Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 3

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 401-500 - Chương 437: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (2)

Chương 437: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (2)

Chương 437: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (2)

- Yu Songee

“Hôm nay món vịt confit ngon thật đấy.”

“Vâng, tay nghề đầu bếp hình như càng ngày càng lên thì phải.”

Chỉ là nói cho có thôi.

Tôi đâu còn tâm trí phân biệt đây là vịt confit, sous-vide hay nướng gì nữa.

Mỗi miếng thịt, mỗi ngụm nước, mỗi miếng salad đưa vào miệng, ánh mắt tôi đều lén quan sát sắc mặt của Leon.

Cuối cùng, ông ấy nở nụ cười gượng gạo.

“Songee à, dù mặt ba có đẹp trai thật, nhưng con nhìn chằm chằm thế này làm ba thấy áp lực đấy.”

… Thôi thì hỏi thẳng cho rồi.

Dù sao cũng là cha con mà?

“Kết quả khám sức khỏe có rồi đúng không ạ? Con thấy lúc nãy thư ký đưa phong bì cho ba.”

“Ha ha ha! Con lo đến vậy sao?”

“Có vấn đề gì không ạ?”

“Con bé này thật là! Mấy hôm trước ba chẳng đã nói là khỏe mạnh rồi sao? Đừng lo nữa, tập trung ăn đi.”

“… Vâng.”

Thế này là sao?

Chẳng lẽ Yumi thất bại rồi?

Vì trong Thiên Đường không dùng được cửa sổ chat, nên tôi chẳng thể nhận được tin tức từ đồng đội.

Hay là… vì ‘tình yêu’, vì sợ tôi lo lắng nên ba đã che giấu?

Nghĩ tới đó, bỗng dưng tôi mất hẳn cảm giác thèm ăn, trong lòng dâng lên một thứ tội lỗi khó gọi tên.

Thị trưởng, Leon Kadirov yêu quý tôi.

Dĩ nhiên, đó chỉ là ảo giác do Phước Lành của tôi tạo ra.

Còn tôi thì sao?

Tôi không thể nào nói rằng mình yêu ông ấy như một người cha thực sự.

Nếu đúng là như vậy, tôi đã không cùng đồng đội lập kế hoạch biến Thị trưởng thành người sắp chết.

“Con ổn chứ?”

“Vâng ạ. Nghe ba khỏe mạnh như vậy, con cũng mừng.”

“Ha ha! Songee, thỉnh thoảng con nói mấy lời làm người ta ngượng ghê.”

“… Con ăn xong rồi.”

Mang theo mớ cảm xúc rối rắm, tôi quay về phòng mình.

***

“Tiểu thư.”

“…”

“Tiểu thư à!”

“À.”

Đêm muộn, một người hầu đã phục vụ gia tộc này suốt nhiều năm đến tìm tôi.

“Ngài Leon muốn gặp tiểu thư.”

“Cháu ra ngay.”

Tôi vội vàng thay quần áo thường ngày rồi đi tới phòng ngủ của Leon.

Ông ấy tựa vào sofa với vẻ mặt phức tạp, trên bàn là chai rượu vang đã vơi quá nửa.

“Ba?”

Leon là người gần như không uống rượu, vì cho rằng nó làm đầu óc mụ mị.

“…”

“Ba?”

“Ta có chuyện cần nói riêng với Songee. Mọi người ra ngoài hết đi.”

“Vâng.”

Sau khi đuổi người hầu ra ngoài, Leon ra hiệu cho tôi lại gần.

Sau một khoảng lặng, câu đầu tiên ông nói… là xin lỗi.

“Xin lỗi con.”

“…”

“Lúc ăn tối lẽ ra ba nên nói rồi.”

“…”

“Khi đó, ba vẫn chưa muốn đối diện với thực tế.”

“… Ba.”

“Ba nghĩ là kết quả khám có vấn đề, nên đã kiểm tra lại với bệnh viện mấy lần.”

Leon không giải thích dài dòng, chỉ đưa cho tôi tờ giấy ghi kết quả kiểm tra.

