Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 7

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Chương 401-500 - Chương 438: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (3)

Chương 438: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (3)

Chương 438: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (3)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 384

Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Trong hầm mỏ ngầm tối đen, nơi ánh đèn đã hoàn toàn biến mất.

Tôi dẫn đầu đám thợ mỏ, bước đi thong thả và bình tĩnh.

Vì đã làm việc ở đây nhiều năm nên dù trong bóng tối, không ai va phải tường cả.

Có lẽ do những tiếng hét vang lên khắp nơi trong mỏ đã kích thích nỗi sợ hãi, nên bọn họ bắt đầu tỏ ra sốt ruột.

“Hộc! Này, cậu trai trẻ! Chẳng, chẳng phải chúng ta nên chạy sao?”

“Tôi, tôi cũng nghĩ vậy!”

“Chạy thẳng chừng ba phút rồi rẽ phải sẽ thấy xe goòng!”

Tôi nói như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

“Cả buổi sáng làm việc trong mỏ đã đủ mệt rồi mà? Chạy sẽ càng đuối sức thôi.”

Đến mức này thì vài người gần như sắp khóc.

“Kh… mệt không phải là vấn đề! Từ nãy đến giờ khắp nơi đều có âm thanh kinh khủng như thế kia—”

“Chẳng phải tôi đã nói mọi người sẽ ổn sao?”

“Cái đó là—!”

“Roy. Nếu ông nghi ngờ lời tôi, cứ việc tự mình đi.”

“…”

Đám thợ mỏ im bặt.

“Tôi có dùng vũ lực ép buộc mọi người không? Có ai đeo bom vào cổ các người không?”

“…”

“Mọi người có quyền lựa chọn. Tự đi theo con đường của mình, hoặc tin lời tôi.”

- Ầm ầm!

Ngay khoảnh khắc đó, từ đâu đó trong mỏ lại vang lên một cơn rung động dữ dội.

Đám thợ mỏ hoảng sợ co rúm lại như trẻ con, nhưng cũng không ai dám rời xa tôi.

Từng chút một, trong họ bắt đầu nảy sinh thứ gọi là ‘đức tin’.

“Hãy tin tưởng đi. Đức tin sẽ cứu rỗi các người…”

Khác với vẻ diễn trước mặt họ, bản thân tôi lại thấy khó hiểu trước những tiếng “ầm ầm” và rung chấn lặp đi lặp lại kia.

Cảm giác như có thứ gì đó khổng lồ và mạnh mẽ đang lay chuyển nền đất, trong khi trong kế hoạch hoàn toàn không có thứ nào tạo ra âm thanh như vậy.

- Bẹp!

“…”

“Gì thế? Cậu trai trẻ? Sao dừng lại rồi?”

“Có chuyện gì sao? Ch, chẳng lẽ lại nhận được mặc khải gì nữa à?”

“Không có gì. Đi tiếp thôi.”

Bước lên xác chết, vũng máu thấm ướt bàn chân tôi.

Không phải tôi bị sốc vì sự tàn nhẫn.

Khách Sạn chẳng phải vẫn là nơi nhìn thấy thịt người còn nhiều hơn cả thịt bò sao?

Tôi chỉ chợt nhớ đến đồng đội, người đã không ngại làm tay mình vấy máu để dựng nên vở kịch tàn khốc này.

“Sắp thấy xe goòng rồi. Mọi người cứ bình tĩnh.”

“Vâng, vâng! C, có phải đ, Đấng Vĩ Đại lại phán điều gì—”

“Đừng lo. Mọi người đều an toàn.”

Bỏ qua những suy nghĩ thừa thãi thôi.

Mục tiêu của nhiệm vụ lần này là lôi kéo một bộ phận thợ mỏ để chính thức xây dựng thế lực.

Muốn biến những người thợ mỏ bình thường thành bọn cuồng tín, thì cần một trải nghiệm mà họ sẽ không bao giờ quên.

Ví dụ như: trong lúc các thợ mỏ lần lượt bị ác ma vô danh giết hại, những người được chọn thoát thân nhờ sự giúp đỡ của ‘kẻ được chọn’ thì sao?

