khách Sạn, đó là một ‘gợi ý’.”

“… Giá mà là gợi ý dễ hiểu hơn chút thì tốt biết mấy.”

“Dù sao thì, do mưa lớn và lũ lụt khiến địa tầng sụt lún, hàng loạt thiên tai nhỏ lẻ đã xảy ra khắp nơi. Thiên Trượng Sơn cũng không ngoại lệ, nghe nói đã có một vụ sạt lở với quy mô rất lớn.”

“Ý em là…?”

“Nghe đồn, ở một vị trí nguy hiểm đã xuất hiện một khe hở nhỏ. Gọi là hang động thì hơi quá, vì nó khá hẹp, đến mức đàn ông trưởng thành rất khó chui vào.”

Ahri và Miro.

Ngay từ đầu, hai người này đã được thiết lập là ‘tín đồ của Huyễn Ma’.

Bởi vậy, chỉ cần gia nhập kinh thành là Lee Jaseong sẽ phát cuồng; còn nếu che giấu thân phận để tham chiến với Bách Hỏa Giáo, họ cũng sẽ trở thành đối tượng bị Hồng Diễm Thiết Phiến phán quyết, không thể làm đúng vai trò của mình.

Nói cách khác, khách sạn đã giao cho Ahri và Miro nhiệm vụ chuyên trách việc giải trừ phong ấn của Kain-oppa.

Trong bối cảnh đó, lại xuất hiện một khe hở có khả năng dẫn đến khu phong ấn, mà “tình cờ” thay, khe hở ấy lại không thích hợp cho đàn ông trưởng thành đi vào.

“Không phải trùng hợp đâu.”

“Chắc chắn không phải.”

Ở Khách Sạn này, những chuyện trùng hợp đến mức khả nghi như vậy tuyệt đối không thể là ngẫu nhiên.

Chúng tôi phải đi vào từ khe hở đó.

***

- Lee Eunsol

Trận đại chiến với Bách Hỏa Giáo trên bình nguyên diễn ra đúng như dự đoán, Đế Quốc đại thắng áp đảo.

Kết cục ấy vốn đã được định sẵn từ đầu.

Bởi với chúng tôi, đây chỉ là việc lặp lại một trận chiến đã từng thắng mà thôi.

Đối phương sẽ bố trí quân đội ở đâu, dùng chiến thuật gì, các cao thủ chủ lực đứng ở vị trí nào, tất cả đều đã biết từ trước.

Giống như đã xem đáp án rồi mới bước vào phòng thi, mà vẫn trượt thì đúng là đầu óc có vấn đề.

Tất nhiên, phía Bách Hỏa Giáo, những kẻ không biết chuyện, đã chịu cú sốc cực lớn, nhưng ngay cả phía Đế Quốc cũng không kém.

Dân chúng kinh thành xúc động trước đại thắng ngoài dự liệu, ra sức ca tụng ân đức của Hoàng Đế bệ hạ.

Dù rằng bản thân vị Hoàng Đế được ca ngợi ấy dạo này đêm nào cũng đang trải qua những giờ phút đổ lệ.

“Chắc sắp tới Bách Hỏa Giáo sẽ dựng lên Thiên Tháp thôi nhỉ?”

Dựa lưng vào tường thành, anh Sanghyun trả lời.

“Chắc là sớm thôi.”

“Cầu Vồng Tối Thượng thì sao?”

“Nó vẫn ổn.”

“Vậy thì cứ đà này, từ giờ đến lúc phá Thiên Tháp hẳn sẽ tiến triển rất suôn sẻ. Wow~! Chuyện này—”

Chẳng phải sắp phá giải xong rồi sao!

Tôi suýt nữa nói ra thành lời, nhưng vẫn kịp tự chặn cái mồm thối của mình lại.

Ở Khách Sạn, mấy câu kiểu đó không thể nói ra bừa bãi được.

“Lee Jaseong hiện ở đâu?”

“Vừa kết thúc giao chiến là ông ta quay về Hoàng cung ngay.”

“Gặp Hoàng Đế sao?”

“Vâng.”

“Hừm….”

Anh Sanghyun nở nụ cười đầy hứng thú.

“Thái độ của Lee Jaseong đối với Seungyub quả thực nghiêm túc hơn anh tưởng.”

“Vâng. Em cũng nghĩ ông ta chỉ dạy vài hôm rồi thôi.”

Một lúc sau, anh Sanghyun quay sang hỏi Ông.

“Đặc vụ này, bác có bí quyết nào để sử dụng một loại siêu năng lực lần đầu, thứ mà bản thân chưa từng dùng qua, nên không biết cách dùng không?”

Một năng lực chưa từng sử dụng, và không biết cách sử dụng?

“Bác sĩ à, ta thấy cháu nói nghe khó hiểu quá. Chưa từng dùng thì thường là còn không biết mình có năng lực ấy.”