“…”

Đồng đội của tôi không hề thất bại.

Chỉ là Thị trưởng cần thời gian để chấp nhận sự thật.

Nhận ra điều đó, trong lòng tôi trào lên một cảm xúc phức tạp khó diễn tả.

Yu Songee thì vui mừng vì mọi việc đang diễn ra đúng kế hoạch.

Songee Kadirov thì lại mơ hồ đồng cảm, buồn bã trước nỗi đau tinh thần của người cha giả tạo này.

“Xin lỗi con. Ba không muốn để con thấy mình yếu đuối thế này… Ba cứ nghĩ ít nhất cũng còn mười năm nữa cơ.”

“…”

“Nếu vậy, con đã có thể ở bên ba, học cách gánh vác trách nhiệm đi kèm với cái tên Kadirov.”

Sau đó, Leon nói rất lâu, toàn những câu chuyện mà một người cha thường nói với con gái.

… Nghe mãi thế này, e là di chứng tâm lý cũng không nhẹ đâu.

“Songee, hồi con còn nhỏ— Ừm? Vừa nãy vòng tay của con có phát sáng không?”

“Ba nhìn nhầm rồi.”

Ngày xưa, một người thầy ở Phòng 103 từng dạy tôi:

Cảm giác chỉ là ảo giác do não bộ tạo ra, nhưng con người lại là sinh vật yếu đuối, rất dễ bị ảo giác đó chi phối.

Tôi từ từ điều chỉnh nhận thức của mình bằng Đa Quan Điểm.

Giọng của Leon vang lên như tiếng máy móc méo mó, còn ngoại hình ông ấy thì biến thành một người đàn ông trung niên xa lạ, lạnh lùng.

Chỉ cần biến đổi đến mức này thôi, bản năng của tôi đã không còn coi người đàn ông đó là “Leon” nữa.

Ngay lập tức, phần tinh thần yếu đuối, đang bộc lộ cảm thông một cách thừa thãi của tôi đông lại.

Cái cách mà những “quan điểm” khác nhau có thể biến mất tựa lông hồng chỉ sau một tia sáng.

Đó chính là trọng lượng của những suy nghĩ tạp niệm trong đầu tôi.

Tôi là Yu Songee, kẻ sẽ leo lên đỉnh Khách Sạn.

“Lúc mẹ con còn sống, ta—”

“Ba.”

“Hả?”

“Nếu thời gian còn lại của ba thật sự không nhiều… thì xin hãy nói cho con những chuyện cần thiết hơn đi.”

“…”

Ba à, sức khỏe của ba nghiêm trọng lắm mà?

Bệnh viện nói cha có không chỉ một hai bệnh tim mạch đúng không?

Họ nói chẳng bao lâu nữa là sẽ qua cầu Nại Hà đúng không?

Vậy thì… đã đến lúc chuẩn bị ‘kế thừa’ rồi.

“Hà… Songee, con còn chín chắn hơn cả ta. Được rồi, có thứ này ta muốn cho con xem. Lại đây.”

Gia tộc Kadirov là dòng họ thống trị Thiên Đường.

Ngoài tôi và cha, vẫn còn những thành viên khác, tất cả đều là công dân cấp 1.

Nhưng chỉ người kế thừa vật phẩm đặc biệt mới có thể kế nhiệm chức Thị trưởng.

One More Chance của Leon, hay Đa Quan Điểm của tôi, chính là ví dụ.

Vì vậy, khi Leon Kadirov chết đi, Thị trưởng tiếp theo sẽ là tôi.

- Bíp! Bíp!

Người đàn ông sắp trở thành “cựu Thị trưởng” thao tác thiết bị giấu dưới bàn, một hình chiếu dạng quả cầu hiện ra.

“Songee, con có nhận ra đây là gì không?”

“…”

Tôi nhận ra quá rõ nên nhất thời khựng lại.

Một hành tinh.

Không, chính xác hơn… là Trái Đất.

Tôi thấy những lục địa quen thuộc như châu Á, châu Mỹ.

“Đây là hành tinh chúng ta đang sống. À, từ công dân cấp 2 trở lên đều được học nên chắc con cũng từng thấy rồi.”

