Chương 371: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa - 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (20)
- Lee Eunsol
Lần thử thứ ba của Phòng 205.
Ngay khi tỉnh lại trong hoàng cung, tôi lập tức rà soát lại kế hoạch.
Như đã bàn trong cuộc họp hôm qua, tiến trình của Tổ đội Đế Quốc về tổng thể không có vấn đề lớn, chỉ cần tiếp tục như cũ là được.
Việc đầu tiên phải làm là xin lỗi mối thù cũ giữa Hoàng thất và Thiên Y Minh, đồng thời đề nghị họ ra tay hợp lực vì đại nghĩa.
Ở lần thử thứ hai, đệ tử của Lee Jaseong là anh Sanghyun đã trực tiếp đi thương lượng. Lần này, chúng tôi quyết định thêm một thứ nữa.
Không gì khác ngoài thư xin lỗi do chính Hoàng đế tự tay viết.
“Bệ hạ, đoạn này xin người sửa lại cách diễn đạt.”
Khi tôi chỉnh lại vài câu trong bản “thư xin lỗi” – hay nói thẳng là “bản kiểm điểm” – Hoàng đế buông lời than phiền.
“Cái này khó chịu thật đấy. Ta có làm gì sai đâu! Đây chẳng phải trách nhiệm liên đới sao?”
Sanghyun đứng bên cạnh tôi đáp ngay:
“Bệ hạ. Trong Phòng 205, liên đới trách nhiệm là hợp pháp.”
“……”
“Nếu đã ngồi lên ngai vàng nhờ phụ thân người, thì người thay mặt phụ thân xin lỗi cũng là lẽ thường.”
“Phì! À, ta xin lỗi.”
Tôi nghe cũng có lý, nên suýt cũng bật cười.
Trong lúc Hoàng đế tiếp tục viết thư xin lỗi, tôi nhớ lại một chút thông tin tới từ Lời Khuyên của Kain hôm qua.
‘Hãy nhớ rằng tư duy của Lee Jaseong khác với các ngươi.’
“Anh nghĩ câu này có ý gì?” tôi hỏi.
Anh Sanghyun đáp:
“Không phải đó là điều hiển nhiên sao? Lee Jaseong nói cho cùng là người của thời đại cũ.”
“Nhưng nếu chỉ là hiển nhiên thì tại sao lại cố tình nhấn mạnh?”
“Chẳng phải là chuyện này à? Con cái thay cha xin lỗi vốn đã là tư duy tiền hiện đại rồi.”
Điều đó không sai, nhưng tôi vẫn cảm thấy còn điều gì đó sâux a hơn.
Đúng lúc ấy, Hoàng đế, người đang viết bản thư tay dài ngoằng, bỗng lên tiếng:
“Ta vừa nghĩ ra một ý hay!”
“… Ý hay?”
***
Nghe xong đề xuất của Hoàng đế, cả tôi lẫn Sanghyun đều há hốc miệng.
Sanghyun thậm chí còn lắp bắp một cách hiếm thấy:
“Bệ, bệ, bệ hạ. Như vậy quá mức rồi. Nếu người làm thế dễ bị hiểu là đang giỡn mặt với Minh Chủ đó.”
Tôi cũng vội nói:
“Quần thần thấy thế chắc chắn sẽ nổi loạn!”
Hoàng đế đáp gọn lỏn:
“Đất nước sắp diệt vong rồi, hai người có thể bỏ qua toàn bộ đám quần thần đó đi.”
“Cái gì cơ –”
“Hơn nữa, ở lần thử đầu tiên ta cũng thấy rõ độ vô dụng của chúng rồi. Đám đó vừa thấy quốc gia lâm nguy là chạy còn nhanh hơn cả Hoàng đế.”
“……”
“Tin ta đi. Linh cảm phi thường đang mách bảo ta rằng đây là đáp án đúng.”
Khi Seungyub đã nói tới mức này, chúng tôi cũng không còn gì để phản bác.