“À!”

Ngẫm lại thì cũng đúng thật.

“Nhưng cháu chắc chắn là mình có siêu năng lực.”

“… Có phải là đang nói đến năng lực cháu mới nhận được gần đây, tên là ‘Kẻ Tận Hưởng’ không?”

“Vâng. Đúng vậy.”

Lúc này tôi mới hiểu ý anh ấy.

Rõ ràng là Hậu Thuẫn Giả đã ban tặng, nên anh ấy chắc chắn mình sở hữu năng lực “Kẻ Tận Hưởng”, nhưng anh ấy lại đang nói mình không biết phải sử dụng nó thế nào.

“Cái này khó thật… Bác sĩ đây đã trải qua không ít trận chiến trong Phòng 205 rồi.”

“Chính vì thế nên cháu mới bối rối. Đây đã là lần thử thứ ba, cháu đã trải qua không chỉ luận võ mà cả những trận chiến sinh tử luôn rồi.”

“Vậy mà vẫn không biết điều kiện kích hoạt Kẻ Tận Hưởng sao?”

“Cháu hoàn toàn không có manh mối gì cả.”

Sau một hồi suy nghĩ, ông nội đáp.

“Nếu cháu thật sự quá bí thì nên ra ngoài nhờ Kain dùng Lời Khuyên là xong.”

“Nhưng với cậu Kain thì đó là lời khuyên về ‘Phước Lành của người khác’, đúng không ạ?”

“Thì sao?”

“Cháu nghe nói nếu hỏi những câu kiểu đó sẽ làm giảm mức đóng góp cá nhân….”

“Đúng là vậy, nhưng còn hơn để một năng lực mới tinh bị bỏ xó cho đến lúc rời khỏi Khách Sạn.”

“Haiz….”

Anh Sanghyun khẽ thở dài. Nhân lúc đó, tôi chen vào.

“Anh Sanghyun này, điều kiện có khi đơn giản lắm đó?”

“Ừ?

“Tên nó là ‘Kẻ Tận Hưởng’ mà. Có khi chỉ cần… thật sự tận hưởng tình huống?”

“Anh cũng thường có những lúc thấy vui.”

“Ý em là không phải lúc bình thường, mà là lúc đáng ra phải dùng năng lực, thì phải tận hưởng chính hoàn cảnh đó.”

Anh Sanghyun lập tức cau mày.

“Thường thì đó là lúc đánh cược bằng mạng sống, đúng không?”

“Vâng.”

“Làm sao mà tận hưởng cho được?”

“……”

“Ôi trời, hay là anh phải uống 1 chai rồi mới lao vào đánh?”

Ông nội bên cạnh bật cười thành tiếng.

“Nếu đúng là điều kiện như vậy thì theo một nghĩa nào đó, đúng là cực kì khó dùng thật!”

Anh Sanghyun cười cay đắng rồi rời đi.

Vài ngày sau, Thiên Tháp lại một lần nữa được dựng lên trên bình nguyên.

***

- Park Seungyub

“Ááááááá!”

“……”

“Hự—!”

“Bệ hạ, ngài không còn là trẻ con nữa, xin hãy yên lặng.”

“Nhưng… đau quá thì phải kêu chứ!”

“Tập trung. Giữ tư thế. Nếu mà lắc lư, ta chỉ còn cách kéo dài thời gian….”

“……”

Khó quá! Khổ như chó luôn!

Biết là luyện võ công sẽ rất vất vả, nhưng thế này thì quá đáng rồi còn gì?!

Lão già này, Lee Jaseong, mà ở thế kỷ 21 thì chắc bị bắt vì bạo hành trẻ em từ lâu rồi!

“Lão già điên này thật sự là—”

“Bệ hạ, dù có vất vả đến đâu, đem suy nghĩ trong lòng nói ra thành lời cũng là thói quen không tốt.”

“……”

Đúng lúc chân tôi mềm nhũn, toàn thân sắp đổ sụp—

Ngay khoảnh khắc đó, Lee Jaseong vươn tay, dùng một sức mạnh vô hình cố định tư thế của tôi.

“Giữ thêm ba phút.”

“Lại còn thế nữa?!”

“Ta xem ra miệng ngài còn khỏe, vậy nâng lên năm phút.”

Năm phút sau, tôi nằm bẹp trên võ trường, đến một ngón tay cũng không nhúc nhích nổi.

“……”

“Bệ hạ, ngài rất mệt sao?”

“… Dĩ nhiên rồi.”

“Trước đó ngài không lường trước được ư?”

Đương nhiên là tôi biết.

Đây là luyện võ công chứ đâu phải huấn luyện ma pháp, nếu không lường trước được đau đớn thể xác thì đúng là ngu.

“Biết chứ. Nhưng mà….”