“…”

Sau bao trải nghiệm trong Khách Sạn, tôi không còn nghĩ rằng kịch bản trong Phòng Nguyền Rủa chỉ là chuyện bịa do Khách Sạn dựng nên.

Phòng Nguyền Rủa là sự cải biên của những sự kiện từng thực sự xảy ra ở đâu đó trong vũ trụ.

Vậy thì Phòng 206… có phải là một trong vô số khả năng của Trái Đất?

Một Trái Đất song song đã bị Ma Vương hủy diệt?

Tôi kìm lại dòng suy nghĩ đang muốn lan ra nhiều hướng.

Vì bây giờ tôi phải tập trung vào nhiệm vụ.

“Thiên Đường nằm ở đâu ạ?”

“Ở đây.”

Vị trí của Thiên Đường trong Phòng 206, nếu so với Trái Đất, thì đại khái là khu vực Bắc Mỹ, gần phía Canada.

Chi tiết hơn thì tôi dốt địa lý thế giới, nên cũng không rõ lắm.

Lúc đó, Leon chạm nhẹ vào thiết bị, khiến hàng loạt chấm đỏ xuất hiện trên hologram.

“Con biết những điểm này có nghĩa là gì không?”

“…”

Tôi có linh cảm rồi.

“Đây là vị trí của các khu bảo hộ – nơi loài người hiện vẫn còn sinh tồn.”

Khu bảo hộ.

Một cụm từ cực kỳ đáng suy ngẫm.

Leon lại nhấn nút.

Lần này, khắp quả địa cầu xuất hiện những chấm xanh.

***

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 384

Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

- Teng! Teng!

“Ưgh… đã sáng rồi à?”

“Cảm giác như vừa mới ngủ xong thôi mà?”

“Địt mẹ, ngủ gì mà ngắn thế—”

[Công dân cấp 4 Paulo, phát hiện ngôn từ thô tục.]

“Ơ, ơ? Cái đó chỉ là lỡ mồm—”

[Tước bỏ bữa trưa hôm nay.]

Như mọi khi, một ngày chó má của Thiên Đường lại bắt đầu.

Có người sẽ thấy chữ “chó má” là thô tục, nhưng khi hiện thực thật sự là khốn nạn, thì từ ngữ dùng để diễn tả nó cũng chẳng thể cao sang được.

Dù vậy, hôm nay vẫn có chút mới mẻ.

Bởi vì đây là ngày thứ ba kể từ khi tôi đến Phòng 206.

Kế hoạch của tôi từ giờ mới chính thức bắt đầu.

“…”

Ngồi dậy khỏi chiếc giường cũ kỹ, vừa nghĩ tới những việc sắp làm, tôi đã bật cười.

Không ngờ có ngày mình lại định làm mấy chuyện điên rồ thế này.

“Này!”

“…”

“Này! Thằng ngu Han Kain kia!”

Là tổ trưởng Peterson.

“Tao nói mày đấy! Ngồi ỳ trên giường làm cái gì? Không mau dọn dẹp rồi ra ngoài?”

“…”

“Thằng này chắc phải ăn đấm mới chịu nghe à?”

Gã lực lưỡng sải bước tới túm cổ áo tôi, khiến mấy người thợ mỏ xung quanh nhìn sang với ánh mắt lo lắng.

“… Tổ trưởng Peterson.”

“Thằng kia! Chúng ta không có thời gian đâu, nên là nói nhanh đi!”

“Tối qua… tôi đã nghe thấy giọng nói của Đấng Vĩ Đại.”

“Hả? Cái, cái gì?”

Tất cả mọi người xung quanh, kể cả tổ trưởng Peterson, đều sững sờ trước lời nói đột ngột của tôi.

Bất kể là theo nghĩa tốt hay xấu, khi sự chú ý của mọi người dồn về mình—

Tôi thốt ra câu đầu tiên, mở màn cho một huyền thoại.

“Hãy vui mừng đi. Chúa đã truyền xuống tin mừng vinh quang, Đấng Vĩ Đại đã thức tỉnh.”