Linh cảm.
Với người thường thì đó chỉ là lời nói suông, nhưng với kẻ được Phước Lành Vận May phù trợ thì không thể xem nhẹ.
Không lâu sau, thư xin lỗi do Hoàng đế thân bút hoàn thành.
***
- Kim Sanghyun
Cho đến tận lúc bước xuống xe ngựa, tiến vào Thiên Y Minh, tôi vẫn còn phân vân.
Cách này… có thật sự đúng không?
Nghĩ thế nào thì Seungyub, hay Hoàng đế có phải đã quá bốc đồng không?
“Hítttt…”
Tôi hít một hơi sâu và cố trấn tĩnh.
Mọi thứ diễn ra tương tự lần trước. Võ giả Thiên Y Minh đứng đầy bốn phía, ánh mắt như muốn xé xác tôi.
Lẽ ra lúc này, Lee Jaseong sẽ bí mật xuất hiện, ra lệnh cho Cha Gun-ak kiểm tra thực lực của tôi—
… Không đúng.
Lee Jaseong trực tiếp lộ diện, không nói lời nào, cứ thế bước thẳng về phía tôi.
“Đã lâu không gặp, Minh Chủ—”
“Bớt lời thừa thãi. Giải thích xem đây là trò gì.”
“……”
“Cỗ xe bên ngoài trướng.”
“Là cỗ xe con đi tới.”
“Đừng có làm trò. Ta biết bên trong còn có thêm vài người nữa.”
“... Trước hết, xin người đọc bức thư này.”
Tôi cung kính, cẩn thận hết mực đưa ra thư tay xin lỗi của Hoàng đế.
Tôi đã lo Lee Jaseong sẽ ném nó đi, nhưng may mắn là chuyện đó không xảy ra.
“Do chính tay Hoàng đế viết?”
“Vâng ạ.”
Ngay khi thông tin Hoàng đế viết thư tay xin lỗi vang lên, xung quanh chúng tôi lập tức xôn xao.
Tôi giờ mới nhận ra ở một quốc gia phong kiến, hai chữ ‘Hoàng đế’ mang sức nặng cỡ nào.
Đọc thư một cách cẩn thận, lông mày Lee Jaseong khẽ động.
Cuối cùng, tôi đã thấy ‘đoạn’ được Hoàng đế thêm vào một cách ngẫu hứng.
“Cái này là có ý gì?”
“Minh, Minh chủ…”
“Sanghyun. Ngươi thật sự định đùa ta thật sao?”
Ông ta tức đến mức gọi thẳng tên tôi, bỏ qua mọi xưng hô và danh hiệu.
Các võ giả Thiên Y Minh xung quanh cũng đồng loạt tỏa ra sát khí.
“Không, không phải!”
Bầu không khí lạnh như băng.
Tôi nhớ lại khoảnh khắc khi Hoàng đế đưa ra ý tưởng ấy.
***
Ban đầu, ý tưởng đầu tiên của Hoàng đế còn hoang đường hơn.
“Hay là… từ giờ ta làm cháu của Lee Jaseong nhé?”
“??? Bệ hạ đùa kiểu gì vậy—”
“Không phải đùa! Nghĩ thử xem, ngày xưa hoàng tử đâu chỉ có một mẹ ruột? Các phi tần đều gọi là mẫu hậu cả!”
“……”
“Vậy thì con gái đã chết của Lee Jaseong, xét theo một góc độ nào đó, cũng có thể coi là mẹ ta. Thế nên ghi ‘ông ngoại’ trong thư thì sẽ dễ thương hơn—”
“Xin Bệ hạ….”
Eunsol lẩm bẩm, lấy hai tay ôm mặt thì thầm.
“Bệ hạ. Không, Seungyub à. Mấy thứ đó chỉ có ý nghĩa khi quan hệ giữa em và con gái của Lee Jaseong tốt đẹp thôi!”
“Hả?”