“Nhưng đến lúc ngài thật sự trải qua, thì khó chịu đựng hơn ngài tưởng tượng?”

“… Vừa nãy con lỡ lời vô lễ, xin lỗi ạ.”

Lão nhân Lee Jaseong cười ha hả.

“Bản tính thiếu niên vốn thiếu kiên nhẫn. Nghe mấy lời kỳ quái khi dạy đồ đệ là chuyện thường ngày, chẳng có gì to tát.”

“Vậy… Cha Gun-ak đó, Mãnh Hổ Thiết Đao cũng giống con sao?”

“Cái thằng Gun-ak ấy, ta phải bắt nó lại vì trốn tập luyện lúc rạng sáng ít nhất ba lần.”

“……”

Nói giọng oai phong thế, khí thế lẫm liệt thế mà cũng trốn luyện tập ba lần à?!

Không, vậy thì chẳng phải phương pháp huấn luyện của Lee Jaseong có vấn đề sao?

“Vừa rồi, bệ hạ có nghĩ rằng phương pháp huấn luyện của ta có vấn đề đúng không?”

“Á— hắt xì!”

Giật mình ngẩng đầu lên, tôi thấy ông lão đang mỉm cười hiền hòa.

… À, là nói đùa.

Đây là lần đầu tôi thấy Lee Jaseong cười như vậy, khoảnh khắc ấy, ông ta trông chẳng khác gì một ông lão bình thường.

Có lẽ vì thế mà tôi buột miệng than vãn trước khi kịp nhận ra.

“Con biết là luyện võ công vất vả, nhưng không ngờ lại toàn kiểu thế này.”

“Kiểu thế này?”

“Kiểu như ăn nhân sâm trăm năm là toàn bộ nội công bừng tỉnh ấy!”

“……”

“Hoặc đọc bí kíp rồi ngộ đạo!”

“……”

“Chẳng phải cũng đến lúc luyện đối luyện hay cái gì tương tự rồi sao?”

“Bệ hạ, ngài đã tiếp thu mấy kiến thức nhảm nhí từ tiểu thuyết nào vậy?”

Nguồn kiến thức của tôi là ông nội Mooksung đấy.

“Thứ nhất, nói ăn nhân sâm mà sinh ra nội công chỉ là mê tín vô nghĩa. Nếu ăn vài rễ cỏ mà thành cao thủ được, thì núi hoang còn sót lại cây cỏ sao?”

Xem ra trong Phòng 205 không có linh dược rồi…

“Thứ hai, bí kíp là thứ dành cho kẻ không có sư phụ, dùng để tự học. Trong đầu ta đã có hết kiến thức, cớ sao bệ hạ còn tìm bí kíp?”

Tôi câm nín vì nghe cũng thấy rất có lý.

Trước mặt là thiên hạ đệ nhất kiếm Lee Jaseong, cần gì lí do tìm bí kíp nữa?

Tri thức trong đầu Lee Jaseong còn quý giá hơn bất kỳ bí kíp nào.

“Cuối cùng là đối luyện.”

Đến đây thì tôi cũng đoán được câu trả lời sẽ là gì.

Người mới thì luyện cái gì mà đối luyện, phải xây nền tảng vững chắc trước rồi mới học võ công thực thụ được — đại khái vậy chứ gì?

“Thử một lần xem.”

“Dạ?”

Lee Jaseong không nói thêm, đứng dậy bước ra khỏi võ trường.

Tôi há hốc mồm nhìn theo cánh cửa.

Thử cái gì?

Đối luyện?

Với ai?

Chẳng lẽ… với Lee Jaseong?

***

Ba mươi phút sau, Lee Jaseong quay lại, tay cầm một cây gậy gỗ đơn giản.

“Cố mà né nhé.”

“Hả? Con, con á?”

Ông ta không giải thích dài dòng, chỉ nhẹ nhàng vung gậy—

- Chát!

“Ááááá!”

“Giọng to thật. Nếu bệ hạ thể hiện được uy quyền bằng một nửa âm lượng này, tương lai Đế Quốc đã không cần lo lắng.”

“Đau chết đi được! Thật sự đau mà!”

“Bị đánh thì đau, đó là lẽ tự nhiên của thế gian.”

“Không phải, con thấy người di chuyển rất chậm mà—”

- Chát!

“Ááá!”

“Ngài định đứng yên để bị đánh mãi sao? Nếu vậy thì đây không phải đối luyện, mà là rèn chịu đòn rồi. Cứ chịu đòn kiểu này thì ngu xuẩn lắm.”

Ngay khi Lee Jaseong lại giơ gậy lên, tôi trợn to mắt, dán chặt ánh nhìn vào cây gậy của ông ta.

Các giác quan tụ lại như mũi kim, dồn vào một điểm, cố đọc chuyển động của Lee Jaseong—

Nhưng không đọc được.

- Chát!

