Chương 372: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa - “Tuyệt Đỉnh Cao Thủ” (21)
- Lee Eunsol
Việc lôi kéo Thiên Y Minh vào cuộc diễn ra suôn sẻ đến mức vượt ngoài dự liệu.
Trong quá trình ấy, có xảy ra một chuyện khá hoang đường là Hoàng Đế lại bái Lee Jaseong làm sư phụ, nhưng xét về kết quả thì vẫn là cực kỳ tốt.
Cụ thể tốt ở chỗ nào thì,
Thứ nhất, vì thân phận Hoàng Đế không thể tùy tiện ra ngoài, Seungyub vốn chỉ biết lãng phí thời gian, nay lại bắt đầu trải qua những ngày tháng huấn luyện với mật độ cao đến mức lan ra tin đồn rằng cậu ta khóc tu tu mỗi ngày.
Thứ hai, khi Lee Jaseong cứ hễ rảnh là lại kè kè bên cạnh Hoàng Đế, ông ta tự nhiên đảm nhiệm luôn vai trò ‘hộ vệ’.
Điều đó đồng nghĩa với việc không cần thêm đồng đội nào phải phân công riêng để bảo vệ Hoàng Đế nữa.
Cuối cùng, cũng nhờ vậy mà mức độ đáng tin của Lee Jaseong trong lòng chúng tôi tăng lên không ít.
Vài ngày sau khi những thay đổi này xuất hiện, thế lực của Bách Hỏa Giáo cuối cùng cũng bắt đầu tụ tập tại bình nguyên.
Trên tường thành, giọng của Ông vang lên từ bên cạnh tôi, nơi có thể phóng tầm mắt xuống cánh đồng rộng lớn.
“Xem ra bọn chúng định quyết chiến một trận trên bình nguyên rồi đấy?”
“Vâng, cháu đoán là vậy. Nhưng chắc là mình thắng thôi.”
Không có gì phải quá lo lắng. Trận đại chiến trên bình nguyên này, chúng tôi đã từng thắng một lần rồi.
Khi ấy chúng tôi còn chẳng biết gì về đối phương mà vẫn thắng, huống chi lần này chúng tôi đã nắm rõ từng chiến thuật mà bọn chúng có thể dùng.
Nếu thua mới là chuyện lạ.
Dĩ nhiên, Ông vẫn càu nhàu.
“Con nhóc này, đứng trên cao xem trận nên nói nhẹ nhàng thế à? Ta mới là người phải lăn lộn dưới đó đấy!”
“……”
“Cái thế giới kiểu quái gì mà thanh niên thì đứng trên cao chỉ tay năm ngón ra lệnh, còn lão già như ta lại phải lăn xả đến cong cả tay chân nơi chiến trường chứ?”
“Ông thấy bất công quá thì làm cố vấn Hoàng Đế đi. Vị trí này cũng đâu có nhàn hạ như ông nghĩ.”
“Hừ, đúng là nói không biết mệt….”
“Cháu quan tâm tới cái Thiên Tháp sau đó hơn là trận chiến trên bình nguyên này. Kiểu gì bọn chúng cũng lại xây lên cho xem.”
“Thì chúng ta cũng lại phải phá nó lần nữa thôi. Lần này có tia laser của Sanghyun nên sẽ càng nhẹ nhàng. Ta cũng đã dặn mấy đứa nhóc đi Thiên Trượng Sơn là đừng có tùy tiện dùng laser của Sanghyun rồi….”
Xem ra tới khi phá hủy Thiên Tháp thành công thì mọi chuyện sẽ diễn ra mà không có biến cố gì lớn.
Dù sao thì, những phần được tiến hành ở lần thử thứ hai này đều thuận lợi hơn hẳn, chỉ có giai đoạn tiếp theo mới là vấn đề.
“À này, Hoàng Đế tu luyện đến đâu rồi ạ?”
Vừa nghe tôi hỏi, ông nội đã bật cười.
“Khục! Ha ha ha!”
“Vui đến thế sao?”