Từ lúc nào đó, đám thợ mỏ đã bắt đầu nói chuyện với tôi bằng kính ngữ.

“K, kia là xe goòng! Ánh sáng! Tôi thấy đường ra ngoài rồi!”

Cuối cùng, lối ra khỏi mỏ cũng hiện ra.

Khoảnh khắc họ nhìn thấy ánh sáng mờ nhạt chiếu vào từ bên ngoài, trong đôi mắt hoảng loạn ấy lóe lên hy vọng.

Và rồi—

- Ầm ầm!

Bức tường bên trái lối đi sụp đổ, kẻ hung thủ gieo rắc kinh hoàng cho cả mỏ xuất hiện.

Bộ giáp cường lực khổng lồ đã nhuốm đỏ vì không biết bao nhiêu máu.

Thịt nát và nội tạng dính đầy khắp nơi, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.

Kể cả ánh đèn từ mũ bảo hiểm cũng phát ra màu đỏ rực!

Là Ahri trong Bộ Đồ Bảo Hộ.

Thú thật là, khoảnh khắc đối diện với thứ đó, không chỉ đám thợ mỏ mà chính tôi cũng suýt ngã ngửa vì giật mình.

Ngay cả tôi, kẻ đã biết trước kế hoạch, còn bị dáng vẻ như bước ra từ địa ngục của Ahri làm cho choáng váng, thì những người thợ mỏ bình thường đến tận hôm qua làm sao chịu nổi?

Có người gào thét thất thanh, có người thậm chí không thốt nên lời mà quỳ sụp xuống đất cầu nguyện.

“Á á á! A a a—!”

“Ựk! Kheeeek!”

“Đấng Thủy Tổ toàn năng, xin tha thứ cho kẻ tội đồ Roy—”

Thì ra tiếng “Ầm ầm” từ nãy là do Ahri dùng trọng lượng và sức mạnh của bộ đồ phòng hộ phá hủy đường hầm?

Lý Trí Bất Khuất không thể áp chế Bộ Đồ Bảo Hộ sao?

Thế mà lại áp chế được Giày Gắn Cánh?

Tình huống này khác với kế hoạch chúng ta đã nói bên ngoài mà?

Vốn dĩ Ahri sẽ dẫn đám tín đồ Ma vương vào mỏ—

“…”

Tôi hít sâu, cố gắng trấn tĩnh.

Vì ánh mắt của những thợ mỏ hoảng sợ đều đổ dồn về phía tôi.

Nếu tôi tỏ ra bối rối lúc này, toàn bộ uy tín tích lũy bấy lâu sẽ sụp đổ trong chớp mắt.

Một tiên tri được thần ban sao có thể hoảng loạn vì chuyện cỏn con thế này?

Tôi bước ra phía trước, bình thản.

Như thể đã lường trước mọi biến số, như thể đấng vĩ đại đã nói cho tôi biết tất cả.

“Ngươi… kẻ sinh ra từ bóng tối của thành phố.”

Tôi buột miệng ném ra những từ hiện lên trong đầu.

Kẻ sinh ra từ bóng tối của thành phố… tiếp theo nên nói gì cho ngầu nhỉ?

“Vì sao ngươi dám cản đường ta, lại còn phô trương quyền năng thô thiển ấy?”

Qua chiếc mũ bảo hộ nhuốm đỏ, tôi lờ mờ thấy được gương mặt của Ahri.

“Lui xuống! Đức tin sẽ cứu rỗi chúng ta. Dù là ác ma sa đọa đến đâu, cũng không thể làm hại những con chiên ngoan ngoãn phục tùng!”

Nói xong, tôi dang rộng hai tay.

Như thể từ lòng bàn tay tôi sắp phóng ra một luồng chưởng lực vô hình nào đó!

“…”

Ahri đang làm vẻ mặt ngơ ngác kiểu “cái quái gì thế này”.

“Lui xuống!”

Lần này tôi vung tay mạnh mẽ và khoa trương hơn.

“…”

Không phải chứ, Ahri đang làm gì vậy?