“Trời ơi!”

“Cứ chửi đi. Bị đánh thì chửi thề là chuyện rất đỗi con người.”

Nghĩ lại, hướng đi này sai rồi!

Tôi đâu có đôi mắt thần bí như Eunsol-unnie, mở to mắt lên mà đọc được chuyển động của Lee Jaseong thì mới là vô lý.

Ngược lại mới là câu trả lời. Tôi là kẻ có vận khí nghịch thiên.

Thay vì dồn sự tập trung, tôi buông lỏng toàn bộ thần kinh, thả lỏng sự căng thẳng.

Trong trạng thái bình thản nhất, tôi tiếp nhận “điều hiển nhiên”.

Hiển nhiên. Đương nhiên là tôi sẽ né được.

Tôi không thể nhìn vào cây gậy để né, nhưng nơi tôi di chuyển đến, vốn dĩ sẽ không có gậy của Lee Jaseong xuất hiện.

Như thể cảm nhận được sự thay đổi mơ hồ đó, Lee Jaseong lên tiếng.

“Đã sẵn sàng chưa?”

“… Vâng ạ.”

Nào! Lee Jaseong, hãy cho ta thấy kiếm của ngươi, cho Hoàng Đế thiên hạ thấy đi!

Năm phút sau, tôi ngồi bệt trên võ trường, bắt đầu khóc.

***

Khi tôi cuối cùng cũng bình tĩnh lại và lau khô nước mắt, Lee Jaseong đưa cho tôi một bát nước mát lạnh.

“Giờ thì ổn hơn chưa?”

“… Vâng.”

“Hừm….”

“Có vấn đề gì sao ạ?”

“Bệ hạ.”

“Dạ?”

“Trong quá trình dạy dỗ ngài, ta đã đưa ra một phán đoán. Ta sẽ nói thẳng.”

Phán đoán về mình trong khi dạy sao?

“Là về tư chất của Bệ hạ.”

… Là về tư chất của tôi. Trong thoáng chốc, hơi thở của tôi như bị bóp nghẹt trong cổ họng.

“Gân cốt bình thường. Thân hình hơi nhỏ con, nhưng vẫn đang trong tuổi phát triển, còn chỗ để cải thiện.”

Mở đầu đã là cụm từ “nhỏ con”.

“Thị lực, thính lực và các giác quan khác đều dưới mức trung bình. Đặc biệt là thị lực có vấn đề, xem ra từ nhỏ ngài đã đọc sách khá nhiều.”

Không phải đọc sách, là mình dùng máy tính nhiều…

“Trí lực thì vượt xa mức trung bình của trẻ cùng tuổi.”

Lần đầu nghe được một lời khen? Nhưng ông ấy lại nói mình có trí lực tốt?

Thật sự là lần đầu tiên mình nhận được đánh giá kiểu này!

“Nhưng…”

“A, là lời không hay sao ạ?”

“Không hẳn. Không phải bệ hạ thông minh bẩm sinh, mà là vì xuất thân tốt, từ nhỏ đã được học chữ. Thực tế, phần lớn trẻ em ở độ tuổi này đều mù chữ.”

“……”

Giờ đây, một cao thủ gần chạm đến thiên hạ đệ nhất đang nói với tôi rằng—

Cơ bắp và xương cốt bình thường, giác quan dưới trung bình.

Trí lực vượt trội không phải vì thiên phú, mà vì tôi đến từ Hàn Quốc thế kỷ 21 và đã được giáo dục tiểu học.

Tôi… thật sự muốn chết.

“Thất vọng sao?”

“……”

“Ta nghĩ rằng, so với lời nói dối dễ nghe, sự thật nghiêm khắc mới là thứ ngài cần.”

“Vâng….”

“Như vậy thì, câu chuyện tiếp theo, bệ hạ mới có thể nghe một cách nghiêm túc.”

Câu chuyện tiếp theo?

“Dạ?”

Ngay khoảnh khắc đó—

Gương mặt Lee Jaseong đột ngột áp sát.

Lão nhân vươn tay, chăm chú quan sát khuôn mặt và thân thể tôi.

“Ơ? Ơ?”

“Hôm nay.”

“Dạ? Dạ?”

“Lần đầu tiên, ta phát hiện ra ở Bệ hạ một điểm phi phàm — một loại tư chất đặc biệt mà chỉ có thể gọi là xưa nay độc nhất vô nhị.”

Chương 374: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa - “Tuyệt Đỉnh Cao Thủ” (23)

- Lee Eunsol

Mọi việc cho đến lúc này đều tiến triển thuận lợi, không hề phát sinh vấn đề gì lớn.

Lee Jaseong tiếp nhận chức vị Thái Sư, trở thành sư phụ của Hoàng Đế, kéo theo việc Thiên Y Minh cũng chính thức đứng về phía Hoàng thất mà tham chiến.