“Bọn thị vệ đang náo loạn cả lên. Nghe nói thằng Seungyub ấy ngày nào cũng bận khóc.”
Thú thật, đến đoạn này tôi cũng bật cười theo.
“Vậy trông em ấy có vẻ mạnh lên chút nào chưa?”
Từ xa, anh Sanghyun bước tới và trả lời.
“Còn chưa được một tuần mà. Vẫn chưa phải giai đoạn mà chúng ta có thể thấy rõ thành quả.”
Nhờ chức danh hộ vệ Hoàng Đế, anh ấy thường xuyên có cơ hội quan sát quá trình huấn luyện của Seungyub từ cự ly gần, nên có thể nói cụ thể hơn.
“Vì tò mò nên anh có xem thử nội dung tu luyện, và nó khoa học tới mức đáng ngạc nhiên. Phần rèn luyện thân thể chủ yếu là chạy bộ và squat.”
“Squat à?”
“À, theo cách gọi ở đây thì là ‘tư thế Mã Bộ’.”
Ông nội gật đầu.
“Thân thể con người thì ai cũng giống nhau cả thôi. Động tác nào tốt cho rèn luyện, bài tập nào hiệu quả, vốn đã có đáp án sẵn rồi.”
“Phần giảng lý thuyết cũng khá thú vị. Giống như pha trộn giữa triết học và huyền học.”
Một bác sĩ, phi hành gia, lại từng là quân nhân đặc nhiệm.
Trong mắt Sanghyun, một người có thể được coi là đại diện cho đỉnh cao của khoa học hiện đại, võ công dường như là một môn học thú vị, pha trộn giữa triết học và những yếu tố huyền bí.
“Thật ra, cái thú vị nhất không phải là nội dung võ công, mà là phương pháp giảng dạy.”
“Phương pháp?”
“Bắt học thuộc lòng. Sai dù chỉ một chữ là phải chép lại từ đầu. Sai ba lần thì phải chạy vòng quanh võ trường.”
“… Tự nhiên em thấy Lee Jaseong giống giáo viên luyện thi kiểu Sparta ở Gangnam ghê.”
Lúc đó, Ông lẩm bẩm với vẻ tiếc nuối.
“Ha… đúng là già rồi nên mới khổ thế này.”
“……”
Câu than thở về tuổi tác vang lên không hề lạc quẻ, bởi không ai ở đây là không hiểu ý ông.
Ngay từ khi bước vào Phòng 205 và biết rằng tồn tại thứ gọi là “võ công”, một loại ‘siêu năng lực có thể học được’, chúng tôi ai cũng từng nghĩ đến chuyện muốn học thử.
Nhưng phần lớn chúng tôi đã sớm phải từ bỏ.
Vì võ công gần như không thể nhập môn nếu đã qua một độ tuổi nhất định.
“Con nhà võ gia thường luyện từ trước mười tuổi, muộn lắm cũng phải nhập môn trước khoảng giữa tuổi thiếu niên.”
Những gì Sanghyun nói cũng trùng với thông tin tôi có.
Theo tiêu chuẩn đó thì Seungyub cũng đã là nhập môn muộn, còn chúng tôi thì khỏi cần bàn.
“Tôi cũng nghe nói vậy.”
Lúc này, Sanghyun khẽ cười.
“Cho dù có thể học được, anh cũng chưa chắc là sẽ học.”
Không giống Ông, anh ấy dường như chẳng hề tiếc nuối.
Có lẽ việc đứng cạnh quan sát quá trình tu luyện của Seungyub đã khiến anh ấy nhận ra điều gì đó chăng?
“Sức mạnh này là thứ tăng trưởng chậm hơn nhiều mọi người nghĩ.”
“Chậm sao?”
“Anh lấy danh nghĩa Thủ Hộ Tùy Tùng hỏi Lee Jaseong vài chuyện. Để ít nhất bắt chước được dáng dấp một võ nhân, cần tối thiểu ba năm tu luyện.”
“……”
“Đó là còn tính trong điều kiện mỗi ngày luyện ít nhất tám tiếng. Ở khách sạn này, làm gì có nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy?”