“Em lên ngôi khi còn nhỏ nghĩa là gì? Nghĩa là mẹ của em đã chiến thắng trong màn cung đấu!”
“… Vậy sao?”
“Nghĩa là mẹ của em có khả năng rất cao đã giết con gái của Lee Jaseong! Trong tình huống đó mà em dám nói vậy, ông ta sẽ nghĩ gì?”
Có khi Lee Jaseong sẽ được ban cho danh hiệu Nhất Kiếm Trảm Hoàng (一劍斬皇) mất.
Dù bị Eunsol chỉ trích, Hoàng đế vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục nêu ra ý tưởng khác.
“Vậy thì… em làm đệ tử của Lee Jaseong thì sao?”
“Làm ơn tập trung viết thư hay gì đi đi—”
“Không, chị nghĩ lại xem. Hoàng đế cũng có sư phụ mà? Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm chẳng phải đủ tư cách làm sư phụ của Hoàng đế sao?”
Tôi hỏi thẳng vì đang tò mò xem em ấy nghĩ gì.
“Em muốn làm thân với Lee Jaseong sao?”
“Cũng là một phần ạ. Với lại…”
“Với lại?”
“Tiện thể… học võ thì tốt mà!”
“……”
Có lẽ đây mới là tâm tư thật sự của Seungyub.
Em ấy luôn ý thức rõ được sự yếu đuối của bản thân.
Tôi hiểu ý tưởng rằng ở nơi Lee Jaseong sẽ có điều mà em ấy học hỏi được.
Vì võ công – khác với năng lực siêu nhiên – là thứ có thể học được.
Vấn đề duy nhất là liệu Lee Jaseong có chấp nhận hay không.
***
Hàng trăm mũi kim vô hình như đâm vào da thịt tôi.
Khí thế vô hình của Lee Jaseong đã bao trùm toàn bộ không gian.
“Vì ngươi không nói đùa nên ta cũng sẽ hỏi thật. Ngươi thực sự muốn nói rằng, Hoàng đế muốn làm đệ tử của ta sao?”
“Vâng ạ. Kể cả Hoàng đế cũng cần có sư phụ, phải không ạ?.”
Các võ giả Thiên Y Minh lúc này mới hiểu ra chuyện, ai nấy đều trợn tròn mắt.
“Ngươi đang nói đến chức Thái Sư (太師)? Ta chưa từng nghe chức đó ban cho người trong giang hồ.”
“Vậy thì, Sư Phụ, người sẽ là người đầu tiên.”
“……”
“Nếu Sư Phụ ngồi vào vị trí Thái Sư, điều đó có ý nghĩa gì? Đó sẽ là khởi đầu cho việc vĩnh viễn hóa giải mâu thuẫn giữa Hoàng thất và Thiên Y Minh—”
“Có con đường dễ hơn.”
“Hả?”
Ánh mắt lạnh lẽo của Lee Jaseong xoay sang tôi.
“Chỉ cần Hoàng thất sụp đổ là xong. Dù Jo Wonhong thôn tính Đế quốc, hắn liệu có giết sạch dân trong kinh thành không? Có tiêu diệt toàn bộ Minh phái không?”
“Cái đó thì—”
“Ta hiểu Jo Wonhong rất rõ. Hắn sẽ nói với ta: trong đế quốc mới, Thiên Y Minh sẽ được bảo đảm vị trí. Chỉ cần ngoan ngoãn là được.”
Tôi nghẹn lời.
***
- Park Seungyub
Trong lúc chờ trên xe, cửa sổ giao diện bỗng nhấp nháy.
Kim Sanghyun:Toang rồi!
Tin nhắn của bác sĩ chỉ dài hai chữ, nhưng quá đủ.
Gương mặt của Ông ngồi cạnh tôi, mới nhập hội khi nãy, và chị Eunsol ngồi đối diện Ông đều cùng lúc tái mét.
“Áaa! Đúng là không nên thêm mấy câu vớ vẩn vào thư mà!”