Nhờ vậy, đại chiến giữa Bách Hỏa Giáo và đế quốc diễn ra trên bình nguyên đã kết thúc bằng một chiến thắng áp đảo cho chúng tôi.

Cuối cùng, bị dồn đến đường cùng, Bách Hỏa Giáo bắt đầu xây dựng Thiên Tháp để triệu hồi Kardamos, tình huống đơn giản: chỉ cần phá hủy nó là xong.

Cho đến đây, vẫn không có gì trục trặc, thậm chí còn thuận lợi hơn rất nhiều so với các lần thử trước.

Trước kia, chúng tôi phải nghiến răng liều mạng xông thẳng vào bên trong tháp, để Jinchul dùng đến “Ngôi Sao”. Nhưng lần này thì khác.

Chỉ cần Sanghyun búng tay một cái từ xa — “tách”.

- ẦM—ẦM—ẦM!

Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, ánh sáng từ vũ khí tối thượng của nhân loại phóng thẳng về phía trước, chưa đầy một giây đã thổi bay toàn bộ Thiên Tháp.

“Được rồi!”

“Ư… ừ, xong, xong rồi.”

Có lẽ do dư chấn từ lượng năng lượng khổng lồ vừa giải phóng, Sanghyun loạng choạng trong chốc lát.

Đúng lúc Jinchul vội vàng đỡ lấy Sanghyun thì…

Một thanh kiếm sắc lạnh đã kề thẳng vào cổ Sanghyun.

Đây chính là vấn đề đầu tiên phát sinh.

Một biến số chưa từng xuất hiện ở lần thử trước.

“Hả? Aah? M-Minh chủ?”

“…”

Lee Jaseong lúc này giận dữ đến mức hai mắt ông ta đỏ ngầu.

“Vì sao—”

“Im miệng!”

Trong khoảnh khắc nguy cấp, Sanghyun cố gắng giữ bình tĩnh.

“Sư phụ—”

“Cái gì? Sư phụ? Miệng ngươi thủng rồi sao mà nói năng bừa bãi thế hả? Ngươi có thật sự là Sanghyun, đệ tử của ta sao?”

“…”

“Niệm tình cũ, ta cho ngươi cơ hội nói rõ. Đây rốt cuộc là trò gì? Đừng có mở miệng ra là ‘võ công mới’, ‘giác ngộ’ linh tinh!”

Trong mắt Lee Jaseong, Cầu Vồng Tối Thượng tuyệt đối không phải võ công.

“Hoàng thất đã che giấu suốt bao năm—”

“Đừng nói dối ta! Đây không phải bí lực củahoàng thất. Ta dám khẳng định, dưới gầm trời này chưa từng có lời đồn nào về một loại thuật pháp sở hữu uy lực như thế!”

Trong mắt ông ta, Cầu Vồng Tối Thượng không phải võ công, thậm chí cũng không phải thuật pháp.

Không phải võ công, không phải thuật pháp — mà là một thứ gì đó vượt ngoài mọi quy chuẩn.

Không chỉ vượt xa chính đạo, mà còn vượt cả tà đạo.

Nói cách khác, đây không phải sức mạnh của con người.

“Ta từng thấy một sức mạnh tương tự vậy chỉ đúng một lần. Ba mươi năm trước, khi Giáo Chủ Bách Hỏa Giáo dùng Hồng Diễm Thiết Phiến để trấn áp Huyễn Ma! Uy áp kinh hồn mà cây quạt đó phát ra giống hệt thứ này!”

“…”

“Sanghyun. Ta đã đoán được việc ngươi bắt tay với hoàng thất là đã rời xa Võ Đạo. Ta cũng nghi rằng ngươi sẽ học những thuật pháp tà dị. Nhưng—!”

“Thiên Y Minh Chủ….”

“Thứ này rốt cuộc là cái gì? Đây không phải sức mạnh của con người, mà là của thần linh! Ngươi rốt cuộc đã bắt đầu thờ phụng vị thần nào?!”

Lee Jaseong kết luận rằng Cầu Vồng Tối Thượng là sức mạnh của một tà thần không rõ lai lịch.

Trong tình cảnh này, phải nói gì đây?

Nói thật sao?

Rằng đây không phải tà thần, mà là siêu vũ khí do nhân loại tương lai tạo ra?

Không thể biện minh nổi.

Huống chi, kết luận của Lee Jaseong đạt tới cũng đã đúng một nửa.

Cầu Vồng Tối Thượng có cùng cấp độ với Hồng Diễm Thiết Phiến, là Di Sản do Khách Sạn ban xuống, là một kỳ tích vượt xa giới hạn phàm nhân.

Trong lúc tất cả còn đang bối rối, một luồng gió sắc bén quét qua, kèm theo sự xuất hiện của một nhân vật mới.