“Đúng thật. Trừ khi lại có căn phòng cho thời gian trôi qua vô hạn như Phòng 203.”
“Seungyub e là cũng khó mà đạt được thành tựu đáng kể. Cùng lắm chỉ là hiệu quả rèn luyện thân thể thôi.”
“Dù sao cũng tốt hơn là không làm gì.”
“Đúng là vậy, nhưng anh nghĩ thế này: xét về mục tiêu ‘trở nên mạnh hơn’, võ công có hiệu suất khá thấp. Tốc độ tăng trưởng không thể so với Di Sản.”
“Hiệu suất thấp sao?”
“Lý do binh sĩ thế kỷ 21 không luyện vũ khí lạnh không phải vì luyện thì có hại, mà vì trong cùng thời gian đó, bắn thêm vài viên đạn sẽ hiệu quả hơn nhiều.”
Nghe đến đây, tôi đã hiểu anh ấy muốn nói gì.
“Tức là, thay vì tốn thời gian học võ công, nên nâng cao độ thuần thục Di Sản thì hơn?”
“Chính xác. Để Huyễn Ma chiếm đoạt được thân thể người khác, hắn cần bao lâu? Ít nhất cũng vài trăm năm chứ? Nhưng cậu Kain thì ngay ngày đầu nhận được Quỷ Thư đã làm được rồi.”
Nói xong, anh ấy bảo còn phải kiểm tra huấn luyện binh sĩ rồi rời đi.
Còn lại hai người phía sau, tôi và Ông, nhìn nhau với vẻ mặt khó tả.
“… Thằng Sanghyun ấy, quả thật chẳng có gì phải tiếc võ công nhỉ.”
“Vâng ạ.”
“Nó có Phước Lành Cần Mẫn,có thể nhờ vào đó mà mạnh lên. Lại còn Cầu Vồng Tối Thượng, nếu nâng cao độ thuần thục thì cũng sẽ đạt được một chút thành tựu riêng.”
“Đúng vậy.”
Câu nói tiếp theo mang theo chút nhiệt huyết.
“Nhưng ta thì không có Di Sản, không có Phước Lành, cũng không có tiềm năng tăng trưởng.”
“……”
“Xem ra ta phải tự tìm con đường riêng trong căn phòng này.”
Nói xong, Ông cũng rời đi.
Sức mạnh à.
Seungyub đã bắt đầu học võ công.
Anh Sanghyun có phương pháp tự cường hóa ưu việt đến mức chẳng cần phải bận tâm tới những thứ như võ công.
Ông thì vì không có gì trong tay nên quyết định tìm phương án khác.
Còn mình thì sao?
Nếu là Di Sản thì có, Bàn Tay Dục Vọng cũng là một năng lực có tiềm năng tăng trưởng rõ rệt.
Xét về hoàn cảnh, tôi giống Sanghyun, người có công cụ riêng để cường hóa hơn là Ông, người chẳng có gì.
Vậy nên lý do tôi tiến bộ chậm chạp nằm ở vấn đề tâm thế.
Nếu phát huy dục vọng đến cực hạn, các đồng đội sẽ rơi vào nguy hiểm lớn.
Nỗi sợ đó đang bào mòn tiềm năng vốn có của nó.
“Dừng lại ở đây thôi.”
Ngay cả suy nghĩ này cũng nguy hiểm.
Bởi Bàn Tay Dục Vọng đã được kích hoạt rồi.
Chỉ là vì đây là Phòng Nguyền Rủa nên nó không hoạt động, nhưng nếu là trong Khách Sạn, hẳn nó đã phản ứng lại với khao khát vừa rồi của tôi.
Tôi nhấp một ngụm trà nóng, đẩy những suy nghĩ rối rắm ra xa.
“Không biết mấy đứa nhỏ lên Thiên Trượng Sơn làm ăn ra sao rồi….”
***
- Yu Songee
Con người có năng lực học hỏi.