Không biết chưởng lực là gì à, chưởng lực ấy!

Ở đây phải phối hợp nhịp nhàng chứ!

Sứ giả của thần vươn tay ra—

Thì phải như bị cơn gió vô hình thổi bay, lăn mấy vòng về sau chứ!

“… À.”

- Rầm! Lạch cạch!

“Á á á á á!”

Cuối cùng Ahri mới lăn lộn một cách kỳ quặc về phía sau.

Con đường ra khỏi mỏ được mở ra.

“Đường thông rồi!”

“Ôi! V, vừa nãy rốt cuộc là phép màu gì—”

“Ra ngoài rồi hãy nói. Mọi người theo tôi!”

Nhìn đám thợ mỏ tinh thần nửa tỉnh nửa mê, vừa mừng vì sống sót, tôi nghĩ thầm.

May mắn là không ai nhận ra sự bất thường trong màn diễn vụng về của chúng tôi.

Bởi vì họ đang dần biến thành những ‘con chiên phục tùng không chút nghi ngờ’.

***

Bên ngoài mỏ đã loạn thành một mớ.

Nhờ những thợ mỏ may mắn ở gần lối thoát, chuyện xảy ra dưới lòng đất đã nhanh chóng lan truyền.

Quản lý mỏ và các Enforcer liên tục tra hỏi đám thợ mỏ thoát ra, nhưng chẳng thu được gì.

Vốn dĩ, người biết rõ sự thật trong số họ chỉ có mình tôi.

Những người khác chỉ run rẩy kể về ác ma dưới lòng đất, khiến quản lý và Enforcer càng thêm rối loạn.

Và chỉ sau vài tiếng, những kẻ đã lột xác, thành những con người hoàn toàn khác tiến đến trước mặt tôi.

“Ngài Kain, bây giờ chúng tôi phải làm sao?”

“Mọi người đừng lo. Các người đã thể hiện đức tin trung thành, rất nhanh thôi sẽ nhận được sự dẫn dắt của Chúa.”

Tôi nhìn vào đôi mắt của những tín đồ mang theo hỗn loạn, tò mò, sợ hãi và kỳ vọng đan xen.

Trong số đó, tôi nắm lấy tay Robert.

“Tại, tại sao tự nhiên lại – ”

“Robert. Cuộc đời của anh từ trước đến nay thế nào?”

“Hả? C, cuộc đời sao? Tôi thì—”

Nhìn thẳng vào mắt anh ta, như thể nhìn thấu tất cả, tôi nói.

“Không biết cha mẹ là ai, lớn lên ở trại trẻ mồ côi khu 7 đến năm 11 tuổi. Nơi làm việc đầu tiên không phải mỏ mà là nhà máy đồ hộp, đúng chứ? Phạm vài sai lầm nhỏ ở đấy rồi anh bị đẩy sang khu mỏ, là nơi khắc nghiệt hơn.”

Những chuyện Robert chưa từng kể, tôi nói ra rành rọt, khiến anh ta há hốc miệng, nước dãi chảy ra.

“S, sao ngài biết được chuyện đó!”

Biết kiểu gì à?

Ở lần thử trước anh uống rượu rồi lải nhải hết đó thôi.

“Một cuộc đời tầm thường.”

Lời sỉ nhục bất ngờ khiến mặt Robert cứng đờ.

“Cuộc sống điển hình của một công dân cấp 4, chẳng khác gì bánh răng trong nhà máy. Chưa từng tự quyết định hướng đi của đời mình. Chỉ sống như súc vật, làm theo mệnh lệnh từ trên, lãng phí cả cuộc đời.”

“N, này! Dù tôi biết ngài có gì đó đặc biệt nhưng—”

Tôi ngẩng đầu, lần lượt nhìn vào mắt những thợ mỏ khác.

“Thân phận thấp kém nhất ở Thiên Đường. Lao động khắc nghiệt không hồi kết. Mỗi ngày làm hơn mười tiếng đến kiệt quệ, chưa từng được ăn một miếng thịt ngon, cũng chưa từng ngủ trên chiếc giường êm ái. Đó chính là cuộc sống của các người.”