“Vậy thì tên khốn Lee Jaseong kia, lui ra! Ta sẽ tự tay xé từng tấc thịt của đám sâu bọ này, hiến tế lên điện đường của Asha!”

Người đó là Jo Wonhong.

Một Tuyệt Đỉnh Cao Thủ.

Hơn nữa, là kẻ tràn ngập sát ý, hận không thể lập tức đồ sát chúng tôi tại chỗ.

Lee Jaseong thu kiếm, lùi lại một bước.

Tình huống tệ hại nhất mà chúng tôi muốn tránh, là chiến đấu với Jo Wonhong mà không có sự trợ giúp của Lee Jaseong đã trở thành hiện thực.

***

-  Kim Sanghyun

Ngay khi trận chiến bắt đầu, Eunsol và Jo Wonhong đồng thời hét lên cùng một câu —

“Elena, quay về hoàng cung ngay!”

“Đệ Nhất Sứ Đồ, niệm tình xưa, ta tha mạng cho ngươi, nên là mau rút lui!”

Nếu đối thủ là Giáo Chủ Bách Hỏa Giáo, Elena rất khó để dùng Chính Nghĩa.

Tưởng Tượng U Ám thời gian chuẩn bị dài, lại không phân biệt địch ta, hoàn toàn không thích hợp với loạn chiến.

Vì vậy, phán đoán của Eunsol là cho Elena rút về Hoàng cung, mang theo Seungyub tìm đường đào thoát, cũng hợp lý.

Về phía Giáo Chủ, hắn cũng không dám chắc Lee Jaseong sẽ không can thiệp vào trận chiến này tới tận cùng, nên tốt nhất là giảm bớt số lượng đối thủ càng nhiều càng tốt.

Hai bên động cơ hoàn toàn khác nhau, nhưng mục tiêu muốn Elena rút lui là giống nhau, quả là một tình huống kỳ quái.

Nhờ đó, Elena không bị ai cản trở, lao thẳng về phía Hoàng cung.

Hai tay Jo Wonhong bùng lên ngọn lửa hủy diệt màu đỏ rực.

“Phẫn nộ của Agni giáng xuống thân ta… Thiên phạt dành cho kẻ mang tội!”

Chỉ trong một hơi thở, hắn đã áp sát, song chưởng đánh thẳng vào thượng thân tôi.

Tôi lập tức ngửa người né tránh—

“Khựt!”

Rõ ràng đã tránh được bàn tay hắn, nhưng những luồng hồngdiễm xoắn ốc từ cánh tay lại quét trúng ngực tôi, thiêu cháy da thịt.

Đau đớn đột ngột khiến tư thế mất thăng bằng, suýt nữa ăn thêm một chưởng —

“Ha!”

Jo Wonhong quát một tiếng, thân hình liên tục lộn ngược về sau.

Bởi kể cả là Jo Wonhong, hắn cũng không thể dám coi thường Yển Nguyệt Đao của Cha Jinchul chém tới phía sau.

Trong khoảnh khắc thân pháp giao thoa, Jinchul liếc mắt hỏi tôi có ổn không.

Đương nhiên, tôi là người mà có thể dễ dàng chịu được vết thương cỡ này, kể cả trước khi vào Khách Sạn.

Một lần nữa, Giáo Chủ lập tức phóng ra chưởng lực hỏa diễm, đồng thời áp chế cả hai chúng tôi.

Tôi né sang hai bên, thoát khỏi quỹ đạo chưởng lực, rồi vung thương đánh ra một đòn hư không.

Bên kia, Jinchul cũng lao tới áp sát Giáo Chủ trong một nhịp thở, và quét ngang Yển Nguyệt Đao,.

Ba siêu nhân giao tranh, cả không gian lập tức bốc cháy, nổ tung.

Sau nhiều hiệp công kích phòng ngự, Jo Wonhong cười lạnh.

“Quả nhiên! Một kẻ là đại tướng mạnh nhất đế quốc, kẻ kia là đệ tử của Lee Jaseong. Đúng là danh bất hư truyền.”

“Ta sẽ coi đó là lời khen.”

“Nhưng hôm nay chính là ngày giỗ của các ngươi!”

Lần này, Jo Wonhong xoay tròn toàn thân, tạo ra một vòng xoáy hỏa diễm khổng lồ.

Nhiệt lượng hung bạo buộc chúng tôi phải lùi lại.

Nhưng khi khẩn trương nhìn vào trong vòng xoáy, tôi thấy hắn đang kết những thủ ấn phức tạp bằng cả hai tay.

Nhìn thôi cũng biết, rõ ràng là hắn chuẩn bị thi triển một thuật pháp bá đạo!

Tôi không có cách nào ngăn cản bằng sức mình, nhưng Jinchul thì khác.

- RAAAAAAA—!