***

Sau đó, sinh hoạt thường ngày chẳng có gì thay đổi.

Vì làm gì có chuyện mấy người thợ mỏ nghe tôi nói xong sẽ liền lập tức quỳ xuống cầu nguyện.

Họ chỉ nghĩ rằng một gã thanh niên mệt mỏi vì lao động mà phát điên, còn tổ trưởng Peterson thì hừ một cái, rồi đấm tôi một cú.

Hôm nay tôi vẫn cùng bọn họ tới khu 13, đổ mồ hôi làm việc trong mỏ.

Trong lúc nghỉ ngơi ngắn ngủi để lấy hơi, một thợ mỏ lớn tuổi tiến lại.

“Này cậu trai trẻ, ổn không?”

“Ông Roy, tôi ổn mà.”

“Hà hà… Sáng nay làm tôi giật cả mình. Đêm qua cậu mơ linh tinh gì à?”

Mấy thợ mỏ xung quanh đồng loạt cười.

Giữa lao động khổ sai và bữa ăn tồi tàn, một tràng cười ngắn ngủi quả thật rất quý giá.

“Thằng nhóc này trông thì to xác mà hóa ra yếu đuối nhỉ? Còn trẻ mà đã nhìn thấy ảo giác!”

“Ha ha! Thân hình yếu đuối vậy thì làm việc nổi không đấy?”

“Chỉ được cái trẻ, chứ yếu xìu!”

“…”

Tất cả đều đang trêu chọc tôi.

Với người khác, có lẽ sẽ đỏ mặt xấu hổ, hoặc nổi giận kêu họ đừng đùa.

Vậy thì… một kẻ thật sự đã tiếp nhận ý chỉ của Thần, phải phản ứng thế nào?

Không cần xấu hổ.

Cũng chẳng cần tức giận như trẻ con.

Bởi vì tôi là kẻ được mặc khải, kẻ đã nghe thấy phúc âm.

Kẻ được chọn cũng là kẻ thần bí.

Mà thần bí, suy cho cùng chỉ là cách gọi khác của không thể lý giải.

Vì vậy, từ giờ trở đi, tôi phải trở thành một con người không ai hiểu được.

“Mọi người, từ bây giờ hãy nghe kỹ lời tôi nói.”

Tôi hành xử như thể hoàn toàn không nghe thấy những lời trêu chọc, khiến mấy người xung quanh thoáng bối rối.

“Này, nếu cậu còn đang loạn trí thì—”

“Hãy ghi nhớ. Chúa đã phán rằng, chỉ những kẻ xứng đáng tiến lên mới được nhìn thấy mặt trời của ngày mai.”

“Hả?”

“Này! Cậu rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy?”

“Thằng nhóc này chắc điên thật rồi—”

“Hôm nay, chỉ có chính xác hai mươi người được rời khỏi đây mà sống sót.”

Ngay khoảnh khắc mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi—

- Ầm ầm!

Một trận rung chuyển dữ dội, đèn yếu ớt trong hầm mỏ vụt tắt, bóng tối nuốt chửng tất cả.

“C-cái gì vậy!”

“Áaa! Chắc dây điện đứt rồi!”

“Tổ trưởng Peter—”

Trong hỗn loạn, sự im lặng bao trùm.

Dù không nhìn thấy gì, tôi chắc chắn tất cả đang lắng nghe tôi nói.

“Chúc mừng.”

“Hả? T-tự nhiên nói gì vậy—”

- Ầm ầm!

Lần này, cùng với rung động dữ dội, tiếng hét thảm vang lên.

“Hôm nay, tại đây, chỉ có đúng hai mươi người sống sót.”

Cảm nhận những ánh mắt thất thần hướng về mình, tôi đường hoàng tuyên bố:

“Mọi người sẽ sống sót cùng tôi. Vì Chúa đã định như vậy, nên chắc chắn sẽ là như vậy.”

Han Kain, sinh viên năm nhất Đại học K, người tham gia Khách Sạn.

Hôm nay đánh dấu ngày đầu tiên cậu ta làm giáo chủ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!