Lần đầu gặp nguy cơ thì có thể hoảng loạn, đâm đầu tứ phía, nhưng nếu cùng một chuyện xảy ra lần thứ hai, ta sẽ phản ứng một cách lý trí hơn.
Giống như chúng tôi bây giờ.
Để leo lên Thiên Trượng Sơn rộng lớn kia cần đủ loại vật dụng, mà chúng tôi thì không có tiền. Lần trước, chúng tôi bất đắc dĩ phải trở thành cường đạo ở Hà Nam.
Nghĩ lại vẫn thấy áy náy với mấy thương nhân khi đó.
May mắn thay, lần này không cần làm vậy.
Vì chị Eunsol, người hiểu rõ hoàn cảnh của chúng tôi, đã giải quyết rất gọn.
“HP Market có bán đĩa bạc đấy, để chị order hai cái cho. Với lại gom thêm ít đồ dùng vật dụng trong khách sạn.”
Nếu không có tiền thì mang theo đồ đắt tiền là được.
Trong lòng tôi cũng thoáng nghĩ việc lấy đồ Khách Sạn có khác gì trộm cắp không, nhưng…
Không sao đâu.
Khách Sạn đã làm quá nhiều chuyện xấu với chúng tôi rồi, lấy chút đồ dùng cũng chẳng có gì quá đáng.
“Tiểu thư! Thật sự… chừng này có đủ không ạ? Nếu cô tìm đến gia tộc họ Kim thì họ sẽ trả giá cao hơn nhiều!”
Tên thương nhân trước mặt liên tục xin lỗi tôi.
Bởi dốc hết tài sản của hắn cũng không đủ mua cây chân nến vàng xuất xứ từ Khách Sạn mà tôi đưa ra.
Hay là vì con vẹt Quái Đản bên cạnh tôi đang chĩa cái mỏ đầy uy hiếp?
Thay vì tìm cách lừa tôi, hắn thành thật khuyên nên tìm đến gia tộc giàu có gần đó để được giá cao hơn.
“Không cần đâu. Thay cho phần tiền thiếu, anh chỉ cần tìm đủ những món tôi nói, với chất lượng tốt nhất.”
“Tôi sẽ coi như mua cho con mình mà lo liệu, đảm bảo hàng hóa thượng hạng.”
“Vậy là được.”
Dù sao tiền kiếm được ở đây cũng chẳng mang ra khỏi Khách Sạn được, lời lỗ có quan trọng gì?
Chỉ cần đủ để mua đồ dùng trước mắt là xong.
Và…
Khi Phòng 205 bị reset, người đàn ông này đã quên sạch mọi chuyện, nhưng ký ức của tôi thì vẫn nguyên vẹn.
Nhờ vậy, cảnh Miro dùng Huyễn Ma Punch đập nát sạp hàng của hắn vẫn hiện rõ mồn một trong đầu.
“… Coi như là lời xin lỗi đi.”
“Hả?”
“Không có gì. Làm nhanh lên đi.”
“Vâng, vâng! Tôi hiểu rồi!”
Nhìn quanh, tôi thấy Miro đã tháo mũ giáp, đang cắm cúi gặm xiên gà nướng.
“Này, cái đó… không phải em ăn trộm đấy chứ?”
“Ừm ông. Hế hì em ôm ối khóc ằm ngủ mất—”
“Nuốt xong rồi nói. Nuốt đã.”
“Không có. Mình cười rồi xin thì họ đưa cho thôi.”
“……”
Em ấy có vô thức dùng năng lực đặc thù của mình mà không nhận ra à?
Hay do mấy chủ sạp nhìn thấy bộ Bạch Long Thần Giáp quá khủng bố nên tự mình biếu cho em ấy luôn?
Tôi không biết nữa.
Dù sao thì cũng tốt hơn cái màn ‘Huyễn Ma Punch’ kia.
“Làm tốt lắm. Thế còn Ahri thì sao?”
“Đi xử lý việc rồi ạ.”
“Xử lý à….”
Khoảng ba mươi phút sau, bỗng vang lên một tiếng két chói tai.