Khi Ngôi Sao Dị Giới phát ra dao động bất tường hiện thân trong thế giới này, Jinchul đã đưa ra một quyết định khiến tôi trợn tròn mắt.

Cậu ta nắm Ngôi Sao trong tay trái, thò thẳng tay vào vòng xoáy hỏa diễm!

Dù có Phước Lành Dũng Cảm, đây vẫn là hành động điên rồ. Chỉ trong chớp mắt, vùng da của bàn tay trái cháy rụi, lộ ra cả cơ bắp và xương bên trong.

Đương nhiên, Jinchul không thể kìm được và thét lên.

“Áááá! Mẹ kiếp—!”

Nhưng nguy hiểm lớn đi kèm phần thưởng lớn.

Quyết định liều mạng này đã giáng cho Jo Wonhong một đòn chí mạng.

Ngôi Sao Dị Giới đã tiến vào trong vòng xoáy phát ra những đợt sóng có thể vặn xoắn vạn vật, cắt đứt mạch thuật pháp tinh vi mà Jo Wonhong đang chuẩn bị.

“Tên điên này—!”

Canh bạc của Jinchul đã hiệu quả tới mức Jo Wonhong đột nhiên phun máu không ngừng do phản phệ tới từ việc ma pháp bị phá hủy.

Hơn nữa, hắn còn thoáng mất tập trung, loạng choạng, và đương nhiên là vòng xoáy hỏa diễm đang bảo vệ hắn cũng biến mất không dấu vết.

Tôi không thể không chớp lấy thời cơ, nên lập tức cầm thương lao lên.

“Ha!”

Jo Wonhong, kẻ đã né đòn của tôi với những chuyển động tà dị, lần này không thể đỡ đòn chứ đừng nói là né chiêu.

Mũi thương sắc bén xuyên thẳng qua vai hắn.

Nếu là người thường, cú này đã đủ chí mạng.

Tới lúc này tôi có thể khẳng định.

Trong cận chiến kiểu này thì Jo Wonhong kém Lee Jaseong một bậc.

Không chỉ về võ công, mà cả võ công lẫn thuật pháp cộng lại.

Tôi chắc chắn vì tôi đã chiến đấu với cả hai rồi.

Đương nhiên, Jo Wonhong vẫn là tồn tại cách người thường cả trăm vạn năm ánh sáng, dù có không mạnh bằng Lee Jaseong đi nữa.

“Hỡi Bohum Manah… hãy giáng thiết quyền trừng phạt lên kẻ gieo ác nghiệp!”

Khi tên Giáo Chủ người đầy máu ngửa mặt lên trời đọc xong lời cầu nguyện, một nắm đấm trắng toát từ trên trời giáng xuống tôi và Jinchul!

Kể cả lúc này, Jinchul vẫn chưa hồi phục vết thương chí mạng ban nãy.

Cũng là tự nhiên, vì khi nãy cậu ta cũng đã liều mạng thọc tay vào cơn lốc hỏa diễm, trong khi cầm Ngôi Sao Dị Giới, một thứ cũng nguy hiểm chẳng kém gì đối với bản thân.

Tôi lao tới, ôm chặt cậu ta, lăn người sang bên.

- RẦM!

Chậm hơn một giây thôi là cả hai đã thành thịt nhão.

Cha Jinchul, người nhận ra tình hình quá trễ, nghiến răng, đứng dậy, và bắt đầu lăn lộn trên mặt đất.

- RẦM! RẦM!

Sau ba cú nện liên tiếp, nắm đấm trắng tan biến như thể bốc hơi.

Jinchul kinh ngạc tới nỗi bực mình.

“Cái quái gì thế này! Cầu nguyện một cái là có nắm đấm đập người à?! Không có thần để tin chắc ngươi sống không nổi đâu nhỉ?”

Thế Giáo Chủ đã làm gì trong khi tôi và Cha Jinchul đang bận lăn lộn dưới đất?

Khi cả hai chúng tôi muộn màng chỉnh lại thế và nhìn về Jo Wonhong, cả hai chúng tôi đồng thời buột miệng chửi thề.

“Đù mẹ, thằng chó Jo Wonhong chết tiệt đó!”

“This son of a bitch!”

Tôi phải công nhận đánh giá ban nãy về Jo Wonhong, rằng hắn thấp hơn Lee Jaseong một bậc, có phần quá non nớt.

Khi thuật pháp được hoàn thiện từ miệng của Jo Wonhong, thì Giáo Chủ đã cưỡi lên một sinh vật giống con cá đuối khổng lồ, bay thẳng lên trời!

***

Jo Wonhong, theo một cách nào đó, còn đáng sợ hơn cả Lee Jaseong.

Ít nhất, Lee Jaseong không biết sử dụng mấy thuật pháp như trong mấy tiểu thuyết võ hiệp tiên hiệp mà Đặc vụ Mooksung hay đọc, kiểu như ngự kiếm phi hành!