“Giờ chúng ta làm sao đây? Đáng lẽ cứ để Sanghyun đi luận võ như lần trước là xong!”
“Ngay từ đầu đã thấy không ổn rồi… Hôm qua còn là kẻ thù, hôm nay đòi làm đệ tử thì còn hợp lý không?”
“Ta đã nói, với tên khốn Lee Jaseong đó, thì cứ dùng kiếm mà nói chuyện như một võ nhân rồi còn gì! Cứ đòi bày đặt chính trị không đâu—”
Giữa tiếng cãi vã, tôi nhận ra.
Đến lúc rồi.
Đến lượt mình đưa ra ‘lựa chọn’.
Nếu để chuyện này kết thúc như vậy. Nếu Lee Jaseong cho rằng mình bị trêu đùa và mọi thứ chấm dứt—
Thì lần thử thứ ba coi như thất bại.
Chúng tôi chỉ còn cách ngay lập tức quay về hoàng cung rồi chuẩn bị chạy sang Tây phương.
Tôi không muốn kết thúc như thế.
- Rầm!
“Ơ? Bệ hạ— Seungyub?”
“Hai người ở lại trên xe!”
Tôi nhảy xuống, vươn tay chạm vào hình chiếu ở góc tầm nhìn.
[Vận May Nghịch Thiên kích hoạt!]
[Khí vận vũ trụ đang ở bên bạn.]
Tôi đẩy những người xung quanh qua một bên, lao vào nơi bác sĩ và Lee Jaseong đang đối thoại.
Những câu nói cực kỳ bất ổn vang lên.
“Ta có lý do gì để từ chối đề nghị của Jo Wonhong? Vì sao phải ràng buộc với Hoàng thất mục nát—”
Lee Jaseong nhìn thẳng vào tôi.
Tôi cầu nguyện trong lòng.
Tôi thật sự hi vọng rằng những gì tôi làm từ giờ phút này sẽ chạm tới trái tim ông ta.
Không.
Không phải là cầu nguyện.
Nguyên tắc của vận may không phải là ước, rồi có Hậu Thuẫn Giả biến nó thành hiện thực.
Không phải gieo xúc xắc, xin cho ra số 6, rồi Hậu Thuẫn Giả biến nó thành số 6.
Mà là niềm tin tuyệt đối rằng, mình đã gieo thì chắc chắn ra 6.
Sự tự tin không hề lay chuyển đó chính là bản chất.
Thế nên, vận may đồng nghĩa với việc tự tin vào bản thân đến mức gần như bệnh hoạn.
Tôi không nghi ngờ gì.
Không chút do dự.
Tôi nói, bằng tất cả sự chắc chắn.
“Lee Jaseong.”
“……”
“Hãy làm Thái Sư của ta.”
“Kể cả bệ hạ đích đích thân tới nói cũng không thay đổi được gì.”
“Vậy ngài nghĩ ta đến đây để làm gì?”
“Ta không ngu đến mức không hiểu mưu đồ của Hoàng thất—”
“Mối quan hệ tốt đẹp giữa Hoàng thất và Thiên Y Minh? Muốn kéo các ngươi vào liên minh trước khi trận chiến với Bách Hỏa Giáo nổ ra? Đảm bảo rằng Thiên Y Minh sẽ chịu chung vận mệnh với Đế quốc?”
“……”
“Tất cả đều không quan trọng! Ta đến không phải vì mấy thứ đó! Thật tình, Đế quốc chết tiệt này có diệt vong hay không, ta chẳng quan tâm!”
Đó là thật lòng.
Tôi thật sự không quan tâm đế quốc này có diệt vong hay không.
Thứ tôi thật sự muốn, mục đích của tôi, theo cách nào đó thật sự thuần khiết.
“Ta muốn học võ. Muốn làm đệ tử của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm!”
Tôi thật sự muốn học võ thuật và trở nên mạnh hơn.
Điều đó quan trọng gấp mười lần mớ chính trị đế quốc nhảm nhí kia.