Các thương nhân ngơ ngác nhìn quanh, rồi lại quay trở về với công việc.
Đó là tín hiệu của Ahri.
Tôi cùng Miro đến điểm hẹn.
Một con hẻm xập xệ ngoài thành, hoàn toàn trái ngược với khu chợ hoa lệ mới gặp ban nãy.
Khu ổ chuột, nơi những kẻ sống không còn hy vọng sẵn sàng đâm chém người khác chỉ vì ổ bánh mì sẽ ăn hôm nay.
Như chờ sẵn, ánh mắt tham lam từ bốn phía đổ dồn về phía chúng tôi.
Rồi…
- Ầm!
Con Vẹt Quái Đản đập mạnh xuống đất một cái, đám dân nghèo lập tức biến mất không dấu vết.
“Á~ tiếc ghê.”
“… Rốt cuộc là tiếc cái gì?”
Vì mất cơ hội tung Huyễn Ma Punch à?
Tôi thoáng thở dài trước con bé hết thuốc chữa này, nhưng rồi Ahri đã xuất hiện từ trong bóng tối.
Trên tay em ấy là một cái đầu người.
Hắn ta là một trong hai cao thủ canh giữ phong ấn Huyễn Ma, lão dược phu hái thuốc.
Ngay khi Ahri vừa tới thành là đã lập tức xử lý kẻ đang che giấu thân phận ấy.
“Em có moi được gì không?”
“Ra ngoài đã.”
“Hả?”
“Ra ngoài rồi nói.”
Xem ra em ấy đã phát hiện được điều gì đó khá quan trọng.
***
Sau khi dặn các thương nhân chuẩn bị đồ leo núi trước chiều tối, chúng tôi ra ngoài thành.
Ahri vuốt ve cái đầu của lão dược phu như thể đang trò chuyện.
Bên cạnh, Miro dùng ngón tay chọc chọc vào cái đầu của người đã chết.
“… Ahri.”
“Gì?”
“Em thì hết cứu rồi, nhưng Miro còn nhỏ, nuôi em ấy cho thuần khiết chút đi.”
“Ờ nhỉ. Miro, quay lưng lại chút xíu nhé.”
Miro nghiêng đầu khó hiểu rồi quay đi, và Ahri liền móc mắt lão dược phu ra—
“Á a a a!”
“Im nào. Songee, đây vẫn ngày đầu ở Khách Sạn của chị à?”
“Này! Nếu định làm mấy trò này thì bảo chị quay lưng luôn đi chứ!”
“Chị đâu cần lớn lên trong sáng. Chị đã lớn rồi còn gì.”
Em ấy nhét ngón tay vào hốc mắt trống rỗng, rồi lôi bộ não ra.
Có lẽ là dùng Cổ Huyết, hoặc một loại thuật thức quái dị học được với tư cách đặc vụ Cục Quản Trị.
Trước đây vì không có thời gian nên em ấy chưa dùng đến mấy thủ đoạn kiểu này, lần này có thể tấn công bất ngờ nên mới làm.
Tôi hiểu vì sao em ấy làm vậy.
Hiểu thì hiểu đấy, nhưng thật sự là ghê đến mức muốn nôn ọe!
Có lẽ nghe thấy âm thanh khủng khiếp phía sau, Miro lặng lẽ đi xa hẳn.
“……”
“……”
“Có phát hiện gì không?”
“Chờ chút. Em đang sắp xếp thông tin trong đầu.”
Trong lúc Ahri suy nghĩ, tôi rà soát lại vấn đề hiện tại của chúng tôi.
Mục tiêu là giải phóng Kain-oppa đang bị phong ấn ở tầng ngầm của Thiên Trượng Sơn.
Vấn đề là làm sao xuống được đó.
Lần trước, Miro đã triệu hồi bác sĩ, dùng tia laser mở đường. Nhưng lần này không thể dùng lại phương pháp đó.
Vì phía tổ đội Đế Quốc đã yêu cầu chúng tôi không dùng Cầu Vồng Tối Thượng rồi.
Vậy còn cách nào khác không?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