Giáo Chủ thậm chí còn rút Hồng Diễm Thiết Phiến, ném từng khối hỏa cầu từ trên không.

Chúng tôi chỉ còn cách lăn lộn né tránh liên hồi.

Cái quái gì, mấy quả cầu lửa bắn như mưa từ trên trời với tốc độ còn không thể nhìn thấy, nên tôi chẳng còn cách nào ngoài chạy trốn, cảm giác chẳng khác gì trong game bullet hell.

Chuyện này vô lí tới mức Jinchul gào lên từ xa còn nghe thấy được.

“Ê thằng khốn! Đây là cái loại võ công gì thế hả?!”

“Đương nhiên không phải võ công đâu. Nhưng các ngươi nói câu đó thì cũng buồn cười thật, thậm chí còn không phải Lee Jaseong. Tảng đá Tướng Quân triệu hồi là võ công à? Hay tia sáng của tên đệ tử kia bắn ra là võ công?”

Những lời đó quá đúng tới mức tôi bật cười.

Tôi nhìn ra sau lưng để xem Lee Jaseong đang làm gì trong khi chạy loạn, thì tôi thấy ông ta đang nói chuyện gì đó với Eunsol.

Thoạt nhìn thì có vẻ bọn họ đang nói về ‘Hoàng Đế’, và bầu không khí có vẻ không tốt lắm, nhưng tôi cũng nhẹ lòng khi biết Eunsol sẽ không bị những quả cầu lửa này giết chết.

“Chết tiệt hyung ơi! Không thể làm gì được.”

Tôi cũng biết chứ.

Tôi đã sử dụng Cầu Vồng Tối Thượng để bắn hạ tòa tháp, nên không thể bắn kẻ thù được nữa.

Đương nhiên, chúng tôi chẳng có cách nào bay lên trời.

Thật đáng tiếc khi chúng tôi chưa thể chế tạo ra ‘Giày Gắn Cánh’!

Trong khi khó chịu tới tận xương tủy, những quả cầu lửa cuối cùng cũng ngừng lại.

Thế nhưng, nhìn vào vẻ mặt thoải mái của Jo Wonhong, rõ ràng chỉ là một lúc ngắn để hắn ta hồi phục sức mạnh.

Giữa lúc bế tắc không biết làm gì, tôi thấy Jinchul bỗng nhấc bổng tôi lên.

“Ê—! Cái, cái gì thế? Jinchul, em tự nhiên – ”

Cha Jinchul không trả lời.

Khoảnh khắc tôi quay đầu và nhìn vào mắt cậu ta, tôi nhận ra rằng không phải cậu ta chưa trả lời, mà là không thể trả lời.

Vì Cha Jinchul đang hành động trong một dòng chảy thời gian khác với tôi. Bằng ‘Sát Na’!

Hiểu ra ý định đó, tôi hoảng hốt.

“Khoan khoan khoan! Jinchul! Jinchul! Quá đáng rồi, em suy nghĩ lại đi—!”

Cậu ta cong lưng lại.

Sức mạnh vô biên mà Phước Lành Dũng Cảm ban cho cuồn cuộn chảy qua cơ thể cậu ta.

Thêm nữa, sự tập trung vô hạn mà Sát Na tạo ra có thể khiến cậu ta thực hiện được những chuyển động cần sự ‘chuẩn xác’ cực độ.

Đó là lí do…

Cha Jinchul có thể nhấc bổng cơ thể tôi, ném tôi một cách cực kì ‘chuẩn xác’ về phía Jo Wonhong đang bay.

“Anh ơiiii! Tin anh nhéee!”

“Tin cái đầu mày à thằng điên này—!”

Chửi thì chửi, nhưng tôi nhận ra mình không ghét khoảnh khắc này tới vậy.

Căng thẳng cực độ và tập trung cực điểm khiến thế giới như chậm lại như thước phim quay chậm 0.5x.

Tôi bay thẳng lên trời và nhìn xuống những con người dưới đất.

Tôi thấy Eunsol muộn màng nhận ra, lấy hai tay che miệng.

Tôi thấy Lee Jaseong tròn mắt kinh ngạc trong khi quan sát, không ngờ người đó cũng có thể bộc lộ cảm xúc như vậy.

Và Jo Wonhong, Địch Thủ thực sự chân chính của chúng tôi

Hắn há hốc miệng, đứng đơ người như thể không thể tưởng tượng được một ‘viên đạn người’ sẽ bay về phía hắn.

Hành động bất ngờ của Cha Jinchul, thứ mà không ai, kể cả tôi, đồng đội của cậu ta có thể đoán trước, buồn cười tới mức đó.

Và tôi.

Rõ ràng một trận chiến sinh tử đang diễn ra.

Đang thật sự tận hưởng khoảnh khắc này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!