Những con người như vậy không chỉ tồn tại trong Phòng Nguyền Rủa.

Thế giới tôi từng sống cũng chẳng khác là bao.

“Những điều đó, chỉ là câu chuyện về ‘mọi người của ngày hôm qua’.”

Trong ánh mắt của những kẻ đói khát và rách rưới, lần đầu tiên xuất hiện một tia sáng mờ nhạt.

“Hôm qua, Chúa đã ban xuống mặc khải. Các người đã thấy rồi, đúng không? Đã thấy sức mạnh cứu các người khỏi tay ác ma rồi, đúng chứ?”

Mọi người ngây người, liên tục gật đầu.

Cuộc sống đau khổ triền miên mà không hề được đền đáp.

Nỗi đau bị nghiền nát để phục vụ cho phúc lạc của tầng lớp thượng lưu ở các quốc gia tiên tiến.

Có lẽ sinh ra ở tầng lớp thấp nhất là số mệnh không thể tránh khỏi…

Nhưng trong tim những con người này, vẫn có ước mơ.

Có khát vọng rằng một ngày nào đó, phép màu sẽ xảy ra, chấm dứt nỗi đau không hồi kết.

“Hãy phục tùng. Đức tin sẽ cứu rỗi các người.”

Đó là lý do con người tin vào tôn giáo.

***

Đêm khuya, nhờ sự giúp đỡ của những ‘chú cừu non trung thành’, tôi lén rời khỏi khu ký túc.

Khi đến điểm hẹn, tôi thấy Ahri đang tựa người vào khe nứt của bức tường bê tông.

“Anh tới muộn đó.”

Ở lần trước cũng vậy, lần này cũng vậy, Ahri xuất quỷ nhập thần, cứ như thể biết dịch chuyển tức thời, tự do đi lại quanh khu mỏ.

“Giờ em không dùng được siêu năng lực à?”

“Ừ.”

“Thế sao lúc nào cũng xuất hiện khắp nơi được thế?”

“Giáo đoàn Ma Vương nắm rõ địa hình ngầm dưới lòng Thiên Đường còn hơn cả Enforcer.”

“Đường đó cũng thông sang mỏ à?”

“Cứ coi như vậy đi.”

Có vẻ nếu giải thích kỹ thì chuyện đó khá phức tạp.

“Được rồi. Ahri, kế hoạch tiếp theo là—”

“Này. Lúc nãy rốt cuộc là cái gì thế hả?”

Đột nhiên Ahri cắt ngang lời tôi, còn bắt chước động tác vung tay trong không khí.

Chính là động tác tôi làm khi diễn ‘phép màu’ trong mỏ.

“Em không biết à? Chưởng lực đó, chưởng lực!”

“… Chưởng lực?”

“Đưa tay ra là! Tàng phong bay ra, đánh bật tà ác—”

“Không, sao anh lại làm mấy động tác quái dị thế?”

“Quái dị chỗ nào?”

“Bình thường anh thích mấy câu thần chú hơn mà? Kiểu ‘Chúa phán, kẻ sa đọa hãy trở về bóng tối!’ Phải như thế chứ!”

“Cái đó trẻ con quá.”

Nghe vậy Ahri lộ vẻ không thể tin nổi.

“Thế chưởng lực không trẻ con à?”

“Sau này thống nhất động tác từ trước đi.”

“…”

“Giơ hai tay ra trước là chưởng lực! Rồi em sẽ lăn ra sau.”

“…”

“Thần chú cũng được. ‘Hỡi kẻ sa đọa trỗi dậy từ bóng tối! Lập tức quay về vực sâu địa ngục!’ rồi úp mặt xuống đất bất tỉnh.”

“…”

“À, cái này cũng hay. Vừa xoay người vừa hô ‘Lạy Đức Cha trên trời!’ rồi—”

“Vất vả thì em làm hết, sao mấy vai ngầu ngầu đều để anh làm vậy?”

“…”

Cuộc họp giữa tôi và Ahri kéo dài đến tận khuya.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!