“Ta luôn nghĩ mình quá yếu. Dù chỉ là chạy nhanh hơn một chút cũng được. Đánh mạnh hơn một chút cũng được.”
“……”
“Ít nhất… khi đối mặt với kẻ địch, có thể đứng thẳng lưng.”
“Đường đường chính chính sao….”
Lee Jaseong nhìn xuống tôi.
Ánh mắt của cao thủ đạt tới cảnh giới Thiên Y Vô Phùng (天衣無縫) như xuyên thấu tâm can tôi.
“Vậy nên, Lee Jaseong— không, Sư Phụ! Xin hãy dạy con một chiêu!”
Trong tiểu thuyết võ hiệp, bọn họ hay viết một đệ tử nên khấu đầu chín lần trước sư phụ nhỉ?
Tôi định quỳ xuống hành lễ—
Nhưng một thứ gì đó, một lực, một sức mạnh vô hình giữ tôi lại.
“……”
“……”
Không gian võ trường Thiên Y Minh chìm vào tĩnh lặng.
Khoảnh khắc mọi người đều đơ ra không biết làm gì
Rồi giọng nói của một lão nhân vang lên.
“Bệ hạ.”
“Vâng.”
“Ngài thật sự muốn học võ?”
“Tất nhiên.”
“Phương pháp dạy dỗ của ta hết sức nghiêm khắc.”
“Đương nhiên.”
“Ta đã từng làm những đứa trẻ tầm tuổi ngài bật khóc cả nghìn lần.”
Hả?!
“… Không, không sao.”
“Thú vị thật.”
“Hả?”
“Ta chưa từng nghĩ con trai của kẻ thù lại chạy tới chỗ ta để xin làm đệ tử….”
“……”
“Cũng không tệ.”
Sức ép biến mất.
Cửu Bái Chi Lễ (九拜之禮).
Khi lễ bái kết thúc, lão nhân cũng khẽ cúi đầu với tôi.
Cuối cùng—
Tôi đã trở thành đệ tử của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm.
***
Khi xe ngựa Hoàng thất rời khỏi Minh Phái như cơn bão, Lee Jaseong lặng lẽ chuẩn bị lên đường vào Hoàng cung.
“Sư phụ!”
“……”
“Sư phụ! Ngài định làm ngơ con sao!”
“Gun-ak, ta đang nghe.”
“Tên Hoàng Đế khốn kiếp đó - ”
“Sư đệ.”
“… Vị sư đệ đó đã giăng một cái bẫy hết sức rõ ràng, sao người lại nhảy vào?”
“Bẫy?”
“Bọn chúng rõ ràng đang giở trò muốn kéo chúng ta vào cuộc chiến với Bách Hỏa Giáo mà? Như người có thể thấy, mụ phù thủy của Trung Hòa Môn đang giờ trò—”
“Ta không thấy vậy.”
“Hả?”
“Ta đã quan sát đệ tử của ta.”
“……”
“Nó không nói dối. Đế quốc, Bách Hỏa Giáo— không có lấy dù chỉ một tia tính toán chính trị.”
“Vậy thì—”
“Với một Hoàng đế thì thằng bé thật sự là mạo hiểm. Để mà quyết định một chuyện hệ trọng vậy mà không có chút tính toán nào. Nhưng…”
“…”
“…với tư cách một võ nhân, thì đủ”
“Sư phụ….”
“Ngươi cũng nghe rồi mà? Nó nói muốn đường đường chính chính đối mặt trước kẻ địch.”
“……”
“Có gì là sai sao? Một đứa trẻ khát khao sức mạnh xin được dạy dỗ. Lão già này chỉ đáp lại mà thôi. Đó, cũng là thuận theo lẽ đời. Nên ta rất trông đợi chuyện này.”
“Vậy người trông đợi gì ạ?”
“Ta sẽ khiến thằng nhãi Hoàng đế kia khóc lụt cả hoàng cung.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
